Chương 136: 137
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~39 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Bên trong không hề có bất kỳ tiếng động nào.
Đúng lúc đó, từ phía sau món tạo vật đã được niệm ma pháp tàng hình, tiếng thông báo từ Elias vang lên.
Bíp bíp...
"Gì thế?"
[Luca! Cậu tư vấn xong chưa?]
"Rồi."
[À~ Hiểu rồi. Giờ cậu sẽ qua đây chứ? Leo với Narke cũng đang ở đây đợi cậu này.] Có vẻ cậu ta đang hỏi tôi có về ký túc xá không….
Vừa trải qua một trận đấu tập bình thường như bao người xong, tôi thực sự không nỡ đối diện với gương mặt của Leo.
Dẫu lòng tôi vô cùng biết ơn vì cậu ấy đã giúp tôi nâng cao thực lực, nhưng nắm đấm của tôi lại có lý lẽ và suy nghĩ riêng, khác hẳn với lý trí.
Có lẽ tôi nên tu tâm dưỡng tính, để nắm đấm thôi "thút thít" mỗi khi nhìn thấy Leo rồi mới nên đi bày tỏ lòng biết ơn thì hơn.
"Xin lỗi nhé, tôi không qua được đâu. Giờ tôi đang đi thăm bệnh Hans rồi."
[Hảả?!]
"Cúp máy đây."
Cốc cốc...
Tôi gõ cửa thêm lần nữa.
Thật ra tôi cũng hơi đắn đo.
Vì chắc hẳn lúc này tên đó chẳng muốn nhìn thấy mặt tôi chút nào.
'Gõ nốt lần này thôi, nếu hắn không trả lời thì mình sẽ đi.'
Không phải về ký túc xá, mà là đến câu lạc bộ.
Ngay khi tôi vừa rời tay khỏi cánh cửa, giọng của tên đó vang lên từ bên trong.
[Vào đi.]
"……."
Cạch...
Hans đang nằm trên giường bệnh. Những người bạn ngồi bên cạnh cậu ta nhìn tôi trân trân với vẻ mặt đông cứng.
Thật ra theo tôi thấy, vết thương không đến mức phải nhập viện như thế này.
'Mà thôi, dù sao thì….'
Chắc vì đau nên mới đến đây chứ? Cứ coi là vậy đi.
Và sở dĩ tôi thấy không sao là vì tôi đã quá quen với việc bị Leo nện túi bụi vào mọi sơ hở rồi. Bình thường người ta thấy không ổn cũng là điều hiển nhiên.
Tôi kéo ghế ngồi xuống và hỏi.
"Đau lắm à?"
"……."
Hans không đáp mà chỉ nhún vai. Không biết là vì ngại hay vì không còn gì để nói mà cậu ta hơi né tránh ánh mắt của tôi.
Tôi lấy từ trong túi ra hai lọ tiên dược rồi ném qua. Hans bắt lấy lọ thuốc và hỏi với vẻ đầy nghi hoặc.
"…Cái gì đây?"
"Quà thăm bệnh."
"……."
Tên đó xoay tới xoay lui lọ thuốc với vẻ mặt phức tạp.
"Là thuốc của nhà Wittelsbach nhỉ."
"Ừ. Phải mau khỏe chứ."
"…Cảm ơn thì cảm ơn thật, nhưng nhận cái này thì hơi… Cậu bỏ tiền ra mua mà, cậu uống đi."
Chắc là vì giá cả sao. Trong phòng tôi loại này nhiều đến mức sắp hỏng cả rồi nên không vấn đề gì đâu.
Trong cuộc đối thoại sắp tới, nếu tôi và tên này không tìm được tiếng nói chung thì sẽ phải gây sức ép thêm lần nữa. Vì vậy, trước khi ác cảm chạm đến mức cực hạn, tốt nhất là nên lót trước một lớp đệm giảm chấn như thế này.
Tôi lộ ra vẻ mặt nghiêm nghị rồi lắc đầu.
"Tôi có nhiều rồi. Cứ nhận lấy đi, Hans."
"……."
"Tôi không muốn trận đấu tập hôm nay gây ảnh hưởng đến kỳ thi lần 1, lần 2 của cậu."
Hans miễn cưỡng gật đầu.
Tôi mỉm cười và ra hiệu.
"Uống ngay đi. Nó sẽ giúp cậu hồi phục nhanh hơn đấy."
"…Ừm, được rồi. Cảm ơn nhé."
Có vẻ tên đó cũng không muốn thể trạng bị ảnh hưởng trước kỳ thi, nên cậu ta uống thuốc mà không do dự nhiều như tôi tưởng.
"Thế nào, ổn chứ?"
"Đúng vậy thật."
Uống cái này sau khi đấu tập thì đến ngày hôm sau thể lực sẽ hồi phục hoàn toàn.
Có lẽ đó cũng là lý do vì sao Leo có thể yên tâm dùng mộc kiếm nện vào sơ hở của tôi mà không cần lo lắng gì.
Tôi lại phải kìm nén cơn thôi thúc siết chặt nắm đấm theo phản xạ rồi mới mở lời.
"Nào, vậy thì…."
Liệu cậu ta còn ý định khiếu nại về kết quả đánh giá thành tích của tôi nữa không.
Và tôi cần phải tìm hiểu xem cậu ta còn ác cảm với mình không, hay có ý định chuyện bé xé ra to hay không.
Thật ra chỉ riêng việc nghĩ về Pleroma và anh trai thôi cũng đã đủ mệt mỏi rồi, nên chuyện ở trường cần phải kết thúc tại đây.
Ngay khi tôi vừa khoanh tay tựa lưng vào ghế, tên đó đã lên tiếng.
"Cậu giỏi thật đấy."
Tôi lặng lẽ nhìn cậu ta, còn cậu ta thì tránh ánh mắt của tôi.
"…Thú thật là tôi đã không tin. Tôi nghĩ việc cậu mới học chưa được bao lâu mà không làm tốt là điều hiển nhiên…. Hơn nữa trong mắt tôi, cậu chỉ như đang dùng lượng ma lực khổng lồ để lấp liếm mà thôi."
Cậu ta dán chặt mắt vào chăn, cúi gằm mặt và nói tiếp.
"Nhưng có lẽ là do tôi nhìn người không chuẩn. Sau khi chứng kiến thực lực mà cậu thể hiện ngày hôm nay, tôi mới thấy vậy. Chắc hẳn giáo sư, cả Leo và Julia nữa, đều đã nhận ra thực lực của cậu chỉ trong vòng 58 giây đó."
"……."
"…Chắc cậu cũng biết rồi, tôi đòi đấu tập là để khiếu nại về thành tích của cậu. Vì nghĩ rằng cậu nhận được điểm số cao không xứng với thực lực nên tôi đã có cái nhìn không tốt về cậu. Chắc cậu đều biết cả rồi… Xin lỗi vì đã khiến cậu phải bận tâm nhé."
Càng nói, tên đó càng thu mình lại.
Gọn gàng đấy.
Tôi đánh giá rằng từ giờ tên này sẽ không gây thêm rắc rối nào nữa.
Nhìn Hans vẫn không dám ngước mắt lên nhìn mình, tôi đáp lại một cách chừng mực.
"Biết thế là được rồi."
Nghe vậy, người Hans khẽ run lên.
Làm sao mà không có những kẻ như cậu được chứ.
Một học sinh đứng bét toàn trường vào học nhờ quyên góp, bỗng chốc nhận được điểm 1+ chỉ sau một đêm, tôi chẳng hề kỳ vọng cả 1. 000 người thì 1. 000 người đều sẽ tin vào kết quả đó.
Tôi chỉ cảm thấy biết ơn vì có những kẻ đã ra mặt mạnh mẽ như thế này. Chẳng phải cậu đã tạo ra một sân khấu để tôi trực tiếp chứng minh thực lực của mình sao.
Hans khẽ ngẩng đầu nhìn tôi.
Cậu ta ngập ngừng rồi mở lời.
"Cảm ơn nhé."
"Có gì đâu. Những người dám thẳng thắn thừa nhận như cậu không nhiều đâu, chính tôi mới là người thấy nhẹ lòng hơn khi nghe cậu nói vậy đấy."
Và cũng nhờ cậu mà tôi đã vơ vét được 120 điểm đấy.
Tôi nở một nụ cười thân thiện. Hans có vẻ bối rối, ánh mắt đảo liên hồi rồi mím chặt môi cúi đầu xuống.
Ngay khi tôi đang lấy làm lạ trước phản ứng đó, những dòng chữ trắng xóa hiện lên trước mắt.
Ting!
Mức độ thiện cảm +7 Trong khoảnh khắc đó tôi suýt thì bị sặc.
'Khoan đã… Cho tận 7 điểm một lúc như thế này sao? Thật luôn á?'
Tôi mở cửa sổ thiện cảm lên.
Hans Fritsch Mức độ thiện cảm +5* [Có thể công lược (Giai đoạn 3/5)] Cái dòng "Có thể công lược" lù lù hiện ra là cái trò gì vậy?
Thậm chí tôi còn cảm giác như tính năng của nó vừa được tăng thêm thì phải?
Ngay khi tôi vừa cau mày vì suy nghĩ đó, phần thông tin ấy liền biến mất trước mắt.
"……."
Nếu đã mất công hiển thị mà còn phải nhìn sắc mặt tôi thì tốt nhất đừng hiện ra nữa. Mà cái thứ này có ý thức thật đấy à?
'Hiện lại xem nào.'
Dù sao thì cũng phải xem qua tính năng mới xem thế nào đã.
Khi tôi dán mắt vào dòng chữ vừa xuất hiện lại, một cửa sổ mới hiện ra.
Giai đoạn 3: Một người bạn tốt hơn tưởng tượng
'Nghĩa là cậu ta đang nghĩ về mình như thế này sao.'
Cái này thì cũng được đấy.
Coi như là một bản dùng thử của năng lực thấu thị, cũng khá tốt.
Chẳng có lý do gì để từ chối nếu nó cung cấp thông tin cho tôi.
Tôi dùng tông giọng dịu dàng mà thường ngày chẳng bao giờ dùng với bạn bè để nói với Hans.
"Nói chuyện xong rồi chứ? Đừng bận tâm nữa mà hãy tập trung hồi phục đi. Chỉ còn 3 ngày nữa là đến kỳ thi rồi đấy."
"…Ừ."
Tôi gật đầu nhẹ rồi đứng dậy.
"Tôi đi đây. Sắp đến giờ sinh hoạt câu lạc bộ rồi."
"Lukas."
"Hửm?"
Khi tôi đứng ở cửa và quay lại, tên đó đảo mắt một hồi rồi mới nói.
"Cảm ơn vì chuyện hôm nay. Tôi sẽ cổ vũ cho cậu trong kỳ thi thứ hai."
Ừm.
Chẳng hiểu sao lúc này tôi mới cảm nhận rõ rệt việc mình đang ở một trường trung học.
Tôi mỉm cười nhẹ và đáp lại.
"Ừ. Cậu cũng thi tốt nhé."
Chỉ vì đón nhận một lời chào hỏi tử tế mà điểm thiện cảm lại tăng thêm 1 điểm nữa.
'Cảm ơn thì cảm ơn thật nhưng đến mức này thì hơi đáng sợ đấy.'
Sao nó lại tăng vù vù như thế nhỉ?
Chắc là tôi cũng nhận được mỗi người bạn của cậu ta 1 điểm, nhờ vậy mà trong số 300 điểm tôi đã vượt quá 210 điểm rồi.
Tôi liên tục tắt yêu cầu chấp nhận kết nối của Elias cứ vang lên không ngừng bên tai để nghe lời của trưởng câu lạc bộ.
"Bây giờ chúng ta sẽ bốc thăm phân vai. Mọi người biết là so với các trường khác, chúng ta không có nhiều diễn viên đúng không? Chỉ có tám người thôi nên sẽ có người phải đảm nhiệm hai vai đấy."
Trưởng câu lạc bộ vừa gõ phấn lộc cộc lên bảng vừa nhiệt tình nói.
Câu lạc bộ của chúng tôi đang phân công vai diễn cho buổi công diễn định kỳ sắp tới.
Tuy tự hỏi liệu bây giờ có phải lúc để làm chuyện này không, nhưng nhà trường đang tích cực khuyến khích các hoạt động câu lạc bộ để quảng bá rằng họ rất quan tâm đến sức khỏe tâm thần của học sinh.
Bấy lâu nay tôi vẫn luôn nghi ngờ, nhưng sau khi một bài xã luận ca ngợi phúc lợi học sinh của Học viện Số 2 được đăng trên tờ Nhật báo Đế quốc gần đây, tôi đã hoàn toàn xác tín.
'Chắc là họ sợ bị mắng nhiếc lắm đây.'
Dĩ nhiên nhờ vậy mà sân khấu được chuẩn bị sẵn, coi như có thêm một nơi để thu hoạch điểm thiện cảm nên tôi hoàn toàn hoan nghênh.
'Phải nâng cấp thuộc tính Hấp dẫn càng sớm càng tốt mới được.'
Dù mới chỉ qua ba ngày, nhưng anh trai tôi không phải hạng người sẽ ngồi yên như vậy.
Nếu xét theo tính cách cầu toàn bệnh hoạn của anh ta, chắc chắn anh ta đã lường trước việc chuyện này sẽ xảy ra.
'Theo tôi nghĩ, có lẽ anh ta sẽ tìm cách vô hiệu hóa kết quả xét nghiệm bằng cách dàn dựng thêm một vụ án giết người khác chẳng hạn.'
Khi đó chỉ cần dùng Nikolaus để đối phó là được, nhưng những quân bài tốt như vậy thì nên để dành công bố sau.
Vì không biết chuyện sẽ diễn biến theo hướng nào, nên việc tăng mạnh điểm thiện cảm để công chúng không tin vào những tin đồn thất thiệt của anh ta là điều tối quan trọng.
Ngoài ra, nếu xảy ra chuyện mà chỉ dùng ngoại hình thôi là không đủ, tôi sẽ cần phải quay ngược thời gian để chiếm ưu thế, vì vậy tôi cũng phải nâng cấp thuộc tính Thử lại nữa.
Trong lúc đang mải mê tính toán mà bỏ ngoài tai những lời xung quanh, trưởng câu lạc bộ đột ngột vỗ tay và hỏi.
"Nào, ai muốn đảm nhận vai Rosalind đầu tiên nào~?"
Không một cánh tay nào giơ lên.
Vở kịch mà câu lạc bộ quyết định diễn lần này là As You Like It (Tùy ý ngài) của Shakespeare.
Và vai diễn đó là một trong những nhân vật có thể gọi là vai chính.
Có lẽ vì lời thoại nhiều nhất và sức nặng của vai diễn quá lớn nên ai nấy đều chỉ dám nhìn nhau thăm dò.
'Vì chỉ tham gia câu lạc bộ theo từng học kỳ nên chắc cũng có người đến đây mà không hề có ý định nhận vai chính.'
Tôi chống cằm, hờ hững nhìn lên bảng đen, đúng lúc đó trưởng câu lạc bộ với đôi mắt lấp lánh chỉ về phía tôi.
"Cậu Askanier muốn thử không?"
Tôi thầm thắc mắc không biết mình vừa nghe thấy cái gì.
Cái tên Rosalind nghe như vậy nhưng là nam giới sao? Vì đã đọc kịch bản nên tôi biết chắc chắn là không phải.
'Ừm….'
Dù có chút bàng hoàng trong thoáng chốc nhưng sau khi bình tĩnh suy nghĩ, tôi thấy đó cũng không phải là lời đề nghị quá vô lý.
Nếu là Cựu nhân loại thì không nói, nhưng với Tân nhân loại vốn không có sự khác biệt về ngoại hình giới tính, việc giao vai diễn phù hợp với phong cách diễn xuất là điều bình thường.
Chính vì vậy, chắc hẳn trưởng câu lạc bộ đã nhắm tôi cho vai diễn có nhiều lời thoại nhất nhờ khả năng ghi nhớ của tôi.
Tuy nhiên, vì thời gian tôi sống với tư cách là Cựu nhân loại là quá dài, nên tôi thực sự không muốn nhận vai đó.
"Không ạ. Vì học kỳ này em mới vào nên tốt nhất là nhường cho người khác ạ."
"Không cần bận tâm chuyện đó đâu! Thực lực mới là tất cả mà~"
"Dạ không. Em sẽ nhận vai khác ạ."
Trưởng câu lạc bộ gật đầu với vẻ đầy tiếc nuối.
Mà còn chuyện này nữa, tôi đã để ý từ nãy đến giờ.
Adelbert không đến câu lạc bộ.
Tôi nhìn quanh và hỏi.
"Những người hôm nay không đến thì không nhận vai nào sao ạ?"
"À, chị đã gửi thư báo về việc phân vai rồi nhưng cậu ấy không đến. Đáng lẽ hôm nay cậu ấy nhất định phải có mặt chứ…."
Trưởng câu lạc bộ nheo mắt với vẻ khó xử. Sau đó chị ấy ra hiệu cho một học sinh năm nhất.
"Daniela, em nói là cùng lớp đúng không? Giờ em có thể đi nhắn lại giúp chị được không?"
"Dạ…. Cậu ấy cũng đã không đi học hai ngày nay rồi ạ."
Vừa rồi em ấy vừa dùng từ "Cậu ấy" để gọi bạn cùng trang lứa sao?
Thậm chí Adelbert còn học vượt cấp nên còn kém một tuổi cơ mà. Thật là đáng nể đấy.
'Mà lúc nãy trông như cậu ta đang có mặt ở đó cơ mà.'
Không đến thì thật đáng tiếc.
Lệ thường là những vai mà mọi người đều né tránh sẽ dành cho kẻ không có mặt.
Đang mải lướt qua các vai diễn viết trên bảng, tôi thấy trưởng câu lạc bộ thận trọng gọi mình.
"Cậu Askanier, liệu cậu có quen biết gì với cậu em khóa dưới đó không?"
Tôi nghĩ có lẽ vì cả hai cùng xuất thân từ các gia tộc cai trị nên chị ấy mới chỉ đích danh tôi như vậy.
Bởi so với giới quý tộc thông thường, chúng tôi buộc phải gặp nhau thường xuyên hơn trong giới thượng lưu.
Vì trưởng câu lạc bộ đã nhờ nhắn lại, nên thay vì ở lại phòng câu lạc bộ, tôi đã đến ký túc xá khoa Ma pháp.
'Hôm nay đúng là ngày mình chuyên đi tìm người mà.'
Lúc nãy thu hoạch điểm thiện cảm cũng khá khẩm đấy.
Hy vọng bây giờ cũng được như vậy, nhưng khả năng cao là sẽ bị đuổi thẳng cổ ngay từ cửa.
Dĩ nhiên tôi thì không sao cả.
Chỉ cần nhắn lại lời là tôi sẽ có thời gian tự do mà.
Bởi vai diễn của tôi đã được quyết định xong rồi.
'Lần này lại là vai chính sao.'
May mắn là tôi nhận được một nhân vật có ít lời thoại hơn Rosalind.
Vì không mất nhiều thời gian chuẩn bị và tôi cũng có ý định dùng sân khấu này làm cơ hội tích lũy điểm thiện cảm nên tôi đã không từ chối.
Và quả nhiên, vai Rosalind với lượng lời thoại đồ sộ chẳng ai thèm nhận. Tuy chưa chốt chính thức nhưng theo lần kiểm tra cuối cùng, đó là vai duy nhất còn trống.
Cốc cốc...
Tôi gõ cửa phòng ký túc xá của Adelbert. Đứng đợi trước cửa một hồi lâu nhưng không nghe thấy tiếng động gì.
Tập trung ma lực vào các giác quan, tôi nghe thấy tiếng sột soạt của tên đó.
Cốc cốc...
"Adel…."
Khi tôi gõ cửa lần nữa, cánh cửa mở ra.
'Mở rồi sao?'
Đúng lúc đó, Adelbert lẩm bẩm với đôi mắt trũng sâu.
"…Tiền bối."
Tôi phải cố nhịn cười trong giây lát. Trông bộ dạng của cậu ta chẳng khác nào một kẻ hoàn toàn suy sụp.
Dưới chân tên đó là những lá thư chưa bóc vương vãi khắp nơi. Có vẻ như lá thư từ câu lạc bộ kịch cậu ta cũng chưa thèm mở.
'Bảo sao người ta bảo phân vai mà cũng không thèm đến.'
Dẫu vậy, lẽ ra cậu ta phải xem thư của Nikolaus mới đúng chứ….
Chắc là nó không mang lại sự an ủi nào rồi.
Về cuộc sống của Hoàng tử, lệnh giữ kín nghiêm ngặt đã được ban ra. Ngay từ lúc nhập học đã như vậy rồi.
Vì vậy, Nikolaus, một người bên ngoài trường học, đã đưa ra lời khuyên mà không hề biết Adelbert nhận được kết quả học tập thế nào. Cũng dễ hiểu khi Adelbert không thấy nó có sức lay động gì.
'Tôi cũng chẳng hy vọng cậu thấy cảm động chỉ sau một dòng ngắn ngủi gửi đi đâu.'
Nhưng chẳng lẽ tôi lại cứ thế để mất đi kênh thông tin trực tiếp về Hoàng đế và Thái tử sao.
Với bộ dạng hiện tại của tôi thì hơi khó, chắc tôi phải tìm cách hẹn gặp Nikolaus thôi.
"Bạn ở câu lạc bộ bảo là cậu sẽ không mở cửa đâu, thế mà lại mở rồi này."
"…Vì ma lực."
Adelbert lẩm bẩm.
Có vẻ như cậu ta nhận ra tôi nhờ vào luồng ma lực tôi dùng để tăng cường giác quan.
Mà quan trọng hơn là trọng tâm cuộc hội thoại đang bị lệch đi.
Chắc là não bộ không còn hoạt động nổi nữa nên tên đó cứ đứng thẫn thờ nhìn vào khoảng không.
"Cậu không định cho tôi vào nhà sao?"
"Sao tiền bối lại đến đây ạ?"
Adelbert hỏi với giọng yếu ớt, như muốn tôi nói xong việc rồi đi ngay cho khuất mắt.
Cú sốc điểm 3+ có vẻ lớn thật đấy.
'Trong thời điểm này, biến động cảm xúc quá lớn sẽ chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cả.'
Chắc cậu ta vẫn uống thuốc thanh tẩy được cấp đều đặn chứ nhỉ.
Tôi vừa nghĩ vừa mở cửa sổ trạng thái.
Adelbert Hohenzollern Mức độ thiện cảm -5* [Có thể công lược (Giai đoạn 1/5)] Nghĩ lại thì bên này cũng là một mỏ vàng đây. Có rất nhiều thứ để nâng cấp.
Thử kiểm tra xem cậu ta đang nghĩ gì về mình xem nào.
'Chắc mẩm kết quả sẽ là kiểu "tiền bối không thân thiết" gì đó thôi.'
Giai đoạn 1: Ma cà rồng
"……."
Này, cái tên ranh này….
Nực cười đến mức tôi chẳng biết nói gì hơn.
Tôi liếc nhìn đồng hồ đeo tay.
Mới 4 giờ chiều.
Giờ tập luyện với Zähringen là 6 giờ, và tôi sẽ đến Bayern sau bữa tối lúc 7 giờ như thường lệ.
'Còn dư 2 tiếng.'
Nhìn lá thư tên đó viết cho Nikolaus, tôi càng thêm khẳng định.
Việc Hoàng đế ép cậu ta vào Nhóm 1 chắc hẳn là vì Elias, nhưng tên đó lại không hề nhắc đến Elias trong thư.
Việc giao tiếp thông qua Nikolaus và bằng thư từ sẽ có giới hạn trong việc tìm hiểu thêm ý đồ của Hoàng đế.
Và điều then chốt là kỳ thi tiếp theo chỉ còn chưa đầy 3 ngày nữa.
Không thể cứ để cậu ta suy sụp rồi trượt kỳ thi được. Chỉ khi cậu ta đỗ thì lượng thông tin tôi nhận được từ Hoàng đế mới dồi dào hơn.
Vậy nên sẵn lúc còn thời gian, vừa để trị chứng bất lực của tên này, vừa để thoát khỏi cái "Giai đoạn 1" đáng ghét kia….
'Mình sẽ tăng điểm thiện cảm rồi mới đi.'
Trước tiên muốn nói chuyện thì phải vào trong đã.
Thấy tôi không phản ứng gì, Adelbert định đóng cửa lại.
Tôi tắt cửa sổ trạng thái và giữ lấy cánh cửa.
Adelbert thở dài một tiếng thườn thượt rồi nhíu mày.
"…Giờ em muốn nghỉ ngơi ạ, tiền bối. Nếu tiền bối không định nói gì thì…."
"Không. Tập kịch bản câu lạc bộ cậu nhận tuần trước rồi đúng không? Đã kiểm tra lượng lời thoại chưa?"
"…Dạ? Dạ rồi ạ."
Adelbert thu hẹp khoảng cách nơi chân mày rồi đáp lại.
Tôi mỉm cười và nói.
"Tôi đến để chúc mừng trước việc cậu được giao vai Rosalind đấy."
Tên đó ngây người nhìn tôi, rồi há hốc mồm kinh ngạc.
Thành công rồi. Đây là phản ứng mạnh mẽ nhất mà tôi từng thấy từ trước đến nay.
Tôi đẩy Adelbert đang đứng hình vì kinh hãi sang một bên rồi bước vào phòng, không quên khóa cửa lại.
"Chúng ta cùng bàn luận về kịch bản một chút nhé?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn