Chương 146: 147
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~33 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"Tôi chưa từng nghĩ cậu lại khóc nức nở như…."
"Á á á á á á!"
Hắn dùng tay bịt miệng tôi lại như đang đấm vào mặt tôi vậy. Vì hắn hét ngay sát tai nên màng nhĩ tôi cứ u u lên.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, ôn tồn nói:
"Bình tĩnh nào Philip. Cậu làm đổ hết cola rồi kìa."
"Cái… cái… làm sao tôi có thể quên được chuyện đó cơ chứ…!"
"Cậu quên được cái đó á…? Nể thật đấy."
"……."
Philip ôm lấy gáy.
Nhìn sắc mặt gã, giờ gã có lăn đùng ra ngất xỉu ngay tại chỗ thì cũng chẳng có gì lạ.
Tự dưng thấy hơi có lỗi.
Đúng lúc đó, một ý nghĩ chợt lóe lên khiến tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi.
"Đợi một chút. Tôi quay lại ngay."
"Cái gì? Này!"
Tôi dịch chuyển tức thời về ký túc xá, tung chăn trên giường mình lên.
Pie đang nằm ngủ sải lai bỗng bật dậy ngơ ngác.
"Pie."
"Hửm?"
"Xin lỗi vì phá đám giấc ngủ của cậu, nhưng cậu có thể dùng ma pháp ẩn thân rồi đi theo tôi một lát được không?"
"U u u…."
Trông cứ như một chú gấu nhỏ vậy.
Bình thường chưa bao giờ thấy thế này, chắc lần này nó thực sự đang rất buồn ngủ.
Tôi cầm theo một miếng vải để lau cola, vác Pie trên vai rồi lại dịch chuyển về bên cạnh Philip.
"Lau đi."
"À, ờ… cảm ơn."
Cái khăn chỉ là cái cớ thôi, mục đích của tôi là chuyện khác.
Tôi dùng thần lực để trò chuyện với Pie.
— "Pie. Cậu xem giúp tôi quanh đây có ai đang theo dõi chúng tôi không?"
Pie vừa được tôi truyền cho một chút thần lực trước khi dịch chuyển nên khí lực đã hồi phục, đôi mắt sáng rỡ hẳn lên.
"Người đang theo dõi á~?"
— "Phải."
Tôi nhìn xuống gương mặt sưng húp của Philip rồi đáp lại.
Thực ra tôi không hề tính toán chuyện này trước khi đến, nhưng có vẻ tôi có thể tận dụng tình cảnh lúc này.
'Giờ là lúc phải bắt đầu điều tra về vụ của Adelbert rồi.'
Narke dự đoán rằng chuyện này sẽ diễn biến theo chiều hướng bất lợi cho tôi.
Hẳn cậu ta đã dùng năng lực tiên tri, nhưng tương lai nằm trong tay tôi.
'Nếu thấy tình hình có vẻ bất lợi, thì mình cứ chủ động suy luận ra hung thủ trước là được.'
Chẳng có định luật nào bảo rằng mục tiêu chỉ là những người chịu thiệt hại hữu hình ngay trước mắt cả.
Nói cách khác, việc Adelbert ngã xuống có thể không phải là để hãm hại cậu ta, mà là một vụ phạm tội được dàn dựng nhằm tấn công tôi về mặt xã hội.
'Vừa khéo lúc đó cảm xúc của Adelbert đang rất kích động. Trong tình cảnh đó tôi lại thường xuyên ra vào phòng cậu ta….'
Adelbert trở thành phương tiện tối ưu nhất.
Dĩ nhiên tất cả chỉ dừng lại ở mức khả năng, tôi không có bằng chứng nào để khẳng định ai là mục tiêu và ai là phương tiện.
Điều quan trọng lúc này là tên đó sẽ sớm hành động lại thôi.
Dù mục tiêu là ai đi chăng nữa, thì với việc chưa đạt được mục đích như hiện tại, kẻ phạm tội sẽ gây ra một vụ việc khác để đạt được mục tiêu, hoặc sẽ cố gắng tìm cách thoát khỏi danh sách nghi phạm hoàn toàn.
Nếu mục tiêu là khiến Adelbert bạo loạn một cách tự nhiên, thì đây gần như là cơ hội duy nhất. Vì ai cũng biết cậu ta đang yếu cả về tinh thần lẫn thể xác.
Thay vào đó, nếu mục tiêu không phải là Adelbert….
Theo tình hình thực tế, Philip—kẻ vừa nảy sinh xích mích với tôi—sẽ gặp chuyện.
Chính xác là 'chỉ mình' Philip thôi.
'Để xem ngươi sẽ giở trò gì.'
Tất nhiên, nếu hắn không định hành động thêm gì nữa, thì tôi cứ tính toán hết các trường hợp có thể xảy ra rồi tính tiếp.
'Để xem ai thắng ai.'
Trước đó thì giờ cứ tập trung vào việc tích lũy điểm thiện cảm đã. Tôi mỉm cười, gác tay lên lưng ghế.
"Việc tôi bảo cậu làm tôi bất ngờ không chỉ có mỗi chuyện đó đâu, Philip."
"…Lại còn gì nữa…."
"Bình thường nếu tập trung ma lực vào cảm giác, người ta chỉ có thể nắm bắt được thứ gì đó ngay sau bức tường hoặc cánh cửa thôi đúng không? Vậy mà cậu lại có thể bao quát được toàn bộ một tầng của tòa nhà, tôi không ngờ cậu lại có năng lực như vậy đấy."
"…Chỉ là do bẩm sinh cảm giác của tôi nhạy bén thôi."
"Phải, dù là lý do gì thì việc nó giúp ích rất nhiều trong việc rút ngắn thời gian là sự thật."
Ngay khi tôi vừa mỉm cười dứt lời, một bảng thông báo hiện lên phía Philip.
Thiện cảm +1
'…Hừm~' Vậy là được +1* rồi nhỉ.
Dù lòng có hơi nôn nao một chút nhưng mà cũng cảm ơn nhé.
Vừa nói, tôi vừa nâng thuộc tính lên thêm một cấp nữa.
Vì xác suất áp dụng đã tăng lên, nên tôi dồn hết điểm vào cho đến tận cấp 5.
Hấp dẫn Lv. 5 — Áp dụng với xác suất 50% đối với cá thể có thiện cảm từ 0 điểm trở xuống, áp dụng với xác suất 5% đối với cá thể có thiện cảm từ 1 điểm trở lên.
— 'Muốn làm thân!' Tăng 5 điểm thiện cảm.
— 'Lời cậu nói hẳn là đúng rồi.' Khả năng thuyết phục tăng 40%.
'Tăng tận 40% thì dù mình có nói hươu nói vượn chắc gã cũng tin sái cổ mất?'
Để thử xem gã có thể chấp nhận đến mức nào nào.
Trong lúc tôi còn đang trầm trồ trước 5 điểm thiện cảm và 40% khả năng thuyết phục, gã bỗng lầm bầm lên tiếng.
*
"Cậu…."
Khi Philip ngập ngừng, Lukas khẽ nghiêng đầu đáp lại:
"Ừ, nói đi."
Trước thái độ ân cần đó, Philip ngậm chặt miệng.
Từ nãy đến giờ hắn luôn cảm thấy một điều, đó là nỗi sợ hãi đang vơi bớt đi một cách tinh vi.
À không, chính xác là hắn vẫn sợ, nhưng nỗi sợ đó mang một sắc thái khác. Nếu như trước đây hắn sợ bị giết ở xó xỉnh nào đó mà không ai hay biết, thì giờ đây….
'…Tại sao nhỉ?'
Hắn cảm thấy nhục nhã đến mức không dám ngẩng đầu lên.
Vì thấy có lỗi? Hay vì xấu hổ?
Bản thân hắn cũng thấy sự thay đổi này quá đỗi đột ngột nên không tài nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng có một điều hắn có thể nhận ra.
Nếu là hắn, hắn sẽ không bao giờ hành xử như cậu ta.
Nếu hắn là cậu ta, hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn có thể để hành hạ bản thân mình cho bõ ghét. Cả thực lực ma pháp lẫn gia thế của cậu ta, chẳng phải tất cả đều là môi trường quá lý tưởng để làm việc đó sao?
"Philip. Sao lại im lặng thế?"
"…Tại sao cậu lại không làm gì cả?"
"Ý cậu là gì. Ý cậu là nếu là cậu thì cậu đã sớm dập cho tôi không ngóc đầu lên nổi rồi, tại sao tôi lại không làm thế chứ gì?"
Gì vậy? Tại sao cái thằng này lại biết?
Chẳng lẽ?
Philip đáp lại với gương mặt xám ngoét:
"Hả? Thì… thì ý là như vậy đó."
"Philip."
Nụ cười thoáng hiện trên gương mặt thản nhiên của Lukas.
"Cậu nghĩ tôi là loại người giống cậu sao?"
"…Tôi thì làm sao chứ…."
"Cậu đang nói nghiêm túc đấy à?"
Philip im bặt.
"Tất nhiên, tôi không hề thấy ổn chút nào. Tôi vẫn nhớ rõ tất cả những chuyện cậu đã làm với tôi. Nhưng mà…."
Khi Lukas đưa tay lại gần vai Philip, gã giật mình né sang một bên.
"Giống như việc cậu đang sợ hãi tránh né tôi thế này, nếu tôi cũng không kiềm chế được lòng thù hận của mình, nó sẽ gây cản trở cho việc thực hiện nhiệm vụ. Đúng không?"
"…Phải."
"Việc chúng ta có những xích mích gây cản trở là sự thật. Thú thực là ký ức về việc cậu bắt nạt tôi vẫn còn vẹn nguyên. Nếu bảo tôi không giận thì đúng là nói dối."
Philip vô thức cắn môi.
"Dù vậy, trước hết tôi đang cố gắng gạt bỏ cảm xúc cá nhân để dồn sức cho kỳ thi. Thế nên, cậu cũng nên phối hợp một chút chứ nhỉ?"
"Vậy thì sau khi kỳ thi kết thúc…."
Trước câu hỏi được thốt ra bằng tất cả sự can đảm, Lukas bật cười.
"Nếu cậu cứ tiếp tục làm tốt như hiện tại, tôi sẽ không nói chuyện này với gia tộc đâu, Philip."
"Cứ như hiện tại?"
Lukas không đáp lại mà chỉ nói tiếp ý của mình.
"Thú thực tôi không ngờ cậu lại sợ tôi đến mức này. Tôi luôn nghĩ mình đã rất nhân từ với cậu rồi chứ. Ví dụ như chuyện chép bài chẳng hạn. Thấy thành tích của cậu tăng lên đáng kể, tôi cứ ngỡ mình đã giúp ích cho cậu rất nhiều, hay là do tôi nhầm…."
'Nói cái quái gì vậy.'
Đúng là trên đời này cái quái gì cũng có thể xảy ra, có kẻ dám tự miệng nói rằng mình đã nhân từ cơ đấy.
Philip nhắm nghiền mắt như muốn rỉ máu lệ.
Suốt cả học kỳ, từ sáng đến chiều hắn phải điên cuồng chép bài giảng đến mức ngày nào cơ bắp tay cũng căng cứng không chịu nổi. Những ngày có tiết của giáo sư nói nhanh là y như rằng từ sáng sớm mắt hắn đã tối sầm lại rồi.
'…Nhưng mà….'
Nghĩ lại thì cũng đúng thật.
Nhờ có lòng khoan dung của tên này mà hắn mới không phải ra hội đồng kỷ luật và vẫn có thể tiếp tục đi học.
Chuyện thành tích tăng lên nhờ việc chép bài cũng là sự thật.
"Nghĩ kỹ đi Philip. Đối với tôi, cậu không đáng để tôi phải đuổi học. Thay vào đó, tôi nghĩ chúng ta nên làm những việc mà cả hai cùng có lợi thì hơn. Một cuộc sống chuyên cần đi học đầy đủ từ tiết 1 đến tiết 8 để chép bài chẳng phải rất mẫu mực sao? Tôi đã định cải tà quy chính cho cậu một chút, nhưng có vẻ điều đó chưa chạm đến được trái tim cậu rồi."
Cải tà quy chính?
Chẳng phải ngay từ đầu mục tiêu của cậu là chiếm đoạt bài giảng của tôi sao?
'Nhưng mà… mình bị thuyết phục rồi.'
Tại sao mình lại thấy những lời đó đúng đắn đến lạ lùng thế này?
Philip cứ thế đứng lặng người hồi lâu để lắng nghe những lời của Lukas.
*
"…Thế nên nếu cậu tập trung vào việc của mình, thì về cơ bản tôi chẳng có chút quan tâm nào đến cậu cả. Thậm chí tôi còn đang định sau khi lên đại học sẽ rủ cậu cùng đăng ký lịch học chung đây này?"
"Để chép bài giảng á?"
"Phải. Vì không có trí tuệ nhân tạo nên cũng đành chịu thôi. Lên đại học cũng nhờ cậu cả nhé."
"…Được thôi…."
Gã nói vậy rồi chìm đắm vào suy nghĩ mông lung.
Dù tôi chỉ nói hươu nói vượn cho xong chuyện nhưng thấy gã suy nghĩ nghiêm túc như vậy cũng thật kỳ lạ.
Ngay sau đó, gã gật đầu như thể đã ngộ ra điều gì đó.
"Nghĩ lại thì đúng là tôi đã được hưởng lợi từ cậu không ít chuyện. Cậu luôn quan tâm đến tôi, vậy mà tôi lại không nhận ra điều đó mà cứ nghĩ cậu cũng sẽ hành xử giống như tôi…."
'Hiệu quả thật đấy.'
Mình vừa mới nhắc đến chuyện trí tuệ nhân tạo xong, vậy mà gã có thể đáp lại một cách nghiêm túc thế này sao?
Tôi nén sự ngạc nhiên, mỉm cười nói:
"Hừm, không có gì đâu. Philip, vậy từ giờ cậu sẽ không giật mình như lúc nãy nữa chứ?"
"…Tôi sẽ cố gắng."
Vì thấy phiền nên tôi chỉ nói nhăng nói cuội suốt nãy giờ, thế mà kết luận lại có vẻ khá ổn.
Đây chính là sức mạnh của 40% khả năng thuyết phục sao. Đây chắc chắn là năng lực mà các chính trị gia hằng ao ước.
Chính vì vậy mà nó cũng là một năng lực khá đáng sợ.
Vì đối phương là gã này nên tôi mới dùng xối xả như vậy, chứ với những sinh viên khác thì tôi phải cẩn thận mới được.
Trong phút chốc, những dòng chữ trắng xóa hiện ra trước mắt.
Ting—!
Thiện cảm +1 Tôi mở bảng thiện cảm của gã ra một lần nữa.
Philip Goering Thiện cảm +3* [(Giai đoạn 2/5)]
'Vậy là bằng điểm với Zähringen rồi nhỉ.'
Rõ ràng khi nhìn thấy chỉ số của Zähringen hay Adelbert, tôi chỉ cảm thấy hài lòng, nhưng khi nhìn thấy con số +3 từ gã này, tôi bỗng thấy lòng hơi nôn nao.
Cứ như vậy, màn đêm buông xuống và giờ tập luyện đã định đã đến.
Tôi cứ ngỡ chỉ có đội mình đặt giờ này, hóa ra các đội khác cũng đã ra sân tập luyện.
Bíp— [Kết thúc kỳ thi.] Khi âm thanh thông báo vang lên, các thành viên trong đội đều quay lại nhìn tôi và Philip.
Sau khi Mimesis tắt đi, tôi nhẹ nhàng đưa tay về phía Philip đang đứng bên cạnh.
Philip thoáng do dự một chút rồi vỗ nhẹ vào tay tôi, nở một nụ cười méo mó.
'…Sống rồi.'
Dù không lộ ra ngoài nhưng trong lòng tôi đang reo hò thầm lặng.
Chỉ cần không có thêm đứa nào gây chuyện nữa thì tinh thần đồng đội của chúng tôi coi như đã được cứu vãn.
Gã vẫn còn hơi giật mình mỗi khi nhìn thấy tôi, nhưng ít ra đã không còn hét toáng lên hay nhảy dựng lên như lúc nãy nữa.
Zähringen có lẽ cũng nhận ra sự thay đổi đó nên đã tiến lại gần thì thầm với tôi:
"Lukas, cậu đã làm thế nào vậy?"
Dùng thuộc tính để lừa đảo chứ sao….
Vì không thể trả lời như vậy nên tôi đành nói đại một lý do:
"Chỉ là nói chuyện nghiêm túc thôi. Chắc vì liên quan đến điểm số nên cậu ấy cũng hiểu ra ngay ấy mà."
"Thế à? Khả năng thuyết phục của cậu đúng là đáng nể thật đấy."
Zähringen mỉm cười mãn nguyện.
"À, Lukas. Cậu nghĩ sao về việc đẩy sớm lịch huấn luyện chung của năm 2?"
"Tại sao lại muốn đẩy sớm?"
"Tôi nghĩ việc xem thực lực của các đội khác để nghiên cứu cũng là một ý hay. Các đội khác cũng đang kiến nghị điều chỉnh lịch trình đấy."
"Hừm, cũng được thôi."
Tôi thì sao cũng được.
Thực tế là trong vòng 2 tuần thì thực lực cũng chẳng thể thay đổi một cách ngoạn mục được.
Thời gian chuẩn bị 2 tuần không phải là để nâng cao thực lực, mà là để tăng cường tinh thần đồng đội.
Dù vòng 2 mới bắt đầu được một ngày nhưng có vẻ mọi thứ đã dần thành hình nên ai nấy đều muốn nhanh chóng xem thực lực của các đội khác.
Và kiến nghị đó đã được chấp thuận ngay trong ngày hôm đó.
Tôi nhìn quanh căn phòng của mình—nơi đã trở thành điểm tụ tập của đám bạn—và lắng nghe lời Leo nói.
"Nhà trường đã đẩy sớm toàn bộ lịch thi. Chắc là do nghe tin Pleroma vừa đổi loại thuốc mới đấy."
"Vì thế nên buổi huấn luyện chung cũng được chuyển sang thứ Hai tuần sau à?"
"Phải."
Cả Narke và Leo đều không có vẻ gì là vui vẻ cho lắm.
Cũng phải thôi.
Thuốc đổi loại mới nguy hiểm hơn thì lẽ ra càng không nên đưa sinh viên vào mới đúng, đằng này lại định cho ra lò sớm hơn, cho đi thực chiến sớm hơn, đó có phải là cách nghĩ của một ngôi trường nên có không?
'Chắc mình phải thêm vào một giai đoạn thi nữa mới được.'
Nếu tôi thêm vào ở Bayern, chắc chắn Phổ sẽ bắt chước và nhà trường cũng sẽ sớm hành động tương tự thôi.
Nhưng mà, lúc này chuyện đó không quan trọng bằng….
"Sao thế Elias."
Tôi nhìn Elias đang gục đầu xuống, tóc tai rũ rượi như một cái xác không hồn mà hỏi.
Mất một nhịp Elias mới ngẩng đầu lên.
"Hở?"
"…Cái gì vậy?"
Đến cả Leo—người vốn chẳng mấy khi hỏi han Elias—cũng phải bật cười hỏi.
Gương mặt Elias trông cực kỳ lạnh lẽo. Có lẽ một phần là do quầng thâm mắt sâu hoắm chưa từng thấy trước đây.
'Đáng sợ thật đấy.'
Nhìn cảnh này tôi mới cảm nhận rõ tại sao các sinh viên khác và Pie lại sợ Elias đến thế.
Elias cất giọng lạnh lùng:
"Các cậu biết gì không?"
"Gì cơ?"
"Cái gì mà dùng tay không mở được thì cứ dùng răng hàm mà cắn là sẽ ra hết."
"Cậu vừa mới chào đời đấy à?"
Leo thốt ra lời theo bản năng rồi mới giật mình sực tỉnh.
Cậu ta hỏi bằng giọng điệu nhẹ nhàng mà bình thường ít khi dùng đến:
"Có chuyện gì sao? Sao tự nhiên lại thế này."
"Hức hức hức…."
Thay vì trả lời, Elias chỉ thút thít rồi lại nằm gục xuống.
Dù không nói ra nhưng tôi có thể lờ mờ đoán được.
'Chắc tinh thần đồng đội nát bét rồi chứ gì.'
Tôi không ngờ ngay cả Elias mà cũng thấy mệt mỏi ngay từ ngày đầu tiên thế này.
Chắc hẳn lúc này những sinh viên như thế này không chỉ có một hai người đâu.
Nếu có thể, tôi cũng muốn đổi đội cho cậu ấy.
Dù đội tôi có đến tận hai đứa như Philip và cả tên nhà Einsiedel nữa, nhưng với Elias thì chắc cũng chẳng vấn đề gì.
Hơn nữa, tên nhà Einsiedel đó có vẻ chẳng mấy quan tâm đến các thành viên trong đội.
Có lẽ giờ Narke cũng đã lờ mờ hiểu ra chuyện nên bắt đầu an ủi Elias.
Cộc cộc— Đúng lúc đó, có tiếng ai đó gõ cửa từ bên ngoài.
Bình thường chẳng có ai tìm đến tôi cả, nên ánh mắt của đám bạn đều đổ dồn về phía tôi.
[Lukas.]
'…Hửm?'
Vừa mới nghĩ là gã không quan tâm xong?
Giọng nói vọng vào từ bên ngoài cửa chính là giọng của tên Einsiedel ở lớp 1.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn