Chương 137: 138
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~41 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Dù tôi đã thản nhiên bước hẳn vào phòng khách rồi đặt túi xách xuống, Adelbert vẫn chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc.
Một lúc sau, cậu ta mới lắp bắp với khuôn mặt trắng bệch.
"Ch-Chuyện đó nghĩa là sao…?"
"Nghĩa đen thôi. Chúc mừng cậu có vai chính đầu tiên nhé. Hay là chúng ta đi uống chút gì đó ăn mừng đi?"
"Không, không, không đời nào!"
Adelbert dường như nghẹn lời, đôi tay quờ quạng trong không trung một hồi lâu, rồi cậu ta vuốt ngược mái tóc rối bời, hét lên.
"Tại sao tôi lại phải đóng vai Rosalind chứ?! Tôi đã bao giờ bảo là mình sẽ đóng vai đó đâu!"
"Hôm nay chúng ta đã chốt theo quy tắc ai đến trước chọn trước rồi. Và vai diễn cuối cùng còn sót lại chính là vai đó."
"…Chốt vào hôm nay sao?"
Tôi lặng lẽ đi ra phía cửa, nhặt lá thư từ câu lạc bộ kịch lên rồi đưa cho cậu ta.
Đọc xong lá thư với khuôn mặt tái mét, Adelbert lấy hai tay ôm mặt, rên rỉ.
"Không thể nào…."
"Xong rồi đấy."
"Xong là xong thế nào ạ. Em mới chỉ học diễn xuất được một học kỳ thôi. Thậm chí còn chưa bao giờ đảm nhận vai nào tầm cỡ vai chính cả!"
"Chắc là mọi người ở đó ai cũng vậy thôi."
"……."
Tên đó vận dụng hết chất xám để tìm cách bao biện.
"…Giới tính cũng khác nhau cơ mà…. Dù có là ai đến trước chọn trước đi chăng nữa thì…."
Ừm, tên này đúng là đàn ông thật.
Chỉ nhìn tên thôi cũng đủ thấy câu trả lời rồi.
Dĩ nhiên cũng có trường hợp tên gọi mang tính trung lập, hoặc cha mẹ đặt tên theo ý thích, nên khi trò chuyện tôi cũng phải cẩn thận để không lỡ lời.
'Còn việc tại sao họ lại tạo ra những con người khó phân biệt như thế này thì….'
Dù là trong tiểu thuyết hay khi đã đặt chân đến nơi đây, tôi vẫn chưa nhận được một câu trả lời thỏa đáng nào.
Tân nhân loại không được sinh ra từ bụng mẹ mà được tạo ra bằng cách sử dụng ma lực.
Đó là một trong những hành động điên rồ mà các pháp sư đầu tiên đã thực hiện để xóa bỏ nguyên tội và được đứng cạnh Thần linh.
Lập luận của giới quý tộc là: Tân nhân loại được hưởng ân điển của Thần, được ban cho quyền năng tự sáng tạo nên chính mình, vì vậy Adam và Eva là tổ tiên của Cựu nhân loại chứ không phải tổ tiên của Tân nhân loại.
Việc Tân nhân loại coi thường Cựu nhân loại cũng xuất phát từ tư tưởng cho rằng đó là những kẻ thấp kém mang trong mình nguyên tội.
Dù sao thì, tôi không rõ là trong quá trình đưa con người vào phòng thí nghiệm, việc chuyển đổi giới tính nguyên bản là bất khả thi, hay ngay cả điều này cũng là ý đồ vì lý do tôn giáo.
'Với những kẻ sẵn sàng tạo ra một chủng tộc mới để xóa bỏ nguyên tội thì khả năng thứ hai hoàn toàn có thể xảy ra lắm chứ.'
Bởi vì đối với Thần, khái niệm giới tính vốn không tồn tại.
'Mà khoan đã….'
Tôi im lặng trong chốc lát.
Liệu Tân nhân loại có phân biệt giới tính khi giao vai diễn không nhỉ? Theo tôi biết thì đó là một hạng mục chỉ tương đương với nhóm máu mà thôi.
Hay là tên này đang tìm cớ để thoái thác bằng mọi giá?
'Có vẻ là vế sau rồi.'
Tôi mỉm cười dịu dàng rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa giữa phòng cậu ta.
"Chẳng phải giới tính của Cựu nhân loại không liên quan gì đến chúng ta sao?"
"……."
Adelbert mím chặt môi rồi quay đi chỗ khác.
'Đúng là đang tìm cớ thật rồi.'
Ở thế giới thực, khi học diễn xuất, tôi đã từng kinh qua đủ loại nhân vật bất kể giới tính hay độ tuổi. Có như vậy thì biên độ diễn giải nhân vật mới rộng mở được.
Trong khi đó, mấy cái tên khó lòng phân biệt được giới tính này còn đòi thắc mắc cái gì nữa?
Adelbert đắn đo hồi lâu rồi đưa ra một lời biện bạch đầy khiên cưỡng.
"…Nhân vật đó tóc dài đúng không ạ? Em không tự tin là mình có thể đội tóc giả suốt hai tiếng đồng hồ đâu."
"Cậu đọc nội dung rồi mà. Ngoại trừ đoạn đầu ra thì cậu cứ để nguyên dáng vẻ đó mà diễn thôi."
Tên đó ngậm chặt miệng.
Chắc chắn cậu ta đã đọc Shakespeare rất nhiều từ khi còn nhỏ nên không thể không biết được. Trong vở kịch này, nhân vật chính cải trang thành nam giới đi khắp nơi, nên thực tế chẳng cần phải thay đổi phong cách gì cả. Có khi chính vì vậy mà trưởng câu lạc bộ mới chọn vở kịch này cũng nên.
Tên đó thở dài thườn thượt, tựa người vào cửa sổ rồi lại rơi vào tuyệt vọng, đi đi lại lại trong phòng khách.
Tôi quan sát dáng vẻ phủ nhận thực tế của cậu ta rồi lên tiếng.
"Tôi hiểu mà. Cậu đang nghĩ rằng thay vì bỏ thời gian học thuộc lời thoại thì thà đi học bài còn hơn đúng không?"
"……."
Chính xác thì chắc cậu ta đang nghĩ rằng đến thời gian tập luyện còn chẳng có thì lấy đâu ra thời gian mà học thuộc lời thoại.
Có vẻ suy đoán đó đã trúng phóc. Adelbert lặng lẽ nhìn vào khoảng không với khuôn mặt u ám.
"Nếu thực sự không muốn làm, cậu hãy trực tiếp đến nói với trưởng câu lạc bộ đi. Biết đâu chị ấy sẽ chấp thuận đấy."
"…Tiền bối có thể nhắn lại giúp em được không ạ?"
"Không. Tôi thì lại rất muốn cậu đảm nhận vai diễn này đấy."
Vì chưa chốt chính thức nên nếu sơ sẩy, vai diễn đó có thể rơi vào tay tôi mất.
Tên đó nhìn xuống tôi với vẻ mặt như vừa nhìn thấy điều gì đó kinh khủng lắm.
'Độ thiện cảm -5 đúng là cảm nhận rõ rệt thật.'
Cậu không thấy mình hơi quá đáng sao.
Adelbert đưa tay lên vuốt mặt, rồi thốt ra một câu trả lời chẳng khác nào một tiếng thở dài.
"…Cứ để vậy đi ạ. Em chỉ là muốn được thong thả một chút thôi… chứ không phải là không làm được."
Tôi lặng lẽ quan sát cậu ta.
Chắc là cậu ta không thể bước chân ra ngoài được rồi.
Chắc chắn cậu ta cảm thấy việc đảm nhận một vai diễn mình không thích còn dễ chịu hơn là phải đi ra ngoài và đối mặt với mọi người. Dẫu biết rằng sau này vẫn phải đối mặt, nhưng đó là chuyện của tương lai.
Tôi chống cằm, khẽ mở lời.
"Lúc nãy cậu đã đến xem tôi đấu tập đúng không."
Bàn tay đang lật tập kịch bản của Adelbert bỗng khựng lại.
"Cậu đã đến xem trận đó, vậy tại sao lại không đến câu lạc bộ? Tất cả những lý do đáng ghét mà cậu vừa liệt kê ra đó, cậu định cứ để mặc chúng như vậy sao?"
"……."
Đúng là với mức thiện cảm -5 thì thật khó để nghe được một lời từ miệng cậu ta mà.
Không thể cứ trêu chọc cậu ta mãi được, tôi nên nói ra sự thật và bắt đầu dẫn dắt cuộc trò chuyện thôi.
"Mọi chuyện vẫn chưa hoàn toàn quyết định đâu. Chỉ là hiện tại vai diễn duy nhất còn trống là Rosalind, và người duy nhất chưa chọn vai cũng chỉ có cậu thôi. Nếu thực sự ghét đến thế, chi bằng cậu cứ đến đó mà nói một tiếng đi."
"Chẳng phải như vậy nghĩa là đã quyết định rồi sao ạ?"
Ừm, cậu ta nghĩ vậy đấy.
Chỉ cần một lời nói của Hoàng tử thì dù có là ai đến trước đi chăng nữa người ta cũng sẽ đổi cho thôi, nhưng có vẻ lúc này cậu ta thực sự không muốn chạm mặt ai cả. Hoặc là cậu ta không có ý định dùng đến quyền uy của mình.
"Thôi được rồi. Tôi sẽ giúp cậu giải mã kịch bản."
Tôi thản nhiên đề nghị.
Có vẻ tâm lý của tên đó đã hoàn toàn sụp đổ, dù cái mức thiện cảm âm lù lù trong phòng nhưng cậu ta vẫn gật đầu với khuôn mặt như kẻ không hồn.
Một tiếng đồng hồ sau đó hoàn toàn được đầu tư vào việc giải mã kịch bản.
Dù tên này kém tôi khoảng mười tuổi nhưng dù sao cũng là người dưng.
Thú thật, dù tôi biết cậu ta đang ở giai đoạn nào, nhưng tôi không thể tùy tiện phán xét sức nặng mà một người xa lạ cảm nhận là như thế nào, khi mà từ môi trường lớn lên đến khí chất đều hoàn toàn khác biệt.
Trước khi tên đó chủ động mở lời, thay vì đưa ra những lời khuyên để tích lũy thiện cảm, tốt nhất là nên tạo dựng sự quen thuộc trước đã.
"Ở đoạn này, thay vì chỉ lên giọng ở cuối câu như vừa rồi, chẳng phải dồn lực vào toàn bộ câu văn sẽ tốt hơn sao? Vì cần phải thể hiện tông giọng như đang cố gắng thuyết phục vì quá sốt ruột mà."
"…Vâng. Em sẽ làm như vậy ạ…."
Dù cậu ta nói năng lý nhí như vậy, nhưng đúng như những gì đã thể hiện suốt thời gian qua, cậu ta vẫn bám sát lộ trình mà tôi đưa ra một cách chắc chắn. Điểm trừ duy nhất là cậu ta chưa từng một lần đi chệch khỏi lộ trình đó để nói chuyện riêng.
Sau một hồi giải đáp thắc mắc và lật trang liên tục, khi 30 phút nữa trôi qua, Adelbert vẫn dán mắt vào tập kịch bản và lên tiếng.
"Tiền bối."
"Vâng. Lần này là đoạn nào đây?"
"Tiền bối đã tập luyện trong bao lâu rồi ạ?"
"……."
Lần đầu tiên cậu ta không hỏi về lời thoại mà lại khơi gợi một câu chuyện khác.
Tôi nén nụ cười, thản nhiên đáp lại.
"Mới được vài tháng thôi."
"…Vậy thì, từ trước đến nay không có vấn đề gì đặc biệt sao ạ?"
Vừa dứt lời, chính tên đó lại giật mình hốt hoảng giải thích.
"Em không nói vậy vì mong có vấn đề gì xảy ra đâu ạ. Chỉ là em tò mò muốn biết tiền bối đã trải qua như thế nào thôi."
"Tôi biết mà. Nếu việc ngày nào cũng bị ăn đòn ma pháp là một vấn đề, thì đúng là có vấn đề thật đấy."
"…Dạ? Bị ai đánh cơ ạ…?"
"Bởi thầy dạy thôi."
"À…."
Adelbert gật đầu.
"Tiền bối đã học từ vị nào vậy ạ?"
"Sao thế? Cậu cũng muốn học à?"
"Vâng."
"Khó nói quá nhỉ. Hay để tôi dạy cho cậu nhé."
"Dạ?"
Tên đó nhìn tôi với khuôn mặt thể hiện rõ mồn một mức thiện cảm đang chạm đáy.
"Thôi khỏi ạ…."
"Được thôi. Tiếp tục xem lời thoại đi."
Tên đó gật đầu, đọc thêm vài câu rồi có vẻ như sự tập trung đã tán loạn, cậu ta lại bắt đầu nói với tôi những chuyện ngoài kịch bản.
"Tiền bối. Tiền bối có biết ý nghĩa của câu 'Kỳ vọng tồn tại là để bị phá vỡ' không ạ?"
"……."
Chà...
Cậu ta lại đi hỏi tôi câu này sao. Liệu có ổn không khi đem cuộc trò chuyện với người có mức thiện cảm +10 nói cho kẻ có mức thiện cảm -5 nghe nhỉ?
"Ai đã nói câu đó vậy?"
"Em nghe được từ một người mà em kính trọng ạ. Nhưng em vẫn chưa hiểu lắm. Phá vỡ kỳ vọng ư, nói thì dễ nhưng khi thực sự đối mặt với tình huống đó, chắc chẳng có ai làm được như vậy đâu."
"Ý người đó không phải là bảo cậu phá vỡ tất cả, mà là đừng quá áp lực thôi…."
"Làm sao mà không áp lực cho được ạ?"
Bàn tay đang viết những chữ vô nghĩa lên tập kịch bản của tên đó bỗng khựng lại.
"Một khi đã gánh vác sức nặng của Hoàng gia thì không thể tùy tiện làm vậy được. Vị trí của em là vị trí mà làm gì cũng phải giỏi. Thất bại của em chính là thất bại của Hoàng đế bệ hạ, và là việc làm hoen ố thanh danh của Thái tử điện hạ."
"……."
"Liệu người đó nói rằng dù em có ở vị trí như thế này, em vẫn có quyền phá vỡ kỳ vọng sao?"
Tôi lặng lẽ quan sát cậu ta.
Áp lực quá lớn rồi đấy.
Dù tôi không đáp lại, nhưng dường như đã bắt đầu mở lòng nên tên đó vẫn chậm rãi lẩm bẩm.
"Lúc nãy, tiền bối hỏi tại sao em không đi đúng không ạ."
"Vâng."
"Em không đi được. Vì hễ thấy em là mọi người lại quay sang bàn tán về thành tích. Điểm số không xứng đáng với thanh danh Hoàng gia, nên chuyện đó là hiển nhiên thôi."
Mấy lời xì xào đó chỉ là nhất thời thôi.
Trái lại, chính lúc cậu cứ nhốt mình như thế này thì người ta mới bàn tán nhiều hơn đấy.
'Mình có nên cho cậu ta biết thực tế không nhỉ.'
"Dù có nói là được phép phá vỡ kỳ vọng đi chăng nữa, thì thực tế chính bản thân em cũng không thấy ổn chút nào."
"Tại sao?"
"Vì điểm đến của kỳ vọng đó cũng chính là kết quả mà em hằng mong muốn. Nếu cứ tiếp tục nhận điểm thấp như thế này, em sẽ không thể đứng cạnh người mà em hằng kính trọng suốt cuộc đời này được nữa."
Chắc là đang nói về Thái tử rồi.
Có thể thấy Thái tử đã "nhào nặn" đứa em trai này tốt đến mức nào.
Trong tiểu thuyết, Thái tử là một nhân vật tuy kém cỏi hơn người em Adelbert Hohenzollern ở từng lĩnh vực cụ thể, nhưng lại là kẻ biết bày binh bố trận, nghĩa là biết nhìn nhận tình hình một cách vĩ mô.
Nếu chỉ xét về ma lực, Adelbert hoàn toàn có khả năng đánh bại người anh cả để trở thành Thái tử.
Thế nhưng, người anh cả đã lợi dụng lòng trung thành mãnh liệt của Adelbert để biến cậu ta từ một vị Hoàng đế tương lai thành một kỵ sĩ hộ vệ của chính mình. Trong tiểu thuyết, hắn cũng đã đưa Adelbert lên làm thủ lĩnh hành động để tấn công Elias.
'…Cốt truyện này.'
Nhân cơ hội này mình thử thay đổi nó một cách triệt để xem sao nhỉ.
Dĩ nhiên đây không phải lần đầu tôi có ý nghĩ này.
Tôi đã thoáng nghĩ qua kể từ khi tên đó bày tỏ sự thiện cảm với Nikolaus. Nhưng vì lòng trung thành của cậu ta đối với Thái tử không phải dạng vừa nên tôi đã không cân nhắc đến.
Tôi nuốt nước bọt và mỉm cười. Không phải vì lo lắng đâu.
Mà bởi tôi nhận ra rõ rệt rằng đây là một "mỏ vàng" thực sự.
'Mình bước vào đây với ý định đơn giản là giúp cậu ta vượt qua kỳ thi lần 1 và tăng điểm thiện cảm, nhưng nghĩ kỹ lại thì đây cũng có thể là cơ hội để chặt đứt tấm lưới mà Thái tử đã bủa vây.'
Tôi đã không cho cậu ta biết việc Thái tử bỏ thuốc vào rượu. Nếu đúng như những gì tôi đã đọc trong tiểu thuyết, tên này sẽ là kẻ liên tục tự trấn an bản thân bằng những suy nghĩ kiểu như "Chắc hẳn Điện hạ có tính toán riêng nên mới làm vậy", "Điện hạ coi mình là người thích hợp nhất cho kế hoạch đó" vân vân.
Những cú sốc rời rạc đó không thể hoàn toàn loại bỏ tương lai nơi Adelbert trở thành tay sai của Thái tử để tấn công Elias.
Thay vào đó, nếu tôi nuôi dạy cậu ta trở thành một con người độc lập thì câu chuyện sẽ khác.
"Câu nói phá vỡ kỳ vọng không có ý gì khác ngoài việc bảo cậu đừng phó mặc giá trị của bản thân cho sự công nhận của người khác."
"……."
"Cậu đã nhắc đến sức nặng của Hoàng gia. Không một ai giao phó giá trị của bản thân vào tay người khác mà có thể trở thành một nhà lãnh đạo được."
Có thể lúc này cậu ta đang phải đi qua một đường hầm dài trong cuộc đời mình, nhưng theo tôi thấy, để thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Thái tử và sống một cuộc đời độc lập, sự việc lần này lại là một điều tất yếu.
Thấy cách xưng hô thay đổi, tên đó nhìn tôi với vẻ bàng hoàng.
"Nhà lãnh đạo ư. Em…."
"Nếu cậu ghét cách diễn đạt đó thì thôi vậy. Nhưng ngay cả việc dẫn dắt chính bản thân mình cậu cũng sẽ không làm nổi đâu. Nếu thực sự muốn cùng bước đi với người mà cậu kính trọng, thì thay vì bận tâm đến những kỳ vọng nhất thời, hãy tự rèn luyện bản thân mình trước đi."
Có lẽ lời nói của tôi nghe giống như lời của người gửi thư nên đôi đồng tử của tên đó rung động dữ dội.
"Nhưng mà, chuyện đó, những lời đầu tiên tiền bối nói là suy đoán đúng không ạ?"
"Suy đoán hay gì đi nữa chẳng phải là điều hiển nhiên sao? Tôi nghe thì thấy người đó đang khuyên bảo cậu như vậy đấy."
"……."
Tôi lại thả lỏng vai và tựa người vào sofa.
Khi tông giọng của tôi trở lại vẻ hờ hững thường ngày, tên đó nhìn tôi một lúc với ánh mắt giống như cách cậu ta nhìn Elias.
Ngay sau đó, tên đó gật đầu, ánh mắt vô hồn dạt dào trên tập kịch bản.
Điểm 3+ đã là chuyện đã rồi.
Dẫu biết việc duy trì phong độ ổn định cũng là một loại thực lực, nhưng biết làm sao được?
Dù có tuyệt vọng thì điểm số của kỳ thi lần 1-1 vẫn đã đóng băng ở mức 3+.
Giữa việc cứ thế bị loại ở kỳ thi tiếp theo và việc xốc lại tinh thần để khôi phục điểm số, ai nhìn vào cũng thấy vế sau có lợi hơn.
Vì vậy, nếu tôi là cậu ta, tôi sẽ hạ quyết tâm nỗ lực để đạt điểm 1+ trong kỳ thi tới thay vì lãng phí thời gian như thế này.
Nhưng những suy nghĩ này không phải là thứ mà một người lần đầu tiên nếm trải cảm giác rơi xuống vực thẳm sau khi luôn đứng trên đỉnh cao có thể nghĩ ra được.
'Không thể đưa ra những lời khuyên không phù hợp với giai đoạn hiện tại được.'
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa chống cằm quan sát biểu cảm của tên đó, đúng lúc cậu ta cúi gằm mặt xuống và sụt sịt mũi.
"Hức…."
"?!"
Sao thế?
Rõ ràng tôi đâu có nói lời nào mang tính kích động quá mức đâu.
"Không phải đúng không ạ?"
"…Vâng, không phải đâu ạ…."
Dù có vẻ là có chuyện gì đó, nhưng may mắn là tên đó đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và ngẩng đầu lên một cách bình thường.
Có vẻ vì cú sốc nên cậu ta trở nên nhạy cảm hơn thật.
Tôi lấy lọ nước thánh vẫn thường mang theo bên mình ra rồi đặt lên bàn.
Cũng phải cho cậu ta thanh tẩy một chút chứ. Cứ đà này thì việc bùng nổ chỉ là chuyện sớm muộn.
Trong lúc tôi còn đang băn khoăn xem mình có nên đối xử ôn hòa hơn với chuyện vừa rồi không, thì những dòng chữ trắng xóa lại hiện lên trước mắt.
Ting!
Độ thiện cảm +5
'…Ừm.'
Tại sao…?
Dĩ nhiên tôi vào đây với mục đích tăng điểm thiện cảm, nhưng điều này thực sự khiến tôi ngạc nhiên.
Kể từ khi có ý định thay đổi cốt truyện, tôi biết rõ bản thân mình chẳng làm gì ngoài việc giáo huấn cậu ta cả.
Tôi thử hỏi để thăm dò.
"Lúc nãy tôi nói vậy cậu không thấy khó chịu sao?"
"Có vẻ cũng hơi khó chịu một chút ạ."
"……."
Cái tên này nực cười thật đấy…. Thành thật đến mức không cần thiết.
Tôi cũng tự hỏi liệu có phải vì được trút bầu tâm sự nên tâm trạng cậu ta mới khá lên không.
Tôi đứng dậy và nói.
"Ngày mai hãy đến câu lạc bộ đi. Vì cậu mà người ta vẫn chưa chốt được vai diễn đấy."
"Vâng, em sẽ đến ạ."
Tên đó dùng ống tay áo lau quẹt qua mặt rồi đứng dậy theo tôi.
"…Cảm ơn tiền bối đã lắng nghe tâm sự của em."
"……."
Rõ ràng cậu ta đâu có tâm sự gì dài dòng đâu, nghe cậu ta nói vậy tôi cũng thấy hơi cắn rứt lương tâm.
Nhưng dù sao trông cậu ta cũng đã ra dáng con người hơn lúc nãy rồi.
Tôi khoác vội chiếc túi lên vai, quay người lại và mở cửa sổ trạng thái của tên đó.
Giai đoạn 2: Tiền bối Thật đơn giản.
Tầm này là tôi thấy hài lòng rồi.
Vừa nghĩ vậy tôi vừa tắt cửa sổ trạng thái.
* Và cứ thế, ngày thứ Sáu đã đến.
Quay cuồng giữa Bayern và trường học, chẳng mấy chốc đã đến ngày kỳ thi lần 1-2 diễn ra.
[Hạng 1] 9. 9: Leonard Wittelsbach - Elias Hohenzollern [Hạng 2] 9. 7: Narke Farnese - Hildegard Blomberg [Hạng 3] 8. 5: Ulrike Kleist - Auguste Rosenheim [Hạng 4] 8. 3: Melvin Klöckner - Josephine Luon Tôi nhìn vào bảng xếp hạng được viết to đùng ở một góc trường thi.
Mấy học sinh năm nhất chưa đến lượt thi đang lảng vảng quanh trường thi, xì xào bàn tán với nhau.
"Lần này có bảng xếp hạng rồi kìa."
Điều đó là hiển nhiên thôi.
Bởi đây là kỳ thi đầu tiên có người bị loại.
Trong số 72 học sinh năm hai, sẽ có 24 người, tức là 12 đội trong số 36 đội bị loại.
Vì đã có 32 đội trên tổng số 36 đội hoàn thành bài thi, nên danh sách này thực tế chẳng khác nào danh sách những người đỗ kỳ thi lần 1.
Những đội nằm trong nhóm nguy cơ bị loại từ hạng 25 trở xuống được đánh dấu bằng chữ màu đỏ.
'Leo, Elias và Narke chắc chắn đã lọt vào vòng 2 rồi.'
Giờ đây, trong bốn người chúng tôi, chỉ còn mình tôi là chưa thi.
Zähringen đi đến bên cạnh tôi từ lúc nào không hay và cùng quan sát bảng xếp hạng.
"Mục tiêu của chúng ta là lọt vào top 10 cho an toàn nhé."
Top 10 sao?
Nghe vậy, tôi khẽ bật cười.
Trên khuôn mặt của Zähringen khi nói câu đó cũng thoáng hiện một nụ cười.
Chắc hẳn tên này cũng đang nhắm tới Nhóm 1, nhìn biểu cảm của cậu ta thì có vẻ kỳ thi lần 1 này không mang lại quá nhiều áp lực.
Đúng lúc đó, từ xa vang lên tiếng gọi tên đội của chúng tôi.
[Đội 33 năm hai, Lukas Askanier - Julia Zähringen.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn