Chương 149: 150
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~51 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau chỉ diễn ra trong tích tắc.
Leo ngay lập tức bắt đầu nhặt những tờ giấy rơi vãi trên sàn.
Trong lúc đó, tôi cùng những học sinh khác đi xuống hành lang tầng hai của tòa nhà chính.
Bên ngoài cửa sổ, những tờ đơn thông báo tìm đồ thất lạc đang bay lả tả như mưa.
'Cái tình cảnh quái quỷ gì thế này.'
Kẻ nào đó đang rải giấy ngay thời gian thực sao?
Có vẻ truyền đơn cũng đã được rải ở các tòa nhà khác, nên học sinh cứ liên tục dịch chuyển tức thời đến tầng hai tòa nhà chính không ngớt.
Tôi lách người qua đám đông đang nháo nhào.
"Xin lỗi, cho tôi qua một chút."
"Á! Sao lại đẩy…"
Đám học sinh đang định gắt gỏng liền im bặt và lùi lại khi nhìn thấy mặt tôi.
Những lúc thế này, quãng thời gian bị nhầm là Pleroma quả thực rất hữu dụng.
Vượt qua đám đông đến trước bảng tin, tôi thấy một tấm bưu thiếp và một bức ảnh được dán trên tường.
[Gửi ngài Elias Hohenzollern, Công tước xứ Prois] Cái tên quen thuộc được gõ bằng máy chữ một cách nắn nót.
Có lẽ đám học sinh đã lật xem mặt sau rồi, nên mép giấy đã sờn rách cả ra.
[Bất kể là thứ gì, tôi cũng sẽ phục vụ ngài chu đáo để không lãng phí thời gian.]
'Cái này….'
Là một bức thư thỉnh cầu.
Thường thì kẻ ta hay nói những lời này ngay 'trước khi' cuộc đời xã hội của họ chấm dứt.
Nói cách khác, đây là mẫu câu mà những kẻ muốn đi cửa sau hay dùng. Vì chúng bay đến chỗ Nikolaus như bướm lượn nên tôi đã quá quen thuộc rồi.
Tôi đọc dòng chữ đỏ được viết ở dưới cùng.
[Primrose path]
'…Hừm.'
Vấn đề nằm ở đây.
Dù là tiếng nước ngoài nhưng đây là một thành ngữ khá quen thuộc.
Ở Đế quốc chỉ có duy nhất một nơi dùng thuật ngữ này để đặt tên đường.
Dù không ghi tên người gửi hay địa chỉ chi tiết, nhưng con đường này dạo gần đây đang trở nên nổi tiếng ở Đế quốc vì các hoạt động ăn chơi giải trí.
Và như thường lệ, dù mang tiếng là tuân thủ pháp luật, nhưng chúng luôn kinh doanh bằng cách đi trên dây ở ranh giới của sự bất hợp pháp.
Tôi lật bưu thiếp lại và kiểm tra bức ảnh dán bên dưới.
Trong ảnh là một người đeo mặt nạ bán diện, mái tóc màu bạch kim gần như trắng xóa được buộc gọn lại.
Có vẻ bức ảnh được chụp bằng Tạo vật chứ không phải máy ảnh thông thường nên màu sắc vẫn còn nguyên vẹn.
Ngoại trừ việc Elias bình thường không buộc tóc, thì những chi tiết còn lại hoàn toàn giống cậu ta.
Hẳn là lúc nãy tôi vừa nghĩ giả thuyết 'định ép cậu ta tự ý rời đội' là quá xa vời đúng không?
Không phải đâu.
'Đó chính là đáp án đấy.'
Kẻ rải giấy khắp nơi trong trường hẳn phải là một trong những thành viên đội Elias, và tên đó chắc chắn đang nắm giữ điểm yếu của cậu ta.
Hắn đã định đuổi học Elias từ sớm rồi.
Không, nếu chỉ dừng lại ở mức đuổi học thì còn may.
Đối với những sinh viên của Viện giáo dục 2 chứ không phải sinh viên bình thường, những scandal kiểu này liên quan trực tiếp đến mạng sống trên chính trường.
Đặc biệt, đây sẽ là một tin cực kỳ tốt cho Hoàng đế, người đang ráo riết tìm một lý do xác đáng để tống khứ Elias đi.
'Vì đằng nào cũng là kẻ sắp bị đuổi cổ, nên có bị gạt ra rìa cũng chẳng vấn đề gì.'
Đúng lúc đó, cùng với tiếng bước chân của một người, không gian xung quanh bỗng trở nên im phăng phắc như tờ.
"A ha."
Chẳng biết đã đến từ lúc nào, Elias đứng bên cạnh lầm bầm với gương mặt lạnh lẽo như tiền.
"Định tống khứ tôi đi theo cách này sao?"
Mọi ánh mắt của các học sinh khác lúc này đã đổ dồn về phía Elias.
Elias cười khẩy rồi quay lưng lại.
"Các người tin à?"
"……."
Chẳng biết là có tin hay không, nhưng ánh mắt của đám học sinh nhìn Elias chẳng mấy thân thiện.
Cũng phải thôi, làm sao có thể tin lời của kẻ bị coi là tên rắc rối số một cái trường này chứ. Lại còn có cả ảnh chụp làm chứng, nên càng không thể tin nổi.
'Vấn đề là tấm hình đó rốt cuộc đã che giấu tất cả mọi thứ.'
Do chiếc mặt nạ bán diện nên không thể nhìn rõ mặt, và vì trùm kín áo choàng nên chỉ có thể nhận ra mái tóc màu gần như trắng.
Nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ để tiếp thêm tính thực tế cho trí tưởng tượng của đám học sinh.
"Này các cậu, xét theo lẽ thường thì liệu người ta có gửi loại thư này vào trong trường không hả?"
"……."
Chẳng ai mở miệng.
Elias có vẻ bực bội, cậu ta vò rối mái tóc rồi giật phắt tấm bưu thiếp và bức ảnh khỏi bảng tin.
Cậu ta tắt ngóm nụ cười và hạ thấp giọng:
"Chẳng có gì để xem đâu nên biến đi cho khuất mắt."
'Hừm.'
Vẫn là cái giọng điệu đó.
Dù đây chủ yếu là cách nói của mấy nhân vật phản diện, nhưng mà thôi. Trong hoàn cảnh hiện tại, Elias chẳng thể nào nhìn đám học sinh bằng con mắt tốt đẹp được.
Elias lập tức biến mất khỏi chỗ đó.
May mắn là các học sinh dường như đã quá quen với việc Elias nói năng kiểu này, nên thay vì bắt bẻ thái độ, họ bắt đầu xì xào bàn tán với nhau về bức thư.
'Mình cũng phải đi thôi.'
Tôi lập tức quay người lại. Và ngay khoảnh khắc đó, tôi đã kinh hãi đến lặng người.
Vì vị Trưởng ban đã đứng lù lù ngay trước mũi tôi.
"…Hậu bối…. Cậu ở đây sao."
Lại một kẻ tàn tạ nữa đây rồi.
Nhìn sắc mặt anh ta, tôi cứ ngỡ như đang thấy Adelbert của mấy ngày trước.
Tôi lịch sự mỉm cười đáp lại:
"Vâng. Không ngờ lại gặp anh ở đây."
Khi tôi định lách qua để đi tiếp, Trưởng ban nhanh chóng chặn đường tôi.
"Chờ đã… Cậu có thể dành cho tôi một chút, thật sự là một chút thời gian thôi được không?"
* Không được đâu.
Tôi còn phải đi dỗ dành Elias, thời gian đâu mà dành cho anh.
Kỳ lạ thay, Elias lại đang ở trong phòng tôi. Cậu ta đang nằm bò trên giường tôi như mọi khi.
"Giờ cái giường này thành của cậu luôn rồi đấy nhỉ."
Nhắc mới nhớ, tên này đi đâu mà cứ thấy chỗ nào nằm được là nằm.
Tôi vẫn nhớ như in cái lần cậu ta uống rượu của Adelbert rồi lăn đùng ra sàn nhà mà không thèm nể nang ai.
Tôi ngồi xuống sàn, nhìn Elias đang nằm chớp mắt liên hồi.
Elias kéo chăn xuống rồi lầm bầm:
"Sao giờ mới về? Phải có người cho tôi mè nheo chứ."
"Tôi về trong vòng một phút đấy."
Tôi vừa nói vừa giật lấy tấm bưu thiếp và bức ảnh đã nhăn nhúm trong tay Elias.
'Hừm.'
Hắn đã dùng máy chữ để không bị lộ nét chữ.
Thông thường bưu thiếp có diện tích không lớn nên nội dung bên trong buộc phải ngắn gọn, vì vậy đa số người ta sẽ viết tay một cách đơn giản.
Đúng lúc đó, Leo và Narke dịch chuyển tức thời vào phòng tôi.
'Thật là tự nhiên quá đi mà.'
Họ tự tiện vào phòng người khác một cách quá đỗi tự nhiên.
Dù có không gian lý tưởng là tầng hầm Hội học sinh, nhưng kể từ khi tôi bắt đầu dùng ma pháp trong trường, đám bạn này cứ mỗi lần là lại tìm đến đây.
'Biết thế mình chẳng thèm cho tụi nó biết tọa độ chi tiết.'
Dù sao thì, tôi vẫn phải nói những gì cần nói.
Tôi quay sang bảo Elias đang chớp mắt nhìn trần nhà:
"Cậu đã từng đến Primrose rồi đúng không, Eli."
"……."
Đôi mắt Elias dao động dữ dội. Chớp lấy khoảnh khắc đó, Leo túm chặt lấy vai cậu ta.
"Này, không lẽ cậu…."
"Elias. Đây là nơi có sòng bạc mà cậu từng lui tới phải không. Có đúng không?"
Vai Elias khẽ run lên.
"…Phải. Nhưng tôi đường đường chính chính. Tôi chẳng làm gì sai trái để phải hổ thẹn cả."
"Cậu rốt cuộc đã làm cái gì hả?! Mà nhắc mới nhớ, cậu đã đặt cược tiền đúng không?!"
"Tôi đâu có đặt cược khơi khơi! Tôi đã thiết lập mọi thiết bị an toàn rồi. Với lại mỗi lần đi tôi đều nhuộm tóc đen mà!"
"Phải rồi, vậy thì người trong ảnh không phải là cậu."
Tôi vừa nói vừa làm cử chỉ ra hiệu cho Leo và Elias bình tĩnh lại.
Từ việc bức thư đến từ Primrose Path là một bức thư thỉnh cầu theo chiến lược sinh tồn, tôi đã có câu trả lời cho việc tại sao Elias lại cảm thấy mình không có gì phải hổ thẹn.
Leo có lẽ cũng chỉ dồn ép để đề phòng thôi, chứ hẳn cậu ta cũng đã nắm bắt được toàn bộ sự việc.
Đúng lúc đó, Leo đưa tay lên đỡ trán rồi nói:
"…Chờ đã, tóc đen? Ai đã nhuộm tóc cho cậu?"
"Narke."
"…!"
Leo quay đầu lại nhìn với ánh mắt hình viên đạn.
Narke thì chỉ đứng đó cười tủm tỉm.
Elias tung chăn đứng dậy rồi nói:
"Nói cách khác, người trong ảnh không phải là tôi."
"Cậu có bằng chứng để phản bác không? Tôi cũng không nghĩ cậu hành động mà không có kế hoạch. Tôi định sẽ đi mở cuộc họp kỷ luật ngay bây giờ đây, nên có gì thì nói luôn đi."
Trước lời của Leo, đôi mắt Elias bỗng bừng sáng, cậu ta ngẩng phắt đầu lên.
"Phải, có đấy."
"Cái gì. Nói ngay đi."
Elias im lặng hồi lâu, rồi đột ngột thốt ra một câu chẳng liên quan gì:
"Các cậu ạ. Tôi có cách rồi."
"…?"
Cách…?
Trong phút chốc, tôi, Leo và Narke nhìn nhau trân trối.
Liệu chúng tôi có thể tin tưởng vào cái gọi là 'cách' của tên này không đây?
'Không đâu. Dạo này cậu ta cũng hành xử khá đúng mực mà.'
Biết đâu lại có một phương án hay ho không chừng.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ, Leo thận trọng hỏi:
"Cách gì?"
"Còn gì nữa. Là cách tống khứ bọn chúng đi và chỉ mình tôi đỗ thôi."
"Không, ý tôi hỏi là cái cách đó rốt cuộc là gì kìa."
"Tôi chắc chắn sẽ đỗ thôi các cậu ạ. A~ Tụi nó lại dâng tận miệng cho tôi thế này cơ mà."
Elias trợn ngược mắt cười rồi bật dậy khỏi chỗ ngồi.
"Đi thôi."
* Elias vừa nói 'đi thôi' xong là một mình dịch chuyển ra khỏi trường rồi quay lại ngay lập tức.
"Đầu tiên phải mở cuộc họp kỷ luật cái đã."
Elias vừa đi ra khỏi ký túc xá vừa bình thản nói.
Dù có hỏi thế nào Elias cũng không chịu trả lời rõ ràng, nên Leo đành phải huy động Hội học sinh đi thu hồi đống truyền đơn rải khắp trường.
"Tôi hoan nghênh việc họ mở họp kỷ luật. Vì rõ ràng đó không phải là sự thật. Tôi có đầy đủ bằng chứng để phản bác."
"Phải. Trái lại thì đối phương sẽ bị lột trần cho xem. Mà ban nãy toàn bộ sinh viên trong đội cậu đã bị gọi đi diện kiến giáo sư lớp 1 rồi đấy."
"Ơ, vậy sao?"
Leo đã mang nguyên cảnh huấn luyện đến cho giáo sư khoa Ma pháp xem. Tất nhiên là chẳng có giáo sư nào hài lòng với cái cảnh tượng đó cả.
'Tất nhiên đám đó đang định đuổi học Elias nên chắc cũng chẳng thấy hấn gì đâu.'
"Tốt quá rồi còn gì~ Nhưng đám đó không phải hạng người chỉ diện kiến là xong đâu. Cậu biết mà đúng không?"
"Nếu là hạng người dám làm đến mức này thì đúng là vậy thật."
Dù sao thì cũng chỉ toàn học theo mấy cái thói côn đồ vô học….
Elias lầm bầm:
"Tôi biết ơn đến mức không biết để đâu cho hết đây. Hóa ra cái câu sống ngay thẳng thì đời sẽ tặng cho một vố đau đớn là thế này đây."
"Làm gì có câu nào như thế."
"Dù sao thì tôi đường đường chính chính mà tụi nó lại tấn công kiểu này thì tôi hoan nghênh quá đi chứ. Chẳng phải sao? Cuối cùng thì gậy ông sẽ lại đập lưng ông thôi."
"Phải."
"Không, càng nghĩ càng thấy vô lý. Sao lại có thể bôi nhọ tôi theo cái cách đó chứ? Trông tôi giống hạng người bất hảo đến thế sao? Nếu là đám thân Hoàng gia thì còn nghe được…"
Tôi bịt chặt miệng Elias lại.
Nói cái lời đó ở cái ngôi trường được Hoàng gia tài trợ này sao? Giờ nhìn kỹ lại, hình như mắt Elias cũng bắt đầu có dấu hiệu 'mất kiểm soát' rồi.
Tôi cùng Elias di chuyển đến tòa nhà giảng đường khoa Ma pháp.
Có lẽ tin đồn đã lan ra khắp trường, giáo sư lớp chúng tôi đã triệu tập Elias.
Thế nên đúng ra là phải đến tòa nhà có phòng nghiên cứu, nhưng trước đó Elias nói muốn nhìn mặt đám sinh viên đội 8 nên chúng tôi đã ghé qua đây trước.
'Giáo sư chắc đang nghĩ đến việc họp kỷ luật Elias, nhưng mà….'
Thực tế đối tượng cần bị kỷ luật là phía ngược lại, nên cứ thong thả mà đi cũng được.
Đám lớp 1 đó chắc nằm mơ cũng không ngờ bên này lại có cả bằng chứng ngoại phạm.
"Cậu vì tình bạn mà bao che cho nó sao? Cậu đã thấy nó đi vào nơi đó mà vẫn muốn bao che vì cái gọi là tình bạn à?"
Đúng lúc đó, ngay khi vừa lên cầu thang, tôi đã nghe thấy tiếng nói vọng lại. Là tên lớp 1.
Leo bình tĩnh đáp lại:
"Dù bây giờ cậu có nói gì ở đây đi chăng nữa, thì Hội học sinh cũng không thể nhắm mắt làm ngơ trước việc hơn năm trăm tờ truyền đơn trái phép được phát tán."
"Vậy thì Hội học sinh định làm gì nào. Đuổi học tôi chắc?"
Leo phớt lờ lời hắn và tiếp tục nói những gì mình cần nói:
"Tôi chưa nói xong. Và nếu cậu biết đó là đồ thất lạc thì đáng lẽ phải mang trả cho Elias chứ. Tại sao cậu lại không làm thế?"
"Thì tôi thực sự đã định tìm trả đồ thất lạc cho cậu ta mà?"
"Để xem nào. Biết đâu đấy? Có khi chính cậu đã tạo ra bức thư giả mạo đó chỉ để gây sự chú ý không chừng."
"Ha ha… Cậu là lớp trưởng lớp 2 nên bao che cho đám lớp 2 chứ gì, tưởng tôi không biết chắc? Hội học sinh mà cũng được phép tung tin đồn nhảm thế này sao?"
Một người bạn cùng lớp của chúng tôi không chịu nổi nữa liền bước ra:
"Này. Cậu không biết điểm dừng à?"
"Thì cứ nộp phạt cho Hội học sinh là được chứ gì. Xong chưa? Về chuyện của nó thì tôi chẳng có gì để nói cả. Tôi cũng chỉ nhặt được đồ thất lạc và định trả lại thôi."
Trước lời đó, Elias đang đứng quan sát từ cửa sau liền cất giọng trầm thấp:
"Không có gì để nói sao?"
Trong tích tắc, cả lớp học im phăng phắc.
Tên sinh viên lớp 1 vừa mới nhận ra sự hiện diện của Elias thoáng chút bối rối, rồi gật đầu.
"Phải."
"Này."
Elias bước tới gần tên đó với vẻ đe dọa.
Hắn ta dù có chút run rẩy nhưng vì lòng tự trọng nên không hề lùi bước.
Rõ ràng trong mắt hắn có sự sợ hãi, nhưng cái vẻ chế giễu kiểu 'có giỏi thì làm gì đi' lại lớn hơn nhiều.
Elias gí sát mặt vào mặt tên đó và nhếch mép cười:
"Chán sống rồi à?"
"……."
Trước lời nói chẳng còn chút phong thái quý tộc nào, Leo bắt đầu cắn chặt môi. Tôi thấy mặt cậu ta ngày càng đen lại.
"Vì cái lý do này mà bấy lâu nay các người mới gạt tôi ra ngoài sao? Thế tôi đã đi đâu nào?"
"Đi đâu cái gì, trong thư ghi rõ mồn một rồi còn gì."
"Tại sao tôi phải đi? Tôi đến đó để làm gì?"
"Đến đó để làm gì thì ai mà chẳng biết. Chẳng phải mấy cái việc hay làm ở đó sao."
"À, thế tóm lại cái việc đó là việc gì nào~?"
"Đừng có đánh trống lảng. Ngoại trừ cậu ra thì ai cũng biết cả. Không, chắc chính cậu cũng biết chứ nhỉ. Cậu đã đến đó rồi mà chẳng lẽ lại không biết sao?"
Mặc cho vẻ mặt đáng sợ của Elias, tên sinh viên lớp 1 vẫn cười khẩy một cách thong dong.
'Đúng là không phải dạng vừa đâu.'
Gặp phải hạng người này trong bài tập nhóm, thảo nào Elias lại mệt mỏi đến thế.
Ngay từ đầu hắn đã nghĩ 'đằng nào nó cũng bị đuổi học nên cứ gạt nó ra mà tập luyện thôi', đúng là một cách suy nghĩ khác người.
Chẳng biết là hắn đã biết trước Elias sẽ bị đuổi học nên mới bài trừ, hay là đang bài trừ thì tình cờ có được bằng chứng, nhưng dù là vế nào đi nữa, việc công khai gạt người ta ra rìa chứ không phải chỉ ngấm ngầm đẩy đưa cũng không phải là việc mà một kẻ có đầu óc bình thường có thể làm.
'Hạng người này dù có mở họp kỷ luật thì khả năng cao là vẫn không biết sợ đâu.'
Rất có thể hắn đang tận hưởng việc cô lập người khác.
Từ việc dùng những từ ngữ như 'đồ thất lạc' để né tránh trách nhiệm, rõ ràng tên này định bụng dù Elias có kiện cáo thì hắn cũng sẽ chỉ lấp liếm qua chuyện kiểu 'tôi lỡ tay thôi mà~'.
Những hành động xảo quyệt của hắn cộng dồn lại thì trông có vẻ như có rất nhiều thứ để xử phạt, nhưng nếu bóc tách từng chi tiết một thì chỉ còn lại những điều khoản không dễ gì xử phạt nặng được. Hẳn là hắn cũng biết điều đó nên mới dám làm tới cùng.
'Vấn đề nằm ở đây.'
Dù có mở họp kỷ luật thì tinh thần đồng đội của bọn họ cũng chẳng thể nào cứu vãn được.
Elias vẫn buộc phải trải qua kỳ thi thứ hai cùng đám lớp 1 đó, hơn nữa hình ảnh của cậu ta còn bị tổn hại—thậm chí trong mắt mọi người cậu ta vốn đã là hạng người như vậy nên tin đồn càng có vẻ xác thực hơn—tóm lại chỉ mình Elias là chịu thiệt thòi đủ đường.
Lúc nãy Elias có huênh hoang với chúng tôi là có 'cách để tống khứ bọn chúng đi và chỉ mình tôi đỗ'.
Trong tình cảnh này, tôi thật sự không biết liệu có cái cách đó thật không. Đám này dù tôi có dùng chiêu khích tướng để đấu tay đôi như đã làm với Hans hay Philip thì chắc tụi nó cũng chẳng dễ dàng gì mà sập bẫy.
Đúng lúc đó, Elias bỗng bật cười sảng khoái.
"A~ cái thằng nhóc này thật sự. Cứ nói thẳng ra đi chứ."
"Cái gì."
Tên học sinh nhăn mặt đầy vẻ khó chịu.
"Muốn biết không?"
"Cái gì cơ."
Elias khoác tay lên vai hắn.
"Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, có vẻ cậu cũng là người khá tò mò đấy nhỉ. Đúng không?"
Elias lục túi áo, lấy ra bức thư bưu thiếp mà lúc nãy tôi vừa trả lại.
"Cầm cái thứ này rồi đi rêu rao khắp trường để làm gì cơ chứ. Hửm?"
"Này, cậu thực sự đã đến đó sao?! Nếu nhà trường biết chuyện này là cậu bị đuổi học đấy, Elias!"
Một người bạn cùng lớp của tôi hỏi với vẻ mặt kiểu 'cậu có còn tỉnh táo không đấy'.
Tên lớp 1 hất tay Elias ra và cười giễu cợt:
"Thấy chưa, chính miệng nó thừa nhận rồi đấy."
"Không, cậu thử nghĩ mà xem. Cái này có gì to tát đâu mà phải làm tận năm trăm tờ truyền đơn rồi đi rải khắp nơi thế? Cậu nói thật đi…."
Elias nở nụ cười ranh mãnh rồi nói tiếp:
"Cậu cũng muốn đi đúng không. Hả?"
"Cái gì?"
"Hừm…."
Âm thanh cuối cùng là tiếng phát ra từ những người xung quanh tôi.
Trước sự suy diễn của Elias, Leo nhíu mày và nghiêng đầu đầy thắc mắc.
"Dù chẳng có gì to tát đâu, nhưng nếu cậu thực sự muốn biết thì tìm hiểu một chút cũng không tệ. Thế cậu tính sao?"
"Tính cái gì mà tính…."
Elias nhấn mạnh vào chiếc trâm cài áo choàng và rút chiếc ghim ra.
Nụ cười giễu cợt biến mất trên mặt tên học sinh khi nhìn thấy hành động của Elias. Có lẽ sự nghi hoặc bắt đầu hiện rõ trên mặt tất cả mọi người cũng như nhau cả thôi.
"Tôi hỏi cậu có muốn tôi chỉ cho không mà. Câm rồi à?"
"Không, từ nãy đến giờ cậu định chỉ cái gì cơ chứ. Nói cho hẳn hoi xem…"
Ngay khi tên lớp 1 vừa đáp lại một cách lạnh lùng, Elias quăng phắt chiếc áo choàng đi và trút bỏ chiếc áo khoác ngoài một cách nhanh chóng.
"…?!"
Tên học sinh đứng hình với biểu cảm kinh ngạc đến mức có lẽ trong đời chẳng bao giờ được thấy lại lần thứ hai.
Bây giờ Elias quăng luôn cả cà vạt, rồi bắt đầu xé toạc chiếc áo sơ mi của mình theo đúng nghĩa đen.
"Thấy cậu đi rêu rao khắp hang cùng ngõ hẻm thế này chắc là tò mò dữ lắm, nên tôi sẽ chỉ cho cậu theo đúng những gì tôi đã được học ở đó."
"Không, ý tôi không phải vậy…."
Khi Elias đặt tay lên thắt lưng, tên học sinh lộ rõ vẻ hoảng loạn và lùi lại phía sau.
'Cái gì thế này?'
Mà học cái gì cơ chứ. Sao cậu lại thừa nhận làm gì?
Tôi cứ ngỡ chỉ mình mình kinh hãi, nên đưa mắt nhìn xung quanh.
Quả nhiên, tất cả mọi người đều đang có chung một biểu cảm y hệt tôi.
Tên học sinh kia dường như cũng không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra nên đưa mắt nhìn đám học sinh xung quanh.
Và khi nhận ra tất cả đều đang hiểu theo cùng một nghĩa, hắn đứng chết trân tại chỗ.
"Để tôi chỉ cho cậu xem nàooooo!"
"Không, cái quái gì thế này?!"
Tên học sinh vừa hét vừa quay đầu chạy bán sống bán chết.
Leo đã kịp định thần lại trong khi tôi vẫn còn đang đứng hình, và lập tức đuổi theo bọn họ.
"Này! Làm cái trò gì thế hả?! Kiềm chế lại chút đi!"
Đúng là bạn nối khố của Elias, tốc độ phản ứng cứ như thể đã quá quen với những việc thế này rồi vậy.
"Sao lại chạy! Tôi bảo là tôi chỉ cho mà! Cái công sức rải năm trăm tờ truyền đơn đó nếu cậu nói trực tiếp với tôi thì có phải, hả?"
Tôi đã tạm thời quên mất tại sao bấy lâu nay Elias lại bị đối xử như một tên phá gia chi tử.
Tôi cũng thực sự không ý thức được rằng cậu ta chính là kẻ có khả năng hành động đến mức trói nghiến một học sinh năm nhất chưa từng gặp mặt ở sảnh ngay ngày đầu tiên chuyển đến lớp 2.
Không hiểu sao tôi lại có thể quên đi cái ấn tượng ban đầu mạnh mẽ đó được nhỉ.
'Không, không phải lúc để nghĩ chuyện này.'
Tôi cũng bắt đầu chạy theo bọn họ.
May mắn là cũng có vài học sinh khác chạy đi bắt họ nên trông tôi sẽ không quá lạc quẻ.
Nhưng hai tên đó chạy nhanh như thể bị ma đuổi vậy. Một tên chắc hẳn đang cảm thấy tính mạng bị đe dọa nên mới nhanh đến thế, còn tên kia thì chắc là do bản năng thiên bẩm rồi.
Chạy mãi mà hai tên đó vẫn không có dấu hiệu dừng lại.
Từ đằng xa vọng lại tiếng hét của Elias:
"Này!"
"Không, á á á á á! Đừng có lại gần đây nữa!"
"Cậu cũng biến đi! Cậu cũng về nhà luôn đi! Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho cậu được nghỉ hè sớm luôn."
Định bảo người ta bị đuổi học luôn đấy à?
Dù sao thì Elias cũng đã đánh mất cái 'concept' ban nãy rồi. Bản tính thật của cậu ta bắt đầu bộc phát. Có lẽ chúng tôi sẽ bắt được cậu ta thôi.
Vừa mới kịp thở phào nhẹ nhõm thì từ phía xa, giáo sư lớp chúng tôi vừa mở cửa phòng khoa Ma pháp năm nhất bước ra.
"Hửm?!"
Nhìn thấy tên lớp 1 và Elias đang lao tới với tốc độ không thể kiểm soát, gương mặt giáo sư bắt đầu hiện rõ sự bàng hoàng.
*
'Phủ đầu ngay từ bước này luôn cơ à.'
Hoạt động làm nhụt chí đối phương thông qua quá trình phô trương xem ai điên hơn đã thành công mỹ mãn.
Dù trông chẳng khác nào một kẻ cuồng tín, nhưng lựa chọn của Elias quả thực không tồi chút nào.
'Vì khả năng tên lớp 1 đó bị đuổi học là cực kỳ thấp.'
Dù hắn có rải năm trăm hay một ngàn tờ truyền đơn không phép, hắn sẽ bị xử phạt vì hành vi đó nhưng chắc chắn sẽ không bị đuổi học hay đình chỉ học, vì vậy vẫn buộc phải thi kỳ thi thứ hai cùng nhau.
Đặc biệt là tên cầm đầu đó còn có thêm ba đồng phạm nữa cơ mà.
Nghĩa là dù có mở họp kỷ luật thì cũng không thể tránh khỏi cảnh hỗn loạn tổng thể trong kỳ thi.
Nhưng bây giờ thì tình thế đã khác.
Tên lớp 1 kia mặt mũi đã cắt không còn giọt máu, lộ rõ vẻ khiếp sợ hoàn toàn.
"Các trò…."
"……."
"Ở trường cấp ba mà các trò làm cái trò gì thế này hả?"
Giáo sư đã từ bỏ việc dùng kính ngữ.
Chúng tôi đang ở trong phòng nghiên cứu của giáo sư để nghe giáo huấn.
Nhưng cũng may là đã tránh được một vụ va chạm trực tiếp.
Ngay khi tôi dựng màn chắn trước mặt giáo sư, Leo đã dùng ma pháp tóm gọn cả tên lớp 1 lẫn Elias rồi quẳng sang một bên.
Thế rồi giáo sư nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của tôi và Leo liền buông lời khích lệ:
"Các trò dù sao cũng đã làm rất tốt. Chạy nhảy thế này rất dễ xảy ra tai nạn, nhưng nhờ các trò mà không có ai bị thương cả. Tuy nhiên, nếu có thể thì lần sau hãy đảm bảo an toàn bằng cách gọi giáo viên nhé."
"Chúng em xin hứa ạ…."
Leo đáp lại bằng một giọng nói không hồn.
Giáo sư hắng giọng rồi ngồi xuống ghế. Gương mặt ông lúc này nghiêm nghị hơn bao giờ hết.
"Vốn dĩ ban nãy ta đã triệu tập trò Elias rồi."
"Vâng."
Elias đáp lại với gương mặt hầm hầm.
"Trò hãy nói chính xác những gì đã xảy ra ở nơi đó cho ta nghe."
"Ý giáo sư là về Primrose Path phải không ạ."
"Đúng vậy."
"Em không có gì để nói cả. Em tuyệt đối không làm bất cứ việc gì bôi nhọ thanh danh của Viện giáo dục 2 và gia tộc Hohenzollern cả, thưa giáo sư."
Giáo sư nhìn chằm chằm vào Elias rồi cất lời:
"Này trò, đến cả ảnh chụp cũng có rồi cơ mà. Tất nhiên việc xác minh thật giả sẽ được tiến hành sau đây, nhưng nếu xét đến cả bức thư mà trò đã nhận được thì vấn đề sẽ càng trở nên nghiêm trọng đấy."
"Em không có gì để nói cả."
"Nếu trò cứ khăng khăng như vậy thì trước tiên ta buộc phải mở hội đồng kỷ luật để làm rõ tình hình. Trước khi mọi chuyện đi đến mức đó…."
"Không ạ. Cứ mở hội đồng kỷ luật đi ạ."
Trước thái độ tự tin đầy mình của Elias, tên sinh viên lớp 1 nhăn mặt nhìn cậu ta trân trối.
Giáo sư cũng nheo mắt đầy nghi hoặc.
Trong mắt bất cứ ai, việc Elias chắc chắn bị đuổi học là điều hiển nhiên, nên phản ứng như vậy là điều dễ hiểu.
Elias nhìn họ và nở một nụ cười:
"Hoặc không thì, sáu giờ chiều nay giáo sư cứ việc kiểm tra báo chí là sẽ rõ thôi ạ."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn