Chương 145: 146
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~32 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"…Nói chuyện gì."
"Phải rồi, cũng chẳng việc gì phải lôi thôi cả. Sao cậu cứ hở tí là giật mình thế?"
"Á, giật mình cái gì mà giật mình, mẹ kiếp…."
Philip cố rặn ra một tiếng cười gượng gạo.
Hễ tôi tiến lên một bước, hắn lại co rúm người lùi về phía sau.
Tôi mỉm cười hỏi:
"Không giật mình sao?"
Gương mặt Philip vặn vẹo.
Đúng lúc đó, nắm đấm cửa xoay xoay rồi khựng lại.
Bên ngoài, Zähringen cất giọng bàng hoàng hỏi: [Lukas?]
"Cứ đi trước đi. Tôi có chuyện cần nói với Philip."
[…À~ Hiểu rồi.] Zähringen nhận ra ý đồ của tôi liền bật cười.
Có vẻ gã cũng thấy chướng mắt trước hành động của Philip bấy lâu nay.
Khi thấy không ai có ý định mở cửa cứu mình, Philip nhăn mặt, ánh mắt hiện rõ sự bàng hoàng xen lẫn tuyệt vọng.
"…Tôi chẳng có gì để nói với cậu cả. Tránh ra."
"Tôi cũng thế thôi, Philip. Cậu tưởng tôi ham hố gì mà đòi nói chuyện với cậu chắc?"
"Cái gì?"
"Cậu thì chẳng có gì để nói thật, nhưng điểm số của cậu thì chắc là có đấy."
"……."
Gã ngậm chặt miệng.
Tôi tranh thủ liếc nhìn đồng hồ.
Còn khoảng 15 phút nữa mới đến giờ đặt sân của đội tiếp theo.
Tôi rút cây đũa phép đang dắt ở bao hông ra và nói:
"Vừa đối luyện vừa nói chuyện đi. 15 phút là quá đủ rồi."
"…Gì cơ, không, tại sao lại là lúc này…!"
"Tại sao à? Cậu sợ tôi đến mức thái quá như vậy, thì liệu chúng ta có thể nhận được điểm tinh thần đồng đội không?"
Chắc chắn là không.
Đội ngũ pháp sư chuyên trách nạn nhân từ hạng 1 đến hạng 3 hiện đang hoạt động tại Bayern đều do đích thân tôi tuyển chọn.
Và nếu áp dụng đúng quy trình đó vào trường học, hiển nhiên đội chúng tôi sẽ bị loại.
Một bên sợ hãi bên kia một cách đơn phương thì làm sao có thể sinh hoạt đội nhóm bình thường được.
Có vẻ đòn khích tướng đã có tác dụng, Philip đỏ mặt, thở phì phò tức tối.
"Sợ á? Đừng có nực cười! Cậu là cái thá gì mà…!"
"Vậy thì chứng minh đi. Cầm đũa phép lên."
"……."
"Nếu muốn chạy trốn thì tôi cũng chẳng cản đâu, nhưng mà…."
Mỗi khi tôi nhấc chân tiến lên một bước, gã lại liên tục lùi về phía sau.
Tôi búng tay, kéo món pháp bảo ma pháp không gian đặt ở đằng xa lại gần, rồi gọi ra một sân thi đấu trống.
[3, 2, 1. Bắt đầu.]
"…!"
Bốn bề vạn vật bỗng chốc hóa thành một màu trắng xóa.
Tôi đang đứng quay lưng về phía cửa ra vào nên không nhìn thấy, nhưng chắc hẳn nó đã biến mất. Một khi đã tiến vào bên trong Mimesis, không ai có thể rời khỏi không gian này cho đến khi hết giờ.
Bảo là 'muốn chạy trốn thì không cản', đúng là nực cười.
Tất nhiên đó chỉ là lời nói chót lưỡi đầu môi thôi. Tuyệt đối không có chuyện thoát được đâu.
Quả nhiên, nhận thấy lối thoát đã biến mất, đôi mắt Philip ánh lên sự bàng hoàng tột độ.
"Vậy thì cũng bất ngờ thật đấy. Rõ ràng người từng sợ cậu là tôi, vậy mà giờ cậu lại là kẻ trốn tránh tôi."
Tôi không rời mắt khỏi gã, thản nhiên nói:
"Philip."
Biểu cảm của gã lúc này trông thật đắt giá.
Tôi thực sự muốn đưa Luca đến đây. Để cậu ta thấy kẻ từng khinh khi, coi thường mình bấy lâu nay giờ lại rơi vào tình cảnh hoàn toàn trái ngược, chẳng phải rất đáng xem sao.
Tôi mỉm cười, khẽ nghiêng đầu:
"Cậu sợ tôi sẽ hút cạn máu cậu chắc?"
"…!"
Đoàng—!
Tôi dùng hai tay đỡ phía trước, dồn toàn bộ ma lực xuống chân.
Luồng ma lực màu nâu xám của Philip đập vào màn chắn rồi tan biến giữa không trung.
Hắn đã tấn công mạnh đến mức bị đẩy lùi về phía sau một đoạn dài.
Khi tôi chậm rãi đứng thẳng người dậy, Philip chĩa đũa phép về phía tôi, đôi bàn tay run rẩy kịch liệt, hét lên điên cuồng:
"Đừng có lại gần. Thề có Chúa, mẹ kiếp, thử lại gần xem! Tôi sẽ giết chết cậu."
"Tôi đâu phải là muỗi mà đòi hút máu chứ? Philip, dùng cái đầu mà suy nghĩ một chút đi."
"Đã bảo là đừng có lại gần mà! Á, me kiếp. Cái pháp bảo đó nằm ở đâu rồi?!"
Tai tôi như muốn nổ tung.
Tôi cố gắng giữ cho đầu óc trống rỗng và mỉm cười:
"Được thôi. Dù sao cũng đã cầm đũa phép rồi, thì làm cho ra trò đi."
Đoàng—!
Tôi đánh bật đòn tấn công của gã rồi triển khai thức khởi đầu.
Trên mặt gã lướt qua vẻ ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
"Cậu thích đũa phép hay thích kiếm? Bên nào thuận hơn?"
"…Cái gì…."
Cái loại như gã thì chắc chắn là muốn dùng đũa phép rồi.
Vì gã sẽ chẳng bao giờ muốn đánh giáp lá cà cả.
Bản thân tôi cũng ưu tiên dùng đũa phép vì ít tiêu tốn năng lượng hơn, nên cũng không sao.
Cho gã thấy đũa phép cũng có thể dùng để tấn công cận chiến cũng là một ý hay.
"Mà, nếu cả hai đều không thích thì…."
"Á á á á!"
Khi tôi định tiến lại gần, gã bỗng hét lên như điên như dại, vung vẩy cây đũa phép loạn xạ.
Cách tấn công hoàn toàn mù quáng và vô định ấy khiến tôi cạn lời. Sau đó, tôi bật cười.
'Cái quái gì thế này.'
Tôi vốn đã biết từ lâu rằng lũ hay đi bắt nạt kẻ khác thường chẳng có bản lĩnh gì thực sự, nhưng kẻ có vẻ ngoài và thực chất khác biệt hoàn toàn thế này thì lâu rồi tôi mới thấy lại.
Hồi nhỏ chắc bị gọi là đồ hèn nhát nên thành ra bị ám ảnh tâm lý chăng.
Mọi hành động bắt nạt bấy lâu nay hẳn là một cơ chế phòng vệ, đồng thời là công cụ để chứng minh cái thứ bậc cao sang mà gã luôn khao khát.
Tôi đứng yên, gạt phăng những đòn tấn công của gã và nói:
"Nói gì đi chứ. Có thế tôi mới biết đường mà sửa đổi hay gì đó chứ."
Trong tích tắc, tôi dồn ma lực vào đôi chân rồi đạp mạnh xuống đất.
Ầm—!
Tiếp cận sát sạt ngay trước mũi gã là một việc dễ dàng đến mức nực cười.
Nếu đối thủ là Leonard hay Zähringen, mà tiếp cận theo đường thẳng thế này thì chắc tôi đã bị húc văng vào tường từ lâu rồi.
Nhìn Philip đang cuống cuồng xoay người né tránh, tôi dời toàn bộ ma lực sang phía sau bên phải.
"…!"
Khi tôi dùng ma lực để lập tức xoay hướng 180 độ, có lẽ vì không còn thời gian để xoay xở tấn công nên Philip nghiến chặt răng.
Tôi tiếp tục truy đuổi khiến cây đũa phép trong tay Philip bắt đầu run rẩy dữ dội hơn. Những đòn tấn công vốn dĩ vừa nãy còn chạm được vào màn chắn của tôi, giờ đây thậm chí còn chưa tới nơi đã tan tác.
'Cái kiểu này thì…. Hans còn có thực lực hơn nhiều.'
Mà thôi, việc gã vừa chạy vừa đánh lùi cũng góp phần khiến cái thực lực yếu kém này càng thêm thê thảm.
Tôi hạ mức công suất xuống để cân bằng với trình độ của gã.
"Tại sao cậu lại sợ hãi khi nhìn thấy tôi như thế, nếu suy đoán của tôi là sai, thì hãy đích thân nói ra đi."
"Tập… tập luyện đã kết thúc tốt đẹp rồi còn gì! Tôi có giật mình hay không thì có vấn đề gì chứ?!"
"Lại còn hỏi có vấn đề gì à."
Tôi khẽ nhíu mày.
Dù chỉ là một phản ứng nhỏ, tôi vẫn thấy gã giật nảy mình.
Đoàng—!
Tôi dùng màn chắn chặn đứng luồng ma lực của gã đang ập đến từ phía sau.
Cũng có chút nỗ lực tấn công ngoài tầm mắt đấy chứ.
Nhưng khi thực hiện những chiêu trò này, cần phải kết hợp thêm các đòn tấn công phụ để làm phân tán sự chú ý thì mới có hiệu quả, nhưng gã thì không. Âu cũng là vì tôi vẫn đang bám đuổi gắt gao nên gã chẳng còn tâm trí đâu mà tính toán.
"Nếu chỉ dựa vào thực lực, thì cứ xếp hàng theo thành tích là xong, cậu nghĩ tại sao nhà trường lại bắt chúng ta hoạt động nhóm? Cậu chưa từng tìm hiểu ý đồ của đề thi bao giờ à? Dù quan hệ có không tốt thì trong kỳ thi tuyệt đối không được để lộ ra. Thế nên mới bảo cậu nói ra đi."
"Nói cái gì?! Rốt cuộc là nói cái gì!"
Tôi đã nhắc đi nhắc lại từ nãy đến giờ rồi còn gì.
Hay là sợ quá nên não không hoạt động nổi nữa rồi.
"Tại sao cậu lại tránh mặt tôi? Có biết nguyên nhân thì tôi mới giải quyết được hay không chứ."
"Không giải quyết được đâu!"
Ầm—!
Tôi giậm mạnh chân.
Luồng ma lực đỏ rực lan tỏa ra bốn phía, ập thẳng về phía Philip.
Nhìn thấy cảnh đó, gương mặt gã nhăn nhó tột độ. Đồng thời, cơ thể gã đổ rụp về phía sau.
"…?!"
Uỳnh!
Chắc là do sự phối hợp giữa tay và chân bị loạn nhịp nên gã đã tự vấp vào chân mình mà ngã nhào.
Khi tôi định tiến lại gần để đỡ gã dậy, gã lại hét lên thất thanh và lùi ra xa.
Đúng lúc tôi đang đứng hình vì cạn lời, gã bỗng dùng cánh tay che mặt lại.
Phần gương mặt chưa bị che khuất đỏ rực một cách thái quá.
Tôi định quan sát kỹ hơn vì nghĩ có khi gã phải đi bệnh viện, thì gã bỗng méo xệch miệng.
"Hức…."
"……."
Hửm?
Tư duy của tôi bỗng chốc đình trệ trong giây lát.
Tôi không giấu nổi vẻ bàng hoàng, bật cười khan rồi hỏi:
"Này, cậu đang…?"
Gã thốt ra một tràng dài những lời chửi thề gần như là tiếng gào thét tuyệt vọng:
"Tôi sợ đấy thì sao!"
"……."
"Ma pháp của cậu cũng đáng sợ, mà đúng như cậu nói đấy, tôi sợ cậu sẽ hút cạn máu tôi, rồi sao nữa hả?! Tôi sợ nếu làm gì phật lòng cậu thì gia tộc cậu sẽ trả thù. Giờ thì vừa lòng chưa?! Mẹ kiếp, tại sao, tại sao cứ phải hỏi đi hỏi lại cho tôi nhục nhã thế này chứ…!"
'Nói chi tiết ghê nhỉ.'
Gã bắt đầu khóc rống lên một cách lộ liễu.
Một tiếng cười khan nữa lại vuột khỏi miệng tôi, nhưng có vẻ lúc này gã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện đó nữa.
Phải rồi….
Chắc hẳn gã cũng có nhiều suy nghĩ lắm. Dù tôi chẳng thể nào hiểu nổi.
'Nhìn cái kiểu gã cuồng phân chia thứ bậc là tôi đã đoán ra rồi.'
Đây hẳn là tâm lý thực sự của gã.
Sợ hãi nhiều không phải là cái tội, nhưng che đậy nỗi sợ hãi rồi cố tỏ ra ghê gớm để đi làm càn với người khác thì đúng là tội lỗi.
Giờ thì tôi đã hiểu, việc gã coi thường và bắt nạt Luca có lẽ cũng là để chứng minh rằng mình không hề sợ hãi Pleroma như những người khác.
"Này."
Dù sao đi nữa, phía nên khóc lúc này phải là đội của chúng tôi, những người có nguy cơ mất điểm cộng vì cái gã này.
Tôi khuỵu gối ngồi xuống trước mặt gã, và nói ra những lời tốt nhất mà tôi có thể nói lúc này:
"Đứng dậy đi."
* Tôi thong thả tựa lưng vào ghế đá công viên trường, tu ừng ực chai cola.
Lớp bọt gas mát lạnh cào nhẹ qua cổ họng.
'Đã thật.'
Ngay cả cola cũng đã xuất hiện rồi. Nghĩ lại thì nó cũng có chút lịch sử đấy chứ.
Nhưng theo những ký ức mờ nhạt còn sót lại trong đầu, tôi nhớ là món này đáng lẽ chưa được nhập khẩu vào thời điểm này mới phải.
'Chắc là… ai đó đã dùng dịch chuyển tức thời đưa nó đến từ Bắc Hải rồi.'
Vì phải trải qua đủ loại quy trình bảo quản rồi còn gánh thêm thuế quan nên giá của nó đắt gấp đôi so với ở quê nhà.
Dù hương vị có khác so với loại tôi từng uống, nhưng việc tìm thấy một thứ tồn tại ở thế giới hiện đại ngay tại nơi này khiến tâm trạng tôi bỗng trở nên phấn chấn lạ kỳ.
Tôi uống cạn nửa chai ngay tại chỗ, rồi quay sang hỏi Philip đang nắm chặt chai nước trong tay:
"Cậu không thích cola à?"
"…Chưa uống bao giờ."
"Thế à?"
Cũng phải, tôi là người hiện đại nên mới biết chứ cái thứ vừa mới được nhập khẩu từ bên kia đại lục này thì làm sao ai cũng biết được.
"Không muốn uống thì vứt đi."
"……."
Gã ngẫm nghĩ hồi lâu rồi mới mở nắp chai.
Gã nhìn chằm chằm vào thứ nước bên trong với ánh mắt đầy nghi hoặc, rồi cũng rón rén đưa lên miệng nhấp một ngụm.
Ngay sau đó, gã nhướn mày ngạc nhiên.
Tôi nở một nụ cười mà tôi cho là thân thiện nhất có thể và nói:
"Lúc nãy khi nó còn đang được ướp lạnh bằng ma pháp mà uống ngay thì sẽ ngon hơn nhiều."
"…Ừm."
Dù vẫn còn chút nghi ngờ nhưng gã vẫn tiếp tục nhâm nhi món đồ uống.
Tôi chẳng muốn tốn dù chỉ một xu cho cái gã này, nhưng vì tinh thần đồng đội đang nằm trong tay gã, nên tôi phải xây dựng nền móng cho thật vững chắc để không xảy ra sơ suất gì.
Ý tôi là về mức độ thiện cảm ấy.
Vừa hay tôi lại có năng lực giúp tăng khả năng thuyết phục cho thuộc tính của mình, nên cứ từ từ nâng lên từng điểm một mà không để gã nhận ra.
"Philip. Tôi muốn cậu hiểu điều này."
Tôi đan hai tay vào nhau, nhìn chằm chằm vào những sinh viên đang đi lại trong khu vườn của trường ở phía xa.
"Tôi không giống cậu, nên dù có muốn trả thù đến mức nào đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ hút máu của loại người như cậu đâu."
"…Khụ khụ?!"
Gã suýt chút nữa thì không bịt kịp miệng, ho sù sụ một hồi lâu.
Thật may là chỗ ngồi vẫn sạch sẽ nên tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Gì, tự nhiên nói cái quái gì thế hả?!"
"Vốn dĩ tôi cũng chẳng phải Pleroma. Mà hơn nữa, tại sao cậu lại sợ Pleroma đến thế?"
"……."
"Nếu không nói được thì thôi."
Cái hạng nhát gan như gã thì có cái gì mà gã không sợ chứ.
Có lẽ vì vừa nãy đã lỡ khóc lóc than vãn là mình sợ quá nên giờ gã không còn phản bác lại nữa.
"Nói thật lòng nhé, dù không uống máu tôi vẫn có thể sử dụng ma pháp."
"Vậy thì bấy lâu nay tại sao…?"
"Tôi đâu có nghĩa vụ phải giải thích chuyện đó với cậu, đúng không?"
Tôi đáp lại như vậy rồi mở bảng thuộc tính ra.
Hấp dẫn Lv. 2 — 'Muốn làm thân!' Tăng 3 điểm thiện cảm của đối tượng nhất định.
— 'Lời cậu nói hẳn là đúng rồi.' Khả năng thuyết phục tăng 30%.
— Cần 3. 0 điểm để lên cấp tiếp theo.
* Điểm hiện có: 27. 0 điểm.
'Tốt.'
Tôi cần phải để dành khoảng 10 điểm để dùng cho việc quay ngược thời gian.
Dù hiện tại cuộc sống có vẻ khá yên bình, nhưng không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
'Tạm thời cứ nâng lên một cấp đã.'
Ngay khi tôi vừa nghĩ như vậy, những dòng chữ trước mắt liền thay đổi.
Hấp dẫn Lv. 3 — Áp dụng với xác suất 40% đối với cá thể có thiện cảm từ 0 điểm trở xuống, áp dụng với xác suất 5% đối với cá thể có thiện cảm từ 1 điểm trở lên.
— 'Muốn làm thân!' Tăng 4 điểm thiện cảm.
— 'Lời cậu nói hẳn là đúng rồi.' Khả năng thuyết phục tăng 35%.
'Giờ nó mới cho biết xác suất áp dụng à.'
Dù sao thì thuộc tính này cũng vẫn luôn được áp dụng lên gã.
Tôi tắt bảng thông báo rồi nhìn vào mặt gã.
Gã vừa nãy còn đang ngồi ủ rũ bỗng cau mày như thể nhận ra điều gì đó kỳ lạ. Sự bối rối hiện rõ mồn một trên gương mặt gã.
Cũng phải thôi, khi mà cảm xúc của gã dành cho tôi bỗng chốt thay đổi một cách vô thức như vậy.
'…….'
Thiện cảm tăng lên rõ ràng là chuyện tốt, nhưng vì đối tượng lại là gã này nên lòng tôi cứ thấy….
Dù sao thì, khi mở bảng thiện cảm của gã ra, đúng như dự đoán, chỉ số đã tăng lên.
Philip Göring Thiện cảm 0* [Có thể công lược (Giai đoạn 2/5)]
"Nếu cậu không tin dù đã có kết quả kiểm tra tại Bayern rằng tôi không phải Pleroma, thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Tôi đâu có nghĩa vụ phải thuyết phục cậu tin điều đó."
Philip gật đầu một cách miễn cưỡng.
Lũ mà trong đầu chỉ toàn phân chia thứ bậc thế này, nếu mình cứ tỏ ra hiền lành quá để xua tan nỗi sợ hãi của chúng thì chúng lại coi mình là kẻ chiếu dưới ngay.
'Đúng là lũ phiền phức.'
Tôi chẳng biết phải dạy bảo thế nào cho gã tỉnh ngộ ra nữa.
Nhưng nếu ở đây mà tôi làm căng quá thì gã vẫn sẽ tiếp tục giật mình hoảng hốt gây cản trở đến hoạt động chung.
Vì vậy, dù có hơi quá đáng một chút nhưng tôi phải dùng cả hai cách thôi. Tôi giữ nét mặt bình thản rồi lên tiếng.
"Bất ngờ thật đấy."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn