Chương 72: 72
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~37 phút đọc · Tạo 31/07/2026
72 Tập 1
"Cậu định viết thư một lần nữa sao?"
"Phải làm thế chứ."
Vẫn còn những nội dung tôi chưa kịp đưa vào.
Vì sẽ được dùng làm tài liệu chứng cứ, nên nếu đưa vào những câu chuyện chi tiết, rõ ràng và cụ thể hơn thì sẽ tốt hơn nhiều.
Leo vừa nhìn đồng hồ vừa nói.
"Bọn tớ cũng chuẩn bị phải ra ngoài rồi. Ép màng xong bức thư cuối cùng này của cậu là bọn tớ sẽ đi một chuyến."
"Đi đâu cơ?"
Trước câu hỏi của tôi, Narke đã lên tiếng thay.
"Đi trò chuyện với Eric Assmann."
"Hửm?"
"Elias và Leo đã đi từ hôm qua rồi. Thậm chí họ còn bắt đầu bàn bạc về chuyện đầu tư nữa."
Tôi vốn định đề xuất bắt đầu nhúng tay vào phía bên đó, không ngờ họ đã tự mình bắt đầu rồi.
Mà cũng phải thôi, mấy tên đó có bao giờ chịu ngồi yên đâu.
Ngay từ đầu, vụ việc ở Viện bảo trợ Heiligen See cũng là do một tay Elias giải quyết từ đầu đến cuối mà.
Đúng lúc đó, Narke lấy một lọ thuốc từ trong tủ ra, rồi mở lời với gương mặt đầy bi tráng.
"Làm thôi, Elias."
"Ờ, được rồi."
Elias vừa cười hì hì vừa ngồi lại xuống ghế.
'Làm cái quái gì mà trông bi tráng thế kia.'
Narke nuốt nước bọt cái ực rồi lấy gậy phép ra.
Ngay khoảnh khắc cậu ta dùng gậy phép gõ nhẹ lên hai vai của Elias, gương mặt của Elias bắt đầu già đi một cách nhanh chóng.
Elias cầm lấy chiếc gương đang đặt úp trên bàn lên để thưởng lãm khuôn mặt mình.
"…!"
"Thật sự là hoàn hảo. Cảm ơn nhé, Narke."
Narke mỉm cười yếu ớt rồi ngồi bệt xuống chiếc ghế sofa ở góc phòng.
Có vẻ không chỉ gương mặt già đi, mà giọng nói của Elias cũng trầm xuống đầy uy quyền, nhìn kiểu gì cũng ra một người đàn ông trung niên.
"…Cái gì đây?"
"Tớ đã đẩy nhanh thời gian thêm khoảng 40 năm. Chẳng phải trước đây chúng ta đã đến Nghị viện rồi sao. Vì chiếc nạng nên rất dễ bị chú ý, vả lại cũng có nhiều người nhận ra mặt tớ, nên những chiêu cải trang bình thường sẽ không ăn thua đâu. Thế nào, trông ổn chứ?"
Narke trả lời trong khi đang nốc cạn chai Tiên dược của Wittelsbach thứ hai mà Leo đưa cho.
'Đáng kinh ngạc thật.'
Đây không phải là loại ma pháp quen thuộc cho lắm, và có vẻ như những loại ma pháp ít được sử dụng đều có lý do của chúng.
Đó là bởi vì không phải ai cũng làm được.
Ngay cả một kẻ như Narke còn phải nốc thuốc liên tục mới có thể sử dụng, thì liệu có ai có thể dùng nó một cách dễ dàng cơ chứ.
Dù vậy, phép cải trang của Leo có lẽ không phải là loại ma pháp thay đổi diện mạo trên quy mô lớn, nên Narke chỉ cần ngồi tại chỗ vung gậy phép một cái.
Và một lần nữa, tôi lại chẳng thể khép nổi miệng mình.
"……."
"…Ai đó bịt miệng Lukas lại hộ tớ với."
Leo nhìn tôi với gương mặt ngượng nghịu rồi hất cằm. Tôi nhìn mái tóc màu nâu đen rủ dài của cậu ta mà lắc đầu.
"…Chắc chắn là chẳng ai nhận ra được mọi người đâu."
"Không ngờ ấn tượng của một người có thể thay đổi dễ dàng chỉ bằng cách thay đổi vài yếu tố như vậy. Cả hai đều được thay đổi theo đúng ý tớ chọn, thú vị thật đấy."
Narke lại nốc thêm một chai Tiên dược nữa rồi cười.
Thì dĩ nhiên rồi, biến mái tóc màu ngà thành màu đen, lại còn kéo dài mái tóc mới cắt hôm qua thành mái tóc như đã nuôi suốt 3 năm, thì ấn tượng dĩ nhiên phải khác chứ. Màu lông mày đậm hơn khiến các đường nét trên khuôn mặt cũng trở nên sắc sảo theo. Leo có vẻ vẫn còn lo lắng nên thậm chí còn bắt đầu đeo thêm cả kính.
Cả Leo và Elias đều là những gương mặt thường xuyên xuất hiện trên truyền thông nên rủi ro là rất lớn, nhưng ở mức độ này thì… tuyệt đối không bao giờ bị phát hiện.
'Ai nấy đều triệt để thế này, tớ ưng lắm.'
Vậy là tôi chỉ cần tập trung vào phía Gerda Assmann là được rồi.
Đúng lúc đó, Elias trong bộ trang phục chỉnh tề bước ra và đưa cho tôi một tạo vật ma pháp có cài phép truyền dẫn cảm giác.
"Bọn tớ đi đây. Cứ vừa viết thư vừa nghe cho kỹ nhé!"
* [Khoản tiền đầu tư đó anh đừng có bận tâm, nhé? Bọn tôi chẳng mong cầu gì đâu nên trước mắt anh cứ làm tất cả những gì có thể đi. 500. 000 pel bõ bèn gì, sau này bọn tôi còn có thể đưa thêm nữa mà?] Khoảng một tiếng sau, Elias đã lôi kéo được Eric Assmann di chuyển đến một quán rượu. Có vẻ họ đã đặt phòng riêng nên tiếng ồn ào náo nhiệt lúc nãy đột ngột dịu hẳn đi.
'Mà khoan, đã vung ra 500. 000 Fel rồi cơ à….'
Vung một lúc hơn 50 triệu Won, đúng là phong thái của người hoàng tộc có khác.
Dù bản thân luôn miệng bảo là không có tiền, nhưng theo tôi thấy thì chắc cậu ta vẫn luôn tích cóp để dùng vào những lúc như thế này.
Tôi đã trao đổi thư từ với Gerda vài lần, và giờ đang viết bức thư cuối cùng sẽ gửi đi.
Trong khi lại dành thêm một tiếng nữa để nghe tai đực lọt tai cái, rốt cuộc từ miệng Elias cũng bắt đầu thốt ra những chuyện có ích.
[Vậy nên, thật ra là…. Anh có biết chút gì về phía bên đó không?] [Dạ? Phía bên đó là phía nào?] Eric Assmann có vẻ đã say nên giọng nói bắt đầu kéo dài ra.
[Thì cái đó đó, để được nhận phước lành ấy…. Hửm? Nói ở đây thì hơi ngại nhưng mà~ chúng ta đều biết cả mà, đúng không?] [À, cái đó thì không được nói đâu…. Tôi xin lỗi.] [Ấy, đừng có như thế chứ. Thật ra bây giờ tôi đang khát khao lắm. Sức khỏe của tôi dạo này tệ đi nhiều rồi. Anh xem tôi còn bao nhiêu miệng ăn trong gia đình phải nuôi nấng cơ chứ, hả? Dù bây giờ có kiếm được nhiều đi nữa thì cũng chẳng biết tương lai sẽ ra sao…. Anh thấy đúng không?] Sau đó, Elias có vẻ đã mất kiên nhẫn nên đã gọi thêm rượu và đổ vào miệng Eric Assmann vài lần nữa.
Có tiếng va chạm của thứ gì đó rơi xuống bàn và tiếng bát đĩa va vào nhau vang lên.
Chắc là đập đầu xuống bàn rồi. Phải chuốc đến mức nào mà say đến nỗi không giữ nổi cái đầu thế kia cơ chứ….
'Mình tuyệt đối sẽ không uống rượu với tên này.'
Tôi cũng sợ mình sẽ trở nên như thế.
Elias thì thầm.
[Vậy nên, ngoài anh và em gái anh ra thì còn ai nữa không? Những người cũng vừa mới thuộc về phía bên đó ấy.] [… Một lát thôi, à, thực sự để tôi ngủ một lát thôi nhé. Tôi nghĩ mình chỉ cần chợp mắt đúng 5 phút thôi là ổn.] [Muốn chết không?] [Hả?] [… Ý tôi không phải thế. Này, tôi đang vội lắm đấy anh biết không? Thế nên là còn ai khác nữa không.] [Tôi không biết. Nhưng mà không có thì tốt hơn chứ… không, nhất định là phải không có. Đó là vì… cái gì nhỉ, để nhận được Vitriol thì phải bớt đối thủ cạnh tranh đi chứ.] Eric Assmann cười hì hì đầy đắc ý.
'Đúng là một tên kém cỏi.'
So với sự triệt để và cảnh giác của Gerda Assmann, kẻ này quả là một quân cờ không mấy hữu dụng đối với phe Pleroma.
Dĩ nhiên, đối với một kẻ mờ mắt vì kinh doanh thì một nhà đầu tư hào phóng vung ra 50 triệu Won dẫu sao cũng sẽ hiện lên như một con người nhân từ hơn bao giờ hết, nên việc sự cảnh giác của hắn sụp đổ nhanh chóng cũng là điều dễ hiểu.
[Làm sao để nhận được cái đó? Chỉ cho tôi một chút đi.] [Chỉ cần hoàn thành sứ mệnh là được. Nghĩa là, chúng tôi giống như bên nhận thầu vậy… dù chẳng có gì định sẵn nhưng chẳng phải có những vị vốn dĩ đã ở đó sao. Chỉ cần lọt vào mắt xanh của những vị đó là được thôi mà? Anh biết mà phải không?] Cách nói chuyện có vẻ hơi sơ hở, nhưng dù sao thì tôi cũng đã có thể đối chiếu và kiểm chứng những lời mà Gerda Assmann đã nói với mình.
[Vậy nên tôi mới hỏi làm sao để có được sứ mệnh đó. Này, tôi cũng muốn nhận lắm đấy.] [Cái đó chỉ là… là cái gì nhỉ? Nó vốn đã nằm sẵn trong đầu tôi ngay từ khi được sinh ra rồi nên chính tôi cũng không rõ nữa. Hề hề….] [Cái thằng ngu ngốc này!] [Xin anh hãy bình tĩnh.] Tôi có thể cảm nhận được Leo đang nghiến răng ngay cả qua tạo vật ma pháp.
Elias vừa mới nổi giận xong, giờ lại dùng giọng điệu ôn tồn để dỗ dành Eric Assmann.
[Ờ, dù sao thì cũng cảm ơn anh đã cho tôi biết. Này, nếu không có anh thì tôi… anh đúng là ân nhân của tôi đấy.] [Ây da, tôi có làm gì đâu.] [Vậy nên là, cuộc trò chuyện hôm nay….] Rầm―!
[Coi như không nhớ gì nhé.]
"……."
Phải rồi, bản chất của tên này vốn là thế mà….
Có vẻ Elias đã đập đầu Eric Assmann vào đâu đó rồi. Chắc là bức tường thôi. Không nghe thấy tiếng rên rỉ hay la hét gì, có lẽ là đã ngất lịm đi ngay lập tức.
Elias nói với giọng điệu đầy sảng khoái.
[Tổn thương não là cách nhanh nhất để mất trí nhớ mà.] [Tớ thấy cậu đã làm tổn thương não của hắn bằng hóa chất rồi đấy? Rốt cuộc là uống hết bao nhiêu chai rượu rồi.] [Cậu đã uống mấy ly rồi?] [Một ly.] [Chán thật đấy~ Có muốn tớ gọi thêm cho cậu không?] Tôi lờ đi cuộc đối thoại của hai người họ mà chìm vào suy tư.
'Sứ mệnh đã nằm sẵn trong đầu ngay từ khi sinh ra sao… hóa ra Gerda Assmann không hề nói dối.'
Và, tôi còn biết thêm được một thông tin cốt lõi nữa.
Bọn họ không thể sử dụng Vitriol.
'Giờ thì tôi đã hiểu tại sao Gerda Assmann lại muốn hành động nhanh chóng đến thế rồi.'
'Những vị vốn dĩ đã ở đó', nghĩa là những kẻ đã bắt cóc người ở Heiligen See cho đến tận bây giờ, chính là những quản lý cấp trung.
Cho đến khi lọt được vào mắt xanh của họ thì sẽ không thể sử dụng Vitriol.
Dù có sử dụng được năng lực đặc biệt là đọc cảm giác đi chăng nữa, nếu không dùng được Vitriol thì cũng chỉ là một nửa sức mạnh mà thôi.
'Và, hắn ta đã trả lời là không biết khi được hỏi liệu có thêm ai trở thành Pleroma trong lần này không.'
Pleroma chắc chắn không chỉ nhắm mục tiêu vào mỗi Heiligen See.
Vậy nên, để biết được thế lực của chúng đã vươn xa đến đâu để thu thập nhân lực… mối quan hệ của tôi cũng không được phép dừng lại ở mức Gerda Assmann.
Tôi phải thông qua Gerda Assmann để thâm nhập vào sâu bên trong Pleroma.
Elias tuy bảo hắn là đồ ngu ngốc, nhưng hắn đã trở thành một nguồn tin tốt đấy chứ.
Giờ là lúc để gặp gỡ những quản lý cấp trung đó.
Kể từ sau đó, tôi hoàn toàn có thể tự mình giải quyết bằng năng lực của mình.
* Đến ngày hẹn, tôi tìm đến nhà của Gerda Assmann.
"Trong người cô đã thấy khỏe hơn chút nào chưa?"
"Vâng. Nhờ anh đấy."
Thấy Gerda nhướng mày như muốn hỏi có ý gì, tôi mỉm cười tiếp lời.
"Vì mải chờ đợi những bức thư của cô mà tôi quên bẵng cả việc mình đang ốm luôn đấy."
"À."
Đối phương mỉm cười rồi nhấp một ngụm trà.
Dĩ nhiên là phải cười rồi. Vì chắc hẳn trong lúc trò chuyện, cô ta cũng đã nhân tiện đọc luôn cảm xúc của tôi.
Bởi vì không thể nào đem lòng yêu thương một kẻ cuồng tín bắt cóc người như thế này trong trạng thái tỉnh táo được, nên tôi đã uống một liều thuốc cấp độ 10 trước khi đến đây.
Tôi đã hỏi Leo liệu có thể tăng cấp độ lên cao hơn nữa không, nhưng cậu ta đã từ chối với lý do rằng tuy có thể làm được nhưng việc họ không sản xuất để bán đều có lý do cả.
'Dù sao thì ở mức độ này cũng đã đủ hiệu quả rồi.'
Ít nhất là đủ để tôi không làm hỏng việc vì một cơn thịnh nộ nhất thời.
Tôi tiếp nhận những câu chuyện bâng quơ của cô ta rồi đi thẳng vào vấn đề chính.
"Chúng ta bắt đầu thôi nhỉ?"
"À, vâng."
Bây giờ là 3 giờ sáng.
Là khoảng thời gian mà mọi người đều đang chìm sâu vào giấc ngủ.
Vì Eric Assmann hôm nay cũng đã bị Elias và Leo giữ chân, nên không cần lo lắng về việc sẽ có ai đó đột nhiên trở về.
"Thật ra trong khoảng thời gian qua tôi đã tìm thêm được một đứa trẻ nữa. Có lẽ chúng sẽ được di chuyển cùng với đứa trẻ mà chúng ta đã tìm thấy lần trước."
"Ra là vậy."
Tôi đi theo Gerda lên tầng trên cùng.
Gerda đứng trước cánh cửa ở cuối hành lang, tay nắm chặt mặt dây chuyền rồi xoay nắm đấm cửa.
Quang cảnh hiện ra trước mắt khiến tôi không khỏi nghi ngờ vào đôi mắt mình.
Một cơn gió mùa đông lạnh buốt ùa tới.
Trần nhà cao vút với những mái vòm uốn lượn, những ô cửa kính màu... cho đến những biểu tượng tôn giáo đặt ở phía xa kia, nơi này là đâu đã quá rõ ràng.
"Là một thánh đường sao."
"Đúng vậy. Hiện tại đây là kho lưu trữ mà tôi đang sử dụng."
Có lẽ đây là một thánh đường cũng tồn tại trong thế giới của chúng tôi, nhưng giống như trường hợp của Strauch, nơi này chắc hẳn cũng nằm ở một hệ tọa độ khác với tọa độ trong thế giới của chúng ta.
Tôi gạt đi những suy nghĩ về việc chiếm dụng trái phép hay đại loại thế, mà đặt ra câu hỏi quan trọng nhất.
"Rõ ràng chúng ta đang ở nhà, thật đáng kinh ngạc. Có vẻ cô sử dụng ma pháp di chuyển để đưa bọn trẻ đến đây nhỉ."
"Hửm, thật ra thì ở bất cứ đâu cũng có thể cài ma pháp di chuyển vào lời nguyền mục tiêu được mà. Tuy nhiên… chẳng phải cô Weichel đã luôn muốn đến đây suốt mấy ngày qua sao."
"Cô đã nghĩ cho tôi sao? Tôi vui lắm."
Khi tôi nhìn xuống và mỉm cười với đối phương, Gerda lặng lẽ nhìn tôi một lúc rồi quay đi.
"……."
Gì mà đột ngột thế?
Gerda Assmann Độ thiện cảm +8. 5*
'8. 5?'
Rõ ràng lần trước tôi xem là 7. 5, sao lại tăng nhanh đến thế nhỉ.
Dẫu có cố nhớ lại xem nguyên nhân là gì tôi cũng chẳng thể nghĩ ra nổi điều gì. Do bầu không khí nơi đây chăng, hay do món quà là lọ mực và những bức thư vụn vặt kia, hay là do những cảm xúc từ liều thuốc cấp độ 10 này.
Khi cuộc đối thoại rơi vào im lặng, Gerda đã lên tiếng.
"Thật ra việc phải di chuyển vào khung giờ này còn có một lý do nữa. Hôm nay một buổi tiệc chúc mừng cho thành quả đầu tiên của tôi đã được ấn định."
Cũng bày đặt làm mấy chuyện đó cơ à, xem ra cái lũ này cũng túng thiếu người thật. Tâm ý muốn bằng mọi cách vỗ về để nâng cao năng suất thể hiện rõ mồn một.
Dường như tôi đã lỡ mất nhịp để lên tiếng, nên Gerda nhìn tôi rồi hỏi.
"Vậy nên, anh có muốn đi cùng không?"
"Tất nhiên rồi. Đó là vinh dự của tôi."
Nếu theo đúng diễn biến của tiểu thuyết thì chắc hẳn cô ta sẽ đi cùng Eric Assmann, nhưng thế này thì….
'Tốt rồi.'
Nếu là một nơi có thể tiếp xúc với những Pleroma khác, tôi sẽ có thêm nhiều điều để kỳ vọng.
Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào mặt mình, Gerda Assmann nhún vai nói.
"Giờ chúng ta tiến hành triệu hồi nhé."
Chúng tôi đi xuyên qua gian thờ để xuống tầng hầm.
Bước vào căn phòng đã được chuẩn bị sẵn một bệ thờ, tôi tựa người vào tường và quan sát buổi tế lễ.
'Cô ta dùng chính máu của mình sao.'
Lát nữa phải hỏi kỹ về nguyên lý mới được.
Gerda Assmann lại nắm chặt mặt dây chuyền trong tay và cất lời.
―Từ nay ngươi sẽ giống như Đức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác.
Là Sáng Thế ký.
Nhưng đồng thời, đó cũng là một câu trích dẫn xuất hiện trong tác phẩm Faust.
Có một điều khiến tôi thắc mắc, đó là việc đây vốn là lời của quỷ dữ.
Ngay khi lời nói vừa dứt, Gerda Assmann mỉm cười quay lại.
"Đơn giản phải không? Chắc giờ này bọn trẻ đã đến nơi rồi đấy."
* Sau khi bảo tôi chờ một lát rồi đi lên trước, Gerda Assmann có vẻ đã thu dọn xong xuôi và gọi tôi lên lại tầng 1.
Tại nơi đáng lẽ phải đặt những hàng ghế cho tín đồ ngồi, giờ đây lại là những chiếc hộp bằng đá cẩm thạch xếp thành hàng như những ngôi mộ, tiến lại gần, tôi thấy những đứa trẻ không còn một chút huyết sắc đang nằm ngay ngắn.
Gerda Assmann đứng trước đó, nhìn xuống đứa trẻ rồi vuốt cằm.
"Đứa trẻ này là một người đáng để tôi đích thân nuôi dạy đấy."
"Vậy sao?"
"Tôi thấy được tố chất ở con bé. Với mức độ này, nếu làm tốt thì thậm chí có thể leo lên đến thế hệ thứ nhất đấy. Ừm, còn đứa trẻ bên cạnh thì phải gửi lên làm nguyên liệu máu thôi."
Tôi vừa mới nghe thấy cái quái gì vậy?
Dù sao thì, đó chính là cái gọi là 'tố chất' theo cách nói của phe Pleroma nhỉ.
"Vừa nhìn đã biết ngay, thật là đáng nể. Tại sao cô không sử dụng khả năng này ở thế giới bên ngoài?"
"Nếu ở đó mà cũng nhận biết được thì Pleroma đã thống trị đế quốc từ lâu rồi. Ở những nơi không thuộc phạm vi lãnh thổ của Pleroma thì rất khó để biết được mức độ phù hợp. Tôi nghĩ chắc là do không khí khác biệt chăng…."
Strauch cũng từng nói về việc không bị nghiện bầu không khí này hay gì đó đại loại thế. Cái lũ này hay dùng không khí làm nguyên liệu thật đấy.
Hay là tôi thử tìm hiểu xem mình thế nào nhỉ.
Dù sao cũng đã đến thế giới của Pleroma rồi, tìm hiểu xem mình có giá trị gì đối với chúng cũng chẳng hại gì.
'Biết đâu mình có thể lợi dụng mức độ phù hợp của mình với những Pleroma khác.'
"Vậy còn tôi thì sao?"
"……."
Đôi mắt của Gerda lóe lên một tia sáng mang vẻ như không muốn tìm ra câu trả lời cho lắm.
'Có vẻ như tôi hoàn toàn phù hợp rồi….'
Thì dĩ nhiên, chỉ cần nhìn vào ma lực của tôi thôi là đã có câu trả lời rồi còn gì.
Như để chứng minh cho suy đoán của tôi là đúng, Gerda nắm lấy tay tôi và nói.
"…Hay là chúng ta đừng đi dự tiệc nữa nhé?"
"Đó là buổi tiệc chúc mừng thành tựu của cô mà, dĩ nhiên là phải đi chứ."
Cô nghĩ tôi sẽ bỏ lỡ cơ hội này chắc.
Tôi mỉm cười lắc đầu.
Gerda gật gù cái đầu rồi tiếp lời.
"Sau khi chuyện này kết thúc, tôi sẽ biến anh thành thế hệ thứ nhất."
"……."
"Nhưng bù lại, hãy hứa với tôi. Dẫu cho những Pleroma khác có nói những lời giống như tôi thì anh cũng tuyệt đối đừng nghe theo nhé."
Tôi lại biết thêm một sự thật mới.
Có vẻ như giữa chúng tồn tại một sự cạnh tranh về thành tích đối với 'sứ mệnh'.
Và hiện tại, tôi đang thuộc diện nhân lực cao cấp tiềm năng ở đây.
'Mọi chuyện đang tiến triển tốt đấy chứ.'
Tôi mỉm cười, xoay tay Gerda lại để đặt lên trên tay mình.
"Cô nghĩ tôi sẽ nghe lời người khác sao?"
* Có chứ.
Tôi đến đây chính là với ý định sẽ nghe theo mà.
Tôi đưa mắt nhìn quanh khán phòng yến tiệc đang vang vọng tiếng nhạc rồi tựa người vào tường.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn