Chương 10: 10
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~31 phút đọc · Tạo 31/07/2026
10 Tập 1
"Thật sao? Quả nhiên là như vậy nhỉ? Ha ha ha!"
"Thật, nhưng hôm nay tôi đến đây không phải để tập luyện mà là để nói về cái này."
Tôi trải tờ giấy lên sàn sân tập cho dễ nhìn.
Leo vừa cười nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, nhưng sau khi kiểm tra nội dung thì nụ cười lại mang một ý nghĩa khác.
"…Cậu không thấy cái này bất khả thi về mặt thường thức sao?"
"Về mặt thường thức thì đúng là vậy. Nhưng những chuyện phi thường đang xảy ra mà. Từ giờ tôi sẽ giải thích cho cậu."
Nghe vậy, Leo xua tay.
"Khoan, đợi chút đã. Cậu biết nếu cậu cứ đi lại bên ngoài thì tin đồn sẽ lan truyền đúng không? Ở trường mọi người biết cậu thường ngày lầm lì ít nói nên chẳng ai bàn tán gì mấy, nhưng ra ngoài thì người ta sẽ chỉ thấy cậu đi lại với bộ dạng như người bình thường thôi. Người ta có chạm mặt cậu suốt ngày như bọn ở trường đâu mà biết được cậu vẫn còn là đứa lập dị, không hòa nhập được xã hội chứ!"
"Cậu đang lo lắng hay gì đấy?"
"Lo chứ sao, thằng khỉ này."
Tuy tôi chưa từng cố tình cư xử như kẻ lập dị….
Chỉ là trong tình huống cấp bách cần nâng cao thực lực nên tôi không níu kéo ai để trò chuyện thôi, nhưng có vẻ trong mắt tên này lại thành ra như vậy.
Nên vui hay không đây.
"…Được rồi. Dĩ nhiên là tôi biết rồi. Chừng đó mà đối sách cũng không có thì tôi đã chẳng lập ra kế hoạch. Này, cậu biết chuyện các vụ thiệt hại do Ma thú tăng mạnh từ đầu năm nay rồi chứ? Vì thế nên Trụ sở An ninh Ma pháp đã bắt đầu cấp tư cách dọn dẹp cho cá nhân."
"Chuyện đó thì ai cũng biết. Nhưng theo tôi được biết thì không có mấy người đăng ký đâu."
"Phải, đúng thế."
Hầu hết pháp sư đều thuộc tầng lớp quý tộc.
Ma lực càng mạnh thì tước vị thường càng cao. Bởi ma lực có tính di truyền, còn tước vị thì đã được ban cho từ thế hệ trước.
Do đó, thù lao tiêu diệt ma thú không phải là động lực hấp dẫn đối với những pháp sư có thực lực.
Hơn nữa, ma thú cũng không thể xâm nhập đến nơi pháp sư sinh sống, nên họ càng thờ ơ với sự nguy hiểm.
Làm mấy việc vặt vãnh này cũng chẳng giúp danh tiếng tăng lên đáng kể, nên càng không có lý do gì để làm.
Rốt cuộc, chỉ có những người không phải pháp sư, thu nhập bấp bênh mới tình nguyện làm công việc này.
Và các văn phòng địa phương, vốn toàn người dân cùng làng, đã lén lút cho những người đó thông qua để xử lý ma thú.
Dù sự thật đó vẫn chưa được biết đến rộng rãi.
Lúc đó, Leo bối rối lật tờ giấy và nói.
"Vì ít người tìm đến văn phòng nên cậu sẽ càng bị chú ý hơn đấy. Trước tiên hỏi cái này đã. Cậu định đi một mình à?"
"Phải thế chứ. Tôi nói chuyện này với cậu là để hỏi thăm về nghệ nhân chế tác tạo vật thôi."
Nghe vậy, Leo trầm ngâm một lúc lâu rồi mới mở lời.
"Trước hết hãy nghĩ đến một vấn đề thực tế đã. Cậu không thể hoạt động dưới tên thật của mình được. Vì là thân phận học sinh nên họ sẽ kiểm tra danh tính kỹ lưỡng đấy. Người ở thủ đô ai mà chẳng biết mặt cậu, cậu định qua mặt họ kiểu gì?"
Phải. Nghĩ thế cũng đáng.
Nhưng khi đến nơi, cái dự đoán cực kỳ hợp lý đó sẽ tan thành mây khói thôi.
"Tôi đã điều tra rồi. Khác với dự đoán của cậu, họ chẳng kiểm tra kỹ lưỡng gì đâu. Và để đề phòng trường hợp bất trắc thì đương nhiên phải đổi thân phận rồi. Tôi tính cả rồi."
"…Xin lỗi vì phải nói đến lần thứ ba, nhưng cậu biết mình đã nổi tiếng khắp Đế quốc rồi chứ?"
"Biết chứ."
Nghe câu trả lời đó, Leo nhìn tôi như thể đang nhìn một tên điên.
"Giỏi mà đổi được thân phận. Dù có che mặt thì mắt cậu định giấu kiểu gì? Màu mắt của cậu chắc cả thần dân Đế quốc đều biết đấy?"
Tôi gật đầu trước câu nói đó.
Mống mắt màu hồng của Luca gần như không tồn tại ở Đế quốc này.
Không, chính xác hơn thì đó là đặc điểm độc quyền của Pleroma.
Màu ma lực có liên hệ mật thiết đến màu mắt nên nó cũng mang sắc hồng, và đây cũng là màu đại diện cho Pleroma.
Ngay cả người trong gia tộc cũng chỉ có mắt màu nâu nhạt hoặc xanh da trời, nên màu mắt của Luca là một trường hợp cực kỳ hiếm thấy.
Dù có che chắn hết cỡ thì thực tế chỉ cần nhìn vào màu mắt và màu ma pháp sử dụng là có thể bị lộ tẩy danh tính. Phản ứng của Leo là lẽ đương nhiên.
'Thực ra vì có thuộc tính Thần lực nên vấn đề ma lực đã được giải quyết rồi.'
Lúc đó thì cứ dùng Thần lực thay cho ma lực là được.
Vấn đề là đôi mắt. Mắt thì không thể giải quyết đơn giản bằng cách đeo mặt nạ che mặt được.
Tuy nhiên, tôi đã biết phương pháp mà nhân vật chính trong tiểu thuyết từng sử dụng.
"Phải, cái đó cũng có cách. Đổi lại, cậu phải vất vả chút đấy."
"Tôi á? Tại sao?"
Leo tròn mắt hỏi.
Tôi dốc thuốc Leo làm vào miệng.
Leo khoanh tay, nheo mắt đầy vẻ nghi ngờ.
"…Cậu biết mấy cái này ở đâu ra thế? Vì có tác dụng phụ nên ngay cả người lớn trong nhà cũng ít khi dùng đến."
Để đổi màu mắt, tôi đã lợi dụng tác dụng phụ.
Loại thuốc kia có tác dụng phụ làm biến đổi màu ma lực.
Tất nhiên không phải là nhuộm màu đơn thuần, mà là vấn đề ảnh hưởng đến lõi ma lực, khiến nó phát ra sức mạnh khác với bản chất vốn có. Thế nên ai cũng tránh xa.
Tôi thản nhiên trả lời câu hỏi của Leo.
"Tôi tự học thôi. Nếu quanh cậu có người quen nào trong Hoàng thất thì nhắn họ xem xét quy định lại đi, kẻo bị lợi dụng vào mục đích xấu đấy. Tầm khoảng năm sau chẳng hạn."
Tôi đã làm trước việc của nhân vật chính nên nhắc nhở một chút cũng không tệ.
Tất nhiên là trong giới hạn để nhân vật chính không nghi ngờ.
"…Tên này xài cho đã xong rồi lại đòi quy định cấm…. Dù sao thì, cậu đi du học về à? Ở trong Đế quốc mà biết rõ thế này thì khó lắm. Hoặc là cậu đã học về Dược ma pháp."
"Coi như vậy đi. Cảm ơn cậu đã chuẩn bị thuốc cho tôi."
Cậu ta tự vẽ ra câu chuyện hộ mình, tiện thật.
Thấy tôi chào cảm ơn để chuyển chủ đề, Leo mỉm cười.
"Cảm ơn á?"
"Ừ."
Tôi rời mắt khỏi lọ thuốc và nhìn Leo.
Suốt buổi cứ hoài nghi, tự nhiên lại bày ra vẻ mặt đó chắc chắn là có lý do.
Tôi ném cho cậu ta ánh mắt 'có gì thì nói mau', Leo liền đi vào vấn đề chính.
"Nếu cảm ơn thì hãy giúp tôi một việc."
"Gì nào."
"Tạo vật thì tôi sẽ lo liệu việc đặt làm giúp cậu. Đổi lại, cho tôi đi cùng. Thù lao thì khỏi lo, cậu cứ giữ hết đi."
'Tên này nói cái gì thế….'
Tôi nhún vai.
"Tôi thì sao cũng được, nhưng đây mà là lời nhờ vả à? Phí thời gian của cậu thôi."
"Không cần lo cho thời gian của tôi. Tôi vẫn chưa thể tin tưởng vào thực lực của cậu."
"Cậu nhìn tôi suốt tuần qua rồi cũng biết mà, đánh mấy con ma thú đâu có khó gì. Tôi sẽ thử sức từ cấp thấp cho an toàn."
"Với cậu thì cấp trung chắc cũng chẳng khó đâu. Ý tôi là sợ cậu thiêu rụi cả khu vực xung quanh ấy."
Nghe vậy, tôi thầm đồng tình.
Quả thật, với một người có thực lực như Leo thì cách xử lý của tôi chắc chắn chưa vừa mắt cậu ta. Dù giờ đã học được cách kiểm soát nên chắc sẽ không đến mức san phẳng tất cả.
Hơn nữa, có thêm một người cũng chẳng hại gì.
"Được thôi, với tôi thì càng tốt chứ sao."
Thế là ngày hôm sau, chúng tôi đi ngay đến văn phòng đã tìm được.
Leo nhăn mặt, lùi nhẹ sang bên cạnh.
"…Tránh xa ra chút đi. Lúc đầu nghe đã thấy lạ rồi, nhìn tận mắt còn kỳ quặc hơn. Có phải trộm cướp đâu mà…."
"Cậu tưởng tôi thích ăn mặc thế này chắc?"
Tôi vừa chỉnh lại mặt nạ vừa đáp trả lời phàn nàn của Leo một cách cộc lốc. Khác với Leo ăn mặc chỉnh tề, tôi trùm kín mít toàn thân bằng áo choàng đen và mũ.
Leo nhìn tôi với ánh mắt ái ngại rồi thở dài.
"Dù sao thì màu mắt cũng đổi được rồi."
Chỉ có đôi mắt xanh thẫm, tương phản với màu hồng vốn có, lấp lánh trong bóng tối.
Màu này phổ biến đến mức khó mà dùng để nhận diện một người.
Leo ếm ma pháp để giọng nói không lọt ra ngoài rồi khẽ nói.
"Nhớ nhé. Cậu chỉ là người tùy tùng tôi thuê riêng thôi. Nếu họ hỏi sao ăn mặc thế kia thì cứ bảo là lữ khách mới đến từ Lãnh địa Giáo hoàng cách đây không lâu, nên đừng có mở miệng đấy. Biết chưa?"
"Biết rồi. Thế còn cách xưng hô? Trước mặt người khác thì người có thân phận thấp đâu thể gọi thẳng tên cậu được."
"Hưm… đừng dùng mấy danh xưng rườm rà, cứ lược bỏ tối đa đi."
Đi bộ một lúc ra khỏi khu rừng, một tòa nhà gỗ với bức tường ngoài hư hại hiện ra trước mắt.
Leo chau mày, dùng đũa phép soi ánh sáng để kiểm tra xung quanh.
"Đi nhầm à? Rõ ràng hướng này là đúng mà."
"Đúng rồi, đến đúng nơi rồi."
Tôi nhớ nhân vật chính từng chỉ trích gay gắt nơi này là 'tòa nhà sắp sập'.
Tòa nhà này trông giống phế tích nhất trong số những gì tôi từng thấy, nên chắc chắn là nó.
Tôi tự nhiên gõ cửa.
Một lúc lâu sau vẫn không có tiếng trả lời, Leo nghiêng đầu thắc mắc.
"Không thấy phản ứng gì. Không có người à?"
"Không, có đấy."
Tôi dùng sức gõ mạnh vào cửa.
Lúc đó, ô cửa nhỏ ở giữa cánh cửa mở ra một cách bực bội.
Đôi mắt nhăn nheo đầy vẻ khó chịu hướng về phía tôi.
"Gì đấy?"
"Chúng tôi đến dọn dẹp."
Rầm―!
Tiếng cửa sổ đóng sầm lại khiến Leo giật mình co rúm vai.
Lần đầu tiên trong đời bị xua đuổi ngay trước cửa, Leo há hốc mồm kinh ngạc.
"Cái gì thế này…!"
"Chờ chút đi."
Không cần hoảng hốt. Nhân vật chính cũng bị đối xử thế này mà.
Lúc đó, cánh cửa mở toang.
Ánh mắt dữ tợn ban nãy biến mất như chưa từng tồn tại, thay vào đó là vẻ mặt tươi tỉnh hẳn lên.
Đối phương đưa ra một cuốn sổ tay cũ nát.
"Không ngờ giờ này lại có người đến làm việc. Ghi tên vào đây."
"Tôi có mang theo giấy chứng minh thân phận, không cần sao?"
Nghe tôi hỏi, người đó nhún vai tỏ vẻ ngạc nhiên.
"Có à? Có thì đưa xem. Nhưng cậu biết đấy, đòi hỏi hết mấy thứ đó thì lấy ai bắt bọn chúng cho. Cứ ai bảo bắt là phải cảm ơn rối rít rồi cho vào chứ."
Nghe vậy, Leo lên tiếng với vẻ mặt ái ngại.
"Nghe nói ở đây thiếu người lắm, có vẻ đúng là vậy thật."
"Không phải thiếu mà là hoàn toàn không có ấy chứ. Suốt tuần qua những người gõ cửa chỗ này toàn là người đi lạc thôi. Thế mà…."
Người quản lý quét mắt nhìn hai chúng tôi từ đầu đến chân rồi cười khà khà với vẻ không kỳ vọng gì nhiều.
"Khí thế tốt đấy. Nhìn qua thì có vẻ không mang theo vũ khí, cứ lấy đồ ở đây mà dùng, sáng mai mang đến trả là được."
"À, chúng tôi có rồi."
"Hử?"
Thấy người quản lý nhìn với vẻ khó hiểu, Leo rút đũa phép từ thắt lưng ra cho xem.
"Hôm nay chúng tôi không định ở lại lâu, nên không cần kiếm đâu."
"…Pháp sư?"
Mắt người quản lý mở to.
Trước câu hỏi đó, Leo trả lời với vẻ mặt như thể đó là điều hiển nhiên.
"Vâng, là pháp sư. Vốn dĩ tư cách xử lý ma thú chỉ dành cho pháp sư…."
Có vẻ như lời Leo không lọt vào tai, người quản lý đứng ngẩn ra một lúc rồi vội cúi đầu với khuôn mặt tái mét.
"Xin lỗi! Ở, ở đây chưa từng có pháp sư thực sự nào đến nên tôi lỡ…!"
"Không sao, chúng tôi không để bụng đâu. Nhưng mà… ý ông là ở đây có người không phải pháp sư đến sao?"
"……."
"Xin hãy kể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Tôi biết rõ chuyện này có thể đe dọa đến sự an toàn của ông nên sẽ không nói với bất kỳ ai đâu."
"C, cái đó, thường thì…."
Đương nhiên đối phương không thể nói tiếp được.
Tôi nghiêng đầu thì thầm vào tai Leo.
"Tôi sẽ tin lời vị quý tộc và nói chuyện thoải mái, nhỉ? Cậu không nhận ra giọng điệu ông ta đã thay đổi ngay lập tức à?"
"…Tôi nói xong mới nhận ra nên đừng có mỉa mai nữa."
Leo cười trừ rồi đẩy tôi sang một bên.
Chừng nào Trụ sở chưa thay đổi thì vấn đề này không thể giải quyết được. Nên dù có nói với ai thì cũng chỉ thêm phiền phức. Phải cắt ngang tình huống này một cách khéo léo.
Tôi lên tiếng thay cho Leo đang lựa lời.
"Tôi hiểu hoàn cảnh rồi. Câu chuyện dừng ở đây thôi. Trước tiên, chúng tôi đến đây vì thấy bài báo nói về việc ma thú xuất hiện thường xuyên gần đây. Chúng tôi muốn vào trong, nghe nói phải xin phép."
"À, vâng. V, vậy cả hai vị đều là pháp sư ạ?"
"Vâng."
Nghe Leo trả lời, người quản lý vội vàng kiểm tra cuốn sổ rồi nhìn tôi với ánh mắt đầy bối rối.
Đã đến tận đây rồi thì chắc ông ta không đuổi về đâu, nhưng bộ dạng trùm kín mít bằng áo choàng đen và đeo mặt nạ thì ai nhìn cũng thấy khả nghi.
"Vị này là…."
"Tôi đến từ Lãnh địa Giáo hoàng. Hiện tại tôi là…."
"Là, là tùy tùng của tôi. Ha ha ha! Cậu ta bảo đang đi du lịch Đế quốc!"
Leo đoán được tôi định nói gì nên vội vàng đẩy tôi ra sau và trả lời thay.
"Ra là vậy. Hai vị đích thân đến thế này tôi vô cùng cảm kích. Hai vị định xuất phát ngay bây giờ sao?"
"Vâng."
"Vậy hãy cầm theo ma thạch này. Có kết giới nên không có cái này thì không vào được đâu ạ."
"Vâng, cảm ơn ông."
Sau vài câu chào hỏi xã giao, chúng tôi rời khỏi tòa nhà.
Đi bộ một lúc đến bên trong kết giới, tôi bật cười chế giễu.
"Làm gì mà nói vội vàng thế? Cậu tưởng tôi định gọi là gì?"
"Tôi chẳng mong đợi cậu nói năng tử tế đâu…."
Tên đó lầm bầm với khuôn mặt tối sầm lại.
Chưa gặp ma thú mà trông cậu ta đã hốc hác như thể bị rút cạn sức lực.
"Khoan đã."
Lúc đó, một mùi lạ lẫn vào trong làn gió nhẹ.
Tôi dừng bước và nhìn quanh.
"Mùi máu."
"Hửm? Có thấy mùi gì đâu."
Tôi không trả lời mà quay bước về hướng đó.
Leo nhận ra điều gì đó, liền dựng một lớp màng chắn dày trước mặt tôi rồi đi theo.
Càng đi, tiếng cào cấu gì đó của sinh vật sống càng nghe rõ mồn một.
"…!"
Rột soạt— Rộp rộp—!
"Chết tiệt."
Tôi đứng khựng lại nhìn xuống dưới chân.
Những con chuột bị ô nhiễm ánh tím đang gặm nhấm lẫn nhau.
Không, chúng đã bị biến dạng đến mức không thể gọi là chuột được nữa.
Máu mủ lẫn lộn bốc lên thứ mùi không thể diễn tả nổi.
"…Khốn kiếp…."
Có vẻ buồn nôn, Leo bịt mũi lùi lại.
"Cỡ này thì ăn thịt người cũng được ấy chứ…. Không phải một hai con đâu. Có ổ quanh đây à?"
"Có vẻ vậy. Mà nhìn bọn chúng như sắp phát điên hết rồi."
"Ừ."
"Sắp lao vào chúng ta rồi đấy."
"…Được rồi, cái lũ chết tiệt này…."
Leo nhắm nghiền mắt thở dài thườn thượt rồi vung tay. Đũa phép biến thành một thanh kiếm có độ dài vừa phải.
"Đừng than vãn nữa. Mới bắt đầu mà gặp bọn này là đáng hoan nghênh đấy."
Tôi mỉm cười rút đũa phép ra.
Có vẻ như đã đánh hơi thấy mùi người, những đốm đỏ bắt đầu lóe lên từ tứ phía.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn