Chương 42: 42
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~30 phút đọc · Tạo 31/07/2026
42 Tập 1 Elias dường như vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cú sốc "lố 60 năm tuổi", cứ lật qua lật lại cuốn tạp chí mãi.
Ngay bên cạnh, Narke đang cúi đầu, tay ấn chặt vào giữa trán, bờ vai run rẩy nhưng lại không phát ra bất kì tiếng động nào.
Không cần nhìn mặt cũng biết, chắc chắn 200% là cậu ta đang cười như chết đi sống lại.
Ting-!
< Chapter 4. Nước chảy đá mòn (2) > Đề xuất 3: [Ấn tượng] giữ vững 5 điểm. (0/N) (167 giờ 59 phút 57 giây) Route 1 - < Chapter 5. Dục tốc bất đạt (1) > Route 2 - < Chapter 5. Chớ vội khen ngợi một ngày khi trời chưa tối > Ừm... Lần này ra kết quả rất tốt.
Đúng lúc cần phải xử lý vài chuyện, mà nếu chuyển chương luôn thì quá thuận lợi rồi.
"Cậu mua cái này bao nhiêu tiền?"
"Ừm... 1 pel."
Elias bật cười một cách khô khan.
Thật tình mà nói, họ đoán nhầm sang 40 mấy tuổi thì còn chấp nhận được, nhưng mà nhảy thẳng lên tận 70 thì chưa bao giờ ngờ tới.
Suy đoán thì cũng vừa vừa phải phải thôi chứ...
Nikolaus chẳng để lộ thông tin gì ra ngoài, nên khó mà đoán được tuổi thật.
Nhưng ít nhất, nghe giọng, nhìn dáng người, khí chất... thì đần đến mấy cũng thể nhìn ra đó là một người "trẻ tuổi" chứ.
Vậy hà cớ gì lại là cái tuổi 70 sắp xuống lỗ đó chứ?
Mà cũng nên nhớ rằng.
Tuổi thọ của pháp sư khác hẳn thường dân, phụ thuộc nhiều vào lượng ma lực.
Thành ra, chuyện 77 tuổi mà cơ thể vẫn trẻ trung cũng không phải bất khả thi.
Ngay cả cha của Luca, giờ đã bước sang ngưỡng 70, vậy mà dáng vẻ vẫn chỉ ở mức 40 theo tiêu chuẩn thông thường.
'Dù thế... nhảy hẳn 60 năm thì cũng quá đáng thật.'
Thỉnh thoảng có, nhưng chẳng phổ biến.
Từ 17 mà nhìn ra 77 thì....
Cho dù là pháp sư thì cũng hơi quá.
Tất nhiên, đó cũng chỉ là quan điểm của tôi thôi.
Còn những ai không biết thì chắc họ sẽ nghĩ đơn giản rằng ông ấy chắc là đại pháp sư 70 tuổi nhưng có vẻ ngoài 30 hoặc 40 thôi.
'Cơ mà vẫn có thể là...'
Vì tôi chưa trông như 70 tuổi nên không thể loại trừ khả năng họ biết tuổi của tôi từ một nguồn nào đó.
'Xét kĩ hơn nữa... thì có lẽ họ đọc nhầm số 17.'
Nếu là tài liệu viết tay, thì rất có thể là vậy.
Trước đây tôi có hỏi Leo về chuyện làm sao thuyết phục được gia đình để một tên mặt mũi che kín, lý lịch mù mờ như tôi đi theo.
Nghe nói, lý do lớn nhất khiến họ chấp nhận là vì 'Nikolaus là bạn học cùng khoa, cùng niên khóa với Leo'.
Ít ra thì cũng không sợ bị lừa gạt.
Nhưng Leo cũng không hề nói chính xác tôi là ai.
Nhà Askanier cai trị vùng Anhalt và đã thiết lập nên một công quốc.
Và tầng lớp quý tộc, đặc biệt là các gia tộc cầm quyền, thì thường giao lưu với nhau.
Dù có là người thân, Leo cũng không thể tiết lộ tùy tiện.
Hay thử nghĩ theo kiểu này đi.
Vào một ngày đẹp trời mây xanh nắng vàng nọ, thằng con trai mang về nhà một gã bí ẩn đeo mặt nạ kín mít như ăn trộm và tự xưng là cận vệ, leo hẳn lên báo trang nhất, mà còn không chịu nói hắn là ai.
Gia đình chỉ vì tin tưởng rằng Leo không bao giờ ăn nói bừa bãi mới miễn cưỡng chấp nhận cái danh "bạn học cùng khoa" đó.
Nếu trong tình cảnh ấy, mà cậu ta lại bảo: "À, làm chứng minh thư thì hơi rắc rối, nên phải chỉnh lại năm sinh một chút."
... Thử hỏi xem còn ai tin được?
Nói cách khác, Leo không thể nào sửa tuổi tôi khi đã công khai với gia đình rằng tôi là bạn cùng lớp.
Trong lúc ấy, Elias đã lấy lại vẻ nghiêm túc, rồi gật gù.
"... Ờ, đúng thật, 77 tuổi đấy."
"Thật hả?"
"Không? Tớ cũng đâu biết. Tuổi pháp sư làm sao mà đoán bằng mặt mũi. Tớ có hỏi người ta bao giờ đâu."
"À... Ra vậy..."
"Khoan đã, ở đây còn đoán lý do đeo mặt nạ nữa này.
'Xấu đến mức không dám lộ mặt'... Cái gì đây? Ngoại tình á? Truy nã á?!"
Elias vừa nhìn Leo vừa cười ngả nghiêng.
Leo chỉ biết thở dài nặng nề, đáp bằng giọng mệt mỏi.
"Không phải. Đừng tin mấy thứ này nữa."
"Vậy à? Ừm, nghĩ lại thì cũng đúng, nhà Wittelsbach đâu đến mức chiêu mộ người bị truy nã..."
"Không chỉ thế. Tư cách và hành vi thường ngày cũng nằm trong điều kiện tuyển chọn."
Một câu nói thẳng thừng, không còn chút bông đùa nào, khiến cả lớp bỗng chốc im bặt.
Một cậu bạn khác khá thân với Leo khẽ vỗ vai cậu, cười gượng.
"Ê~ nặng nề quá rồi đó. Ai biết được, cậu chỉ thấy lúc làm việc thôi chứ đâu có thấy sinh hoạt thường ngày thế nào."
"Không có gì để nghi ngờ. Tớ nói không phải thì là không phải."
Leo đáp chắc nịch, nhưng vẻ mặt vẫn đầy bức bối.
Cũng phải thôi.
Ngày nào cũng kè kè bên tôi ít nhất 12 tiếng, quá đủ để khẳng định, nhưng lại chẳng thể nói thẳng rằng "Nikolaus đang ngồi ngay đây".
"Nhưng mà... Cậu khẳng định như thế thì..."
Thấy cậu kia còn định cãi, thì Elias đã chống cằm nhìn, cắt ngang.
"Này, các cậu đùa vừa thôi~ Chẳng lẽ muốn nói thẳng rằng Hoàng gia Bayern tuyển một thằng rác rưởi vào làm việc chắc?"
"..."
Nghe vậy...
Tôi chỉ biết bật cười khẽ.
"... Không... Tớ không có ý đó."
"Cậu có ý đó đấy."
Elias nhếch môi cười.
"Tờ báo này năm ngoái còn từng gián tiếp hại chết một người. Vậy mà mấy cậu còn xem nó đáng tin à?"
"......."
Elias nhanh tay giật lại tờ tạp chí trên bàn, giơ lên ngay trước mặt tên kia.
"Hiểu ý tớ chưa? Đừng tin mấy thứ rác rưởi này nữa. Tớ cầm luôn nhé?"
"Ờ... ờ, được."
Dù không vui vẻ gì, người kia cũng gật đầu.
Ngay lúc đó, giáo sư bước vào lớp để bắt đầu giờ học buổi sáng.
Thế là bầu không khí lắng xuống.
Ai nấy đều ngồi lại chỗ, vẻ mặt còn nguyên sự lưỡng lự. Trong khoảnh khắc ấy, Elias liếc nhìn tôi và nhướng mày.
Vừa bước vào phòng họp nhóm, ánh mắt của những người bạn đã đến trước đều đổ dồn về phía tôi.
Hôm nay đâu có họp hành gì mà ai ai cũng kéo nhau tới đây, chắc chuyện hồi sáng gây sốc dữ lắm.
Cũng không bất ngờ gì mấy, vì biết họ thế nào cũng ở đây nên tôi mới đến.
"Trời đất ơi, ông già kìa... khặc khặc khặc khặc!"
Elias đang nghiêm túc đứng dậy thì lại bật cười như điên rồi gục xuống bàn. Leo thì nhìn cậu ta bằng ánh mắt khinh bỉ lẫn chán nản.
Nếu tôi thấy khó chịu thì đã phản bác lại rồi, nhưng giờ chỉ thấy buồn cười thôi. Thú thật thì, 77 tuổi thật sự quá nực cười.
Narke cố nhịn cười mà hỏi.
"Lukas."
"Ừ?"
Cảm tưởng thế nào khi vừa 77 tuổi, vừa là bà con đời thứ 8 của Leo, vừa là tội phạm bị truy nã, vừa là đại pháp sư mất tích, vừa bị gán cho danh hiệu người xấu trai nhất Đế quốc?"
"Chả có gì để nghĩ cả."
"Dasrote nói cậu đang hẹn hò cùng lúc với bảy người đấy. Đó là tin nhá hàng số sau."
Narke gập cái bìa sau của tạp chí rồi lắc lắc.
Chắc mấy số tiếp theo cũng chỉ xoay quanh vấn đề bóc mẽ đời tư của tôi thôi...
Tôi cũng không biết họ sẽ ra mấy số tiếp theo kiểu gì, dù sao cũng chả ảnh hưởng gì đến tôi, nhưng cũng chẳng mang lại lợi ích gì cho mấy tòa soạn báo lá cải đó. Toàn mấy tin giật gân lừa người.
"Có vẻ vì muốn kiếm tiền quá mà quên cả tính hợp lý luôn rồi."
"Cậu không thấy oan khi nó nói cậu che mặt vì mặc cảm ngoại hình sao?"
"Ừm... Đó có vẻ là một giả thuyết hợp lý, dù chỉ trong bối cảnh này thôi."
So với việc nói tôi giấu mặt vì lý do cá nhân thì nghe cũng bớt khả nghi hơn, mà cũng không dính gì đến đạo đức. Hay là tôi cố gắng lái câu chuyện sang hướng đó luôn cho rồi.
Khi còn đang nghĩ vậy thì Narke bật cười.
"Xem ra cậu cũng chẳng bận tâm lắm nhỉ. Thế thì tốt rồi."
Nếu là tức nửa thật nửa giả thì chắc tôi sẽ tức thật, nhưng giờ toàn chuyện nhảm nhí bịa đặt từ đầu đến cuối nên ngược lại tôi thấy bình tĩnh hẳn.
Chỉ cần tưởng tượng cả Đế quốc đọc cái tin vịt đó rồi tò mò không biết thật hay giả thôi là thấy buồn cười rồi.
Khác với Narke, Elias thì cứ cười phá lên mãi. Cậu ấy lấy lại hơi rồi hỏi.
"Hahahaha... haaa... Luca, thật đấy, tớ đọc mà còn thấy điên máu, sao cậu lại không muốn đến đó phá nát hết mọi thứ chứ? Chỉ cần cậu bỏ mặt nạ ra thôi là mấy tin vớ vẩn đó bay sạch."
"Thôi. Thà nghe vớ vẩn còn hơn là làm hỏng chuyện."
Tôi mở bảng trạng thái kiểm tra điểm ấn tượng.
Lukas René Askanier Ấn tượng: -9. 9 (+0. 1) [+5. 0015131] Lúc trước còn là 5979 điểm, giờ đã lên 15131.
Dù chưa có dấu hiệu giảm, nhưng theo phân tích xu hướng thì từ giờ mới bắt đầu giảm mạnh.
Nhưng chuyện này cũng không có gì khó.
Với tôi, đề xuất này như một khoảng nghỉ.
Điều đó không có nghĩa là đối thủ dễ xơi, đặc biệt là với "kẻ giết người bằng bút".
Nhưng vấn đề này không những không bất lợi, mà còn có lợi cho tôi.
Vì vậy, tôi mới có thể làm mọi thứ theo cách nhẹ nhàng hơn một chút.
Nikolaus đang xây dựng hình tượng xã hội rất giống với anh trai ngày trước, người cứ cho đi không màng nhận lại, hết lần này đến lần khác.
Ngoài tôi ra, chắc chắn anh ta cũng sẽ hứng thú với Nikolaus nữa.
Và đó mới là vấn đề.
Vậy nên tôi phải chặn mọi khả năng khiến anh trai đoán ra Nikolaus là ai.
Lúc đó, Leo đập mạnh cuốn Dasrote xuống bàn rồi khẽ nói.
"Lukas."
"Sao?"
"Cậu chắc chưa đọc kỹ đâu. Đọc hết rồi thì không thể thản nhiên thế này được."
"Tớ đọc hết thật mà."
Câu trả lời của tôi làm Elias nhướng mày rồi huýt sáo.
Leo chỉ im lặng nhìn tôi.
"Tớ đã đọc từ đầu đến cuối. Phải biết đối phương tung chiêu gì thì mới đối phó được chứ. Đâu thể làm ngơ mấy bài báo có thể kéo chân tớ vậy được."
"Vậy thì cậu cũng rõ rồi đấy. Đây không phải chuyện có oan ức hay không, mà là bôi nhọ nhân cách. Lukas, cậu là học viên của Học viện Đế quốc số 2, nhưng Nikolaus thì không. Dasrote coi cậu như người trưởng thành rồi bịa đủ thứ lời lẽ kinh tởm."
Đó mới đúng kiểu của báo lá cải.
Không có gì đáng ngạc nhiên. Bao nhiêu chính trị gia, người nổi tiếng đều từng là mục tiêu của mấy trang như Dasrote.
Thậm chí có nhiều người còn không thể chịu đựng được nữa mà đi đến quyết định tự sát.
"Thế cậu muốn làm gì?"
"Không phải 'muốn làm' mà là 'sẽ làm'. Tôi sẽ chặn hoàn toàn Dasrote ở lãnh thổ Bayern."
"Cái đó thì đúng là lời cảnh cáo hay đấy. Nhưng chỉ nên dọa thôi, đừng thật sự làm. Mọi chuyện sẽ tự lắng xuống thôi."
"Cậu đọc hết rồi mà còn nói thế à!?"
Leo nhăn mặt, đứng bật dậy.
"2/3 Đế quốc nằm trong tay Hoàng thất. Nếu ở đó còn không chặn được Dasrote thì việc đuổi họ khỏi 1/7 lãnh thổ như Bayern có ý nghĩa gì?"
"..."
Dĩ nhiên, nói không có nghĩa lý gì thì cũng không đúng. Bayern có lãnh thổ lớn thứ hai sau vương quốc do Hoàng gia trực tiếp cai trị, dân số cũng đứng nhì.
Và không chỉ là một vùng đất rộng lớn với tài nguyên phong phú, nền kinh tế nơi đây rất hùng mạnh, y học ma pháp cũng nằm trọn trong tay.
Đối với giới doanh nhân, đây đâu phải chuyện nhỏ.
"Mấy tên bị dồn đến đường cùng thì hay làm liều lắm. Chuyện kinh doanh cũng vậy. Nếu hàng hóa không thể phân phối trong Bayern, Dasrote đương nhiên sẽ bị hủy hoại nặng nề. Đó chắc chắn là một đòn giáng mạnh vào doanh số của họ. Nhưng cũng có nghĩa là chúng sẽ quay sang điên cuồng cắn xé Bayern, nơi không còn ai là khách hàng nữa."
Leo trừng mắt nhìn tôi rồi thở dài, ngồi xuống lại.
Tôi tiếp tục nói khi nhìn cậu đang hít sâu.
"Xin lỗi nếu tôi có nói hơi nặng. Nhưng bản thân cậu cũng biết chỉ cần dọa thôi là đủ rồi mà. Đe dọa mà đi xa hơn thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
"Ừ, Leo cũng biết, chỉ là đang giận quá thôi."
Narke xen vào, ra hiệu cho tôi rằng giờ không cần giải thích gì thêm với Leo nữa.
Có lẽ cậu vừa dùng 'Thấu thị'.
Đúng là khó để mà không tức được.
Dù chỉ mang tính hình thức, nhưng người do nhà Wittelsbach chọn, lại còn là pháp sư được Thái tử tín nhiệm, mà bị bêu rếu thế này thì chẳng khác nào sỉ nhục cả Hoàng tộc.
Có lẽ không chỉ Leo, mà toàn bộ gia tộc Wittelsbach đều phản ứng tiêu cực với Dasrote.
"... Ừ. Tôi hơi nóng nảy quá rồi. Xin lỗi."
"Không sao. Cậu tức thế cũng đúng thôi."
"Cả cậu cũng thế mà."
Leo nói, mắt nhìn thẳng vào tôi.
"Ừ, đúng vậy. Ban đầu tôi cũng tức lắm."
"Còn giờ thì không?"
"Ừ."
Có nhiều lý do vì sao tôi không bị ảnh hưởng nhiều vào lúc này.
Thứ nhất.
Khác với những người bị Dasrote công kích bằng danh tính thật, tôi đang khoác lên cái vỏ Nikolaus. Cùng lắm ba tháng nữa là tôi sẽ công khai rằng người đó vốn chỉ là nhân vật hư cấu.
Nếu cả đời phải sống như Nikolaus thì chắc tôi cũng bị tổn thương sâu sắc lắm. Nhưng lại không phải, tôi và anh ta là hai người với thân phận khác biệt hoàn toàn.
Nên ngay khi sự thật được vạch trần, 95% những gì Dasrote từng đăng sẽ biến thành rác hết.
Cũng không cần phải đính chính gì nữa vì nhìn qua cũng chỉ toàn thấy mấy lời vô lý.
Thứ hai.
Có một điểm yếu lớn. Sau khi tiết lộ thân phận, liệu họ có đổ hết mọi nghi vấn về Nikolaus lên đầu tôi không?
Không. Ngay từ đầu đã chẳng có khả năng này, mà cho dù có thì cũng chẳng cần phải lo lắng.
Như đã nói trước đây, tin tức liên quan tới học viên đều bị kiểm duyệt gắt gao, hình ảnh hay video càng bị kiểm soát chặt hơn nữa.
Ai được Hoàng thất chống lưng thì chắc chắn kể cả khi có vào được Học viện Đế quốc số 2, họ vẫn sẽ được bảo hộ khỏi mấy lời đàm tiếu qua loa linh tinh đó thôi.
Tóm lại, tin nhảm thì có tuổi thọ không cao.
Không có lửa sao có khói.
Tôi mở trang có in "77 tuổi".
"Sao lại là 77 nhỉ?"
"Viết bừa chứ gì."
Elias đáp hời hợt.
"Có thể. Nhưng nếu là viết nhầm 17 thì sao?"
"Chắc chữ cũng xấu kinh lắm. Nhưng... ừm, đôi khi cũng có mấy người viết ra vậy thật."
"Ừ... Dù sao, báo lá cải cũng không phải chỉ toàn bịa. Chúng cũng cần cơ sở để dựng chuyện, phải có một chút nền mới phóng đại lên được. Không điều tra kĩ thì không lừa được ai đâu."
"Vậy ý cậu là..."
Tôi gật về phía quyển tạp chí Leo vừa đập xuống.
"Cậu chỉ kiểm tra Dasrote thôi à?"
"Ừ."
Tôi lấy trong túi ra một tạp chí khác.
"Chỗ khác cũng đưa tin na ná. Dù không "chuyên sâu" bằng Dasrote."
Elias lật ra xem, rồi bật cười.
"Ở đây lại bảo cậu ngoài 20 này."
Đấy, chính cái này mới là lợi thế của tôi.
Như tôi từng nghĩ, chỉ cần khiến thông tin rối loạn là được.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn