Chương 11: 11
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~30 phút đọc · Tạo 31/07/2026
11 Tập 1 [Kiiieek―!] Rầm―!
"Mới một đòn mà đã lăn quay ra rồi?"
Đã 30 phút kể từ khi chúng tôi bắt đầu xử lý lũ chuột tại chỗ này, và đáng ngạc nhiên là chẳng có vấn đề gì xảy ra cả. Nói là đi dọn dẹp nghe thật ngại miệng với tình hình êm ru thế này.
Leo cẩn thận nhặt xác con chuột ăn thịt đã chết cho vào bao tải.
Lũ chuột điên cuồng leo lên chân chúng tôi, nhưng trái với khí thế hung hăng đó, chúng dễ dàng bị đánh văng ra chỉ với một cái phất tay.
Giờ thì việc dọn dẹp xác chết còn phiền phức hơn cả việc tiêu diệt chúng.
Tôi đốt cháy phía trên màn chắn khiến toàn bộ lũ chuột rơi hết xuống đất rồi trả lời ngắn gọn.
"Là do cậu mạnh quá thôi."
"Thế à…. Cậu cũng đầy bao rồi chứ?"
"Ừ."
"Vậy dọn dẹp rồi đi thôi."
Leo nhìn xuống lũ chuột mắc vào mũi giày và nói.
Trên nền đất nhầy nhụa vì trận mưa hôm qua, xác chuột to bằng bàn tay nằm rải rác khắp nơi.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Leo tặc lưỡi.
"Biết là phải tiêu diệt, nhưng nhiều thế này cũng thấy hơi tội nghiệp. Giá mà có thuốc chữa thì tốt."
Tôi gật đầu đồng tình.
Những con ma thú này vốn là động vật bình thường, nhưng do bị nhiễm ma lực một cách thụ động nên hình thành lõi ma lực giống con người, khiến chúng luôn cảm thấy khao khát ma lực.
Ngoài việc truyền Thần lực định kỳ thì không còn cách chữa trị nào khác. Nếu có thể khỏi hẳn thì tốt, nhưng ngay cả điều ấy cũng không phải là giải pháp tận gốc.
'Đúng là nhìn vào điểm đó thì cũng đáng thương thật.'
Đứng trước đàn chuột đang vùng vẫy tìm cách rỉa thịt mình mà vẫn có thể nảy sinh cảm xúc đó, cậu ta quả là rất thong dong. Bình thường người ta lo giữ mạng còn chẳng kịp chứ hơi đâu mà thương với xót lũ chuột ăn thịt người.
Trong tiểu thuyết, Leo cũng là người như vậy.
Tôi không nhớ chính xác thời điểm, nhưng có một lúc nào đó cậu ta đã phát triển ra loại thuốc chữa trị dành riêng cho ma thú.
Tôi buộc chặt cái bao tải đã đầy ắp, dùng ma pháp nâng nó lơ lửng trên không trung rồi nói.
"Thuốc chữa thì cứ chế tạo ra là được chứ gì. Hay là sau này cậu thử làm xem?"
"Tôi á? Thôi đi, ngay cả người lớn còn bó tay mà."
"Gì cơ?"
Tôi bật cười vì thấy quá đỗi nực cười.
Ngẫm lại thì phần truyện tôi đọc diễn ra ở thời điểm đó khá xa so với hiện tại.
Dù sao thì, đứng ở góc độ của một người biết trước tương lai Leo sẽ làm gì, tôi chỉ thấy buồn cười.
Tôi quay người bước về điểm xuất phát và vỗ vai Leo.
"Nếu cậu không làm thì tôi làm, lúc đó nhớ cho tôi mượn phòng nghiên cứu nhà cậu đấy."
"Lo giữ cái mạng cậu trước đi đã rồi hẵng nói."
Sau một hồi tán gẫu mấy chuyện vô thưởng vô phạt, chúng tôi đã về đến địa điểm quen thuộc.
Người quản lý đang đứng bên ngoài vừa hay nhìn thấy cả hai liền cất lời chào.
"Hai vị xong việc nhanh thật đấy."
"Chúng tôi để cái này lại đây rồi sẽ quay lại ngay."
Tôi đặt bao tải đựng chuột xuống trước tòa nhà.
Thấy hình dáng bao tải căng phồng như chứa đầy thứ gì đó, người quản lý nhìn với ánh mắt nghi hoặc rồi bước tới.
"Sao cái này lại… Hử?!"
Mở chiếc bao tải đầy ắp ra, người quản lý không khép được miệng vì kinh ngạc.
"Ở đâu ra mà lắm thế này…. Lần đầu tiên trong ngày hôm nay tôi thấy nhiều chuột ăn thịt đến vậy."
"Nhiều lắm sao?"
"Vâng, cỡ này thì chắc các vị đã diệt tận gốc luôn rồi. Bình thường dù có tìm thấy nhiều thì cũng chỉ tầm năm sáu con là hết đát…."
"Chắc là do chúng cảm nhận được ma lực của chúng tôi nên xuất hiện nhiều hơn thường ngày. Về cơ bản chúng là loài thú đói khát ma lực mà."
Nghe Leo giải thích, người quản lý gật gù.
"Ra là vậy. Với số lượng này thì chắc một thời gian nữa sẽ không thấy loại đó xuất hiện đâu. Vốn dĩ thi thoảng chúng mò xuống khu dân cư làm tôi đau cả đầu, may quá."
"Giúp được ông là chúng tôi vui rồi."
"À, cái này phải cân lên mới biết chính xác, nhưng chừng này thì ít nhất cũng được 50. 000 đấy."
Người quản lý nhấc thử bao tải lên rồi nói.
Tôi gật đầu hài lòng. Làm việc một tiếng đồng hồ mà kiếm được khoảng 5 triệu won. Chẳng tìm đâu ra việc làm ngon ăn thế này.
'Bắt đến mức tận diệt thế này thì….'
Leo, người vốn lớn lên trong gia tộc tiền tiêu không hết nên thiếu hiểu biết về thực tế, có vẻ cũng thấy thù lao so với thời gian bỏ ra là không tồi nên cũng tỏ vẻ hài lòng.
Bước vào bên trong kết giới một lần nữa, Leo nhún vai với vẻ ngạc nhiên rồi nói.
"Hóa ra có thể kiếm được tiền tiêu vặt một tháng chỉ trong một giờ thế này. Công việc này cũng khá hơn tôi nghĩ đấy. Nhờ cậu mà tôi có trải nghiệm tốt."
"Ừ. Nhưng mà nói trước cho chắc, cậu đừng có nghĩ bình thường làm một tiếng là kiếm được chừng này đấy nhé."
"Cái đó đương nhiên là tôi biế… biết chứ."
Leo đảo mắt trả lời.
Có vẻ là không biết rồi. Đúng là điển hình của công tử con nhà giàu. May mà sau này cậu ta không theo nhân vật chính vào Hoàng thất làm việc liên quan đến tài chính.
Nhận ra tôi chẳng tin lời mình chút nào, Leo vội vàng đổi chủ đề.
"Dù sao thì, trong số những thứ đã khảo sát, chúng ta cũng đã chạm trán được những con khá ổn đấy chứ."
"Ừ."
Tốc độ nhanh và kích thước lớn so với loài chuột nên sẽ khó khăn cho người thường, nhưng với pháp sư như chúng tôi thì chỉ cần dựng màn chắn quanh người để không bị cắn là xong, nên đây là đối thủ đáng hoan nghênh.
"Độ khó thế này mà được 50. 000, nếu ở đây suốt cả đêm thì thừa sức mua được hai món cậu cần đấy nhỉ? Lại còn có cả tôi nữa nên sẽ xong nhanh hơn."
"Phải. Nhưng xem ra cậu định ở lại đây tiếp hả. Tôi tưởng cậu sẽ bảo bắt vừa vừa rồi về chứ?"
"Đã đến rồi thì làm cho chót. Nghe bảo không ai tình nguyện đến đây, nên nhân tiện một lần đến thì làm cho ra trò cũng tốt mà."
"Ừ, nếu cậu đã nói thế."
Đúng lúc đó, tôi lại dừng bước.
Leo nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ bất an.
"Sao thế, lại có mùi máu à?"
"Ừ."
"Mũi cậu thính như chó ấy nhỉ. Tôi có ngửi thấy gì đâu."
"Lần này mùi 'sạch' hơn. Không phải mùi máu lẫn mủ như ban nãy."
"…Cậu phân biệt được kỹ thế cơ á? Người khác nghe thấy chắc tưởng cậu là người Pleroma thật đấy…."
Leo lắc đầu quầy quậy.
Tôi đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng rồi từ từ bước tới.
Khi tiếng nói chuyện ngừng lại, xung quanh chỉ còn tiếng xào xạc của những sinh vật nhỏ và tiếng gió lùa qua tán lá.
Lộp bộp―
'Hửm?'
Khoảnh khắc nghe thấy âm thanh lạ giữa không gian tĩnh lặng, một khối gì đó khó xác định lao ra từ bụi rậm.
Rầm―!
Tôi cau mày, thu hồi màn chắn và lùi lại phía sau.
"Giật cả mình."
"Cái gì thế?!"
Nhìn tình hình thì có vẻ nó không định tấn công mà chỉ cắm đầu chạy rồi đâm sầm vào.
Xác nhận không có đòn tấn công nào khác, tôi lật khối màu xám tro đang nằm sấp dưới đất lên.
"Là thỏ. Con này không bị ô nhiễm."
Trong khi tôi đổ nước mang theo để đánh thức con thỏ dậy, Leo đứng phía sau hét lên, có vẻ không hài lòng với cách phòng thủ của tôi.
"Này, đã giữ khoảng cách xa thế rồi thì cậu phải dồn hết lực vào màn chắn chứ."
"Thế ai lúc trước cứ bảo tôi phải tiết chế sức mạnh lại?"
"Cái đó chỉ cho các góc của màn chắn thôi. Với lại bây giờ đâu phải đấu tập. Phải tính đến phản lực mà dồn lực xuống phần thân dưới, giữ chân bám chắc vào mặt đất, đừng có quên!"
"Trong tình huống này mà cũng dạy học được."
Miệng thì nói vậy, nhưng những gì Leo nói cũng chính là điều tôi cảm nhận được khi dùng ma pháp lúc nãy.
'Thế mới nói thực hành ngoài giờ đấu tập cũng quan trọng.'
Để cân bằng giữa đấu tập ma pháp mang tính học thuật và ma pháp sát thương thực chiến, thì dành thời gian thực hành là hiệu quả nhất.
Tất nhiên ở nơi toàn mấy con nhỏ bé thế này thì khó mà đạt được toàn bộ hiệu quả, sau này nếu không tìm được chỗ thực chiến nào thì chắc phải đi đập nhau với bọn Pleroma thật.
'Nhưng mà….'
Có gì đó lấn cấn.
Tôi đứng dậy nhìn con thỏ đang chạy trốn và trầm ngâm suy nghĩ.
Liệu có thể khẳng định ở đây không có con nào nguy hiểm không?
Con thỏ kia chạy bán sống bán chết mà chẳng thèm nhìn xem phía trước có gì.
Hơn nữa lúc nãy còn có mùi máu khác.
'Phải quay lại thôi.'
Kết giới tôi kiểm tra lúc đến đây là kết giới cấp thấp. Nghĩa là không có ma thú nguy hiểm sinh sống.
Động vật bị ô nhiễm thì cùng lắm cũng chỉ cỡ chuột hay thỏ như vừa gặp thôi.
Nếu không phải ma thú thì không cần lo lắng quá, nhưng dù sao cũng chẳng cần thiết phải chạm trán thú ăn thịt vào giữa đêm thế này làm gì.
Tôi nhìn dấu chân in trên nền đất rồi khẽ nói.
"Leo, chuẩn bị tư thế phòng thủ. Quay lại tránh đi đã."
"…Tôi cũng đang định nói đây. Kia là dấu chân sói đúng không?"
Tôi chưa từng nghe nói quanh đây có sói sinh sống.
Nhưng nhìn dấu chân trước mắt thì ai cũng đoán được đó là của loài động vật cỡ đó.
Leo nắm chặt đũa phép và tăng cường độ của màn chắn bảo vệ cơ thể.
[Gừ ư ư ư ư….] Lúc đó, một tiếng gầm gừ khó tả vang lên yếu ớt khắp khu rừng.
Chưa biết là con gì, nhưng chắc chắn không phải động vật ăn cỏ.
Muộn rồi.
Tôi từ từ lùi bước về phía sau.
Ngay khoảnh khắc đó, hai luồng ánh sáng đỏ rực vẽ thành đường dài lao tới.
[Khừừừ!] Rầm―!
"Hự!"
Tôi hạ thấp trọng tâm để giữ thăng bằng.
Cường độ đòn tấn công khác hẳn so với con thỏ.
May mắn là nhờ làm theo lời khuyên lúc nãy của Leo mà tôi không bị phản lực hất văng đi.
Thay vào đó….
'Màn chắn bị nứt rồi.'
Động vật bình thường không thể nào phá vỡ màn chắn của tôi được. Cả ánh sáng vừa thấy lúc nãy nữa, khả năng cao là con này bị ô nhiễm rồi.
Tôi xoay đũa phép trong tay, biến nó thành kiếm.
Tôi tạo ra một màn chắn mới hướng lên trời rồi phá vỡ nó, ánh sáng lóe lên soi rõ nơi hai chúng tôi đang đứng trong chốc lát.
'…!'
Điên thật rồi.
Không chỉ tôi mà cả Leo cũng kinh hoàng trước cảnh tượng thoáng qua ngay trước khi ánh sáng tắt.
"…Cái này là…."
Không phải là sói thường.
Bên trong tai con sói mọc ra một chiếc sừng cứng. Sự kết hợp khó hiểu khiến tôi không thốt nên lời.
'Điên rồ.'
Chắc chiếc sừng kia cũng góp phần làm màn chắn dễ bị nứt. Nhưng giờ tôi không ngạc nhiên vì vết nứt nữa. Chuyện đó vẫn còn nằm trong phạm vi thường thức.
Ánh mắt tôi hướng về chân con sói.
Trái ngược với phần ngực phủ đầy lông xám dài và dày, chân nó lại ngắn và phủ lông vàng.
Không đơn thuần là khác màu lông. Ai nhìn vào cũng thấy đó là chân của loài động vật khác.
Không còn thời gian để nắm bắt tình hình hơn nữa.
Con sói phản ứng với ma lực của chúng tôi và bắt đầu điên cuồng hơn.
[Gào ào ào ào ào―!] Rầm―! Rầm―!
Tôi liên tục bắn ma pháp để cản trở tầm nhìn của con sói.
Lúc đó, cây cối xung quanh bỗng biến đổi, to ra và vươn dài quấn chặt lấy con sói.
Là ma pháp mà Leo từng dùng với tôi. Dù nỗ lực trói chân nó thất bại, nhưng cậu ta đã tóm được cái sừng của nó.
Do không phải chân của mình mà là chân của động vật ăn cỏ được gắn vào, con sói dễ dàng mất thăng bằng.
Tận dụng cơ hội đó, tôi vung đũa phép. Cái cây phía sau con sói bị bẻ ngược và đổ ập xuống.
Rầm―!
Tiếng nổ lớn át đi tiếng kêu thảm thiết của con sói.
Tôi hoàn toàn không kiềm chế sức mạnh, nhưng lần này Leo không nói gì cả.
Mặt cắt không còn giọt máu, Leo lau vết máu bắn lên da và tránh nhìn vào xác con vật.
"…Là Chimera."
"Phải."
Việc kết nối những loài động vật khác nhau một cách vụng về như thế kia rồi bắt chúng cử động bình thường như một cơ thể thống nhất là điều bất khả thi.
Thứ duy nhất có thể biến điều phi lý thành hợp lý chỉ có ma pháp, dẫu cho có là như vậy thì ma pháp cũng không thể tự nhiên ghép nối các loài động vật khác nhau. Ai nhìn vào cũng thấy đây chắc chắn là sản phẩm được tạo ra bởi bàn tay con người.
"Lúc nãy ở kết giới tôi cũng cảm nhận thấy, nhưng rõ ràng trong tài liệu cậu tìm được thì đây không phải là khu vực nguy hiểm đến vậy. Rốt cuộc tại sao lại…."
Tôi gật đầu trước lời của Leo.
Trong tiểu thuyết, khi nhân vật chính đến đây cũng không có chuyện này.
Dù tôi đã tính đến khả năng loại thú xuất hiện sẽ hơi khác do chênh lệch thời điểm, nhưng không ngờ lại xuất hiện loại ma thú có nguồn gốc đen tối thế này.
"Vốn dĩ kết giới ở đây cũng là cấp thấp. Nghĩa là không phải nơi xuất hiện những con nguy hiểm."
Xác nhận con thú đã tắt thở hẳn, tôi quỳ một gối xuống và quan sát kỹ xác ma thú.
"Leo, lại gần xem đi. Cậu nghĩ bản thể của con này là gì?"
"Ha…."
Leo thở dài thườn thượt như thể không muốn nhìn bằng hai mắt, rồi ngồi xuống phía đối diện.
"…Từ đầu đến ngực là sói. Sừng và chân có vẻ là của dê núi. Vậy thì phần sói chắc là bản thể."
"Ừ, cậu cũng nghĩ vậy sao."
"Tại sao chứ, rốt cuộc kẻ nào lại làm chuyện này…."
Gương mặt Leo nhăn nhúm lại.
Tôi lắc đầu đứng dậy.
"Chuyện đó tính sau, đứng dậy đi. Giờ mới bắt đầu thôi."
"Hả?"
"Dù là sinh vật Chimera thì tập tính cũng sẽ theo bản thể gốc. Cậu nhớ dấu chân lúc nãy chứ?"
"……."
Hiểu ra ý tôi, gương mặt Leo đanh lại trong chốc lát.
Hình ảnh dấu chân thú ăn thịt nhỏ hơn bàn tay người một chút lướt qua trong đầu. Nhưng đó không phải là dấu chân của con sói chúng tôi vừa giết, mà là của một cá thể khác.
Leo lẩm bẩm nhỏ.
"…Chân dê núi thì không có lý do gì để lại dấu chân sói được."
"Phải, theo tập tính loài sói, bọn chúng chắc chắn đang sống theo bầy đàn."
"Thường một bầy có mấy con?"
"Chà, nếu may mắn thì chắc dưới mười con."
Tôi siết lại đũa phép.
Những dao động ma lực khác hẳn con người chạm vào da thịt. Chúng đang đến ngày càng gần.
[Gừ gừ gừ….] Giờ gọi cứu viện cũng không kịp nữa.
Khoảnh khắc quay lưng lại, chúng sẽ lao vào cắn xé điên cuồng bất kể trước sau. Lũ sói đói khát ma lực này sẽ không đời nào để yên cho pháp sư.
Dù có may mắn cắt đuôi được chúng, nếu bọn chúng tràn xuống khu dân cư thì tính mạng của rất nhiều người sẽ gặp nguy hiểm.
'Có kết giới rồi, hay là thử xem sao.'
Không được. Kết giới chỉ là công cụ hỗ trợ, không phải thứ hoàn hảo.
Chỉ nghe chuyện lũ chuột thỉnh thoảng mò xuống khu dân cư là đủ biết kết giới không đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Tôi xoay tròn đũa phép trong tay.
Một song sắt tỏa ánh sáng đỏ rực được tạo ra.
"Trước khi trời sáng phải xử lý hết bọn này rồi mới về được, đúng không?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn