Chương 12: 12
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~30 phút đọc · Tạo 31/07/2026
12 Tập 1 Rầm―!
Đã là phút thứ 10 kể từ khi đối đầu với bầy sói, tôi lại một lần nữa vung đũa phép, giăng một màn chắn giữa không trung.
Thân hình đồ sộ của con sói va sầm vào màn chắn.
Tôi dồn mạnh ma lực vào cánh tay đang cầm đũa phép để duy trì tư thế phòng thủ. Sau khi đã ổn định được đôi chút, tôi liếc nhanh qua bầy sói.
'Những con khác không phải là Chimera.'
Dù trong khu rừng tối tăm không một tia ánh sáng mặt trời, nhưng nhờ ma pháp liên tục tuôn trào nên việc đảm bảo tầm nhìn không gặp mấy khó khăn.
Có lẽ do căng thẳng, hoặc do khí trời lạnh lẽo lúc ban mai mà sống lưng tôi cảm thấy lạnh toát. Tôi cắn chặt môi, tiếp tục vung đũa phép.
'Thú thực là….'
Tôi đã không ngờ rằng ở một khu vực xuất hiện ma thú cấp thấp như thế này lại có sói.
Càng không ngờ rằng đó lại là những con sói đã bị ai đó ác ý nhúng tay vào.
Trong tiểu thuyết chưa từng đề cập đến việc có sói xuất hiện ở đây, và nhân vật chính vì mục đích đơn thuần là thám hiểm nên cũng đã cố ý chọn một nơi an toàn.
Ngay cả khi tôi tự mình điều tra, vô số tài liệu cũng đã kiểm chứng rằng nơi này rất an toàn.
Kế hoạch hoàn toàn bị đảo lộn, thậm chí tính mạng còn bị đe dọa… nhưng vào lúc này, tôi cần thay đổi cách nhìn nhận.
'Có khi thế này lại hay.'
Nghĩ tích cực thì tình hình cũng không đến nỗi quá tệ.
Nghĩ đến đó, tôi lập tức lắc đầu.
'Mình có phải kẻ điên đâu chứ.'
Thú thật là tôi sợ. Dù có cố gắng thay đổi cách nhìn nhận đến thế nào, thì khi đối mặt với tình cảnh có thể mất mạng ngay trước mắt, con người ta chẳng thể nào suy nghĩ lạc quan mãi được.
Nhưng chuyện đã rồi. Vậy thì phải dốc toàn lực để sống sót. Tôi không cần phải quá lạc quan, nhưng cũng không thể để mặc cuộc đời mình cho sự hối hận nhấn chìm được.
Tôi siết chặt đũa phép bằng bàn tay đẫm mồ hôi.
Rầm―! Rầm―!
Lũ sói không biết mệt mỏi, liên tục lao vào phía trước, hướng thẳng vào tấm màn chắn dày đặc. Nếu đã đâm đầu vào đó từng đấy lần thì đáng lẽ cũng phải biết đường mà rút lui, nhưng chúng hoàn toàn không có dấu hiệu dừng lại.
Tôi vung thẳng đũa phép về phía trước, hất văng một con sói ra xa.
Uỳnh―!
[Gừ ư ư ư….] Tiếng tru đau đớn của con sói vang lên.
Mùi máu nồng nặc khiến tôi nhức cả đầu từ nãy đến giờ nay lại được phủ thêm một lớp mùi tanh mới. Lũ sói càng trở nên điên cuồng hơn trước mùi máu của đồng loại.
Tôi tăng tốc độ tấn công để đáp trả. Đúng lúc đó, một thứ gì đó lướt qua góc nhìn của tôi.
"…!"
Không gian bên phải lóe sáng.
Đôi mắt đỏ rực của con sói giống như một thước phim rời rạc[note99434], lao thẳng tới áp sát ngay bên cạnh mặt tôi.
Đoàng―! Rầm!
"Hự!"
Tôi ngã nhào xuống đất do phản lực.
Vì vung đũa phép quá gấp gáp nên tôi không kịp dồn lực vào chân để trụ vững.
Con sói có vẻ đã chết cùng với cái cây bị đổ phía sau, mùi máu lại một lần nữa xộc thẳng vào mũi.
"Lukas!"
Tiếng Leo hét lên từ đâu đó.
Trong quá trình đánh đuổi bầy sói, chúng tôi đã tách nhau ra khá xa, nên tiếng cậu ta nghe như vô số tiếng vang vọng lại.
"Lo mà nhìn quanh cậu đi kìa!"
Tôi đánh văng con sói đang định lao vào mình rồi quát lớn đến mức nổi cả gân cổ.
Tên này trong tình cảnh này mà vẫn còn tâm trí lo lắng cho người khác cơ à.
Tôi đạp mạnh xuống đất đứng dậy.
Tôi thừa biết rằng kể từ khoảnh khắc ngã xuống, tôi đã tạo ra sơ hở cho lũ sói.
Vì vậy, lựa chọn ngay lúc này sẽ quyết định tương lai của tôi ra sao.
Đúng như dự đoán, hai con sói còn lại điên cuồng lao về phía tôi. Tôi nhắm nghiền mắt, không chút do dự cầm đũa phép bằng cả hai tay và cắm mạnh xuống đất.
Oàng―!
Ánh sáng trắng xóa tỏa ra từ đũa phép soi sáng cả khu rừng.
Leo, người vừa dẹp xong phía mình và đang định chạy lại giúp tôi, phải đưa tay che mắt. Cảm nhận được hơi người đang đến gần, tôi lao về phía con sói ở đằng xa và hét lên.
"Leo, xử lý phía đó đi!"
Leo giật mình hạ tay xuống và quan sát mặt đất. Một con sói đang lảo đảo đứng dậy. Nhìn qua cũng thấy nó không thể bước đi vững vàng, sức lực đã cạn kiệt.
"……."
Leo lùi lại một bước, quan sát con sói đang tiến lại gần với vẻ mặt đầy nước dãi.
Con sói đớp hụt vào chỗ Leo vừa đứng rồi lại lảo đảo. Khi cậu ta tung ma pháp, nó đổ rụp xuống một cách yếu ớt. Leo tiến lại gần, nhìn con sói đang hấp hối.
'Nếu nghĩ đến sinh vật Chimera đó….'
Chắc hẳn lũ sói này cũng là do con người tạo ra như thế.
Nếu để chúng sống, tính mạng của chúng tôi sẽ không được đảm bảo, và dù chúng tôi có giữ được mạng thì chúng cũng có khả năng tràn xuống khu dân cư, nên buộc phải giết sạch bầy sói tại đây. Tôi không hối hận về quyết định này.
Nhưng….
'Nếu có thuốc chữa thì sao?'
Bọn chúng đã không phải đau đớn như thế này. Số người bị ma thú gây hại cũng sẽ giảm đi đáng kể. Đó sẽ là điều tốt cho tất cả mọi người.
Leo đặt tay lên ngực con sói.
Khi cậu ta truyền ma lực vào, đường nét của lõi ma lực dần hiện rõ.
'Loại độc mà Lukas đã uống là gì nhỉ? Nếu là độc ức chế lõi thì có thể giúp ích như một biện pháp tạm thời. Nhưng về cơ bản thì phải loại bỏ chính cái lõi đó… nên chắc phải thêm thứ gì đó vào.'
Leo vuốt cằm.
Hay là thử tìm nguyên liệu để tăng cường loại độc đó nhỉ?
Để nó có tác dụng ngay trước khi xâm nhập vào tim, chắc chắn sẽ phải thử nghiệm trên từng loài.
Sau khi giải trừ lõi thì phải giải cả lượng độc đã phát tán khắp cơ thể, cần tính toán thời gian thuốc ngấm và thời điểm thích hợp để tiêm thuốc vào.
'Nếu phải cung cấp cả 2 loại thuốc thứ thì vấn đề chi phí sẽ rất nan giải.'
Leo mải mê suy nghĩ đến mức không nhận ra tôi đã đứng ngay trước mặt.
"……."
Tôi bật cười khan.
Leo đang chăm chú quan sát con sói đã chết và chìm đắm trong suy nghĩ.
'Cái này… có phải đúng là tình huống mình đang nghĩ không nhỉ?'
Hiện tại… tôi như đang chứng kiến khoảnh khắc ra đời của loại thuốc điều trị ô nhiễm, sớm hơn rất nhiều so với nguyên tác.
Tôi ngồi phịch xuống cạnh cậu ta và hỏi.
"Định chế thuốc chữa trị à?"
"Hả? Sao cậu biết?"
"Hiện rõ mồn một trên mặt cậu kìa."
"Ơ? Dù sao thì, tôi cũng muốn thử một lần. Chỉ là thử thôi."
"Tốt đấy. Nếu là cậu thì chắc chắn sẽ thành công."
"Hừm…."
Leo, người vừa nãy còn nhăn mặt tính toán đủ thứ, giờ lại nở một nụ cười rạng rỡ.
"Phải, tôi sẽ làm cho bằng được."
Đứng ở vị trí một người đã đọc về 10 năm sau, được trực tiếp chứng kiến quá trình trưởng thành của cậu ta khiến tôi cảm thấy thật bồi hồi.
Ở nơi xa lạ này, cảm giác như tôi vừa gặp lại một người quen cũ vậy.
'…Dù có vẻ mình đã đẩy nhanh tiến độ công việc một chút, nhưng thôi kệ.'
Chuyện tốt thì cứ để nó tốt đi.
Tôi đứng dậy và hỏi.
"Cậu có bị thương chỗ nào không?"
"Chỉ bị trầy nhẹ ở bắp tay thôi. Còn cậu?"
"Không có."
Leo thì không sao, nhưng tôi còn vướng vấn đề danh tính nên không được để lại bất kỳ dấu vết nào như vết thương để người ta nhận diện, may mắn là không có vết thương nào lớn.
Tôi nhặt cái bao tải mang theo lên và hất hàm về phía lũ sói.
"Nào, dọn dẹp rồi về thôi."
"Hai vị về rồi à. Sắp sáng rồi mà không thấy hai vị về làm tôi lo quá…."
Người quản lý đang mừng rỡ đón hai chúng tôi thì bỗng đứng khựng lại.
Cái bao tải đang lơ lửng giữa không trung trông còn to hơn lúc nãy.
'Rốt cuộc bọn họ đã đánh chén bao nhiêu con vậy?'
Dù đây là khu vực ma thú lộng hành, nhưng cũng không phải là vùng nguy hiểm đến mức bắt được chừng này. Ông ta không khỏi kinh ngạc, thậm chí là thán phục, không biết họ đã đi xa đến mức nào để săn được như vậy.
Đôi mắt đầy vẻ sững sờ và ngưỡng mộ của ông ta muộn màng nhận ra bộ quần áo của hai người. Dù là quần áo tối màu không dễ nhận thấy, nhưng nhìn kỹ thì thấy chúng lấm lem đầy máu và bùn đất.
"Hai vị không sao chứ?!"
"Vẫn ổn. Nhờ ông xử lý đống này trước đã."
Leo gom các bao tải lại và đặt xuống đất. Người quản lý đón lấy bao tải và tháo dây buộc.
"Để xem nào… Hử?"
Mặt người quản lý tái mét, đứng hình tại chỗ.
'Biết ngay mà.'
Tôi vội giải thích thêm trước khi ông ta kịp sốc nặng hơn.
"Là sói đấy. Có lẽ ông nên báo cho Trụ sở An ninh một tiếng."
"C-cái này… sao nó lại ở đây được…."
Tầm này thì ít nhất cũng phải là ma thú cấp trung trở lên.
Dù là một người không biết gì như ông ta thì nhìn vào cũng thấy rõ điều đó. Đây không phải là loại ma thú sẽ xuất hiện ở một khu vực được chỉ định là vùng nguy hiểm cấp thấp.
Tất nhiên, gạt chuyện cấp bậc ma thú sang một bên, ông ta sống ở đây cả đời cũng chưa từng thấy sói xuất hiện bao giờ.
"À, trong đó có một con sói Chimera đấy."
"Cái gì cơ?!"
"Có vẻ như ai đó đã cố tình dùng ma pháp để kết hợp sói với một sinh vật khác. Có lẽ sẽ có lệnh cấm tiết lộ về sinh vật đó. Ông đừng có tùy tiện hé môi với giới báo chí đấy."
Việc pháp sư đặt chân đến những nơi như thế này không phải chuyện thường xuyên, nên khả năng cao các tòa báo sẽ tìm đến phỏng vấn.
Tôi thì muốn giấu nhẹm đi cho xong, nhưng vì phải nhận tiền chuyển khoản từ ngân hàng liên kết với nơi này nên chuyện này không thể nào không bị rò rỉ ra ngoài được.
Nghe tôi nói, người quản lý tái mặt, gật đầu lia lịa như một người vô tình dính líu vào chuyện mờ ám.
"Vâng, tất nhiên rồi ạ."
Sự hoảng loạn của người quản lý khiến bầu không khí trở nên tĩnh lặng, tôi liền đi thẳng vào vấn đề chính.
"Vậy, khi nào chúng tôi có thể nhận thù lao? Tiền mặt lưu trữ ở đây chắc không đủ đâu nhỉ."
Vì sợ bị mất trộm nên ở đây chỉ để lại một lượng nhỏ tiền mặt.
Vốn dĩ từ trước đến nay những người đến nhận thù lao đều không phải pháp sư nên số tiền chi trả cũng không lớn.
"À, chuyện đó…."
Người quản lý đứng dậy mở ngăn kéo bàn.
Một thiết bị ma pháp liên lạc có in biểu tượng của Ngân hàng Trung ương Đế quốc xuất hiện.
Dù bám đầy mạng nhện như thể đã lâu không sử dụng, nhưng thiết bị ma pháp liên lạc đó không phải là đồ trang trí.
Chưa đầy 10 phút sau khi gửi liên lạc đến ngân hàng, một giao dịch mới đã được ghi nhận vào tài khoản của Leo.
"Ch, chín trăm năm mươi nghìn…."
Trên đường quay trở lại nơi dịch chuyển ban đầu, Leo lẩm bẩm với khuôn mặt trắng bệch.
Tôi cũng đồng tình với phản ứng đó. Vì số tiền đó tương đương với 100 triệu won.
'Điên thật.'
Dù có là mạo hiểm tính mạng đi chăng nữa, thì thù lao cho nửa ngày làm việc như thế này là một con số không tưởng.
Dù có thiếu hiểu biết về sự đời đến đâu, thì Leo cũng nhận ra rằng hiếm khi nào kiếm được gần 100 triệu chỉ trong chừng ấy thời gian.
Tôi thầm đánh giá cao hơn về cảm quan thực tế của Leo và lên tiếng.
"Họ tính 100 nghìn Pel cho mỗi con sói đấy."
10 triệu won mỗi con.
Chẳng biết họ đặt giá bừa như vậy vì không nghĩ sẽ có người đến săn thật, hay là vì họ coi những kẻ đủ sức giải quyết cả đàn sói là nhân lực cao cấp; nhưng dù sao thì đây vẫn là một mức thù lao không thực tế chút nào.
Tất nhiên, nếu tính cả phí rủi ro thì cái giá đó cũng có lý.
Sinh vật bị ô nhiễm thường có sức mạnh gấp hàng chục, hàng trăm lần so với bình thường, nên nếu không có trình độ nhất định thì phải đối đầu với tâm thế liều chết.
"…Dù là vấn đề ngoài dự tính, nhưng cũng không phải là việc không thể giải quyết được, và thật may là chúng ta đã xử lý ổn thỏa mà không bị thương nặng."
Leo lấy cuốn sổ ngân hàng có chứa ma pháp ra và nhìn vào con số vừa được in lên.
"Về đến nơi tôi sẽ đặt hàng ngay món đồ đã chọn trước đó, có thêm các tính năng bổ sung luôn. Với mức giá này thì có thể đặt loại tốt hơn nữa."
"Cảm ơn cậu. À, đừng dùng hết chỗ đó, hãy giữ lại một nửa cho cậu đi. Dù sao thì để mình tôi hưởng hết cũng không hay cho lắm."
Thú thật, khi tưởng tượng đó chỉ là những con ma thú tầm thường, dù cậu ta bảo sẽ nhường hết cho tôi tôi cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, nhưng sau khi trải qua kinh nghiệm ranh giới sinh tử ngoài ý muốn này, tôi cảm thấy hơi á ngại nếu nhận hết số tiền đó một mình.
Trái ngược với tôi, Leo lại nghiêng đầu đầy thắc mắc.
"Hửm…. Tôi không cần lấy cũng được mà."
"……."
Cái từ "không cần" đó là sao chứ. Chắc cậu ta chỉ nói bâng quơ thôi, nhưng đứng ở vị trí của một người có số dư tài khoản gần như bằng không như tôi, tôi chỉ biết cười trừ.
Nghe thấy tiếng cười khô khốc bên cạnh, Leo muộn màng bắt đầu giải thích.
"Khụ… Ý tôi không phải như cậu nghĩ đâu, mà là nên đổ hết tiền vào đó để nhanh chóng ổn định lõi ma lực thì tốt hơn. Vốn dĩ là tôi đòi đi theo trước mà. Lúc đầu tôi cũng đã nói là sẽ nhường hết cho cậu rồi. Với lại tôi cũng chẳng có món gì cần mua…."
"Tôi biết rồi, đừng giải thích nữa."
"Ừ."
Leo chọn một vị trí thích hợp và thi triển ma pháp dịch chuyển không gian.
Không gian chớp mắt đã biến thành sân tập của Leo.
Leo liếc nhìn trần nhà cao rộng của sân tập rồi gõ nhẹ vào cửa.
"Nào, về ký túc xá thôi. Tối nay cả hai cùng nghỉ ngơi, tối mai gặp lại."
"Ừ, hôm nay vất vả cho cậu rồi. Về nghỉ sớm đi."
Trước lời chào của tôi, Leo vẫy tay.
Tôi định lấy mặt dây chuyền ra nhưng rồi lại khẽ lên tiếng.
"Leo."
"Hử?"
"Cảm ơn cậu vì chuyện hôm nay."
Nếu không có cậu ta, một mình tôi sẽ rất vất vả để đối phó với bầy sói. Tôi cảm nhận rõ được điều đó từ nhiều mặt. Vừa mới bắt đầu mà đã có được một người đồng đội tốt, đúng là may mắn.
Nghe vậy, Leo thoáng lộ vẻ ngạc nhiên rồi mỉm cười nhún vai.
"Đó là câu tôi định nói mới đúng."
'Cái gì mà là câu cậu ta định nói chứ?'
Đúng là tên cuồng ma pháp.
Rốt cuộc ý cậu ta là vì được tận mắt chứng kiến ma pháp nên dù có gặp bầy sói thì cũng không sao chứ gì.
Đam mê không phải dạng vừa đâu. Tôi cũng hiểu tại sao nhân vật chính lại lôi cậu ta đi theo suốt 10 năm trời rồi.
Vừa suy nghĩ mông lung, tôi vừa thu xếp sách vở và rời khỏi phòng.
Chưa kịp ra khỏi tầng đó, tôi đã nghe thấy những lời bàn tán quen thuộc.
"Này, nghe nói hôm nay ở khu rừng phía Đông Bắc có người hốt trọn 95 vạn Pel đấy."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn