Chương 53: 53
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~30 phút đọc · Tạo 31/07/2026
53 Tập 1
'Vậy là không có cách nào để gọi người tới sao...'
Tôi đảo mắt nhìn quanh nhưng chẳng thấy công cụ liên lạc nào ra hồn.
Ở góc phòng có một sợi dây để gọi người hầu, nhưng có vẻ nó đã bị hỏng hoặc từ lâu không còn được sử dụng, vì tôi có kéo thế nào cũng chẳng nghe thấy tiếng chuông vang lên.
Chẳng còn cách nào khác là phải tự mình ra ngoài kiểm tra, nhưng ngặt nỗi cơ thể tôi lúc này vẫn chưa còn chút sức lực nào.
'Thôi thì... đành nằm chờ cho đến khi có người tìm tới vậy.'
Đó là ý nghĩ cuối cùng trước khi tôi chìm sâu vào giấc ngủ, và lần tiếp theo tôi mở mắt là khi cảm nhận được một sức nặng mơ hồ đè lên người.
Có lẽ sau khi vừa tỉnh dậy đã phải đối mặt với một nhân vật không ngờ tới và tiếp nhận quá nhiều thông tin, cơ thể tôi đã lại đòi đình công để nạp lại năng lượng.
'Mà đèn tắt từ lúc nào thế nhỉ?'
Khác với lúc nãy, toàn bộ đèn trong phòng đều đã tắt ngóm, tối đến mức không nhìn rõ thứ gì.
"Ơ! Tỉnh rồi kìa!"
"……."
Có thứ gì đó đang bò lổm ngổm trên người tôi. Dù chẳng nhìn thấy gì nhưng tôi thừa biết đó là cái gì.
Tôi túm lấy cục bông nhỏ xíu chỉ bằng lòng bàn tay đang nằm trên chăn.
"Píp!"
Tôi phớt lờ tiếng kêu đó và khẽ vuốt ve bộ lông của Pie.
Tuy chỉ bé tẹo nằm gọn trong lòng bàn tay nhưng việc nó cứ bò qua bò lại trong lúc tôi ngủ quả thực có chút phiền phức. Dù vậy, thấy nó vẫn bình an vô sự thế này cũng khiến tôi vui lòng.
"Trong mắt cậu giờ chỉ có mỗi con thỏ thôi à, chẳng thèm để ý gì đến bọn này luôn~"
"Gì thế, tỉnh rồi sao?"
Tiếng bước chân vang lên, rồi giọng của Elias và Leo vọng ra từ phía cửa phòng.
Tôi với tay bật chiếc đèn ngủ trên bàn cạnh giường.
Có vẻ đã nghe tin tôi tỉnh lại nên ngay cả Narke cũng có mặt. Trước sự hiện diện đông đủ đến mức áp lực này, tôi thảng thốt hỏi.
"Gì đây, mọi người đến từ lúc nào thế?"
"Vừa mới thôi. Thấy cậu đang ngủ nên bọn tớ tắt đèn dùm cậu, ai dè cậu tỉnh luôn."
Narke mỉm cười đáp lại.
Elias nhanh chóng chống nạng cạch cạch bước tới, thả người ngồi xuống ghế.
"Này, cảm giác như cả tuần rồi mới được gặp cậu ấy nhỉ~. Mừng cậu trở lại. Cơ thể thấy sao rồi?"
"Vẫn ổn."
Chân tay cử động bình thường, thị lực và thính lực cũng không có vấn đề gì.
Dù là sự thật nhưng có vẻ Elias không dễ dàng tin tưởng, cậu ta nhướn mày, chỉ tay vào mặt tôi rồi hỏi dồn.
"Ổn cái nỗi gì? Còn cổ thì sao? Cậu bị đập đầu đúng không? Nghe bảo bị chấn động não nhẹ đấy."
Tôi biết cậu ta đang nhắc đến thời điểm nào. Nhìn cách cậu ta khơi chuyện đó ra đầu tiên, có vẻ đó là ấn tượng sâu đậm nhất còn sót lại.
Nghe thấy tiếng một người đang cận kề cái chết không phải là trải nghiệm thường tình, nên tôi cũng hiểu được phần nào. Không biết việc bắt cậu ta phải nghe những âm thanh đó có để lại bóng ma tâm lý gì không.
Thấy tôi im lặng, Elias lại tiếp tục huyên thuyên.
"Cậu có biết lúc nghe đoạn đó tớ đã thót tim thế nào không? Chà, lão ta thực sự đã định giết cậu mà. Tớ đã tự trách mình mãi là tại sao lại để cậu đi một mình~ kiểu như vậy đó."
"Không sao đâu. Thấy tớ đi một mình mà vẫn bình an trở về là hiểu rồi mà."
"Hừm, được rồi. Lần sau hãy để tớ đi cùng. Rõ chưa? Nhớ kỹ đấy nhé."
"Elias!"
Leo cau mày ngắt lời.
Khác với cách dùng từ "đi cùng", tôi biết thừa Elias là kiểu người chỉ cần thấy cơ hội tạo ra một mớ hỗn độn mà có lợi cho mình là sẽ lao vào ngay lập tức. Tôi có trả lời thế nào cũng chẳng mấy ý nghĩa.
Thấy tôi chỉ cười mà không đáp, Elias vỗ tay đánh bộp một cái.
"Thôi, bỏ qua chuyện đó đi. Cảm giác khi trở về như một vị anh hùng dân tộc thực thụ là thế nào? Đắc thắng chứ?"
Vì chưa được tận mắt chứng kiến nên tôi vẫn chưa hình dung ra bầu không khí bên ngoài lúc này ra sao.
Đúng lúc đó, Elias đưa cho tôi một xấp báo dày.
Trên mặt báo là những vòng tròn đỏ được vẽ nguệch ngoạc, chắc là do Elias đánh dấu.
Tôi bắt đầu đọc những bài báo có đánh dấu đỏ trước.
Chúng đều nằm chễm chệ trên trang nhất với tiêu đề nổi bật nên dù không đánh dấu thì vẫn đập vào mắt ngay lập tức.
[Bộ Pháp thuật Chính quyền Trung ương Đế quốc: "Dự kiến trao tặng Huân chương Công trạng cho Ngài Nikolaus, cấp bậc đang được thảo luận"] [Nikolaus Ernst tự nguyện làm con tin để vạch trần bộ mặt thật của Pleroma... Sự hy sinh vì 100 triệu thần dân"] [17 quốc gia trong Đế quốc đồng loạt trao danh hiệu Pháp sư Danh dự cho Nikolaus Ernst] [Ngài Nikolaus Ernst bị bắt cóc trên đỉnh tháp đồng hồ quảng trường... Dòng người đổ xô đến lên tới 130. 000 người] Có vẻ như bọn họ đã gom hết tất cả các tờ báo được phát hành, nhưng mốc thời gian của chúng lại bị xáo trộn lung tung cả lên.
Trên trang nhất của tờ báo Đế quốc số mới nhất, người ta cho đăng tải một đoạn hình ảnh ghi lại cảnh tượng biển người đang đổ xô về phía quảng trường.
"Thế nào, phản ứng nồng nhiệt đấy chứ?"
"Ừ. Đúng như dự đoán."
Mức độ này... coi như là thành công.
Phản ứng lần này lớn hơn, không, phải nói là vượt xa lần trước.
Điểm ấn tượng của Nikolaus đã lên tới 6. 5.
Dù đã tiêu tốn tới 4, 2 tỷ nhưng điểm ấn tượng của Nikolaus chẳng tăng lấy 0. 01 điểm, vậy mà giờ đây nó lại tăng vọt 1. 5 điểm chỉ trong một lần.
'Rõ ràng là giờ đây không còn chuyện điểm số tăng vọt 3 điểm một lúc như trước nữa.'
Dù quy mô tương đương nhưng nếu xét về mức độ nguy hiểm và tính biểu tượng, sự việc lần này gây chấn động còn hơn cả vụ ở Nghị viện... Tôi có thể cảm nhận rõ cái giá phải trả để tăng điểm đang ngày một cao hơn.
Dù vậy, sau khi nếm trải cảm giác tiêu 4, 2 tỷ mà chỉ tăng được 0. 002 điểm, tôi hoàn toàn hài lòng với mức tăng trưởng này.
'Giải quyết bằng tiền bạc quả thực không ổn.'
Dù tiện lợi nhưng hiệu quả mang lại không tương xứng.
Từ giờ trở đi, tôi cần phải tạo ra những chủ đề bàn tán đủ sức ghi dấu ấn sâu đậm trong tâm trí đại chúng như thế này.
Tôi chậm rãi gật đầu rồi lật sang các trang sau. Trên báo cũng tràn ngập những thông tin về Strauch.
[Werner Strauch, nghị sĩ Liên bang Mecklenburg-Schwerin, hóa ra là Pleroma] [Chúng ta có thể tin tưởng vào ai? Yêu cầu thắt chặt kiểm tra Pleroma trong giới chính trị tăng vọt] [Nghị sĩ Werner Strauch từng là Phó giám mục giáo phận Osnabrück của 'Pleroma'] [Nghị sĩ Strauch từng nặc danh gửi thư 5 lần cho hơn 60 nghị sĩ liên bang trong cuộc thảo luận về kết giới hồi đầu năm... nhằm điều hướng việc lắp đặt kết giới] Kết quả này khiến tôi vô cùng hài lòng.
Tôi khép tờ báo lại, đặt lên bàn rồi nhìn các bạn mình.
"Cảm ơn mọi người. Nếu không có các cậu, tớ khó lòng mà thành công được."
"……."
Nghe tôi nói vậy, Leo khẽ nhíu mày.
Gương mặt cậu ta hiện rõ vẻ hoài nghi, như thể đang tự hỏi liệu tôi có đang gặp vấn đề gì không.
Tôi nhớ mình đâu có phải là kẻ keo kiệt lời khen, vậy mà cậu ta lại phản ứng như thế.
"Nghe xuôi tai đấy chứ~ Nhưng không hiểu sao cứ thấy mình nên đưa cậu đi kiểm tra lại lần nữa nhỉ, hay đó chỉ là ảo giác của tớ thôi?"
"Haha, chắc Lukas vốn là người như vậy mà. Rất thẳng thắn."
"Tớ có bao giờ là kẻ giữ kín tâm sự đâu?"
"Không, không phải ý đó... mà là dù có chuyện gì xảy ra thì cậu vẫn cứ bình thản đến lạ."
Có vẻ như sự điềm tĩnh của tôi trong mắt họ lại trở thành sự thiếu cảm xúc.
Elias nhíu mày suy nghĩ một lát rồi vỗ tay.
"Mà thôi, cái kiểu cảm ơn với giọng điệu chẳng có chút gợn sóng nào thế này mới đúng là Luca nhà mình chứ~"
"Tớ đã cố gắng truyền tải sự chân thành nhất có thể rồi đấy. Cậu nghe không ra sao?"
"Không, tớ không có ý bắt bẻ gì đâu. Cách nói chuyện là do tính cách thôi mà. Hồi năm nhất cậu ấy cũng thế này à? Leo, cậu thấy sao?"
"…Chắc là vậy. Bọn tớ cũng chẳng mấy khi nói chuyện dài dòng."
Leo tránh ánh mắt của tôi và trả lời.
Có vẻ cậu ta không muốn gợi lại những kỷ niệm năm nhất vì thái độ tồi tệ mà cậu ta từng dành cho Luca.
Vả lại, vụ Pleroma lần này chắc cũng khiến cậu ta bị chấn động tâm lý không nhẹ nên trông chẳng còn chút sức sống nào.
Thôi thì cứ để cậu ta nghỉ ngơi, đã đến lúc tôi phải hỏi về điều mình thắc mắc bấy lâu.
"Tớ hỏi một chuyện nhé. Như các cậu đã biết, lúc tớ rơi xuống thì không có mặt nạ."
"Đừng lo. Chẳng ai biết chuyện đó đâu."
Leo lẩm bẩm.
"Ừ, thật đấy. Chẳng phải cậu đã dính chặt vào vai tớ đó sao."
Narke tinh nghịch cười rồi vỗ vỗ vào vai mình.
Chỉ bấy nhiêu thôi thì không đủ để che mắt thiên hạ.
Như đọc được suy nghĩ đó qua biểu cảm của tôi, Elias đã đưa ra câu trả lời xác đáng hơn.
"Trước khi tiếp đất, cậu ta đã dịch chuyển về đây rồi. Nghe bảo là ở độ cao khoảng 30m thì phải?"
"Haha, cảm giác y hệt thế giới của chúng ta [note99499] vậy. Thật là may quá."
Quả đúng là vậy...
Nếu là Narke, người có thể đọc thấu những suy tính của tôi, nói ra thì tôi sẽ thấy đôi chút nghi ngờ, nhưng vì Elias là người nói nên tôi hoàn toàn tin tưởng.
Sự thật này muốn tìm hiểu thì chẳng khó gì, nên cố tình che đậy một chuyện như thế này thì cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.
"Cảm ơn cậu."
Tôi gửi lời cảm ơn tới Narke rồi nhìn đồng hồ.
Lúc ở tháp đồng hồ chắc là khoảng 5 giờ chiều, vậy mà đồng hồ trong phòng giờ đã điểm gần nửa đêm.
Giờ thì tôi còn một điều nữa cần làm sáng tỏ.
"Mà này Narke, tớ có chuyện này thắc mắc về cậu."
Tôi thả lỏng cơ mặt, nhìn Narke với ánh mắt dịu dàng hơn.
"Ừ, chuyện gì thế?"
"Cậu là Giám mục à?"
Narke mở to mắt rồi bật cười sảng khoái.
"A ha ha ha! Tớ biết ngay là cậu sẽ hỏi câu này mà."
"Đúng thế, tớ đã bảo là chờ Lukas tỉnh dậy rồi mới nói chuyện này."
Leo khoanh tay, tựa lưng vào ghế rồi lên tiếng.
"Hãy bắt đầu từ đầu nhé. Bọn tớ đã liên lạc với Tòa thánh, và họ nói sẽ cử ngay một pháp sư tới hiện trường. Và người xuất hiện chính là cậu ấy."
Narke mỉm cười, chỉ im lặng gật đầu.
"Làm thế nào cậu lại là pháp sư do Tòa thánh cử đến, làm thế nào cậu có được quyền trượng của Tòa thánh, và tại sao lại xuất hiện với diện mạo của một Giám mục... Thú thật là bọn tớ hoàn toàn không hiểu nổi. Rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Elias cũng dán mắt vào Narke với vẻ mặt đầy hứng thú. Theo tôi biết, biểu cảm đó của Elias chẳng bao giờ mang ý nghĩa thân thiện cả. Cậu ta đang xem Narke như một đối tượng cần phải dè chừng.
'Chưa kịp thân thiết với hai người họ mà đã khiến họ nảy sinh lòng cảnh giác rồi sao.'
Nhưng cũng phải thôi.
Ngay cả tôi, trong lúc đầu óc rối bời như vậy, cũng không khỏi nảy sinh nghi ngờ.
"Trước hết, việc mọi người lầm tưởng tớ là Giám mục... ừ thì cũng dễ hiểu thôi. Vì dải đai lưng của tớ có màu hồng thẫm mà."
Narke gật đầu, điềm tĩnh giải thích.
"Ở trường tớ không muốn tiết lộ nhiều, nhưng sự thật tớ đúng là pháp sư của Tòa thánh."
Ngay khi Narke búng tay, màu mắt và màu tóc của hắn liền thay đổi. Toàn thân hắn dần chuyển sang sắc trắng xóa, hệt như hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy trước khi mất đi ý thức.
Hắn rút cây đũa phép từ bên hông ra rồi khẽ vẫy. Đến tận lúc này, diện mạo thực sự của cây đũa mới lộ diện.
Từ một cây đũa phép màu nâu đen dáng thẳng, nó đã biến hóa thành một cây đũa bằng gỗ cổ thụ với phần tay cầm uốn lượn mềm mại. Ở phần đỉnh còn đính thêm một món trang sức hình chim bồ câu vàng kim. Đây chính là cây đũa phép của một ma pháp sư thuộc Tòa thánh.
"Đây là màu sắc tiêu chuẩn do Tòa thánh quy định đúng không? Cả đũa phép cũng vậy. Đặc biệt là đũa phép, thứ này không thể làm giả được."
"Chà, cậu đổi màu một cái là trông như biến thành người khác luôn nhỉ. Hoặc tại tớ chưa quen với cậu."
Elias quan sát gương mặt Narke và nhận xét.
Những người thuộc Tòa thánh phải tuân thủ các quy định trang phục cực kỳ nghiêm ngặt. Đối với những pháp sư sử dụng thần lực, quy định này còn bao gồm cả màu tóc và màu mắt.
Thú thật, hệ thống này đối với tôi có chút cực đoan, nhưng họ muốn tạo ra một chuẩn mực về sự thánh khiết và bắt con người phải rập khuôn theo đó.
Bản thân các pháp sư cũng không mấy phàn nàn về hệ thống này.
Cũng dễ hiểu thôi, vì họ luôn tin rằng mình đủ tư cách để đứng bên cạnh Chúa.
Họ đã nỗ lực hết mình để theo đuổi sự thánh khiết nhân tạo đó, và thực tế là ngay cả khi không dùng đến ma pháp, họ cũng đã khác xa với người bình thường.
Theo tôi thấy, ở nhiều khía cạnh, họ đã bước qua một ranh giới không thể quay đầu. Vậy nên, việc thay đổi màu sắc chắc cũng chẳng là gì đối với họ.
"Nhưng tớ không phải Giám mục."
Narke vừa nói vừa đổi đũa phép lại như cũ rồi giắt vào thắt lưng.
"Các pháp sư được Tòa thánh công nhận rất khó tiết lộ danh tính trước công chúng. Như các cậu biết đấy, các pháp sư thường xuyên phải đối mặt với các vụ ám sát. Quan trọng hơn cả, chúng tớ không muốn bản thân trở nên quá nổi tiếng."
"Nhưng tó thấy đâu phải ai cũng đeo mặt nạ như cậu đâu."
"Đúng thế, ha ha ha! Thú thật là vì thấy Lukas làm vậy trông có vẻ thú vị nên tôi cũng bắt chước thôi. Tất nhiên, tớ đeo nó cũng là vì cần phải che giấu thân phận nữa. Bản thân tớ cũng không ở trong một hoàn cảnh hoàn toàn tự do."
"Hoàn cảnh không tự do sao?"
"Tuy không đến mức như Lukas, nhưng đúng là vậy."
Leo chậm rãi gật đầu, rồi lại khẽ nhíu mày.
"Dù có khó khăn trong việc tiết lộ danh tính đến mức nào, thì cậu cũng không thể mặc những trang phục không phù hợp với cấp bậc của mình chứ? Tòa thánh nghiêm ngặt như vậy chắc chắn sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra."
"Hừm, về nguyên tắc thì đúng là không được. Nhưng đôi khi trong thực tế, chúng ta không thể chỉ cứng nhắc làm theo nguyên tắc được. Luôn có những tình huống đặc biệt mà."
"……."
Chẳng ai có thể dễ dàng chấp nhận lời giải thích đó.
Tòa thánh lừng danh nghiêm khắc mà lại cho phép bất cứ ai mặc trang phục Giám mục sao? Nếu thế thì ai chẳng muốn mặc như Giám mục.
Ngay cả Elias cũng nhìn Narke với nụ cười đầy vẻ ngán ngẩm.
"Việc cậu không phải Giám mục, được rồi, tớ tin. Thế nhưng..."
Leo nhìn xoáy vào đôi mắt tròn trịa của Narke và hỏi.
"Cậu cũng không đơn thuần chỉ là một linh mục, phải không?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn