Chương 19: 19
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~27 phút đọc · Tạo 31/07/2026
19 Tập 1
'Tôi thực sự đã tưởng mình chết chắc rồi.'
Dù có tận dụng cả thời gian buổi tối lẫn rạng sáng thì khối lượng công việc vẫn quá sức. Chỉ một buổi tập luyện đã tăng được 0. 4 điểm, nhưng sau khi chế thuốc xong, tôi chỉ còn vỏn vẹn 5 ngày.
Phải sau ba lần nghỉ học, tôi mới kịp hoàn thành Đề xuất khi thời gian chỉ còn lại đúng 9 tiếng.
May mắn thay, mảng sức mạnh và sức bền cải thiện khá lớn, nên thỉnh thoảng tôi nhận được nhiều hơn 0. 4 điểm.
Ting—!
Chúc mừng!
'Đề xuất 2: Đạt mức 0 điểm Thể lực' Hoàn thành!
'Route 1 — 〈Chapter 3 Phần thưởng đặc biệt〉' Xác nhận.
'Tò mò không biết sẽ nhận được gì đây.'
Phần thưởng đặc biệt Chapter 3 Bạn có thuộc tính nào muốn sở hữu không? Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn cho bạn đây!
'Thuộc tính?'
Nhìn dòng chữ đó, một ký ức chợt xẹt qua đầu tôi.
'Chẳng lẽ vì lúc đó mình nghĩ muốn có thuộc tính của học sinh trao đổi nên nó mới ra cái này sao….'
Từ giờ chắc phải cẩn thận ngay cả trong suy nghĩ mới được.
Tôi dõi theo những vệt sáng trắng xóa đang hiện ra trước mắt.
Ánh sáng bắt đầu kết tụ lại thành hình dạng nhất định, tạo thành một xấp giấy ghi chú.
Trông chúng như những trang sách bị xé rời rồi gấp lại. Trên chất liệu giấy màu trắng sữa ấy, những dòng chữ nhỏ như kiến cỏ được viết bằng mực đen. Do ánh sáng quá chói nên tôi chẳng thể kiểm tra nội dung.
'Chỉ cần mở đại một cái là được sao.'
Tôi nheo mắt, thò tay vào xấp giấy. Trước khi kịp mở hẳn tờ giấy ra, những dòng chữ trắng xóa đã hiện lên.
Ting—!
Chúc mừng!
Thuộc tính 'Hấp dẫn' đã được thêm vào!
Gì cơ? Vì quá đỗi vô lý nên tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Cái vẻ ngoài bộ ăn được chắc? Pháp sư thì sống bằng ma pháp chứ ai lại sống bằng cái sự hấp dẫn… Đùa nhau à.
'Đúng là đen đủi.'
Dù sao có còn hơn không, nhưng lúc này tôi có cần cái đó không? Dù suy nghĩ thế nào, tôi cũng không thể thoát khỏi cảm giác hoài nghi.
Tôi mang tâm trạng phức tạp gọi thuộc tính mới ra xem.
Hấp dẫn Lv. 1
'Muốn làm quen quá!': Tăng 2 điểm điểm thiện cảm cho đối tượng nhất định.
'Cậu nói gì cũng đúng.': Khả năng thuyết phục tăng 20%.
2. 0 điểm để lên cấp tiếp theo.
Tôi rút lại lời vừa nãy.
Là do tôi quá thiển cận. Không nên vội vàng phán xét chỉ qua cái tên.
Tăng điểm thiện cảm, lại còn tăng 20% khả năng thuyết phục. Điểm thiện cảm thì thôi không nói, nhưng mục khả năng thuyết phục thực sự rất lôi cuốn. Đây là một thuộc tính đáng để đầu tư lâu dài.
'Cũng ổn đấy chứ.'
Tôi hài lòng tắt cửa sổ trạng thái.
"Narke! Hôm nay là ngày Narke đến đấy!"
Pie phấn khích chạy nhảy trên vai tôi và hét lên.
Tại sao nó lại ở đây ư? Là vì nó thấy việc gặp được một người có thể giao tiếp được là chuyện quá đỗi thần kỳ, nên nó cứ liên tục dùng Thần lực để dịch chuyển vào phòng tôi.
Sau lần thứ tám tôi mang trả nó về phòng quản lý, nhân viên ở đó đã liên lạc với Narke để giải thích tình hình. Narke nhắn lại rằng nếu tôi thấy ổn thì cứ để Pie tự do đi lại.
Vì từ nửa đêm tôi cũng chỉ ở một mình, việc có thêm một con vật bên cạnh cũng không làm tôi thấy phiền toái nên đã đồng ý.
Và… trong thời gian ở cùng nhau, tôi cũng đã khai thác được khá nhiều thông tin về Narke. Dù đã quyết định sẽ biến cậu ta thành đồng đội, nhưng hiện tại khi chưa nói chuyện tử tế thì vẫn cần sự cảnh giác, tôi càng biết nhiều về cậu ta thì càng tốt.
Tôi chẳng cần phải chủ động hỏi.
Pie đã tự mình tuôn ra một tràng thông tin về Narke rồi.
Tôi lẩm bẩm khi nhớ lại một thông tin vô bổ rằng Narke dù đến từ chủng viện nhưng lại chẳng thích ăn bánh thánh chút nào.
"Hẳn là vui lắm nhỉ."
"Lukas cũng thấy vui mà đúng không?"
"Ừm, vui."
Thì cũng phải thân thiết ở mức độ nào đó mới thấy vui chứ. Nhưng trước mắt cứ hưởng ứng đại đi vậy.
"Narke gặp chúng ta chắc chắn cũng sẽ vui lắm cho xem~!"
"Vậy sao."
Tôi nhốt nó vào lồng, dặn không được đi theo rồi mới hướng về phía lớp học. Đối với một đứa biết dùng Thần lực để dịch chuyển như nó thì cái lồng thực ra chẳng có tác dụng gì, nhưng tôi cứ làm cho đúng thủ tục cái đã.
Tôi đẩy cánh cửa lớp đang khép hờ. Đám sinh viên đang tụ tập ở dãy ghế cuối bàn tán xôn xao.
"Lớp 1 chắc đang căng thẳng lắm đây."
"Bọn mình cũng gửi hạng 3 đi trước kỳ thi cuối kỳ năm nhất nên kéo điểm trung bình xuống rồi mà. Giờ làm gì còn tư cách mà nói người ta."
"Lũ đó không nhớ chuyện đó đâu. Giữa kỳ này mà mình thắng, chắc chắn chúng nó sẽ bảo lớp mình thắng nhờ dựa hơi học sinh trao đổi cho xem."
"Cứ để chúng nó nói. Mà quan trọng là chúng mình phải thắng thì mới bị chửi chứ…."
"Narke! Cậu có môn nào thế mạnh không? Trước kỳ nghỉ chúng mình có đại hội đấy."
Khi ai đó xen vào đổi chủ đề, cậu sinh viên ngồi giữa mỉm cười đáp.
"Chà. Hầu hết các môn liên quan đến bóng tôi đều tự tin."
"Này, chúng ta thắng chắc rồi. Vậy là xong!"
"Sao các cậu cứ gây áp lực cho người ta ngay khi mới đến thế."
Trường này mỗi khoa chỉ có đúng hai lớp.
Chính vì bị chia đôi như vậy nên giữa các lớp luôn tồn tại một sự cạnh tranh ngầm gay gắt. Từ số lượng sinh viên được chọn vào lớp đặc biệt, điểm thi trung bình cho đến các đại hội lớn nhỏ, không mảng nào là không bị đem ra so sánh. Đôi khi ngay cả các giáo sư cũng khuyến khích sự cạnh tranh này vì cho rằng nó giúp nâng cao thành tích.
'Cũng phải thôi.'
Ngay cả ở trường cấp ba nơi các lớp bị chia nhỏ hơn, người ta vẫn thường xuyên so đo hơn thua với lớp khác, dù là đùa hay thật.
Có thể coi cái sự ám ảnh cuồng nhiệt với phần thưởng trong đại hội thể thao thời đi học giờ đây đã chuyển sang điểm số và các cuộc thi khác.
Thêm vào đó, vì nơi đây tập hợp toàn những kẻ xuất chúng nhất cả nước, nên sinh viên ở đây chắc chắn có xu hướng ám ảnh với thành tích hơn các trường khác.
Đáng tiếc là ở lớp của chúng tôi, ngoại trừ kỳ thi đầu tiên sau khi nhập học, cho đến nay điểm số của lớp 1 bên cạnh luôn cao hơn một chút.
Tôi phát vở cho đám sinh viên đang ngồi thành hàng cạnh chỗ mình rồi ngồi xuống.
"Tôi xem xong rồi. Hôm nay cũng cố gắng nhé."
"... Ừm..." Đám sinh viên lầm bầm với khuôn mặt rã rời như mọi khi.
Đúng lúc đó, tôi chạm mắt với cậu sinh viên ngồi ở góc cuối lớp. Narke nhìn thấy tôi liền nở nụ cười tươi và vẫy tay.
Cả lớp im bặt như bị dội gáo nước lạnh.
Họ nhìn qua nhìn lại giữa Narke và tôi, định nói gì đó với Narke nhưng lại ngập ngừng.
Cạch—
"Chào cả lớp, chúc một buổi sáng tốt lành."
"Chúng em chào thầy ạ."
Giáo sư bước vào lớp để sinh hoạt đầu giờ, đám sinh viên nhanh chóng trở về chỗ ngồi. Sau khi thông báo các việc trong ngày, giáo sư nhắc đến Narke.
"Hôm nay là ngày đi học đầu tiên của học sinh trao đổi. Cậu ấy sẽ học cùng chúng ta trong một năm, vậy nên hãy cùng nghe giới thiệu bản thân nhé."
Ánh mắt cả lớp lại đổ dồn về phía Narke. Cậu ta mỉm cười đứng dậy.
"Xin chào mọi người, mình là Narke Farnese, sẽ học cùng các bạn từ học kỳ này. Rất mong được mọi người giúp đỡ."
"Em đã liên tục đạt thành tích tốt ở trường cũ đúng không. Hy vọng em cũng sẽ đạt được kết quả tốt tại đây."
"Vâng, em cảm ơn thầy."
Sau khi kết thúc tiết học đầu tiên, Narke tiến lại gần tôi.
"Lukas." Narke thì thầm.
"Tớ nhận được tin rồi. Xin lỗi vì đã giao Pie cho cậu nhé. Chắc nó làm phiền cậu lắm hả?"
"Không sao, cũng khá ổn."
"Cảm ơn cậu vì đã trông nó giúp tớ. Nếu được thì…."
"Narke."
Một sinh viên rụt rè gọi Narke từ ngoài cửa lớp.
Narke bước ra ngoài một lát rồi quay lại với nụ cười và cái nhướn mày. Tôi hỏi về ý nghĩa của cử chỉ ẩn ý đó.
"Gì thế?"
"Cậu ta bảo tớ phải cẩn thận vì đang có tin đồn cậu là một Pleroma."
Thật là tử tế quá đi mà.
Tôi khẽ bật cười.
"Thế cậu trả lời sao?"
"Tớ bảo là tớ không nghĩ như vậy."
"......"
Từ nãy đến giờ toàn nghe thấy những câu trả lời cực kỳ thú vị.
Tôi suy nghĩ một chút rồi hỏi.
"Lát nữa ăn tối xong, chúng mình nói chuyện một lát được không?"
"Lukas."
Narke mở cửa phòng nghỉ ký túc xá bước vào.
Tôi xách cái lồng có Pie bên trong đặt lên bàn.
"Tôi mang Pie đến rồi đây."
"Narke!"
"Cảm ơn cậu. Nó vẫn ngoan chứ?"
"Vui lắm luôn!"
Narke không đáp thêm mà chỉ cười tươi. Tôi rót trà đặt trước mặt Narke rồi ngồi xuống.
"Đây."
"Tớ sẽ uống thật ngon. Cảm ơn nhé."
"Có gì đâu, cậu đã được giới thiệu về trường chưa?"
"Rồi, lớp trưởng đã giúp tớ. Nghe bảo từ hôm nay tớ có thể sử dụng sân tập cá nhân rồi. Lát nữa tớ định qua đó, cậu có muốn đi cùng không?"
Vì tôi cần phải nói chuyện với Leo về Narke, nên không được. Tôi khẽ lắc đầu rồi chuyển chủ đề.
"Không. Mà này… tôi có chuyện này thắc mắc."
"Chuyện gì?"
"Con này thuộc giống loài gì thế?"
"À, Pie ấy hả? Nó là thỏ cộc [note99439]."
Thỏ á? Tôi nhìn Pie mà vẫn không giấu nổi sự kinh ngạc.
"... Cậu là thỏ á?"
"Nói chính xác thì hơi khác với thỏ thông thường một chút. Trông giống chuột đúng không?"
"Ừ."
Trông giống hamster hơn là chuột.
"Chắc vậy rồi. Màu sắc và kích thước đều khớp mà. Mà này… chẳng phải cậu còn chuyện khác muốn nói sao?"
"Phải."
Tôi nhấp một ngụm trà rồi nói.
"Trước hết… tôi nghĩ mình nên nói điều này trước. Tôi có thể nghe được lời nó nói."
"Hả? Khụ khụ…!"
Narke quay đi ho sặc sụa. Cậu ta nhìn tôi với khuôn mặt không rõ là đang cười hay đang hoảng hốt, rồi hỏi lại.
"Cái gì cơ?"
Xem ra năng lực Thấu thị của cậu ta cũng không thể biết được đến mức này.
Cũng đúng thôi, nếu năng lực cấp 2 mà cái gì cũng biết thì cả thế giới này đã nằm dưới chân cậu ta rồi.
"Thật sao… không, hóa ra là cậu nghe được thật. Tớ biết cậu dùng được Thần lực nhưng không ngờ nó lại tương thích với Pie đến mức này."
Chắc hẳn vừa rồi cậu ta đã dùng Thấu thị để xác nhận điều đó.
Và… có vẻ như cậu ta không thể giao tiếp từ xa với Pie được. Nếu làm được thì Pie đã sớm bép xép với Narke chuyện tôi có thể nói chuyện với nó rồi.
Tôi chắt lọc các thông tin từ lời nói của Narke và ghi tạc vào đầu.
Pie từ trên vai Narke nhảy xuống mặt bàn.
"Giờ thì có tận hai người hiểu được lời mình rồi~! Ước gì có thêm nhiều người nghe được nữa!"
"Không được đâu. Nếu vậy giáo phận sẽ không để yên cho cậu đâu."
Narke xoa đầu Pie rồi mỉm cười. Sau đó, cậu ta lại nhìn thẳng vào tôi và hỏi.
"Cậu còn câu hỏi khác đúng không?"
Đúng là nói chuyện với người thông minh thật nhanh gọn.
"Phải, tôi có nhiều điều thắc mắc về cậu. Có thể hơi đột ngột nhưng đây là vấn đề quan trọng đối với tôi. Cậu có thể trả lời thành thật các câu hỏi của tôi không?"
"Được chứ, cậu đã cứu Pie mà, chút chuyện đó có là gì."
Tôi gật đầu rồi tiếp tục.
"Cơ sở nào khiến cậu nghĩ rằng những người khác không nên biết chuyện tôi sử dụng ma pháp?"
"Chuyện hôm đó hả. Chà, nếu tớ bảo đó là do trực giác thì… cậu có chấp nhận được không? Thật khó để giải thích rõ ràng."
Trực giác à.
Năng lực Thấu thị xét theo góc độ nào đó cũng có thể coi là như vậy. Không khác gì thông tin trên cửa sổ trạng thái.
Tôi gật đầu.
"Vậy còn lý do cậu nghĩ tôi không phải là Pleroma?"
"À, cái đó thì chắc chắn không phải rồi. Thứ nhất, cậu chưa từng chết."
Điểm này… hầu hết mọi người đều nghĩ vậy nên cũng không có gì đặc biệt.
Người ta tin rằng tôi không phải là một Pleroma thực thụ, mà là một kẻ mang đặc điểm của Pleroma. Điều này cũng dễ hiểu, vì vẫn có những kẻ dù chưa chết nhưng vẫn tuân theo ý nguyện của Pleroma đó thôi.
Narke nhìn xa xăm, trầm ngâm suy nghĩ.
"Tớ nhớ tin đồn về cậu chính xác là… năm bốn tuổi cậu đã uống máu động vật, năm năm tuổi thì giết người hầu. Lại còn có tin đồn cậu cướp đi ma lực của những người bên cạnh nữa."
"Cậu biết rõ quá nhỉ."
"Vì chuyện của cậu là chủ đề nóng ngay cả ở lãnh địa Giáo hoàng mà."
Narke uống trà, cân nhắc lời nói một hồi lâu rồi nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Cậu chưa từng tự ý uống máu. Cậu cũng chưa từng giết người. Nếu cậu hỏi cơ sở của việc này, thì tất cả vẫn chỉ là trực giác của tôi thôi. Nhưng đó là sự thật. Giờ cậu cũng biết rồi mà, đúng không?"
"Giờ mới biết?"
"Bởi vì cho đến cách đây không lâu, chính cậu cũng tin những lời nhảm nhí đó là sự thật."
"......"
Khóe môi tôi tự động nhếch lên.
Chuyện đó là đương nhiên rồi. Vì đó là trước khi tôi nhập hồn vào mà.
Ánh mắt vàng kim của Narke hiện lên tia sáng lạ kỳ.
Cậu ta đan hai tay vào nhau và hỏi tôi.
"Adrian Askanier không phải là một nhân vật tầm thường. Đúng chứ?"
"......"
"Đổ tội giết người của mình lên đầu em trai, một người bình thường không thể làm nổi chuyện đó đâu."
Adrian Askanier… đó là tên của anh trai tôi. Tôi vẫn giữ nụ cười trên môi và đáp lại.
"Phải."
Càng trò chuyện, tôi càng cảm thấy chắc chắn.
Người này, bằng mọi giá tôi phải biến cậu ta thành đồng đội của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn