Chương 69: 69
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~38 phút đọc · Tạo 31/07/2026
69 Tập 1
"…Cái gì…?"
"Hả?"
Cả Leo và Elias đồng thời tắt ngóm nụ cười, nhìn tôi với gương mặt đờ đẫn. Giờ nhìn lại, ngay cả Narke cũng đang trợn tròn mắt, há hốc mồm.
'Chắc là mình đã nói ra trước khi cậu ta kịp dùng Thấu thị rồi….'
"Hả hả hả hả hả?!"
Elias định bật dậy nhưng vì bị Leo giữ lại nên đành ngồi phịch xuống chỗ cũ và hét lên.
"Tại sao cậu lại uống thứ đó?!"
"Chuyện này rốt cuộc là thế nào đây, Lukas."
"Đúng như những gì tớ vừa nói đấy."
"Cậu có biết nó sẽ gây ra tác dụng gì không?"
Leo gặng hỏi từng chữ một đầy nhấn mạnh.
"Chẳng lẽ tớ lại định uống mà không biết sao?"
"Hiện tại tớ không thể hiểu nổi một cách lý trí việc cậu nói sẽ thử yêu một Pleroma, nhưng phải rồi, nếu là cậu thì chắc chắn sẽ làm thế để dò hỏi kế hoạch của Gerda Assmann."
"Cậu nắm bắt chuẩn đấy."
Tôi nhìn quanh đám bạn rồi tiếp lời.
"Gerda Assmann có thể quay lại thế giới của Pleroma bất cứ lúc nào, nên việc dùng ma pháp lên cơ thể cô ta rủi ro rất lớn. Ngược lại, nếu dùng lên chính tớ thì chẳng có vấn đề gì cả. Tiện thể cô ta nói mình có thể đọc được cảm xúc, nếu tớ khiến cô ta nghĩ rằng mình đang nắm thóp được tớ trong lòng bàn tay thì cô ta sẽ lơi lỏng cảnh giác, khi đó công việc sẽ dễ dàng hơn."
"…Từ trước đến giờ cậu vẫn luôn có tinh thần xả thân vì nghĩa cao cả quá nhỉ."
Leo nheo một bên mắt, mỉa mai.
Tôi luôn nghĩ thế này, cậu ta luôn phản ứng bài trừ ngay lập tức với những việc có vẻ phi lý. Thực ra nếu là tôi, khi nghe ai đó phát ngôn như vậy, tôi cũng sẽ phản ứng tương tự thôi.
Dù sao thì thứ tôi cần không phải là sự ngăn cản đơn thuần, mà là một lý do để ngăn cản.
"Nếu cậu phản đối, tớ muốn cậu chỉ ra chính xác điểm bất ổn trong kế hoạch này."
"Có thể vì suốt 10 năm qua cậu không ra ngoài nên thiếu kinh nghiệm, nhưng cậu có nghĩ rằng sau khi đã yêu kẻ Pleroma đó, cậu còn có thể phản bội và khiến cô ta phải chết không? Cậu có tự tin rằng mình sẽ không giúp sức cho kế hoạch đó không?"
Tớ có.
Leo hẳn sẽ nghĩ tôi thiếu kinh nghiệm khi nhớ về thân phận Luca, nhưng từ trước đến nay tôi chưa bao giờ hành động thiếu sáng suốt đến mức quên đi việc mình phải làm.
Leo nhìn biểu cảm của tôi rồi nói tiếp.
"Phải, cậu sẽ nói là có. Ai cũng nói thế cả. Và rồi ai nấy khi trở về đều như bị rơi mất một con ốc vít nào đó trong đầu."
Chuyện đó… theo những gì tôi quan sát người khác từ trước đến nay, đúng là như vậy thật.
Có rất nhiều chuyện mà người ngoài nhìn vào hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Tôi từng nghĩ việc đám bạn thất tình rồi uống say mướt rồi gọi điện lúc rạng sáng là những lời nhảm nhí sáo rỗng, cho đến khi biết đó là chuyện thực sự xảy ra thì tôi chỉ biết cười vì quá nực cười.
Suốt cả cuộc đời mình, tôi đã cố gắng để thấu hiểu nhưng chưa bao giờ thành công dù chỉ một lần.
Thế nhưng, giờ là lúc tính cách này phát huy tác dụng.
Tôi có thể cam đoan rằng mình có thể vạch ra ranh giới một cách sắc lẹm hơn bất cứ ai.
"Có thuốc giải mà, rốt cuộc vấn đề là gì chứ? Xong việc thì giải độc là được."
"Vấn đề là ai cũng không chịu uống thuốc giải cơ~" Elias mỉm cười rồi chống cằm.
Leo đồng tình.
"Phải. Những cảm xúc đó cũng là một loại gây nghiện. Ban đầu thì không sao, nhưng nếu cứ tiếp tục dùng thuốc, cậu sẽ đẩy bản thân vào những cảm xúc và tình huống đó theo quán tính."
Nghiện sao.
Một góc nhìn mới đấy.
Nghĩa là những kẻ uống thuốc dù được đưa thuốc giải cũng sẽ né tránh… Tôi bắt đầu tò mò không biết họ đã uống loại mạnh đến mức nào.
"Đúng là nghe cũng có lý đấy. Nhưng không cần phải lo lắng đâu. Vì đã có các cậu mà."
"Chúng tớ?"
Elias nhướng mày.
"Nếu tớ không chịu uống thuốc giải, các cậu cứ giữ chặt tớ lại rồi ép uống bằng được. Nhờ các cậu đấy."
Leo nhíu mày có vẻ không hài lòng, cậu ta xoa cằm một hồi rồi gật đầu.
"Hừm…. Ba đứa mình thì chắc chắn làm được rồi."
"……."
Nhìn kỹ thì tên này còn ghê gớm hơn cả tôi.
Đây đâu phải thuốc làm mất trí não đâu, dù có thế nào đi nữa thì các cậu định dùng ma pháp để trấn áp tớ đến mức nào mà phải cần đến cả ba người cơ chứ….
Nghe giọng điệu đó thì có vẻ không phải là xô xát chân tay bình thường mà sẽ huy động cả ma pháp. Nếu chỉ là xô xát chân tay thì ngay từ đầu Luca chẳng thể thắng nổi bất kỳ ai trong ba người ở đây.
Đúng lúc đó, Elias cười hớn hở nói.
"Này, nhưng mà cái này chắc vui lắm đây. Lúc nào cũng chỉ thấy cậu mặt mày nghiêm nghị nghe giảng, tớ tò mò không biết cậu sẽ phản ứng thế nào đây?"
"Tớ cũng thế."
"Các cậu phải trực tiếp đến tận nơi đó thì mới thấy được…."
Leo vùi mặt vào tay lầm bầm. Rồi cậu ta nhìn tôi và nói.
"Được rồi, tớ sẽ mang thuốc đến."
"Cảm ơn cậu."
"Đổi lại, hãy hứa với tớ."
Tôi nhìn thẳng vào cậu ta, Leo nói với vẻ mặt nghiêm túc.
"Tớ đang nói đến trường hợp vạn nhất mọi chuyện đi chệch hướng. Dù bọn tớ có dùng bất cứ biện pháp nào để không phải đối đầu với cậu, thì hãy hiểu rằng đó không phải vì bọn tớ ghét cậu."
"Bất cứ biện pháp nào là cái gì."
"Tớ nghĩ cậu không nên nghe thì tốt hơn, Lukas."
Narke mỉm cười nói.
"……."
Đến mức tên đó nói như vậy thì đúng là không nên nghe thật.
* Tôi hoàn toàn có thể hiểu được phản ứng của Leo.
Bị tình yêu xoay như chong chóng rồi phản bội đồng đội, đứng về phía kẻ thù?
Dù nghe thật nực cười nhưng đó không phải là một khả năng có thể hoàn toàn ngó lơ.
'Dù không lo lắng đến mức đó thì mình cũng chẳng có ý định đầu quân cho phe Pleroma đâu.'
Xét về chỉ số ma pháp, một khi tôi rơi vào tay kẻ thù thì mọi chuyện sẽ trở nên cực kỳ rắc rối, nên họ càng coi đó là một vấn đề lớn cũng phải thôi.
"Oa, đóng gói xịn xò thế."
Dù là trưa cuối tuần, nhưng chúng tôi vẫn tập hợp lại khi nghe tin kiện hàng đã đến.
Elias trầm trồ khi nhìn chiếc hộp gỗ tối màu được viền vàng kim.
Leo vẫn với khuôn mặt đầy vẻ e dè, mở khóa hộp.
Bên trong là mười chiếc lọ chứa chất lỏng màu vàng.
Leo lấy chiếc lọ ngoài cùng bên trái đưa cho tôi.
"Đây. Thử nghiệm một lần xem. Đây là loại nhẹ nhất nên việc giải độc cũng sẽ dễ dàng."
Cách sử dụng rất đơn giản. Chỉ cần uống rồi nhìn vào mắt người khác là được.
Nên thử nghiệm với ai đây.
Tôi suy nghĩ một lát rồi cất lời.
"Tớ đi gặp giáo sư một lát. 5 phút nữa gặp lại ở đây nhé."
"Cái gì? Đi cùng với!"
Elias hét lên.
Tôi lập tức dịch chuyển về ký túc xá, cầm giáo trình rồi hướng ra ngoài.
Chẳng biết đến từ lúc nào, Elias lại dùng ma pháp làm chiếc nạng bay lơ lửng và khoác tay lên vai tôi.
"Phải đi cùng chứ, Luca. Chuyện thú vị thế này mà cậu định xem một mình sao?"
"Chống nạng cho hẳn hoi vào đã. Phải mau khỏi chứ."
"Biết rồi, nhưng mà…."
Tôi tìm đến phòng nghiên cứu của giáo sư chủ nhiệm và gõ cửa.
Elias cười khì khì nói.
"Gu của cậu thế này à? Ngoài 60 thì dù gì cũng hơi quá…."
"Không phải."
Tôi trả lời ngay cả khi Elias chưa dứt lời.
Dù sao đây cũng chỉ là thử nghiệm.
Nếu dùng với học sinh thì hiện tại không có người bạn nào phù hợp để gọi đến ngay, còn nếu dùng với người lạ thì việc đột ngột giữ họ lại sẽ không đủ thời gian để kiểm chứng hiệu quả của thuốc, nên tôi đã chọn đối tượng thích hợp nhất trong tình huống này.
Đặc biệt, vì đây là đối tượng mà chỉ cần nhìn thôi là cơn buồn ngủ đã kéo đến nên sẽ rất dễ để kiểm chứng hiệu quả.
Dù cảm thấy có lỗi với giáo sư về nhiều mặt, nhưng vì tôi sẽ giải độc ngay sau 5 phút nên chắc sẽ không nảy sinh vấn đề gì lớn.
"Mời vào."
"Thưa giáo sư, em có câu hỏi ạ."
"Còn cậu sinh viên phía sau là ai?"
"À, em đi theo để nghe cùng ạ."
Elias hì hục đáp lời.
Nhìn kiểu gì cũng không giống một kẻ đến để học, nhưng giáo sư cũng mặc kệ và ra hiệu vào cuốn sách của tôi.
"Xem chỗ nào nào."
Tôi đưa sách cho giáo sư và hỏi.
"Em đã học được rằng nếu vi phân tổng hữu dụng của ma pháp sẽ trở thành hữu dụng biên, em muốn được nghe lại quá trình tính toán đó một lần nữa ạ."
Tôi tận dụng thời điểm giáo sư đang nhìn vào cuốn sách, dốc ngược lọ thuốc trong tay vào miệng rồi nuốt chửng. Vẫn chưa có bất kỳ sự thay đổi nào.
"Đúng vậy. Phần này nghe càng nhiều thì càng dễ hiểu. Nào, hãy nhìn xem, ở đây có phần ghi là Delta X. Em còn nhớ Delta là lượng biến thiên chứ?"
"Vâng, em biết ạ."
Giáo sư vẫn chỉ đang chỉ tay vào giáo trình, chưa nhìn tôi.
Elias đứng phía sau nín cười quan sát tình hình.
"Hãy nhìn vào hàm hữu dụng. Trục hoành là ma pháp, trục tung là hữu dụng. Hữu dụng biên là lượng tăng thêm của hữu dụng khi tăng thêm một đơn vị tiêu dùng ma pháp. Nào, giả sử chúng ta tăng lượng tiêu dùng thêm một khoảng Delta X ở đây. Khi đó, trên trục tung của đồ thị cũng sẽ xuất hiện một lượng tăng thêm. Đây chính là Delta U."
Đúng lúc đó, giáo sư ngẩng đầu lên và chạm mắt với tôi.
"Đến đây thì em hiểu rồi chứ?"
* Ngạc nhiên thay, chẳng có bất kỳ sự thay đổi nào cả.
'Nhưng bù lại thì nội dung bài học được tiếp thu khá tốt.'
Thì được nghe giải thích nên đương nhiên là vậy rồi. Quả nhiên việc học hành cứ càng lặp đi lặp lại thì hiệu quả càng cao.
Khi quay trở lại điểm hẹn, Leo - người đang đợi tôi cùng với Narke - lập tức hỏi.
"Thế nào rồi."
"Vẫn y như bình thường."
"Oa, thực sự sao cậu có thể thản nhiên đến mức này nhỉ~" Elias dịch chuyển theo sau rồi cười nói.
Leo gật đầu, lấy ra lọ thuốc nằm ở vị trí thứ ba từ bên trái.
"Mỗi người mỗi khác nên cũng đành chịu thôi. Thế nên mới phải kiểm tra rồi mới đi được. Tớ thấy cậu… chắc cấp độ 1 là không ăn thua rồi."
"Cậu chỉ nhìn thôi mà cũng biết sao."
"Tính cách con người đâu có dễ thay đổi."
Leo đưa lọ thuốc cho tôi.
Sau đó, qua nhiều lần thử nghiệm sai lầm, tôi nhận ra rằng để nảy sinh cảm tình mang tính con người thì phải bắt đầu từ cấp độ 5.
"Cậu là người máy đấy à?"
"Nói nhảm gì thế…."
Tôi cười nhẹ trước lời lảm nhảm của Elias rồi bỏ lọ thuốc cấp độ 6 vào túi.
Nhìn thấy có đến tận 10 cấp độ, tôi nghĩ việc cấp độ 5 mới bắt đầu có tác dụng chắc cũng chỉ là mức trung bình thôi.
Cuối cùng, tôi đeo kính vào, nhìn vào gương và hoàn thiện công thức ngoại hình đã ghi chép trước đó trong đầu.
Trong nháy mắt, mái tóc tôi trở nên xoăn nhẹ mềm mại và chuyển sang màu đỏ. Những đốm tàn nhang được tạo ra để làm phân tán sự chú ý cũng hiện rõ lại trên da.
Đúng lúc đó, Elias chỉ vào túi áo tôi và nói.
"Cái đó không phải kiểm tra sao? Tớ thấy với cậu thì nó vẫn còn nhẹ đấy."
"Không, vì cô ta có thể đọc được cảm xúc nên phải cẩn thận. Thay vì đột ngột nhảy vọt qua, thì cứ tuân thủ đúng trình độ mà tăng lên sẽ tốt hơn."
Narke, người nãy giờ vẫn ngồi yên quan sát, khẽ lắc đầu.
"Lukas, đợi chút. Cấp độ 6 hay 7 gì thì tớ không quan tâm, nhưng giờ hãy thay quần áo đi. Thay cả kính mới sạch sẽ hơn nữa."
* Vì lúc đó vẫn chưa uống thuốc nên tôi chẳng có cảm xúc gì, do đó tôi đã không ý thức được rằng khi đi gặp người mình có cảm tình, ai nấy đều sẽ chăm chút vẻ ngoài dù chỉ một chút.
Đó là bởi tôi chỉ tập trung vào chức năng của việc cải trang.
Vì lý do đó mà tôi lại bị Elias mắng là người máy thêm một lần nữa, tôi cảm thấy có chút oan ức. Ngay từ đầu vì không có cảm xúc nên mới phải huy động đến thuốc, chứ nếu có thì tôi đã chẳng làm thế này.
Trên hết….
'Dù sao thì đó cũng là kẻ thù mà mình phải xử lý.'
Trong trạng thái tự nhiên, việc nảy sinh cảm tình tốt đẹp lại càng khó khăn hơn gấp bội.
Tôi đã gửi thư hẹn trước cho Gerda Assmann.
Tôi nhấn chuông cửa, khẽ hắng giọng, đưa tay đeo găng lên miệng và uống lọ thuốc cấp độ 6.
'Hy vọng không phải là kẻ khác xuất hiện.'
Vẫn chưa có sự thay đổi nào, nhưng tôi đã có kinh nghiệm rằng hiệu quả sẽ xuất hiện ngay khoảnh khắc nhìn vào mắt người khác.
Dù vậy, phòng hờ trường hợp vạn nhất tôi cũng đã mang theo thuốc giải nên sẽ không nảy sinh vấn đề gì.
Đang nỗ lực không đưa mắt nhìn quanh quất thì cửa mở.
"Anh đến rồi à."
May thay, người xuất hiện trước mặt tôi là Gerda Assmann.
Assmann mỉm cười mở rộng cửa.
"……."
"Anh Weichel?"
"…À, vâng. Rất vui được gặp lại cô. Cảm ơn cô đã dành thời gian."
"Có gì đâu. Vào đi."
Cấp độ 6 hơi mạnh đấy nhé.
Nảy sinh cảm xúc thế này với một đối tượng hoàn toàn không nằm trong diện cân nhắc, đúng là kỹ thuật tốt thật.
Tôi nhìn quanh khi Gerda đã khuất khỏi tầm mắt.
Trước tiên, không nói đến tầng 2 và tầng 3 - nơi ít khách khứa lui tới - thì tầng 1 vẫn hiu quạnh như trước.
Không, có một thứ mới xuất hiện. Ở căn phòng nhìn thấy phía bên kia hành lang, có một bằng học vị mang tên Gerda Assmann được lồng khung treo trên tường.
'Chắc là Abin Assmann đã đổi tên nhân tiện việc được tái sinh rồi.'
Tấm bằng học vị treo cạnh đó ghi cái tên Eric Assmann.
Chắc là Pleroma đã chuẩn bị cho họ. Bởi vì họ cần phải tạo ra một cuộc đời mới trong suốt 25 năm qua sao cho khớp với mốc thời gian hiện tại để không gặp vấn đề gì dù có bị báo cáo đi chăng nữa.
Điều đó có nghĩa là bọn chúng có ý định sử dụng họ một cách tử tế.
'Ngắm nghía đến đây thôi.'
Nếu soi mói quá kỹ sẽ chỉ chuốc lấy sự nghi ngờ.
Khi tôi quay mặt đi nhìn về phía chiếc sofa chẳng có gì đặc biệt ở phía trong, Gerda Assmann vừa đặt trà xuống vừa hỏi.
"Người bạn đi cùng anh lần trước không đến sao."
"Cậu ấy có việc bận ạ."
Tôi trả lời với một nụ cười dịu dàng.
Gerda mỉm cười đầy ẩn ý và đang săm soi tôi.
"Vậy sao? Thật sự sao?"
"…Chịu thôi. Cô nghĩ thế nào?"
Tôi cũng cười theo cô ta rồi nghiêng đầu.
Nhìn biểu cảm và lời nói đó, chắc chắn đối phương đã biết được tình trạng của tôi. Cô ta đã nhận ra tôi đến đây không phải vì việc kinh doanh báo chí.
'Nhanh hơn mình tưởng đấy.'
Tôi vốn không định để lộ nhanh như thế này. Tôi cứ ngỡ dù có dùng năng lực nhận ra thì cô ta cũng sẽ giả vờ như không biết chứ.
Dù sao thì Leo đã đoán sai hoàn toàn rồi.
Khác với cái nóng râm ran trên khuôn mặt do phản ứng hóa học tạo ra, lý trí của tôi vẫn đang vận hành cực kỳ tốt.
Tất nhiên nếu tăng lên đến cấp độ 10… thì tôi cũng hơi thiếu tự tin một chút.
May thay, Gerda chỉ cười rồi nhắc lại mục đích tôi đến đây.
"Bắt đầu phỏng vấn thôi nào. Chúng ta đã hẹn là làm đến 7 giờ đúng không? Chỉ còn 40 phút nữa thôi."
"Được thôi."
Bắt đầu câu chuyện tốt đấy.
Từ bây giờ tôi sẽ dùng cảm xúc của mình mà đối phương đã biết để làm lá chắn nhằm dò hỏi những thông tin mà Pleroma đã tạo ra.
Sau này, để nắm bắt được kế hoạch thực sự của Pleroma, trước tiên tôi phải trở nên thân thiết với Gerda Assmann.
Muốn vậy thì phải biết cô ta là hạng người nào đã chứ.
Cứ thế, tôi đã đặt ra hàng loạt câu hỏi điều tra lý lịch cho Gerda Assmann suốt một hồi lâu.
Đến 6 giờ 58 phút, Gerda hỏi.
"Nào, vậy là hết câu hỏi rồi chứ?"
"Không ạ."
Gerda trợn tròn mắt nhìn tôi như muốn hỏi còn chuyện gì nữa.
"Từ bây giờ cô có rảnh không ạ?"
Chết tiệt thật…. Phải thốt ra những lời này từ chính miệng mình với một kẻ mà mình hoàn toàn không có ý định gì… suy nghĩ đó cùng một cảm giác hụt hẫng nặng nề ập đến, nhưng thuốc phát huy tác dụng cực kỳ xuất sắc.
Ngay lập tức mọi sự tự ti bay biến, chỉ còn nhịp tim là đập nhanh hơn.
'Hóa ra có thể dùng vào mục đích này.'
Phải ghi nhớ mới được.
Gerda Assmann bật cười hỏi lại.
"Từ bây giờ sao? Rõ ràng anh nói phỏng vấn chỉ đến 7 giờ thôi mà."
"Đúng là vậy. Nhưng bây giờ tôi đã thay đổi ý định rồi."
"Chắc không phải là về việc kinh doanh báo chí đấy chứ?"
"Làm sao có thể chứ."
Trước lời nói của tôi, Gerda mỉm cười đầy ý nhị rồi nghiêng đầu không đáp.
"Cô nói cô mới lên thủ đô được một tuần đúng không. Có một nhà hát cách đây 30 phút đi xe ngựa, cô biết chứ?"
"Ra là vậy. Để lần sau tôi phải ghé thử mới được."
Gerda nhếch mép cười, nụ cười pha lẫn sự trơ trẽn.
Cô ta nãy giờ vẫn không rời mắt khỏi tôi để quan sát phản ứng.
Tôi nén lại ham muốn dẹp hết mọi thứ để về ký túc xá, mỉm cười hỏi.
"Không ạ. Vở kịch của Schiller sẽ được công diễn sau một tiếng nữa, nếu cô không phiền, cô có thể cho tôi cơ hội được đồng hành cùng không?"
* Gần nửa đêm hôm đó tôi mới trở về ký túc xá.
Sau đó, tôi bị dẫn dắt bởi Pie - người đang chực chờ sẵn trong phòng tôi - để dịch chuyển đến điểm hẹn một lần nữa. Chẳng sai vào đâu được, đám bạn đang tụ tập chờ sẵn.
"Các cậu thức trắng đêm bắt Pie không được ngủ chỉ để gọi tớ đến giờ này thôi sao?"
"Phải! Phải uống thuốc giải chứ!"
Còn vụ đó nữa nhỉ.
Tôi uống cạn chất lỏng trong suốt mà Leo đưa cho trong một hơi.
"Thế, kết quả thế nào rồi?"
"Kết quả gì chứ, mới chỉ bắt đầu thôi mà."
"Tớ hỏi là đã hẹn được buổi sau chưa."
Tôi tháo kính ra, ấn vào mắt và trả lời.
"Hẹn rồi, còn phải hỏi à."
"Chà, dù đã che giấu bằng tàn nhang với kính mắt nhưng khí chất em trai của Adrian Ascannien vẫn chẳng lẫn đi đâu được nhỉ~."
"Cậu thấy vui khi khen ngợi Hoàng đế sao?"
"À, thôi chết."
Elias mỉm cười lắc đầu.
Tôi dồn hết chút sức lực cuối cùng của ngày hôm nay để ngồi phịch xuống ghế như muốn tan chảy.
Thuốc là thuốc, nhưng khi đối mặt với một Pleroma, tôi không tài nào lơi lỏng cảnh giác được.
'Dù sao thì đối phương cũng sẽ chỉ nghĩ là tớ đang lo lắng thôi nên không vấn đề gì.'
"Tớ đã hẹn gặp lại vào ngày mai. Ngày mai tớ sẽ mang theo loại cấp độ 7."
"Chắc cậu lại trở thành người máy rồi đây…."
"Không đâu."
Tôi cười nhạt rồi tiếp lời.
"Đã đến lúc phải tăng tốc rồi. Vì tớ cũng phải trở thành một Pleroma mà."
"Hửm?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn