Chương 43: 43
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~30 phút đọc · Tạo 31/07/2026
43 Tập 1
"Ừm, đúng rồi~ Ở đây cũng ghi ước chừng là cuối 20, đầu 30 nè. Giờ thì tớ hiểu sao Lukas mày lại bình thản thế rồi."
Narke mỉm cười dịu dàng, lật một cuốn tạp chí khác. Leo thì chống trán, mắt lờ đờ, chỉ nhấc mí lên nhìn tôi rồi nhỏ giọng hỏi.
"Trước cậu có nói với tớ là không cần chặn mấy cái báo lá cải này, nhưng... đọc bài hôm nay rồi mà giờ vẫn định lợi dụng nó à?"
"Đúng vậy."
"Haiz..."
Leo lấy cả hai tay ấn mạnh vào mắt.
Một người cứ phải hành xử nguyên tắc từng li từng tí như vậy mà vẫn có thể thân thiết với Elias thì cũng lạ thật.
Nhưng nghĩ kỹ thì Leo cũng có phần nào khá giống Elias.
Nếu không, thì cậu ta đâu thể ép nào nhà Wittelsbach phải cấp cho tôi cả căn cước giả được.
Lúc đó, Narke nhìn tôi chăm chú rồi lên tiếng.
"Lukas."
"Hửm?"
"Có hơi mệt đấy, nhưng tớ nghĩ cậu sẽ làm được thôi. Cố lên."
Có lẽ cậu ấy vừa dùng năng lực 'Tiên tri'.
Nghĩa là về tổng thể thì mọi chuyện vẫn thuận lợi.
"Cảm ơn."
"Ê, ở đây lại viết là cậu mắc chứng sợ giao tiếp nên chẳng gặp ai cả. Cùng một người mà đưa tin thì ít ra cũng phải thống nhất chứ, làm trò gì vậy?"
Elias lại phá lên cười.
Khiến tôi cũng cười theo.
"Đưa tin kiểu này thì càng có lợi cho tớ thôi."
"Bình tĩnh ghê ha. Cậu đang tận hưởng cảm giác mình trở thành kẻ ngốc trong mắt cả cái Đế quốc này sao?"
"Ờ, cũng không thể phủ nhận. Dù về mặt tìm hiểu sự thật hay giành lấy niềm tin của dân chúng thì cũng đã hỏng hết rồi."
Bất kể muốn lý luận kiểu gì thì thông tin phải ăn khớp với nhau mới được.
Cuộc chiến này vốn đã ngã ngũ từ đầu. Bởi vì Nikolaus không phải người có thật, mà chỉ mới được "sinh ra" trong nửa cuối năm nay thôi.
"Niềm tin à~ Hay đấy. Thế thì xong rồi."
"Ừ. Người nào thấy hứng thú thì tất nhiên sẽ đi tìm thêm các tờ báo lá cải khác có nhắc đến Nikolaus."
"Nếu là tớ thì vét sạch cả sạp báo luôn. Nói thật nhé, sau khi xử lý vụ kết giới xong, tớ đã định điều tra xem Nikolaus rốt cuộc là ai đấy."
"......"
Đột nhiên nổi hết cả gai ốc.
Tôi cố gắng tỏ ra thản nhiên rồi gật đầu.
"... Ra vậy. Nhưng cậu nghĩ xem, mở ra thì tờ nào cũng nói khác nhau hết thì sao?"
"Thế thì bực chứ. Vậy rốt cuộc cái nào mới thật? Thôi kệ, cũng là lỗi của tớ khi nghĩ có thể tìm thấy manh mối dựa vào mấy tờ tạp chí đó... Chắc thế."
Elias nhún vai.
Đúng vậy.
Điều này cũng đúng cho dù người đọc không có thái độ "nhất định phải đào ra bằng được".
Nếu đọc cái nào cũng thấy không giống với cái nào, thì ai cũng dễ dàng nhận ra rằng những thứ mình đọc không hề đáng tin, chỉ toàn là tin giật gân thôi.
Mà ngay cả khi có thống nhất thì cũng chẳng hại gì.
Tin tức toàn sai thì dù "khớp nhau" đi chăng nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi.
Nói chung, chỉ thấy vừa buồn cười vừa biết ơn.
Lúc đó, nét mặt Leo càng méo mó hơn trước mớ thông tin giả chồng chất.
"Khoan. Nghĩ lại thì... vụ sợ giao tiếp đấy từ đâu ra vậy?"
"Họ phỏng vấn được một người nói từng là bạn hồi nhỏ của Nikolaus. Lukas, cậu đọc chưa?"
"Rồi."
Đó là lời phỏng vấn của một người đến từ Thánh quốc.
Ông ta khẳng định hồi nhỏ mình từng có người bạn tên Nikolaus.
Còn bảo rằng "Nikolaus" đó hay làm mấy trò ma thuật khó tin từ bé, rồi một ngày bỗng biến mất, từ đó tới giờ không còn ai thấy cậu nữa.
Có trường hợp hiếm hoi, không phải do di truyền mà đột nhiên giữa hai người hoàn toàn không có ma thuật lại sinh ra một pháp sư.
Có lẽ ông ta nghĩ Nikolaus là một trường hợp như vậy.
Dĩ nhiên người đó không phải tôi, nhưng kịch bản này lại quá khéo léo và còn hữu ích đối với nhiều người.
Khóe miệng Leo trễ xuống, ngạc nhiên hỏi.
"Cái gì, bạn hồi nhỏ của Nikolaus á?"
"Ừ."
"... Làm như trên đời có mỗi một Nikolaus chắc?"
Leo lẩm bẩm đầy hoài nghi.
Tôi đồng ý.
Nhưng với báo lá cải, chuyện xác minh thật giả không quan trọng.
Chỉ cần có chi tiết cụ thể và câu chuyện hấp dẫn thì cũng đủ khiến người ta tin rồi. Dân thường cũng chẳng mấy ai đi soi kỹ xem có đúng hay không.
'Chắc nên kiểm tra lại nhiệm vụ thôi.'
Đầu tiên, là nhiệm vụ đề xuất.
< Chương 4. Nước chảy đá mòn (2) > Đề xuất 3: [Ấn tượng] giữ vững 5 điểm. (? /N) (152 giờ 17 phút 53 giây) Route 1 - < Chapter 5. Dục tốc bất đạt (1) > Route 2 - < Chapter 5. Chớ vội khen ngợi một ngày khi trời chưa tối > Giữ vững 5 điểm.
Tức là đừng để rớt xuống 4 điểm.
Nói thế thì cũng nguy hiểm thật.
Nếu làm tròn ở số thập phân thứ ba thì vừa đúng 5 điểm.
Dù làm tròn ở số thập phân thứ tư thì vẫn là 5. 002 điểm.
Dẫu vậy vẫn còn hy vọng.
Cái việc điểm càng ngày càng khó nâng, ví dụ như thế này.
Từ bậc 1 lên bậc 2 thì chỉ cần 10 triệu, nhưng từ bậc 2 lên bậc 3 thì lại cần đến 100 triệu. Nghĩa là dù có giảm đi thì cũng không dễ tuột bậc ngay.
Lukas René Askanier Ấn tượng: -9. 9 (+0. 1) [+5. 0015129]
'Mới nãy đuôi còn là 15131, giờ tụt xuống 15129 rồi.'
Nhưng mức này thì vẫn xem như chỉ đang dao động quanh một chỗ.
Trong tình cảnh bị một hãng tin lớn như Dasrote tấn công, giống lần trước phát sóng trực tiếp tăng vọt 3 điểm, thì lần này cũng có thể rớt thẳng xuống từng đơn vị 1 điểm.
Tuy tin của họ có lợi cho tôi, nhưng không được phép lơ là, phải tính toán thật kỹ lưỡng.
"Báo Dasrote hôm nay ra mấy giờ?"
"Sáu giờ sáng."
Leo thấp giọng đáp.
Giờ phát hành báo là 6 giờ sáng và 6 giờ tối. Quanh mốc giờ này lượng bán sẽ tăng.
Giờ đã 11 giờ 50 phút tối, nghĩa là biến động điểm ấn tượng ngày hôm nay tôi đã trải qua hết rồi.
Hẳn là suốt cả ngày đã lên xuống liên tục...
Nhưng nhờ buổi phát sóng trực tiếp cùng họp báo ở Bayern, đến giờ vẫn giữ được đà tăng.
'Mọi thứ sẽ bắt đầu từ ngày mai.'
Dasrote vốn là nhật báo.
Từ lúc họ chính thức đăng tin về việc tôi dính vào "bảy bến đỗ" thì điểm ấn tượng sẽ bắt đầu giảm dần.
Coi là chuyện hoang tưởng vô căn cứ cũng được, nhưng vẫn có lắm kẻ vẫn tin lời báo lá cải.
Và vì thế, chúng có thể dồn một người đến bước đường cùng.
Thậm chí, nếu nội dung có tính thuyết phục, điểm ấn tượng sẽ không chỉ giảm từ từ mà còn tuột dốc không phanh.
"Leo, khi nào cậu định tung lời đe dọa?"
"Tớ sẽ triệu tập một cuộc họp vào tối mai."
Leo xoa thái dương, nhắm mắt trả lời, chắc cũng thấy mệt đầu vì toàn chuyện rắc rối này lắm.
"Ừ, cảm ơn trước nhé."
"Giá mà làm sớm hơn được... Nếu cậu thấy không chịu nổi thì cứ bảo. Sáng mai tớ về Bayern gặp mẹ để nói chuyện luôn."
"Ồ hô, vậy ra cậu trốn học bằng cách này~" Elias cười xen vào.
"...! Cậu nghĩ tớ bỏ học để đi chơi như cậu chắc?!"
"Hả...? Tớ chỉ buột miệng ghen tị thôi mà?! Tớ sống sao mà cậu cứ nghĩ ngay theo hướng đó chứ~?"
Cũng chẳng trách được... Đúng là dễ nghĩ vậy thật.
Tôi cũng nghĩ như Leo.
"Với lại tớ chưa từng chơi bời gì hết! Chỉ là đi thám hiểm thôi."
"Thám hiểm gì mà suốt ba tháng liền?!"
Tôi lắc đầu, cắt ngang cuộc cãi vã của Elias với Leo.
"Không sao đâu. Khoảng thời gian đó là đủ rồi."
Tối mai... thì tin đồn "bảy bến đỗ" sẽ được công bố.
Dù sao, điều quan trọng nhất là nó có trở thành trận chiến lâu dài hay không.
Từ ngày mốt trở đi, chuyện về tôi sẽ lắng xuống. Không hẳn là biến mất hoàn toàn, nhưng ít nhất những tin kiểu quá giật gân sẽ bị cắt bỏ.
Đây là lúc phải xét kỹ từng kế hoạch của bọn họ.
Chọn đúng thời điểm này để tung tin có phải hơi bất hợp lý không?
Sao lại tung ra ngay lúc mức ủng hộ của tôi đang lên chứ?
'Đúng là ngu ngốc.'
Nếu chờ đến lúc tôi được coi như một "vị thánh nhân không một vết nhơ" rồi mới ném bom scandal thì đó mới là cú chí mạng.
Thế mà họ chẳng đủ kiên nhẫn để đợi đến lúc đó.
Tôi ngả người ra ghế, gõ đầu bút lên giấy.
Nhìn mực thấm dần, đầu óc tôi cũng dần trở nên rõ ràng.
Quá hiển nhiên.
Mục tiêu của chúng chỉ là dùng vài câu giật gân với tấm ảnh gây sốc để nâng số báo bán ra ngay lập tức.
Nếu thật sự muốn hủy hoại Nikolaus về mặt xã hội, chúng đã chẳng tung mấy thể loại bài như "37 lý do ông ta phải đeo mặt nạ" vô vị đó.
Thời điểm này, nhờ buổi phát sóng trực tiếp mà độ quan tâm đang bùng nổ, chính là cơ hội vàng để kiếm tiền.
'Giờ chỉ cần hốt cú lớn một lần cho đủ doanh số, rồi nếu sau này mức ủng hộ của mình lại tăng, thì chúng lại có thêm một vụ lớn khác để đánh, vậy là tận hai lần kiếm lời.'
Tiếc thay, lần sau đó thì tôi đã là học viên rồi, chẳng còn cơ hội để đưa tin kiểu này nữa.
Dù gì thì mục đích cũng đã rõ.
Không có thế lực nào đứng sau giật dây để đẩy Nicoluas xuống vực. Vậy thì trận chiến này vẫn chơi được.
Tôi chỉ cần ung dung hưởng thụ khi sự thật bị vấy bẩn, và giữ ấn tượng không rớt xuống thang 4 điểm là đủ.
"Lukas, ông đang đọc gì thế?!"
Ba giờ chiều, Pie nhảy lên vai tôi, cúi xuống nhìn tập sách trên tay tôi.
"Rác."
"Rác thì đọc thế nào? Chẳng phải tạp chí à?"
"Không. Từ giờ thì thành rác rưởi rồi."
Tôi ném quyển tạp chí xuống lò đốt rác sau trường rồi quay về ký túc xá.
'Cửa sổ trạng thái.'
Lukas René Askanier Ấn tượng: -9. 9 [+5. 0008931] Từ 15129 xuống còn 8931.
Mốc mười nghìn đã bay màu rồi.
Lý do thì quá rõ ràng.
Bởi có những người thực sự tin vào sự vô lý của Dasrote.
Họ nghĩ tôi có đủ thời gian để qua lại với bảy người thật sao?
Hay chỉ vì thấy thú vị nên tin bừa thôi?
'Dù sao trừ có sáu nghìn thì cũng coi như còn đỡ.'
Bản tin lần này chi tiết hơn tôi tưởng.
Bìa số báo hôm qua chỉ là kiểu của một tờ báo lá cải điển hình, thế nhưng bìa hôm nay lại là hình tôi.
Tấm ảnh chụp lúc tham gia sự kiện từ thiện, được cắt xén để nhìn kĩ đôi mắt hơn.
Nhờ chỉnh sửa, góc chụp và ánh sáng hắt lên mặt nạ khiến tôi trông chẳng khác gì một tên phản diện. Thật ngạc nhiên vì họ lại chọn được đúng kiểu ảnh như thế để in bìa.
Thêm vào đó là vài ba bài phỏng vấn giả.
Đó vốn là chiêu trò thường thấy của bọn chúng, bất kể đề tài tranh cãi là gì.
Nhưng gây sốc nhất chính là bức ảnh ngụy tạo.
Họ tìm một kẻ có vóc dáng giống tôi, hóa trang thành Nikolaus, rồi dựng cảnh cho giống thật.
'Cũng chịu khó bỏ công đấy chứ.'
Xem mức điểm thay đổi thì thấy, công sức bỏ ra chẳng đem lại hiệu quả như chúng muốn.
Nếu thực sự thu được phản ứng như ý, giờ điểm ấn tượng của tôi hẳn đã rớt khỏi hàng 4 chứ không phải còn trên 5, thậm chí có khi đã xuống tận 3.
Dĩ nhiên cũng không thể xem thường được. Nếu cứ để mặc thế này, trước nửa đêm điểm sẽ thật sự rớt xuống 4 mất.
Thế nhưng...
'Cũng còn khoảng ba tiếng nữa nhỉ.'
Ba tiếng sau là đợt suy giảm này kết thúc.
Để xem trong ba tiếng đó nó rớt được tới đâu.
Tôi thay đồ, dịch chuyển thẳng đến biên giới Bayern, xin phép rồi đi vào trụ sở của văn phòng điều tra.
Hôm nay tôi vốn có hẹn uống thuốc với quản gia, nên việc trốn học xem như có lý do chính đáng.
Nhìn đồng hồ thì khoảng ba giờ rưỡi.
Tôi tìm đến văn phòng đã hẹn trước, một thám tử nhận ra tôi liền gật đầu chào.
"Ngài đến rồi."
"Vâng, tình hình điều tra đến đâu rồi?"
"Chúng tôi vừa hoàn tất tổng hợp."
Anh ta rút xấp giấy khỏi máy đánh chữ, kẹp lại thành một tập.
"Không có một người Bayern nào cả. Toàn bộ đều là dân Phổ, tầng lớp bình dân, điều kiện kinh tế kém. Bốn người bị đăng tin đều ít giao du bên ngoài. Và ương nhiên, chẳng có ai là pháp sư."
"Ra vậy."
"Đây, ngài xem qua đi. Nếu cần điều tra thêm phần nào thì cho chúng tôi biết."
"Vâng."
Tôi nhận tập hồ sơ.
[Kết quả phân tích số 11–14 của Dasrote] Hôm qua tôi đã liên lạc với Bayern, nhờ điều tra số báo phát hành rạng sáng nay.
Để dành trọn một số báo cho vụ "bảy bến đỗ", chúng nhất định phải có "chứng cứ" nào đó đủ để lôi kéo độc giả.
Nhưng hiển nhiên, chẳng hề tồn tại thứ nào như vậy. Thế nên chúng buộc phải tự sáng tạo ra.
Quả thật, mấy bài phỏng vấn và bức ảnh giả đã được đăng.
Lật thêm vài trang, bức ảnh tôi từng thấy trong Dasrote hiện ra.
'Greta Belter.'
Cô ta là người được cho là có quan hệ tình cảm với tôi.
Mà đúng ra, cũng chẳng phải chính cô ta đưa tin.
Toàn bộ phỏng vấn đều do tòa soạn dựng sẵn, còn cô chỉ việc cung cấp hình ảnh.
Bên cạnh còn liệt kê cả nơi ở, nghề nghiệp, chỗ làm, quan hệ gia đình, đủ thứ.
Theo như tôi biết, bối cảnh lúc tôi đang đọc quyển tiểu thuyết này, việc điều tra thông tin cá nhân nhanh đến vậy vốn không thể... Nhưng ở thế giới có ma pháp xen vào, tốc độ phát triển cứ như đi trước nửa thế kỷ.
'Nhanh thật. Nếu là thế giới thực trong quá khứ thì chắc đã bó tay rồi.'
Tôi gấp hồ sơ lại, bỏ vào phong bì anh ta đưa.
"Thế này là đủ rồi. Cảm ơn ngài."
"Có gì đâu. Ngài định đi đâu tiếp ạ?"
Tôi nhớ lại nơi cư trú ghi ngay trang đầu, rồi đáp.
"Trước hết sẽ tới Schlau."
"Vậy tôi sẽ báo lại với Thái tử rằng ngài đã rời đi Schlau lúc 3 giờ 50."
"Được."
Sau vài lời xã giao, tôi rời đi, quay lại trường.
Tôi nhất định phải đưa Narke theo.
"Xin hỏi có cô Greta Belter ở đây không?"
Tôi cùng Narke tìm đến người mà trên báo nói là đã quen biết tôi từ lâu.
Narke đeo mặt nạ trắng kỳ quái, trông hệt kẻ đáng ngờ, nhưng lại có vẻ khoan khoái với tình cảnh này, cứ khúc khích cười.
Dù không nhìn thấy biểu cảm dưới mặt nạ, nhưng hơi thở lẫn tiếng cười rì rầm cũng đủ để đoán ra.
'Thằng này... hình như cũng chẳng bình thường cho lắm.'
Cơ mà, học sinh cấp ba trước kỳ thi ai chẳng thế.
Ít nhất, hồi năm hai trung học tôi cũng vậy.
Tóm lại, hôm nay tôi cần đến khả năng 'Thấu thị' của Narke.
Ý tôi là sẽ để "nhân vật trong ảnh" tự thú, rồi dẫn cô ta đến văn phòng để làm chứng.
Vì vậy phải có người kiểm chứng lời khai.
Dù cảm giác đang hơi lợi dụng cậu ấy... nhưng trước đây Narke cũng từng nói muốn ẩn danh đến thăm các khu vực hạn chế giống tôi, nên tôi có thể yên tâm đưa cậu ấy theo.
Tiện lúc Leo xin nghỉ để tới Bayern, tôi đã tranh thủ lôi Narke vào vụ này dưới danh nghĩa công việc, nhất là khi cậu ta vẫn chưa ký hợp đồng thanh tẩy với bất kỳ ai. Nhờ vậy mà mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi.
Ngay lúc đó, cánh cửa gỗ bỗng chuyển động.
Cót két-
"Xin hỏi... Ai đấy?"
Người trong nhà vừa mở cửa, trông thấy chúng tôi thì mắt mở to.
Đúng là khuôn mặt trên ảnh của Dasrote. Cô ta, vừa bối rối vừa phấn khích, cất giọng run run.
"Ơ... Ngài Nikolaus?! Là ngài phải không?!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn