Chương 25: 25
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~30 phút đọc · Tạo 31/07/2026
25 Tập 1 Tôi quay người lại, khóa cửa phòng và mở lá thư.
Như thể anh trai tôi đang trực tiếp cầm bút ngay tại đây, những nét chữ màu xanh lục sẫm tạo nên từ ma pháp tiếp tục chậm rãi hiện ra, nối tiếp nhau không ngừng nghỉ.
[Gửi em trai yêu quý của anh.] [Em vẫn khỏe chứ? Thấm thoát đã hai tháng trôi qua kể từ khi học kỳ mới bắt đầu rồi nhỉ.] Vẫn là cách mở đầu chẳng khác gì lần trước.
Tôi cảm thấy bàn tay mình siết chặt lại, đôi mắt lạnh lùng nhìn xuống từng con chữ.
Sau hàng loạt những lời hỏi thăm đầy lo lắng mà một người anh trai cách biệt nhiều tuổi thường dành cho em mình, nội dung chính cuối cũng xuất hiện.
[Anh đã nghe tin em lọt vào top 10 của khoa trong kỳ thi giữa kỳ. Anh không biết phải diễn tả nỗi tự hào và niềm vui mừng này như thế nào cho hết. Anh đã luôn cảm nhận được em là một đứa trẻ thông minh ngay từ khi còn nhỏ, khi thấy em vẫn vẹn nguyên như ngày xưa, không hề thay đổi trước bất kỳ gian nan nào, trái tim anh thực sự xúc động khôn nguôi.] Đừng có làm trò hề nữa.
Tôi mỉm cười và lật sang trang tiếp theo.
[Nhưng đồng thời, anh cũng có nhiều nỗi trăn trở. Từ nhỏ em đã là một đứa trẻ thành thực, luôn không phụ sự kỳ vọng của mọi người. Dù sức khỏe không tốt, em vẫn luôn không ngừng nỗ lực chỉ vì không muốn mọi người phải bận lòng. Anh lo rằng vì mình lỡ lời nhắc đến chuyện điểm số mà khiến em cảm thấy áp lực, vùi đầu vào học tập mà bỏ bê việc chăm sóc bản thân.] [Anh không phải đang trách mắng thành quả hay nỗ lực của em. Những nỗi khổ tâm và sự kiên trì mà em đã trải qua, có lẽ anh chẳng thể nào mường tượng nổi. Tuy nhiên, nếu em cảm thấy áp lực vì lời nói của anh, thì anh viết thư này để nói với em rằng không cần phải như vậy. Anh luôn đặt sức khỏe của em lên hàng đầu. Nơi đây tiết trời vẫn còn khá ấm áp, nhưng anh nghe nói thủ đô đã bắt đầu trở lạnh. Em hãy nhớ luôn bảo trọng thân thể, cần gì thì đừng ngần ngại báo cho anh. Mong sao đến ngày đôi ta tái ngộ, em vẫn còn bình an vô sự. Một lần nữa, chân thành chúc mừng kết quả nỗ lực của em. Cầu mong phước lành của Chúa ở với em.] [— Thân ái, anh trai của em.]
"…Ha ha…."
Tôi bật cười thành tiếng, một nụ cười khô khốc.
Tôi dán lại lớp sáp niêm phong lên phong bì rồi cất lá thư vào sâu trong ngăn kéo.
Nội dung lá thư không quan trọng.
Việc lá thư từ anh ta được gửi đến mới là điều quan trọng.
Đã đến lúc tôi phải chuẩn bị đối phó với những bước đi của anh ấy rồi.
Hãy liệt kê những việc mà anh trai tôi có thể làm.
Từ những việc cực đoan và bất khả thi nhất, đến những việc nhỏ nhặt nhưng có khả năng thực hiện cao.
Thứ nhất: Trực tiếp đến giết tôi ngay lập tức.
Điều đó là không thể. Bỏ dở công việc đang làm, lại còn giết tôi ngay trong kỳ học là một gánh nặng quá lớn.
Thứ hai: Gửi người đến giết.
Điều đó sẽ không xảy ra.
Anh ta là một kẻ theo chủ nghĩa hoàn hảo cực đoan, không muốn để lại dù chỉ một hạt bụi nhỏ nhất trong kế hoạch.
Khả năng anh ta giao việc giết tôi vào tay kẻ khác là cực kỳ thấp. Ngay cả khi có thuê sát thủ, anh ta cũng là loại người sẽ giết luôn cả gã sát thủ đó sau khi xong việc để bịt đầu mối.
Thậm chí là cả người thân và đồng nghiệp của gã đó, tất cả.
Thứ ba: Dàn dựng một vụ việc mới như hồi nhỏ để bôi nhọ hình ảnh của tôi hơn nữa.
Khoảng cách địa lý xa xôi, và việc anh ta chưa bao giờ dàn dựng một sân khấu lớn ngoài lãnh địa khiến điều này khó thực hiện.
Anh ta sẽ không chọn cách này trừ khi cảm thấy thực sự cần thiết.
Thứ tư: Tích cực tìm kiếm tin tức.
Đây là khả năng cao nhất. Chắc chắn anh ta đã nghe tin về tôi và lùng sục mọi thông tin về cái tên Askanier xuất hiện trên báo chí.
Anh ta chắc hẳn đang xem xét kỹ lưỡng xem liệu có nên giết tôi hay chưa đến mức đó.
Lúc này, cân nhắc đến bản tính của Luca là luôn phục tùng lời nói của anh trai, có lẽ anh ta đã để lại nhiều khả năng và phán đoán rằng việc giết tôi lúc này là quá sớm.
Nếu anh ta chọn phương án an toàn là cứ giết quách đi cho xong bất kể thời điểm có thích hợp hay không thì tình hình hiện tại cũng không cho phép, nên 2 phương pháp đầu sẽ bị loại bỏ ngay lập tức.
Vì vậy, phương án tốt nhất mà anh ta có thể làm lúc này chính là phương án thứ tư: Chỉ định một người giám sát bên trong trường học.
Khi đến tầng hai tòa giảng đường Khoa Ma pháp, tôi đi ngang qua các lớp học và hướng về phía lớp đặc biệt ở trung tâm.
Đám sinh viên đang lảng vảng trong phỏng nghỉ trước lớp đặc biệt lập tức liếc nhìn và ngừng nói chuyện ngay khi thấy mặt tôi.
"Bọn họ đang nhìn Lukas phải không?!"
Pie chép miệng hỏi.
Cái con vật này lúc nào cũng muốn người khác chú ý đến mình. Dù sao thì nhờ ma pháp ẩn thân của Narke nên người khác cũng chẳng thấy nó đâu.
Tôi mỉm cười thay cho câu trả lời và mở cửa lớp đặc biệt Khoa Ma pháp.
Lớp đặc biệt mà tôi lần đầu đặt chân tới vô cùng rộng rãi. Đó là nhờ nhà trường đã dành hẳn hai phòng học sức chứa 50 người cho chỉ vỏn vẹn 10 học sinh.
Vì ít bàn ghế và ít người nên khung cảnh bên ngoài hiện rõ qua ô cửa sổ chiếm trọn một mặt tường, trông rất thoáng đãng.
Ánh mắt của chín người có mặt ở đó đổ dồn về phía tôi.
Melvin chẳng chút tinh ý, cứ thế hớn hở bật dậy khỏi chỗ ngồi khi thấy tôi.
"Chà…! Khụ khụ…."
Thấy vẻ mặt đầy thắc mắc của tôi, Melvin hắng giọng, giả vờ vươn vai rồi ngồi xuống.
Narke thì tròn mắt ngạc nhiên rồi cố nhịn cười bằng cách cắn chặt môi.
Sau cuộc họp ngày hôm qua, độ hảo cảm của Melvin đã tăng vọt lên +3.
Có vẻ như cậu ta rất ưng ý với tài liệu phân tích về Pleroma mà tôi đã chuẩn bị. Khi bắt đầu hoạt động chính thức, chút nghi ngờ cuối cùng còn sót lại chắc cũng đã tan biến hết.
Tôi phớt lờ hai người họ và thản nhiên hỏi.
"Có ai biết chỗ ngồi của tớ ở đâu không?"
"Cạnh tớ này!"
Narke vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình.
Tôi đặt hành lý xuống và xếp sách vào giá.
Lúc đó, một giọng nói lạ vang lên.
"Lukas."
Leo, người nãy giờ vùi đầu vào học tập và hoàn toàn phớt lờ chúng tôi, theo bản năng hướng mắt về phía người cất giọng.
Narke cũng vậy.
Tôi quay người lại nhìn. Một sinh viên cao lớn với vẻ mặt cực kỳ tự tin đưa tay ra.
"Rất vui được gặp cậu. Tớ là Christel Kleiber."
Tôi không lộ biểu cảm đặc biệt nào và bắt tay nhẹ nhàng.
Thấy đây là cái tên không có trong danh sách gọi tên hôm trước, hẳn cậu ta là học sinh lớp 1.
'Một học sinh lớp 1 mà lại chủ động làm quen với mình sao?'
Thật là chuyện lạ lùng.
"Nghe tin cậu vào lớp đặc biệt tôi đã rất tò mò, gặp trực tiếp thế này thấy mới mẻ thật đấy. Sau này chúng ta hãy hòa thuận nhé."
"Ừ. Nhờ cậu giúp đỡ."
Tôi đáp lại bằng một nụ cười xã giao.
Đối với những sinh viên bình thường thì đây là một tình huống hết sức phổ biến, nhưng với Lukas thì không. Tuyệt đối không thể gọi đây là tình huống bình thường được.
'Để xem tình hình thế nào nào.'
Đến giờ nghỉ trưa, tôi ghé qua nhà ăn của trường sau một thời gian dài để quan sát tình hình.
"Oa, ở đây ai cũng đang nhìn Lukas kìa~!"
Pie trèo lên vai tôi, đứng bằng hai chân và dáo dác nhìn quanh.
Đúng như lời nó nói, tôi đang hứng chịu một trận mưa ánh mắt dữ dội.
Suốt bữa ăn, đám sinh viên cứ liếc nhìn tôi không ngớt.
Thỉnh thoảng, những từ như Askanier hay Lukas lại lọt vào tai tôi.
'Trong ký ức của tôi về học kỳ trước, rõ ràng là không đến mức này.'
Không, ngay cả trước kỳ thi giữa kỳ, người ta cũng không nhìn tôi như thú trong sở thú thế này. Thay vào đó, họ tránh giao tiếp bằng mắt và rời đi ngay lập tức.
'Hóa ra gã lớp 1 đó không phải là trường hợp đặc biệt.'
Chắc chắn kể từ khi lên năm hai, và đặc biệt là sau khi kỳ thi giữa kỳ kết thúc, sự quan tâm của học sinh đã tăng lên đáng kể.
Khi tôi đến sân tập và nhắc chuyện này, Leo đã đưa ra một câu trả lời ngắn gọn.
"Dạo này có nhiều đứa quan tâm đến cậu lắm."
"Vậy sao?"
"Ừ, trong đám bạn của tớ cũng có mấy đứa đang tính thử bắt chuyện với cậu đấy. Mà họ tò mò nhiều hơn là muốn kết bạn thật lòng."
Tò mò? Tôi bật cười.
"Thế còn Pleroma thì sao? Bọn họ chủ quan quá nhỉ."
"Vì sự thay đổi của cậu gây sốc không để đâu cho hết mà. Thật lòng nhé, nếu là cậu, cậu có thấy tò mò khi một kẻ đứng bét toàn trường bỗng chốc vọt lên top 10% không? Vả lại… lý do cậu bị bọn nó xa lánh đâu chỉ vì mỗi tin đồn Pleroma."
Điều đó thì tôi công nhận. Như tôi đã nghĩ ngay ngày đầu nhập học, có nhiều lý do khiến học sinh công khai xa lánh tôi.
Đầu tiên, không dùng được ma pháp mà lại vào trường nhờ quyên góp.
Thứ hai, vì tin đồn Pleroma.
Thứ ba, vì những học sinh có vị thế trong trường như Leo ghét tôi.
Tất nhiên, đó chưa phải là tất cả.
Một người bạn luôn nói năng lắp bắp, ngoại hình luộm thuộm, vai co rụt lại khi đi đứng thì nếu như không có mối liên hệ đặc biệt nào, chẳng ai muốn chủ động làm quen cả.
Nếu tính tổng cộng có bốn lý do, thì lý do thứ nhất và thứ tư coi như đã được giải quyết.
Dù việc tôi được biết đến là không dùng được ma pháp hay sự thật tôi vào trường nhờ quyên góp vẫn chưa thay đổi… nhưng giờ đây, khi tôi đã đè bẹp hầu hết học sinh bằng điểm thi lý thuyết, những điểm đó không còn nhiều ý nghĩa nữa.
Leo nói thêm vào.
"Tất nhiên không phải là bọn nó coi như tin đồn đó không tồn tại. Chỉ là… kiểu như 'Dù sao thì nhìn việc cậu ta tăng điểm số lần này, chắc là định vào đại học thật, lẽ nào lại dám làm trò điên rồ công khai'. Cậu hiểu ý tôi chứ? Cũng có lời đồn rằng gia tộc Askanier sẽ không ngồi yên đứng nhìn đâu."
"Ra là vậy."
Sự thiển cận của những kẻ đặt cược cả đời vào việc vào đại học rồi áp đặt điều đó lên người khác lộ rõ mồn một. Dù sao thì, việc cảm xúc tiêu cực chuyển hóa thành sự tò mò là điều đáng mừng.
"Dĩ nhiên số người lo sợ việc cậu thu phục lòng người để biến nơi này thành Pleroma còn nhiều hơn thế. Nhưng tỷ lệ những đứa tớ vừa nói cũng đã tăng lên đến mức không thể phớt lờ."
"May quá. Đó là chuyện tốt. Nhưng mà…."
Tôi vuốt tóc và nói tiếp.
"Trừ đúng một việc. Hôm nay anh trai tôi đã gửi thư."
Leo đờ người ra một lúc, rồi xoa xoa cằm.
"Mọi chuyện trở nên phức tạp rồi đây."
"Phải, tớ không thể dễ dàng xác định được ai trong số những người tiếp cận hoặc quan tâm đến mình là người giám sát của anh trai tớ."
"Cậu nghĩ anh ta đã cài người? Hay là sắp tới?"
"Để xem đã."
Ngày thư đến hôm nay đã là một tuần sau khi công bố bảng xếp hạng.
Xét theo góc độ của anh ta, không có lý do gì để trì hoãn việc lấy thông tin thêm nữa.
'Nhưng với sự thận trọng của gã đó, việc chọn người làm giám sát cũng sẽ mất thời gian.'
Ngày gửi thư là thứ Ba tuần này.
Nghĩa là anh ta mới nhận được tin tức cách đây vài ngày thôi.
Tôi đứng dậy.
"Kiểm tra là biết ngay mà. Nếu hiện tại có người giám sát ở trường, thì ngoài tôi ra, chắc chắn phải có người khác nhận được bưu phẩm của anh ta hôm nay."
"Cậu định đến bưu cục sao? Họ sẽ không dễ dàng tiết lộ việc nhận thư cho người không phải là người gửi hay người nhận đâu."
"Họ sẽ không nói. Nhưng không sao."
Tôi cảm thấy Leo đang nhìn mình với vẻ mặt không thể hiểu nổi.
Tôi nhét Pie đang mải chơi trong cặp của Leo vào túi áo khoác và kiểm tra đồng hồ.
8 giờ 57 phút.
Mọi khu vực trong trường đều đóng cửa lúc 10 giờ.
Thời gian vẫn còn dư dả.
"Xin chào."
Tôi bước vào bưu điện nằm khuất ở góc bên trái khuôn viên trường.
May mắn là không có ai, chỉ có duy nhất một nhân viên.
Nhân viên đang cầm sổ ghi chép gì đó với đôi mắt vô hồn, khi thấy tôi ngồi xuống quầy, ánh nhìn càng thêm rệu rã, rồi người đó lặng lẽ đẩy ghế lùi ra sau.
Tôi vờ như không thấy phản ứng đó, lộ vẻ mặt khó xử và bắt đầu nói chuyện.
"Tôi thấy hình như có bưu phẩm tôi cần nhận bị thất lạc. Anh có thể kiểm tra giúp tôi có bao nhiêu lá thư gửi cho tôi theo tên người gửi được không?"
"Vâng, mời cậu nói."
"Adrian Askanier."
Anh ta gật đầu và lấy một tập hồ sơ ra. Dường như anh ta đã biết tên tôi mà không cần tôi nói, cũng không hỏi thêm câu nào. Có vẻ anh ta không muốn kéo dài cuộc trò chuyện.
Tôi kiên nhẫn chờ đợi, quan sát đôi tay nhanh thoăn thoắt của anh ta.
Nhân viên nọ dùng một chiếc gậy chỉ nhỏ lướt nhanh qua các cái tên, rồi dừng lại ở một ô.
"Sáng nay tôi đã giao một lá thư cho cậu rồi mà? Chỉ có vậy thôi."
"À, tôi nghe nói còn một cái khác nữa, cái đó không phải gửi cho tôi sao?"
Nhân viên nọ nhìn lại ô mình vừa chỉ rồi lắc đầu.
"Vâng."
"Tôi hiểu rồi. Chắc là có nhầm lẫn gì đó. Cảm ơn anh."
Tôi đóng vai một kẻ đang thắc mắc và rời khỏi bưu cục. Pie ló đầu ra khỏi túi áo khoác.
"Vừa rồi là sao? Nhầm lẫn gì cơ?! Cậu làm sai à?"
"Không, tớ chỉ xác nhận một số chuyện thôi."
Tôi nhếch môi và lắc đầu.
Lời của Leo rất đúng.
Nếu tôi hỏi thẳng rằng Adrian Askanier có gửi bưu phẩm nào khác đến trường không, và ai đã nhận nó, thì nhân viên bưu cục chắc chắn sẽ không trả lời.
Vì không có lý do gì để tiết lộ bưu phẩm của người này cho người thứ ba.
Thế nên tôi đã sử dụng câu hỏi gián tiếp.
Nếu Adrian Askanier không gửi 'thứ khác', nhân viên đó đã không trả lời ngắn gọn và dứt khoát là 'Vâng' như vậy.
Bằng cách trả lời khẳng định cho câu hỏi của tôi, anh ta đã xác nhận rõ ràng rằng có một bưu phẩm khác tồn tại, và thậm chí nó không được gửi cho tôi.
Anh ta đã gửi một bưu phẩm đến ai đó ở Học viện giáo dục số 2 Đế quốc.
Để làm gì?
Đương nhiên là để nhận tin tức về tôi rồi.
Việc giám sát chắc hẳn đã bắt đầu từ hôm nay.
Vậy thì, từ giờ tôi phải tìm ra kẻ đã nhận lá thư đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn