Chương 23: 23
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~36 phút đọc · Tạo 31/07/2026
23 Tập 1
"Leo."
"A, cậu đến rồi, Melvin."
Leo vồn vã chào hỏi cậu sinh viên vừa tìm đến phòng ký túc xá của mình. Học sinh nhìn quanh với vẻ mặt căng thẳng và hỏi.
"Ơ, ừm, cậu gọi tôi có việc gì thế?"
"Cũng không có gì to tát đâu. Trước tiên cứ thả lỏng đi đã. Cậu muốn uống gì nào?"
Leo ra hiệu về phía những lọ đựng lá trà.
"Ừm, tôi gì cũng được…."
"Được thôi, vậy từ giờ tôi sẽ phải tìm hiểu xem cậu thích vị gì mới được."
Leo mỉm cười đáp lại, rồi thuần thục pha trà và đặt xuống trước mặt học sinh.
"Trà hoa cúc đấy. Tiết học cũng kết thúc rồi, tôi pha loại giúp xua tan mệt mỏi."
"A, cảm ơn cậu."
"Có gì đâu, hy vọng nó hợp khẩu vị của cậu."
"C-cảm ơn…. Vậy, cậu gọi tôi có việc gì…?"
Nghe vậy, Leo ngồi xuống đối diện cậu học sinh.
"Melvin. Cậu có biết dạo này lũ Pleroma đang làm trò gì không?"
"Pleroma?"
Sắc mặt học sinh khẽ biến đổi. Đôi mắt vốn dĩ đang đảo liên hồi vì căng thẳng giờ đây đổ dồn về phía Leo. Cậu ta đáp lại bằng giọng quả quyết.
"Biết chứ. Dạo này chúng toàn đi đào mộ thôi. Hôm qua cũng có bài báo nói về việc ba cái xác biến mất khỏi nghĩa trang ở biên giới đấy."
"Hừm, cậu nắm rõ tin tức đấy chứ. Thực ra tôi gọi cậu đến cũng là vì chuyện đó."
Cậu học sinh ngơ ngác nghiêng đầu hỏi.
"Tôi? Chuyện đó thì liên quan gì đến tôi…?"
"Tôi vừa cùng một người bạn lập ra một nhóm nghiên cứu về động thái của Pleroma. Như cậu biết đấy, Pleroma đang hành động ngày càng táo tợn hơn đúng không? Đã hơn mười năm kể từ khi chúng xuất hiện nhưng tình hình chẳng hề khá khẩm hơn. Rất có thể cho đến lúc chúng ta vào đại học hay tốt nghiệp, chúng vẫn sẽ tiếp tục hoạt động."
Cậu học sinh gật đầu.
"Đúng vậy, có lẽ thế."
"Tôi nghe giáo sư nói, cậu hy vọng sau khi tốt nghiệp sẽ được vào Đơn vị xử lý Pleroma trực thuộc Hoàng gia."
Trước lời nói của Leo, biểu cảm của học sinh thay đổi hoàn toàn. Cậu ta cuống quýt xua tay với gương mặt bối rối.
"A, dù tôi có nói với giáo sư như vậy nhưng… t-thực ra tôi không nghĩ khả năng đó cao đến thế. Thành tích của tôi cũng đâu phải xuất sắc gì cho cam. Đó chỉ là ước nguyện của tôi thôi. Ha ha…."
Chẳng phải tên cậu ta được gọi khi phát giấy chấp thuận vào lớp đặc biệt sao?
Nằm trong top 10 toàn khoa mà lại nghĩ như thế à.
Leo đan hai tay vào nhau đặt lên bàn.
"Khả năng không cao sao? Tôi lại nghĩ khác. Tôi cho rằng những người có lòng nhiệt huyết như cậu là rất hiếm. Rất nhiều người bạn khác tỏ ra phẫn nộ trước những chuyện về Pleroma, nhưng thực tế họ chỉ nhìn vào tiêu đề báo chí rồi run rẩy sợ hãi chứ không hề suy nghĩ sâu xa hơn."
"Ơ! Đúng rồi…. Quả thực là vậy. Vì đây là vấn đề kéo dài quá lâu rồi nên có lẽ mọi người thấy mệt mỏi khi phải tìm hiểu kỹ."
"Phải, nhưng cậu thì không. Trong khi những sinh viên khác thỉnh thoảng mới thốt ra vài lời sợ hãi hời hợt, thì cậu luôn quan tâm đến bản chất của vấn đề. Đó là điều tôi cảm nhận được khi quan sát cậu suốt mấy năm qua."
Cậu học sinh hỏi với vẻ mặt hơi phấn khích.
"Th-thật sao? Lạ thật đấy. Trông tôi như vậy sao?"
"Tất nhiên rồi. Vì thế tôi nghĩ cậu cực kỳ phù hợp với chúng tôi. Chúng tôi sẽ điều tra các hành vi tội ác của Pleroma để dự đoán xem chúng sẽ di chuyển theo quy luật nào trong tương lai. Nếu hệ thống chúng tôi tạo ra đạt độ chính xác cao, việc đề xuất mô hình này cho Hoàng gia là hoàn toàn khả thi."
Đôi mắt học sinh mở to.
Không bỏ lỡ sự thay đổi đó, Leo xích lại gần hơn và tiếp tục với gương mặt nghiêm túc.
"Nếu có thể dự đoán được hành động của Pleroma, chẳng phải chúng ta sẽ giảm bớt được những thiệt hại sắp tới sao?"
"C-c-chuyện này để tôi làm cùng có thực sự ổn không…? Tôi đâu phải hạng xuất sắc nhất, cũng không thông minh như cậu, Leo…."
Như cậu, Leo… cái gì cơ? Leo định cắn chặt môi vì cảm thấy nổi da gà trước lời khen đó, nhưng rồi kịp trấn tĩnh và lắc đầu.
"Tất nhiên là được chứ. Tôi thấy bản thân cậu bây giờ đã đủ tốt rồi mà? Vì thứ hạng của cậu không như ý sao? Đó chỉ là những con số thôi. Cậu phải nhìn xa hơn."
"T-tuy nhiên, dù nghĩ thế nào tôi cũng thấy mình không phải người phù hợp. Xin lỗi nhưng…."
Không được để cậu ta rút lui lúc này.
Đã bắt đầu rồi thì phải đi đến cùng.
Leo vỗ về cậu học sinh, người đang co rúm lại như thể sắp chui xuống gầm bàn đến nơi.
"Melvin. Năng lực của cậu không hề tệ chút nào. Đây là ngôi trường khó vào nhất đế quốc. Cậu nên tự hào vì mình đang đứng ở nhóm dẫn đầu tại đây. Cậu đưa ra bằng chứng rằng mình còn thiếu sót vì thành tích chưa chạm đến mức tuyệt đối... nhưng nghịch lý thay, chính thành tích đó lại đang chứng minh thực tế cậu chẳng hề thiếu sót chút nào, đúng không?"
"…Chuyện đó thì đúng là vậy thật…."
Cậu học sinh cắn môi dưới, đôi mắt đảo liên hồi.
Được rồi. Phản ứng thế kia nghĩa là đã lung lay lắm rồi. Leo mỉm cười nói tiếp.
"Thực ra còn một lý do quan trọng nữa khiến chúng tôi chọn cậu."
"Là gì thế?"
"Sự tin tưởng đối với chúng tôi là tối quan trọng. Chúng tôi nhất định sẽ ngăn chặn những hành vi kỳ quái kéo dài hơn 10 năm của Pleroma. Chính vì vậy, việc hội nhóm này tồn tại tuyệt đối không được để lọt vào tai bất kỳ ai. Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa."
Theo lời Lukas thì cũng không nhất thiết phải giữ bí mật đến mức không lọt một chữ, nhưng cứ phải nói thế cho chắc.
"Chuyện đó…! Tất nhiên rồi! Cậu sợ tôi sẽ đi rêu rao với bọn khác sao? Tôi sẽ không nói với ai đâu. Không thể để lũ khốn đó được hưởng lợi được."
"Phải, qua thời gian dài quan sát, tôi thấy cậu là người suy nghĩ sâu sắc và không bao giờ nói năng bừa bãi. Chúng tôi cần một người thận trọng và có trách nhiệm như cậu."
Trước lời của Leo, cậu học sinh ngập ngừng mấp máy môi.
Giờ chỉ còn bước chốt hạ nữa thôi.
Leo nhìn thẳng vào mắt cậu học sinh và chân thành nói.
"Melvin, tôi thực sự muốn cậu cùng làm việc với chúng tôi. Cậu thấy sao? Cậu muốn làm việc này, hay là không? Chỉ cần cho tôi biết điều đó thôi."
Trước mắt tôi là mái tóc màu cát đang đung đưa.
Lần đầu để tóc vàng kim, tôi thấy khá lạ lẫm.
Vì có đồ cần mua nên tôi phải ra ngoài trường, nhưng không thể cứ thế mà đi được vì nếu cứ để mái tóc đen và đôi mắt hồng đi nghênh ngang trên phố thì người ta sẽ nhận ra tôi ngay.
Tôi có thể dùng tác dụng phụ của thuốc để đổi màu mắt như trước, nhưng nhỡ đâu có sinh viên nào biết mặt tôi cũng đang lảng vảng ngoài trường thì sao, nên để an toàn, tôi cũng đổi cả màu tóc nữa.
Thế nên tôi đã dùng đến Thần lực.
Đây là ma pháp tôi vừa mới học thuộc lòng, vả lại mỗi màu sắc lại có một công thức khác nhau nên tôi chưa có thời gian thực hành, may mà hiệu quả tốt. Để chắc chắn, tôi còn dùng thêm ma pháp gây suy giảm chức năng nhận thức thuộc hệ thao túng tinh thần.
'Tầm này mà lúc đầu không chọn Thần lực thì không biết tính sao nữa.'
Nghĩ thì vậy thôi chứ thực ra là ngược lại. Chính vì biết rõ phạm vi ứng dụng của Thần lực nên tôi mới chọn nó. Làm sao có thể lãng phí cơ hội ngàn năm có một giúp cơ thể hấp thụ kiến thức một cách trực tiếp cho những thứ tầm thường được chứ?
Thần lực là sức mạnh được tạo ra bằng cách biến đổi nhân tạo ma thuật tự nhiên, và do ảnh hưởng đó, nó có đặc tính làm thay đổi bản chất của đối tượng mà nó tiếp xúc.
Việc dùng Thần lực để thao túng tinh thần hay ma pháp đổi màu tóc và mắt đều là những hiệu ứng từ đặc tính đó mà ra.
Dù sao thì….
'Đến cả màu lông mi cũng thay đổi nên hình tượng khác hẳn luôn.'
Tôi liếc nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trên kim loại và đợi câu trả lời từ quản lý lò mổ.
Người quản lý ngạc nhiên hỏi.
"Một lọ máu sao? Cậu định dùng nó vào việc gì?"
"Cháu đang viết báo cáo thí nghiệm thuốc ma pháp cho động vật, cháu định cho thêm một vài nguyên liệu mới vào. Ở đây cháu có thể mua được không ạ?"
Tôi khẽ nheo mắt cười, cố gắng tỏ ra mình có ý định thuần khiết nhất có thể.
Tôi còn chẳng buồn thay đồng phục mà cứ thế đi thẳng đến đây.
Người quản lý liếc nhìn huy hiệu trên áo khoác của tôi rồi đáp.
"Hừm… tôi cũng từng nghe nói đôi khi máu cũng được dùng làm nguyên liệu thuốc ma pháp."
"Đúng vậy ạ. Nó làm hiệu quả tăng lên đáng kể. Tuy nhiên dạo này chuyện về Pleroma cứ rùm bén lên nên cháu cũng thấy hơi ngại khi dùng."
"Không thể để lũ khốn đó làm cản trở việc học hành được. Cậu cần máu của loài động vật nào?"
"Động vật nào cũng được ạ, không quan trọng."
"Vậy sao? Để tôi vào xem còn sẵn mẫu máu vừa lấy không nhé. Đợi một lát."
Người quản lý quay lưng đi vào tòa nhà lò mổ gần nhất. Chưa đầy 5 phút sau, ông ta bước ra với một lọ thủy tinh màu đen. Ông đặt lọ vào túi giấy rồi đưa cho tôi.
"Máu cừu đấy."
"Cháu phải trả bao nhiêu ạ?"
"Khỏi cần tiền nong gì. Dù sao thì chỗ này cũng bỏ đi cả thôi. Thí nghiệm nghe tuyệt đấy, chúc thành công nhé."
"Vâng, cháu cảm ơn bác."
Tôi mỉm cười dịu dàng, cầm túi giấy bước ra ngoài và bắt một chiếc xe ngựa đang đi trên đường.
Mà công nhận….
'Tên này sao lại làm tốt thế nhỉ.'
Nói năng trôi chảy như nước chảy mây trôi vậy.
Tôi chỉnh lại thiết bị ma pháp liên lạc Leo đưa cho đang đeo trên vành tai.
Leo đưa cái này cho tôi để nếu cậu ta có nói gì sai thì tôi có thể nhắc nhở ngay, nhưng thực sự chẳng có điểm nào để chê cả.
Tôi kiểm tra đồng hồ.
Giờ là 8 giờ rưỡi tối. 30 phút nữa tôi sẽ về đến trường. Thần lực được hấp thụ vào da cũng chỉ còn hiệu lực trong một tiếng nữa.
'Sắp đến lúc rồi.'
Giờ sắp đến lượt tôi ra sân.
"Melvin, có một chuyện cậu cần phải biết."
Leo mở lời khi dẫn Melvin xuống tầng hầm.
"Chuyện gì thế?"
"Thực ra trong nhóm chúng tôi có một người có thể sẽ khiến cậu thấy hơi khó chịu. Tôi hiểu cảm giác của cậu, nhưng cậu ấy là nhân lực không thể thiếu đối với chúng tôi. Có lẽ cậu sẽ rất ngạc nhiên… nhưng lát nữa cậu có thể cho cậu ấy thời gian để giải thích được không?"
"Hử? Tất nhiên rồi! Tôi không sao cả!"
Melvin đáp lời đầy quyết tâm.
Leo gượng cười rồi mở cánh cửa căn phòng cuối tầng hầm 1.
"Đến rồi à?"
"…Hả?"
Vừa nhìn thấy người đang ngồi bên trong, gương mặt Melvin lập tức đờ đẫn. Leo vội vàng vỗ vai cậu ta.
"Melvin. Cậu ngạc nhiên lắm đú—"
"Á á á á á?!"
"Đợi chút đã! Tôi hiểu mà. Để tôi giải thích. Trước tiên, chúng ta cần Lukas. Tôi biết cậu đang nghĩ gì nhưng…."
"Không, tại sao hắn lại ở đây?! Chẳng phải hắn là người không được phép có mặt ở đây nhất sao?!"
Bất chấp lời giải thích của Leo, Melvin vẫn không giấu nổi vẻ bàng hoàng.
Narke, người đã đến trước Leo và đang ngồi cạnh tôi, thích thú quan sát phản ứng của Melvin.
Tôi mỉm cười dịu dàng rồi tiến lại gần cậu ta.
"Cậu là Melvin đúng không. Cảm ơn vì lần trước đã chỉ đường cho tôi nhé."
"A, a, không… Đợi đã, có gì đó sai sai…."
"Không đâu. Nghe này. Trước hết tôi muốn thông báo rằng tất cả những gì cậu biết đều là hiểu lầm."
Tôi thở dài một tiếng thườn thượt.
"Tôi không định hại cậu đâu. Chỉ cần nghe tôi nói một chút thôi. Nghĩ đến việc ai cũng sẽ phản ứng thế này làm tôi thấy mệt mỏi vì phải giải thích quá."
"Không, hiểu lầm là sao. Giải thích? Cái gì…."
Melvin vẫn giữ vẻ mặt sốc nặng, lắc đầu đầy hoài nghi. Tôi khoác vai Melvin lúc này đang bị Leo giữ chặt, đưa cậu ta về chỗ ngồi.
"Phải, tôi đã bảo là ai cũng sẽ phản ứng như cậu mà. Tôi hiểu. Tôi sẽ giải thích tất cả, nên cứ ngồi xuống đi."
"Ư, ơ ơ ơ… ơ…."
Thằng bé trông như sắp lả đi đến nơi rồi. Tôi giữ nụ cười dịu dàng nhưng trong lòng thì tặc lưỡi.
Leo nhìn Melvin bằng ánh mắt thương cảm.
"…Nhưng mà, đợi chút. Cái kia là gì thế…?"
Melvin lấy lại chút bình tĩnh, chỉ tay vào tách trà đặt trước mặt tôi.
Có lẽ cậu ta đang hy vọng tôi sẽ trả lời đó là nước ép cà chua bị tách lớp hay món súp có pha màu thực phẩm gì đó… nhưng không.
"Máu cừu."
"CÁI GÌ?!?!"
Rầm—!
Melvin bật dậy khỏi chỗ với phản ứng dữ dội nhất từ trước đến nay. Chiếc ghế bị đổ ngửa ra sau. Narke nhanh chóng dùng ma pháp giữ chặt lấy chiếc tách đang chao đảo.
"Bình tĩnh đi. Đây chính là lời giải thích mà tôi dành cho cậu."
Tôi dùng thìa khuấy đều lớp máu đã bị tách, rồi lập tức uống một ngụm.
Và ngay sau đó, vì mùi tanh và cảm giác buồn nôn, tôi chạy ngay vào nhà vệ sinh và nôn thốc nôn tháo.
Cảm giác nhờn nhợn vẫn còn đọng lại trên lưỡi. Sự ghê tởm khi ăn phải thứ không dành cho con người trỗi dậy mạnh mẽ.
"A, làm sao đây. Có nên ngăn cậu ấy lại không nhỉ?"
"Hự…."
Sau lời lo lắng pha chút buồn cười của Narke, tôi nghe thấy Leo thốt lên một lời phàn nàn gần như một tiếng thở dài. Tôi bước ra với dáng vẻ như một thây ma rồi ngồi phịch xuống đối diện Melvin.
"Cậu, cậu không sao chứ…?"
Nhìn thấy sắc mặt tôi, Melvin gần như mở lời theo phản xạ. Rồi như sực tỉnh, cậu ta lại nhìn tôi với ánh mắt đầy cảnh giác. Tôi đáp lại bằng giọng nói yếu ớt như một ông lão.
"Sao mà không sao được? Nhưng nếu làm thế này mà có thể giải tỏa được hiểu lầm rằng tôi là Pleroma, thì tôi sẵn sàng làm bao nhiêu lần cũng được."
"A, không, uống máu tươi thì ai mà chẳng nôn…."
"Ai mà chẳng nôn sao? Những cái xác đó chắc chắn đã uống hết chỗ máu này từ lâu rồi. Chỉ cần pha thêm ma lực của người khác vào đây là chúng có thể hấp thụ trực tiếp vào cơ thể. Cậu cũng biết đối với lũ khốn đó thì đây là nguyên liệu quen thuộc nhất còn gì?"
Tôi nói với vẻ mặt nghiêm trọng rồi bỗng ôm chặt lấy cổ.
Leo vội vàng ra hiệu bằng đầu bảo tôi mau đi vào nhà vệ sinh đi.
"…Tất nhiên, đúng là vậy thật nhưng… không. Đợi chút. Chừng này thì lũ đó cũng có thể diễn đ—" Tôi thực sự cảm thấy ruột gan lộn nhào nên lại bật dậy, đi nôn thêm một lần nữa.
Melvin, người bắt đầu nảy sinh nghi ngờ về những gì mình từng tin tưởng, nhìn tôi, đám bạn và tách máu với vẻ mặt đầy ngiêm trọng.
"……."
"…Thảm hại thật sự."
"Mọi thứ khác đều chịu được nhưng máu thì đúng là không có cách nào nhỉ."
Tôi đáp lại lời Leo một cách yếu ớt rồi lắc đầu. Dù đã qua nhiều lần thanh tẩy nhưng máu vẫn là máu. Cũng giống như việc dù có đun sôi nước bùn lên thì bạn cũng chẳng muốn uống nó vậy.
Melvin nhìn tôi với vẻ mặt hỗn loạn, pha chút cảnh giác.
"…V-vậy còn người hầu mà cậu đã giết thì sao? Đó là vụ án chấn động từ 10 năm trước mà…!"
Tốt lắm.
Tôi khẽ nhếch môi.
Niềm tin rằng tôi là Pleroma dựa trên nhiều căn cứ.
Việc cậu ta chuyển hướng từ một căn cứ tôi vừa đập tan sang chất vấn một căn cứ khác chứng tỏ niềm tin đó đã lung lay một nửa rồi.
Dùng máu để gây cú sốc mạnh ngay từ đầu là quyết định đúng đắn.
'Và đằng sau đây, tôi còn một vũ khí nữa để đập tan niềm tin đó hoàn toàn.'
Dù sao thì, hung thủ thực sự của vụ án mạng đó không phải tôi mà là anh trai tôi.
Tuy nhiên, vụ án đó đã không được Hoàng gia điều tra. Nhờ sự bảo vệ đầy cảm động của người anh dành cho em trai, vụ án đã kết thúc bằng một cuộc điều tra gia tộc nội bộ. Sau đó, ngay cả việc truyền thông đưa tin về vụ việc cũng bị chi pối hoàn toàn bởi quyền lực gia tộc.
Anh trai tôi đã chọn giết một người mồ côi đơn độc lớn lên trong lãnh địa, nên cũng chẳng có ai yêu cầu Hoàng gia điều tra cái chết của người đó.
'…Để chôn vùi một đứa em trai mà dám giết hại cả người vô tội.'
Nghĩ lại thấy thật cay đắng.
Nhờ những lời nói dối mà vụ án không bị Hoàng gia sờ gáy, nên cũng chẳng có biên bản điều tra chi tiết nào về vụ việc.
Điều đó có nghĩa là tôi có thể lợi dụng vụ án này để thêu dệt nên một câu chuyện có lợi cho mình.
Nhưng tôi không muốn dùng cái chết của người khác để nói dối. Vậy nói ra sự thật lúc này có phải là điều tốt không? Cũng không hẳn.
Không nhất thiết phải xây dựng một kịch bản chi tiết cho mọi yếu tố, chỉ cần lược bỏ bớt các thành phần trong câu, điều chỉnh thứ tự và khoảng cách lời nói một cách khéo léo là có thể dẫn dụ đối phương tự chắp vá những câu chuyện vốn có trọng tâm khác nhau thành một thể thống nhất. Chỉ cần khiến họ không biết đâu là chuyện đang nói dở, đâu là chuyện đã chuyển chủ đề mới là được.
"Đó không phải là sự thật."
Tôi đáp ngắn gọn và lập tức lên tiếng để không cho Melvin có thời gian suy nghĩ.
"Chắc cậu đang thắc mắc tại sao tôi lại để mặc những lời đồn thổi nhảm nhí đầy nhục nhã đó tồn tại. Và chắc cậu cũng đang hoang mang không biết đó có thực sự là lời đồn nhảm hay không."
"…Phải, đúng thế."
Melvin nhìn tôi, đôi lông mày nhíu chặt như thể quyết tâm không buông lỏng cảnh giác dù chỉ một chút.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta và đáp.
"Tất nhiên rồi. Bởi vì tất cả những tin đồn đó đều là do tôi tự tạo ra."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn