Chương 48: 48
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~33 phút đọc · Tạo 31/07/2026
48 Tập 1
"... Cậu thì đỉnh rồi, nhưng không ngờ là chi tiết thế này cũng biết được."
"Hả? Đặc biệt cấp 2 thật sao? Đoán trúng luôn nè~" Narke cười tươi rói rồi kéo ghế bên cạnh ra ngồi xuống.
"Đoán trúng á?"
Tôi cười khẽ đầy bất lực rồi hỏi.
"Đoán bừa thôi hả?"
"Không hẳn. Tớ suy đoán dựa trên nhiều manh mối. Không ngờ lại đúng thật. Có vẻ là tớ cũng hiểu Lukas được kha khá rồi đó."
Càng quen lâu thì năng lực càng phát huy hiệu quả hay sao ấy.
Mà nghĩ lại thì cũng đúng. Suy nghĩ hay thói quen của một người đâu có dễ thay đổi như vậy.
Bảo sao dù chỉ là thiên phú cấp 2 mà lại tinh vi đến mức này.
Đúng lúc đó, một luồng gió mạnh do ma pháp dịch chuyển xuất hiện thổi lên từ cửa ra vào.
"Lukas."
Giọng của Leo vang lên.
Có lẽ vì hôm nay tôi lại trốn luyện tập, nên đôi vai bất giác co rút lại.
'.......'
Mình bị sao vậy chứ?
Tiếp xúc với tên cuồng ma pháp lâu quá nên tự dưng lại thấy có cảm giác có lỗi, nhưng... thật ra đâu cần vậy.
Tôi chỉnh lại suy nghĩ rồi ngẩng đầu lên, vừa lúc ánh mắt chạm phải Leo, cậu ta hất cằm ra ngoài.
"Đi thôi. Đi trị liệu cho lõi cậu."
"Tôi có nói hôm nay sẽ đi à?"
"Không có, nhưng cậu cũng đâu có làm việc gì khác. Với lại đằng nào cũng uống thuốc rồi, có luyện tập được gì đâu."
Biết rõ ghê. Xem ra vẫn còn suy nghĩ được như người bình thường.
Nghe bọn tôi nói chuyện, Narke lên tiếng.
"Cho tớ đi cùng được không? Tớ tò mò lắm."
"Ờ... cũng được."
Leo suy nghĩ một chút rồi viết tọa độ dịch chuyển lên giấy đưa cho Narke.
Narke cười, nhận lấy tờ giấy.
"Cảm ơn nha~"
"Không có gì. Cậu qua ngay luôn đi. Gặp nhau ở bệnh viện."
Việc trị liệu gian nan hơn tôi tưởng.
Không biết có phải do đụng vào lõi thì lúc nào cũng vậy không, nhưng giống hệt như lúc làm kiểm tra chứng chỉ pháp sư, từng đợt xung kích liên tục ập tới, không ngừng nghỉ.
'Cảm giác này... chẳng khác gì bị sốc điện thẳng vào tim.'
Ngay cả người thi triển ma pháp trị liệu cũng tốn sức không ít. Vị bác sĩ lau mồ hôi trên trán, thở ra một hơi dài.
"Phù... Mức độ tổn thương khá nghiêm trọng, một lần thì không đủ đâu. Tuy vậy, những vết nứt nhỏ đã được vá lại phần lớn rồi. Hôm nay tạm đến đây thôi, lần sau chúng ta trị liệu tiếp."
"Vậy còn phải làm bao nhiêu lần nữa?"
"Ít nhất là năm lần nữa. Mà này... đeo mặt nạ không thấy khó chịu sao? Chắc nóng lắm, ngài tháo ra đi."
"Không sao đâu, tôi ổn."
Nghe vậy, bác sĩ cười ha hả.
"Hahaha! Tôi tò mò lắm mà, tiếc thật."
"......."
Hóa ra là vì tò mò nên mới bảo tôi tháo ra à...
Tôi bật cười khô khốc vì bất lực.
"Vậy tôi xin phép ra ngoài. Hai người cứ nghỉ ngơi một lát rồi hãy về."
"Vâng, cảm ơn ông."
Tôi mỉm cười chào bác sĩ, rồi vừa khi cửa đóng lại, liền nhắm mắt dựa người vào đệm.
Không hiểu sao chưa tới mười giây, cửa lại bị mở toang.
"Ơ ơ~" Chỉ cần nghe cái giọng khàn khàn như không biết bao nhiêu tuổi, cùng với tiếng nạng gỗ gõ lạch cạch hai nhịp mỗi bước, tôi cũng đoán được là ai bước vào mà chẳng cần mở mắt.
Elias ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh tôi, thở hắt ra.
"Phù... Ngài cũng ở đây à? Cả Narke nữa. Đang chán muốn chết thì hai người tới đúng lúc luôn."
Narke cười rạng rỡ chào hỏi.
"Hóa ra Elias cũng ở bệnh viện à. Gặp ở đây thấy vui ghê."
"Còn bảo không phải~? Thế con thỏ kia đâu rồi?"
"Haha, không mang tới bệnh viện được nên tớ để ẻm lại trong phòng rồi."
Không biết từ lúc nào, Elias cũng đã biết đến sự tồn tại của Pie. Dĩ nhiên là vẫn chưa biết nó biết nói.
Narke vì lo cho Pie nên cố tình không tiết lộ chuyện nó có thể hiểu lời và trò chuyện với con người. Đến giờ, chỉ có mình tôi là biết rõ chuyện đó.
Vốn dĩ, ngoài những buổi tụ họp ra thì Elias cũng không có giao tình gì đặc biệt với tôi hay Leo, nên không nói ra cũng chẳng sao.
Elias tặc lưỡi, vẻ tiếc nuối.
"Vậy à... tiếc thật, tớ muốn gặp nó ghê."
"Elias! Cậu có thể đừng đi lại được không hả?!"
Leo từ phòng bên cạnh đi theo vào, quát lên.
"Không được. Tớ có nhiều việc cần làm với ngài Nikolaus lắm."
"Việc gì?"
"Sau một trận náo loạn như vậy, giờ mà ngồi yên thì ngứa ngáy khó chịu lắm. Ngài không thấy thế à? Tìm thêm thứ gì đó để đập tiếp đi. Kế hoạch lần trước nói tới, giải thích tôi nghe thử xem."
"Haha..."
Xem ra tôi thả nhân vật chính ra ngoài hơi sớm. Kiểu hăng máu thế này đáng lẽ phải để năm sau mới đúng.
Nhưng dù sao cũng chẳng chênh lệch quá nhiều, chắc không thành vấn đề lớn.
"Chuyện đó thì hiện tại tôi còn một việc cần xử lý, chưa đi ngay được. Xong việc này rồi tôi sẽ nói cho."
"Lần này lại là chuyện gì nữa? Không định làm loạn như đã nói chứ?"
Có vẻ Leo đang sốt ruột nên buột miệng nói thẳng, chả thèm để ý mình đang nói gì.
"Không đâu... Lần này chỉ mình tôi đi, nên cậu không cần lo. Việc hành động cùng Công tước Elias sẽ để sau."
"Cậu đi một mình rốt cuộc là làm gì?"
Tôi lấy ra một bức thư từ trong áo, đưa cho cậu ta.
[Hội Đồng Liên bang - Nghị Sĩ Liên Bang Mecklenburg-Schwerin, Werner Strauch] Một lá thư được gửi từ Hội đồng Liên bang, tới văn phòng của tôi ở Bayern.
Leo cầm thư lên, khẽ nhíu mày.
"Hội đồng Liên bang? Đừng nói là..."
Elias liếc qua bức thư trong tay Leo rồi buông một câu.
"Cuối cùng cũng tự mò tới cửa rồi nhỉ."
"Đúng vậy."
Tôi gật đầu.
"Đã đích thân tới tận nơi thế này rồi, thì tôi phải đi xử lý thôi."
"Sống tới tận bây giờ tôi cũng chưa bao giờ tưởng tượng ra có ngày sẽ mời ba người bạn cùng lớp vào trong phòng thế này..."
Hiện tại, bọn tôi đang tụ tập trong phòng Leo để họp bàn chiến lược.
Elias trầm trồ, quay đầu nhìn quanh liên tục.
"Phòng gì mà gần bằng cả một tầng lầu luôn vậy? Sướng vãi!"
"Hồi nhỏ tuần nào cậu chẳng qua đây, sao giờ làm như lần đầu tới vậy?!"
"Á, sao cậu lại nói thế~" Elias cười khì khì, rồi ngồi phịch xuống chiếc bàn ở giữa phòng. Sau đó cậu ta hất cằm về phía cánh cửa cuối hành lang.
"Tiện thể nói luôn, kia là phòng ngủ đó nha. Buồn ngủ thì cứ vào ngủ. Biệt thự này có cả năm mươi phòng, chủ nhà chắc ngủ chỗ khác thôi."
"Cứ kệ cậu ta đi."
Leo có vẻ đã bỏ cuộc, cười bất lực rồi ngồi xuống.
Narke chống cằm, cười cười.
"Haha, hai người thân thật đó~ Ở lớp thì không thấy rõ lắm nhỉ."
"Thân á? Khoan đã, ở lớp không cảm nhận được hả?!"
"Nhỏ giọng lại, Elias. Với cả..."
Leo thở ra một hơi dài, nửa cười nửa bất lực, rồi nhìn sang tôi.
"Không phải lúc để nói mấy chuyện đó đâu. Ở đây không sợ bị nghe lén, cứ nói thẳng đi. Tại sao cậu lại muốn tự mình xử lý tên Pleroma lén lút trong Hội đồng?"
"Ừ, trước hết thì..."
Bỏ mặt nạ ra đã.
Thấy rèm đã được kéo kín, tôi tháo mặt nạ, đặt lên bàn. Luồng không khí mát lạnh chạm vào da.
Giờ mới thấy dễ thở hơn hẳn.
"Quàooo~" Elias huýt một tiếng xuýt xoa, nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Gần như cùng lúc, Narke bật cười.
"Wow, thật sự là...."
"Sao?"
Dù cũng đoán được phản ứng này, nhưng tôi vẫn hỏi.
Elias hất cằm.
"Cậu biết không, đây là lần đầu tiên cậu đổi màu mắt rồi tháo mặt nạ hẳn hoi trước mặt bọn tớ đó. Nhìn cả màu tóc nữa, tớ còn tưởng Adrian Askanier xuất hiện trước mặt không luôn."
"......"
Tôi liếc sang Leo cầu cứu, nhưng Leo chỉ nhún vai.
Chia sẻ kha khá gen với nhau thì cũng đành chịu thôi.
Mà đông người thật, chẳng có lúc nào im lặng cả.
Narke thì vẫn như mọi khi, ít nói, chỉ quan sát. Có lẽ vì Elias nói quá nhiều nên mới thấy vậy.
Tôi xua tay trước ánh nhìn dai dẳng trêu chọc của Elias.
"Thôi, bỏ qua đi. Nói chuyện chính thôi. Muộn lắm rồi."
"Đúng rồi. Nói xem vì sao cậu lại muốn một mình đối phó với tên đó. Chúng ta tụ họp là vì chuyện này mà."
Leo thúc giục.
Tôi mở lá thư ra, đẩy về phía Leo.
"Cậu đã đọc nội dung chưa?"
"Hắn nói là muốn nhờ cậu một việc liên quan đến Pleroma. Cần đến thần lực của cậu."
"Đúng. Lý do tôi đi một mình rất đơn giản. Hắn chỉ đích danh nhờ tôi. Trong tình huống đó, tôi có thể dẫn theo cậu, hay Narke, hay Elias được sao?"
"......"
Leo hiểu ra, thở dài một hơi thật sâu.
"Cho dù có dẫn theo người khác, hắn cũng sẽ tìm cách tạo ra tình huống chỉ có cậu và hắn thôi. Mục tiêu là một mình cậu. Chỉ cần có thêm pháp sư khác xen vào thì bên kia chắc chắn thất bại."
"Thật ra ngay từ đầu đã đoán được rồi. Từ lúc Lukas đội cái mũ "người tố giác đầu tiên", chuyện cậu ấy bị nhắm tới đã là điều tất yếu."
Elias nói, giọng dần nghiêm túc hơn.
Cậu ta rời lưng khỏi ghế, nghiêng người về phía trước.
"Ừ thì... tớ không định ngăn cậu, nhưng nói thật, gửi cậu đi một mình vẫn không phải một lựa chọn tốt."
"Sao cậu nghĩ vậy?"
Tôi mỉm cười hỏi.
Dù sao cũng nên nghe xem bọn họ nghĩ gì trước đã.
"Quá rõ ràng rồi còn gì. Như cậu từng nói, đáng lẽ phải che giấu kỹ càng, vậy mà giờ lại bị phơi bày ra toàn quốc, kế hoạch bị cản trở. Phía Pleroma chắc chắn không còn thiện cảm với kẻ từng phụ trách thí nghiệm côn trùng. Địa vị của hắn hẳn đang rất khó xử."
"Đúng thế."
"Hắn căm hận kẻ tố giác đầu tiên là cậu, nên sẽ không ngại đạp cậu xuống đâu. Để tớ nói kịch bản cho nghe nhé?"
Tôi gật đầu.
Elias giơ hai ngón tay.
"Hoặc là cậu bị kéo về phía họ và trở thành Pleroma thật, hoặc là chết ngay trước mặt bọn Pleroma. Cả hai đều là bước qua vực sâu không thể quay đầu. Đặc biệt là vế đầu - về mặt đãi ngộ, thà chết còn hơn."
"Đoán chuẩn phết đấy."
Quả thật rất có thể sẽ như vậy.
Mức độ trả thù có thể thay đổi tùy vào hình phạt mà tên nội gián kia phải chịu, nhưng chuẩn bị cho hai kịch bản này là an toàn nhất.
Khi tôi sắp mở miệng, Leo bình tĩnh hỏi.
"Biết vậy mà vẫn đi?"
"Ừ. Tôi có lý do phải đi mà. Trước hết, cậu cũng biết rồi đó - cử người khác đi thì vô ích."
"Tớ đi thì có ích mà?"
Elias nói tỉnh bơ.
Điều đó đúng.
Người khiến hắn ôm hận là tôi - kẻ đầu tiên phơi bày vụ côn trùng, và tiếp theo chính là Elias.
Nếu Elias, người cũng đang nổi không kém, thay tôi xuất hiện, hắn có thể tạm thỏa mãn, rồi lôi Elias về tổng bộ Pleroma để làm công cụ phục hồi danh dự và địa vị.
Nhưng...
'Không thể để chuyện đó xảy ra.'
Tôi không hề nghĩ nhân vật chính sẽ ngoan ngoãn chết, nhưng cũng không cần thiết đẩy nguy hiểm của mình cho một đứa mới mười tám tuổi (theo tuổi Hàn). Hơn nữa, tôi đang cần nâng điểm ấn tượng, nên tự mình đi cũng chẳng thiệt.
Dù ở đoạn kết, nhân vật chính vốn lớn tuổi hơn tôi hiện tại... nhưng chuyện bây giờ mới quan trọng.
"Không được. Chân cậu còn chưa khỏi hẳn mà."
"Biết thế hồi đó gặp con lợn rừng liền ăn sạch nó luôn cho rồi... Nghĩ lại thấy tức ghê!"
Elias ôm đầu than vãn linh tinh.
"Dù sao thì, ngoài tôi và Elias ra, hai người còn lại dù có xuất hiện trước mặt hắn cũng không mang nhiều ý nghĩa. Rồi, sang chuyện tiếp theo, lý do duy nhất khiến chúng ta buộc phải trực tiếp đối đầu với hắn."
Narke dường như đã đoán được suy nghĩ của tôi, mỉm cười nhẹ rồi gật đầu.
"Chúng ta không có cách nào tống hắn vào tù ngay lập tức. Báo cáo à?
'Werner Strauch là Pleroma, mau bắt lấy hắn'. Nghe thử xem, lấy gì để người ta tin? Tôi không thể đưa ra bất kỳ bằng chứng nào cho thấy hắn là Pleroma cả."
Leo khoanh tay, nét mặt không mấy hài lòng, nhưng chậm rãi gật đầu.
"Đúng là vậy. Ngay cả với bọn tôi, cậu cũng chưa từng nói rõ làm sao mà biết được. Chỉ vì tin cậu không phải người nói nhảm nên mới chấp nhận thôi."
"Nhưng giờ thì đáng tin hơn rồi. Chính người mà Luca nhắc tới đã gửi thư đến."
Elias cầm lá thư lắc lắc.
"Đúng vậy. Hắn tự chứng minh luôn rồi. Nhưng dù vậy, đây vẫn chỉ là bằng chứng nội bộ, chưa đủ để yêu cầu mở điều tra."
Leo tiếp lời.
"Nếu Hoàng gia Bayern yêu cầu Đế quốc điều tra thì khả năng bắt tay vào là có, nhưng kết quả vẫn rất bấp bênh."
Tôi gật đầu.
"Đúng. Nếu hắn đã xóa sạch mọi dấu vết ở văn phòng và tư dinh thì sao? Vụ này coi như kết thúc."
"Wow, nghe kích thích thật đó~ Bị Hoàng gia gắn mác kẻ nói dối~" Elias cười khúc khích.
Narke có vẻ thấy lạ khi người của Hoàng thất lại nói chuyện như vậy, nên nhìn Elias chằm chằm quan sát.
Leo chắp hai tay, nói bằng giọng nghiêm túc.
"Cho nên, vì lý do đó mà cậu định chính diện xông vào, đúng không? Vì chưa có bằng chứng thì không thể dùng quyền lực công."
"Đúng vậy."
Hoàng thất không muốn vô cớ gây thù với các quốc gia trong Đế quốc.
Trong khi đó, Mecklenburg-Schwerin, nơi Werner Strauch thủ chức Nghị sĩ Liên bang, là một Đại Công quốc.
Đứng trên lập trường của một kẻ cầm quyền, không có lý do gì để bắt một nghị sĩ của Đại Công quốc, chỉ dựa trên lời tố cáo suông của một pháp sư Bayern.
Trừ khi... tôi có thể đưa ra thứ gì đó.
Nhưng hiện tại thì không.
Cho nên...
"Nếu không thể dẫn dắt điều tra, mà dù có dẫn dắt cũng khả năng thành công rất thấp... thì cứ khiến chính miệng Werner Strauch thừa nhận mình là Pleroma là được."
Muốn vậy, phải chờ đúng thời điểm hắn để lộ bộ mặt thật.
Và thời điểm đó...
Sẽ đến khi hắn đối diện với kẻ mà hắn căm hận - chính là tôi.
Tôi đưa tay chạm nhẹ vào bên tai.
Một tạo vật trong suốt đang móc gọn vào vành tai.
"Thứ này mà dính chưởng một đòn chắc bay luôn mất."
"Thì phải chặn trước khi bị đánh chứ!"
Leo quay người lại, gương mặt hết hồn không nói nên lời.
"Nếu thử nghiệm thêm được một lần nữa thì độ ổn định đã cao hơn nhiều rồi."
"Nhưng làm gì còn thời gian để thử thêm. Có thể truyền tín hiệu được là đáng mừng lắm rồi."
Máy ghi âm chế tạo bằng kỹ thuật thông thường có khả năng không hoạt động trong môi trường có ma pháp can thiệp, nên tôi quyết định mượn hẳn ma pháp chuyển giao cảm giác.
Tôi gắn công thức ma pháp lên một tạo vật rỗng để tạo hiệu ứng tạm thời.
Nhưng vì thêm chức năng mỗi lần chạm vào là ngắt truyền rồi kết nối lại, nên số lượng công thức tăng gấp mười lần, gây xung đột, khiến tôi khổ sở không ít.
Dù vậy, khác với lúc thử nghiệm, khi đeo trực tiếp vào vành tai thì hiệu quả rõ ràng thấy ngay, nên khâu chuẩn bị kết thúc nhanh chóng.
Lúc này tôi mới thấm câu nói.
'Muốn nâng hiệu suất thì phải để tạo vật tiếp xúc sát với cơ thể' - quả thật không phải nói cho vui.
Tất nhiên, còn tùy vào môi trường do tên đó tạo ra, nhưng vẫn có khả năng đạo cụ hoàn toàn vô dụng.
Nói cách khác, cả hai tình huống đều có thể xảy ra, nên tôi sử dụng song song cả kỹ thuật thường lẫn ma pháp.
Chuẩn bị xong xuôi, tôi chỉnh lại quần áo.
Đã gần đến giờ di chuyển, tôi nói với Leo lần cuối.
"Ôn lại lần nữa nhé. Nếu có nội dung không được để bên điều tra nghe thấy, tớ sẽ gõ một cái vào tạo vật gắn ở cánh tay. Lúc đó tín hiệu sẽ bị ngắt. Cũng nhớ là bên các cậu cũng có thể chủ động ngắt luôn."
"Biết rồi. Tớ đã điều chỉnh bên kia trễ khoảng 30 giây, nên đừng quá lo chuyện "phía bên kia". Bọn tớ sẽ tự chặn và kết nối lại."
"Bên kia" ở đây là Cục Điều tra Bayern.
Một khi họ xác nhận chuyện đã vượt tầm, vụ này sẽ được chuyển thẳng sang Cục Điều tra Hoàng gia Đế quốc.
Tôi gật đầu, gõ nhẹ vào máy ghi âm được nối sau khóa áo choàng.
"Máy ghi âm thì cứ để vậy. Vốn dĩ không có công nghệ truyền trực tiếp theo thời gian thực."
"Ừ, cứ thế đi. Cái đó có thể giữ lại và công bố sau khi xóa hết thông tin cá nhân."
Tôi nhìn đồng hồ, đã 3 giờ chiều.
Đến lúc phải đi rồi.
"Tớ đi đây."
Tôi nhập tọa độ ghi trong thư vào công thức dịch chuyển, rồi búng tay.
Tòa nhà chính của Hội đồng Liên bang hiện ra ngay trước mắt.
Đúng như dự đoán, người tôi đã ghi nhớ mặt qua điều tra trước đang ở đó.
Tôi tiến về phía người đang quay lưng ở đằng xa, gọi tên ông ta.
"Ngài nghị sĩ Werner Strauch."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn