Chương 83: Chương 77: Gặp gỡ... Em họ của tôi?
Reincarnated into Two Bodies · Saukz · 273 chương · ~15 phút đọc · Tạo 23/07/2026
.. Em họ của tôi?
OEL 51-100 Phải mất một lúc lâu chú Tenard mới dỗ dành được cô bé đang đứng đơ ra ở cửa. Sau vài lời khuyên nhủ nhỏ to, em ấy e dè bước tới và ngồi xuống cạnh bố mình, đối diện với tôi, đầu cúi thấp.
Giờ khi đã nhìn rõ mặt em ấy hơn—dù thật ra ngay từ lúc em ấy đứng ở cửa tôi đã thấy rõ mồm một rồi—tôi mới nhận ra trông em ấy quen quen.
Nếu tôi không nhầm thì em ấy là...
Chú Tenard nhanh tay đẩy kính lên rồi khẽ hắng giọng.
"Để ta giới thiệu với cả nhà, đây là con gái ta, Ranette."
Chú Tenard đã xác nhận nghi ngờ của tôi. Cô bé này chính là "em họ" của tôi. Về ngoại hình, em ấy trông giống bố như đúc với mái tóc xanh lục bù xù và đôi mắt đỏ sẫm sau cặp kính tròn. Bộ trang phục của em ấy được may đo rất vừa vặn và mang dáng dấp quý tộc, nhưng lại hoàn toàn lạc quẻ với cái dáng ngồi co rúm đầy ngượng ngùng bên cạnh bố.
Dù giống bố đến thế, nhưng ít nhất em ấy không cứ hai giây lại chỉnh kính một lần.
"Ồ, con là Ranette đó sao?" Mẹ lên tiếng, nở một nụ cười dịu dàng hiếm thấy.
"Con lớn quá rồi, ta suýt chút nữa là không nhận ra đấy. Rất vui được gặp lại con, cô bé."
"C-C-Con cũng rất vui được gặp lại người... thưa P-Phu nhân..." Ranette lắp bắp nói.
"Đã lâu không gặp, Ranette! Lại đây nào, để bác ôm một cái nào!" Cha giang rộng hai tay.
"D-Dạ thôi ạ. Thưa Đ-Đức ngài..." Em ấy từ chối thẳng thừng.
Đúng là cha nào con nấy.
Tôi nghĩ mình cũng nên chào hỏi em ấy một câu cho tử tế.
"Rất vui được gặp em, Ranette. Chị là Carin—"
"E-Em biết chuyện đó rồi..." Em ấy ngắt lời tôi, mắt dán chặt xuống sàn nhà.
"V-Vậy sao..."
Tôi... chẳng biết phải phản ứng thế nào nữa. Sao em ấy không chào lại tôi nhỉ? Em ấy sợ tôi à? Hay là đang ấm ức vì tôi là người thừa kế còn em ấy thì không?
Xét việc tôi đang sống trong một vương quyền đầy rẫy toan tính ở kiếp này, thì chắc chắn là lý do đó rồi, đúng không?
Ranette khẽ ngẩng đầu lên và lén nhìn vào mắt tôi trong một khoảnh khắc. Nhưng rồi em ấy lập tức luống cuống co rúm người lại và giấu nhẹm khuôn mặt đi, hai tai đỏ ửng.
Giờ thì tôi lại càng hoang mang hơn. Tôi đâu có ngốc đến mức nghĩ rằng cái mặt đỏ bừng kia là do bị sốt hay gì đó tương tự, nhưng tại sao em ấy lại ngượng ngùng như thế trong khi mới mấy giây trước còn sợ tôi đến phát khiếp? Quyết định dứt khoát giùm cái đi chứ!
"Ah, đây là một cơ hội tốt đấy, Carine!" Cha quay sang tôi.
"Có chuyện gì thế cha?" Không hiểu sao tôi lại có một linh cảm chẳng lành về chuyện này.
…
Tôi đang đứng trong thư viện của dinh thự chính. Tin hay không tùy bạn, nhưng nó còn rộng hơn cả dinh thự ở thủ đô nữa cơ... Mà thôi, tôi đang lừa ai chứ, dĩ nhiên là bạn tin rồi! Ngôi nhà này xa hoa quá mức quy định rồi, tôi mà bán nó đi thì chắc cũng đủ tiền để xóa sổ nạn đói trên toàn thế giới trong vòng vài năm ấy chứ.
Đánh lẽ ra tôi phải cảm thấy vô cùng phấn khích khi được phép tiếp cận kho tàng kiến thức đồ sộ này để học hỏi. Thế nhưng lại có một trục trặc nhỏ xảy ra.
Một cô bé đang run bần bật như cầy sấy ngay bên cạnh tôi.
Đó chính là Ranette.
Cha đã bảo tôi đến thư viện cùng em ấy, và chú Tenard thì đồng ý cả hai tay hai chân. Chú ấy tin rằng đây là một cách tốt để hai đứa "chị em họ" chúng tôi bồi đắp tình cảm sau một thời gian dài không gặp.
Ngặt một nỗi, tôi chẳng biết liệu Ranette có muốn ở cùng tôi hay không nữa. Em ấy cứ nhớn nhác quay đầu nhìn quanh, dáo dác như thể đang phân vân không biết nên chiến đấu hay bỏ chạy.
Tuy nhiên, tôi càng để mặc em ấy lâu bao nhiêu thì tôi càng mất thời gian đọc sách bấy nhiêu. Nếu có ai đó phải khơi mào cuộc trò chuyện này, thì người đó chắc chắn phải là tôi rồi.
"Đã lâu lắm rồi chúng ta mới lại gặp nhau nhỉ, Ranette?"
"Á—!" Ranette giật bắn mình lùi lại phía sau rồi vơ đại một cuốn sách gần đó để che mặt lại giấu tôi.
Tôi bắt đầu tin rằng em ấy thực sự coi tôi như quái vật Medusa rồi đấy.
Sẽ tốt hơn cho tôi nếu có thể giải quyết dứt điểm nguyên nhân khiến em ấy lo lắng càng sớm càng tốt.
"Lỗi của chị, có chuyện gì không ổn sao?" Tôi đi thẳng vào vấn đề.
"Chị đã làm gì sai à?"
Ranette thậm chí còn căng thẳng hơn nữa, nếu bạn có thể tin được. Em ấy từ từ hé mắt nhìn qua mép cuốn sách và nói bằng một giọng lý nhí: "K-Không, tiểu thư không làm gì sai cả, thưa Tiếu thư Carine..."
Thế thì tại sao em lại cứ lùi xa ra thêm thế kia?
Ít nhất thì em ấy cũng chịu nói chuyện với tôi. Nhưng giờ tôi lại chẳng biết phải làm sao tiếp theo. Ranette vẫn đang che mất nửa khuôn mặt, còn đống sách này thì cứ như đang van nài tôi đến đọc chúng vậy.
Ồ phải rồi, sách!
Tôi quay sang nhìn Ranette với nụ cười thân thiện nhất mà mình có thể rặn ra.
"Nói chị nghe xem nào, Ranette. Em có thích sách không?"
Ranette lại cứng đờ người ra... một lần nữa. Tôi bắt đầu thấy cái thói quen này lặp đi lặp lai rồi đấy.
"Chị thường tranh thủ thời gian rảnh rỗi lúc không phải tập luyện để đọc sách trong thư viện của mình. Dạo này đó là thứ duy nhất giúp tâm trí chị được thư thái." Tôi tiến lại gần một trong những chiếc kệ và lướt mắt qua gáy của từng cuốn sách đang được trưng bày, các ngón tay khẽ lướt trên chúng.
"Có điều, thư viện này có nhiều sách quá. Rất nhiều cuốn chị còn chưa từng nghe tên bao giờ. Nhiều đến mức chị chẳng biết nên bắt đầu từ đâu nữa." Tôi quay sang nhìn em ấy.
"Em có gợi ý cuốn nào không, Ranette?"
Ranette hạ cuốn sách xuống thấp hơn một chút.
"C-Chị đang hỏi em sao??" Giọng em ấy cao hơn hẳn lúc trước và lần này tôi đã có thể nghe rõ mồn một.
"Thì chị vừa gọi tên em mà."
"A-Ahaha... haha..." Em ấy bật ra một tiếng cười đầy bất lực, cứ mỗi tiếng 'ha' là lại nâng cuốn sách lên cao hơn một chút.
Điệu cười này chẳng giống kiểu "Haha, buồn cười quá..." chút nào, mà nghe y như kiểu "Haha, tôi đang gặp nguy hiểm rồi" vậy.
Chị đâu có ép em phải ở đây đâu chứ, biết không hả?
Tôi rất muốn bảo em ấy như vậy nhưng chợt nhận ra điều đó chỉ làm cho mối quan hệ giữa hai đứa trở nên tồi tệ hơn thôi. Thêm vào đó, tôi thực sự muốn thân thiết với em ấy hơn. Như tôi đã nói từ trước, em ấy là người thân cận nhất với tôi giống như một người anh chị em ruột ở thế giới này.
Thôi được rồi, nếu em ấy đã sợ tôi đến thế thì tôi cũng không nên ép em ấy phải mở miệng làm gì. Tôi cố gắng tập trung vào đống sách một lần nữa, tìm kiếm xem có tựa đề nào làm mình hứng thú hay không.
Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói đột ngột cất lên làm tôi giật mình.
"Á-Áo choàng xanh..."
Tôi khựng bước lại rồi quay người lại.
"Chị xin lỗi, em vừa nói gì cơ?"
"Cuốn 'K-Kẻ mang áo choàng xanh'... Đó-Đó là gợi ý c-của em."
Ơn trời đất ơi, em ấy thực sự đang nói chuyện với tôi kìa! Nếu gương mặt tôi không phải kiểu đơ như cây cơ bẩm sinh thì chắc cằm tôi đã rớt bộp xuống sàn từ lâu rồi.
Đây có phải là cảm giác của các bậc cha mẹ khi đứa con thơ lần đầu tiên biết cất tiếng nói không nhỉ?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn