Chương 84: Gấu mẹ (1) #2
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~38 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Tôi cật lực vung xẻng đào đất, dùng cuốc bẩy bật cả những tảng đá găm chặt bên dưới lên. Cảm giác lúc này hệt như một gã thợ mỏ chứ chẳng mang dáng dấp gì của một kẻ thám hiểm. Mồ hôi vã ra như tắm, chảy ròng ròng ướt đẫm cả trán lẫn lưng.
"Hộc... ngài Yona. Xong xuôi cả rồi ạ!"
Đổi lại bao mồ hôi công sức vất vả, tôi đã dựng nên chiếc lều hoàn mỹ nhất trong đời mình. Nền đất san phẳng lì, khung chống kiên cố vững chãi!
"Tài dựng lều của ngươi cũng khá đấy chứ?"
Quả nhiên, đứng trước tuyệt tác để đời của tôi, ngài Yona cũng phải buông lời tán thưởng.
'Tưởng tôi sẽ vì dăm ba lời khen cỏn con đó mà sướng rơn chắc?'
Cơ mà..
. chẳng hiểu sao trong lòng lại thấy vui vui! Tôi lại là kiểu đàn ông dễ dãi đến mức này sao?
Giờ là lúc đi ngủ. Đã đi cắm trại thì hễ mặt trời lặn xuống núi là chẳng còn việc gì để làm, nên tôi thường ngả lưng từ khá sớm.
Thế nhưng, một nỗi kinh hoàng đột ngột bủa vây lấy tâm trí tôi.
'Người phụ nữ này là một con hổ cái đấy.'
Phải dùng chung lều với một con hổ sao? Nhỡ đâu đang ngủ mà ngài ấy vô tình trở mình một cái, tôi chắc chắn sẽ bị đè bẹp dí đến tắt thở mất.
Đang lúc tôi còn nơm nớp lo sợ, ngài Yona chợt lên tiếng hỏi:
"Hình như ngươi có chuyện muốn nói?"
"Chuyện là... tôi là nam còn ngài Yona lại là nữ, việc dùng chung một lều e là có chút..."
"Giữa những chiến hữu cùng bôn ba trên chiến trường thì làm gì có sự phân biệt nam nữ. Vùng Đất Bóng Đêm này đâu phải nơi chốn yên bình để ngươi có thể sống sót mà cứ kén cá chọn canh từng li từng tí."
Chắc do uy lực của người nói quá lớn chăng? Nghe vô cùng có lý.
"Vậy thì quay mặt sang hướng khác một lát đi."
Ngài Yona lấy ra một chiếc khăn ướt, sột soạt cởi áo rồi bắt đầu lau tay, chân và vai.
Hành động phóng khoáng ấy khiến tóc gáy tôi dựng đứng cả lên, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy tấm lưng của ngài ấy, mọi cảm giác ái muội trong tôi bỗng chốc bay sạch sành sanh.
Tấm lưng ngài Yona chằng chịt những vết sẹo. Chỉ tính riêng những vệt sẹo mổ trông có vẻ cực kỳ đau đớn thôi cũng đã ngót nghét cả chục cái. Khủng khiếp nhất là dấu tích của một nhát chém kéo dài thành một đường chéo từ cổ xuống tận mạng sườn trái.
Ngài Yona liếc nhìn biểu cảm của tôi.
"Trông khó coi lắm phải không?"
"Nói thật là... tôi cảm thấy chắc hẳn chúng đau lắm ạ!"
"Lúc thế này ngươi bớt thành thật đi một chút cũng được đấy."
"Hehe, vậy thì... trông ngài quả thật rất xinh đẹp ạ!"
"Thôi đi. Như ngươi thấy đấy, kể từ khi lăn lộn trên chiến trường, ta đã từ bỏ những tâm tư hay niềm vui thường tình của một 'nữ giới' từ lâu rồi. Thế nên ngươi cũng đừng bận tâm làm gì."
Quả nhiên, phải có chừng này quyết tâm thì mới có thể vung tay tiêu tốn 5, 2 tỷ Ether chỉ để thăng Cấp độ chứ.
Tôi cũng phải thay đổi thái độ mới được.
Lúc đó, ngài Yona vắt ráo chiếc khăn ướt rồi bảo tôi:
"Vậy giờ ngươi cũng chìa lưng ra đây."
"Vâng!? Cả tôi á!?"
"Người ngươi bốc mùi rồi."
Thế à? Cũng đúng, nãy giờ dựng lều đổ mồ hôi đầm đìa nên người ngợm tôi đang dính dớp, khó chịu vô cùng.
"Trong khu rừng này có sào huyệt của Tử Linh Thuật Sư Akham. Trong số đống xác chết của hắn có những Người Gác Cổng sở hữu khứu giác đặc biệt nhạy bén. Nếu không lau sạch mồ hôi, ngươi sẽ bị chúng truy dấu đấy."
Khu rừng này là sào huyệt của Akham sao? Mẹ kiếp, hèn chi đám ma thú ở đây lại rớt ra cả đống Ether như thế!
"Vậy... xin ngài hãy nương tay cho một chút ạ!"
Tôi ngoan ngoãn chìa lưng ra cho ngài Yona.
Và rồi...
"Á á! Đau quá!"
"Đừng có giả vờ."
"Hehe, tôi đùa chút thôi!"
Thế là xong màn tắm rửa qua loa. Quả thực, mùi hôi trên cơ thể đã tan biến hẳn.
Xoẹt— Bây giờ, hai chúng tôi đang nằm trong căn lều chật hẹp. Mang tiếng là lều đôi, lại được tôi cố sức cơi nới hết cỡ nhưng vẫn chật chội đến mức cả cẳng chân lẫn bàn chân đều thò ra ngoài tấm màn, lạnh buốt.
"Này, xích lại gần đây chút đi."
Rốt cuộc, tôi đành phải ngủ trong tư thế gần như rúc hẳn vào lòng ngài Yona. Bị một con gấu khổng lồ đáng sợ ôm ấp, chắc cảm giác cũng chỉ đến thế này là cùng nhỉ?
Nhưng mặt khác, tôi lại thấy vô cùng yên tâm. Bây giờ, có lẽ tôi chính là kẻ an toàn nhất trên thế giới. Dù cho đặc vụ của Erdari có mò tới đây đi chăng nữa thì cũng chẳng thể làm xước một sợi lông của tôi đâu nhỉ?
Cảm giác an toàn tuyệt đối đó dần dần ru tôi chìm vào giấc ngủ.
Đang lúc tôi mơ màng ngủ gà ngủ gật, ngài Yona bỗng cất giọng:
"Nhóc con, ngươi có vẻ hơi khác biệt so với những Đạo Tặc mà ta từng biết. Trông ngươi có phần ngây thơ đấy."
"Hehehe, tôi lại chẳng ngây thơ và trong sáng hệt như một chú cừu non ấy chứ."
"Biết đâu lại là một con quái vật đội lốt cừu. Giống như tên Vane đó."
"Ngài Yona, ngài và Vane từng là đồng đội thật sao?"
Dò hỏi biết đâu tôi lại học mót được chút bí kíp nào đó của Vua Trộm Vane từ ngài Yona. Thế nhưng, nét mặt ngài Yona lại lộ rõ vẻ kinh tởm tột độ, tựa như vừa phải nghe một thứ từ ngữ nhơ nhuốc nhất trần đời.
"Đồng đội? Hắn ta không xứng gọi bằng hai chữ ấy. Vết thương do hắn đâm lén ta lúc bỏ trốn đến tận bây giờ vẫn còn nhức nhối."
Tôi bất giác nhớ lại những vết sẹo chằng chịt rợn người trên lưng ngài Yona. Không biết trong số đó có vết sẹo nào là tác phẩm do Vane để lại không. Quả nhiên, từng trải qua sự phản bội cay đắng như vậy, bảo sao ngài ấy lại căm hận Đạo Tặc đến thấu xương.
Ngài Yona tiếp tục hỏi tôi:
"Nhóc con, tại sao ngươi lại làm Đạo Tặc ở Bức Tường này?""
... Ờm... chắc tại tôi chẳng được dạy dỗ thứ gì đàng hoàng ngoài ba cái trò móc túi này chăng?"
Chuyện tôi lớn lên ở trại trẻ mồ côi...
Chuyện tôi bỏ trốn vì suýt bị bắt làm công nhân xây Bức Tường...
Đến cả chuyện tôi bị tóm cổ và suýt mất mạng sau muôn vàn trắc trở... tôi đều lôi ra kể tuốt luốt.
Nghe xong, ngài Yona khẽ chậc lưỡi:
"Đã làm người thám hiểm thì chẳng có ai là không mang trong mình một khúc nôi cay đắng."
"Hehehe, dẫu vậy thì ở Bức Tường này cũng kiếm được rất nhiều Ether nên tôi ưng lắm!"
"Ether? Thứ đó thì tốt đấy. Nhưng ngươi không sợ chết sao? Ngay giây phút này đây, chỉ cần dỏng tai lên, ngươi cũng có thể nghe thấy tiếng gầm gừ của lũ ma thú đang thèm khát mạng sống của ngươi đấy."
Tôi lặng lẽ dỏng tai lên nghe ngóng. Quả thực, văng vẳng khắp bốn bề là những thanh âm rợn người của vô số ma thú không rõ danh tính. Đây là tình thế mà một người hoàn toàn có thể bị tập kích và xé xác bất cứ lúc nào ngay trong giấc ngủ.
Nói không sợ thì là nói dối.
Nhưng thì sao chứ? Vì Ether, chút sợ hãi nhãi nhép cỡ đó tôi dư sức chịu đựng được.
"Hơn nữa, ở đây ngày nào tôi cũng được ăn ngon, đến khi mưa to gió lớn lại có mái nhà vững chãi che chở, còn gì tuyệt vời hơn thế nữa."
"Bữa ăn và mái che. Ngươi chấp nhận làm Đạo Tặc chỉ vì những thứ cỏn con như thế thôi sao?"
"... Vậy trên đời này còn có thứ gì quan trọng hơn mấy thứ đó ạ?"
"Chính là đại nghĩa."
"Đại nghĩa sao?"
"Ta đã chiến đấu mòn mỏi để có thể quét sạch Đạo Tặc khỏi thế gian này. Ta từng nghĩ rằng, chỉ cần cho lũ trẻ đói khát được ăn no, chúng sẽ chẳng còn lý do gì để lớn lên và trở thành tội phạm."
"Hehehe, quả nhiên khí chất và hoài bão của ngài thật vô tiền khoáng hậu!"
"Thế nhưng, bọn trẻ vẫn cứ lũ lượt trở thành Đạo Tặc. Bữa ăn và mái che. Chỉ vì thiếu đi những thứ nhỏ bé đó mà con người ta sẵn sàng vứt bỏ nhân tính, đánh cược cả mạng sống."
Nói xong câu đó, ngài Yona bỗng im bặt. Ngài ấy ngủ rồi sao?
Tôi lén kích hoạt Kỹ năng 'Bàn Tay Thầm Kín' đã được tôi miệt mài rèn giũa từ thời còn móc bọc ở cống ngầm, âm thầm lục lọi túi của ngài Yona.
Là một nhân vật quyền cao chức trọng thì hẳn trong người phải giắt theo nhiều món đồ đắt tiền lắm nhỉ? Tôi chỉ định ngó thử xem có gì hay ho thôi.
Thứ tôi chạm vào lại là mấy tờ giấy. Đó là những bức thư được viết bằng những nét chữ trẻ con xô lệch, nguệch ngoạc.
「Cháu cản ơn ngài Yona vì mý món đồ trơi ạ - Flory kính thư」
「Chị Yona! Em cũng mún trở thành người tuyệt vời như chị - Clova ở làng Đồi」
「Cảm ơn ngài vỉ đả cho tìn lần sau ngài gủi thên nhìu tìn và đồ ăn nứa thì tốt lém ạ – Cô Nhi Viện Rilke Yorwi」 Mấy dòng này trông quen mắt thế nhỉ.
'Là thư cảm ơn do đám nhãi ranh ở cô nhi viện viết sao?'
Tôi cũng từng bị ép viết mấy thứ này vài lần gửi cho các nhà tài trợ nên rành rẽ lắm.
Thử không cắm đầu viết thư cảm ơn xem, mấy bà ma sơ kiểu gì cũng cắt phần cơm cho mà nhịn đói meo râu.
Mà khoan, nhìn kỹ lại thì... bức thư cuối cùng chính là do tôi viết mà. Cô Nhi Viện Rilke Yorwi. Lúc đó tôi mới bập bẹ học chữ nên đến cái tên của mình viết cũng sai bét nhè.
Có lẽ ngài Yona là một trong những nhà hảo tâm từng quyên góp cho cô nhi viện của chúng tôi. Vậy ra ngài ấy cũng từng ghé qua cô nhi viện sao? Chúng tôi đã từng gặp nhau chưa nhỉ? Hồi đó tôi còn quá nhỏ nên trong đầu chẳng còn vương lại chút kýức nào.
'Trời đất, chậc! Ba cái đồ rách việc này mà cũng mang theo khư khư nâng niu như báu vật cơ đấy? Hớ nặng rồi.'
Tôi cẩn thận nhét những bức thư lại vào trong túi áo ngài Yona.
Soạt soạt soạt—!
Chà, lén nhét đồ vào lại túi người ta khéo còn khó hơn cả móc túi, nhưng may thay phi vụ này đã trót lọt! Nghĩa là kỹ năng của tôi còn đủ sức qua mặt được cả Tứ Tinh Đế Quốc đấy nhé!
* Lúc tôi mơ màng tỉnh giấc thì trời đã sáng bảnh mắt từ bao giờ. Vừa vươn vai bước ra khỏi lều, tôi đã thấy ngài Yona đang nhóm lửa đun một cái nồi lủng lẳng bên trên.
"Giữa cái vùng đất nhung nhúc ma thú này mà ngươi còn ngủ nướng say sưa được, thần kinh ngươi cũng vững vàng thật đấy."
Thực đơn bữa sáng gồm có bánh mì, cá và một thứ hỗn hợp nhão nhoét nấu cùng mớ cỏ không rõ nguồn gốc. Tất cả đều là món ăn do đích thân ngài Yona xuống bếp.
Khi nếm thử, biểu cảm trên mặt Felix và Hermit thay đổi méo mó liên tục theo từng giây.
"Khụ khụ, hương vị... vô cùng vi diệu ạ."
"Ọe, vị thảo mộc... hăng nồng quá..."
"Ồ, cho tôi xin thêm bát nữa đi."
"Ngươi muốn ăn thêm... bát nữa cái thứ này sao?"
Nhìn tôi hớn hở chìa cái bát không ra, ngài Yona khẽ nhíu mày. Chớp ngay thời cơ, Felix liền liến thoắng đâm chọt hệt như một tên nịnh thần:
"Tên đó thuộc cái ngữ mà ngài có luộc giày da cho ăn thì hắn cũng xơi tì tì khen ngon đấy ạ. Từ nhỏ hắn đã sống trong cảnh chết đói chết khát nên gai vị giác bị hỏng hoàn toàn rồi."
"Ngài Yona! Tên điên này dám bảo đồ ăn ngài cất công nấu còn rác rưởi thua cả món giày da luộc kìa!"
"Tôi... tôi không có ý đó!"
Chúng tôi vội vã kết thúc bữa sáng đầy sóng gió như thế, rồi lập tức bắt tay vào công cuộc cày cuốc Ether.
Leng keng—!
Ether rơi lả tả nhiều không đếm xuể.
Waluwalu dùng mấy cái xúc tu cật lực nhặt nhạnh, trong khi chúng tôi thì không ngừng tàn sát đám khỉ xương. Thi thoảng nếu bắt gặp rương báu nào, tôi lại nhanh nhảu dùng kỹ năng bẻ khóa dọn sạch sành sanh.
Cạch!
"Chà! Phải thế chứ!"
Cái chuỗi hành động tuần hoàn giản đơn nhưng lại được vận hành ăn khớp đến hoàn hảo này mang lại một cảm giác mãn nguyện khó tả. Cứ thế hì hục cày cuốc đến nửa ngày trôi qua, ngài Yona chợt lên tiếng:
"Nếu chỉ xét riêng về kỹ năng thu thập Ether, tổ đội của các ngươi dư sức lọt vào top ba trong số những tổ đội mà ta từng chứng kiến đấy."
Vậy là ngay cả một cựu binh lỗi lạc và sừng sỏ như ngài Yona cũng phải công nhận kỹ năng cày tài nguyên Ether của tổ đội chúng tôi vượt trội đến mức nào! Tự dưng sống mũi tôi lại thấy cay cay vì tự hào.
Sau khi thu hoạch trót lọt, chúng tôi quay trở về căn cứ. Tổng số Ether mà cả đội cá kiếm được lên tới 12 triệu. Không hề giáp mặt bất kỳ một Thần Tượng nào.
Đang thắc mắc không biết lý do vì sao thì Hermit lẩm bẩm bằng một giọng lí nhí:
"Chắc do có ngài Yona là Tư Tế của Thái Dương Giáo đi cùng nên bọn Thần Tượng không dám bén mảng tới chăng."
"Tư Tế của Thái Dương Giáo thì có liên quan cái quái gì tới Thần Tượng?"
"Bọn Thần Tượng vốn ghét cay ghét đắng giáo đồ của Thái Dương Giáo mà lị!"
Thái Dương Giáo là tôn giáo chính thống tôn sùng ánh sáng và suy tôn Hoàng Đế Bệ Hạ của Đế Quốc. Ở chiều ngược lại, những tồn tại mang danh Thần Tượng thực chất chỉ là một lũ tà giáo. Thế nên, mối quan hệ giữa đôi bên xưa nay vốn dĩ chẳng khác nào nước với lửa.
"Vậy thì, 12 triệu Ether chúng ta kiếm được cứ công bằng mà chia đều làm 4 phần nhé."
Felix bắt đầu phân chia những túi Ether lấp lánh. Thế nhưng ngài Yona lại thẳng thừng gạt phắt phần của mình.
"Thôi khỏi đi. Ta không muốn mặt dày cướp đi đồng tiền mồ hôi nước mắt của mấy đứa nhóc ranh các ngươi đâu."
Vậy chia ra... mỗi người đút túi tận 4 triệu Ether ư?!
Số tiền khổng lồ giáng xuống đầu khiến tôi sướng đến mức run rẩy cả hai chân!
Đúng lúc này, ngài Yona thong thả bước về phía đống lửa.
Phừng phực— Rồi ngài ấy trực tiếp đặt bàn tay trần của mình vào giữa đống lửa. Tức thì, ngọn lửa bùng cháy dữ dội với một uy thế cuồng bạo đến mức tôi chưa từng thấy bao giờ, khiến tôi sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Anh Hammer, người không thể theo chúng tôi xuất kích vì đang bận tiến hành điều chỉnh áo giáp, vội huých cùi chỏ vào hông tôi.
"Yor, trố mắt ra mà nhìn cho kỹ vào!"
Bập bùng, bập bùng— Ngọn lửa chập chờn uốn lượn uyển chuyển tựa như một sinh thể sống. Kỳ lạ thay, luồng nhiệt tỏa ra hoàn toàn không hề thiêu đốt da thịt, mà lại len lỏi một sự ấm áp vừa vặn đến lạ kỳ.
Tôi lờ mờ cảm nhận được bao nhiêu mệt mỏi và đau nhức tích tụ trong từng ngóc ngách trên cơ thể đang dần tan biến. Thứ cảm giác này... Tôi đã từng trải qua một lần rồi. Đích thị là sự khoan khoái hệt như lúc tôi ngủ vùi trong vòng tay của ngài Yona đêm qua.
"Giờ thì dẫu có ròng rã 1 năm trời cũng chẳng hề hấn gì."
Ngài Yona đưa tay quệt đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh Hammer không hề giấu giếm lòng tôn kính tuyệt đối tạc sâu trong ánh mắt dành cho ngài Yona.
"Được vinh hạnh tận mắt chứng kiến thần uy của Tứ Tinh Đế Quốc! Thượng sĩ Hammer tôi đây dẫu có nhắm mắt buông xuôi ngay lúc này cũng chẳng còn gì phải hối tiếc!"
Nghe vậy, ngài Yona bước tới vỗ nhẹ lên vai áo giáp của anh Hammer.
"Thượng sĩ Hammer, quả là một tổ đội tuyệt vời. Cho dù chiến thuật thu thập Ether và cách hành sự đối nhân xử thế của các ngươi hoàn toàn khác xa với thời đại của ta."
Giờ đây, ánh mắt thâm thúy của ngài Yona bắt đầu chuyển hướng, ghim chặt vào tôi.
"Nhóc con, để ta hỏi ngươi một câu."
"Vâng ạ!"
"Trên thế gian này, nếu muốn nhổ tận gốc rễ và xóa sổ hoàn toàn bọn Đạo Tặc thì phải làm thế nào?"
"... Ờm... chỉ cần xóa bỏ hết luật lệ đi là được mà?"
Không còn luật lệ thì lấy đâu ra tội trạng và tiền án. Đi ăn trộm mà không phạm pháp thì Đạo Tặc cũng đâu còn mang danh Đạo Tặc nữa. Thực tế thì ở một thế giới nào đó, người ta còn từng đòi xóa sổ cả hệ thống luật pháp và giải tán luôn cả lực lượng cảnh sát chỉ để hạ thấp tỷ lệ tội phạm cơ mà? Cứ áp dụng như thế là sẽ vươn tới phép màu 'tỷ lệ tội phạm chạm mức 0 phần trăm' ngay!
Vừa nghe xong cao kiến của tôi, ngài Yona liền cau mày nhăn nhó.
"Cứ ngỡ là một chú cừu non xơ xác, ai dè lại là một con sói gian manh đội lốt cừu."
Ngày hôm đó, toàn bộ Đạo Tặc đều được Giải Phóng khỏi ngục tối.
Dù chẳng rõ ngài Yona có thấu cảm được cái triết lý về 'phép màu tỷ lệ tội phạm 0 phần trăm' đầy táo bạo của tôi hay không. Ngay sau khi giành lại được tự do, nơi đầu tiên tôi mò đến chính là thư viện. Tôi muốn sục sạo tìm kiếm vài đầu sách có ghi chép thông tin liên quan đến 'Tứ Tinh Đế Quốc'. Chặng đường sau này biết đâu còn phải giáp mặt nhau dài dài, thế nên thủ sẵn chút vốn liếng hiểu biết về lai lịch của ngài Yona vẫn tốt hơn chứ.
Đúng lúc đó, một tờ báo cũ phát hành từ năm ngoái bỗng đập vào mắt tôi.
「Một sự kiện quyên góp từ thiện hoành tráng đã được long trọng tổ chức tại Hoàng Đô nhân dịp kỷ niệm sinh nhật lần thứ 36 của ngài Yona. 」
「Trước sự chứng kiến và tham dự của vô số quan chức cấp cao cùng những người đứng đầu các đoàn thể, tổng số tiền quyên góp thu về từ sự kiện lần này đã... 」
'Năm ngoái 36 tuổi sao? Hóa ra ngài ấy trẻ hơn nhiều so với những gì mình tưởng tượng nhỉ?'
Nếu nhớ không lầm thì tổ đội Tứ Tinh Đế Quốc đã được bệ phóng thành lập từ tận 30 năm trước cơ mà. Tính ra thì... thời điểm ấy ngài Yona mới chỉ là một cô nhóc tì vắt mũi chưa sạch tầm 6, 7 tuổi thôi sao.
Đang lúc tôi còn há hốc mồm trầm trồ kinh ngạc vì đủ thứ khía cạnh rối rắm trong đầu.
"Yor của Jackpot. Cuối cùng ta cũng tìm được ngươi rồi."
Lạnh buốt dọc sống lưng— Một luồng hàn khí ập đến khiến toàn thân tôi sởn gai ốc cục bộ.
Rắc... rắc rắc— Quay ngoắt đầu lại, tôi bàng hoàng chứng kiến một kẻ dị hợm đang vươn cánh tay nhô ra từ chính cái bóng đen dưới chân mình. Tiếng xương cốt vặn xoắn gãy gập vang lên răng rắc rợn người.
Và rồi, gã đàn ông bí ẩn ấy rốt cuộc cũng ngoi lên lộ diện hoàn toàn. Dẫu cho trên mặt gã có đeo một chiếc mặt nạ che đậy nhân dạng, tôi vẫn ngay lập tức nhận ra hắn.
"Vane—!?"
Mẹ kiếp, thế quái nào mà tên Vane lại chui rúc ra từ cái bóng của tôi thế này!
Trong lúc tôi còn đang chôn chân sững sờ, chẳng thể tiêu hóa nổi chuyện quái quỷ gì đang diễn ra trước mắt, Vane đã cất giọng ồm ồm lạnh lẽo:
"Yor. Ta có lệnh muốn giao cho ngươi đây, Ngón Tay Thứ Bảy của ta."
"Hả? Ban lệnh... cho tôi á?"
"Con ả Yona khốn khiếp đó đang ở đây đúng không? Nghe cho kỹ, hãy đi lục túi của ả. Bên trong có giấu món đồ thuộc về ta. Mang thứ đó tới nộp cho ta, ta nhất định sẽ trao cho ngươi một phần thưởng vô cùng xứng đáng."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn