Chương 121: Kobold và mỏ khoáng ngầm #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~32 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN — Tên tởm lợm này!
— Chết đi, chết đi!
Hắn ta bị đánh đập mỗi ngày. Nhỏ bé và xấu xí dường như chính là tội lỗi của hắn. Hắn lẩn trốn vào bóng râm để né tránh những ánh mắt sắc lẹm và thứ bạo lực tàn nhẫn.
Hắn sống lay lắt bằng cách nhặt nhạnh những thứ người đời vứt bỏ. Dẫu vậy, ánh mắt hắn vẫn luôn hướng về bầu trời chứ không phải nơi mặt đất ngập ngụa bùn lầy và rác rưởi.
Hắn ngước nhìn dinh thự uy nghi trên ngọn đồi cao kia, nơi được xây đắp bằng hồng ngọc, ngọc lưu ly, vàng ròng và gỗ tuyết tùng.
Những kẻ ra vào chốn ấy thật cao quý và diễm lệ, khác hẳn với hắn, họ được ăn sung mặc sướng.
Cơ thể họ tỏa ra hương thơm dịu nhẹ của nhũ hương, và lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười rạng rỡ.
Hắn đã nghĩ.
Hắn vô cùng ghen tị với cuộc sống của họ, bản thân hắn cũng thèm khát những thứ họ sở hữu.
Nếu hắn cũng khoác lên mình đầy vàng ngọc, cũng thoa thứ nhũ hương thơm ngát kia, thì liệu hắn có thể bước chân vào dinh thự để hòa nhập cùng họ không?
Nghĩ vậy, hắn quyết định đột nhập vào dinh thự để đánh cắp vàng bạc và nhũ hương.
— Khặc khặc khặc...! Nhiều thế này thì mất đi một chút chắc họ cũng chẳng nhận ra đâu!
Thế là hắn dùng kim khâu lại thứ bóng râm mà mình vẫn thường xuyên lẩn trốn, dệt thành một chiếc áo choàng rồi khoác lên vai.
Giờ đây, hắn hóa thành một vết nhơ của thế gian, âm thầm lẻn vào dinh thự.
— Khặc khặc khặc...! Lũ ngu ngốc.
— Cứ thế mà chẳng hay biết ta đã lẻn vào!
Hắn lảng vảng quanh dinh thự, nhổ toẹt nước bọt, buông lời chế nhạo và phóng uế bừa bãi khắp nơi.
Rồi cuối cùng, hắn bắt gặp nàng đang tản bộ trong khu vườn.
—…….
Hắn chết lặng ngay tại chỗ.
Bởi lẽ trên đời lại tồn tại một thứ kiều diễm đến nhường này—.
Hắn thậm chí còn quên cả thở.
Mọi thứ ở nàng đều trắng muốt và rạng rỡ.
Thật thanh tao và thuần khiết.
Chẳng cần lấy một viên đá quý nào tô điểm, nàng vẫn tỏa sáng lấp lánh.
Nàng khoác lên mình chiếc váy trơn mộc mạc, nhưng lại kiêu sa hơn bất cứ ai.
Chỉ đến khoảnh khắc đó, hắn mới kinh hoàng nhận ra bản thân là một tồn tại dơ dáy và tởm lợm đến nhường nào.
Tựa như con cá lạch từng bơi ra biển lớn mới thấu hiểu sự chật hẹp của vũng lầy.
Chính vì đã tận mắt chứng kiến một vẻ đẹp thuần túy, hắn mới thực sự vỡ lẽ về sự thảm hại của chính mình.
Kẻ hạ lưu thảm hại và người cao quý xinh đẹp.
Kẻ bị khinh miệt và người được tôn sùng.
Nàng chính là sự đối lập hoàn hảo với hắn.
Chiếc 'Áo choàng bóng râm' cỏn con kia chẳng thể che đậy nổi thứ gì dưới ánh sáng chói lòa tỏa ra từ nàng.
— T-Tên kia sao lại ở đây!
— Đuổi hắn đi! Đuổi đi!
— Cái con quái vật Kobolos này!
Bốp, bốp bốp-!
Hắn bị những hầu cận cạnh nàng đánh đập nhừ tử rồi ném thẳng xuống vách đá.
Toàn thân đau nhức như thể bị băm vằm, nhưng trong tâm trí hắn lúc này chỉ tràn ngập hình bóng vừa khắc sâu vào võng mạc ban nãy.
Hắn đã biết chính xác mình cần phải đánh cắp thứ gì từ dinh thự trên ngọn đồi cao kia.
# Khi mở mắt ra, tôi thấy mình đang đứng trong Phòng Chiến Lược.
Không có ai à?
Trời cũng đã tối mịt.
"Mọi người về trước hết rồi sao."
Đã qua mấy ngày kể từ khi xuất kích rồi nhỉ? Tính cả khoảng thời gian khá dài tôi nán lại thần điện của Ashibar, chắc cũng phải chừng ba ngày.
'Mà khoan đã, đoạn ký ức đó là của Ashibar đúng không?'
Tôi đã vô tình lén nhìn vào ký ức của Ashibar. Cũng có thể chính ông ta đã chủ động cho tôi xem.
Điều quan trọng là ông ta từng là một gã đạo tặc, và từng nhắm đến một quý phu nhân sống trong một dinh thự bề thế.
Đó là một mỹ nhân lộng lẫy đến mức Ashibar thậm chí chẳng dám mạn phép nhìn thẳng.
"Chỉ là một con goblin lùn tịt mà lại đi tăm tia một người phụ nữ như thế, bị đánh tơi bời cũng đáng kiếp."
Tôi chợt nảy ra một suy nghĩ, có khi nào việc Ashibar bị chặt đầu cũng là vì cô ta không chừng.
Tội dám dòm ngó thứ không thuộc về đẳng cấp của mình nên mới rớt đầu chứ sao.
'Giống mình phết.'
Người ta thường bảo Thần Tượng và khế ước giả của chúng có rất nhiều điểm tương đồng.
Có nét tương đồng thì mới kết lập khế ước, và một khi đã thành khế ước giả thì lại càng trở nên giống nhau hơn.
Tất nhiên, ý tôi không phải là giống nhau về ngoại hình.
'Mình làm gì mà xấu xí tởm lợm như Ashibar cơ chứ!'
Vừa nghĩ bụng, tôi vừa rảo bước hướng đến Bãi Huấn Luyện.
Nhớ lại số Ether tôi đã chôn giấu nhờ vào ân sủng 'Sóc qua mùa đông' nhận được từ Ramsey, tôi lại thấy háo hức.
Tôi đã cẩn thận dùng Hoa bìm bìm để đánh dấu vị trí chôn cất, thế nào cũng tìm ra ngay thôi.
"Hả?"
Và rồi.
"Mẹ kiếp?"
Ngay khoảnh khắc đặt chân đến Bãi Huấn Luyện.
"Cái quái gì thế này!"
Tôi gục ngã, ôm đầu ngồi bệt xuống đất.
"Hoa bìm bìm ở đâu ra mà mọc thành cả một cánh đồng thế này!"
Aaa!
Hoa bìm bìm nở rộ bạt ngàn che kín cả Bãi Huấn Luyện.
Trông thế này thì còn ra cái thể thống Bãi Huấn Luyện gì nữa, đây rõ ràng là một cánh đồng Hoa bìm bìm rồi.
Đúng lúc ấy, một con thú lông lá đang thỏa thuê lăn lộn giữa những tán lá và cánh hoa bỗng vểnh tai lên.
Một con sói.
Là Nimble.
"Này! Cậu làm cái quái gì mà giờ này mới lết mặt đến hả! Cậu đã hứa đi hái dương xỉ với tôi cơ mà!"
Phập—!
Con sói Nimble tợp thẳng vào mắt cá chân tôi.
"Aaa!"
Thật điên rồ mà. Tôi chỉ muốn gắt lại con sói đang hành xử như dở hơi kia.
"Rốt cuộc đống hoa này là sao hả?"
"Là sao là sao, không phải chính cậu đã cất công trồng chúng ở Bãi Huấn Luyện à?"
Sau đó, Nimble bắt đầu giải thích tình hình.
Rằng đội của anh Hammer đã quay về căn cứ trước tôi khoảng ba ngày.
Nguyên do là tôi đã tiêu tốn quá nhiều thời gian trong thần điện của Ashibar.
Trong quãng thời gian vắng mặt đó, một cuộc bạo loạn Hoa bìm bìm đã nổ ra tại Bãi Huấn Luyện; cơ man nào là những nhành hoa mọc lên chật ních, phủ kín mặt sân.
Nimble tăng động nhảy cẫng lên giữa thảm Hoa bìm bìm, hít hà đánh hơi, dùng bụng đè bẹp những cánh hoa rồi ra sức cọ xát cả cơ thể xuống đất hòng ướp hương thơm vào bộ lông của mình. Trông cô nàng ồn ào vô cùng!
"Sao cậu biết tôi thích Hoa bìm bìm mà cất công chuẩn bị đống này thế?"
Nimble chạy nhảy nô đùa trong cánh đồng hoa một chốc rồi đột nhiên lại bổ nhào đến ngoạm lấy mắt cá chân tôi thêm lần nữa.
"Này thì!"
"A a a-!"
Tôi hét toáng lên theo phản xạ, thế nhưng...
"—Ủa, không đau nhỉ?"
Chẳng hiểu sao lần này lại không thấy đau đớn mấy. Có vẻ như cô nàng chỉ cắn yêu mà thôi.
"Đồ ngốc, tôi làm sao nỡ cắn cho cậu đau được chứ!"
Vù vù— Nimble phi như bay, làm tung tóe vô vàn cánh hoa rồi chuồn mất dạng.
Ngoài miệng thì leo lẻo bảo không nỡ làm tôi đau, thế mà bình thường cô ả vẫn cắn tôi ê ẩm cả người.
Đến mức ứa cả nước mắt.
Lúc tôi tức tối vặn hỏi lý do, ả lại nhe răng cười: "Tại vì phản ứng của cậu trông tấu hài cực".
Nghĩ theo chiều hướng đó thì Nimble đúng là một con nhóc dối trá chính hiệu.
Nhưng lúc này, trái tim tôi lại còn nhói đau hơn cả cái mắt cá chân bị Nimble cắn ban nãy.
Lý do là...
'... Mẹ kiếp, 100 triệu Ether của tôi! Nát bét thế này thì làm sao mà mò ra chỗ giấu Ether bây giờ!'
Nhắc mới nhớ, phần mô tả của ân sủng 'Sóc qua mùa đông' ghi rành rành như thế này.
「Sóc qua mùa đông: Có thể chôn giấu Ether dưới lòng đất để cất giữ. Theo thời gian, tiền lãi sẽ dần sinh sôi. Tuy nhiên, hãy hết sức lưu ý vì bạn có thể đánh mất vị trí chôn cất! 」 —Tuy nhiên, hãy hết sức lưu ý vì bạn có thể đánh mất vị trí chôn cất! — Tôi từng tự đắc nghĩ rằng mình có phải loài sóc ngu ngốc não cá vàng đâu mà lại quên mất chỗ giấu tiền, thế mà cái lời nguyền ấy lại linh nghiệm ngay tắp lự.
100 triệu—.
100. 000. 000 Ether lận đó!
Nghĩ đến viễn cảnh có thể mất trắng số tiền khổng lồ ấy, tôi làm sao có thể ngồi yên cơ chứ.
Thế là tôi vớ vội cái xẻng, điên cuồng đào bới nát bét cả cánh đồng Hoa bìm bìm.
「Dao găm rỉ sét: Là đồ linh tinh. 」
「Khiên gỗ vỡ: Bị sâu bọ đục khoét đến mức không thể dùng được nữa. 」
"Mẹ kiếp!"
Chẳng thấy tăm hơi Ether đâu, chỉ moi lên được toàn mấy món rác rưởi vớ vẩn.
"Rõ ràng là chôn ở đây mà! Loanh quanh khúc này thôi!"
Tim tôi đập thình thịch liên hồi, ruột gan cứ đánh lô tô vì lo lắng.
Lỡ đâu bây giờ có ai đó đi ngang qua nhìn thấy tôi thì sao?
Nhỡ người ta nảy sinh nghi ngờ: "Thằng cha kia đang đào bới gì dưới đất thế nhỉ!" rồi nhào vô hì hục đào xới cùng tôi thì tính sao?
Chưa chắc tôi có thể danh chính ngôn thuận đòi lại quyền sở hữu đối với chỗ Ether được chôn dưới đó.
'Sóc qua mùa đông! Hóa ra ân sủng này cũng chẳng phải thứ kèo thơm tuyệt đối gì!'
Giữa lúc rối ren, một dị vật lọt vào tầm mắt tôi.
Một thứ gì đó lấp lánh ánh vàng rực rỡ.
"Ồ, đống Ether mình chôn lộ ra rồi sao!"
「Bọ hung bánh xe hoàng kim: Loài bọ sừng tỏa sáng lấp lánh ánh vàng. Cực kỳ hiếm gặp. Được giới sưu tập săn đón vô cùng gắt gao. 」
"Mẹ kiếp!? Mày là cái giống quái quỷ gì thế này!"
Tôi vò đầu bứt tai, giậm chân phành phạch múa may cuồng loạn như thể đang nhảy breakdance.
Nỗi sợ hãi tột độ ám ảnh rằng bản thân sẽ vĩnh viễn đánh mất 100 triệu Ether bủa vây tâm trí, khiến tôi hoàn toàn đánh mất sự bình tĩnh.
"━─!!!! KÉM TẮM QUÁ ĐI!!!!"
Việc tôi làm ầm ĩ lên lúc nửa đêm như vậy đúng là rước họa vào thân.
Nghe thấy tiếngTA ồn, Hermit vừa dụi mắt ngái ngủ vừa lững thững bước về phía Bãi Huấn Luyện.
"Cộng sự à, về đến nơi thì phải lo đi báo cáo với anh Hammer rồi kiếm chỗ mà ngủ chứ, cậu đang dở chứng gì... Á a! Đó là bọ hung bánh xe hoàng kim mà!"
Hermit vội vàng lao vút lại phía tôi.
Cô nàng chộp lấy con bọ hung từ tay tôi, giơ nó lên soi dưới ánh trăng tỏ vẻ cực kỳ phấn khích.
"Chà, con này hay xuất hiện ở mấy nơi chôn giấu nhiều Ether lắm đấy!"
"Thật á?"
"Ừ, nó là loài bọ sống nhờ ăn Ether mà. Có lời đồn đại rằng hễ cứ thấy con bọ này xuất hiện thì mười mươi sẽ đào được một kho Ether khổng lồ chôn gần đó."
Ngày xưa hay lẽo đẽo theo mấy người thợ săn sâm, tôi từng nghe râm ran cái quy luật "nếu phát hiện bạch xà thì rất có khả năng loanh quanh đó có nhân sâm rừng", giờ ngẫm lại thấy tình huống này cũng na ná vậy.
Chỉ có điều, tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp, giật thót lên y như xe cán qua gờ giảm tốc.
'Ăn Ether á?'
Chẳng lẽ mẹ nó, cái con bọ chết dẫm này đã ngấu nghiến hết sạch sành sanh 100 triệu Ether của mình rồi sao?
Nếu sự thật là vậy thì tôi có chết cũng đéo thể nào tha thứ cho nó.
Bấu víu lấy chút tia hy vọng le lói cuối cùng, tôi lại tiếp tục điên cuồng đào đất.
Và rốt cuộc tôi cũng chạm được vào đống Ether.
「+70. 000. 000 Ether」 Rõ ràng tôi đã chôn 100 triệu, vậy là con bọ hung hoàng kim khốn khiếp này đã gặm sạch 30 triệu Ether của tôi rồi ư?
'Cái con bọ!!! Chó đẻ!!! Khốn!!! Nạn!!! Này!!!'
Đúng cái lúc tôi tức đến mức tưởng chừng sắp sùi bọt mép.
"Cộng sự à, có một bức thư nằm lẫn trong đống Ether này!"
Nghe Hermit gọi thất thanh, tôi tò mò ngó đầu sang thì thấy đúng là có một bức thư xen lẫn giữa đống tiền.
Đó là một cuộn giấy da vô cùng sờn cũ và nhuốm màu thời gian.
Chẳng rõ đã nằm đây bao lâu, nét mực đã mờ nhòe, loang lổ khó mà luận ra chữ.
「Nếu ai đó tình cờ đọc được bức thư này— đồng nghĩa với việc nhiệm vụ của tôi đã thất bại—. 」
「Xin hãy mang số Ether này giao lại cho Trung tá ━─. 」
「Đây là bằng chứng xác thực về việc phát hiện ra hang động Kobol—, bên trong chứa đựng trữ lượng khoáng sản khổng lồ—. 」
「Xin hãy minh oan rằng— tôi, Roland, tuyệt đối không phải là một kẻ dối trá. 」
"Hả?"
Cái giống gì đây?
Tôi đào đâu ra ký ức về việc mình từng cất giấu lá thư nào như thế này chứ.
Điều đó có nghĩa là...
'Đống Ether này vốn dĩ không phải của mình chôn sao?'
Tôi lại hì hục đào xới khu vực xung quanh.
Việc này vô tình cày nát bét cái cánh đồng Hoa bìm bìm mà Nimble yêu thích, nhưng tôi hết cách rồi.
Cái giống Hoa bìm bìm chết giẫm.
Thứ thực vật dâm loạn đĩ thỏa, rải rắc hạt giống rồi đẻ sòn sòn lan tràn chẳng thèm giữ liêm sỉ gì sất!
Bị xới tung lên thế này âu cũng là đáng đời bọn nó.
「+101. 000. 000 Ether」
"Á á a!"
Một tiếng rít the thé hệt như thiếu nữ vỡ giọng bất giác bật ra khỏi miệng tôi.
Vì số Ether 100 triệu tôi chôn giấu cùng khoản tiền lãi cộng thêm vẫn còn nằm nguyên si ở đây!
Vậy thì mẹ kiếp, 70 triệu Ether lúc nãy là từ trên trời rơi xuống à?
Kệ mẹ nó đi, vào tay tôi thì đống đó cũng là của tôi nốt!
"Sóc là chân ái!"
"Thịt sóc mà đem nướng lên thì bá cháy bọ chét luôn đó. Hì hì hì.""……."
Dù sao đi nữa, qua một đêm tôi đã vớ bẫm một khoản tiền khổng lồ lên tới 170 triệu.
Nếu đem chôn lại đống này xuống đất thì sao nhỉ?
Thế thì khoản tiền lãi thu về sẽ còn khủng khiếp đến mức nào.
Lãi mẹ đẻ lãi con, rồi lãi con lại đẻ thêm cháu chắt chút chít nữa—!
'Mình ngộ ra chân lý rồi! Phép màu của lãi suất kép!'
Nhưng khốn nỗi, tôi chẳng dễ gì gồng đủ can đảm để đem đống Ether này vùi xuống lòng đất thêm một lần nào nữa.
Vì làm sao dám cược xem lần sau đống tiền này có còn ngoan ngoãn nằm yên đó không.
Chẳng ai biết trước liệu có phát sinh thêm mấy cái biến số tai quái như lũ Hoa bìm bìm, hay cái đám ăn hại nham hiểm như bọn bọ hung hoàng kim lại kéo đến đánh chén sạch sành sanh Ether của tôi thì sao.
Phải tìm bằng được một chỗ giấu an toàn tuyệt đối.
Chẳng lẽ trên đời này lại cạn kiệt chỗ trốn rồi sao?
Một nơi khỉ ho cò gáy chẳng ai mảy may đoái hoài.
Tôi thậm chí đã nảy ra ý định tham khảo ý kiến của Hermit, Nimble hay anh Hammer.
'170 triệu Ether là một khoản tiền khổng lồ.'
Giữa cái thế giới thối nát mà người ta sẵn sàng xiên nhau lòi ruột chỉ vì một bát mì vắt vai, tốt nhất là nên im ỉm ngậm miệng ăn tiền.
Tôi quá thấm thía cái sự thật phũ phàng rằng lòng người mỏng manh nhường nào trước ma lực của đồng tiền.
Đang vò đầu bứt tai suy tính thiệt hơn, Hermit đột nhiên lật mặt sau của bức thư nhặt được lên coi.
"Ơ kìa? Mặt sau có vẽ bản đồ này?"
"Bản đồ á?"
"Nhìn xem!"
Quả thực phía sau bức thư mà Hermit đưa ra là một tấm bản đồ vẽ tay.
Ngay khi tôi đang lầm bầm thấy địa hình này nhìn quen quen, Hermit đã tinh mắt chỉ tay vào ngọn núi nổi bật trên bản đồ.
"Đây là High Mountain mà. Cái nơi chúng ta vừa tẩn bọn ác quỷ một trận ra trò rồi chiếm lại cách đây không lâu ấy!"
"Ồ! Chuẩn luôn!"
"Bảo đảm mười mươi ở đó phải chôn giấu thứ gì trọng đại lắm! Đống Ether khổng lồ này chắc chắn cũng có gốc gác từ nơi đó mà ra!"
Lập luận của Hermit — người được mệnh danh là học bá của tổ đội — nghe vô cùng có lý có lẽ.
Chẳng nhẽ ở đó có tồn tại một mỏ vàng bí mật?
Một mỏ vàng không một ai hay biết.
Chẳng một ai hay biết...
'... Đó chẳng phải là thánh địa lý tưởng nhất để mình giấu nhẹm số Ether này đi sao!?'
Vừa hay tôi cũng đang bứt rứt muốn thử nghiệm ngay hiệu quả của cái ân sủng mới húp được từ Ashibar, tiện cả đôi đường.
Chờ trời sáng là tôi xách mông đến đó ngay và luôn!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn