Chương 158: Kẻ thù tồi tệ nhất, mạnh nhất trong cuộc đời Yor #3
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Người ta thường nói, kẻ thù khó nhằn nhất chính là bản thân mình.
Nhưng tôi lại nghĩ khác.
'Kehehe, trên đời này, đối phó với bản thân tôi mới là chuyện dễ nhất.'
Thử hỏi còn ai nắm rõ điểm yếu của tôi hơn chính tôi cơ chứ?
Nghĩ vậy, việc phải đối đầu với một "bản sao" của chính mình cũng chẳng có gì to tát.
"Mày là 'Kẻ Gác Cổng' của cái hang này đúng không?"
Tôi cất tiếng hỏi kẻ mang nhân dạng y hệt mình vừa chạm trán trong hang.
Ngay lập tức, hắn chĩa thanh đoản kiếm giống hệt của tôi về phía trước và gằn giọng.
"Khôn hồn thì giao hết mọi thứ mày đang có ra đây!"
Ngay cả cái kiểu ăn nói lưu manh đó cũng chẳng trật đi đâu được.
Cảm giác như hắn đã sao chép hoàn toàn 'tôi' vậy.
Nếu đã vậy thì...
"Tao cho mày 1 triệu Ether, cút đi."
Tôi lập tức thử đàm phán trước.
Nếu tên đó thực sự giống hệt tôi? Cuộc ngã giá này chắc chắn sẽ có tác dụng.
Quả nhiên, dưới ánh đuốc bập bùng soi tỏ vách hang, khuôn mặt của tên "Yor nhái" bắt đầu lộ rõ vẻ thích thú tột độ.
"2 triệu Ether!"
"Cái gì? Thằng ăn cắp khốn kiếp này!"
2 triệu Ether là một con số khổng lồ.
Nó tương đương với một mức thu nhập cực kỳ khá khẩm. Đốt một khoản tiền lớn nhường ấy chỉ để thuyết phục gã này lui bước liệu có đáng không?
Thành thật mà nói, tôi cũng chẳng biết nữa.
Nhưng ngộ nhỡ món bảo vật mà lũ Erdari định dùng để giao dịch với Vua Vực Thẳm Bane thực sự tồn tại trong hang động này thì sao?
Chắc chắn đó phải là một thứ vô cùng phi thường, dùng 2 triệu Ether để đánh đổi cũng hoàn toàn xứng đáng.
'Nói trắng ra, Rễ Huyết mộc mà Vua Vực Thẳm nhờ mình tìm cứ phải gọi là có giá lên tới hàng trăm triệu Ether. Vì vậy, món đồ lần này khả năng cao cũng mang giá trị tương đương.'
Được rồi, thí cho hắn 2 triệu Ether cũng chẳng sao.
Đúng lúc tôi vừa chốt hạ suy nghĩ đó, tên Yor nhái lại cất tiếng.
"100 triệu Ether."
"Cái đéo gì─!?"
Tôi tức đến suýt sùi bọt mép.
Thằng chó chết, làm đéo gì có chuyện hét giá một hơi từ 2 triệu lên 100 triệu hả?
Bọn lừa đảo ở sàn đấu giá mà giở cái trò này cũng bị chửi cho vuốt mặt không kịp đấy!
"Sao tự nhiên lại đội giá lên thế hả thằng vô lương tâm này!"
Tôi gắt gỏng hét lớn.
Ấy thế mà tên Yor nhái lại nhăn nhở cười khẩy đầy gợi đòn.
"Thứ mày nhắm tới là bảo vật của Vua Vực Thẳm mà. Phải trả cỡ đó thì tao mới xách đít bỏ đi chứ."
Mẹ kiếp! Hắn nói chí lý.
Nếu đổi lại là tôi, tôi cũng sẽ làm y chang.
Nhưng bắt tôi vứt ra 100 triệu trong tổng số 900 triệu đang nắm trong tay á?
2 triệu Ether đã là một món tiền lớn khiến tôi phải lưỡng lự, 100 triệu thì đúng là một con số khổng lồ vãi đái.
Cả đời này có biết bao nhiêu phận dân đen chết rũ xương mà chưa từng được sờ vào số tiền 100 triệu cơ chứ? Kiếp trước của tôi chính là một ví dụ điển hình đấy.
Mở rộng ra quy mô toàn Đế quốc thì chắc chắn hơn phân nửa dân số cũng chung cảnh ngộ.
Thế mà dám đòi khơi khơi một số tiền vĩ đại như vậy sao?
"Thà mày nôn ra 100 triệu đi. Trả đủ thì tao rút lui luôn."
Tôi lập tức ngã giá ngược lại với tên Yor nhái.
Y như rằng, sắc mặt gã lập tức tối sầm lại, gân guốc nổi lên đầy dữ tợn và bắt đầu tuôn ra một tràng chửi thề.
"Cái thằng vô lương tâm này!"
"Chuẩn cmnr."
"Đồ dơ dáy bẩn thỉu, đến cái phòng cũng đéo thèm dọn!"
Mẹ kiếp, câu này làm tôi chạm nọc rồi đấy.
Thực ra không phải là tôi lười dọn phòng.
Tôi đã định bụng mỗi tháng sẽ dọn dẹp một lần, nhưng cứ hễ qua được tầm hai, ba tuần là Felix lại cằn nhằn: "Này! Cậu ăn trái cây để vỏ bừa bãi ruồi bâu hết rồi kìa!" rồi cậu ta lại cất công dọn sạch bong cả bàn lẫn chỗ ngủ của tôi luôn. Vấn đề là ở chỗ đó đấy.
Thế mà dám sủa tôi là một thằng dơ dáy bẩn thỉu à.
Đéo thể cứ đứng yên chịu trận thế này được.
Phải nói gì để đâm trúng tim đen khiến hắn đau khổ dằn vặt nhất đây? Nếu đã là "tôi" thì chắc chắn tôi phải biết! Vắt óc ra suy nghĩ đi nào. Động não lên!
"Cái thằng trai tân ế chổng vó kia!"
"Gì cơ?"
"Sống lâu gấp đôi người bình thường mà đến giờ vẫn đéo vắt vai nổi một mảnh tình nào! Nếu tao là mày, tao đã úp mặt vào đĩa nước mà tự tử cho xong cmnr!"
"Ưc…."
Ngon! Hắn đang nhột!
Thừa thắng xông lên, tôi gào mồm cắn xé hăng máu hơn nữa.
"Cái thằng mồ côi không cha không mẹ! Mày tưởng mẹ bỏ rơi mày vì con mèo sao? Thật ra bả chỉ mượn cớ để rũ bỏ mày, đặng sống hạnh phúc với ông bố dượng thôi!"
"Cái gì? Mẹ kiếp, mày xạo lồn!"
Tên Yor nhái cố sức chối bỏ sự thật.
Nhưng hắn thừa biết...
Rằng lời tôi nói đéo có nửa chữ dối trá!
"Đéo xạo đâu! Trước đây tao đã từng lén đến nhòm ngó căn nhà mà mẹ với bố dượng tái hôn rồi. Ở đó đào đéo đâu ra con mèo nào! Ngay từ đầu tao làm đéo gì bị dị ứng lông mèo!"
"Á a a a!"
"Đéo phải mỗi mẹ đâu! Trên đời này đào đéo đâu ra con nào thèm thích mày thật lòng cơ chứ!"
"Thằng khốn! Tao phải băm vằm mày!"
Tên Yor nhái điên cuồng siết chặt thanh đoản kiếm rồi lao xồ tới.
Tôi vung dao chặn đứng đòn vồ vập của hắn, đồng thời gào lên đầy man rợ.
"Lột cặtc đi!"
"Tao lột rồi thằng ngu ạ!"
"Thế thì lột thêm phát nữa đi!"
Vút, vút vút vút...
Loạt đòn vung dao chém loạn xạ của hắn vô cùng đơn điệu.
Thế nhưng, với tốc độ chớp nhoáng cộng thêm việc toàn nhắm thẳng vào những tử huyệt có thể gây thương tích chí mạng, chúng trở nên đáng sợ hơn tôi tưởng rất nhiều.
Keng keng, keng keng keng!
Tôi vận tốc độ tương đương để lách mình né đòn và chớp thời cơ phản công.
Dẫu vậy, cú đâm hết lực sải tay của tôi cũng bị hắn điệu nghệ né thoát với chính tốc độ kinh hồn ấy.
"Đồng hành bóng tối!"
Tôi lập tức kích hoạt Ân sủng.
Ngay tức khắc, hắn cũng y chang vậy, vươn tay điều khiển cái bóng dưới chân mình.
# Bóng tối giằng co với bóng tối, còn tôi điên cuồng triệt hạ cái bóng của chính mình.
Dù đã so chiêu hàng chục hiệp, đôi bên vẫn chưa ai rơi một giọt máu nào.
Lẽ nào cứ tiếp tục cò cưa thế này để rồi biến thành một cuộc chiến bào mòn thể lực sao...
Ngay lúc tâm trí tôi vừa lơ đễnh, lưỡi đoản kiếm sắc lẹm của hắn đã sượt ngang mạng sườn tôi.
"Á!"
Cơn đau thấu tận óc. Nhưng tại sao tôi lại dính đòn của tên đó cơ chứ?
Rõ ràng chỉ số và thực lực của tôi với hắn y đúc nhau cơ mà.
Dù vậy, tôi đã nhanh chóng nhận ra nguyên nhân.
"Hộc, hộc..."
Trái ngược với bộ dạng thở hồng hộc đầy nhọc nhằn của tôi, tên kia trông chẳng có vẻ gì là đuối sức.
Thế đéo nào? Rõ ràng vận động cường độ cao giống hệt nhau mà hắn không biết mệt là gì thì quá vô lý.
'Chẳng lẽ hắn không thực sự là bản sao hoàn hảo của mình?'
Cũng đúng thôi, trên đời này đào đâu ra hai thực thể giống nhau y đúc như đúc được.
Mặc kệ hắn là cái quái gì, cứ nhây dưa thế này kiểu gì tôi cũng chịu thiệt thòi.
Đúng lúc đó, một sự thật bỗng xẹt ngang qua tâm trí tôi.
Từ đầu, mục đích tôi mò vào hang động này đéo phải để vờn nhau với tên Yor nhái.
'Bảo vật!
Rốt cuộc món bảo vật đó đang chui lủi ở cái xó xỉnh nào?'
Tôi chẳng rảnh háng để đi choảng nhau sứt đầu mẻ trán với chính mình làm gì.
Cứ nẫng tay trên món bảo vật rồi tẩu mã là êm chuyện.
Bởi vậy, ngay cả trong lúc hai bên đang lao vào chém giết nhau ráo riết, tôi vẫn không quên đảo mắt dò xét xung quanh xem có cơ quan bí mật nào không, nhưng tuyệt nhiên chẳng thu hoạch được mẹ gì.
'Bảo vật mà Vua Vực Thẳm nhắm tới... lẽ nào chính là cái bản thể Yor nhái đó?'
Nếu đúng là thế thật thì phiền phức to rồi.
Rà soát lại cả hang động này, ngoại trừ thằng Yor nhái ra thì vạn vật đều trống không, chỉ có độc mỗi ngọn đuốc leo lét cháy cắm trên tường đá.
'... Khoan đã, có khi nào chính ngọn đuốc đó...?'
Lẽ nào ngọn đuốc thoạt nhìn trông hết sức tầm thường kia lại chính là món bảo vật?
Từ đầu chí cuối tôi chưa từng đoái hoài đến giả thuyết vô tri đó. Nhưng giờ ngẫm lại mới thấy ngọn đuốc này quả thực chứa đầy điểm khả nghi.
Trận chiến long trời lở đất giữa hai phiên bản Yor làm luồng khí xáo trộn dữ dội là thế, mà nó vẫn điềm nhiên cháy sáng rực rỡ, không mảy may lay lắt hay có dấu hiệu lụi tàn."..."
Ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt của tên Yor nhái và tôi bất chợt giao nhau.
Đéo ổn rồi, lẽ nào hắn đã đọc được suy nghĩ của tôi?
Tôi vội dồn toàn bộ tàn lực vào cơ bắp chân vẫn còn đang căng cứng sau trận kịch chiến vừa rồi. Tôi gồng mạnh đến mức cơ bắp réo lên như thể sắp vỡ tung vì chuột rút tới nơi.
Tôi phóng vút đi như một mũi tên xé gió. Đúng lúc tôi vừa chồm tới vươn tay chộp lấy ngọn đuốc thì tên Yor nhái cũng bám sát ngay lập tức. Hắn vung dao, đâm phập một nhát xuyên thấu vai trái của tôi.
"Á a a!"
Cơn đau thấu xương buốt tủy bùng lên. Kiểu này thì e là một khoảng thời gian dài tôi sẽ phế luôn cái vai trái rồi.
Nhưng đổi lại, ngón tay tôi đã thành công chộp lấy ngọn đuốc.
「Ngọn lửa vĩnh cửu: Ngọn lửa rực cháy vĩnh hằng. Dù tạt nước hay bão dông cỡ nào cũng không bao giờ vụt tắt. Được sử dụng trong một nghi thức đặc thù. 」
"Ồ!"
Một ngọn lửa không bao giờ tắt sao?
Xem chừng là một món vật phẩm khá đỉnh đây.
Nhưng rắc rối là tên Yor nhái vừa cắm dao vào vai tôi ban nãy đéo có ý định dừng tay, hắn lại tàn độc vung dao bổ xuống thêm nhát nữa.
"Chết đi!"
"Ư á!"
Bất đắc dĩ, tôi đành giơ trần cánh tay phải lên để đỡ trọn nhát chém chí mạng.
Phập—! Thanh đoản kiếm tàn nhẫn cắm ngập xuyên qua lòng bàn tay phải của tôi.
Cơn đau xé rách da thịt làm tôi trào cả nước mắt sinh lý, đau đến mức tưởng đái mẹ ra quần tới nơi. Dù vậy, tôi vẫn cắn răng chịu đựng, điên cuồng bóp chặt lưỡi dao cùng cổ tay hắn để khóa cứng mục tiêu. Không để lỡ một tích tắc, tôi vung mạnh ngọn đuốc rực lửa trên tay trái, ấn thẳng vào người hắn.
"Chết mẹ mày đi thằng khốn!"
Phừng—! Ngọn lửa cuồng bạo bén vào da thịt rồi bùng lên bao trùm lấy tên Yor nhái chỉ trong chớp mắt. Chắc tại dạo này tôi đớp hơi nhiều gà rán, nên giờ xộc vào mũi một mùi khét lẹt cứ y hệt mùi gà nướng lò vậy.
Hóa ra nếu tôi bị đem đi thui thì sẽ bốc ra cái thứ mùi này à.
「Quái vật Kỷ nguyên Thần thánh - Doppelgänger Cấp độ:?? 」 Ngọn lửa lụi tàn, để lại một con quái vật nhẵn thín, khuôn mặt trơn tuột không có lấy một đường nét ngũ quan, trên người cũng chẳng có nổi một cọng lông, đang nằm co giật từng cơn trên mặt đất. Đây chính là chân tướng của gã khốn lừa lọc đã cả gan đóng giả tôi sao?
Không rõ nó đã dùng tà thuật gì để có thể bóp méo hình dạng, sao chép một cách hoàn mĩ cả cơ thể lẫn mọi miền ký ức của tôi, nhưng không thể phủ nhận nó là một kẻ thù đáng sợ kinh hồn.
"Nhưng tao thắng rồi."
Tôi vung dao, đâm một nhát ân huệ xuyên thẳng qua lồng ngực nó.
Lạch cạch— Cái xác con quái vật tan biến, rớt ra những đồng Ether lấp lánh.
「+1, 000, 000 Ether」 Tiên sư nó, ăn hành ngập mồm đến mức bán sống bán chết mà rớt có 1 triệu Ether thôi á?
Biết là một khoản tiền kếch xù, nhưng cái giá phải trả quá đắt đỏ, khéo số này còn đéo đủ tiền đắp thuốc cho cái thân tàn tạ của tôi nữa.
Từ đùi, bờ vai cho đến cả lòng bàn tay tôi giờ đã nát bét như tương bần rồi.
"Hà..."
Tôi kiệt sức, lả người ngồi bệt cmn xuống mỏm đá lạnh ngắt.
Ngẫm lại, nếu tôi thực sự là Vua Vực Thẳm, thì liệu con Doppelgänger rách nát kia có dám biến thành Vua Vực Thẳm Bane để giáp lá cà với tôi không nhỉ?
Nếu thật là thế thì chắc kèo sẽ là một trận chiến kinh thiên động địa cực kỳ mãn nhãn cho xem.
Nhưng nghĩ cho cùng, chóp bu của may mắn là sức chiến đấu của tôi đúng chuẩn rác rưởi hạ đẳng. Nhờ thế nên cái con Doppelgänger kia khi biến thành tôi mới phế vật vãi lồn đến vậy.
Mang trong mình những dòng suy nghĩ vẩn vơ, tôi gượng vác cái thân tàn đứng dậy, một tay cầm chắc ngọn đuốc lững thững lê bước ra khỏi hang.
Ngay khi tôi vừa ló mặt khỏi cửa hang, tên Erdari tết tóc đuôi sam Sambala nhìn thấy bộ dạng thê thảm của tôi liền cất giọng trầm trồ thán phục.
"Doppelgänger vốn là thứ binh khí sống được đích thân các vị thần từ Kỷ nguyên Thứ Nhất nhào nặn ra. Nó sở hữu khả năng sao chép hoàn mĩ ký cử cùng hệ thống kỹ năng của mục tiêu... Không ngờ ngươi lại có đủ bản lĩnh để triệt hạ được một con quái vật tầm cỡ như vậy... Quả không hổ danh là người mang danh xưng Vua Vực Thẳm."
Ingrid cũng mắt tròn mắt dẹt đầy kinh ngạc.
"Doppelgänger á? Chẳng phải đó chỉ là loài quái vật ngụ trong thần thoại thôi sao? Cậu thực sự vừa tự tay đánh bại nó à?"
Dựa vào thực lực để thắng hay chỉ là chơi dơ ăn may, chính tôi cũng đéo màng nữa.
Chung quy lại thì thắng vẫn là thắng, lịch sử do kẻ chiến thắng viết nên.
"Trời ạ, sao cậu lại bị thương nặng thê thảm thế này!"
Nimble vừa càu nhàu vừa moi một cuộn băng gạc tẩm thảo dược từ trong túi ra, thoăn thoắt quấn lên những vết thương rách toạc thịt của tôi.
Dược tính mát lạnh tỏa ra từ mớ thảo dược thấm đẫm trên gạc xộc thẳng vào vết thương hở khiến tôi buốt đến nỗi bất giác chun mũi nhăn mặt.
Dù đau đến mức đầu óc váng vất chỉ chực chờ ngất lịm đi, tôi vẫn gượng tỉnh táo để dò hỏi Sambala một chuyện quan trọng.
"Ngọn đuốc này là thứ gì vậy?"
Một ngọn lửa không bao giờ tàn thế này rốt cuộc sẽ được áp dụng trong loại nghi thức đặc biệt nào chứ.
Đáp lại câu hỏi của tôi, gã Sambala với ngoại hình y xì đúc dân du mục Mãn Châu bỗng dưng mím chặt môi nín bặt.
Thay vào đó, vị nữ Trưởng lão người Erdari uy nghi rẽ lớp sương mù mờ đục chốn rừng rậm tăm tối, lững thững bước ra.
"Đó chính là thánh hỏa của Kỷ nguyên Thứ Nhất. Ngọn lửa thuộc về thời đại đó mang đặc tính không bao giờ vụt tắt, nó là biểu tượng của sự rực cháy vĩnh hằng. Khi một đạo tặc như ngươi vô tình nắm giữ ngọn lửa đó trong tay, ngươi sẽ được đặc cách để diện kiến một tồn tại vĩ đại."
Tồn tại vĩ đại á? Ý bà ta là một Tượng thần hay sao?
Ngay khoảnh khắc tôi còn đang thầm ôm ấp kỳ vọng, thần sắc của vị Trưởng lão bỗng chốc biến đổi, trở nên lạnh lẽo thấu xương và tỏa ra một luồng uy nghiêm áp đảo.
"... Tồn tại vĩ đại đó mới thực sự là đấng tín ngưỡng tối cao của chúng ta! Là người cha sáng thế vĩ đại của chủng loài này, rất lâu trước khi chúng ta bị gán mác bằng cái danh xưng Erdari giả dối! Hỡi kẻ đạo tặc chuyên len lỏi ẩn mình trong màn đêm tăm tối!"
Trưởng lão đột ngột giằng lấy ngọn đuốc rực lửa từ tay tôi rồi giương cao lên quá đầu.
"Giờ phút này, chúng ta sẽ chính thức cử hành nghi thức giáng thế để thỉnh gọi vị Kobolos vĩ đại — 'Kẻ Không Đầu'!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn