Chương 116: Đợt hạ giá của các Thần Tượng! #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~37 phút đọc · Tạo 29/07/2026
#1 WN Tin tức chấn động về việc kẻ đa nhân cách Greedy lại chính là Hoàng nữ khiến đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Ngay cả giám đốc tòa soạn báo Rhodeily cũng chẳng giấu nổi vẻ sửng sốt trước thông tin này.
"... Khà khà! Kẻ khế ước của Tam Hung lại là Hoàng nữ sao! Vậy ra chân tướng của vụ án lần này là một cuộc đấu đá tranh giành quyền lực nội bộ Hoàng thất à? Thú vị thật đấy!"
Răng gãy rụng, xương gò má thì sưng vù xẹp lép thế kia mà lão ta vẫn có thể cười cợt vui vẻ đến vậy sao.
Chắc đó chính là thứ gọi là tinh thần nghề nghiệp.
Trái ngược với điệu cười sảng khoái của lão, tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy nát lồng ngực.
Ai mà ngờ được Greedy, kẻ từng tuyên bố mình xuất thân là nô lệ, lại mang trong mình dòng máu cao quý nhất cơ chứ.
'Vụ việc đang ngày càng đi quá xa, e rằng tầm cỡ này mình khó lòng gánh vác nổi rồi!'
Tôi len lén quan sát thái độ của Greedy.
Tôi là kẻ từng bị lôi lên giá treo cổ chỉ vì tội lăng mạ quý tộc của Gia tộc Dantès. Giờ lỡ hôn cả thành viên Hoàng tộc, tôi chỉ biết kinh hãi tột độ, chẳng dám tưởng tượng mình sẽ bị khép vào tội danh gì và phải chịu hình phạt khốc liệt ra sao.
"... Vậy, tôi có chút việc bận nên xin phép đi trước đây. Tại tôi đi mà không báo tiếng nào, e là các thành viên trong tổ đội sẽ lo lắng hoặc sinh nghi."
Trước tiên cứ phải chuồn khỏi đây đã! Tốt nhất là về báo tin này cho anh Hammer cùng mọi người trong tổ đội để xin lời khuyên! Chuyện lần này đã vượt quá giới hạn xử lý của cái đầu tôi rồi!
"Để ta đưa nhóc về."
Greedy tỏ ra vô cùng ân cần.
"... Cô không cần làm vậy đâu."
Đừng có lại gần đây!
"Yor à, nhóc đâu biết đường về!"
... Đúng là vậy thật!
Greedy đi trước dẫn đường đến một nơi nào đó. Thái độ của cô ta vô cùng ân cần, nhưng chẳng hiểu sao hai chân tôi cứ run lẩy bẩy.
"Đây chính là 'Lối đi bóng tối'."
Greedy dẫn tôi đến một nơi trông như một cái ao kỳ lạ. Cái ao ấy không hề chứa nước, mà ngập ngụa một thứ vật chất tựa như những đám mây đen kịt.
"Nguyên lý hoạt động thì tương tự như Bàn Cờ Ether của Bức Tường, nhưng lại tiêu tốn rất nhiều Ether. Khư khư!"
Nếu bước vào trong đó, liệu tôi cũng có thể đột ngột chui ra từ cái bóng của người khác sao?
Thật là một thông tin hữu ích.
Ngay khoảnh khắc đó, Greedy chợt ôm chầm lấy tôi.
"Yor à, đã bắt cóc cả giám đốc tòa soạn báo rồi nên bọn ta sẽ ngoan ngoãn ẩn mình một thời gian. Cho đến khi gặp lại, nhóc tuyệt đối không được tự ý chết đâu đấy. Khư hi hi!"
"Ư ơ... Đ... Được!"
Vừa trốn thoát khỏi vòng tay siết chặt như thòng lọng của Greedy, tôi lập tức nhảy ùm xuống cái ao mây đen kịt kia.
Cảm giác cơ thể cứ thế rơi tuột xuống một vực sâu không đáy.
"Á á á!"
Cảm giác ngồi trên mấy cái tàu lượn siêu tốc đáng sợ chắc cũng tầm này chăng?
Không biết nữa. Dù sao thì tôi cũng chưa từng đi công viên giải trí bao giờ.
Khi lấy lại được ý thức, tôi phát hiện mình đang đứng trên một vùng đất lởm chởm những tảng đá nhọn hoắt.
Chẳng hề có bóng dáng của cây cối hay cỏ dại, nơi đây giống hệt một vùng hoang mạc ngập tràn những phiến đá sắc lẹm.
Và một con kiến khổng lồ đang cúi đầu nhìn chằm chằm vào tôi.
"... Hự! Kiến!"
Một con kiến có kích thước khổng lồ đến mức phi lý. Không nói điêu chứ nó to bằng cả một con voi, trông đáng sợ khủng khiếp.
Con kiến tách cặp hàm sắc bén sang hai bên rồi phát ra tiếng kêu cành cạch—.
【... Hự! Con người! 】 【Lần đầu tiên thấy con người! 】 【Thật bé nhỏ! 】
"Khụ khụ, tôi tên là Yor."
【Ta là Hide lẩn trốn trong bóng râm. 】 【Yor nhỏ bé, có phải ngươi đến để cứu ta không? 】 Giọng điệu của nó vô cùng ngây thơ. Đến mức khiến tôi bất giác nhớ lại đám nhóc tì ở cô nhi viện nơi mình từng lớn lên.
'Lẽ nào đây là một Thần Tượng non nớt?'
Tôi thận trọng quan sát con kiến thật kỹ. Cả tám cái chân của nó đều bị trói chặt bởi những chiếc gông cùm làm từ xương trắng.
Xem ra Thần Tượng kiến Hide này đang bị giam cầm ở đây.
"... E hèm, tôi không phải đến để cứu ngài Hide đâu. Tôi nhảy vào một cái ao để về nhà, nhưng tự nhiên lại chui ra ở đây."
【Nếu ngươi thả ta ra, ta sẽ đưa ngươi đến nơi ngươi muốn đến! 】 【Trong miệng ta có chìa khóa của gông cùm! 】 【Hãy thò tay vào miệng ta đi! 】 Kiến khổng lồ Hide há hốc miệng ra.
Bên trong cuống họng nó tối om, tựa như một màn đêm đen đặc. Và nằm sâu trong đó quả thực có một chiếc chìa khóa bằng xương.
Chỉ là, việc thò tay vào miệng nó khiến tôi có chút chùn bước. Bởi lẽ ngay khoảnh khắc tôi tiến lại gần để thọc tay vào, cặp hàm cứng như thép của con kiến kia hoàn toàn có thể dễ dàng cắn phăng cổ tôi.
【Được rồi, ta sẽ ban cả phước lành của ta cho ngươi! 】 【Hãy tháo gông cùm ở chân trước cho ta đi! 】 【Xin ngươi đấy! 】 Ban phước lành ư?
Điều kiện này nghe bùi tai đấy.
Với tâm lý mặc kệ mọi sự rủi ro, tôi chầm chậm bước tới rồi thọc sâu tay vào miệng con kiến.
Sau đó thành công rút chiếc chìa khóa xương ra ngoài.
Con kiến vẫn ngoan ngoãn duy trì trạng thái há miệng. Tôi dùng chiếc chìa khóa ấy để mở gông cùm ở chân trước bên trái của nó.
Cạch. Ổ khóa bung ra.
Kiến lớn Hide liền dùng chiếc chân trước vừa được giải phóng gãi lia lịa lên mặt mình.
【Ôi chao, ngứa mặt muốn chết đi được! 】 【Yor nhỏ bé, cảm ơn ngươi! 】 【Đây là phước lành của ta. 】 Sột—.
Cặp râu khổng lồ của con kiến nhẹ nhàng chạm vào trán tôi.
「Ý chí của loài kiến: Kiến không e sợ những đối thủ to lớn hơn mình. Khi chiến đấu với đối thủ có Cấp độ cao hơn bản thân, người sử dụng sẽ không bị áp đảo hay co rúm lại bởi Uy Áp. 」 Ý chí của loài kiến. Một cái tên nghe thật kiên cường đi kèm với hiệu ứng cực kỳ xuất sắc.
Ngay sau đó, khi định thần lại, tôi thấy mình đang đứng ngẩn ngơ giữa Bãi Huấn Luyện u ám của Bức Tường.
Kiến Hide thực sự đã đưa tôi về sao?
"... Sống rồi!!!!"
Tuy trong đầu hiện lên vô vàn suy nghĩ, nhưng câu nói bật ra khỏi miệng lại là một tiếng reo hò đầy nhẹ nhõm.
Hai tay tôi siết chặt thành nắm đấm, hông bất giác lắc lư liên hồi đầy phấn khích.
"Sống sót trở về mới chính là chiến thắng cuối cùng!!!"
Đúng lúc đó, Nimble – người đang lúi húi trồng rau diếp ngoài mảnh vườn nhỏ của Bãi Huấn Luyện – lập tức hóa thành hình dạng sói, lao đến cắn thẳng vào mắt cá chân tôi.
"Này, mày lượn đi đâu về đấy! Hôm nay đã hẹn cùng nhau tưới nước cho vườn cơ mà!"
"Á á á!"
# Thời điểm này đã gần nửa đêm.
Lẽ ra mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ để dưỡng sức cho ngày mai. Thế nhưng hôm nay, Phòng Chiến Lược của tổ đội Hammer vẫn sáng đèn đến tận khuya khoắt.
"Kẻ đứng sau vụ sát hại Hoàng tử Ingram lại là một người thuộc Hoàng thất sao?"
Anh Hammer bất giác buông một tiếng rên rỉ nghèn nghẹn.
"... Hơ, chà. Chuyện này không đùa được đâu!"
"Anh chị em ruột thịt lại cấu xé, giết hại lẫn nhau ư? Thật mọi rợ."
Nimble hừ lạnh một tiếng. Cô nàng khẽ nhíu mày, nhưng rồi lập tức chuyển sự chú ý sang một chủ đề khác.
"Thế cái ả Greedy đó trông như thế nào?"
"Chiều cao xấp xỉ tôi nên chắc cỡ 175cm. Mắt màu tím, còn tóc thì có màu gần giống vàng kim đã được tẩy trắng."
"Này, cao xấp xỉ cậu thì làm quái gì đến mức 175cm được? Cậu làm gì cao đến tầm đó."
Felix lập tức chêm vào một câu đầy mỉa mai.
Tôi nhíu mày suy nghĩ một lát rồi đính chính.
"... Vậy chắc cỡ 170cm.""……."
Felix lặng lẽ lườm tôi đắm đuối. Mãi đến khi mồ hôi hột bắt đầu túa ra ướt đẫm lưng áo tôi, hắn mới miễn cưỡng gật đầu.
Cái tên khốn Felix soi mói này! Việc không thể phát triển chiều cao do ngày xưa phải chịu cảnh ăn uống thiếu thốn ở cô nhi viện đúng là nỗi uất hận lớn nhất đời tôi.
Tất nhiên, với tư cách là một Đạo tặc thường xuyên phải lẻn lút luồn lách vào những ngóc ngách chật hẹp, vóc dáng nhỏ bé một chút cũng mang lại không ít lợi thế.
Dạo này được ăn uống no đủ nên chắc chắn tôi sẽ còn cao lên thêm. Hình như trước đây có ai đó từng nói rằng đàn ông vượt ngưỡng hai mươi tuổi vẫn có thể tiếp tục phát triển chiều cao cơ mà.
Mà dù sao thì.
Hermit vừa ngáp dài vừa dụi dụi đôi mắt ngái ngủ.
"Cái chết của Hoàng tử lại do Akham giật dây. Tôi thấy chúng ta tốt nhất không nên can dự sâu vào chuyện này thì hơn. Nó đã vượt xa mức độ mà chúng ta có thể gánh vác rồi!"
Đó quả là một nhận xét chí lý.
Chúng tôi vốn dĩ chỉ là một tổ đội thám hiểm mọn của Bức Tường mà thôi. Nào là mâu thuẫn Hoàng thất, nào là vị vua của xác sống—. Mấy chuyện đó chỉ tổ rước thêm phiền phức và đau đầu.
Có điều, vẫn còn một vấn đề trí mạng.
"E hèm, chuyện là... dù chúng ta có muốn nhắm mắt làm ngơ đi chăng nữa thì bọn họ cũng chẳng dễ dàng buông tha cho tôi đâu. Có vẻ như cô ả Greedy đó… thích tôi mất rồi."
Tôi vừa nói, hai má vừa bất giác đỏ lựng lên.
Nghe vậy, Nimble nhăn mặt ghét bỏ rồi thụi một cú rõ đau vào vai tôi.
"Úi chà, nay tổ đội mình lại xuất hiện một tay sát gái khét tiếng cơ đấy."
Vút!
Nimble nói xong liền dứt khoát quay lưng bỏ đi. Thấy vậy, anh Hammer cũng cúi nhìn đồng hồ rồi lên tiếng giải tán buổi họp.
"Trễ lắm rồi, có gì mai chúng ta bàn tiếp nhé."
Tôi cũng loạng choạng quay về phòng ngủ. Trước tiên cứ ngủ một giấc thật say đã.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tôi vừa nhắm nghiền mắt lại với ý nghĩ ấy, Felix đã không thương tiếc giật phăng chiếc chăn của tôi.
"Này, cậu định nướng đến bao giờ nữa hả?"
"Tôi mới vừa đặt lưng xuống thôi mà, cậu bị điên à."
"Mặt trời mọc tới đỉnh đầu rồi đấy, thằng khốn này."
Mặt trời mọc á? Nghĩ bụng tên này lại đang nói xàm gì thế, tôi lờ đờ ngoái nhìn ra ngoài cửa sổ phòng ngủ. Quả nhiên, ánh mặt trời chói chang đã ló rạng phía bên kia Bức Tường.
"Đệt, chuyện quái gì thế này?"
Rõ ràng đầu tôi mới chạm nhẹ xuống gối một cái mà trời đã sáng bảnh mắt rồi sao.
Tôi uể oải lê tấm thân rã rời đi ăn sáng.
Thực đơn bữa sáng bao gồm kem Baskin mát lạnh và gà rán tẩm gia vị đậm đà. Sự kết hợp giữa gà rán và kem phải nói là ngon tuyệt cú mèo.
Tất nhiên, ngồi phía đối diện, anh Hammer cứ liên tục phát ra những tiếng rên rỉ ngán ngẩm.
"Yor à, từ sáng sớm mà em vẫn nuốt trôi mấy thứ dầu mỡ béo ngậy đó cơ à! Người trẻ tuổi đúng là có cái dạ dày bằng sắt mà!"
"Vậy hôm nay lịch trình của tổ đội thế nào thưa anh Hammer?"
"Trước mắt chúng ta vẫn chưa có kế hoạch gì cụ thể."
Chưa có kế hoạch?
Vậy thì phải nhân cơ hội này đi xài bớt 100 triệu Ether nhận được từ Greedy mới được. Cứ nghĩ đến tài khoản với số dư Ether khổng lồ, mọi mệt mỏi và buồn ngủ của buổi sáng đều lập tức bốc hơi, mọi âu lo phiền muộn cũng theo đó mà tan biến sạch sẽ.
'Kiếm được cả mớ Ether đúng là sướng râm ran cả người.'
Hôm nay cũng phải nỗ lực Cày tài nguyên mới được—.
Ngay lúc tôi đang mơ mộng, một nhóm Kỵ sĩ khoác trên mình những bộ giáp sáng loáng bất ngờ tìm đến chỗ tổ đội chúng tôi.
"Chắc các ngươi cũng đã biết, ta là Thánh kỵ sĩ Horus."
Là Thánh kỵ sĩ Horus trực thuộc một tổ đội hạng A khác. Tại sao cô ta lại lặn lội tìm đến chúng tôi vào lúc này?
"Đây là chỉ thị cuối cùng của Hoàng tử Ingram. Ngài ấy đã đặc biệt để lại tài liệu này cho tổ đội của các ngươi."
"Tài liệu sao?"
Đó là một cuộn giấy được cuộn tròn, làm bằng chất liệu lụa màu vàng kim. Vừa mở ra, dòng chữ bên trong lập tức đập vào mắt chúng tôi.
「Ta, Ingram, nếu chẳng may qua đời, sẽ chuyển giao toàn quyền xử lý thi thể của mình cho tổ đội Hammer. 」
「Ký tên: Ingram」 Cái quái gì thế này.
Chuyển giao thi thể á?
Trong lúc cả đám chúng tôi đang chết lặng nhìn chằm chằm vào cuộn giấy, Horus cũng đưa tay lên day day trán.
"Bọn ta cũng vừa mới phát hiện ra bản di chúc này vào đêm qua, hiện tại cũng đang vô cùng hoang mang. Chẳng hiểu tại sao Điện hạ lại lập ra một bản di chúc kỳ quặc thế này nữa."
Horus nheo đôi mắt sắc lẹm lại.
"Hoàng tử Ingram vốn dĩ nổi danh là người có những hành vi lập dị bậc nhất trong số các vị Điện hạ của Hoàng thất mà. Mà dù sao thì, các ngươi hãy mau chóng đến thẳng tẩm cung của ngài ấy để nhận bàn giao thi thể đi."
Ngay bên ngoài, một cỗ xe ngựa mang huy hiệu Hoàng thất đã được chuẩn bị sẵn sàng.
Đó là loại xe ngựa cỡ lớn đủ sức chứa đến 8 người.
Chúng tôi chẳng còn cách nào khác đành lầm lũi leo lên xe, tiến thẳng về phía tẩm cung của Hoàng tử Ingram. Dường như tổ đội của chúng tôi vốn dĩ không có quyền từ chối mệnh lệnh này.
Nghe bảo nơi ở của Hoàng tử Ingram là một khu di tích thuộc quyền sở hữu của Hoàng thất, nằm ngay sát một hồ nước rộng lớn trong lòng miệng núi lửa gần Bức Tường.
Nơi đây là một quần thể kiến trúc đồ sộ do chính tay Hoàng đế Bệ hạ đích thân cho xây dựng từ rất lâu về trước. Và chỉ những cá nhân mang trong mình dòng máu Hoàng tộc mới có thẩm quyền cho phép người ngoài ra vào khu vực này.
"Nơi này đã được yểm những trận ma pháp quy mô lớn do chính Ma tháp chủ Đời đầu giăng ra đấy! Ít nhất cũng phải là Đại ma pháp bậc 7. Cỡ này mới xứng đáng với danh xưng Đại ma pháp sư vĩ đại nhất lịch sử nhân loại chứ!"
Hermit lại bắt đầu luyên thuyên về những kiến thức ma thuật của mình. Giữa một hoàn cảnh căng thẳng thế này mà cô nàng vẫn luôn giữ được sự hưng phấn tràn trề đến vậy.
Dù sao thì, nghe đồn vì khu vực này đã bị ểm một loại ma pháp mang tên Mê Cung Hóa, nên người bình thường hoàn toàn không có cơ hội tiếp cận tòa kiến trúc. Nếu kẻ xâm nhập không mang dòng máu Hoàng thất, toàn bộ khu rừng bao quanh hồ nước sẽ lập tức biến đổi thành một mê cung vĩnh cửu không lối thoát, khiến họ cứ đi vòng vòng mãi trong đó.
Thực tế, chỉ cần liếc nhìn vào các lùm cây ven đường, tôi đã có thể lờ mờ thấy vô số bộ xương trắng hếu cùng xác thối của nhiều loài động vật bị giấu kín bên dưới những thảm cỏ úa.
Chắc hẳn đó chính là kết cục bi thảm của những kẻ dám liều lĩnh đặt chân vào khu rừng cấm địa chỉ dành riêng cho Hoàng thất này.
"Có Thánh di vật 「Bình thủy Thánh huyết」 này rồi thì chúng ta không cần phải lo lắng."
Horus dùng ngón tay gõ cộc cộc vào chiếc bình nước màu vàng kim đang đeo bên hông. Nghe đồn, đó là chiếc bình lưu giữ huyết quản của Hoàng đế Bệ hạ.
"Chắc hẳn lũ sát thủ nhắm vào Điện hạ Ingram cũng sở hữu một món đồ có công năng tương tự thế này."
Thánh di vật cơ đấy.
Trong lúc tôi còn đang thèm thuồng tò mò không biết món đồ kia nếu đem bán thì đáng giá bao nhiêu tiền, Hermit bất ngờ thúc nhẹ cùi chỏ vào mạng sườn tôi, đôi mắt cô nàng sáng rực lên đầy hứng thú.
"Theo tôi được biết thì thứ đó trên đời chẳng có mấy bình đâu. Còn có tin đồn nói rằng nếu uống thứ máu bên trong, cơ thể sẽ có được thể chất đặc biệt hệt như người trong Hoàng thất, không biết có thật không nữa."
"Thể chất hệt như người trong Hoàng thất?"
"Nghe bảo mỗi thành viên Hoàng thất đều tự mang trong mình một Ân sủng riêng biệt. Đó là thứ thể chất bẩm sinh, ngay từ lúc chào đời đã được chỉ định làm Người Được Ban Phước của Hoàng đế Bệ hạ."
"Chà, nghe mà ghen tị thật đấy."
Mải chìm đắm trong mớ suy nghĩ vẩn vơ, xe ngựa đã đưa chúng tôi đến khu di tích của Hoàng thất từ lúc nào không hay.
Một dinh thự nguy nga tráng lệ được cất lên ngay sát mặt hồ, dòng nước bên cạnh tĩnh lặng phản chiếu những tia sáng lấp lánh sắc xanh tuyệt đẹp. Tháp nhọn vươn cao trên phần mái, cùng lớp ngói lưu ly xanh biếc bao phủ toàn bộ tầng hai, tạo nên một khung cảnh hoành tráng và tráng lệ hệt như bước ra từ những bức tranh sơn dầu.
Có điều, bầu không khí bao trùm nơi đây lại u ám đến nghẹt thở.
Hàng tá người hầu khoác trên mình những bộ tang phục màu đen nhánh đang tất tả ngược xuôi. Việc canh gác xung quanh dinh thự cũng được bố trí vô cùng nghiêm ngặt.
"Ta là Thánh kỵ sĩ Horus, ta đã dẫn tổ đội Hammer đến theo lệnh."
Horus cất cao giọng thông báo với đám lính gác mang dáng dấp của Cấm vệ Hoàng gia đang đứng trực ở cổng chính.
Cạch—.
Bọn họ thu lại hai thanh giáo đang vắt chéo thành hình chữ X, dọn đường cho chúng tôi bước qua cánh cổng sắt đang mở toang. Băng qua khoảng sân vườn rộng lớn, chúng tôi tiến thẳng vào đại sảnh thông qua cánh cửa chính.
Tôi ngay lập tức nhìn thấy thi thể của Hoàng tử Ingram Điện hạ đang nằm chỏng chơ giữa sảnh lớn dinh thự. Và kế bên, một người phụ nữ đang vòng tay ôm chầm lấy cái xác tàn tạ ấy một cách đầy trìu mến.
Khung cảnh trang nghiêm, nhuốm màu bi thương ấy khiến tất thảy mọi người đều chết lặng, chẳng biết phải thốt lên lời nào.
Mặc dù vậy, đôi mắt tôi vẫn không tự chủ được mà lia quanh quan sát, bởi vì hình dáng của người phụ nữ trước mặt trông quá đỗi kỳ lạ.
Người phụ nữ đó mang hình hài của một con người có mái tóc đỏ rực điểm xuyết thêm cặp sừng, đặc biệt là chiếc đuôi lông xù tròn trịa, trông vô cùng êm ái đang phe phẩy phía sau.
「Mẫu Long Peridor Lv. 19」 Rồng sao? Giống như Isidor ấy hả?
Cơ mà dù có nhìn thế nào thì vẻ bề ngoài của hai giống loài này cũng khác biệt một trời một vực mà?
Đôi đồng tử xẻ dọc tựa như bò sát của người phụ nữ đó chầm chậm liếc về phía chúng tôi.
"... Cuối cùng các người cũng đến rồi sao, những cá nhân được chọn mà đích thân Điện hạ Ingram đã chỉ định. Ta muốn cầu xin các vị. Xin hãy làm ơn... hồi sinh vị Hoàng tử của chúng ta!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn