Chương 122: Kobold và mỏ khoáng ngầm #2
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~36 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Mùa đông luôn là khoảng thời gian khắc nghiệt nhất đối với lũ chuột nhắt đầu đường xó chợ.
Đó là lý do dù ngày nào cũng bị đám đầu sỏ hung hãn đánh đập và trấn lột, bọn nhãi ranh vẫn cố sống cố chết tụ tập quanh những đống lửa tàn.
Người đời vẫn thường dùng cụm từ "giẻ rách của ăn mày" để chỉ những thứ thấp kém, dơ bẩn nhất.
Nhưng trong thế giới của chúng tôi, số kẻ thậm chí chẳng có nổi một mảnh giẻ rách như thế để khoác lên người còn nhiều hơn đếm xuể.
Vô số đứa trẻ phải cắn răng thoi thóp qua ngày với đôi bàn chân lạnh cóng, tím ngắt.
—Xin rủ lòng thương bố thí cho cháu một đồng đi ạ!
Gió đông ùa về, lòng người cũng theo đó mà khép chặt lại.
Đừng nói đến chuyện được bố thí, phần lớn thời gian, tìm được một mẩu vụn bánh mì cũng đã là điều xa xỉ.
Hồi ấy, tôi đói đến mức bụng dán sát vào lưng, hai mắt lúc nào cũng hoa lên quay cuồng.
Suốt mấy ngày ròng rã chẳng có gì đàng hoàng bỏ bụng, tôi đi tiểu ra máu và tiêu chảy liên miên.
Thi thể những đứa trẻ chết cóng nằm rải rác khắp các con hẻm, nhưng chẳng ai buồn dọn dẹp. Ngược lại, người ta chỉ chực chờ để xúm vào lục lọi túi áo, túi quần của những cái xác tội nghiệp ấy.
Tôi cũng là một trong số đó. Nhờ moi móc những cái túi vứt xó ấy, tôi nhặt nhạnh được vài đồng xu đồng thau.
—Khà khà khà! Trời không tuyệt đường sống của ai bao giờ!
Đúng lúc ấy, một quán mì vô tình lọt vào tầm mắt tôi.
Nước dùng nóng hổi bốc khói nghi ngút, thoang thoảng mùi thơm ngậy ngào ngạt, có vẻ như được ninh từ cá cơm.
—Ơ hay, cái thằng ăn mày này! Không cút đi chỗ khác đi hả?
—Trời ạ, nhìn trộm một tí thì có mất tiền đâu cơ chứ!
Những sợi mì trắng ngần điểm xuyết trứng chiên thái chỉ tươm mỡ, trông mới óng ánh và dai ngon làm sao!
'Aaa! Giá mà mình được húp một ngụm nước dùng thôi!'
Cơ thể đang hóa đá vì lạnh của tôi dường như sẽ lập tức tan chảy như đón làn gió xuân rực rỡ.
Thế là tôi nắm chặt cái túi vải mỏng dính đựng vài đồng xu lẻ cuối cùng, định đẩy cửa bước vào quán, nhưng...
Mẹ kiếp, những đồng xu trong túi tôi đã bốc hơi đi đâu mất tự lúc nào.
—Chú ơi, cho cháu... gói một tô mì với cả một cái bánh bao nhé.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy thằng oắt Bartholomew—kẻ luôn chực chờ tranh giành chỗ ngủ ngoài đường với tôi—đang đứng mua mì và bánh bao mang đi.
—Thằng ăn mày khốn khiếp này lại đến nữa à. Có tiền không đấy?
—Có... có ạ!
Cái thằng đến ăn nói còn lắp bắp, đi ăn xin cũng chẳng xong thì đào đâu ra ngần ấy tiền chứ?
Tôi rủ mắt nhìn cái túi trống không của mình, não bộ chợt nảy số.
—Thằng!!! Chó!!! Chết!!! Khốn!!! Kiếp!!!! Tiền của tao!!!
Tôi vớ lấy một hòn đá rồi giáng thẳng xuống đầu Bartholomew.
Thằng ranh ngã oạch xuống đất, ôm lấy khuôn mặt be bét máu mà gào lên thảm thiết.
—Gì, gì vậy!
—Mày trộm tiền của tao đúng không! Tiền của tao! Thằng chó lắp bắp này!
—Oa aa, xin, xin lỗi! Tại mẹ tao... mẹ tao mấy... mấy ngày rồi chẳng có gì bỏ bụng cả...
—Đéo quan tâm!
Tôi giật phăng bát mì từ tay nó, bốc lấu bốc để ăn sạch sành sanh.
Bùn đất bắn cả vào nước lèo, chiếc bánh bao cũng bị bóp nát, dính đầy bụi bẩn, nhưng nếu bận tâm đến dăm ba cái thứ đó thì đào đâu ra mạng mà sống sót qua mùa đông.
Cứ thế, khi mở mắt ra thì đồng hồ đã điểm sáu giờ sáng.
"Mẹ kiếp, sáng bảnh mắt ra đã vớ phải cái giấc mơ củ lồn."
Lý do tôi lại mơ thấy cái viễn cảnh quái quỷ đó rất rõ ràng.
Đó là bởi vì túi tôi bây giờ đang vô cùng rủng rỉnh.
Số lượng Ether tôi nắm trong tay đã lên tới khoảng 180 triệu.
Trong cái thế giới mà một mạng người có thể mất đi chỉ vì một bát mì, thì 180 triệu Ether mang ý nghĩa vĩ đại đến nhường nào?
'Tuyệt đối phải giữ thật chặt!'
Tôi bước đến bên đống lửa, gọi một bát mì cùng với bánh bao.
Chẳng mấy chốc, Nimble ngáp một cái rõ to, khoe trọn cả cặp răng nanh nhọn hoắt lẫn vòm họng, rồi chun mũi ngửi ngửi.
"Cái gì đây? Món này lạ nha, chưa từng thấy bao giờ luôn!"
Nimble lật đật chạy đến, dùng tay bốc mì và bánh bao nhét lấy nhét để vào miệng.
Tôi có cả một rổ lời muốn xỉa xói, nhưng ánh mắt lại va phải phần bụng dưới hơi nhô ra của cô nàng.
"Nimble à, cô béo lên đấy hả?"
"Nói vớ vẩn gì thế? Sắp vào đông rồi mà. Bọn sói để sống qua mùa đông thì phải cố tình tích mỡ với thay lông mới, biết chưa? Tôi cũng vậy thôi."
Nói đoạn, Nimble lẳng lặng đặt đũa xuống.
Có vẻ như cô nàng bỗng dưng bay sạch cảm giác thèm ăn.
Dù sao đi nữa, nhóm chúng tôi cũng nhanh chóng xuất phát tiến về Núi Cao, nơi từng bị thống trị bởi ác ma Balder.
Dù lịch trình bị thay đổi đột ngột theo đề xuất của tôi, nhưng mọi người đều vui vẻ đồng thuận.
"Khà khà khà! Tôi cũng muốn đi xem xem căn cứ của Đế quốc có đang được xây dựng đàng hoàng hay không đây!"
Thực ra, chặng đường đến Núi Cao khá xa xôi.
Nhưng chúng tôi chẳng có gì phải bận tâm, lý do rất đơn giản.
—Bùuuuu-.
[Zark! Đã đến nhanh như một cơn gió.] Chỉ cần anh Hammer cất tiếng thổi chiếc tù và bằng sừng, Thạch Long Isidor lập tức dang cánh bay đến Bức Tường để đón cả nhóm.
Chúng tôi cưỡi trên lưng ngài ấy, vun vút xé gió bay đi và chẳng mấy chốc đã đặt chân đến Núi Cao.
"Chà, không nhận ra luôn đấy."
Có vô số binh lính với những khuôn mặt lạ hoắc đang đóng quân tại đây, và số lượng các công trình cũng mọc lên đáng kể.
Lại còn có những người trông giống Vu nữ đang nhóm lửa, tạo nên một khung cảnh hệt như Bức Tường nơi chúng tôi từng hạ trại.
"Chà, ngay cả ngọn lửa được Hoàng đế Bệ hạ ban ân sủng cũng đã bùng cháy. Giờ thì Núi Cao này đã chính thức được thu hồi thành lãnh thổ của Đế quốc chúng ta rồi!"
Anh Hammer cất giọng cảm thán.
Nghe đồn rằng ở những vùng đất đã được thanh tẩy như thế này, quy luật ngày và đêm sẽ vận hành luân phiên một cách bình thường.
"Nimble!"
Đúng lúc đó, một bóng người từ đâu lao tới ôm chầm lấy Nimble.
Tôi còn đang tự hỏi kẻ đó là ai, nhìn kỹ lại thì hóa ra là chị gái của Nimble, Daisy.
Nimble có vẻ cũng cực kỳ mừng rỡ, cô nàng túm lấy tay Daisy rồi nhảy cẫng lên.
"Sao chị lại ở đây?"
"Gia tộc Thú Vương chúng ta đã quyết định định cư tại Núi Cao này! Chị nghe bảo là có một nhân vật tai to mặt lớn trong Đế quốc đã ban lệnh cho phép, nhưng thành thật mà nói, chị cũng chẳng hiểu đầu đuôi thế nào."
Quả nhiên, đưa mắt nhìn quanh, có thể thấy rất nhiều thành viên của gia tộc Thú Vương đang tản mác khắp ngọn núi.
Người thì nhào bùn đắp tường thành, kẻ thì xẻ gỗ làm củi.
Chợt, ánh mắt tôi khẽ liếc qua vòng eo thon gọn của Daisy.
"Không phải cô nên tích mỡ để qua mùa đông thì sẽ tốt hơn sao?"
"Cậu nói cái gì thế?"
Daisy nhíu mày khó hiểu.
Cặp chân mày của tôi cũng nhíu chặt lại.
"Chẳng phải cô từng bảo rằng bọn sói để sống sót qua mùa đông thì sẽ phải thay lông và tích mỡ sao?"
"Đó là chuyện của bọn sói thuần chủng chứ."
Cái quái gì thế này.
Vậy là Nimble bốc phét với mình à?
Khi tôi quay ngoắt sang nhìn Nimble, cô nàng không những không chột dạ mà còn trừng mắt gắt gỏng ngược lại.
"... Á chết tiệt, tôi sẽ giảm cân mà!"
Xem ra sự thật đúng là như vậy.
Dù sao thì, chúng tôi cũng đang được tận mắt chứng kiến cảnh Núi Cao cùng vùng đồng bằng—nơi ác ma đã bị thanh trừng—được quy thuận về tay Đế quốc như thế nào.
Cảnh tượng ấy giống hệt như một lớp vảy đang kéo da non, minh chứng cho một vết thương đang dần hồi phục.
# [Ta nghe nói các ngươi đã diện kiến con rồng không có vảy đúng chứ?] [Mẫu Long Peridor.] Thạch Long Isidor, lúc này đang cuộn mình oai vệ trên đỉnh tòa thành mới cất, cất giọng ồm ồm bắt chuyện với chúng tôi.
[Một kẻ dị hợm ngu xuẩn, lại đi chung sống với con người dưới nhân dạng...] [... Ta từng nghĩ như vậy đấy, nhưng ngẫm lại thì, sống cùng loài người cũng không đến nỗi tệ.] [Trong khoảng thời gian ta say giấc nồng, nền ẩm thực của loài người đã tiến bộ đến mức khá xuất sắc rồi.] Á— Khi Isidor vừa há cái miệng khổng lồ ra, đám binh lính từ đâu ùa tới, khiêng nguyên những con lợn quay khổng lồ ném thẳng vào trong đó.
"Tiếp tục ném vào đi!"
"Mang thêm tới đây! Nhanh lên!"
Không chỉ có thịt lợn, mà cả những chiếc đùi bò to bè, cùng nguyên một núi khoai lang nướng thi nhau trút ào ào vào cái dạ dày không đáy của Isidor.
Isidor thậm chí còn chẳng buồn nhai, cứ thế nuốt ực một cái trôi tuột vào trong.
[Ta cũng đã quyết định sẽ tạm thời tá túc cùng giống loài các ngươi!] [Sống chung như thế này chừng hai thế kỷ chắc cũng không đến nỗi tệ đâu.] [Kobolos bé nhỏ, chính ngươi đã làm lay động trái tim ta.] Phùùù— Luồng hơi thở ngai ngái, âm ấm phả ra từ mũi con rồng lướt qua mái tóc tôi.
Tự dưng tôi thấy vừa có chút tự hào lại vừa có chút ngượng ngùng. Trong lúc tôi còn đang gãi mũi bẽn lẽn, vài tên lính vác theo những chiếc bàn chải khổng lồ xuất hiện, rồi bắt đầu sột soạt cọ rửa lớp vảy cứng cáp của Thạch Long Isidor.
[Hãy chà rửa mạnh tay hơn nữa đi!] [Và tiếp tục dâng thức ăn lên đây cho ta!] Chứng kiến cảnh tượng chướng mắt này, Hermit xì xào lẩm bẩm.
"Trông có khác gì con mèo hồi xưa tôi nuôi hồi còn ở dinh thự đâu."
"Hả?"
Felix giật nảy mình.
Cậu ta lập tức vung tay bịt chặt miệng Hermit.
"Này! Dám bảo rồng giống mèo à! Cô điên rồi hả?"
Ngay cả tôi cũng thấy đó là một phát ngôn mất não.
Đen đủi thay, thính giác của Isidor lại nhạy bén vô cùng.
[Mèo áàà━─?] Trời đất quỷ thần ơi, quả này thì cả bọn xong đời rồi.
Đang mải vắt óc xem liệu nếu lôi Hermit ra làm vật tế thần thì ngài ấy có rủ lòng xá tội cho không, Isidor lại cất tiếng.
[Đó là giống loài gì?] Không lẽ Isidor chưa từng nghe đến mèo bao giờ?
Thấy thời cơ đến, Hermit gạt phắt bàn tay đang bịt miệng mình của Felix ra, bắt đầu lên giọng làm bộ làm tịch.
"Mèo là một sinh vật vĩ đại bắt đầu xuất hiện từ Kỷ Nguyên Thứ Ba. Ngài Isidor đã ngủ vùi trong suốt Kỷ Nguyên Thứ Hai, nay mới thức tỉnh nên không biết cũng là lẽ đương nhiên!"
[Được đem ra so sánh với ta, hẳn đó phải là một giống loài vô cùng xuất chúng.] [Chắc chắn nó là một loài thánh thú cao quý, chuyên lấy con người làm bầy tôi tớ hầu hạ rồi.] [Hỡi các sử quan của Đế quốc, hãy ghi chép lại cho rõ ràng...] [Ta, Isidor, chính thức tuyên bố bổ nhiệm mèo là sinh vật thân thiện với loài rồng.] Trong đầu tôi lúc này đang nảy ra cả tá câu hỏi.
'Kỷ Nguyên Thứ Ba' là cái quái gì, và 'Kỷ Nguyên Thứ Hai' lại là cái thá gì cơ chứ?
Nhưng ngộ nhỡ khơi ra thì câu chuyện lại kéo dài lê thê, mà dù có vểnh tai lên nghe chắc gì tôi đã hiểu nổi, nên đành ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Điều cốt lõi bây giờ là thăm dò bên trong ngọn núi này.
"Thưa ngài Isidor, chúng tôi định tiến vào bên trong ngọn núi, liệu có sao không ạ?"
[Ta cho phép.] Isidor quả thực vô cùng khoan dung.
Lẽ nào thân hình khổng lồ và sức mạnh vô song lại tỷ lệ thuận với độ bao dung của trái tim sao?
Nương theo tấm bản đồ thu thập được từ Bãi Huấn Luyện, chúng tôi đã rà ra được lối vào sâu bên trong ngọn núi.
Thực ra cái lối đi đó bị che giấu vô cùng kín kẽ, nhưng nhờ có anh Hammer nên chúng tôi mới thuận lợi vượt ải.
"Tọa độ X 39, tọa độ Y 77 tại Núi Cao, trục Z là..."
Ân sủng của anh Hammer có liên quan mật thiết đến việc đọc bản đồ.
Khả năng dò đường của anh ấy thậm chí còn vượt xa cả Hermit—người được coi là có học thức uyên bác nhất trong nhóm.
"Có vẻ là ở đây rồi!"
Cuối cùng, ở vị trí lưng chừng núi, chúng tôi đã phát hiện ra một khe đá vô cùng chật hẹp.
Vấn đề duy nhất là khe đá này quá hẹp, hẹp đến mức bộ giáp cồng kềnh của anh Hammer bị kẹt cứng ngắc, dẫu có vặn vẹo thế nào cũng không tài nào lách qua lọt.
"Kiểu này thì tôi không thể đi tiếp cùng mọi người được rồi. Vì tôi không thể tự ý cởi bỏ bộ giáp này ra được!"
Bộ giáp của anh Hammer vốn đã qua xử lý bằng ma thuật đặc biệt.
Nghe đồn nếu anh ấy tháo nó ra, một đống rắc rối kinh khủng khiếp sẽ đổ ập xuống thì phải?
Hết cách, chúng tôi đành ngậm ngùi để anh Hammer ở lại canh chừng bên ngoài. Cuối cùng, chỉ có tôi, Hermit, Nimble và Felix là rồng rắn chui qua được khe đá.
Chỉ có trường hợp của Nimble là hơi rườm rà một chút."..."
"Nimble, làm cái quái gì thế? Nhanh cái chân lên đi cô."
Nimble lách qua khe đá được một nửa thì mắc kẹt lại.
Hermit, người đã chui tọt sang bên kia từ trước, chứng kiến cảnh tượng khôi hài ấy liền đưa tay lên vỗ trán cái đét.
"Cái con khốn như heo kia! Đêm nào cũng lục lọi nhặt nhạnh đồ ăn cơ, tôi biết ngay sẽ có ngày này mà!"
"Cô bảo gì cơ? Heo á? Muốn chết thật rồi đúng không!"
Vùng vằng, giãy giụa— Nimble ra sức cựa quậy, cố lách người qua.
Đột nhiên, hình dáng của cô nàng bắt đầu biến đổi, và ngay giây tiếp theo, thân ảnh cao lớn ấy đã thu bé lại thành một con chuột nhắt tí hon.
Không ngờ một Nimble lực lưỡng lại có thể hóa thành con chuột bé bằng nắm tay sao?
"Chậc, tôi chả ưa cái bộ dạng này một chút nào."
Vãi chưởng, con chuột này thậm chí còn biết nói tiếng người nữa chứ!
Cảnh tượng vi diệu ấy khiến ngay cả Hermit, kẻ vừa mới hùng hổ mỉa mai Nimble ban nãy, cũng phải trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Nimble, cô là một multi-skin changer sao!?"
Có vẻ như việc sở hữu năng lực hóa thân thành nhiều giống loài động vật khác nhau là một điều gì đó vô cùng tầm cỡ.
Thấy sự kinh ngạc của đồng đội, Nimble liền khôi phục lại hình dáng con người rồi 'Phụt—' một bãi nước bọt xuống đất.
"Làm cái gì mà phải ngạc nhiên đến mức rớt cả hàm thế."
"... Cô có thể biến thành một con sóc không?"
Bản thân tôi cũng đang cảm thấy vô cùng hứng thú nên rụt rè lên tiếng hỏi.
Nimble liền cau mày, lườm tôi một cái.
"Thịt sóc ăn nhạt nhẽo lắm."
Chuyện đó thì có liên quan cái quái gì đến việc biến hình chứ.
Gạt chuyện đó sang một bên, chúng tôi tiếp tục men theo hang đất để tiến sâu vào lòng núi.
Nhưng trái với dự đoán về một hang động hình thành từ tự nhiên, cấu trúc bên trong ngọn núi lại mang đậm dấu ấn của một công trình kiến trúc vô cùng tinh xảo.
Cả vách tường lẫn trần hang đều được gia cố vững chãi bằng những khúc gỗ lớn. Ở những khoảng cách đều tăm tắp, người ta còn đính thêm những viên đá phát quang, tỏa ra thứ ánh sáng dìu dịu như đèn đường chiếu sáng cả một khoảng không gian.
Hermit nhặt một viên quặng phát sáng lên xem xét.
"Đá Aetherlight đây sao?"
"Đó là thứ gì vậy?"
"Đây là một loại quặng quý, có khả năng phát sáng trong một thời gian rất dài chỉ với một lần được 'ăn' Ether. Nếu đem đi gia công cẩn thận, nó thường xuyên được giới quý tộc dùng để trang trí trong dinh thự đấy!"
"Tóm lại nó là một loại khoáng thạch đắt tiền đúng không? Khà khà khà!"
Những thứ xa xỉ đó lại bị vứt lăn lóc hệt như nến cầy thắp dở ở khắp mọi ngóc ngách, điều này chỉ mang một ý nghĩa duy nhất.
Rằng cái hầm mỏ âm u kỳ quặc này thực chất là một mỏ vàng đúng nghĩa.
'Càng đi sâu vào trong, chắc chắn sẽ càng đào được nhiều thứ trân bảo quý giá hơn cái này gấp trăm lần!'
Bám theo suy nghĩ đó, chúng tôi cắm cúi đi sâu thêm một đoạn, để rồi khựng lại trước một khoảng không rộng lớn như một bãi đất trống, với hàng loạt những hang hốc loét lổ rải rác trên vách đá.
Và ẩn sâu bên trong mỗi cái hốc tối tăm ấy, có thứ gì đó đang rục rịch.
Nhìn cái cách chúng lúc nhúc, vặn vẹo ngọ nguậy, có vẻ như đó là những sinh vật sống.
Trong nhóm, nhờ khả năng thích nghi với bóng tối vượt trội nhất, tôi liền nheo mắt nhìn cho kỹ, và phát hiện ra đó là lũ sinh vật nhỏ bé, kỳ quái với hình dáng y hệt người lùn.
Keng! Keng! Keng!
Lũ người lùn đó tay lăm lăm cuốc chim, liên tục bổ chan chát vào những tảng đá.
Khuôn mặt chúng mang đặc điểm của loài chó, nhưng khắp người lại mọc đầy vảy sừng gớm ghiếc y hệt bọn bò sát.
"Eo ôi, cái mùi tanh tưởi của vảy. Cái bọn tởm lợm này có tổng cộng bao nhiêu con vậy?"
Trái ngược với dáng vẻ rùng mình ghê tởm của Nimble, Hermit lại ra chiều vô cùng khoái chí.
"Đó là loài 'Kobold'! Nơi này từng là Hầm Mỏ Kobold đó!"
"Kobold?"
"Chúng là một loài sinh vật có họ hàng gần với Goblin. Lũ này cực kỳ phát cuồng vì Ether, nên bẩm sinh đã là những kẻ chuyên sưu tầm những vật phẩm trân quý! Tôi nghe đồn chúng đã tuyệt diệt từ lâu rồi cơ mà, ai ngờ lại kéo bầy đàn chui rúc ở một nơi như thế này chứ?"
Ồ ồ—, kẻ chuyên sưu tầm trân bảo!
Nghĩ đến viễn cảnh vớ được một mẻ Ether khổng lồ từ cái hầm mỏ chết tiệt này, tâm trạng tôi lập tức hưng phấn tột độ.
"Này mọi người, trước tiên tôi sẽ thử ló mặt ra đó tiếp cận và bắt chuyện với bọn chúng xem sao! Dạo gần đây tôi đang chuyên tâm nghiên cứu ngôn ngữ cổ, biết đâu lại giao tiếp được với chúng không chừng!"
"Nói chuyện cái mốc xì ấy mà nói! Bọn chúng có vẻ vẫn chưa đánh hơi được sự hiện diện của chúng ta, thà là cứ ập ra tóm gọn cả ổ hoặc âm thầm đột nhập vào có phải hơn không!"
Hermit thì một mực khăng khăng đòi tiếp cận để thuyết phục bằng mồm.
Nimble thì nằng nặc đòi tung đòn đánh úp hoặc lén lút lẻn vào.
Về phần Felix, cậu ta chỉ đứng bàng quan theo dõi tình hình.
Vậy, lựa chọn của tôi là...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn