Chương 133: Trận thủ thành Hẻm núi Hammerfall #5
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~33 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Trong lúc đại quân của Akham và Thành Hammerfall đang giao tranh quyết liệt, có vẻ như toàn bộ vận mệnh của trận chiến này lại đang phụ thuộc vào một Đạo tặc là tôi đây.
Đột nhiên hai vai tôi trĩu nặng. Áp lực khổng lồ đè nén. Nhưng mặt khác, tôi cũng cảm thấy lâng lâng đôi chút, cứ như thể bản thân đã trở thành một nhân vật vô cùng vĩ đại vậy!
"Khụ, vậy tôi phải làm gì trong chiến dịch này thưa ngài?"
"Đây là bức vẽ do lính trinh sát của Bộ tư lệnh gửi về. Cậu xem nó giống cái gì?"
Xoẹt─.
Giáo quan Roze đưa cho tôi một cuộn giấy da cừu. Thứ được phác họa đen sì bằng than củi trên đó chính là…
"Giống một cái hộp thưa ngài?"
Một chiếc hộp hình vuông có chạm khắc hình hộp sọ ở chính giữa. Vì là tranh vẽ bằng than nên rất khó để ước lượng kích thước thực. Đúng lúc này, Hermit giật nảy mình thốt lên:
"Đây là Hộp thánh vật mà!"
"Hộp thánh vật là gì?"
"Những Pháp sư hay Tư tế cổ xưa thông qua một loại tà thuật đặc biệt để biến thành xác sống được gọi là Lich, cậu biết chứ? Những kẻ trở thành Lich đều bất tử. Chúng sống mãi mãi!"
Tôi chợt nhớ đến tên xác sống tự xưng là Đấng cứu thế Akham với nửa thân dưới đã bay màu. Thì ra người ta gọi những thực thể như vậy là 'Lich'.
"Nhưng chúng không hề bất tử hoàn toàn. Bọn chúng thường cất giấu linh hồn hay một phần cơ thể của mình vào trong một chiếc hộp. Nếu thứ đó bị phá hủy thì tên Lich cũng sẽ bị tiêu diệt. Đó chính là nhược điểm chí mạng của Lich."
Chiếc hộp chứa đựng điểm yếu của Lich. Có vẻ đó chính là Hộp thánh vật.
Nói cách khác, chỉ cần đánh cắp chiếc hộp đó, rồi chiếm đoạt hoặc phá hủy thứ bên trong là có thể ngăn chặn được Akham. Và biết đâu, cuộc chiến cũng sẽ theo đó mà kết thúc.
Khoảnh khắc ấy, tôi đã hiểu tại sao chiến dịch đột kích lần này lại cần đến một Đạo tặc. Một chiếc hộp lưu giữ sinh mệnh quan trọng đến vậy chắc chắn phải được phong ấn bằng loại ổ khóa mà người thường không thể dễ dàng cạy mở. Và để phá được nó, hiển nhiên sẽ cần đến bộ lockpick của Đạo tặc.
"Ngay khi Akham nhận ra chúng ta đang nhắm đến, hoặc đã chiếm được Hộp thánh vật, rất có thể cuộc tổng tấn công của hắn sẽ phải chùn bước."
Nghe lời giải thích của Giáo quan Roze, tôi cũng thử mô phỏng lại viễn cảnh đó trong đầu. Nếu mình lấy được Hộp thánh vật của Akham thì sao? Hắn chắc chắn sẽ phải vội vã rút quân và truy sát tôi để đoạt lại Hộp thánh vật.
'Mình có thể làm được không?'
Tôi tự hỏi chính bản thân. Thành thật mà nói, đây là lần đầu tiên tôi tận mắt chứng kiến một cuộc chiến tranh. Chiến tranh tàn khốc tựa như một cơn bão dữ dội hay trận bão tuyết khắc nghiệt, dễ dàng chà đạp lên tôn nghiêm và sinh mệnh của con người. Không phải cứ muốn chống cự là được, cũng chẳng phải cứ muốn dừng là xong.
Nhưng mà?
Tôi, một kẻ vốn chỉ là tên trộm vặt vãnh, giờ đây lại có cơ hội ngăn chặn cuộc chiến này và trở thành anh hùng.
'Mình có cảm giác là mình sẽ làm được!'
Đúng lúc này, Giáo quan Roze nhìn tôi bằng vẻ mặt đầy nghiêm túc:
"Nhóc xinh đẹp, nhóc làm được chứ?"
"Vâng, tôi có 'Áo choàng bóng râm' mà thưa ngài."
Tôi thử kéo cái bóng dưới chân lên và quấn quanh người như một chiếc áo choàng. Khi một lớp màn mềm mại tựa lụa là bao bọc lấy cơ thể tôi, ngài Mancha và Chuột Nhắt đang chăm chú lắng nghe liền kinh ngạc tột độ.
"Hơ… Không thấy gì nữa rồi!"
"Biến… biến mất rồi?"
'Áo choàng bóng râm' của tôi là một Ân sủng tuyệt vời đến mức ngay cả Sabranik cũng phải kịch liệt tiến cử. Giáo quan Roze cũng giật mình sửng sốt trước việc tôi khoác bóng râm lên người, rồi đưa mắt nhìn Thượng sĩ Hammer.
"Thượng sĩ Hammer, chuyện này thực sự ổn chứ? Một Đạo tặc từng xử đẹp tên chột mắt mà giờ lại còn sở hữu cả Ân sủng Tàng hình. Chuyện này e là không bình thường chút nào đâu…."
"Khaha! Yor của chúng ta không thể nghĩ được mấy thứ phức tạp như vậy đâu. Thế nên tôi cũng quyết định không nghĩ ngợi gì phức tạp cả!"
"Chà… Dù sao đi nữa thì nếu có thứ đó, có lẽ mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Lần đầu tiên trong suốt cả ngày hôm nay, tôi nhìn thấy một tia sáng rạng rỡ ánh lên trên khuôn mặt vốn luôn giữ vẻ nghiêm nghị của Giáo quan Roze. Sắc mặt rạng rỡ ấy mang tên hy vọng. Hẳn là Ân sủng 'Áo choàng bóng râm' của tôi đã để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc. Vốn dĩ ngay từ đầu, lý do Ashibar trao cho tôi 'Áo choàng bóng râm' chính là để đối phó với Akham. Chắc chắn ông ta đã lường trước rằng tôi phải đánh cắp được Hộp thánh vật của tên Lich đó thì mới mong sống sót.
Felix lên tiếng hỏi:
"Thưa Trung tá, vậy bây giờ chúng tôi phải làm gì đây ạ?"
Ánh mắt của Felix đang hướng về phía Thành Hammerfall xa xa. Cảnh tượng con rồng xác chết xé gió bay lượn trên không trung, phun ra những luồng lửa như khí độc, cùng con voi mục nát đang cuồng bạo giẫm đạp nghiền nát bức tường thành. Số lượng những lá cờ làm từ xương xẩu của quân đoàn Akham cắm trên tháp canh thành trì đang ngày một tăng lên.
Xoạch─.
Giáo quan Roze lấy ra một tấm bản đồ cho chúng tôi xem. Đang tự hỏi đó là thứ gì thì anh Hammer, một người cực kỳ am tường địa hình, đã ngay lập tức nhận ra chân tướng của nó.
"Đây là bản đồ của một cơ sở vô cùng rộng lớn đúng không?"
"Vâng. Thượng sĩ hẳn đã nhận ra rồi, đây là bản thiết kế cung điện Bộ tư lệnh nơi Akham đang trú ngụ."
"Từ bức vẽ phác họa Hộp thánh vật lúc nãy cho đến cả bản thiết kế này. Chắc chắn là không dễ kiếm đâu nhỉ?"
"Tôi đã phải bỏ ra một số tiền lớn để thuê con ả của Ám Nguyệt đấy."
"Nếu là Ám Nguyệt, thì là Trưởng chi nhánh Hội Đạo tặc ở Bức Tường sao? Cô tiêu tốn một lượng Ether ác liệt thật đấy."
Anh Hammer tặc lưỡi cảm thán.
Vừa nghe đến danh xưng Trưởng chi nhánh, tôi liền nhớ ngay tới chị Germain. Chị ấy đúng là một người phụ nữ tuyệt vời.
"Thượng sĩ Hammer, anh không có ý kiến gì về bản thiết kế này sao?" Giáo quan Roze hỏi.
Một bóng đen đổ xuống chiếc mũ giáp sắt của anh Hammer.
"Về chiến dịch đột kích lần này... Tôi nghĩ nếu có thể thâm nhập vào bên trong một cách bất ngờ thì rất đáng để thử. Nhìn những hành lang này xem. Chúng vô cùng chật hẹp. Dù quân số của bọn chúng có đông đúc đến đâu, thì trong một không gian hạn hẹp thế này cũng trở nên vô nghĩa!"
Dù không hiểu rõ lắm nhưng thấy anh Hammer tỏ ra hào hứng như vậy, tôi cũng cảm thấy vui lây. Ngay sau đó, Giáo quan Roze dùng ngón tay chỉ lên bản đồ.
"Chuột Nhắt. Cậu có thể mở 'Hang Chuột' của mình thẳng đến chỗ này được không?"
Hang Chuột chính là Ân sủng của Chuột Nhắt. Hình như nó cho phép người dùng tạo ra một 'cánh cửa' kết nối giữa các bức tường để tự do di chuyển.
Trước câu hỏi của Giáo quan Roze, Chuột Nhắt đưa ánh mắt nhìn xăm soi.
"Ngài Juiperi nói rằng, để mở Hang Chuột đến đó thì có một đ... điều kiện. Ngài ấy muốn Yo... Yor thực hiện một y... yêu cầu của mình…."
Yêu cầu tôi á?
Chết tiệt!
Nhỡ đâu ngài ta đòi mạng sống hay linh hồn của tôi thì sao?
Thấy tôi lộ vẻ hoảng sợ, Hermit liền kề tai thầm thì nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai đứa nghe thấy:
"Juiperi là một Thần Tượng thuộc hệ Trung lập nhưng được biết đến là nghiêng về Thiên hướng Thiện. Chắc chắn ngài ấy sẽ không đưa ra yêu cầu quái gở nào đâu, nên tôi nghĩ cậu chấp nhận cũng không sao cả."
"Thiên hướng Thiện á?"
"Này cộng sự, tôi đã từng nói với cậu rằng Thần Tượng thường được chia thành ba phân loại rồi mà."
Tôi chẳng biết nữa. Hermit có từng nói vậy sao? Hình như là có.
"Cậu không nhớ tôi từng bảo ngài Sabranik thuộc Thiên hướng Ác sao?"
À─, hình như tôi cũng có nhớ mang máng.
Thiện. Trung lập. Ác.
Cô ấy từng nói rằng Thần Tượng được chia thành ba thiên hướng như thế. Cũng giống như trắc nghiệm MBTI của các Thần Tượng vậy. Tất nhiên, tôi chẳng biết cái MBTI chết tiệt ấy là cái quái gì. Mọi người cứ nhắc đến T rồi F, rồi cả mấy chữ cái gì đó, nhưng tôi hoàn toàn không hiểu.
Tóm lại, nếu có chữ 'Thiện' trong thiên hướng thì là người tốt, còn có chữ 'Ác' thì là kẻ xấu. Juiperi là một Thần Tượng mang Thiên hướng Thiện nhưng ngả về Trung lập. Tức là vẫn có thể tin tưởngNBTI được phần nào.
'Không biết mình thuộc thiên hướng nàoNBTI nhỉ?'
Tôi bất giác cảm thấy tò mò. Ở kiếp trước, tôiSM cũng từng thắc mắc không biết MBTI của mình là gì, nhưng đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn chẳng thể biết được.
"Được thôi, cậu cứ ghi nợ một ân huệ dưới danh nghĩa của tôi với ngài Juiperi đi!"
"Đ... Được rồi, ngài Juiperi nói là đã rõ. Phù, chít chít chít… rõ ràng là một Thần Tượng yếu xìu mà đòi hỏi thì nhiều quá chừng…. Vậy thưa ngài Juiperi, xin hãy m... mở Hang Chuột ra ạ…."
ChuộtNBTI Nhắt quay mặt về phía tảng đá và bắt đầu niệm chú. Ngay sau đó, một cái lỗ tròn khuyết xuất hiện trên bề mặt đá, rồi nhanh chóng mở ra một không gian được cấu thành từ vô số khúc xương. Cảnh tượng này khiến Hermit kinh ngạc giật mình.
"Cậu tạo ra Cổng không gian mà chẳng cần những câu chú ngữ phức tạp sao? Lại còn đến thẳng một nơi chưa từng đặt chân tới, chỉ dựa vào mỗi bản đồ thôi á?"
Hermit từng là học viên của Ma tháp nên mũi cô nàng lúc nào cũng hếch lên tận trời. Vậy mà giờ đây, một người kiêu ngạo như Hermit lại phải công nhận tài năng của Chuột Nhắt, khiến cậu ta bối rối ngượng ngùng.
"Tô... tôi chỉ làm theo những gì ngài Juiperi bảo thôi mà."
"Đồng đội của tôi đỉnh lắm đấy nhé."
Thấy cậu Chuột Nhắt nhút nhát được khen ngợi, tự nhiên tôi cũng cảm thấy tự hào lây.
# Chúng tôi đã thâm nhập vào Bộ tư lệnh của Akham thông qua Hang Chuột mà Chuột Nhắt tạo ra.
Bộ tư lệnh là một tòa cung điện được xây dựng hoàn toàn từ hài cốt của đủ mọi loại sinh vật, không hề pha lẫn bất cứ vật liệu nào khác. Đúng là một gu thẩm mỹ tởm lợm. Hành lang làm từ xương. Đèn chùm trang trí trên trần nhà cũng kết bằng xương. Ngay cả nến cũng được đặt lọt thỏm bên trong hàng loạt hộp sọ gắn dọc trên tường, để ánh lửa leo lét hắt ra từ hai hốc mắt trống hoác. Không gian cung điện chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Bầu không khí ma quái đủ khiến bất cứ ai cũng phải lạnh toát sống lưng.
"Ọe, hôi quá."
Một mùi hôi thối nồng nặc như rác rưởi phân hủy xộc thẳng vào mũi khiến tôi nghẹt thở. Nếu Nimble mà có mặt ở đây, chắc hẳn cô nàng sẽ nôn thốc nôn tháo cho xem. Trái ngược với chúng tôi, anh Hammer lúc này lại tỏ ra vô cùng hào hứng, cứ như thể đang đi dã ngoại vậy.
"Việc thâm nhập diễn ra dễ dàng đến mức tụt cả hứng thế này sao? Nếu đã vậy, thà cứ mở luôn Hang Chuột thẳng vào Bộ tư lệnh rồi cho toàn quân ập tới có phải tốt hơn không?"
"Nếu... nếu có quá mười người chui qua, Hang Chuột sẽ quá tải và rách toạc mất…."
Dù sao thì điều quan trọng nhất là chúng tôi đã thành công lọt vào Bộ tư lệnh của Akham.
Phù─ Giáo quan Roze thở ra một hơi dài.
"Vậy Thượng sĩ Hammer, anh đã sẵn sàng chưa?"
"Rồi."
Sẵn sàng? Sẵn sàng cái gì cơ─.
Chưa kịp để tôi lẩm nhẩm thắc mắc, Thượng sĩ Hammer đã gầm lên vang dội:
"TÊN TƯ TẾ BỊ NGUYỀN RỦA AKHAM, MAU VÁC XÁC RA ĐÂY NGAY CHO TA!!!!!"
Cái đệch─!?
Tôi cứ ngỡ vừa có sấm sét giáng thẳng xuống đầu mình. Tiếng thét uy mãnh của anh Hammer rền vang như sấm, vọng xa tít tắp dọc theo dãy hành lang xương xẩu.
Lạch cạch, lách cách-.
Tiếng động tựa như vô số đoạn xương và khớp nối đang lắp ghép vào nhau chớp nhoáng vang lên ầm ĩ khắp ngóc ngách cung điện.
"Anh Hammmmeeeer! Anh điên rồi hả?"
Tôi gần như khóc thét, điên cuồng kéo giật cánh tay của anh Hammer. Nhưng anh ấy vẫn trơ như đá.
"Khaha! Đây vốn là kế hoạch mà, không phải sao? Mục đích của chúng ta là làm mồi nhử thu hút sự chú ý, dụ một phần quân số đang công thành phải quay đầu về phía này cơ mà!"
Bình thường anh Hammer dẫn dắt tổ đội theo xu hướng đặt sự an toàn lên hàng đầu, thế mà đến những thời khắc mấu chốt, anh ấy lại to gan lớn mật như thể bản thân có đến mấy cái mạng vậy.
"Bây giờ bản thể của Akham đang bận tấn công thành trì, chắc chắn hắn cũng sẽ phải phân tâm mà phái quân quay về đây! Biết đâu lại có vài con rồng xác chết hay lũ voi khổng lồ cũng quay về theo ấy chứ!"
─Grào.
Những tràng gầm gừ ngập tràn tử khí vang lên bủa vây khắp tứ phía dọc hành lang. Cảm giác cứ như thể một con quái thú tĩnh mịch vừa bị đánh thức và đang vươn mình trỗi dậy. Tất cả chúng tôi đều căng thẳng tột độ.
「Bộ xương Vincent Joe Cấp độ 13」
「Kẻ lênh khênh Long Leg Cấp độ 12」 Ngay trước mặt chúng tôi, những bộ xương tay lăm lăm kiếm khiên lần lượt hiện hình. Bắt gặp cảnh lũ khô cốt đang ùn ùn lấp kín cả dãy hành lang thẳng tắp, ánh mắt của ngài Mancha lại càng trở nên rực sáng.
"Kỵ thương đột kích!"
Xoảng xoảng xoảng xoảng-.
Ngài Mancha dũng mãnh vung kỵ.....
thương càn quét về phía trước, đập nát vụn những bộ xương cản đường hệt như nhổ cỏ dại.
「+12772 Ether」
「+13257 Ether」 Ether rơi xuống lả tả. Đúng lúc đó, Waluwalu đang nấp gọn trong chiếc mũ chóp nhọn của Hermit liền lao vụt ra.
─Grừ, grừ…!
Trong tình cảnh dầu sôi lửa bỏng thế này mà nó vẫn không hề quên đi bổn phận thu thập Ether của mình. Quả đúng là tấm gương sáng chói cho danh xưng thú cưng nam châm mà!
"Thế bây giờ phải đi lối nào đây!" Anh Hammer vừa chạy băng băng dọc theo con đường máu mà ngài Mancha vừa mở lối, vừa lớn tiếng hỏi.
Lúc này, tôi tinh ý nhận ra bọn lính canh xương khô đang tập trung bảo vệ đông đúc một cách bất thường ở một lối rẽ hành lang nọ. Phòng bị vô cùng nghiêm ngặt. Đó chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy bên trong có cất giấu một thứ cực kỳ quan trọng cần được bảo vệ.
"Chúng ta đến đó xem sao!"
Hãy cứ tin vào trực giác nhạy bén của một Đạo tặc.
Thế là, một dãy bậc thang dẫn xuống tầng hầm xuất hiện. Tầng hầm của thành trì ư? Trên tấm bản đồ thiết kế mà chị Germain gửi đến hoàn toàn không hề vẽ bất kỳ lối đi nào dẫn xuống hầm cả. Dù thế nào đi chăng nữa thì nơi này cũng có đầy rẫy sự mờ ám. Chúng tôi vừa hạ gục bọn lính canh xương xẩu vừa tiến sâu xuống tầng hầm, và cuối cùng cũng đến được một gian hành lang leo lét thứ ánh sáng từ những ngọn đuốc đầu lâu chết chóc. Bầu không khí tăm tối và đầy rẫy âm khí.
Khung cảnh cứ như thể chúng tôi đang dạo bước giữa những chiếc xương sườn khổng lồ dưới lòng địa ngục vậy.
Nằm ở tận cùng hành lang là một cánh cửa xương khổng lồ. Và đứng chấn giữ ngay trước đó là một người phụ nữ trùm áo choàng đen, tay lăm lăm quyền trượng hệt như một tên lính gác. Nhìn thấy cảnh tượng đó, Hermit lập tức buột miệng:
"Lúc nãy, kẻ đã dùng 'Gai băng' chọc thủng tường thành─!?"
'Gai băng'.
Nghe đồn vốn dĩ đây chỉ là một loại ma pháp sát thương đơn thể dùng lên con người, bắn ra những cột băng sắc nhọn lớn cỡ bàn tay tựa như mưa tên. Thế nhưng, cô ta lại có thể biến nó thành một đòn ma pháp công thành uy lực kinh hồn, quả là một vị Pháp sư đáng gờm dưới trướng Akham.
Lúc này, tôi mới chợt chú ý đến chiếc quyền trượng trên tay cô ta. Cắm trên phần ngọn của cành cây đã bị sấm sét thiêu rụi là một quả hồng chín mọng.
Cây hồng bị sét đánh.
Dòng ký ức của Sabranik bỗng nhiên ùa về cuồn cuộn. Đó là hình ảnh Sabranik cõng một bé gái trên lưng, trèo tít lên cây hồng cao chót vót. Cô bé ấy đã cười rạng rỡ sung sướng nhường nào khi bẻ được cành cây bị sét đánh đó.
"…Lẽ nào là, Zmei?"
"Người phụ nữ đó chính là Ma tháp chủ Đời đầu Zmei sao!?"
Trong lúc Hermit vẫn còn đang kinh ngạc đến biến sắc-.
Từng giọt máu trong cơ thể tôi bỗng bắt đầu sôi sục thổn thức. Cảm giác hệt như một con rắn độc vốn luôn cuộn mình say ngủ sâu thẳm trong huyết quản nay vừa được tháo xích gầm gừ.
【─Zmei─! 】

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn