Chương 156: Kẻ thù tồi tệ nhất, mạnh nhất trong cuộc đời Yor #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~32 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Xương sườn tôi đau điếng.
Đều tại Nimble và Ingrid đã nện thùm thụp vào ngực tôi lúc tôi lao xuống sông, uống no một bụng nước rồi ngất lịm. Mỗi bận hít thở, lồng ngực lại nhói lên từng hồi, không chừng xương sườn đã rạn nứt cũng nên.
Dẫu vậy, tình trạng của tôi vẫn còn tốt chán nếu so với Nimble.
Cô nàng lôi nhúm thảo dược đắng ngắt từ chiếc túi nhỏ bên hông, tọng vào miệng nhai nhóp nhép rồi nhăn nhó rên rỉ vì đau.
"Có nhai cả anh túc khô thì cũng chẳng bớt đau chút nào! Bởi thế nên tôi mới ghét phải biến thành lũ chuột nhắt!"
Có vẻ tổn thương nội tạng nghiêm trọng đến mức ngay cả thuốc giảm đau chứa ma túy cũng chẳng mảy may tác dụng. Đều tại cú đập trời giáng từ bàn tay thô bạo của tên khốn nhà Vendetar khi Nimble đang trong hình dạng chuột nhỏ.
Tôi rút một bình Thuốc Đỏ từ trong Bọc Đen ra, nốc cạn một nửa rồi chìa phần còn lại cho Nimble.
Đây là 「Thuốc Đỏ Thượng Cấp」 trị giá ngót nghét 2 triệu Ether một bình nên tôi luôn chắt bóp để dành. Cốt là dùng cho những lúc thập tử nhất sinh.
'Và bây giờ chính là cái lúc đó đấy.'
Chẳng rõ có phải nhờ dược lực tuyệt vời của Thuốc Đỏ hay không. Nhưng cơn đau bên mạng sườn tôi đã thuyên giảm đôi chút, và Nimble cũng thôi rên hừ hừ.
"Vậy Nimble à, tóm lại đây là đâu?"
Vừa tỉnh giấc đã tìm được một hang động ven sông để ẩn náu quả là một khởi đầu không tồi. Vốn dĩ Nimble sinh trưởng chốn hoang dã nên cái khoản đánh hơi tìm hang ổ thú rừng của cô nàng phải gọi là xuất quỷ nhập thần.
Chỉ hiềm nỗi, vì e ngại đám truy binh bất thần ập tới nên chúng tôi chẳng dám mạo hiểm nhóm lửa.
—Pi-rừ-rừ-rừ-rừ!
—Pi-rừ-rừ-rừ!
Chừng nào những con Long Ưng—nhiều khả năng do gia tộc Vendetar thả ra—còn đang chao lượn rợp trời, tốt nhất là cứ ngoan ngoãn nằm im bất động.
Run lẩy bẩy—.
Ngặt nỗi quần áo đã ướt sũng, lại giữa đêm đông giá rét thấu xương, tôi tự hỏi liệu cứ đà này mình có chết cóng hay không. Những lúc thế này, tôi thực tình chẳng biết nên lột phăng đồ ướt ra hay cứ khoác tạm lên người thì tốt hơn.
Nếu có anh Hammer ở đây, hẳn anh ấy đã chỉ bảo tường tận rồi. Sự vắng mặt của một cựu binh dạn dày kinh nghiệm quả là một tổn thất khổng lồ.
Dù sao thì tôi vẫn đang kẹt lại trong lãnh thổ của lũ Erdari.
Nơi này dẫu cách khá xa thủ đô Srine của bọn chúng, nhưng chặng đường trở về Đế quốc lại mịt mờ tăm cáp.
Giữa lúc tôi đang run lên bần bật vì rét, Ingrid chợt nhoẻn miệng cười.
"Khì khì, sống trên đời đúng là chuyện quái quỷ gì cũng gặp được. Quả nhiên cứ ở cạnh cậu là chẳng bao giờ thấy chán. Tính từ lúc sinh ra đến giờ, đây mới là lần thứ ba tim tôi đập rộn rã thế này đấy."
Có vẻ cô ả ngỡ mớ bòng bong vừa qua là một chuyến phiêu lưu kỳ thú nào đó. Trong khi chỉ cần sẩy chân một ly là cả đám đã chầu diêm vương hết thảy.
Điển hình là tôi, suýt chút nữa đã bị lũ sâu rễ kỳ dị cấy thẳng vào não, biến thành thứ "ngựa giống" zombie thực vật với số phận còn thê thảm hơn cả cái chết.
'Tóm lại, từ giờ đám Erdari là kẻ thù không đội trời chung với mình.'
Trên cõi đời này đào đâu ra một tên Erdari đáng tin cậy cơ chứ.
Đang mải lầm bầm suy tính thì Ingrid đột nhiên cởi phăng áo quần? Nimble đang hì hục bôi thảo dược lên vết thương bên mạng sườn thấy vậy liền cau mày.
"Cô làm cái quái gì thế? Muốn chết cóng à!"
"Cởi ra để khỏi chết cóng đấy chứ. Phải đem hong khô mới được."
Hoàng nữ Ingrid khẽ cắn ngập răng vào ngón tay cái. Từng giọt máu rỉ ra, tí tách rơi xuống mặt đất và thoắt cái đã bùng lên thành một đống lửa cháy rực.
Đó chính là 'Lửa trại được ban phước' mà chỉ hoàng tộc mới có thể thắp lên.
Phừng—.
Aaa, ngọn lửa ấm áp giữa đêm đông buốt giá và ướt sũng mới tuyệt diệu làm sao!
Ngược lại, Nimble lại tỏ ra chán ghét, giận dữ quát:
"Đám truy binh đang bay lượn rợp trời thế kia mà cô còn dám đốt lửa sao!"
"Cô là đứa lắm lông nên không hiểu, chứ tôi với Yor chỉ là con người bình thường. Bọn tôi không thể tay không chống chọi nổi cái lạnh và ma tính của 'Đêm Sâu Thẳm' này đâu."
Thực ra tôi vẫn hoàn toàn miễn nhiễm với ma tính của 'Đêm Sâu Thẳm'. Kể từ dạo xơi trọn đóa Hoa Bóng Đêm và kích hoạt đặc tính 'Kẻ Bước Đi Trong Đêm', bóng tối đối với tôi chẳng qua cũng chỉ là chốn dạo chơi.
Nimble vốn sinh trưởng ngoài Trường thành nên cũng chẳng hề hấn gì.
Khổ nỗi Ingrid lại chẳng có mấy đặc tính ấy. Thiếu đi 'Đuốc Aether', tình cảnh của cô ả hiện tại chẳng khác nào liên tục dính sát thương ăn mòn. Giả dụ tinh thần bị bào mòn đến kiệt quệ thì sao?
Thì sẽ biến thành ma vật chứ sao nữa.
Dẫu vậy, ngang nhiên nhóm lửa trại ở đây liệu có phải nước đi khôn ngoan?
Tôi thầm đặt dấu hỏi, Nimble có vẻ cũng chung suy nghĩ, nhưng cả hai chúng tôi đều khó lòng cưỡng lại hơi ấm đang phả ra ngùn ngụt từ đống lửa.
Bởi thế, giữa lúc cả hai còn đang lóng ngóng, chần chừ không dập lửa thì Ingrid đã cất lời:
"Cái hang này an toàn. Khu rừng ven sông này là nơi 'Những kẻ bị ruồng bỏ' ẩn náu, đám Erdari ở thủ đô không dám tùy tiện bén mảng tới đâu."
Những kẻ bị ruồng bỏ ư? Chẳng rành đó là thứ oái oăm gì, nhưng việc chúng đóng vai trò như một bức bình phong ngăn đám Erdari ở Srine tiếp cận lại khơi dậy sự tò mò trong tôi.
Chỉ là nếu tọc mạch đủ thứ thì dễ lòi cái đuôi dốt nát ra lắm, thế nên tôi đành tậm tịt ngậm miệng. Ngờ đâu, Nimble—kẻ vốn chẳng giỏi nín nhịn sự hiếu kỳ—đã lên tiếng hỏi thay tôi.
"'Những kẻ bị ruồng bỏ' mà cô nói là thứ gì cơ?"
"Là một lũ Erdari khét tiếng với độ tàn bạo và thâm độc vượt chuẩn. Bọn chúng là thể loại cặn bã đến mức chẳng thể dung nhập nổi vào xã hội văn minh, thành thử mới bị chính đồng loại trục xuất."
Ngón tay Ingrid chỉ ngược lên trần hang.
"Nghe cho kỹ đây. Lũ Long Ưng của nhà Vendetar chỉ lượn lờ chán chê trên trời rồi bỏ đi đúng không? Có vẻ chúng tự đánh giá rủi ro quá cao nếu hạ cánh xuống mặt đất lùng sục."
Ý là 'Những kẻ bị ruồng bỏ' ngụ tại khu rừng này khát máu và hung hãn đến độ ngay cả đội truy binh nhà Vendetar cũng phải rén ngang.
'Thế bọn mình châm lửa tơ hơ ở đây chẳng phải cũng rước họa vào thân sao?'
Ngặt nỗi, ngọn lửa này quá đỗi ấm áp.
Mẹ kiếp, dập lửa đi mới là thượng sách. Chết nỗi, tôi lại là gã đàn ông dễ xiêu lòng trước cám dỗ. Nếu biết nhẫn nhịn ba cái thứ đó, tôi đã chẳng hạ mình làm đạo tặc từ thuở ban sơ.
Chính vì sa ngã trước cám dỗ mới thành phường trộm cắp chứ lị!
'Tổ sư nó! Mặc xác vậy.'
Tôi cũng dứt khoát lột phăng quần áo.
Vắt kiệt nước xong xuôi, tôi đem giăng hết lên gần đống lửa. Tiện tay móc đủ thứ lỉnh kỉnh trong Bọc Đen ra hong khô bên ngọn Lửa trại được ban phước.
'Sắm luôn mấy cái áo phao cho rồi!'
Từ ngọn Lửa trại được ban phước, tôi "mua" thêm ba chiếc áo phao dày cộp êm ái, chẳng rõ bên trong nhồi lông vịt hay lông ngỗng. Thậm chí còn là hàng hiệu Black Yoke hẳn hoi.
Thứ mà ở kiếp trước tôi đào đâu ra tiền mà mặc.
Dù mỗi chiếc ngốn mất tận 500 nghìn Ether, nhưng suy cho cùng, tiền kiếm ra chẳng phải để vung tay vào những lúc thế này sao.
Ingrid và Nimble hớn hở ra mặt khi mân mê đống áo phao mềm mại.
"Thích thật, ấm quá chừng. Đây là loại y phục được may bằng công nghệ thời Đế quốc cổ đại ư?"
"Có món ngon nghẻ thế này sao cậu không lôi ra sớm!"
Sẵn trớn, tôi triệu hồi luôn cả cola và gà rán.
Đời sống nay chết mai, thôi thì cứ làm bữa no nê rồi muốn ra sao thì ra.
Cả bọn lao vào cắn xé chỗ thịt gà như chết đói năm củ.
Riêng Ingrid, ả vừa gặm trọn cái đùi gà đẫm xốt vừa rơm rớm nước mắt.
"Không ngờ ăn uống lại sung sướng đến vậy. Yor, nếu cậu không cho tôi 'Hoa Bóng Đêm', chắc cả đời này tôi chỉ thui thủi húp bát cháo hoa nhạt toẹt rồi chết quách đi cho xong."
"Bông hoa đó là đồ của tôi! Cô phải cảm ơn tôi mới đúng!"
Gừ rừ—Nimble gắt gỏng, xù tung mớ lông đuôi lên.
Ingrid đáp trả bằng ánh mắt lạnh lùng.
"Vào tay cô thì có mơ cô mới nhả ra cho tôi. Yor tốt bụng nên mới cho tôi thôi."
Thấy ai nấy đều dư sức mồm mép, hẳn là sinh lực đã hồi phục được bảy tám phần.
Sức mạnh của lửa ấm và đồ ăn quả thực vi diệu. Dù thế, sau ngần ấy biến cố và tinh thần cũng đã bị vắt kiệt đến mức tới hạn, cơn buồn ngủ vội vã ập đến đánh gục tôi.
"Haizz, lại đây đi."
Thấy tôi cứ gà gật gục lên gục xuống, Nimble bất đắc dĩ biến thành sói, nằm rạp bụng xuống mặt đất rồi cuộn mình lại. Tôi và Ingrid cứ thế gối đầu lên lưng cô nàng mà đánh một giấc.
Dù thoang thoảng chút mùi thú rừng hoang dã nhưng lại ấm áp và dễ chịu lạ thường.
Nimble tỏa nhiệt đúng là cực phẩm.
"Nimble à, nhờ có cô xả thân tới cứu nên tôi mới toàn mạng đấy."
Trước khi thiếp đi, tôi buông một lời cảm ơn chân thành. Tuy có chút ngượng ngùng, nhưng ngay lúc ý nghĩ rằng mình có thể sẽ nhắm mắt xuôi tay trong hôm nay lướt qua tâm trí, tôi tự dưng góp nhặt được chút can đảm rởm đời.
Nimble khẽ hừ mũi cười nhạt trước câu nói của tôi.
"Chúng ta là Wolfpack mà. Loài sói chẳng bao giờ bỏ rơi đồng loại đâu."
"Yor ơi, tôi thì sao? Hôm nay tôi cũng cống hiến hết mình mà? Tôi cũng bị thương đó."
Ingrid cất tiếng hỏi.
Biết tỏng là Ingrid cũng xới tung cả lên để cứu vớt tôi. Nhưng trong thâm tâm, ả vẫn là một cái gai cần đặc biệt đề phòng.
Bởi thế, tôi toan mở miệng phản bác, song ý thức bỗng nặng trịch như cục bông nhúng nước, chìm nghỉm vào đáy vực sâu của giấc mộng mị.
# Tôi đã mơ một giấc mơ kỳ quái.
Xào xạc—.
Đột nhiên, một tuyệt cảnh rừng thu bày ra trước mắt khiến tôi sảng khoái cõi lòng.
Làn gió luồn qua những hàng thủy sam cao vút thẳng tắp, phả vào mũi hương thơm ngào ngạt của cảnh sắc lập thu.
Lạch bạch lạch bạch—.
Chẳng mấy chốc, một con sóc to cỡ con chó săn lộc cộc tiến lại gần. Ngẫu tượng sóc Ramsey.
【Yor. 】 【Giao dịch nào. 】
「Sự nhạy bén của sóc: Trui rèn tinh thần và giác quan trở nên sắc bén tột độ để nhìn thấu hiểm họa. - Những loài động vật nhỏ bé như sóc lúc nào cũng phải nâng cao cảnh giác trước vô vàn mối đe dọa. 」 Đơn giản mà nói, đây là một ân sủng chất lượng.
Cái giá phải trả là bao nhiêu?
【Mười triệu Ether. 】 Mười triệu. Cầm 900 triệu trong tay thì bỏ ra mười triệu cũng chẳng bõ bèn gì.
Chốt đơn!
Tôi vồ lấy Ramsey, ôm chầm lấy ngài ấy.
Cảm giác xốp mềm ấm áp này quả thực gây nghiện. Nói điêu chứ, khéo nguyên cái ôm này cũng xứng đáng với giá mười triệu Ether rồi ấy chứ?
Cứ thế, ân sủng 「Sự nhạy bén của sóc」 thuận lợi dung nhập vào cơ thể tôi.
Rùng mình—.
Ngay khoảnh khắc ấy, xẹt—tôi có cảm giác gai ốc dọc sống lưng dựng ngược cả lên."......."
Tôi lập tức bừng tỉnh, mở choàng mắt. Cơ thể tôi đã tự động gióng lên hồi chuông cảnh báo ngay thời khắc tôi thanh toán thành công ân sủng của Ramsey.
Liếc mắt về phía cửa hang, tôi đanh mặt khi thấy vài cái bóng đen đặc đang rón rén lùi lũi tiến về phía chúng tôi mà chẳng hề đánh động lấy một tiếng bước chân.
'Chẳng nhẽ là đám truy binh Erdari?'
Nimble và Ingrid có vẻ vẫn đang say giấc nồng.
"Có kẻ đột nhập!"
Thế nên tôi đã cố tình hét tướng lên.
Tay thoăn thoắt rút thanh đoản kiếm giắt bên hông, chân tôi dồn lực đá thốc đống lửa. Xèo—vô vàn tia lửa tàn bắn rát về phía cửa hang, hắt sáng rọi rõ hình dáng lũ đột nhập.
Bọn chúng là Erdari, trên mặt xăm trổ chi chít bằng một thứ phẩm màu đỏ quạch. Dẫu vậy, chi tiết quái gở nhất là chóp tai nhọn hoắt đặc trưng của chúng đều đã bị phạt cụt lủn.
'Trông chẳng giống đám truy binh của Srine chút nào?'
Lẽ nào đây chính là đám Erdari mang danh 'Những kẻ bị ruồng bỏ' mà Ingrid vừa đề cập?
Kìm nén nhịp tim đang giật thon thót vì căng thẳng, tôi phóng tầm mắt dò xét bọn chúng.
「Sambala Cấp độ 19」
「Sephirat Cấp độ 18」
「Eldrasil Cấp độ 17」 Tổng cộng ba tên, cấp độ đều cao ngất ngưởng.
Vũ khí lăm lăm trên tay lần lượt là giáo, kiếm và lưới.
Mẹ kiếp, cái thể loại lưới vồ này chính là thứ tôi kinh tởm nhất—.
Thấy tình cảnh quá đỗi éo le, tôi nương theo tia hy vọng mong manh, đánh liều kích hoạt Rễ Huyết mộc trong cơ thể đập loạn lên. Thình thịch-.
Những mớ rễ chằng chịt lan tỏa như huyết mạch bắt đầu nhịp đập, đám Erdari tức thì bắt được sóng, sắc mặt bỗng chốc trở nên dị hợm.
"Với cái cơ thể Rendo không có linh hồn mà lại được Mẹ Huyết mộc tuyển chọn để trở thành Người thăng thiên sao. Lẽ nào ngươi là 'Kẻ ăn thịt ngẫu tượng – Bane'?"
Bane? Cớ sao lại tìm Bane ở chốn khỉ ho cò gáy này?
Tôi huých mũi chân cồm cộp vào Nimble và Ingrid để đánh thức họ, trong khi bề ngoài vẫn diễn vai điềm nhiên như không, hờ hững cất giọng:
"Bane ấy hả, ý các ngươi là Narakje Bane phải không?"
"Narakje? Bọn ta không rõ, nhưng nghe đồn ở vùng đất của lũ Rendo có một vị khách bóng đêm tài nghệ đầy mình. Đã có giao kèo rằng nếu hắn thành công dung nạp Rễ Huyết mộc thì sẽ diện kiến..."
Đám Erdari săm soi tôi từ đầu đến chân.
Dẫu mù tịt ngọn ngành, nhưng tôi dám chắc trên cõi đời này chẳng mọc đâu ra thêm một gã khách bóng đêm (đạo tặc) khét tiếng nào khác mang cái tên Bane.
Nói cách khác, đám Erdari này vốn đã có hẹn chắp nối với Bane từ trước.
'Tại sao chứ?'
Lúc này, một kế sách tuyệt hảo chợt lóe lên trong tâm trí.
Tôi đang xài giáp tay và phi tiêu của Bane, thành thạo cả Đồng hành bóng tối, lại còn ký khế ước với Tà long Sabranik hệt như hắn. Trông tôi tuy có phần bảnh bao hơn hắn đôi chút, nhưng vào mắt kẻ ngoài, có khi khó lòng phân biệt nổi tôi với Bane cũng nên.
"Đúng, ta chính là Bane."
Tôi dõng dạc tuyên bố, phong thái toát lên vẻ uy quyền và bức người tuyệt đối.
"Cớ gì các ngươi lại to gan đòi gặp ta?"
Không ngờ dăm ba cái kinh nghiệm đóng giả công tố viên hồi còn tòng phạm trong đường dây lừa đảo qua điện thoại giờ lại phát huy tác dụng ra trò.
Ngặt một nỗi, nét mặt của bọn Erdari vẫn đong đầy vẻ ngờ vực.
"Thái độ thì giống thật đấy, nhưng dưới mũi hẵng còn sạch bách râu ria kìa."
"Nghe bảo Bane là một gã đã tồn tại ngót nghét ba thế kỷ cơ mà..."
"Dẫu biết lũ Rendo thuộc gia tộc đó thừa sức biến đổi vỏ bọc như thay áo đi chăng nữa..."
Tôi lờ mờ nhận ra bàn tay nắm vũ khí của đám Erdari bắt đầu siết chặt hơn.
Đúng lúc ngọn lửa chập chờn rọi lên ánh nhìn lạnh lẽo rợn người trong mắt bọn chúng, tôi đành phải vắt kiệt cái đầu óc vốn dĩ ít khi dùng tới để nặn ra một mưu kế.
"Vậy ta phải làm thế nào để chứng minh mình là Bane?"
Nghe vậy, lũ Erdari trố mắt nhìn nhau.
Và rồi, chúng bất thình lình chìa ra trước mặt tôi một nùi rễ cây đan chéo vào nhau một cách quái đản?
「Rễ Trí tuệ: Một nút thắt rễ chằng chịt, phức tạp. Có vẻ như không một ai đủ khả năng để tháo gỡ nó. 」 Cái quái gì đây.
Trông y hệt món đồ chơi vòng trí tuệ từng nổi đình nổi đám thuở trước. Những đoạn rễ ngoằn ngoèo bện xoắn vào nhau, tạo thành một mớ bòng bong chẳng khác gì cuộn len rối rắm khó nhằn.
"Tương truyền rằng trên đời này chẳng có cánh cửa nào Bane không thể mở. Nếu ngươi thực sự là vị khách bóng đêm tài ba ấy, hãy thử phá giải thứ này xem."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn