Chương 140: Yordari và con sói kỳ lạ #3
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~32 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Galadrel của Gia tộc Yormun. Theo tấm bản đồ cô ta cung cấp, nơi chôn giấu Cổ Độc từ hai trăm năm trước dường như nằm sâu trong một hang động thạch nhũ gần Underlife. Trên đường đi, tôi cất lời hỏi Nimble, người đang rảo bước phía trước, có vẻ như đã lấy lại sức.
"Nimble à, tôi còn tưởng cô đã bỏ mặc chúng tôi mà chuồn mất rồi chứ."
Khi trận chiến với Arkham nổ ra, Nimble đã vọt đi thẳng, bỏ lại một câu rằng đối đầu với Arkham chỉ là chuốc lấy cái chết vô nghĩa. Vậy mà một Nimble như thế lại quay lại cứu tôi. Đang lúc tôi còn rưng rưng cảm động, Nimble chỉ đủng đỉnh vẫy đuôi qua lại như thể chuyện chẳng có gì to tát.
"Hứ, tôi vốn là kẻ đã rời đàn, giờ có trốn cũng chẳng biết đi đâu."
Vậy sao. Trước đây, để tìm cách thân thiết hơn với Nimble, tôi từng tìm đọc sách về loài sói. Sói là loài sống theo bầy đàn, khi trưởng thành, chúng sẽ tách khỏi đàn của bố mẹ để tự xây dựng một bầy mới thì phải? Có lẽ Nimble đã rời khỏi vòng tay của bố và chị gái, để rồi vô thức coi chúng tôi là một 'bầy' mới của cô nàng. Vừa lúc cõi lòng tôi dâng lên chút xúc động...
Vài tên Erdari giắt kiếm bên hông chợt tiến về phía chúng tôi.
"Grừ rừ..."
Nimble xù lông, gầm gừ cáu kỉnh.
Đám Erdari lùi lại một bước, bắt đầu thi nhau lầm bầm.
"Con sói này là của ngươi à?"
"Nó làm mọi người hoảng sợ kìa."
"Sao ngươi không đeo vòng cổ cho nó đi chứ?"
Vòng cổ? Quả thực, dắt chó lớn đi dạo thì phải đeo vòng cổ đã là một luật bất thành văn. Cứ hễ buông mấy câu kiểu "Chó nhà tôi ngoan lắm, không cắn đâu" thì y như rằng sẽ có chuyện. Huống hồ đây lại là Nimble? Không những cắn, mà cô nàng còn là cái loại đụng đâu cắn đó.
Lại thêm việc tôi đang thâm nhập vào xã hội Erdari, chuyện tuân thủ luật lệ của chúng là điều bắt buộc. Nhập gia thì phải tùy tục, tôn trọng văn hóa bản địa luôn là nước cờ khôn ngoan nhất.
Thế nên, tôi đành bấm bụng tìm đến một cửa hàng gần đó để mua vòng cổ. May mắn thay, tại các cửa tiệm của đám Erdari, 'vòng cổ' lại là một mặt hàng vô cùng phổ biến.
Lý do ư?
Chính là vì bọn chúng đang buôn bán 'nô lệ con người' ở khắp mọi nơi.
"Bán nô lệ tươi sống đây!"
"Bán trinh nữ bắt từ tu viện đây! Mặt mũi hơi xí một tí nhưng đảm bảo còn zin!"
"Bán nô lệ Người Được Ban Phước đây!"
Dù kiếp này tôi đã chứng kiến đủ mọi loại cảnh tượng trên đời, nhưng cái cảnh đồng loại bị lột trần rồi mang ra rao bán chẳng khác nào mấy mớ cá thu ngoài chợ hải sản vẫn để lại trong tôi một cảm giác bi thảm. Với hàng đống nô lệ bị bày bán như thế, việc tìm mua một chiếc 'vòng cổ' dễ như trở bàn tay cũng là lẽ dĩ nhiên.
Nhưng điều nực cười hơn cả là...
"Cái thằng chó bưng bô cho đám tai nhọn kia! Tao sẽ tuyệt đối không khuất phục!"
"Mày có ra oai đến mấy thì cũng chỉ tổ chuốc thêm roi vọt thôi. Cứ ngoan ngoãn mà cầu nguyện cho gặp được ông chủ tốt đi."
Những con người bị đám Erdari bắt giữ lại đang chán ghét và khinh miệt lẫn nhau. Gã đàn ông loài người mặc đồ lòe loẹt, sống an nhàn như một con chó cưng nhờ vớ được người chủ Erdari giàu có, đang buông lời mỉa mai gã nô lệ chưa lọt vào mắt xanh ai. Một cảnh tượng thật kỳ quặc và châm biếm.
Leng keng.
Tôi đặt đồng tiền vàng lên quầy lão chủ tiệm tạp hóa Erdari để thanh toán chiếc vòng cổ, thuận miệng hỏi:
"Tại sao các Shando cứ phải dùng nô lệ Rendo vậy?"
Lão thương nhân Erdari quấn khăn xếp trên đầu thủng thẳng đáp:
"Để sai vặt mấy việc lặt vặt trong nhà thôi. Với lại, các vị thần của chúng ta chuộng Rendo làm vật tế. Đặc biệt là các trinh nữ Rendo, đó là vật tế mà các thần cực kỳ ân sủng."
Bị vắt kiệt sức lực cho đủ mọi công việc nặng nhọc bẩn thỉu, rồi cuối cùng bị lôi ra làm vật hiến tế... Con người sống bên ngoài Đế Quốc, phía sau Bức Tường, bị đối xử còn đê hèn hơn cả súc vật. Thành thật mà nói, tôi từng vô cùng bất mãn với xuất thân mồ côi của mình trong kiếp này. Dù sao cũng là sống cuộc đời thứ hai, giá như được chuyển sinh thành cậu út nhà tài phiệt nào đó thì có phải ngon không?
Nhưng chứng kiến cảnh này, tôi bắt đầu nhận ra, chỉ nội việc không phải sinh ra làm nô lệ cho đám Erdari bên ngoài Bức Tường đã đưa cuộc đời tôi lọt top 30% may mắn rồi.
Dù sao thì.
Tôi đã tốn mười đồng tiền vàng để tậu chiếc vòng cổ này cho Nimble.
Sau đó, tôi kéo cô nàng ra một góc vắng. Vừa định tròng cái vòng vào cổ thì Nimble lập tức gầm gừ, xù bổng bộ lông lên rít khe khẽ, phát ra âm thanh cực kỳ cáu bẳn:
"Cậu cứ thử tròng cái thứ đó vào cổ tôi xem."
"Nhưng mà, nếu không đeo cái này, mỗi lần ra đường đám Erdari sẽ lại làm phiền chúng ta mất!"
"Thì đã sao chứ!"
"... Khi nào về lại Bức Tường, tôi sẽ đi hái dương xỉ cùng cô!"
Tôi chắp hai tay lại, thành khẩn van nài Nimble.
Thú thật việc đi hái dương xỉ chán ốm, nhưng sá gì, vì sự nghiệp vĩ đại, tôi sẽ làm! Có lẽ cô nàng đã cảm nhận được tấm chân tình ấy của tôi chăng?
Nimble hạ giọng, thái độ dịu đi thấy rõ:
"Đi hái cả thảo dược nữa nhé. Tôi biết chỗ mọc đông trùng hạ thảo đấy."
"... Được!"
"Rồi cùng đi bắt thật nhiều chim sẻ nướng ăn nữa!"
"Được!"
"Và đập cho con nhãi Hermit một trận tơi bời nữa!"
"Cái đó... khoan đã, sao tự nhiên lại đánh Hermit?"
Lời phản bác thốt ra theo phản xạ khiến tôi lúng túng. Đôi tai sói của Nimble cụp rạp ra sau như thể cực kỳ bất mãn.
"Không thích à?"
"... Được! Sá gì chứ, đánh thì đánh!"
Thật ra tôi xạo đấy. Động vào Hermit khéo hai đứa tôi lại bị điện giật cháy đen thui. Dù vậy, câu trả lời ấy dường như đã làm vừa lòng cô nàng, cuối cùng tôi cũng tròng được chiếc vòng vào cổ Nimble.
"Cậu siết chặt quá rồi đấy!"
"Không đâu, lỏng lắm rồi!"
"Ư ư, ngột ngạt chết đi được!"
Đương nhiên, Nimble cực kỳ chán ghét việc phải đeo vòng cổ. Cô nàng cứ liên tục ngoe nguẩy, thi thoảng lại nhe cặp răng nanh ra để phản đối theo cách riêng của mình.
"Chuyện tôi phải đeo cái thứ này, cậu tuyệt đối phải giữ kín với bố và chị gái tôi đấy."
"Trời ạ, tôi biết rồi mà."
"Lộ ra là tôi cắn chết cậu đấy!"
Tóm lại, tôi dắt Nimble – giờ đã yên vị với chiếc vòng cổ – lượn quanh chợ thêm một vòng. Ngay lập tức, ánh nhìn của đám đông xung quanh thay đổi hẳn.
"Dám tròng vòng cổ dắt con sói cổ đại khổng lồ kia đi dạo kìa."
"Hình như là con lai Rendo thì phải, ghê gớm thật đấy?"
"Chắc là một Shando lai xuất thân từ gia tộc quyền quý nào đó chăng."
Người ta thường bảo, chơi siêu xe thì cái khoái cảm lúc bước xuống xe còn quan trọng hơn cả trải nghiệm cầm lái. Đó là cái cảm giác tận hưởng ánh mắt trầm trồ, ngưỡng mộ của đám đông khi ta tự tin bước ra từ một con xe đắt tiền.
Cảm giác của tôi lúc này chính xác là như vậy. Tất nhiên, Nimble thì ngược lại, cô nàng cụp chặt đuôi vào giữa hai chân, dáo dác ngó quanh như chỉ chực tìm một cái hang chuột nào đó để rúc vào. Đeo vòng cổ trước mặt người khác đáng xấu hổ đến thế sao? Vì Nimble cuống cuồng muốn rời khỏi chỗ này nên tôi đành bất lực để cô nàng kéo xệch đi.
Cứ thế, chúng tôi thoát khỏi thành phố Underlife.
Tí tách, tí tách, tí tách...
Đó là một lối mòn trong hang động, nơi những giọt nước vôi rỏ xuống từ nhũ đá trên trần. Không biết từ lúc nào đã biến lại hình người, Nimble giật phăng chiếc vòng cổ ném vọt đi, gắt gỏng:
"Á á! Bực mình quá đi mất!"
Vừa dứt lời, khuôn mặt cô nàng đã đỏ bừng lên. Vốn dĩ nước da của Nimble đã hơi ửng đỏ sẵn, nhưng giờ thì nó đỏ au đến mức nhìn rõ sự khác biệt. Trông chẳng khác gì một con bạch tuộc luộc.
「Có thể sử dụng Thuật Giao Tiếp của Goblin. 」
「Đưa ra những lựa chọn hiệu quả. 」
「Tiêu hao – 100, 000 Ether」 100, 000 Ether.
Dù hơi xót của, nhưng đã lâu lắm rồi ân sủng này mới kích hoạt, nên tôi quyết định thử xem sao.
「1. [Thuyết phục] "Trông cũng hợp với cổ cô mà? Từ giờ thỉnh thoảng chúng ta cứ đeo vòng cổ đi dạo đi."」
「2. [Thiên hướng Ác] "Thì sao nào. Đồ súc sinh ngu ngốc kia!"」
「3. [Thiên hướng Ác] "Nếu khôngOK. đeo lại vòng cổ ngay, tôi sẽ nhốt cô vào chuồng chó đấy."」
... Trời đất ơi, thoại cái kiểu đéo gì thế này? Có bình thường không vậy? Tóm lại thì trình độ của lũ Goblin cũng chỉ đến mức này thôi sao...! Cuối cùng, tôi chẳng chọn cái nào mà chỉ lẳng lặng ngậm miệng. Mẹ kiếp, thế là toi mất 100, 000 Ether của tôi.
* Tôi cùng Nimble tiếp tục rảo bước dọc theo hang động ngầm tối tăm. Suỵt suỵt... Chướng khí của 'Đêm Sâu Thẳm' quấn quanh mắt cá chân khiến tôi thấy nhột nhột. Chẳng biết là may hay rủi, nhờ ăn Hoa Bóng Đêm nên tôi đã có lớp bảo hộ.
「Kẻ Bước Đi Trong Đêm: Loại bỏ hình phạt của Đêm Sâu Thẳm. Kháng toàn bộ sát thương khi di chuyển trong Đêm Sâu Thẳm. 」 Hiện tại, Đêm Sâu Thẳm chẳng thể mảy may gây tổn hại gì cho tôi. Vậy còn Nimble thì sao? Dĩ nhiên, cô nàng cũng hoàn toàn bình an vô sự. Bản chất Nimble vốn là một dã nhân lớn lên ở bên ngoài Bức Tường mà.
"Từ nay cấm cậu không bao giờ được tròng cái thứ đó vào cổ tôi nữa. Nghe chưa?"
Nimble lúc này vẫn đang trong cơn bực dọc. Để dỗ dành cô nàng, tôi moi một đóa hoa bìm bìm từ trong Tay nải đen ra.
"Ta-da!"
"Ồ, gì thế?"
Thấy chưa. Phản ứng tức thì. Kề mũi vào bông hoa bìm bìm khịt khịt đánh hơi, đôi tai sói trên đỉnh đầu Nimble khe khẽ giật giật.
Ngoạm ngoạm.
Cuối cùng, cô nàng há to miệng "a" một tiếng rồi nuốt chửng bông hoa. Nimble lúc nào cũng có sở thích nhai hoa như vậy.
"Nimble này, hoa ngon không?"
"Không."
"Thế sao lại ăn?"
"Thì hễ cực kỳ thích một thứ gì đó, chẳng phải người ta sẽ muốn nuốt trọn nó vào bụng sao?"
Cái lý luận gì vậy trời. Nghe thì có vẻ sâu sắc đấy nhưng ngẫm lại chẳng lọt tai chút nào. Rồi tự dưng, một ý nghĩ xẹt qua đầu tôi. Ngộ nhỡ Nimble mà quá thích tôi, khéo cô nàng nhai xương tôi luôn mất?
'Chắc mình cũng nên giữ khoảng cách, đừng dính dáng với Nimble quá mức...'
Đang lúc lạnh sống lưng, sởn gai ốc...
"Ư ư ức!"
Nimble ôm chầm lấy sườn. Nhìn cô nàng tì tay vào phần hông đang quấn băng, có vẻ vết đâm từ mũi giáo của bọn Erdari vẫn còn rỉ máu đau nhức. Tôi cẩn thận vuốt lưng Nimble.
"Nimble à, ráng làm xong việc rồi chúng ta mau trở về Bức Tường thôi."
Chỉ cần dứt điểm thật nhanh cái nhiệm vụ ủy thác của Galadrel Gia tộc Yormun là xong. Ôm suy nghĩ đó, chúng tôi tiến đến vị trí được đánh dấu trên bản đồ, để rồi bắt gặp một tấm biển báo bằng gỗ đã cũ kỹ.
「Khu vực săn bắn dành riêng của Gia tộc Yormun」
「Người không phận sự miễn vào」 Khu vực săn bắn dành riêng?
Địa điểm đánh dấu trên bản đồ chắc chắn là đây rồi.
'Khu vực săn bắn dành riêng.'
Cụm từ này nghe thật kích thích màng nhĩ. Trong tựa game 'Night Diver', những bãi săn độc quyền hay khu vực đặc thù thường cung cấp lượng lớn Kinh nghiệm và tỉ lệ rớt vật phẩm quý hiếm cực cao.
'Liệu chỗ này có giống thế không nhỉ? Nếu được vậy thì ngon quá.'
Một khu vực nằm dưới sự kiểm soát của quý tộc Erdari. Tôi ôm lòng kỳ vọng bước vào trong. Ngay lập tức, luồng không khí xung quanh biến đổi đột ngột. Một thứ khí tức ẩm ướt và âm ấm sượt qua mũi và hai má tôi.
Không biết Nimble có cảm nhận được sự dị thường ấy không, chỉ thấy cô nàng buông tay khỏi vết thương, đuôi xù bổng lên run lẩy bẩy.
"Này! Có thứ gì đó đang lao tới!"
"Nimble, trốn ra sau lưng tôi đã!"
"Nói xàm gì thế? Cậu còn yếu hơn cả tôi cơ mà!"
Nhục thật, nhưng cô nàng nói đúng. Luận về đánh đấm, Nimble ăn đứt tôi gấp mấy lần. Một thứ kỳ dị trườn ra trước mắt chúng tôi.
Chân tướng của nó là...
Một bầy ốc sên khổng lồ, dùng cơ thể người hoặc động vật mục rữa làm vỏ ốc.
—Jyuaaaack!
—Zuaaaack!
Cái cách đám sinh vật nhớp nháp ấy luồn lách thân hình xốp mềm của chúng vào khoang bụng, cắm phập vào phần nội tạng thối rữa của con người hay động vật rồi trườn đi lổm ngổm khiến tôi lợm giọng buồn nôn. Không chỉ vậy, chúng còn phát ra những tiếng rít chói tai tựa như âm thanh vỡ nát vọng về từ địa ngục, thứ tạp âm kinh hoàng đến mức tôi chỉ muốn bịt chặt hai tai lại.
「Ốc Sên Dọn Xác Cấp độ 15」
「Ốc Sên Dọn Xác Cấp độ 14」
"Ư á, mẹ kiếp cái đéo gì thế này!"
"Còn đứng nghệch mặt ra đó làm gì? Cây gai!"
Nimble lập tức gọi Cây gai đâm xé lên từ lòng đất. Khi những rễ gai sắc lẻm, dài cỡ bằng bàn tay tua tủa trồi lên, lũ ốc sên đang trườn tới lập tức bị đâm xuyên qua. Máu mủ cùng nội tạng tuôn trào nhầy nhụa, lũ quái vật oằn oại giãy giụa trong đau đớn.
—Jyuaaack!
—Zuaaack!
"Eo ôi, mẹ kiếp, âm thanh tởm lợm vãi!"
Tồn tại cái loại chốn ma quỷ gì thế này? Tôi thầm nhủ chỉ muốn chuồn khỏi đây ngay tắp lự.
Leng keng.
「+12, 457 Ether」
「+12, 331 Ether」
「Khiên Gỗ Sồi: Một chiếc khiên gỗ sồi vô cùng kiên cố. Dùng làm bệ ngồi cũng được mà đặt lên mỏm đá làm bàn cũng xong.
Rất nhẹ. 」
「Phi Tiêu......
Thứ Hai: Phi tiêu cực kỳ sắc bén. Năm mũi nhọn chí mạng. Một kiệt tác từ đôi tay khéo léo của nghệ nhân Erdari, Weekend. 」
"Má nó, từ giờ chỗ này chính là nhà của chúng ta!"
Lũ ốc sên dọn xác trông tởm lợm là thế, nhưng lại hào phóng phun ra cả rổ Ether cùng vật phẩm xịn xò.
Thậm chí số lượng của chúng còn đông như kiến cỏ.
「Ốc Sên Dọn Xác Cấp độ 16」
「Ốc Sên Dọn Xác Cấp độ 17」 Bao nhiêu con thế này!?
Mà bao nhiêu con cũng chẳng quan trọng nữa. Bởi vì lũ ngu độn ấy cứ nối đuôi nhau trườn qua bãi chông gai mà Nimble bày sẵn, rồi tự động thăng thiên sạch sành sanh! Tôi vừa điên cuồng thu thập Ether vừa nghiến răng nghĩ.
'Bọn quý tộc Erdari khốn nạn lại dám độc chiếm bãi farm béo bở này cho riêng chúng sao?'
Đây chính là khoảnh khắc mà sự căm ghét của tôi dành cho lũ Erdari lại được thổi bùng lên dữ dội.
Đi thêm một đoạn, hiện ra trước mắt chúng tôi là vô số những chiếc bình khổng lồ, cao ngang ngửa nửa người. Mặt ngoài bình dán chi chít bùa chú. Miệng bình được bọc kín bằng vải dày và quấn dây thừng niêm phong cẩn thận. Thứ mà ả Erdari mặc sườn xám của Gia tộc Yormun, Galadrel, nhắc tới chắc mẩm là cái đống này rồi nhỉ? Chỉ cần khuân một cái bình về là xem như ủy thác hoàn thành.
Nghĩ vậy, tôi vừa vươn tay định chạm vào chiếc bình thì Nimble chợt vồ lấy tay tôi, giữ rịt lại.
"Khoan đã, cái thứ này..."
Khịt khịt, grừ rừ...
Nimble hếch mũi đánh hơi, toàn bộ lông đuôi của cô nàng dựng đứng như gai nhím.
"Yor, cậu lùi lại đi. Tốt nhất là cậu chuồn về trước đi."
Hả? Đột nhiên sao lại thế?
Giọng điệu của Nimble đột ngột trở nên nghiêm túc và sắc lạnh đến kinh ngạc. Thái độ kiên quyết ấy thậm chí còn đáng sợ hơn cả lúc cô nàng xù lông bài xích chiếc vòng cổ ban nãy. Cảm giác đó không bắt nguồn từ cảm xúc nhất thời, mà là sự cảnh giác sinh tồn đến từ bản năng hoang dã.
Còn chưa kịp tiêu hóa nguyên do tại sao Nimble lại nói ra những lời như vậy...
Rắc... Rắc rắc...
Một âm thanh nứt vỡ rợn người bất chợt vang lên từ chiếc bình gốm, và những vết nứt đen ngòm cứ thế chầm chậm lan rộng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn