Chương 145: Dù sao cũng phải ăn cơm #2
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
「Tàn niệm anh hùng: Mảnh vỡ nhân tính chỉ có thể đoạt được từ những kẻ mạnh lão luyện」 Con quái vật bóng tối đánh rơi một thứ trông như ma trơi.
Lửa cháy bập bùng-.
Kích cỡ của nó trạc bằng cái đầu tôi. Thử chạm tay vào ánh sáng xanh lục nhàn nhạt ấy, tôi không hề thấy nóng mà ngược lại còn lành lạnh.
Đúng lúc đó, cảnh sắc quanh tôi đột ngột thay đổi.
【Đưa 'tàn niệm' đó cho ta. 】 【Ta sẽ ban cho ngươi ân sủng của sóc. 】 Từ trong khung cảnh tựa như khu rừng mùa thu rụng lá, ngẫu tượng sóc mũm mĩm Ramsey lạch bạch chạy tới chỗ tôi.
Tôi thật sự rất thích ngẫu tượng Ramsey. Vừa ấm áp lại vừa mềm mại. Thâm tâm tôi chỉ muốn mang ngài ấy về nuôi quách cho xong.
Ngay khoảnh khắc đó, một đợt rét buốt gào rít thổi tới, vù vù-.
Leng keng, leng keng-.
Tưởng chừng như tiếng chuông Giáng sinh vừa vang lên, một con hươu liền xuất hiện giữa làn tuyết bay lả tả.
Đó là một con hươu màu xanh lam khổng lồ, to như một con voi.
Trên đầu nó mọc ra cặp sừng vĩ đại, đâm tủa ra như những cành cổ thụ. Trên mỗi nhánh sừng lại treo những quả lắc và chiếc chuông kỳ lạ, thi nhau ngân lên những tiếng leng keng.
【Người được ban phước của Hoàng đế. 】 Trong đôi mắt nó chỉ toàn tròng trắng, chẳng biết nó đang chằm chằm nhìn đi đâu─.
"Ơ ơ, ngài là...!?"
【Mau giao tàn niệm đó cho ta. 】 【Nếu vậy, ta sẽ đặc cách cho ngươi biết tên của ta. 】 Con hươu khốn khiếp này!
Chẳng phải đây là cái ngẫu tượng lần trước đã chửi tôi rồi bỏ chạy sao?
Người dẫn dắt Mùa Đông─gì gì đó, một gã rất khoái ra vẻ ta đây.
"Cút ngay"─câu chửi đó đã trào lên tận cổ họng. Nhưng vô cớ chọc giận một con hươu to như voi thì có khi bị cặp sừng nhọn hoắt đáng sợ kia húc cho lòi ruột cũng nên.
Sự xuất hiện của ngẫu tượng hươu không mời mà đến khiến Ramsey xù cả lông.
【Cút đi! 】 【Tên này là khế ước giả của ta! 】 Đúng rồi! Làm tốt lắm Ramsey!
Xử đẹp con hươu khốn khiếp láo toét đó đi!
【Nhào vô! 】 Vừa dứt lời tuyên chiến, sóc Ramsey liền lao thẳng vào con hươu.
'Mong là ngài Ramsey thắng!'
Ramsey đủ mạnh để khiến cả ngẫu tượng Sabranik vừa đáng ghét vừa thân thương kia cũng phải lùi bước cơ mà?
Tôi nghe nói sóc khi chuẩn bị vào đông sẽ trở nên cực kỳ nhạy cảm và được gọi bằng biệt danh 'chuột hổ' nữa.
【Phiền phức thật! 】 Thế nhưng, cặp sừng khổng lồ kia đã húc văng sóc Ramsey.
Bốp-!
【Á á! 】 Sóc Ramsey bị đánh bay ra xa rồi biến mất như một làn khói mờ ảo.
Ramsey có thể khiến Sabranik lùi bước, nhưng lại không thể thắng nổi con hươu này!
Sự tương khắc giữa các ngẫu tượng đúng là kỳ lạ như thế đấy.
【Các ngươi cũng cút hết đi cho ta! 】 Con hươu gầm gào với xung quanh.
Ngay lập tức, những đôi mắt sáng quắc tụ tập đông đúc quanh tôi lén lút lùi lại, từ từ tản ra.
Vù vù vù, cuối cùng vạn vật quanh tôi đều bị bão tuyết bao phủ và đóng băng. Đôi mắt nhợt nhạt chỉ có mỗi tròng trắng đang bệ vệ cúi xuống nhìn tôi.
【Vậy thì, giờ hãy giao tàn niệm đó cho ta. 】 【Vốn dĩ ta không thèm phí lời với lũ gian tà. 】 【Nhưng đặc biệt coi ngươi là ngoại lệ. 】 Trời đất, cứ thế này tôi phải ngoan ngoãn giao dịch với tên hươu này thật sao?
Đã đến nước này thì phải xốc lại tinh thần thôi.
"E hèm, nếu tôi đưa cái 'tàn niệm' kỳ lạ này cho ngài, thì ngài có thể cho tôi thứ gì nào? Đừng bảo là chỉ cho mỗi cái tên thôi là xong nha, thế thì tôi đi tìm ngẫu tượng khác đây."
【Ta sẽ ban cho ngươi 'Vương miện Mùa Đông'. 】
"Vương miện Mùa Đông!"
Cái tên nghe có vẻ bùi tai nên tôi bỗng chốc hứng thú ra mặt.
Vì đó là 'vương miện' mà. Đồ của vua dùng đấy! Chắc chắn phải là một kỹ năng bá đạo cho xem.
「Vương miện Mùa Đông: Tạo ra một cặp sừng băng giá mọc trên trán. 」 Sừng? Mẹ kiếp, cái thứ đó thì dùng làm cái quái gì chứ!
Với một đạo tặc coi sự cơ động, bí mật là mạng sống như tôi, tự nhiên mọc sừng ra chỉ tổ vướng víu chứ được tích sự gì!
"Ngoài sừng ra thì không còn thứ gì khác sao?"
【Đồ ngu ngốc không nhận ra giá trị thật sự trong ân sủng của ta. 】 【Mau nôn tàn niệm ra đây. 】 Cái con tuần lộc hung bạo khốn khiếp này mang vẻ như định cướp đoạt tàn niệm từ tôi.
"Không, ý tôi là thật sự ngoài sừng ra ngài không có thứ gì khác sao?"
【Nếu vậy thì... 】 【─Kihaha! 】 【Tàn niệm đó, đưa cho ta. 】 Khoảnh khắc con hươu định nói điều gì đó, một tiếng cười rùng rợn bất chợt vang lên từ hư không.
Tôi vừa quay đầu lại thì thấy một cái miệng lởm chởm răng nanh sắc nhọn hiện ra giữa không trung, kế đó, một cơ thể đen ngòm, thon gọn từ bên trong cái miệng cuộn xoáy văng ra.
Kẻ đó là ngẫu tượng sói Nihil-Raz.
Nói là sói, nhưng lại là một con sói với cơ thể chẳng có gì ngoài miệng. Có vô số cái miệng rách toạc nham nhở trên người nó.
【Đưa cho ta! 】 【Giờ ta đang đói! 】 【Nếu không ta sẽ ăn thịt luôn cả ngươi! 】 Dứt lời, Nihil-Raz liền lao thẳng về phía ngẫu tượng hươu.
Gừ gừ─Vừa mới liên tưởng tiếng gầm này nghe hệt như tiếng của Nimble, thì ngẫu tượng hươu đã tặc lưỡi rồi bỏ đi.
【Tránh chó điên mới là thượng sách. 】 Đuổi được con hươu đi thì tốt đấy, nhưng Nihil-Raz cũng là một ngẫu tượng phiền phức chẳng kém mà?
Nhân tiện cục diện thành ra thế này, tôi thử hỏi luôn xem sao.
"Nihil, nếu tôi đưa tàn niệm này cho ông, thì ông có thể cho tôi thứ gì?"
【Hôm nay ta sẽ không ăn thịt ngươi, tạm thời tha mạng cho ngươi! 】 Nihil-Raz há to cái mõm rồi gầm lên a u u u u-.
Tha mạng cho tôi mà lại coi đó là báo đáp cơ đấy.
'Chắc tại sói cũng thuộc họ chó nên mới sủa bậy một cách tự tin như thế.'
Chắc nó đã dùng trực giác dã thú để nhận ra thái độ dè bỉu của tôi chăng?
Chậc─. Nihil-Raz tặc lưỡi thật lớn.
【Ta sẽ ban cho ngươi lớp da của ta. 】 【Đòn tấn công của lũ tép riu sẽ chẳng thể làm xước dù chỉ một vệt trên đó. 】 Nói đoạn, Nihil-Raz há miệng cắn phập vào mắt cá chân tôi.
Vì đã bị Nimble cắn vào mắt cá quá nhiều đến mức quen luôn rồi, nên chẳng hiểu sao tôi lại bật cười.
"Kè hè hè!"
「Da chó: Làn da trở nên săn chắc và cứng cáp hơn một bậc. 」 Mà quan trọng hơn, Nihil-Raz thằng khốn này, mày không phải là sói mà là 'chó' à.
Cái con chó đẻ này!
# Khi lấy lại ý thức, tôi thấy mình đang nằm trên một thảm hoa êm ái.
Nimble đứng cạnh bắt đầu càu nhàu với tôi.
"Này! Sao tự nhiên cậu lại ngất xỉu giữa chừng thế hả! Muốn chết à?"
"Tôi ngất xỉu á?"
"Ừ!"
Theo lời Nimble, tôi đã đột nhiên ngã uỵch xuống bất tỉnh.
Đã khoảng mười phút trôi qua.
"Suýt nữa thì tôi bỏ mạng vì mấy ngẫu tượng đấy."
Ingrid nhìn tôi tủm tỉm cười.
"Không phải vào ban đêm, cũng chẳng phải ở bên kia Trường Thành mà các ngẫu tượng lại chủ động tìm đến. Yor, cậu nổi tiếng thật đấy. Cơ mà 'Tàn niệm anh hùng' đối với các ngẫu tượng đúng là một mĩ vị hiếm có."
"Mĩ vị?"
"Là một món ăn cực kỳ tuyệt hảo. Vốn dĩ con người được tạo ra để làm vật hiến tế cho muôn vàn thần linh và ngẫu tượng mà. Vậy nên chẳng trách các ngẫu tượng lại mê mẩn mảnh vỡ linh hồn của anh hùng đến thế."
Con người được sinh ra để làm vật hiến tế ư? Lần đầu tiên tôi được nghe chuyện như vậy đấy. Mà hình như trước đây lúc giải thích 'Pháp sư' là gì, Hermit cũng từng đề cập tới chuyện này rồi thì phải...
Dù sao thì điều quan trọng nhất lúc này là chúng tôi vẫn đang ở Bãi săn dành riêng cho Hoàng tộc.
Phải tranh thủ kiếm Ether trước khi mặt trời lặn mới được!
"Yor phi tiêu!"
Vút, vút, vút-.
Tôi phóng phi tiêu tới tấp về phía lũ quái vật bóng tối trong khu nghĩa trang này.
Rồi sau đó─.
"Á, Yor, cẩn thận!"
Nghe tiếng Ingrid thét lên, tôi giật mình ngoảnh lại.
Một cái bóng tối cầm gậy đang dùng hết sức bình sinh nện gậy thẳng xuống đầu tôi.
'Bị gõ trúng cú đó thì cái đầu vốn đã ngu ngốc của mình lại càng đần độn hơn mất!'
Tôi cuống cuồng vặn người sang phải để né đòn. Nhưng vì né không kịp nên vai trái lãnh trọn một cú nện kêu bốp.
"A a a! ─ Không thấy đau nhỉ?"
Chắc nhờ 'da chó' đổi chác với Nihil-Raz mà dù bị đập một cú trời giáng, tôi vẫn không hề hấn gì. Đáng lý ra lãnh đòn xong cơ thể tôi đã tím bầm dập vùi, nhưng giờ lại chỉ thấy nhức nhối âm ỉ một chút?
"Ồ ồ, ngon đấy!"
Tôi vốn chúa ghét bị đau, thế này thì tuyệt quá rồi!
Sống trên đời mới thấy Nihil-Raz cũng có ích đấy chứ.
Leng keng-.
「+190. 000 Ether」
「+180. 000 Ether」 Đang lúc mải miết cày Ether thì một tàn niệm lại rớt xuống.
Nhìn tàn niệm lấp lánh chập chờn như ma trơi, Ingrid lấy tay che miệng, làm bộ ngạc nhiên lố lăng.
"Thứ một năm mới chiêm ngưỡng một lần mà một ngày lại rơi ra tận hai cái!!!"
Có cần phải phản ứng thái quá lên như thế không hả?
Dẫu đang cư xử như một hoàng nữ xinh đẹp, nhưng bản chất diễn hề suốt bao năm ròng của cô nàng có vẻ vẫn không bỏ đi đâu được.
Nhưng mà tóm lại, tôi đã tự mình nếm trải và ngộ ra một chân lý rằng bọn ngẫu tượng cực kỳ phát rồ với cái 'tàn niệm' đó.
Thế nên tâm trạng tôi lúc này nửa mừng nửa lo.
Nếu tôi táy máy chạm vào rồi lũ ngẫu tượng lại đánh hơi bu đến nườm nượp thì chắc chắn sẽ phiền toái vô cùng.
Vậy nên trong lúc tôi còn đang đắn đo suy tính, Ingrid liền lên tiếng.
"Yor này, nếu cậu không muốn trực tiếp sử dụng thì có muốn đem bán tàn niệm lần này lên nhà đấu giá không?"
"Nhà đấu giá?"
"Những người mang dòng máu 'Hoàng tộc' như tôi có đặc quyền tự do tiếp xúc với sự ban phước của lửa trại. Nhà đấu giá của những Người được ban phước cũng là một trong những quyền hạn đó."
Hồi trước đi săn, nếu nhặt được vật phẩm rơi ra, Hermit luôn thao tác thứ gì đó trên lửa trại rồi quy đổi chúng thành Ether mang về.
Cô nàng từng kêu ca đó là một công việc khá mệt mỏi và hao tâm tổn trí, nhưng có vẻ như Ingrid cũng sở hữu năng lực tương tự.
"Vậy mượn con dao một chút nhé."
Xoẹt-. Ingrid rút phăng con dao găm vắt bên thắt lưng tôi và cứa một đường lên tay cô nàng.
Tí tách, tí tách-.
Lúc tôi còn đang nhăn mặt xót xa trước dòng máu đỏ thẫm tuôn dọc theo lòng bàn tay cô, thì những giọt máu của Ingrid nhỏ xuống nền đất, bắt lấy những cánh hoa khô và bùng lên ngọn lửa.
Phừng phừng-!
Hơi ấm tỏa ra khiến tôi sực tỉnh cả người.
Nó y hệt với Lửa trại được ban phước.
"Cái gì? Cô tự nhóm được Lửa trại được ban phước sao?"
"Đây chính là uy quyền bẩm sinh mà một thành viên Hoàng tộc như tôi sở hữu đấy."
Uy quyền bẩm sinh.
Một kỹ năng nội tại đặc trưng của Hoàng tộc, tương tự như 'Trái tim bất tử' của Hoàng tử Ingram.
Vị hoàng nữ hề trước mặt tôi dường như có thể dùng máu của chính mình để thắp lên Lửa trại được ban phước.
"Vậy, thất lễ nhé."
Ingrid nhặt 'Tàn niệm anh hùng' rơi trên mặt đất lên rồi ném thẳng vào đống lửa.
Bùng-.
Tàn niệm tan biến vào trong ngọn lửa mượt mà y hệt như kẹo bông gòn tan trong nước.
"Tôi đã đăng nó lên nhà đấu giá rồi. Giá chốt đơn lần trước rơi vào tầm 300 triệu, nên có lẽ lần này cũng bán được ngần ấy thôi chăng?"
"Ba, ba─."
Tôi á khẩu, lời nghẹn ứ ở cổ họng.
Tổ sư nó chứ!!!!! Chết tiệt!!!!!
300 triệu cơ á á á á!!!!!
Thế quái nào tôi vừa mới nhét thẳng 300. 000. 000 Ether vào mõm cái thằng chó đẻ Nihil-Raz sao! Nếu biết trước cái giá trên trời đó thì còn khướt tôi mới cống nạp cho ngẫu tượng!
Trái tim tôi rỉ máu vì xót lượng Ether đó đến mức cảm giác sắp sùi bọt mép đến nơi.
Nhìn bộ dạng đó của tôi, Ingrid uốn cong đôi mắt thành hình trăng khuyết và ranh mãnh trêu đùa.
"Thế nào, tôi vô cùng tiện dụng đúng không? Sánh vai cùng tôi thì sau này cậu sẽ còn gặp vô số chuyện tiện lợi và tốt đẹp khác cho xem."
Nói rồi, Hoàng nữ Ingrid tinh nghịch lè lưỡi lêu lêu.
Thành thật mà nói thì đúng là tiện thật.
Quá là ngon nghẻ luôn.
"Này, mớ dương xỉ của tôi cũng đăng lên cái nhà đấu giá kỳ lạ gì đó được không?"
Lúc đó, Nimble mới cất giọng dè dặt hỏi Ingrid.
Trời ạ, lại cái mớ dương xỉ ôn thần đó. Tôi sắp rụng dây thần kinh vì nó luôn rồi.
Ingrid cười toe toét-.
"Được chứ. Đương nhiên là được rồi."
Nimble khệ nệ lấy từ trong túi ra một đống dương xỉ tú ụ rồi đưa cho Ingrid. Ingrid tiếp lấy và đăng tất thảy lên nhà đấu giá lửa trại.
Chẳng mấy chốc, mặt trời đã ngả bóng tà tà khuất dạng.
"Vậy giờ chúng ta quay về thôi. Ở đây cấm ra vào ban đêm."
Vậy thì, tổng kết lợi nhuận nào!
Hạ gục hai mươi con quái vật bóng tối và kiếm được 4 triệu Ether.
Cùng với việc thu được hai Tàn niệm anh hùng, và đã đăng một cái lên nhà đấu giá.
Cứ thế, chúng tôi vác chiến lợi phẩm quay trở lại thành Hammerfall.
Chắc lâu lắm rồi mới được cày tài nguyên đã tay nên dù mệt lử cả người, tôi lại cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Đêm nay chắc chắn tôi sẽ đánh một giấc thật say.
Ngày mai tôi sẽ lại tạt qua 'Nơi an nghỉ của anh hùng' để cày cuốc thật điên cuồng mới được.
Miên man trôi theo dòng suy nghĩ, tôi chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không hay.
Giữa đêm, một luồng khí lạnh toát mơn trớn trên cổ họng ép tôi mở mắt bừng tỉnh. Đập vào mắt tôi là một bóng người trùm mặt nạ đen tuyền đang trừng trừng nhìn tôi và chĩa dao vào cổ.
Lại là Ingrid giở trò sao─Ngay lúc ý nghĩ đó xẹt qua đầu, một giọng nữ mảnh khảnh cất lên.
"Nhóm của các ngươi là những kẻ đã đăng bán dương xỉ và Tàn niệm anh hùng lên nhà đấu giá đúng không? Giả sử... các ngươi có cách nào để gom được một lượng lớn mấy thứ đó ổn định không?"
Hả? Giọng nói xa lạ này là ai?
"Này chớ, cô là vị nào thế? Người ta đang say giấc nồng mà lại kề dao vào cổ là sao."
Tôi len lén đảo mắt liếc nhìn, cả Nimble và Ingrid vẫn đang nằm ngủ ngon lành trên giường.
Nếu tôi hét toáng lên thì họ có tỉnh dậy không nhỉ?
Nhưng mà e là trước lúc đó, lưỡi dao này đã đâm xuyên qua cổ tôi rồi.
Ngay giây phút đó, lưỡi dao từ từ-rút khỏi cổ tôi.
"Ta là Ngón tay thứ hai của Cunning Town, Nameris. Ta muốn giao dịch trực tiếp những món hàng mà các ngươi đã đăng trên nhà đấu giá. Lên sàn đó thì phí hoa hồng bị cắt xén nhiều lắm, nên giao dịch thẳng sẽ tốt hơn cho đôi bên."
"Phí hoa hồng..."
Chẳng hiểu cô ta đang lảm nhảm cái gì nữa.
Mà gạt chuyện đó sang một bên, nếu là Ngón tay thứ hai của Cunning Town, thì chẳng phải cô ta là cánh tay phải của Narakje sao.
Một nhân vật cộm cán như thế mà lại tự mình đích thân đến thu mua hàng hóa á?
Tất nhiên, 'Tàn niệm anh hùng' là một cực phẩm hiếm có nên cứ tạm cho qua đi, nhưng cô ta lại thèm khát cái đống dương xỉ đó sao?
'Mẹ kiếp, hóa ra trên thế giới này, dương xỉ lại là một loại kỳ trân dị bảo vĩ đại hơn tôi tưởng à?'
Hèn chi ngày nào Nimble cũng lải nhải hót bên tai đòi đi hái dương xỉ! Hóa ra là có lý do cả!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn