Chương 143: Kỳ nghỉ ngắn ngủi của cựu binh (1) #2
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~32 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"Trời đất, anh Hammer! Chuyện này là sao đây!?"
Khu giam giữ của Thành Hammerfall.
Anh Hammer bị trói gô vào ghế bằng đủ loại xiềng xích. Cứ như thể người ta đang cố trói một con hổ hay con tê giác đang điên cuồng quậy phá vậy.
Nhìn kỹ mới thấy, bộ giáp màu xám mà anh Hammer luôn cất công chăm chút và bôi trơn cẩn thận giờ đã móp méo, chằng chịt những vết cào xé nham nhở do vật sắc nhọn gây ra.
"Giáo quan! Sao ngài lại trói anh Hammer ra nông nỗi kia?"
Tôi cất tiếng hỏi Giáo quan Rose.
Nghe vậy, vẻ mặt Giáo quan Rose - người vẫn đang đăm đăm nhìn anh Hammer qua chấn song sắt - chợt chùng xuống u ám.
Y như thể cô ấy vừa phải nuốt cả một vốc muối mặn chát.
"Đó là ý muốn của đương sự."
"Ý muốn của đương sự sao... Ý ngài là anh Hammer đã tự yêu cầu bị trói thế kia à?"
Trên đời này có muôn hình vạn trạng các loại sở thích. Tức là cũng không thiếu những kẻ thích bị trói gô, bị đè nát, bị giẫm đạp hay bị đánh đập.
Làm sao tôi biết được chuyện đó á─ thôi, tốt nhất đừng nhắc tới nữa.
Tôi không đời nào muốn trở thành một người lớn như thế đâu. Không lẽ anh Hammer lại có chung gu thẩm mỹ tồi tệ ấy!
"Thượng sĩ Hammer đang bị Akham chi phối."
Khoảnh khắc ấy, lời nói như nghiến răng thốt ra của Giáo quan Rose lập tức kéo tâm trí tôi quay ngoắt về thực tại.
Thỉnh thoảng hễ để đầu óc đi lang thang, những luồng suy nghĩ của tôi lại cứ nối đuôi nhau miên man bất tận, và bây giờ cũng y như vậy.
"Thượng sĩ đã nhờ chúng ta trói cậu ấy lại để tránh làm hại người khác. Khoảng một nửa thời gian trong ngày cậu ấy vẫn giữ được tỉnh táo. Quả là một ý chí đáng kinh ngạc."
Theo như lời thuật lại từ những cái xác từng bị Akham thao túng, khi hắn xâm nhập vào tâm trí và cướp đoạt cơ thể, "ý chí" của hắn sẽ ập đến như một cơn triều cường không thể nào cưỡng lại.
Việc chống lại thuật điều khiển vong linh mạnh mẽ của hắn cũng liều lĩnh và vô nghĩa hệt như lấy thân thể máu thịt ra cản sóng thần vậy.
Thế nhưng, anh Hammer lại là một người lớn có ý chí kiên định phi thường. Anh đã liên tục chống trả sự kiểm soát của Akham và thậm chí chấp nhận tự trói mình lại để không gây tổn hại đến những người xung quanh.
"Giáo quan! Làm sao để anh Hammer trở lại bình thường được đây?"
"Bình thường?"
"Thì chẳng lẽ cứ để anh ấy bị trói mãi thế này sao!"
Nếu thiếu đi anh Hammer, nhóm chúng tôi coi như tiêu tùng về mọi mặt.
Mỗi khi anh Hammer vắng mặt, Felix sẽ đảm nhận vai trò trưởng nhóm, nhưng sự thật là cả tôi, Hermit hay Nimble đều vô cùng ghét việc phải nghe tên đó sai bảo.
Mà nhắc mới nhớ, Felix đang ở đâu nhỉ?
Tôi rời khỏi ngục tối, đi quanh quẩn tìm kiếm doanh trại mà nhóm tôi đang đóng quân. Đúng lúc đó, tôi lại tình cờ đụng độ Chuột Nhắt.
"Mẹ kiếp! Chuột Nhắt!"
"Hả, ơ, sao vậy!"
"Cậu có thấy Felix đâu không? Cái tên khốn nạn chướng mắt của nhóm tôi ấy! Thằng cụt một tay!"
"Tên... đẹp trai đó hả? Cậu cứ về lều của nhóm cậu là thấy thôi. Đi theo nhóc này đi."
Phập phồng- Phần ngực áo choàng màu xám tro Chuột Nhắt đang mặc chợt phồng lên. Đang lúc tôi còn chưa hiểu chuyện gì, một con chuột nhắt cộc đuôi trông hệt như chuột hamster đã thò đầu ra.
─ Chít chít!
Nó chỉ to cỡ ngón trỏ của tôi, toàn thân trắng muốt, cặp mông tròn xoe mũm mĩm trông cưng vô cùng.
Nhìn thấy con chuột bạch bé tí hon lanh lợi ấy, Nimble liền tỏ vẻ hứng thú ra mặt.
"Khà khà, con này trông ngon nghẻ phết nhỉ."
Mà nhắc mới nhớ, Nimble thỉnh thoảng vẫn thường hay lôi chuột trong kho ra nhai ngấu nghiến.
Hèn chi từ ngày con bé xuất hiện, đám chuột bọ trong kho lương thực của Trường thành lại bốc hơi sạch bách không còn lấy một mống.
"Đừ... đừng ăn! Jwisuni là bạ... bạn tôi..."
Chuột Nhắt lập cập giấu nhẹm con chuột trắng vào giữa hai lòng bàn tay, cả người run lẩy bẩy.
Xem ra bé chuột cộc đuôi "Jwisuni" kia chính là thú cưng của Chuột Nhắt. Chúng tôi lẽo đẽo theo sau Jwisuni, nhắm thẳng tới khu đóng quân của Thành, nơi ngổn ngang hàng loạt lều bạt dựng san sát nhau.
"Á á, đau chết mất."
"Mắt... mắt tôi... chẳng thấy gì nữa rồi..."
"Hức hức, mẹ ơi..."
Những binh sĩ mang đủ thứ thương tích trên người đang tụ tập dăm ba tốp quanh đống lửa, tiếng rên rỉ kêu la thảm thiết của họ khiến tôi cũng cảm thấy trĩu nặng trong lòng.
Thi thể chất đống cũng nhan nhản khắp nơi.
"Này, Gimli! Xốc chân bên kia lên!"
"Một, hai, dô-!"
Những người thương binh quấn băng kín mít ở ngực hay mặt nhấc bổng cái xác lên rồi quẳng vào trong một lò thiêu khổng lồ.
Theo tôi được biết, bất cứ tử thi nào gục ngã trong trận chiến với đoàn quân vong linh của Akham đều bắt buộc phải hỏa táng.
Nghe đâu nếu không làm vậy, chỉ vài ngày sau chúng sẽ bật dậy và trở thành binh lính của Akham thì rắc rối vô cùng.
"Đâ... đây là chỗ ở của nhóm cậu."
Chuột Nhắt dừng bước trước một căn lều.
Tôi phăng phăng vén bạt lên với cảm giác hân hoan như được trở về nhà, thế nhưng bên trong chỉ lèo tèo vài chiếc giường gấp kê sẵn, chẳng thấy bóng dáng một ai.
Chuột Nhắt cũng lộ vẻ ngơ ngác.
"Mọi người đi đâ... đâu hết rồi? Mà này, có thấy Jwisuni không? Jwisuni bạn tôi đâu..."
Con chuột Jwisuni mới ban nãy còn lạch bạch đi trước dẫn đường cho chúng tôi giờ đã biến mất tăm mất tích.
Nhìn nét mặt Chuột Nhắt chuyển sang đầy lo lắng và sốt sắng, tôi đành huých nhẹ vào mạn sườn Nimble.
"Á!"
Nimble thốt lên một tiếng kêu chói tai như thể không nhịn được nhột. Từ cái miệng đang há hốc của con bé, một con chuột nhắt trắng muốt văng ra ngoài.
─ Chít chíiit!
"Jwi... Jwisuni!!!"
─ Chít chít!
Khi Chuột Nhắt chìa tay ra, Jwisuni với bộ lông trắng muốt ướt nhẹp nước bọt lật đật bò lên lòng bàn tay, rồi rúc tọt vào lẩn trốn sau gáy cậu ta.
Bấy giờ, Chuột Nhắt mới quay sang trừng mắt lườm Nimble.
"Sao cô dám đò... đòi ăn thịt bạn tôi hả!"
Bị nói trúng tim đen, Nimble luống cuống lấy tay gãi gãi chóp mũi, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
"Á à, tôi mới chỉ nếm thử tí vị thôi mà! Đã nuốt xuống bụng đâu cơ chứ!""……"
Sắc mặt Chuột Nhắt biến đổi muôn màu muôn vẻ.
Chắc mẩm cậu ta cũng đã ngộ ra một chân lý rằng, tuyệt đối đừng bao giờ trông mong vào thứ gọi là thường thức cơ bản từ một cô nàng hoang dã như Nimble.
Chuột Nhắt tính cự nự thêm gì đó với Nimble─ nhưng rồi lại thở dài sườn sượt và quay sang bảo tôi.
"Yor, chắ... chắc sắp tới ngài Juperi sẽ liên lạc với cậu đấy. Cậu đã hứa sẽ là... làm giúp ngài ấy một việc mà."
"Tôi á?"
"Đúng thế."
Lòng người đúng là gian xảo đáo để.
Kiểu như cảm giác lúc buồn đi vệ sinh với lúc giải quyết xong hoàn toàn khác nhau vậy.
Nghĩ đến cảnh phải trả món nợ ân huệ cho ngẫu tượng chuột Juperi tự dưng tôi lại thấy phiền phức hết sức!
# Sáng hôm sau. Chắc do kiệt sức nên ngay khoảnh khắc ngả lưng xuống chiếc giường gấp, tôi đã đánh một giấc say như chết.
Nếu không nhờ Nimble gọi dậy, khéo tôi đã nướng tới tận quá trưa.
"Này! Dậy đi hái dương xỉ thôi! Dậy mau!"
Nimble làm ầm ĩ lên cứ như thể con bé là hóa thân của một thiếu nữ chết vì thèm dương xỉ vậy.
Đi hái mấy ngọn dương xỉ thì có mốc gì vui mà phải rối rít lên thế cơ chứ.
Thế là tôi lẽo đẽo theo Nimble hướng thẳng tới bồn hoa của Thành.
Nimble dùng cái cuốc tôi tặng điên cuồng bới tung lùm cỏ, đuôi sau lưng ngoe nguẩy liên hồi.
"Dương xỉ này, móng quỷ này, chà, cả ngải cứu nữa cơ!"
Trong mắt tôi thì chúng rặt một mớ cỏ dại na ná nhau, nhưng với Nimble thì xem chừng lại là báu vật hiếm có khó tìm. Đúng lúc này, một bản năng tựa loài sóc trong tôi lại bắt đầu rỉ tai xúi giục.
*Chôn Aether đi! *─ Nó gào thét như thế.
Lẽ nào đây là di chứng từ màn giao dịch với ngẫu tượng sóc Ramsey?
Hễ nhìn thấy mấy cái hố bị đào xới tung tóe quanh đây là tôi lại nổi hứng muốn chôn Aether xuống, một kiểu bốc đồng kỳ quặc chẳng khác gì chứng động kinh phát tác.
Thế là Nimble mải mê hái rau rừng, còn tôi thì cong mông lấp Aether vào những cái hố ấy.
"Hehe, Nimble à, chúng ta kết hợp ăn ý ra phết đấy nhỉ?"
"Mẹ bà nó, lôi cậu đi hái dương xỉ phụ mà lại giở trò mèo mả gà đồng gì thế kia!"
Khổ thân tôi, lại cái mớ dương xỉ chết tiệt.
Mặt trời đúng ngọ tỏa nắng chang chang, tôi cùng Nimble khệ nệ ôm mấy bọc rau rừng to ụ trở về lều của nhóm.
Nào ngờ, lúc này trong lều lại lù lù bóng dáng Hermit.
"Ôi đệch! Hermit!"
"Cộng sự, cậu vẫn bình an vô sự à!"
Hermit giật nảy mình sửng sốt.
Tranh thủ lúc Nimble đang lúi húi nhặt mớ rau rừng mới hái, tôi tường thuật ngọn ngành mọi chuyện lại cho Hermit.
Từ việc bị đám Erdari bắt sống cho tới cảnh trốn thoát trối chết ra sao.
Về phần Hermit, có vẻ cô nàng cũng chất chứa cả bụng tâm sự muốn tuôn trào.
"Cậu đã biết chuyện anh Hammer bị giam lỏng rồi đúng không? Lại thêm cả Felix nữa chứ. Tên khốn đó tự dưng bỏ đi tìm Narakje rồi! Chẳng biết tới bao giờ mới vác xác về!"
Felix đi tìm Narakje ư? Rốt cuộc là có chuyện quái gì đang xảy ra, tôi khẽ nhíu mày, bất chợt nhớ tới những lời Akham từng nói.
Hắn có nhắc đến việc Narakje Bane rất có thể là kẻ đứng sau thảm kịch tàn sát cả gia đình Felix.
Kẻ thù không đội trời chung.
Felix từng kể lý do cậu ta trở thành Người thám hiểm Trường thành là để truy lùng gã "Đạo tặc" đã cướp đi sinh mạng những người thân yêu. Một khi đã biết được tung tích kẻ thủ ác, đời nào cậu ta chịu ngồi yên.
"Còn cô đi đâu về thế hả Hermit?"
"Tôi bị kẹt lại Hội nghị học thuật Pháp sư rắc rối kia, tới giờ mới trốn thoát được đây. Chủ yếu do tình trạng cơ thể tôi có chút vấn đề..."
"Tình trạng cơ thể cô bị sao?"
"Đám người đó phát hiện ra cơ thể tôi sẽ tạo thành một vụ nổ kinh hoàng nếu rơi vào trạng thái quá tải. Nên họ định giữ lại để nghiên cứu xem sức công phá mạnh cỡ nào, hay liệu có xảy ra biến số và rủi ro gì không."
Soạt soạt- Hermit dáo dác ngó quanh, dò xét động tĩnh.
"Chỉ cần sơ sảy một chút là tôi bị cách ly ngay lập tức."
"Cách ly?"
"Chính là tống giam vào 'Khu cách ly' cùng với anh Hammer đấy. Đó là nơi chuyên giam giữ những Người thám hiểm bị cho là mối hiểm họa với Đế quốc. Nghe đồn một khi đã bước chân vào thì đừng hòng mong ngày trở ra!"
Felix thì đang truy dấu Narakje ở xó xỉnh nào chẳng hay, còn Hermit và anh Hammer lại đứng trước nguy cơ bị cách ly vì chính thể chất dị biệt của họ.
Nhóm này đúng là nát bét bèn ben thật rồi.
'Không lẽ đội của mình đứt gánh giữa đường luôn tại đây?'
Tôi bắt đầu thấy bồn chồn lo âu.
Nói nào ngay, trong suốt cả hai kiếp người, tôi chưa bao giờ tìm được những kẻ tâm đầu ý hợp đến mức này.
Dù biết nhân duyên ở đời vốn dĩ có hợp ắt có tan.
'Nhưng phận làm Đạo tặc như mình sẽ rất khó để hòa nhập với một đội hình mới.'
Trên cõi đời này, đâu đâu cũng đầy rẫy ánh mắt kỳ thị đám Đạo tặc.
Sang đội mới, kiểu gì tôi cũng bị người ta chửi bới "Thằng Đạo tặc khốn kiếp!" rồi bị ức hiếp, hắt hủi như con ghẻ cho xem.
'Dẫu vậy, trong tay mình vẫn còn một quân bài đàm phán.'
Nghĩ đoạn, tôi rảo bước tiến thẳng về phía phòng Bộ tư lệnh của Thành Hammerfall.
"Ngay lúc bọn chúng đang co cụm phòng thủ, chúng ta phải thừa thắng xông lên nhổ cỏ tận gốc..."
"Phe ta phải chỉnh đốn lại đội ngũ trước đã─" Một đám sĩ quan nhem nhuốc râu ria xồm xoàm, chắc mẩm đã mấy ngày chưa tắm gội, đang nhao nhao tranh luận trước tấm bản đồ chiến thuật.
Mặc xác bọn họ nói gì, tôi cũng cóc thèm bận tâm.
"E hèm, thuộc hạ là Đạo tặc Yor của nhóm Hammer. Thuộc hạ đến đây để báo cáo kết quả nhiệm vụ của Lực lượng tấn công tiên phong vừa rồi. Về thứ này thì..."
Cạch- Tôi điềm nhiên đặt chiếc hộp trang trí hoa văn đầu lâu ra trước mặt dàn sĩ quan.
"Kh, không lẽ đó là-"
"Hộp thánh vật của Akham sao!"
Mắt vị sĩ quan nào cũng trợn trừng hết cả lên.
Nhân đà này, tôi mở toang nắp hộp, phô bày quả tim bên trong cho họ thấy rõ.
"Cái này được cho là trái tim của Hoàng tử Ingram đấy ạ."
"S... sao có thể như vậy được─!!!!!"
"Hóa ra việc Akham rút quân vì phe ta đã đoạt được Hộp thánh vật là sự thật!!!!"
"Cậu! Cậu là Hammer của nhóm Yor đúng không!!!"
Một gã sĩ quan nhào tới chộp lấy vai tôi lắc lấy lắc để.
"Tôi là Yor của nhóm Hammer ạ."
"Sao cũng được! Cậu đích thị là anh hùng của trận chiến này!"
"Thuộc hạ á?"
Mũi tôi bỗng ngứa ran từng cơn.
Muốn gãi lắm mà khổ nỗi mấy tay sĩ quan cứ bấu chặt lấy hai tay tôi.
"Yor - anh hùng của Thành Hammerfall!"
"Chỉ cần nắm trong tay Hộp thánh vật và quả tim này! Cuộc chiến trường kỳ đẫm máu với Akham rốt cuộc cũng có thể chấm dứt!"
"Yor Jackpot!"
Tất thảy đồng thanh hô vang tên tôi.
Ngài Thiếu tướng Ezakiel - nãy giờ vẫn đăm chiêu nhìn tôi - giờ cũng khẽ gật đầu mỉm cười.
"Xem ra ta nhìn người không sai."
"Dạ, vậy ngài Thiếu tướng Ezakiel, thuộc hạ có một thỉnh cầu. Liệu ngài có thể... ừm... can thiệp để ngăn họ giam anh Hammer và Hermit vào 'Khu cách ly' được không..."
Nói thật, tận sâu trong thâm tâm, tôi vốn đã coi các thành viên trong nhóm như gia đình của chính mình.
Chỉ là đứng trước mặt người khác, tôi cảm thấy hơi ngượng nên chẳng bao giờ chịu thốt ra lời nào. Dù vậy, nếu "gia đình" này cứ thế tan đàn xẻ nghé, tôi chắc chắn sẽ rất hối tiếc.
Nghe câu hỏi của tôi, Thiếu tướng Ezakiel khẽ lắc đầu.
"Việc tống Thượng sĩ Hammer vào Khu cách ly là do chính cậu ấy chủ động yêu cầu. Chúng ta cũng nhận định đây là giải pháp hợp lý nhất nên rất khó thu hồi lại lệnh. Mà bản thân cậu ấy cũng sẽ không đời nào chấp nhận đâu."
Tính anh Hammer xưa nay bướng bỉnh ngang tàng như trâu rồi.
Một khi anh ấy đã một mực muốn bị cách ly thì tôi cũng đành bó tay chịu trói.
"Vậy còn Hermit thì sao ạ?"
"Hermit... ý cậu là cô Alicias, việc xếp cô ấy vào diện 'Thảm họa cấp 0' rồi đem đi cách ly là quy trình hiển nhiên rồi."
"Ọe."
"Không có 'Ọe' gì ở đây cả, cậu Yor. Thử nghĩ mà xem, một quả bom nổ chậm mang sức sát thương kinh hoàng như Hermit lỡ bị kẻ xấu thao túng và phát nổ ngay giữa lòng thủ đô thì sao?"
Một đại đô thị sầm uất với hơn hai triệu dân sinh sống.
Nếu Hermit lâm vào trạng thái quá tải và tự sát ngay tại đó?
Quả thực, mới mường tượng ra viễn cảnh ấy thôi cũng đủ thấy kinh khiếp vạn phần.
"Thế nhưng, ta quyết định sẽ không cách ly cô ấy."
"Ô ô ô! Thật vậy sao ngài?"
"Trong thời gian tới, cô ấy sẽ do một vị đại nhân ra mặt bảo hộ. Mà xét ra, đối với bản thân cô Alicias thì đây lại là tin mừng. Bởi cô ấy sẽ có cơ hội học hỏi trực tiếp từ vị Đại ma pháp sư tối cao (最高) và cổ xưa nhất (最古) hiện nay."
Đại ma pháp sư sao? Đầu tôi sực nảy số ngay đến Đại ma pháp sư Zmei. Tất nhiên, người để mắt tới Hermit chắc mẩm không phải bà ấy rồi...
Giữa lúc cảm giác đắng ngắt vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, Thiếu tướng Ezakiel lại bồi thêm một câu.
"Với lại này cậu Yor, ta dự định phái một tiên phong mới đến lấp vào khoảng trống mà Thượng sĩ Hammer để lại."
"Người thay thế Thượng sĩ Hammer ạ?"
"Đây là chỉ thị do đích thân Hội đồng Hoàng gia đưa xuống. Vì là huyết mạch trực hệ của Hoàng đế bệ hạ nên ắt hẳn tính khí sẽ vô cùng khó chiều, nhưng nếu là nhóm của cậu Yor, ta tin các cậu sẽ xoay xở ổn thỏa thôi."
Huyết mạch trực hệ của Hoàng đế bệ hạ sao... ……
... Nói toẹt ra thì chính là người của Hoàng tộc chứ còn gì nữa!
Người của Hoàng tộc sẽ gia nhập vào nhóm của chúng tôi ư!?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn