Chương 112: Lũ khốn nạn (1) #2
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"Tất cả chú ý trên trời!"
"Có thứ gì đó đang rơi xuốống!"
Từ trên không trung, bầy xác chết hung hãn lao xuống đột kích.
Lộp bộp-.
Đám zombie thịt rữa nát bét và những bộ skeleton xỉn màu.
Chúng lập lòe ánh nhìn xanh lè ma quái, thèm khát hơi ấm của kẻ sống.
─Gràoooo!
─Grừ!
"Mấy thứ kinh tởm này là sao đây! Oẹ!"
Nimble, người vừa hóa sói và ngoạm một cú chí mạng vào thân xác lũ Arkham, nôn khan rồi trở lại hình người.
Dù có là Nimble đi chăng nữa, việc phải nhai cắn những cái xác thối rữa hẳn là cực hình!
"Dây Leo Gai!"
Cô nàng nén cơn buồn nôn, vung tay thi triển ma pháp. Ngay tắp lự, những Dây Leo Gai nhọn hoắt đâm tua tủa từ mặt đất, quấn chặt lấy thân hình lũ zombie Arkham.
Rắccc-!
─Gràoooo!
─Grừ-!?
Cứ tưởng ba cái gai nhọn thì làm gì được bọn zombie, ai dè hiệu quả lại mạnh mẽ đến khó tin!?
「+50 Ether」
「+561 Ether」 Lũ zombie ngã rạp xuống la liệt.
"Hê hê! Trước mặt kẻ sở hữu Thánh tượng của Crum như tôi đây, mấy cái xác chết này thì làm nên trò trống gì chứ!"
"Ma lực ngự trị trong Thánh tượng Lăng mộ khắc chế lũ Arkham tốt thật đấy!"
Vừa buông lời cảm thán, Hermit vừa vung vẩy thanh kiếm rực lửa, điên cuồng tàn sát đám xác sống.
Tư thế múa kiếm tuy có phần lóng ngóng, nhưng nhờ hỏa lực áp đảo, kẻ thù đều bị thiêu rụi thành tro than.
"Cộng sự, thấy sao hả! Tuyệt kỹ mới của tôi, kết hợp đồng thời 'Hỏa Diễm Angrat' và 'Ma Pháp Kiếm' đấy!"
"Đỉnh thì có đỉnh thật! Nhưng còn thằng khốn đang bay trên kia thì tính sao!?"
─Vútttt-!
Một con Kền kền xác chết khổng lồ chao lượn trên không trung, phủ cái bóng đen kịt xuống mặt đất.
Thậm chí, tên cung thủ thây ma cưỡi trên lưng nó đang giương cung nhắm thẳng vào mọi người.
"Đạn Thòng Lọng!"
Phùttttt-!
Tên cung thủ xác chết nhả đạn lưới.
Một người lính bị tóm trúng, hai tay vùng vẫy trong tuyệt vọng. Lập tức, lũ zombie xúm lại cắn xé rồi lôi tuột ném nạn nhân văng ra ngoài Trường thành.
"Áaa! Không, không được! Đừng màaaa!"
Nhìn xuống dưới chân Trường thành, tôi không khỏi kinh hãi tột độ.
'Mẹ kiếp, thế kia là cái quái gì vậy!?'
─Gràoooo-.
─Grừừừ-.
Lũ Arkham đang cuồn cuộn ập đến dưới chân Trường thành cao vút như một cơn sóng thần đục ngầu.
"Chúng đang xếp tháp người sao? Tính bò lên tận đây à!?"
Trường thành lúc này chẳng khác nào một con đập khổng lồ đang oằn mình chống chọi lại cơn hồng thủy của cái chết.
Chỉ cần rạn nứt một chút thôi, cơn sóng tử thần ấy sẽ nuốt chửng cả Đế quốc trong chớp mắt.
"Mẹ kiếp, dùng đòn tấn công diện rộng quét sạch chúng đi!"
Nói đoạn, Hermit rút từ thắt lưng ra một chai rượu vang, nhìn lướt qua cũng thừa biết là hàng xa xỉ phẩm.
Cô nàng vung tay định ném thẳng về phía tháp thịt zombie thì—.
Đột nhiên khựng lại.
"Nhưng mà tiếc quá, hay là uống một ngụm thôi nhỉ?"
Nữ tư tế dở hơi kề miệng vào cổ chai ực một ngụm, thậm chí còn chép miệng cảm thán.
"Khà! Phải là vị này chứ!"
Sau đó, mang theo vẻ mặt xót của đứt ruột, cô nàng mới vung tay ném chai rượu vào tòa tháp Arkham.
Chai rượu rơi tự do vút xuống.
"Để tôi kích nổ!"
Anh D. S mồi lửa mũi tên nỏ bằng ngọn đuốc gần đó, rồi chuẩn xác nhắm bắn trúng chai rượu đang rơi. Bùùùmmm-một vụ nổ đinh tai nhức óc thổi bùng lên biển lửa dữ dội.
─Gràoooo!
─Gáaa!
Phừng phừng-! Phừng-!
Tòa tháp xác sống chao đảo dữ dội trong biển lửa.
Vô số phiến quân Arkham bị thiêu rụi, đánh rơi hằng hà sa số Ether.
「+600 Ether」
「+45 Ether」
"Mẹ kiếp! Chỗ đó rặt một mớ tiền cả đấy!"
Lát nữa xong chuyện phải tức....
tốc chạy xuống thu hồi mới được!
Tôi cũng móc viên Ngọc Ma Thuật mới tậu cách đây không lâu chọi thẳng vào tháp Arkham.
"Quả Cầu Lửa của Yor!"
Đùng, đoàng, bùùùnggg!
Khi viên Ngọc Ma Thuật va vào ngọn lửa do rượu vang tạo ra, một chuỗi bạo tấu liên hoàn tức khắc bùng phát.
Chỉ riêng cuồng phong từ vụ nổ hắt lại cũng đủ làm mặt tôi nóng ran.
Ớn lạnh-.
Đúng khoảnh khắc đó, một luồng sát khí rợn tóc gáy lướt qua gáy tôi.
Cơ thể tôi ngả sang bên lẩn tránh theo phản xạ. Ngay lập tức, một vật thể dài ngoằng cắm phập xuống vị trí tôi vừa đứng.
"Thương sao?"
Trong lúc tôi vừa chật vật lấy lại thăng bằng, chưa kịp bàng hoàng, một bóng đen thoăn thoắt từ trên không trung đáp phịch xuống.
Hắn tiện tay nhổ ngọn thương lên rồi vào thế tấn, chỉ nhìn tư thế thôi cũng đủ nhận ra đây là một thương thủ phi phàm.
「Thương Dịch Bệnh, Shen Tsurung Cấp độ 16」 Chắc mẩm đây là Bộ sưu tập cấp cao của Lãnh chúa Akham, Vua Xác Chết.
Một con rối xác sống được tà hóa đặc biệt từ một nhà thám hiểm lừng danh thuở sinh thời─.
Kẻ quấn băng gạc chằng chịt khắp toàn thân như xác ướp ấy cất chất giọng khàn đặc hỏi tôi.
"Ta là Tsurung của gia tộc Shen. Còn ngươi?"
"Tao là bố mày đây thằng khốn!"
Vút-.
Tôi tung một cú phóng phi tiêu chớp nhoáng.
Thương thủ xác ướp Tsurung điềm nhiên chĩa mũi thương về phía trước, gạt phăng chiếc phi tiêu của tôi cái rụp.
"Để làm cha ta thì chút kỹ nghệ vặt vãnh đó quá đỗi hạ lưu."
Vút vút-.
Mũi thương sắc nhọn tựa như một con mãnh xà sống động, hung hãn mổ thẳng vào tôi.
Nhờ sở hữu Cấp độ khá khẩm, tôi vẫn kịp thời vận dụng độ Mẫn tiệp xuất sắc để uốn éo luồn lách qua từng mũi đòn.
Bộ pháp ảo diệu đến mức tự bản thân tôi cũng phải ngạc nhiên và thầm cảm thán năng lực của chính mình.
'Khoan đã? Cơ mà sao mình lại né được sạch bách thế này nhỉ?'
Khoảnh khắc phân tâm đầy chí mạng đó đã gây họa.
Mũi thương của Tsurung găm thẳng vào giữa ngực tôi.
Phịch-!
"Ọeeee!"
Nhờ lớp giáp vảy rồng của Sabranik che chắn nên tôi thoát cảnh bị xiên lủng người, nhưng lực xung kích khủng khiếp xé toạc lục phủ ngũ tạng, ép tôi ộc sạch dưỡng khí trong dạ dày ra ngoài, đầu óc chấn động ong ong váng vất.
Đổi lại, may mắn là vài ngón tay của Tsurung có vẻ cũng đã gãy gập theo cú va chạm.
Độ cứng cáp của giáp vảy Sabranik đâu phải dạng vừa!
Sột soạt-.
Ngay khoảnh khắc đó, lớp băng gạc trên tay hắn bỗng túa ra, siết chặt lấy những lóng xương ngón tay dập nát, rắc rắc-tái tạo lại chỗ gãy xương một cách thần tốc.
Nghe đồn các Bộ sưu tập cấp cao đều kinh qua bàn tay nhào nặn tái tạo đặc biệt từ Lãnh chúa Akham, Vua Xác Chết.
Rất có thể lớp băng gạc tà môn kia chính là yếu tố cốt lõi.
"Này tên dùng thương kia. Sao ngươi không kiếm một đối thủ xứng tầm hơn mà đánh hả?"
Felix tuốt gươm, sừng sững chắn trước mặt tôi.
Một tia chấn động kỳ lạ thoảng qua trong ánh mắt vẩn đục của tên thương thủ xác ướp Tsurung.
"Kiếm sĩ của Kravitz sao?"
"Không hề. Ta thuộc phái Á Lưu."
"Ngươi nói dối tệ hại thật đấy. Nhìn bộ pháp đặt chân của ngươi là đủ hiểu rồi. Chân trụ thu về sau, mượn đà dậm vọt tới để tạo ra tốc độ bạo phát hệt như Kỵ thương đột kích, có đúng không?"
"Vậy hẳn ngươi cũng biết cái đầu ngươi sắp lìa khỏi cổ─."
Phút-.
Lời vừa dứt, Felix siết chặt bắp chân trụ mượn đà, bắn vọt tới trước như một mũi tên.
Keng, kenggg-!
Một chuỗi công thủ ác liệt nổ ra. Có vẻ uy lực của Felix nhỉnh hơn một bậc; mỗi nhát kiếm cậu ta vung xuống đều ép thân thể xác ướp Tsurung phải lảo đảo chao liệng.
"Tay giả tốt đấy. Nhưng có vẻ ngươi vẫn chưa thuần thục cách xài nó thì phải."
"Còn ngươi, là cái thây ma rách mà nói nhiều vãi cứt!"
# Tử chiến giữa Felix và Tsurung dằng dai ngót nghét 50 hiệp đao kiếm.
Dẫu là kẻ mù tịt về kiếm thuật hay thương thuật như tôi cũng phải toát mồ hôi hột trước bầu không khí nghẹt thở ấy.
Ở giai đoạn chớm nở, sức mạnh bạo liệt giúp Felix chiếm thế thượng phong. Nhưng do đối thủ Shen Tsurung là một thây ma không cạn thể lực, cậu ta dần dà bị chèn ép ngược lại.
Bất lực vãn hồi tình thế, Felix gào ầm lên.
"Này Yor, thằng khốn này! Bỏ thói đứng xem hát đi, mau vào giúp một tay coi!"
"Hả? Thế mà tôi lại tưởng cậu đang bận rộn dấn thân vào một trận quyết đấu vinh dự chứ."
"Đang khô máu với Lãnh chúa Akham thì vinh với chả nhục cái quái gì!"
Tôi rạch máu tẩm lên phi tiêu rồi phóng thẳng về phía Tsurung.
Dẫu đường thương của Tsurung linh hoạt hệt rắn sống, nhưng do hắn đang bận bù đầu vung kích chống đỡ đòn đánh của Felix, phi tiêu của tôi găm trúng hồng tâm không trượt phát nào.
Phập-!
Chiếc phi tiêu cắm phập vào chính giữa huyệt lưng Tsurung.
Kịch độc Sabranik – khắc tinh tột cùng của vong linh – lập tức nung chảy thân xác hắn.
"... Một trận thư hùng... thật thống khoái... hỡi kiếm sĩ phái Á Lưu...."
Thương thủ xác ướp từ từ hóa thành tro tàn bay lả tả trong gió.
Tâm trạng tôi chùng xuống tức thì-.
"Thằng khốn này, rõ là phản diện mà sao lúc siêu thoát giọng thanh thản gớm vậy?"
"Những thương thủ xuất thân từ gia tộc Shen là những kẻ tôn sùng danh dự và sự thanh cao, họ trường chay cả đời, kiêng rượu, tránh sắc. Thế nên đi lại chẳng thanh thản."
"Cả đời không ăn thịt á?"
Quái nào lại tồn tại cái đám người hâm dở đó cơ chứ.
Chợt nghĩ tới ma thuật thao túng thây ma của Akham – thứ tà thuật có thể bóp méo những con người cao khiết nhường ấy thành cỗ máy đồ tể vô tri – lòng tôi không khỏi dâng lên một nỗi rùng mình khiếp đảm.
Nói chung, dường như nhờ hạ thủ thành công Lãnh chúa Akham Tsurung, bọn zombie vất vưởng trên Trường thành đồng loạt ngã gục hệt như bầy rối đứt dây.
Tòa tháp xác sống Arkham đang lừng lững chất đống dưới chân Trường thành rốt cuộc cũng vỡ vụn.
"Khà khà khà! Tiệc Ether đến rồi!"
Tôi điên cuồng vơ vét vô vàn tụ điểm Ether rơi vãi phung phí trên mặt đất.
Cả đội hớn hở hùa theo sự cuồng nhiệt này.
"Giáng thế cái giống gì mà rớt nùi Ether thế này!"
"Lượm lẹ! Hốt lẹ đi mấy đứa!"
Gữa khung cảnh huyên náo đó, anh Hammer – người nãy giờ luôn kiệm lời trong suốt đợt thảm họa Arkham – khe khẽ vỗ vai tôi.
"Yor, lúc nãy cậu định báo cáo chuyện gì? Hoàng tử Ingram làm sao cơ?"
À phải, Hoàng tử Ingram.
Trí óc tôi bừng tỉnh cơn u mê.
Vốn dĩ tôi định tuốt tuột việc lũ phản tặc rắp tâm hành thích Hoàng tử Ingram.
Nhưng họa Arkham ập đến bất thình lình ép tôi phải cuốn vào cuồng phong chiến đấu quên cả đất trời.
Quan trọng hơn là….
Chiếu theo những lời tường thuật từ anh thợ săn D. S, Hoàng tử Ingram đã chầu trời.
Bị hành thích tử vong.
Lũ Arkham đã lợi dụng sự hỗn mang đó để dấy binh xâm lăng.
'Nếu thảm án này thực sự do tay cặp bài trùng Tam Hung điên rồ kia dàn xếp thì…?'
'…Nếu lỡ mồm hé răng ở đây, khéo mình lại rước họa vào thân với cái tội danh đồng phạm không chừng?'
Châm chước một chốc, tôi hạ quyết tâm.
Nếu là anh Hammer, tôi có thể tin tưởng được.
"... Quả tình đêm qua đã xảy ra cơ sự như vầy ạ."
"Hả? Cậu nói đùa hay thật đấy? Có ai biết vụ tày đình này chưa?"
"Tạm thời chỉ có anh Hammer và em rõ vụ này thôi."
"Sống để bụng chết mang theo đi. Vụ này vỡ lở là cả tổ đội chúng ta chôn chung mồ đấy!"
Anh Hammer lấy tay bịt miệng tôi, đôi mắt hốt hoảng dáo dác nhìn quanh.
Thái độ căng như dây đàn của anh ấy lây sang cả tôi, ép tim tôi đập thình thịch.
"Có phải em nên vạch trần chuyện này sớm hơn không anh?"
"Chẳng phải cậu bảo do bị lũ chúng uy hiếp tống tiền cùng với áp lực từ Ngẫu tượng Sabranik nên mới ngậm miệng sao? Thứ đáng sợ nhất trên cõi đời là Ngẫu tượng trút cơn thịnh nộ và trở mặt thành thù với Người được ban phước, nên tôi thông cảm phần nào."
Nói thế cũng không sai.
Cơ mà ai đoán được lũ chúng lại thật sự mạnh tay cắt cổ Hoàng tử Ingram cái rột cơ chứ.
Thậm chí lại còn ra tay chớp nhoáng ngay trong hôm nay!
'Rốt cuộc chúng xài tà thuật gì?'
'Cấp độ của mấy tên khốn đó cũng sêm sêm mình thôi mà.'
Tựu trung, anh Hammer đã cảnh cáo tôi một câu chí mạng.
"Vụ tày trời này, coi như tôi và cậu mù điếc không hay biết gì.""... Rõ ạ!"
"Hức, Hoàng tử Ingram vốn coi trọng cậu đến thế cơ mà!"
"Vâng, em cũng quặn thắt ruột gan bi thương lắm ạ!"
Hoàng tử Ingram vốn là khắc tinh truyệt đại của giống loài Erdari.
Việc một trang hào kiệt như ngài ấy ngã xuống quy cho cùng chỉ ban phát lợi lộc cho bè lũ Erdari.
Cớ sao cặp bài trùng Tam Hung kia lại tự nguyện dâng cống phẩm cho bè lũ Erdari?
Chẳng nhẽ chúng là lũ Erdari đội lốt người sao?
Nghĩ tới viễn cảnh đó, ngọn lửa uất hận bừng lên trong tôi không sao dung thứ cho bọn khốn đó.
"Riêng bọn cặn bã đó, em tuyệt đối không thể nào nhắm mắt làm ngơ được!"
"... Đúng vậy, chúng ta sẽ đích thân báo thù cho Điện hạ!"
Siết chặt-.
Tôi thấu tỏ nỗi bi ai phẫn uất chan chứa nơi lực tay anh Hammer đang ghì chặt vai tôi.
Thời gian thấm thoắt trôi, màn đêm tĩnh mịch buông phủ đất trời.
Mối lo toan về cơn bão táp sắp ập tới khiến tôi trằn trọc thao thức không sao chợp mắt.
Thế nên tôi cất bước thơ thẩn quanh bãi tập, đến khi sống lưng chợt lạnh toát vì một luồng khí tức tà mị.
Vừa ngoái lại, đập vào mắt tôi là cặp bài trùng Tam Hung—Reaper và Greedy—đang trân trân nhìn tôi.
"Úi chà, giật cả mình!"
"Ki hi hi, thế... nhóc thấy thế nào hả? Lần này ta lại tiễn một tên hoàng tộc đi đày rồi đó."
"Giả dụ có ngươi trợ lực, sự vụ hẳn đã trơn tru hơn."
"Rốt cuộc các người đã giở mánh gì?"
Dẫu ruột gan lộn tùng phèo, tôi vẫn chưng hửng giả vờ bình tĩnh.
Bất chấp ngọn lửa phẫn nộ sục sôi đòi tùng xẻo lũ cặn bã Erdari này, tôi vẫn bóp nghẹt nó dưới lớp mặt nạ lãnh đạm.
Đáp lại, gã khổng lồ Reaper dõng dạc cất lời.
"Chừng nào ngươi chưa chung mâm với bọn ta, bí quyết này cấm được hé nửa lời."
"Khư hư hư, thế nào hả? Nhóc đã vắt óc nghĩ chưa? Gia nhập bầy đàn với bọn ta chắc chắn kích thích lắm đấy! Thấm thoắt 200 năm mới có diễm phúc tề tựu đủ ba kẻ được sủng ái mà!"
Coi mòi lũ chúng vẫn thèm khát lôi kéo tôi về phe cánh.
Nước đã đến chân thì chỉ còn một lối rẽ duy nhất.
"... Chơi thì chơi! Tôi tỏ tường bản lĩnh của các người rồi, hùn vốn chung cũng đặng. Mạn phép nói thẳng, việc tôi án binh bất động đợt này cốt yếu là để đánh giá xem các người có đủ trình độ song hành với tôi hay không."
"Hô ô. Thế cơ à?"
"Khư hư hư, bốc phét tào lao! Cơ mà ta khoái cá tính này."
Greedy chìa bàn tay gầy gò về phía tôi.
"Vậy thì di giá đến Nơi ẩn náu của Tam Hung thôi! Mọi người sẽ thích nhóc lắm cho xem!"
Chẳng rõ Nơi ẩn náu của Tam Hung là cái xó xỉnh quái quỷ gì, có lẽ cũng tầm đại loại như bản doanh của chúng chăng?
'Liều mạng bám gót lũ chúng bây giờ có khôn ngoan không đây?'
Rủi đây là cái bẫy thiên la địa võng thì sao.
Dẫu tâm trí ngổn ngang trăm mối tơ vò, tôi cũng tức tốc hạ màn quyết định.
'Người ta có câu, vào hang cọp thì cứ bình tĩnh dọn bữa trưa ra xơi là toàn mạng hết.'
Cứ dấn một phen xem sao.
Biết đâu chừng đây lại là cơ hội ngàn vàng để moi thông tin xem chúng đã trừ khử Hoàng tử Ingram bằng thủ đoạn gì.
Thêm khoản nếm mật nằm gai tốt, khéo mình úp sọt trọn ổ cặn bã này rồi lĩnh bẫm một đống tiền thưởng hậu hĩnh cũng nên!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn