Chương 149: Đừng tin cô ta #3
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~29 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Tôi từng rất ghen tị với mấy đứa bạn có máy lọc nước ở nhà.
Nhà tôi thì tuyền đun nước máy pha trà lúa mạch. Thỉnh thoảng dẫn bạn về chơi, tôi lại thấy xấu hổ khi lôi chai nhựa đựng trà từ tủ lạnh ra mời.
Thế nhưng, cuộc đời ngỡ đã chạm đáy hóa ra vẫn luôn chực chờ một tầng hầm sâu thẳm hơn.
Trên lục địa của ma thuật và kiếm nguy cơ này, đến trà lúa mạch cũng là thứ xa xỉ.
Chỉ cần có nước sạch để uống thôi đã là một phước lành đáng để hàm ơn rồi.
Stella, người đang bị tên Felix hung hãn bắt giữ, chính là minh chứng rõ nhất cho điều đó.
Bị trói chặt vào cột lều bằng thắt lưng da, không được uống lấy một ngụm nước, cô ta cứ khóc thút thít mãi khiến lòng tôi tự dưng bồn chồn.
"Ư ư ư, khát quá, đói quá..."
Cảnh người ta chết đói vì nghèo rớt mồng tơi tôi đã thấy đến phát ngán.
Nếu ai đó hỏi tôi có ra tay cứu vớt họ không — thì dĩ nhiên câu trả lời là không.
Thân mình lo còn chưa xong, lấy tư cách gì mà đèo bòng người khác?
Nhưng hiện tại, tôi đã dư dả đến mức có thể tùy tiện ném bỏ một mẩu bánh mì khô cằn.
Thậm chí còn uống Coca Zero thay nước lã.
Tài khoản thì có tới tận 400 triệu Aether.
'Cho cô ta một ngụm nước chắc cũng chẳng sứt mẻ gì đâu nhỉ?'
Có lẽ vì thế mà trong tôi chợt nhen nhóm một ý niệm từ thiện kỳ lạ. Tất nhiên, chẳng phải tôi đã hóa thánh nhân hay người tốt bụng gì cho cam, mà đơn thuần chỉ là một toan tính hợp lý.
Nhỡ đâu Stella kiệt sức rồi lăn đùng ra chết trước khi được giao cho Nameris, thì món hời 1 tỷ Aether kia cũng coi như đi tong.
Nghĩ vậy, tôi bèn rót một cốc nước rồi đưa cho cô ta.
"Giữ bí mật với Felix đấy. Đừng có giở trò, không thì anh ta tỉnh dậy lại gắt ầm lên cho xem, cứ ngoan ngoãn mà uống đi!"
"Nư... Nước!"
Chỉ là một người phụ nữ cấp độ 3 khoác trên mình bộ dạng rách rưới.
Chắc sẽ chẳng có biến cố nào xảy ra chỉ vì một ngụm nước đâu nhỉ.
Tôi chỉ đành hy vọng là thế.
"Ngài thật khác xa so với lũ Đạo tặc ở Trường thành."
Ực ực-.
Uống vội vã từng ngụm nước từ bình của tôi, đôi mắt Stella bỗng lóe lên trong màn đêm tĩnh mịch.
"Nhưng ngài sai lầm rồi đấy. Nếu tôi là một phù thủy độc ác, thì chỉ cần ngài giải khát cho tôi thôi, tôi đã đủ sức ếm một lời nguyền kinh hoàng lên ngài rồi."
Cái gì cơ? Chẳng lẽ Stella thực sự là một mụ phù thủy đáng sợ?
Lại rước họa vào thân rồi sao?
Ngay khi sự căng thẳng vừa chực trào, Stella đã khẽ bật cười khúc khích.
"Kí hí hí, tôi đùa thôi. Tôi cũng đâu phải loài cầm thú, dĩ nhiên tôi hiểu đạo lý có ân tất báo. Hay là... ngài sờ ngực tôi nhé?"
Cái quái gì cơ─!?
Đền đáp một ngụm nước bằng cách cho sờ ngực á?
Thể loại đổi chác quái gở gì thế này.
Liệu đám người nguyên thủy thuở ăn lông ở lỗ có giao dịch kiểu này không nhỉ?
Kiểu như: 'Tôi cho cô miếng thịt thỏ săn được, bù lại cô phải đẻ con cho tôi' ─ cảm giác y chang thế.
Tuy nhiên, gạt thứ dopamine kỳ quặc vừa xộc lên khỏi đầu, tâm trạng tôi lúc này lại vô cùng vi diệu.
Khịt khịt-.
Vì cơ thể Stella lúc này vừa bốc mùi hôi hám, lại vừa bẩn thỉu nhếch nhác.
Bảo tôi vô tư động chạm vào cô ta thì cũng hơi ái ngại.
"Nếu ngài đạo tặc đây không có nhã hứng, vậy tôi đành phải tìm cách khác để báo đáp. Tôi có chút tài mọn bói toán, ngài có muốn nghe thử không?"
Bói toán? Tôi chẳng bao giờ tin vào mấy trò bói toán hay tử vi tướng số.
Phía sau chuyện này là cả một giai thoại dở khóc dở cười. Nhưng để hồi tưởng lại thì kiểu gì cũng phải bới móc những ký ức đau thương, nên ngay lúc tôi đang phớt lờ, Stella đã tự ý cất lời.
"Ngài đạo tặc, điều duy nhất tôi có thể nói với ngài lúc này là─."
Đôi mắt đỏ rực của Stella bừng sáng trong màn đêm.
Ánh nhìn đó tỏa ra một sức ép kỳ lạ, khiến tôi bất giác cảm thấy ớn lạnh sống lưng.
"─Đừng tin cô ta."
"Đừng tin cô ta? Cô ta là ai cơ?"
"Ai mà biết được."
Rốt cuộc cô ta đang ám chỉ ai cơ chứ?
Là chị Germain, người phụ nữ sống xảo quyệt như loài cáo ở Trường thành sao?
Hay là sư phụ Estelle, con người lúc nào cũng cuộn mình trong phòng thí nghiệm tựa như loài nhện độc, chẳng ai đoán được suy nghĩ?
Cô nàng Nimble ngày nào cũng chực chờ cắn mắt cá chân của tôi?
Hermit, kẻ suốt ngày cắm đầu vào dăm ba cái thí nghiệm kỳ quái?
Hay là Greedy, kẻ đã tẩy trắng thân phận dưới cái mác 'Hoàng nữ Ingrid'?
Số lượng phụ nữ đáng ngờ tính ra cũng chẳng đếm xuể trên đầu ngón tay.
Ngẫm lại mới thấy, mấy người phụ nữ vây quanh tôi, ai nấy đều có hàng tá điểm khuất tất chẳng thể tin tưởng nổi.
Khò... khò...
Bụng bảo dạ định gạn hỏi thêm, nhưng Stella đã lăn ra ngủ ngáy khò khò. Nhỡ làm ồn đánh thức cô ta dậy lại kinh động đến những người khác, thế nên tôi cũng tặc lưỡi đi ngủ cho xong.
'Chắc cũng chẳng phải thứ điềm báo to tát gì đâu. Đừng bận tâm quá làm gì.'
# Chín giờ sáng, nhưng bầu trời Cunning Town vẫn tối sầm như mọi bận.
Nhưng dẫu màn đêm có đặc quánh đến đâu cũng chẳng tài nào che đậy nổi cảnh tượng rác rưởi của chốn vô pháp này.
"Cái địt mẹ, trả tiền cho tao! Tiền của tao!"
"Muốn đòi tiền thì mang rượu tới đây, rượu!"
"Thằng chó này, đi chết đi!"
La liệt khắp nơi là đám vô gia cư say mèm lảm nhảm, những bãi nôn mửa nhớp nháp, bầy chim bồ câu bới rác, và cả lũ lưu manh lăm lăm dao dọa nạt khách bộ hành.
Một Cunning Town vô pháp và tởm lợm.
Thành phố của Đạo tặc.
Sểnh ra một giây là ví rỗng tuếch, chuyện thường tình ở huyện.
Thậm chí có lũ Đạo tặc tàn ác còn chẳng ngần ngại xẻo luôn cả tai hay mũi, nên lúc nào cũng phải giương cao cảnh giác.
Có lẽ vì thế mà Ingrid cứ bám rịt lấy cánh tay tôi không buông.
"Yor, ở đây vừa tối tăm lại lắm kẻ dữ tợn, tôi sợ quá."
"Tôi còn sợ cô hơn đấy."
Tôi thẳng thừng hất tay Ingrid ra.
Xét cho cùng, so với đám cướp vặt hay lũ lang thang đầu đường xó chợ ngoài kia, một Ingrid có thể lên cơn điên bất cứ lúc nào và chứa đựng những mưu đồ khó đoán mới chính là đối tượng cần phải dè chừng hàng đầu.
"Yor lạnh lùng thật đấy. Đích thị là gã tồi mà."
Phớt lờ tiếng cười khúc khích của Ingrid, tôi nhắm mắt nhắm mũi bước bừa vào một hàng quán đập ngay vào mắt.
Chỗ này có vẻ là quán rượu kiêm nhà trọ.
Vài ả đàn bà ăn mặc thiếu vải, chỉ hờ hững che thân bằng bộ đồ lót đang lúng liếng đưa tình với tôi, khiến Nimble đứng cạnh khẽ hừ mũi đầy khinh bỉ.
"Ăn mặc hở hang thế kia mà không thấy xấu hổ à?"
Nimble vốn là một nữ Druid đề cao sự độc lập, tự do và tự chủ.
Đương nhiên, cô rất chướng mắt và khinh miệt những kỹ nữ suốt ngày õng ẹo, sống kiếp tầm gửi vào đàn ông.
Nhưng dẫu sao họ cũng là thổ địa ở đây, ắt hẳn phải rành rẽ đường đi nước bước hơn ai hết.
"Tôi là ngón tay thứ bảy Yor của Cunning Town đây."
Tôi huơ ngón giữa bàn tay phải lên, chìa ra chiếc nhẫn khắc số '7' sáng loáng.
Chẳng hiểu sao đám phụ nữ chợt cười phá lên.
"Ra là Yor, người anh hùng của Hammerfall đó sao?"
"Nghe danh cứ tưởng phải là một ông chú râu hùm, lông ngực rậm rạp cơ đấy."
"Lông măng trên mép còn chưa mọc hết kìa."
Lời đồn về 'anh hùng của Hammerfall Yor' đã lan xa đến tận đây rồi cơ à.
Làm việc chốn lầu xanh, tiếp xúc với đủ loại khách khứa, dĩ nhiên tin tức của họ phải nhạy bén hơn người thường.
Thấy càng tiện việc, tôi bèn lên tiếng hỏi đám kỹ nữ.
"Tôi muốn diện kiến ngón tay thứ hai Nameris thì phải làm thế nào?"
"Định hỏi dò không công đấy à? Chi bằng vung tiền mua lấy thời gian của bọn tôi đi. Dù giá hơi chát đấy, 200 nghìn Aether một giờ lận."
200 nghìn Aether một giờ.
Nghĩa là mức lương chót vót tận 200 nghìn won một giờ sao?
Làm phụ nữ hái ra tiền gớm thật.
Dĩ nhiên, Nimble liền nhăn mặt, làm điệu bộ giả vờ nôn ọe kinh tởm.
"Thà xách giỏ đi hái dương xỉ còn hơn hạ mình bán rẻ nụ cười với giá 200 nghìn Aether!"
Cũng có lý.
Nhưng tôi chẳng có ý định mỉa mai họ. Cứ nghe đồn mẹ của Yor này cũng chung thân phận, thì biết đâu tôi cũng là kết quả từ một trận mây mưa qua đường với vị khách nào đó.
Nghĩa là nếu không nhờ những người phụ nữ như họ, tôi đã chẳng có cơ may làm lại cuộc đời, càng không có cái kiếp cày tiền Aether này.
"Yor, trong số những người ở đây, ai là gu của cậu nhất vậy?"
Đúng lúc ấy, Ingrid ghé mắt nhìn tôi với khuôn mặt đầy vẻ hiếu kỳ.
Gương mặt bầu bĩnh của cô ta đỏ ửng lên, trông có vẻ tò mò muốn chết.
'Gu của tôi sao?'
Câu hỏi này nằm ngoài dự đoán của tôi...
Sở thích về phụ nữ của tôi ư.
Thú thực thì tôi chẳng có khái niệm gu hay hình mẫu lý tưởng gì ráo.
Trước đây thì chỉ cần dễ mến, nói chuyện hợp bẩm là duyệt, nhưng từ sau 'sự cố ♡♡ đó', gu của tôi đã biến đổi ít nhiều.
Đang mải miên man suy nghĩ thì tôi tình cờ chạm mắt với một ả.
Mái tóc vàng óng, làn da trắng bóc ẩn hiện dưới lớp đồ lót lụa mỏng tang, kết hợp với đôi mắt xanh biếc ─ một nhan sắc mỹ nhân Đế quốc điển hình. Bắt gặp ánh mắt tôi, ả mở lời như thể đã chực chờ sẵn.
"Nếu là Nameris thì tôi rành nhất đây. Cô ấy từng chung tổ ở quán này, gắn bó với tôi như chị em ruột thịt cơ mà. Muốn gặp cô ấy thì cứ mở miệng cậy nhờ tôi một tiếng."
"Ồ."
Tôi lập tức dò xét tên và cấp độ của ả.
「Thánh nữ đường phố Magdalia Lv. 2」 Thánh nữ đường phố cơ đấy.
Biệt danh kêu gớm.
Chúng tôi theo chân cô ta rảo bước lên một căn phòng trên gác. Trước cửa treo lủng lẳng tấm biển 'Phòng học Đại học Misscanic'.
Đảo mắt sang mấy phòng bên cạnh, la liệt những tấm biển ghi tên khu vực như 'Cánh đồng Đại Bình Nguyên', 'Khu Vực Núi Lửa', 'Underlife'...
Mấy trò này là ý gì đây?
Thắc mắc lập tức được giải đáp khi cánh cửa đề 'Phòng học Đại học Misscanic' vừa mở tung.
'Trông y hệt phòng học của Đại học Misscanic.'
Có vẻ các căn phòng được trang hoàng theo thiết kế mô phỏng các khu vực thuộc Vùng Đất Của Đêm.
Kiểu phòng theo concept phục vụ riêng cho sở thích dị hợm của khách làng chơi.
Magdalia điệu đà châm tẩu thuốc trên tay rồi buông lơi bờ mông lên mặt bàn.
Phù─ Cô ta nhả ra một làn khói mờ ảo.
"Như tôi vừa nói đấy, Nameris là chị em tốt của tôi. Hồi trước ả cùng làm ở quán này. Cái ngón nghề luộc túi khách của ả thì đỉnh của chóp."
Cánh tay phải của Narakje, nhân vật sừng sỏ thứ hai của giới Đạo tặc, hóa ra lại xuất thân từ chốn lầu xanh.
Nhưng ngẫm lại cũng phải thôi.
Làm gì có sinh vật nào sinh ra đã mang cốt cách Đạo tặc trứ danh bằng phụ nữ?
Họ có thể cướp lấy trái tim đàn ông chỉ bằng một nụ cười mơn trớn, và nếu lỡ ngớ ngẩn đóng mộc sai một tờ giấy kết hôn, họ sẵn sàng cuỗm luôn nửa khối tài sản của đám đàn ông ngu ngốc.
Thậm chí hốt luôn cả quyền nuôi con ấy chứ.
"Phải đến đâu mới gặp được ả?"
Tên Felix nóng nảy sấn sổ hỏi dồn.
Thánh nữ đường phố Magdalia đăm đăm nhìn Felix một hồi, rồi dửng dưng phả─ một búng khói thuốc thẳng vào mặt gã.
Felix nhíu chặt mày, còn Magdalia lại cười ré lên đắc ý.
"Nameris có một đứa con. Nghe đâu dạo này gửi gắm ở một cô nhi viện đắt khách nhất cái Cunning Town này, các cậu cứ mò đến chỗ đứa bé đó khắc rõ."
Nameris đã có con rồi cơ à.
Magdalia dùng son môi nguệch ngoạc tọa độ cô nhi viện lên chiếc khăn tay rồi ném cho chúng tôi.
"Thế tôi xin phép hỏi lại một câu được chứ? Cái cô ả bị trói gô kia rốt cuộc là ai thế?"
Mắt Magdalia hất về phía Stella, người đang bị trói như đòn bánh tét và nhét giẻ vào miệng.
Đang loay hoay chưa biết giải thích sao thì Magdalia đã hừm một tiếng nhạt toẹt.
"Mà cũng phải, gu của mỗi người mỗi khác. Nội chuyện gặp mấy gã đàn ông nài nỉ xin tôi giẫm đạp lên người một ngày cũng chục bận. Chả hiểu dăm ba cái trò vặn vẹo đấy có gì hay ho."
Xong việc, chúng tôi rảo bước rời khỏi phòng.
Lúc này Ingrid bỗng thỏ thẻ:
"Kiểu phụ nữ xôi thịt như Magdalia mới là gu của Yor nhỉ. Khéo tôi cũng phải đi nhuộm tóc vàng rồi tập tành hút thuốc xem sao."
"Phát ngôn linh tinh gì vậy. Tôi dị ứng với mùi thuốc lá."
Cả đám lục đục kéo nhau đi tìm bến đỗ cô nhi viện.
Cô nhi viện ở chốn Cunning Town dơ dáy này, tôi cứ đinh ninh nó rặt là một lò biến trẻ mồ côi thành ăn mày kiếm tiền không hơn không kém.
Nhưng đập vào mắt lại là một tòa nhà khang trang đến ngỡ ngàng, từ bãi cỏ xanh mướt đến hàng đống khu vui chơi sầm uất khiến tôi sửng sốt tột độ.
Và cái tên bảng hiệu chễm chệ─.
「Cô nhi viện Yoruru」
"Hê hê, tên cô nhi viện nghe na ná tên mình nhỉ."
Lòng râm ran chút thích thú, tôi dạo bước vào trong, lũ trẻ con đang nô đùa trên sân chơi nhá nhem bỗng khựng lại, giương mắt nhìn chằm chằm đám khách không mời.
"Các sơ ơi! Có khách đến này!"
"Khách tới!"
"Các vị là ai?"
"Người ngoài không phận sự miễn tùy tiện tiếp xúc với lũ trẻ."
Chẳng mấy chốc, vài bà sơ mang dáng dấp sặc mùi nữ tặc hầm hố sấn sổ tiến tới. Felix lanh chanh cất giọng:
"Chúng tôi đến kiếm con của Nameris."
Khai thẳng tuột thế thì còn ra thể thống gì nữa?
Quả nhiên, mấy bà sơ liền đưa mắt nhìn nhau dò xét.
Rồi đồng loạt lắc đầu nguầy nguậy.
"Thông tin của đám trẻ trong viện tuyệt đối không được tuồn cho người ngoài."
"Mời các vị quay bước cho."
Đó thấy chưa, tôi đoán có sai đâu.
Chỉ tổ chuốc thêm nghi ngờ rách việc.
Thở dài sườn sượt, tôi rút tọc cọc tiền Aether ra, chĩa về phía đám sơ Đạo tặc kỳ quặc kia, giở giọng:
"Tôi muốn thương thảo với ngài viện trưởng đôi chút về một khoản 'tài trợ'."
Cái giống cô nhi viện này phát cuồng nhất chính là mấy khoản tài trợ trên trời rơi xuống.
Xuất thân từ một xó cô nhi viện, tôi thấu đáo quy luật này hơn ai hết.
Ngờ đâu, mấy bà sơ lại phô ra một nét mặt càng kỳ quặc tợn.
"Viện trưởng? Ngài đang nói cái gì vậy."
"Ngón tay thứ bảy Yor, chính ngài là viện trưởng của cô nhi viện này cơ mà."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn