Chương 532: Thăm bệnh và tiếp kiến
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương
"Ngài Hashal?!"
Đúng như dự đoán, Seilon thấy vô cùng vinh dự khi tôi đích thân đến thăm bệnh. Đến mức khiến tôi thấy ái ngại.
Dù trông khá hốc hác nhưng ngay khi nhìn thấy tôi, cậu ta đã định bật dậy khỏi giường bệnh để hành lễ.
"Nằm xuống đi. Với cái bộ dạng đó thì định đứng dậy đi đâu hả."
Tôi ấn vai Seilon để cậu ta nằm xuống lại, rồi gọt một quả táo từ giỏ trái cây mang theo làm quà thăm bệnh đưa cho cậu ta. Cậu ta ăn ngon lành lắm.
"Tôi đã nghe tin ngài tỉnh lại. Nhưng không ngờ ngài lại đích thân ngự giá đến tận đây… Cơ thể ngài giờ đã ổn rồi chứ?"
"Tôi lo cho cậu hơn đấy."
Nghe nói cậu ta tỉnh lại trước tôi nên tôi cứ ngỡ là ổn rồi, nhưng quả nhiên tác dụng phụ của việc đốt cháy sinh mệnh để chiến đấu là rất lớn.
Mức độ này thì chắc chắn tuổi thọ đã bị giảm đi đáng kể rồi… Sau này có nên tìm cách kiếm Celestial Elixir không nhỉ. Đó là loại thuốc được tinh chế từ nhựa Cây Thế Giới nên nếu cướp của Alfheim thì chắc là sẽ có thôi.
Nếu là Celestial Elixir thì có lẽ sẽ hồi phục được phần nào sinh mệnh đã mất.
"Tôi không sao. Chỉ là khí lực hơi suy giảm một chút thôi, tôi sẽ sớm quay lại làm việc được thôi."
Thế à? Nhìn kiểu gì cũng thấy phải nằm thêm một tháng nữa, đúng là nghị lực tràn trề thật.
"Đừng có quá sức. Đã sống sót sau khi chiến đấu với con quái vật đó rồi, mà lại chết vì quá sức với cái cơ thể rệu rã này thì lãng phí lắm."
Tôi tựa vào cửa sổ phòng bệnh, để làn khói thuốc bay ra ngoài cửa sổ và tán gẫu với cậu ta đủ thứ chuyện.
Khen ngợi cậu ta vì đã bảo vệ các đồng đội khác, kể chuyện tôi sắp đến thăm Linh Miêu của mười hai vị kỵ sĩ, hay hỏi xem cậu ta có thể đi theo khi tôi trở về Đế quốc sau ít ngày nữa không. Đại loại là những chuyện như vậy.
Ngay cả sau khi một điếu thuốc đã cháy thành tro tàn, cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục. Chúng tôi tán gẫu từ những chuyện mang tính xây dựng như lịch trình sắp tới cho đến cả những chuyện đời thường nhạt nhẽo.
Vì tôi đến thăm bệnh hơi muộn nên nếu rời đi ngay thì lương tâm cũng thấy hơi cắn rứt.
"…Tư tế Betania sao?"
"Ừ. Cô ta rốt cuộc là hạng người gì thế? Tôi bảo dời việc dạy giáo lý sang lúc khác, thế là cô ta đột nhiên tự quất roi vào lưng mình luôn. Làm tôi giật cả mình."
Nhờ vậy mà dạo này tôi lâm vào cảnh phải học giáo lý đều đặn dù chẳng muốn chút nào.
Cũng may là cô ta không bắt tôi làm bài kiểm tra xem có thuộc bài không. Cứ nghe rồi để ngoài tai là được.
Cô ta nói gì nhỉ. Giáo lý quan trọng là phải đón nhận bằng trái tim, nên không cần ép mình phải học thuộc, chỉ cần biết qua là đủ rồi?
"Đó là một nữ tư tế khổ hạnh của giáo hội chúng tôi. Những người không thể phụng sự Astraea đại nhân bằng cách diệt trừ cái ác như các thánh hiệp sĩ, sẽ chọn cách tự quất roi vào xác thịt mình để thanh tẩy, nhằm chứng minh sự thành kính đối với ngài."
Nói trắng ra thì đó là một cách để gây ấn tượng với Nữ thần chứ gì. Tôi thấy có nhất thiết phải làm đến mức đó không cơ chứ.
Những người tôn giáo đúng là cực đoan thật.
"Nhân tiện, ngài Hashal. Lúc chiến đấu với cánh tay của ác thần, nhát chém cuối cùng mà ngài đã thể hiện là gì vậy?"
Trong lúc tán gẫu, Seilon đã hỏi tôi về Thiên Không Trảm.
Mà thực ra, dạo này bất cứ ai gặp tôi cũng đều hỏi chuyện đó cả. Chắc hẳn đó là một điều vô cùng kinh ngạc rồi.
"Chà, nói sao nhỉ… Chính tôi cũng không hoàn toàn hiểu rõ nhát chém đó khi tung ra."
Có thể nói là tình huống ngàn cân treo sợi tóc đã giúp tôi bộc phát ra sức mạnh vượt quá năng lực của mình. Lý do tôi suy yếu đến mức suýt chết ngay sau khi vung kiếm có lẽ cũng là vì kỹ thuật đó.
Dù sao thì, tôi cũng đã giải thích cho Seilon về nguyên lý của Thiên Không Trảm theo suy đoán của mình.
Xét cho cùng thì đó là bí kỹ trong các bí kỹ, nhưng Seilon không phải hạng người đi rêu rao điểm yếu của tôi cho người khác biết, nên nói cho cậu ta chắc cũng không vấn đề gì.
"Đầu tiên, tuyệt kỹ mà tôi có được khi bước vào cảnh giới Anh hùng là sức mạnh nén thời gian."
Chính xác hơn là sức mạnh tiến vào một thế giới nơi thời gian bị nén lại. Anh hùng tự sự thường phi logic một cách kỳ lạ, nhưng đây là một sức mạnh kỳ quái đến mức có thể xếp vào hàng top đầu.
"Nén… thời gian sao…?"
Seilon hơi nhíu mày như thể không hiểu tôi đang nói gì.
Với kiến thức thông thường của cậu ta, khái niệm thời gian có thể bị nén lại chắc hẳn chẳng khác nào một câu chuyện trên mây.
"Nghĩa là, nếu tôi mất 2 giây để vung kiếm chém đầu kẻ địch, thì đây là kỹ thuật nén kết quả đó lại và thực hiện trong vòng 1 giây. Đứng từ góc độ kẻ địch, uy lực hay khí thế của đòn tấn công vẫn giữ nguyên nhưng tốc độ lại nhanh lên gấp mấy lần. Thỉnh thoảng đòn tấn công của tôi nhanh một cách bất thường đúng không? Chính là nó đấy."
Nói cách khác là uy lực thực tế chẳng khác gì đòn tấn công bình thường của tôi… nhưng dù sao thì chuyện đó cũng không thành vấn đề.
Vì nếu tôi thực sự dồn hết sức tung ra một đòn, tôi có thể bẻ gãy cả True Silver Sword, nên dù Anh hùng tự sự không tăng lực tấn công thì tôi cũng không lo thiếu sức mạnh.
"…Thật đáng kinh ngạc. Hiệu quả trông có vẻ đơn giản nhưng nguyên lý cốt lõi chẳng phải còn thâm sâu hơn cả quyền năng sao."
"Vậy sao? Tôi lại thấy quyền năng thú vị hơn đấy. Dù sao thì, tôi có thể nén thời gian, và thanh Durandal tôi sở hữu mang theo quyền năng chém đôi không gian vì nó là thần vật. Dù điều kiện hơi khắt khe nên không thể dùng thường xuyên được."
Thực ra tôi mới chỉ dùng được hai lần thôi.
So với việc tìm kẻ địch đáp ứng đủ điều kiện, chẳng phải việc tìm cách giải trừ phong ấn trên thanh kiếm sẽ dễ dàng hơn sao?
"Nhát chém đã chém đôi cánh tay của ác thần cùng với bầu trời… Nghịch Thiên (㔏天) là một đòn tấn công kết hợp giữa việc bắt chước quyền năng chém không gian bằng sức mạnh của tôi, cộng thêm sức mạnh nén thời gian nữa…… chắc là vậy. Có lẽ thế."
Trong thế giới nơi thời gian bị nén lại, nếu chém đôi không gian thì ở thế giới thực, phạm vi không gian bị chém sẽ rộng hơn gấp mấy lần.
Đó chỉ là suy đoán dựa trên trực giác và kinh nghiệm nên khá mơ hồ, nhưng ngoài cách đó ra, chính tôi cũng khó lòng giải thích được hiện tượng đó.
"…Tôi không hiểu rõ lắm nhưng quả là một kỹ thuật vĩ đại."
Seilon gật đầu với vẻ mặt như thể chỉ số thông minh vừa bị sụt giảm nghiêm trọng.
Vẻ mặt đó cho thấy cậu ta hoàn toàn không hiểu tôi đang nói gì, chỉ lờ mờ nhận ra đó là một kỹ thuật vô cùng thâm sâu mà thôi.
"Dù sao thì giờ tôi cũng không dùng được đâu. Lúc đó dùng xong tôi cũng suýt chết mà."
Tôi cũng thấy mình sống sót được đúng là kỳ tích. Nếu việc điều trị chậm trễ một chút thôi chắc tôi đã chết rồi nhỉ?
Nhớ lại cảm giác kiệt sức lúc đó… tôi cũng nghi ngờ không biết liệu đó có thực sự là mức độ có thể hồi phục chỉ bằng phép trị liệu của tư tế hay không nữa.
Chúng tôi đã tán gẫu được khoảng một tiếng đồng hồ. Vì không còn chuyện gì để nói nữa nên tôi chào tạm biệt Seilon và rời khỏi phòng bệnh.
"Ngài Median. Chuyến thăm bệnh đã kết thúc tốt đẹp chứ?"
Ở hành lang cách cửa phòng bệnh một đoạn, một thanh niên mặc áo tư tế đang đứng đó như thể đang đợi tôi.
À không, thấy tôi vừa ra đã bắt chuyện ngay thì chắc chắn là đang đợi rồi.
Việc nghe lén cuộc trò chuyện giữa tôi và Seilon xét theo khía cạnh nào đó là một hành động vô cùng khiếm nhã, nên có vẻ như cậu ta đã cố tình đứng cách ra một đoạn nhất định.
"Kết thúc tốt đẹp rồi… Cậu có việc gì cần gặp tôi sao?"
"Hồng y đại nhân muốn được gặp ngài Median. Tất nhiên nếu ngài có việc bận thì có thể từ chối cũng không sao…."
À. Nghĩ lại thì, đáng lẽ tôi phải gặp Hồng y Ernritter trước khi gặp Seilon mới đúng nhỉ. Vì khi đến thăm một tổ chức khác, việc tìm gặp cấp trên trước là phép lịch sự tối thiểu mà.
Mà thôi… chắc không sao đâu. Từ bao giờ tôi lại là kẻ tuân thủ lễ nghi một cách triệt để như vậy chứ.
Vả lại, nhờ có Lacy mà giờ đây chức vụ của tôi chẳng phải còn cao hơn cả Hồng y sao?
Hồng y Ernritter chắc cũng biết rõ điều đó nên mới nói khéo rằng nếu bận thì không cần đến cũng được.
"Ngài định thế nào ạ?"
"Thì đi gặp thôi. Ông ấy đang đợi ở đâu?"
"Mời ngài đi theo tôi. Tôi sẽ dẫn ngài đến văn phòng của Hồng y đại nhân."
Vị tư tế cúi chào cung kính rồi bước đi dẫn đường.
Tôi đi sau cậu ta khoảng hai bước, hồi tưởng lại ấn tượng về Ernritter mà tôi từng gặp một lần trước đây. Hình như là ở buổi điều trần của Lacy thì phải. Một gương mặt trông có vẻ vô cùng cổ hủ và khó tính.
Lúc đó ông ta đang ở vị trí đối địch với Lacy nên chuyện đó cũng là đương nhiên thôi.
"Ngài Median. Chào mừng ngài đã đến thăm trái tim của Giáo hội Astraea. Tôi là Ernritter Zeissus."
Khác với ấn tượng ban đầu trong ký ức, Hồng y Ernritter mà tôi đối mặt sau một thời gian dài lại mang một vẻ mặt niềm nở như thể một người ông đang gặp lại cô cháu gái sau một năm xa cách.
"Cảm ơn vì sự đón tiếp nồng hậu. Tôi là Hashal của gia tộc Median. Dù chắc là ngài đã biết rồi."
Đầu tiên tôi chào hỏi với thái độ lịch sự. Vì nếu không có sự giúp đỡ của con người này thì đã có không ít chuyện lâm vào cảnh khốn đốn, nên tôi chẳng có lý do gì để tạo ấn tượng xấu cả.
Dù cũng có vài chuyện khiến tôi thấy hơi cắn rứt lương tâm.
"Được đón tiếp Anh hùng của Arbil, quả là một trải nghiệm vinh dự đối với tôi ở cái tuổi xế chiều này."
"Ngài quá khen rồi. Đó đâu phải là công trạng của riêng mình tôi. Đó là nhờ sự trợ giúp của rất nhiều người, bao gồm cả ngài Seilon. Đặc biệt, ngài Seilon đã giúp đỡ tôi rất nhiều."
Trong lúc chúng tôi trao đổi những lời hỏi thăm xã giao và ngồi xuống ghế sofa trong văn phòng, vị tư tế dẫn đường cho tôi đã cung kính chào rồi đóng cửa rời đi.
Tôi và Ernritter uống trà hồng trà đặt trên bàn, đợi cho đến khi tiếng bước chân của vị tư tế hoàn toàn biến mất mới bắt đầu cuộc trò chuyện thực sự.
Từ chuyện về Seilon, việc thu dọn tàn cuộc ở Arad, cho đến chuyến đi Linh Miêu sau hai ngày nữa… và cả chuyện về Thánh Hằn của tôi.
Ernritter ngập ngừng mãi mới dám mở lời, hỏi xem liệu có thể trực tiếp xác nhận Thánh Hằn của tôi nếu không quá thất lễ hay không.
Vì đó là một yêu cầu hoàn toàn chính đáng nên tôi đã hơi kéo phần trên của áo xuống để cho ông ta xem Thánh Hằn của Astraea.
"…Ngài thấy chứ?"
Mặt tôi hơi đỏ lên. Vì vị trí của Thánh Hằn nằm ngay ở phần ngực nên cả tôi và Ernritter đều không tránh khỏi cảm giác ngượng ngùng.
"…Giờ thì ngươi cứ hở ra là phơi ngực trước mặt đàn ông như vậy sao. Hay là cởi hết ra luôn cho rồi?"
Hersella mỉa mai bằng giọng hậm hực. Xét cho cùng thì đó cũng là ngực của cô ta nên có vẻ cô ta cũng cảm thấy khó chịu và ngượng ngùng.
Nói thì hay lắm. Nếu tôi mà cởi hết ra thật thì chắc cô ta sẽ phát điên lên cho xem.
"Ý kiến hay đấy. Hay là mùa hè tôi cứ thế mà đi lại nhé?"
"Ngươi điên rồi sao? À, vốn dĩ ngươi đã là một kẻ nửa điên nửa tỉnh rồi mà. Nếu chịu đựng được thì cứ thử xem."
…Đúng là chuyện không thể chịu đựng nổi thật.
Đó chỉ là lời tôi nói khích lại Hersella thôi, chứ tôi chẳng hề có ý định làm vậy. Vì như thế thì không chỉ là dã man mà còn trở thành một kẻ biến thái thích phơi bày cơ thể mất.
Ngay cả bây giờ tôi đã phải chịu đựng đủ loại ánh mắt ngượng ngùng rồi, nếu còn cởi hết ra đi lại thì người ta sẽ nhìn tôi bằng con mắt gì đây.
"Ôi… Astraea đại nhân…!"
Ngay khi nhìn thấy Thánh Hằn của tôi, Ernritter dường như đã quên sạch cảm giác ngượng ngùng, ông ta rơi nước mắt vì xúc động và dâng lời cầu nguyện cảm tạ lên Nữ thần. Tôi thở dài trong lòng và kéo phần áo đang hạ xuống lên lại.
Kể từ đó, Ernritter gọi tôi là "Astika" và tỏ thái độ cực kỳ cung kính.
…Thú thật là tôi hơi bất ngờ. Dù tôi có Thánh Hằn đi chăng nữa thì cho đến vài ngày trước, tôi vẫn là cấp dưới của Hồng y, nên tôi cứ ngỡ ông ta sẽ giữ thái độ của bề trên như trước đây. Nhưng không những không làm vậy, ông ta còn dùng cả kính ngữ giống như Seilon nữa.
Chẳng lẽ ông ta khao khát có một người nhận được Thánh Hằn giáng xuống giáo hội của mình đến mức đó sao. Với một người không tôn giáo như tôi, thật khó để thấu hiểu niềm khao khát đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn