Chương 514: Chung Ngôn
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~53 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Lực lượng của chúng tôi đã bị suy yếu đáng kể.
Dù có thể chữa lành vết thương trên da thịt, nhưng không có nghĩa là sẽ hoàn phục ngay lập tức, hơn nữa tinh thần bị mài mòn bởi đau đớn và mệt mỏi cùng sức mạnh đã tiêu hao cũng không thể quay trở lại dễ dàng.
Thêm vào đó, chỉ mình Agnes thì không thể thay thế hoàn hảo sự vắng mặt của Lacy, còn Seilon thì chỉ đang cố gắng cầm cự bằng đức tin và sự quyết tâm, anh ta đã kiệt sức đến mức không thể phát động lại "Ngày Phán Xét" thêm lần nào nữa.
Ta cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Dù phép màu của Lana đã chữa lành vết thương, sự chúc phúc của Agnes đã thanh tẩy ma khí xâm nhập, và quyền năng của Durandal đang cung cấp sức sống cho cơ thể rệu rã… nhưng bộ giáp đã vỡ nát và Nghiệp lực đã tiêu hao thì không thể lấy lại được.
Dù vậy, chúng tôi vẫn tiếp tục chiến đấu. Dù mang đầy thương tích và mệt mỏi nhưng không ai lùi bước.
[G҉̨͖̜̃͐͡ừ҈̢̛͍̜͓͛m҈̨͇̄͗͒͞m҈̨̘̲̾̕m m m m m! ҈̙̙̋͂̈́͜͝] Với vết thương sâu hoắm trên cổ và việc mất đi hồ nước đen, con ác quỷ trở nên hung tợn hơn bao giờ hết.
Không chỉ dùng cánh tay và những tia sáng, nó còn dùng toàn bộ cơ thể mình như một vũ khí để điên cuồng tấn công.
- Vù vù vù!
Cái cổ khổng lồ lao tới như một chiếc đuôi rồng. Đó là một cái cổ dày và cứng cáp hơn hẳn so với những cánh tay. Cứ như thể một gã khổng lồ to bằng ngọn núi đang cầm một đoàn tàu hỏa vung vẩy vậy.
Vừa né được cái cổ đang quét ngang mặt đất, những chiếc xương sườn há hốc như cái bẫy của cây bắt ruồi đã che lấp cả bầu trời, ập xuống phía chúng tôi.
"Né mau!"
- Rắc rắc rắc!
Những chiếc xương sườn đâm sầm xuống đất, xúc từng mảng địa tầng như những chiếc xẻng rồi đẩy vào cái hố sâu hoắm trên ngực nó. Những tảng đá khổng lồ cứ thế biến mất vào hư không.
Ta dùng lưỡi kiếm Durandal chém đứt một chiếc xương sườn của nó, rồi bị một đoạn nội tạng khổng lồ vung tới như roi quất trúng, khiến ta hộc máu văng ra xa.
"Ngài Hashal!"
Seilon vung trường kiếm chém đứt đôi đoạn nội tạng đó. Thánh quang kim sắc trên thân kiếm thiêu đốt mặt cắt, bốc lên những làn khói nghi ngút.
Ngay sau đó là một ngọn thương của Đạt nhân. Mũi thương của Nigel xoay tròn như lốc xoáy, đâm xuyên và làm nổ tung nửa còn lại.
Một đoạn nội tạng của ác quỷ bị xé toạc, phun ra những chất lỏng tanh tưởi. Tuy nhiên, nó đã kịp tung ra thêm ba bốn sợi roi nội tạng khác.
"Định đi đâu hả!"
Dù máu vẫn đang chảy dài nơi khóe miệng, ta vẫn bật dậy, dùng Durandal chém đứt một sợi nội tạng và dùng tay trái tóm chặt lấy một sợi khác để cầm cự. Hai sợi còn lại ta phó mặc cho đồng đội.
"Chút này thì đã là gì…!"
Nigel nhảy vọt lên cao né tránh những xúc tu nội tạng. Một ngọn thương ném ra khi cô xoay người giữa không trung. Mũi thương mang theo toàn bộ lực chân của cô lao đi như một chiếc nêm, găm chặt nội tạng của ác quỷ xuống mặt đất.
"Hỡi Astraea, xin hãy ban cho con thêm chút sức mạnh để có thể cầm cự lâu hơn nữa…!"
Seilon đứng cạnh bảo vệ Agnes, phát động bức tường Thánh quang để ngăn chặn những sợi roi nội tạng.
Agnes cũng vung Nguyệt Quang Chi Nhận bằng tay phải để phóng ra kiếm khí, đồng thời tay trái triển khai bức tường Thánh quang để hỗ trợ phòng thủ.
- Choảng!
Hai lớp rào chắn bị sợi roi va chạm rồi vỡ tan, nội tạng bị trúng kiếm khí của Agnes cũng bị xẻ dọc, phun ra dịch cơ thể.
Dù vậy, những sợi roi nội tạng vẫn không ngừng tấn công. Seilon đẩy Agnes ra xa, rồi vung thanh kiếm hoàng kim về phía sợi nội tạng đã tiến sát ngay trước mắt.
- Bộp!
Thánh quang kim sắc chỉ trụ được khoảng hai giây rồi bị sức mạnh đó đánh văng đi.
"Khụ…!"
Seilon bị hất văng xa hơn mười mét, lăn lộn trên đống đổ nát, để lại một vệt máu dài.
"Ngài Seilon…! Hỡi Menes, xin hãy ban cho chúng con sự gia hộ của trăng khuyết!"
Nhờ sự bảo vệ của Seilon mà thoát khỏi phạm vi tấn công, Agnes lập tức dùng Màn Chắn Tân Nguyệt để che chở cho anh ta, đồng thời dùng phép màu Ánh Sáng Chạng Vạng để chữa trị vết thương cho Seilon.
Trong lúc đó, Nigel, người vừa nhảy lên không trung, đã bị một xúc tu nội tạng khác quấn chặt và đang bị quật mạnh xuống đất từ phía đầu.
Với tốc độ đó, chỉ cần chạm đất là hộp sọ và toàn bộ phần thân trên của cô sẽ nổ tung.
"Nigel!"
Ta giẫm nát đoạn nội tạng đang cầm giữ rồi nhảy vọt lên, chém đứt sợi nội tạng đang quấn lấy Nigel và ôm lấy cô ấy đáp xuống đất.
"Khụ…! Thật không còn mặt mũi nào nhìn ngài, ngài Hashal…!"
Khuôn mặt Nigel nhăn nhó vì đau đớn và tự trách. Cánh tay trái của cô dường như đã gãy, bị vặn ngược lại, còn bộ giáp ngực thì móp méo nghiêm trọng, chắc hẳn xương sườn cũng đã bị tổn thương.
"Sống sót là tốt rồi!"
Ta trả lời ngắn gọn rồi lại lao đi.
Không có thời gian để nói nhiều. Con ác quỷ, kẻ cũng đang mang đầy thương tích giống như chúng tôi, giờ đây đang hoàn toàn phát điên.
[Ȩ̷̖͆͑͝ḽ̵͈̆͢͠f̶̡̰͋̏͠ǐ̴̱̖̿͢͞n̸̡̮͑͠ͅe̴̳̮͑͢͞l̶̨̤̂̓͝l̷̡͙̾̀͞! Ą̵̣̫̇͑̃͠s̶̛͖̈́̌͢ț̴̨̚͝r҈̡̝͖҇̄͐̚a̶̢̰҇̇̆é̴͈͜͞ȃ̸͎͙͢͡! ̸̨̠́̆͋͝! M̴̨͎̗͛̂̕ē҉̢̦̐̋͆͠n҉̧͔̳̳҇̆͑̓ë̸̢̟̝̬͡s̶̡̟̘̠̀̋͠ŝ̷̛͇̖̑͢-! ҉̳̞̂̈͢͞! ҉̧̱҇̎] Con ác quỷ gào thét bằng những giọng nói không thể hiểu nổi.
Mỗi khi những con mắt chi chít trên người nó lóe sáng, những cái hố đen lại hình thành giữa hư không, phun ra cơn mưa tên ma khí.
Đó là đòn oanh tạc mô phỏng theo phép màu Đoạn Tội Chi Quang mà Seilon đã sử dụng.
Nguyệt Quang Chi Nhận của Agnes chém vào mắt con ác quỷ, còn Seilon thì cố gắng dùng Đoạn Tội Chi Quang đã yếu đi rõ rệt để hóa giải, nhưng lực bất tòng tâm.
"Á҉̨̛͖̟̏a҉̡͓̘̾̃̕a҉̡̫͖͗̈͠ͅa a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a bệ hạ!"
Thêm vào đó, hai cái đầu trên cổ ác quỷ thốt ra những tiếng kêu tuyệt vọng bằng giọng người. Có lẽ đó là một loại quyền năng nào đó ẩn chứa trong tiếng thét, mỗi khi nghe thấy, tâm trí ta lại choáng váng và tinh thần bị lung lay.
Mỗi khi ta khựng lại dù chỉ một khoảnh khắc, những đòn tấn công tập trung của nó lại ập đến ngay lập tức.
Những lúc đó, ta buộc phải phát động Nghịch Thiên để né tránh và phản công, còn Seilon hay Agnes thì phải triển khai phòng màng chắn, chấp nhận chịu tổn thương để ngăn chặn.
Sức mạnh của con ác quỷ dường như cũng không phải là vô hạn, những đòn tấn công sau này đã yếu đi rõ rệt so với lúc đầu… nhưng dù vậy, nó vẫn cực kỳ nguy hiểm. Dù Leonor, người vừa hộ tống Lacy đi, đã quay lại tiếp ứng nhưng tình hình chiến sự vẫn không có nhiều thay đổi.
Chúng tôi đã chiến đấu kiên cường với những vết thương chồng chất trên cơ thể vốn đã tan nát.
"Vẫn chưa, vẫn chưa thể gục ngã được…!"
"Khụ…! Hỡi Astraea, con xin dâng hiến thân xác này cho Người…!"
Seilon bắt đầu thiêu đốt sinh mạng của mình để đẩy cao Thánh quang, còn Nigel và Leonor thì nghiến răng cử động chân tay đang run rẩy để cầm cự.
Né tránh rồi lại né tránh những đòn tấn công của nó, bằng mọi giá chúng tôi phải thâm nhập vào bên trong để chém đứt những xúc tu nội tạng tạo nên phần thân dưới của nó.
Sau một cuộc tử chiến thảm khốc… cuối cùng cái kết cũng đã đến.
[Chung҉̨̤̪̯͓̣̰͔̪̱̬̟͓ Ngôn҉̨̤̪̯͓̣̰͔̪̱̬̟͓] Con ác quỷ với toàn thân tơi tả, xoay người nhảy vọt lên không trung.
Trong khoảnh khắc, chúng tôi không kịp phản ứng gì. Ai có thể ngờ được cái thân hình đồ sộ đó lại có thể nhảy lên được chứ.
Và rồi, những xúc tu nội tạng tạo nên phần thân dưới của ác quỷ bung tỏa ra như một vụ nổ rồi xoay tròn như lốc xoáy. Ở bên trong đó, nó để lộ ra một viên ngọc đen tuyền như đá Opal.
Cơn bão nội tạng bao phủ trong ma khí đã quét sạch tất cả chúng tôi.
Sự tĩnh lặng bao trùm chiến trường.
Một sự im lặng báo hiệu sự kết thúc. Không còn ai có thể đứng vững trên đôi chân của mình nữa.
Seilon, người đã thiêu đốt lượng lớn sinh mệnh để triển khai bức tường hoàng kim, giờ đây đang găm chặt vào bức tường thành đổ nát với làn da nứt nẻ khắp toàn thân. Leonor mất đi cánh tay phải, còn Nigel mất đi đôi chân, cả hai đều bị vùi lấp trong đống đổ nát của thành phố.
Agnes, người được ba người họ bảo vệ, cũng đang trong tình trạng bất tỉnh với những mảnh vỡ của bộ giáp nát bét găm vào khắp cơ thể. Người duy nhất còn giữ được ý thức chỉ có ta.
"Khụ…! Oẹ!"
Ta quỳ rạp xuống đất, nôn ra mấy ngụm máu tươi đỏ thẫm. Nhìn xuống vũng máu, ta thấy lẫn lộn cả những mảnh nội tạng bị xé rách.
Tầm nhìn của ta đã bị nhuộm đen một nửa. Máu lệ không ngừng chảy ra từ hốc mắt đã bị nổ tung. Vai trái nóng rực như bị lửa đốt, và từ vai trở xuống hoàn toàn không còn cảm giác gì.
"Chết tiệt…."
Ta khó khăn ngẩng cái đầu đang run rẩy lên, dùng con mắt duy nhất còn lại nhìn chừng chừng vào con ác quỷ. Tầm nhìn lúc mờ lúc tỏ.
[G҉̭̰̉́͋͢͠ừ҉͖̍̀̀͜͠m m m m m…. ̴̨̬̊̏͡ͅ] Con quái vật đang lơ lửng với những xúc tu nội tạng xòe rộng. Xung quanh viên ngọc đen hình thoi, những vòng tròn ký tự kỳ quái đang xoay tròn.
Ta có thể cảm nhận được đó chính là bộ phận giống như trái tim của nó, nhưng giờ đây ta chẳng còn chút sức lực nào để nhắm vào đó nữa.
"Khụ…!"
Lại một lần nữa ta nôn ra máu.
Vết thương chí mạng giáng xuống cơ thể vốn đã chạm tới giới hạn. Lạnh lẽo, chóng mặt và nóng rực. Ý thức của ta dường như cũng sắp tan biến.
Trong đầu ta, Hersella đang hét lên điều gì đó nhưng ta đã không còn nghe rõ nữa.
Thất bại.
Hai chữ quá ngắn ngủi nhưng lại nặng nề vô cùng đang đè nặng lên ta.
Phải. Ngay từ đầu đây đã là một trận chiến có tỉ lệ thắng rất thấp. Kẻ thù mạnh hơn chúng ta, và khả năng chiến thắng là không cao. Vì vậy, tình cảnh hiện tại suy cho cùng cũng chỉ là điều tất yếu phải xảy ra mà thôi.
Dù đã nỗ lực vượt quá khả năng vốn có và gây ra nhiều vết thương cho nó… nhưng cũng chỉ đến đây thôi.
Chúng tôi đã thua.
Tàn khốc, nhưng đó là sự thật không thể phủ nhận.
Chính vì vậy, ta phủ nhận nó.
"Ư… ư ư ư…!"
Ta nghiến chặt răng, máu chảy đầm đìa khắp người, dùng cánh tay duy nhất còn lại nắm chặt thanh trường kiếm hoàng kim và gượng dậy.
Ta không thể chấp nhận được.
Không thể chấp nhận.
Sứ mệnh và quyết tâm, sự bướng bỉnh và tuyệt vọng đã vực ta đứng dậy.
Nếu thất bại ở đây, nếu bỏ chạy ở đây, con quái vật đó sẽ giết sạch tất cả mọi người trong thành phố này. Không, nó sẽ không dừng lại ở đó mà còn tiến xa hơn để giết hại tất cả mọi người trên đất nước này.
Dù sớm muộn gì nó cũng sẽ bị thảo phạt, nhưng trong thời gian đó sẽ có biết bao nhiêu người phải mất mạng? Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ khiến ta nghiến răng vì tương lai thảm khốc đó.
Hơn nữa, ngay cả khi thảo phạt thành công theo cách đó, thì sau đó sẽ ra sao?
Con ác quỷ này không phải là kết thúc mà chỉ là sự khởi đầu. Thế giới sẽ ngày càng trở nên hiểm độc và tàn bạo hơn. Vì đây vốn là một thế giới như vậy.
Ngược lại, mỗi khi phải chịu đựng những tổn thất to lớn, lực lượng của nhân loại sẽ ngày càng yếu đi. Cách duy nhất để lấp đầy khoảng trống của những người đã khuất là thời gian, nhưng thời gian sẽ không đứng về phía chúng ta.
Cuối cùng, một ngày nào đó chúng ta sẽ không thể chống chọi nổi kẻ thù và phải đối mặt với sự diệt vong. Một sự diệt vong thảm khốc sẽ quét sạch tất cả chúng ta.
Vì vậy ta phải bảo vệ.
Trong một thế giới mà tất cả đồng đội đều đã mất, một mình ta cầm cự thì cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.
Vì muốn bảo vệ nên ta chiến đấu, vì phải bảo vệ nên ta chiến đấu.
Cả hai đều là những lý do quá đủ để một kẻ với cơ thể đang chết dần đi có thể đối đầu với tai họa, chẳng phải sao?
"Phải…. Vì vậy nên…."
Ta dùng hai chân đang run rẩy đứng vững trên mặt đất, giơ cao thanh Durandal trong tay phải lên.
"Vì ta muốn mọi người được sống…."
Ta trừng mắt nhìn con ác quỷ đang quay lại nhìn mình bằng con mắt duy nhất. Khoảng cách đã trở nên quá xa. Việc tiếp cận là không thể. Bởi vì chỉ cần nhấc chân khỏi mặt đất là ta sẽ ngã gục ngay lập tức.
Ý thức mờ dần và dòng suy nghĩ bắt đầu đứt đoạn. Ta đã quên mất mình đang làm gì.
…Không sao cả. Dù ngừng suy nghĩ và quên đi mục đích, nhưng cái nêm đã đóng sâu vào linh hồn sẽ không bao giờ biến mất.
"Vì vậy…. Ta sẽ……."
Niềm tin đóng sâu vào cội nguồn của trái tim dẫn dắt cơ thể đã hỏng hóc.
Ánh sáng hoàng kim trên thân kiếm càng lúc càng đậm nét.
Tầm nhìn tối sầm lại.
Trong bóng tối không nhìn thấy gì, ta vung kiếm về phía mặt đất.
Một nhát chém nén chặt thời gian. Một kỹ nghệ chém đứt không gian. Ký ức khắc sâu trong linh hồn đã dồn vào mũi kiếm.
Thanh kiếm của lời thề bùng cháy trong ánh vàng rực rỡ—
"…Phải bảo vệ chứ."
Ta đã chém đứt bầu trời.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn