Chương 224: 225
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~48 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Hắn thốt lên bằng giọng thảng thốt như người mất hồn:
"Cùng làm sao?"
"Phải."
"…Được thôi. Thật tuyệt."
Hắn mỉm cười, tiến lại gần tôi với đôi mắt vằn lên những tia cuồng loạn.
"Làm vậy là tôi có thể mở lòng cậu sao? Đây là lần đầu tiên cậu chủ động thể hiện sự quan tâm đến tôi đấy."
"Không phải tôi quan tâm đến thuốc sao. …Mỗi khi đầu óc trì trệ, tôi thường dùng morphine trước khi đi ngủ, nhưng cũng chán rồi nên đang tìm xem có loại thuốc ma pháp nào mới không."
Tôi nhìn quanh các lọ thuốc khác và lẩm bẩm:
"Dù dạo này vì có ngươi nên tôi chẳng làm ăn gì được."
"À~" Hắn cười, đôi mắt dần mất đi tiêu điểm, chậm rãi tiếp lời:
"…Đừng lo. Cậu sợ ảo tưởng của tôi sẽ sụp đổ sao? Tôi yêu mọi thứ ở cậu. Dù cậu có trở thành Cựu nhân loại, hay ngay ngày mai cậu biến thành một ông lão 180 tuổi, tôi vẫn thấy ổn."
"Nhưng tôi không thấy ổn."
Hắn dường như chẳng còn bận tâm đến lời tôi nói. Hắn đắm chìm vào những cảm xúc riêng tư và chỉ nói những gì mình muốn.
"Thuốc sao. Tôi cứ ngỡ Nikolaus đó sẽ xem mấy thứ này chẳng là gì, ai ngờ ngài ấy lại biết cảm thấy tội lỗi vì sự nghiện ngập sao…? Ha ha ha! Nhưng thật bất ngờ đấy. Ngài Nikolaus mà lại dùng thuốc… Ừm…. Ngài Nikolaus Ernst đại danh đỉnh đỉnh mà lại dùng thuốc sao? Không thể tin nổi…. Tin tức này còn khiến tôi thỏa mãn hơn cả việc nhìn Nikolaus Ernst lừa gạt mọi người để hoạt động trong đội tuyển trường trung học."
"Ngươi đừng có đi rêu rao khắp nơi đấy."
"Tất nhiên rồi. Tại sao tôi phải làm thế chứ? Chúng ta vừa có thêm một bí mật mới mà chỉ tôi và cậu biết thôi mà?"
Hắn trả lời với đôi mắt sáng rực.
Tôi khẽ cắn vào môi trong rồi nói:
"Vậy thì làm ngay bây giờ đi."
"A, không được."
Không được?
Thấy tôi đứng thẫn thờ nhìn, hắn vừa nửa ôm lấy tôi vừa nói:
"Lần sau. Lần tới gặp nhau hãy làm."
"…Tại sao? Bây giờ tôi muốn thử luôn."
"Ngày mai thì sao? Hoặc ngày kia? Hãy cứ nghĩ về tôi và chờ đợi cho đến ngày kia nhé."
Đồng tử của hắn rung lên bần bật.
Đôi mắt hắn tràn đầy ý định tận dụng triệt để cơ hội này. Vì đã biết chủ đề nào khiến tôi có phản ứng, hắn chắc chắn muốn dùng nó làm mồi nhử để khiến tôi phải đếm từng ngày chờ đợi giây phút được gặp hắn.
Thậm chí, tôi còn thoáng đọc được sự lo lắng thấp thỏm vì sợ không nhận được câu trả lời đồng ý từ tôi.
Tôi khẽ kéo hắn lại gần và cúi đầu:
"Hôm nay không được sao?"
"……."
Hắn nhìn chằm chằm vào tôi rồi đáp:
"Lần sau. Càng chờ đợi lâu thì cảm giác sẽ càng tuyệt vời hơn đấy."
Đó là một sự từ chối kiên quyết, dù biểu cảm vẫn phơi bày tất cả như thường lệ.
Ta đã thấy rõ ý chí muốn tận dụng triệt để con mồi một khi đã nắm được thóp của ngươi rồi.
Dù sao thì thời hạn kết thúc đề nghị tăng 12 điểm thiện cảm với Eszett cũng sắp đến.
Dù không chắc có thể lấp đầy cả 5 điểm hay không, nhưng hôm nay và ngày mai là những ngày cần thiết để thân thiết hơn với các thành viên trong đội, nên hắn có lùi lịch trình lại thế nào thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
"…Được thôi."
Tôi cười xã giao rồi di chuyển sang bên cạnh.
Từ đó trở đi, tôi phớt lờ hắn, bắt đầu cầm từng lọ nhỏ và bình thuốc lên xem. Đến câu hỏi thứ ba hay thứ tư về công dụng, hắn chẳng buồn trả lời mà cứ lẩm bẩm:
"Cùng dùng thuốc sao…."
"……."
Chứ ngươi muốn cái gì nữa?
Tôi cười đáp lại:
"Nếu cứ nghĩ về nó mãi thì làm luôn bây giờ đi."
"…Cùng làm sao. Sao cậu có thể nói với tôi những lời như thế? Tôi lại phải tự tay trì hoãn cơ hội được dùng thuốc cùng cậu sao! Không, thực ra nếu cậu cũng có cùng tâm ý với tôi thì tôi đã chẳng phải làm thế này làm gì."
Từ nãy đến giờ hắn cứ luyên thuyên một mình như một thằng điên thực thụ, tôi lắc đầu và đứng lùi ra xa hắn.
Không có loại tân dược nào đặc biệt cả. Chỉ là thuốc ma pháp giúp rút máu nhanh hơn, thuốc giúp duy trì ma pháp thề ước khi còn trong máu, v. v… Toàn là những loại thuốc mà nếu muốn, nhà Wittelsbach hoàn toàn có thể chế tạo được.
'…Không, đúng hơn là việc họ có thể chế tạo được những thứ ngang tầm với nhà Wittelsbach mới thật đáng kinh ngạc.'
Mà có khi những loại thuốc quan trọng nhất hắn đã không để ở nhà cũng nên.
Tôi nhẩm lại các nhãn thuốc và công dụng vừa đọc, rồi đi ra ngoài, tự tiện tham quan nhà hắn. Nếu hắn tỏ vẻ khó chịu thì tôi sẽ lịch sự dừng lại, nhưng hắn chỉ đứng đó với đôi mắt sáng rực.
Dinh thự rộng lớn và lộng lẫy.
Nó lớn hơn nhiều so với biệt thự ở thủ đô của nhà Wittelsbach mà tôi đang mượn dùng, chắc là vì đây là nơi ở thực tế chứ không phải biệt thự nghỉ dưỡng.
"Cậu thích ở bên ngoài hơn bên trong nhỉ."
Sau khi tham quan xong, tôi ngồi xuống chiếc ghế dài trước hồ nước, hắn cũng đi theo rồi ngồi xuống cạnh bên.
Cơn gió rạng đông mát lạnh thổi qua. Ánh đèn ma lực đặt rải rác trong khuôn viên dinh thự tỏa sáng dịu nhẹ, làm nổi bật khung cảnh xung quanh.
"Vì nó thoải mái mà."
Chứ không thì tại sao người ta lại cứ phải vào rừng hay ra công viên làm gì.
Trước khi bị kẻ bám đuôi đeo bám, mỗi khi có thời gian rảnh, tôi đều nghỉ ngơi trong vườn hoa và sân vườn của dinh thự Wittelsbach. Thỉnh thoảng cũng phải ngửi mùi cây cỏ chút chứ.
Và quan trọng nhất, so với bên trong thì bên ngoài dễ bề xoay xở hơn nếu có chuyện gì cần phải đánh nhau xảy ra.
Sau đó, hắn im lặng một hồi lâu.
Khoảng 10 phút trôi qua, hắn nhìn chăm chằm vào mặt tôi rồi lẩm bẩm:
"Dù nhìn thế nào đi nữa, mắt màu hồng vẫn là tuyệt nhất đối với cậu."
Lúc nãy tôi đã đi lại với đôi mắt đổi sang màu xanh. Ở thế giới Pleroma mà vác đôi mắt hồng đi lung tung thì chẳng khác nào quảng cáo rằng "đến bắt ta đi".
"Vậy sao."
"Tất nhiên mắt xanh cũng rất tuyệt. Dù đối với chúng tôi đó là một màu sắc khá ám ảnh. Đặc biệt, màu cờ và băng tay của đội chuyên trách Ngài Nikolaus là màu xanh. Cậu biết tại sao không? Vì trên khuôn mặt chỉ thấy mỗi đôi mắt thôi, nên khi nhận diện cậu, đương nhiên điều gì sẽ hiện lên đầu tiên chứ?"
"Ồ, thật vinh hạnh khi được khắc sâu ấn tượng đến mức đó."
Thú vị đấy.
Tôi nghĩ vậy rồi đặt một câu hỏi khác:
"Đội chuyên trách của ta thường làm gì?"
"Truy dấu vị trí của cậu. Nỗ lực cài cắm gián điệp vào Vương quốc Bayern. Gần đây chúng tôi cũng đang tập trung vào cả Berlin nữa."
"Giống như việc ngươi biết thân phận của ta, những người đó cũng biết ta chứ?"
"……."
Hắn vẫn giữ nguyên nụ cười đó nhìn tôi và chớp mắt. Rồi hắn cười rạng rỡ.
"Làm gì có chuyện đó chứ. Nếu vậy thì… Ha ha ha…. Tôi sẽ có quá nhiều kẻ thù mất?"
Đúng như dự đoán.
Dù đúng như dự đoán nhưng tôi không ngờ hắn lại trả lời thành thật như vậy.
Tôi vuốt cằm hỏi:
"Ngươi biết thân phận của ta từ đâu?"
"Có cách. Có cách để biết."
Hắn kết thúc câu nói một cách gãy gọn rồi lại nhìn sâu vào mắt tôi.
Có vẻ như mối quan tâm của hắn là đôi mắt của tôi hơn là bất kỳ cuộc trò chuyện nào khác.
'Nếu đào sâu quá hắn sẽ không trả lời. Đằng nào lần sau gặp mặt cũng sẽ dùng thuốc, nên chờ đến lúc đó cũng không tệ….'
"Dù nhìn thế nào cũng thấy thật kỳ diệu. Sao cậu có thể sinh ra với đôi mắt màu hồng được nhỉ? Mắt người mà lại có thể giống mắt thỏ sao…."
"……."
Đúng là lời lẽ của kẻ vừa gặp mặt đã xông vào hỏi xấc xược: 'Cảm giác sở hữu màu sắc độc nhất vô nhị là thế nào?'.
"Ta vốn không trông chờ ngươi sẽ nói được lời nào tử tế, nhưng nó còn xúc phạm một cách gây sốc hơn ta tưởng đấy."
"Đó là lời khen mà?"
"Thế quái nào mà đó lại là lời khen được? Ngươi đùa ta à?"
Chắc chắn tôi không sinh ra đã như thế này, nhưng tôi cũng chẳng muốn cho hắn biết sự thật đó làm gì. Thay vào đó, tôi thoáng nảy sinh ý định muốn đính chính lại cái sự so sánh sai lệch của hắn.
'Thôi bỏ đi…. Chẳng buồn nói nữa.'
Dù đã lên lịch dùng thuốc với hắn, nhưng tôi không thể chỉ dành thời gian còn lại cho những cuộc đối thoại như thế này. Hắn muốn đóng giả người yêu của tôi nên muốn tán gẫu những chuyện vô thưởng vô phạt, nhưng tôi thì không.
Tôi hồi tưởng lại cuộc trò chuyện lúc nãy với hắn.
Có lẽ hỏi gì hắn cũng sẽ không trả lời đâu. Vậy nên, tốt hơn là hỏi sâu hơn về những câu chuyện mà hắn đã tự miệng tuôn ra.
"Ta hỏi một câu thôi."
"Vâng! Chuyện gì thế ạ?"
"'Chúa mà các ngươi tìm kiếm' và 'Sứ giả của giao ước' là cùng một thực thể. Còn 'Sứ giả của Ta' lại là một người khác."
Chúa tể vạn quân phán: Này, Ta sẽ sai sứ giả của Ta đi, người ấy sẽ chuẩn bị đường trước mặt Ta; và Chúa mà các ngươi tìm kiếm sẽ thình lình vào trong đền thờ Ngài, tức là sứ giả của giao ước mà các ngươi mong đợi sẽ đến.
Đó là câu hỏi về đoạn trích mà hắn đã nói lúc nãy.
Hắn dường như không ngờ tôi lại hỏi câu này nên nhìn tôi với vẻ mặt lúng túng.
"Nếu là do ngươi nghe lầm rồi truyền đạt lại thì ta có thể hiểu, nhưng Pleroma chắc chắn sẽ không phạm phải một sai lầm sơ đẳng như vậy."
"……."
"Tại sao các ngươi lại coi hai thực thể đó là khác nhau?"
Hắn đã nói 'vì Sứ giả giao ước đã đến nên chẳng bao lâu nữa Chúa sẽ ngự đến'. Cùng một thực thể mà lại chia làm hai và đến riêng lẻ, nghe thật sự rất kỳ quặc.
Sau một hồi im lặng, hắn lên tiếng:
"Bởi vì tiên tri Malachi đã diễn đạt hai thực thể đó khác nhau."
"Tạm gác lại chuyện đó là một câu văn có thể nhận ra ngay là cùng một nhân vật… Trong Kinh Thánh, nội dung thường được lặp lại để nhấn mạnh. Trong quá trình đó, cách diễn đạt có thể thay đổi. Chắc ngươi không phải không biết điều đó chứ?"
"Đó chỉ là cách diễn đạt mang tính văn học thôi."
Khi tôi chỉ mỉm cười nhìn hắn, hắn lắc đầu như thể chịu thua.
"À~ cậu tinh ý thật đấy. Lại đi chấp nhặt vào những chi tiết nhỏ nhặt đó sao? Điều quan trọng là sự thật chúng tôi sẽ được cứu rỗi, chứ không phải mấy thứ đó."
Hắn lẩm bẩm rồi trợn ngược mắt lên.
"Có phải vì chấp nhặt vào những chi tiết nhỏ nhặt mà cậu mới đi được tới tận đây không?"
Câu này dạo gần đây tôi đã nghe ai đó nói rồi thì phải. Có vẻ như mấy thằng điên luôn có những điểm tương đồng với nhau.
Tôi lắc đầu đáp:
"Ta không nghĩ nó nhỏ nhặt đâu. Cùng một chủ thể mà lại đến vào những thời điểm khác nhau, tại sao lại không thấy kỳ quặc chứ?"
"Tôi nhắc lại, nếu cứ xét nét chi li như vậy thì người chép Kinh Thánh đã không nên dùng từ đồng nghĩa để thay thế. Đó chỉ là một trò chơi chữ có thể chấp nhận được ở mức độ ước lệ thôi mà~" Bọn này sai lầm ở chỗ đã đưa một kẻ mạnh về vũ lực lên làm giáo sĩ chứ không phải một nhà thần học. Hắn nói mấy lời vô nghĩa xong bị tôi lườm cho cháy mặt, bèn băn khoăn một hồi mới mở lời:
"Khi Đấng Christ đến, người ta đã không biết Ngài là Chúa. Vậy Đấng Christ có biết bản chất của mình ngay từ trong bụng mẹ không, về chuyện này thì có nhiều ý kiến trái chiều…. Nhưng cách giải thích phổ biến hiện nay là Ngài đã nhận ra khi lớn lên. Đến đây là được rồi chứ?"
Được cái gì mà được?
Nhưng tôi chỉ im lặng. Có gặng hỏi thêm chắc cũng chẳng có câu trả lời nào tốt hơn.
'Ý là Sứ giả giao ước chỉ biết nhân tính của mình mà chưa nhận ra thần tính, phải không.'
Đúng là tà đạo, giải thích thật đặc dị.
Thần tính có lẽ sẽ theo sau đó.
Dù sao thì đây cũng không phải là thông tin gì quá mới mẻ đối với tôi.
Vì nó có nghĩa là Pleroma đã tìm được một Đấng Messiah giả—như mọi giáo phái tà đạo trên đời, chắc chắn 100% là con người chứ không bao giờ là Messiah thực sự—và hiện đang thực hiện các nghi thức chiêu hồn với hy vọng thần linh sẽ ngự vào đó.
Hoặc không, đó có thể là một cách ẩn dụ về một "gương mặt mới" đủ mạnh mẽ để cứu rỗi giáo đoàn như là vị Chúa của kỷ nguyên mới.
Nhưng tại sao lại không mới? Bọn chúng là cái tập đoàn chuyên đi nhặt xác về để hồi sinh mà. Bọn chúng luôn làm cái trò đó suốt đấy thôi.
Vấn đề rắc rối là hàng chục vạn thành viên Pleroma lại thực lòng tin vào cái cách giải thích nông cạn này và đang bắt tay vào thực hiện nó. Vì điều đó mà cho đến nay đã có quá nhiều người phải đổ máu.
Tôi chỉ thầm nghĩ rằng một ngày nào đó mình phải đặt dấu chấm hết cho những hành động quái đản của bọn chúng.
"Ai là người đã đưa ra lời tiên tri này?"
"Tôi sẽ nói cho cậu sau."
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng.
Phải rồi, "sau này" thì phải nói đấy nhé. Dù là vài ngày sau đi chăng nữa.
Hắn có vẻ chẳng quan tâm tôi đang nghĩ gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm rồi nói:
"Ước gì tôi cũng trông giống như cậu."
"Mấy giờ rồi? Nếu cứ chỉ nói những chuyện vô ích thế này thì ta sẽ về."
"Ừm, tính theo thời gian bên ngoài thì mới là 12 giờ thôi."
Mới thế thôi sao?
Mà nếu ở lại đến 5 giờ thì tính ra phải ở thêm tận 5 ngày nữa. Biết cách thời gian của bọn chúng trôi qua như thế nào khiến tôi thấy hơi ghê rợn.
Tất nhiên, ngay từ khoảnh khắc khẳng định sẽ để tôi về trước, hắn đã là một kẻ khác biệt rồi.
Đúng lúc đó, hắn nói như thể đọc được suy nghĩ của tôi:
"Nếu cậu muốn về thì tôi sẽ để cậu về. Tôi không muốn làm cậu mệt mỏi ngay ngày đầu tiên. Hơn nữa… bất cứ khi nào cậu có thể dành ra được một giờ, chúng ta có thể cùng nhau trải qua một ngày ở đây mà."
"Vẫn chưa đến 5 giờ mà?"
"Không sao. Thay vào đó, hãy thực hiện cho tôi một yêu cầu như đã nói lúc nãy."
Tôi gật đầu ra hiệu cho hắn nói. Hắn lấy từ túi áo khoác của tôi ra một lọ thuốc nhỏ bằng đốt ngón tay.
Việc cần làm đã quá rõ ràng.
"Ngươi định bắt ta uống mà thậm chí không cho ta biết đây là thuốc gì sao?"
"Là thuốc tăng cường đấy."
"……."
Đúng như tên gọi, đó là loại thuốc uống để tăng hiệu quả của thuốc ma pháp. Trước đây trong đại hội thí nghiệm thuốc ma pháp cũng đã từng sử dụng rồi.
Vì thấy tôi có vẻ chưa hoàn toàn lọt hố, hắn chắc chắn muốn tăng cường thêm tác dụng của loại thuốc tôi đã uống.
Dù sao tôi cũng đến đây với ý định hấp thụ tất cả những gì thuộc về hắn, và nếu có kết quả nguy hiểm xảy ra thì tôi có thể quay ngược thời gian, nên đây không phải là một yêu cầu quá áp lực.
Tuy nhiên, vì hắn biết tính cách của tôi, nên để diễn vai một kẻ đầy toan tính, tôi cần phải làm trái ý hắn một lần.
"Ta không muốn uống lắm. Làm sao ta tin được cái này an toàn?"
"Nếu tôi lừa cậu, tôi hứa sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu nữa."
Hắn nói với ánh mắt nghiêm nghị.
Có vẻ hắn đang tận dụng hiệu quả của loại thuốc ma pháp thề ước đã uống lúc nãy.
Thấy hắn coi việc không xuất hiện trước mặt tôi là một cái giá khá lớn, tôi thấy thật nực cười, nhưng vì câu trả lời không quan trọng nên tôi không ngần ngại nuốt luôn viên thuốc.
Không có phản ứng đào thải nào.
Thay vào đó, hơi thở của tôi bắt đầu trở nên dồn dập hơn một chút. Tiếng nắp kim loại chạm vào lọ thủy tinh vang lên thật lớn.
Bàn tay hắn chạm vào má tôi. Một giây đối diện với đôi mắt xanh ấy cảm giác như dài cả phút.
Hắn giữ mặt tôi, quan sát biểu cảm một hồi lâu rồi cười rạng rỡ.
"…Hiệu quả tốt thật đấy."
"……."
"Màu sắc khuôn mặt cậu chính là màu mắt của cậu đấy. Giờ trông cậu mới có chút giống tôi rồi."
"Cứ nhất thiết phải nói ra bằng lời sao?"
Hắn khẽ cười rồi lấy thứ gì đó từ trong chiếc túi nhỏ đang cầm.
Tương tự như thứ tôi nhận được từ Zähringen và Leo, đó là một chiếc hộp nhỏ bọc nhung. Hắn mở nắp rồi chìa ra trước mặt tôi.
"Cậu nhận chứ?"
"……."
Sau khi xác nhận đó là gì, tôi cảm thấy tương lai mù mịt. Cái này thì dù có là thuốc tăng cường cũng không thể cứu vãn nổi.
'Thằng cha này rốt cuộc đã chuẩn bị đến mức nào vậy?'
Thứ hắn chìa ra là một tạo vật. Chính xác hơn là một chiếc nhẫn.
Hắn không ngờ hôm nay sẽ gặp tôi và đã mắc bẫy của tôi, vì vậy theo lẽ thường, hắn không có thời gian để chuẩn bị thứ này.
Nghĩa là hắn đã chìm đắm trong những ảo tưởng xa vời và chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi sao?
Chắc hẳn hắn đã tin chắc rằng một ngày nào đó sẽ gặp được tôi. Tại sao chứ? Đào đâu ra cái sự tự tin không căn cứ đó vậy?
"Tôi muốn cậu sẽ nghĩ về tôi ngay cả khi không có tôi ở bên."
Hắn nói với nụ cười và đôi mắt nhìn thẳng. Ánh trăng soi rọi khuôn mặt thanh tú của hắn.
Tôi im lặng nhìn hắn hồi lâu.
'Hay là cứ tấn công lại lần nữa nhỉ.'
Dù hơi nóng đang bốc lên quanh mắt tôi, nhưng loại cảm xúc đó tôi hoàn toàn có thể dập tắt nếu nghĩ đến tương lai phía trước.
Nhưng không thể hành động hấp tấp như vậy được.
Nếu việc này khiến hắn nghĩ rằng mình đang ở thế thượng phong, nếu nó có thể khiến hắn hoàn toàn an tâm… thì cũng không phải là chuyện tệ.
"Chắc không phải chỉ mình ta đeo chứ."
Hắn trầm ngâm một lát rồi gật đầu lia lịa. Hắn tháo chiếc găng tay nhung có đăng ten ra cho tôi xem tay.
Ngay khi nhìn thấy chiếc nhẫn có thiết kế y hệt, da gà trên cánh tay tôi nổi lên rần rần.
"Phù…."
"Sao thế~"
"Sao thế cái gì?"
Chắc câu trả lời của tôi nghe hơi rợn người nên hắn tỏ vẻ hối lỗi, chỉ biết cười ngượng ngùng.
Tôi lặng lẽ nhìn xuống tạo vật đó, rồi rút chiếc nhẫn ra, đeo vào vị trí mà đại khái hắn đã tính toán.
Kích cỡ vừa khít đến mức đáng sợ, không biết hắn đã đo từ bao giờ. Tất nhiên, vì tác dụng của thuốc đang trung hòa cái sự rùng mình đó, nên tôi đã có thể kìm nén ý định tung đòn tấn công phủ đầu vào hắn.
Tôi định thở dài nhưng lại nhìn vào mặt hắn. Trái với dự đoán rằng hắn sẽ cười rạng rỡ, hắn chỉ nở một nụ cười không thể giải thích được và nhìn chằm chằm vào tay tôi. Khuôn mặt hắn mang một vẻ cuồng loạn mà tôi chưa từng thấy. Hắn chậm rãi ngẩng đầu mỉm cười. Rồi hắn lấy cây trượng ra, khẽ chạm vào chiếc nhẫn.
"Trở về rồi, cậu có thể hứa với tôi là sẽ không uống thuốc giải không?"
"Tại sao?"
"Tôi biết rất rõ cậu khi không có thuốc sẽ cực kỳ ghét tôi. Nên xin hãy hứa đi."
"…….
Cũng biết điều đấy chứ.
Nãy giờ tôi cứ luôn tỏ ra khó chịu, nhưng nếu hắn đã xuống nước như vậy thì cũng không cần phải làm mình làm mẩy thêm nữa. Cảm xúc của tôi do thuốc mang lại là thứ duy nhất mà hắn tự cho là mình đang nắm giữ lợi thế.
Tôi trả lời không cảm xúc:
"Được thôi."
Hắn mỉm cười dịu dàng rồi truyền ma lực qua cây trượng.
Trong khoảnh khắc, làn da tôi nhói lên như bị dao cắt.
"…!"
Ma lực bên trong bắt đầu can thiệp vào ma lực trên tay tôi.
Đây là món đồ hoạt động theo cơ chế tương tự như tạo vật mà Leo đã tặng. Ngược lại, ma lực trong tạo vật của Leo được kết nối với lõi trong cơ thể tôi—chắc là vì hắn đã lấy ma lực của tôi để tạo ra nó—nhưng tạo vật này lại không kết nối với lõi.
Theo nghĩa đó, tôi nghĩ việc tháo gỡ nó sẽ dễ dàng hơn nhiều. Vấn đề là….
Tôi rút chiếc nhẫn ra.
Dòng chữ khắc bên trong chiếc nhẫn vẫn còn in hằn trên ngón tay tôi.
[Totus tuus ego sum et omnia mea tua sunt][note100632] Nó được viết ngược như thể soi qua gương, nhưng tôi vẫn có thể đọc được.
Chắc hẳn ma lực của chiếc nhẫn sẽ cảm nhận được ma lực của thuốc giải và phản ứng thông qua đây….
Tiện thể thì đây cũng là cách để đừng có tháo nhẫn ra. Ai nhìn vào chắc cũng sẽ hỏi tại sao lại viết chữ lên ngón tay mất.
'Mà mấy thứ này đáng lẽ phải đặt ở nơi có ma lực lưu thông mạnh hơn chứ.'
Lại là ngón tay sao? Thà cứ như các pháp sư cổ đại, cấy thẳng vào dưới da cánh tay có khi hiệu quả còn tốt hơn.
Đúng là một ví dụ điển hình cho việc quá chấp nhặt vào biểu tượng mà bỏ quên bản chất. Coi như là lời cảm ơn vậy.
Tôi nhìn chiếc nhẫn đính viên đá quý được cho là sapphire và lẩm bẩm:
"Giờ thì ngươi không được trộm găng tay của ta nữa đâu đấy."
"…!"
Hắn nhìn tôi với đôi mắt tròn xoe như thể vừa nảy ra một ý tưởng.
Chắc hắn đang nghĩ nếu trộm găng tay thì tôi có thể đi quảng cáo cho chiếc nhẫn này khắp nơi chăng.
Chưa đính hôn với ai mà đã đeo cái thứ này đi lung tung thì biết làm sao? Nếu tôi không phải là học sinh thì chắc chắn là lên thẳng trang nhất tờ Dasrote rồi.
Tôi nghiêm mặt nói:
"Ngươi đùa ta à? Ta ném nó đi bây giờ đấy."
"A a~ đúng vậy nhỉ! Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ ghi nhớ."
Hắn chẳng biết có chuyện gì vui mà cứ đứng bên cạnh cười rạng rỡ, đôi tay không thể để yên mà cứ kéo kéo vạt găng tay.
Sau đó, không ai lên tiếng nữa.
Tôi thì thấy quá nản lòng nên không nói gì, còn hắn chắc là vì đã đạt được tâm nguyện cả đời nên mới vậy. Tôi thì đang đóng một bộ phim tội phạm, còn hắn thì một mình diễn phim lãng mạn.
Chắc thấy cần phải phá tan sự tĩnh lặng, hắn cứ mấp máy môi với khuôn mặt rạng rỡ rồi nói với tôi:
"Bây giờ tôi sẽ đưa cậu về."
"Phải rồi. Ngươi nghĩ thông suốt đấy."
"Dù đã nói là 5 giờ mới đưa về, có hơi tiếc một chút nhưng…. Vì đã hứa rồi mà."
Hắn đứng dậy và chìa tay ra cho tôi.
Tôi lịch sự nắm lấy tay hắn và đứng dậy.
"Cảm ơn cậu vì ngày hôm nay."
"……."
"Hẹn gặp lại vào ngày mai."
Ngay khoảnh khắc hắn mỉm cười chào như vậy, khung cảnh trước mắt thay đổi.
Gã Cựu nhân loại luôn ở bên cạnh đã biến mất, và tôi đang đứng trước cổng lớn của dinh thự Wittelsbach.
Cảm nhận được ma lực trong không khí thật quen thuộc, chứng tỏ đây thực sự là thế giới của chúng tôi.
"……."
Đã trở về rồi.
Đã có mấy ai có thể quay về nguyên vẹn như trước khi đi mà không cần quay ngược thời gian như thế này chứ? Không phải là vừa đi dạo một vòng quanh xóm về, mà là sau khi gặp cả Giám mục của Pleroma đấy?
'…Dù có nhược điểm là lần tới gặp mặt sẽ phải dùng thuốc.'
Vì chính tôi đã khơi mào câu chuyện nên tôi đã chuẩn bị tâm lý rồi. Ngược lại, vì đã nhận được sự đồng ý nên coi như là chuyện tốt.
Tôi mở cửa bước vào, đi qua khu vườn rồi rảo bước nhanh về phía lối vào tòa nhà dinh thự. Không, đoạn cuối tôi gần như là đang chạy.
Có vẻ như việc hẹn hò với Giám mục Pleroma ngay giữa hang ổ kẻ thù không mấy thoải mái cho lắm. Ngoại trừ cảm giác tiếc nuối vì không được nhìn thấy hắn, con đường trở về nhà hôm nay dường như yên bình hơn hẳn những lần khác.
Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho rất nhiều chuyện, nhưng ngoài một vết ma lực in trên da ngón tay ra thì tôi hoàn toàn bình thường. Chuyện này cứ hỏi Leo xem có thể dùng kỹ thuật của nhà Wittelsbach để xóa đi không là được.
Nếu không được thì sau khi dùng thuốc cùng tên bám đuôi đó, tôi sẽ quay ngược thời gian về ngày hôm nay, thế thôi.
Trước khi tôi kịp mở cánh cửa đầu tiên của dinh thự, cánh cửa đã bật tung ra.
Tôi nhìn thấy những người bạn vẫn chưa thay quần áo dù đã muộn thế này.
Narke nhìn tôi và hít một hơi thật sâu.
"Cậu về rồi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn