Chương 185: 186
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~41 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"Vâng, hẳn là vậy rồi."
Tôi mỉm cười đáp lại.
"Dù suy nghĩ thế nào thì tuần thứ hai của tháng 1 cũng thật ngẫu nhiên. Có lẽ sau khi vụ việc Pleroma làm ô nhiễm Đế chế bùng phát, các ông đã lần đầu tiên triển khai khám sức khỏe bất thường để kiểm tra độ an toàn cho đội ngũ giáo viên. Có đúng vậy không?"
"Đúng thế. Hơ hơ, từ nãy đến giờ Ngài đều nắm rõ cả rồi, sao còn hỏi tôi làm gì…? Họ nói rằng vì các giáo sư phải bảo vệ nhà trường nên cần kiểm tra xem trạng thái ma lực có ổn định không, sức khỏe có vấn đề gì không."
"Họ nói rằng cần kiểm tra. Vậy ai đã nói như thế?"
"Bệnh viện hợp tác của Học viện Giáo dục số 2 Đế chế đã đề xuất. Là Bệnh viện Trung ương Hoàng gia ở phía Bắc thủ đô đấy ạ."
Đề xuất.
Hẳn là thế rồi.
"Kết quả khám sức khỏe thường có sau bao nhiêu ngày?"
"Dù chậm thì đợi khoảng 2 tuần là có. Nếu chỉ kiểm tra ma lực thì mất khoảng 3 ngày."
"Ra vậy. Kiểm tra ma lực thì lấy bao nhiêu ống máu?"
"Thường thì chỉ lấy một ống bằng ống tiêm thôi. Lần này cũng vậy. Tôi cũng lấy máu nên tôi biết."
'Có vẻ chúng cũng lo ngại việc yêu cầu quá nhiều máu sẽ bị nghi ngờ.'
Máu không chỉ liên quan đến ma lực mà còn liên hệ mật thiết với Pleroma, nên trong thời điểm dễ bị nghi ngờ như hiện nay, chúng cần phải cẩn trọng. Một tình huống đáng mừng.
Ông ta lộ vẻ thắc mắc khi thấy tôi cứ liên tục hỏi những câu hiển nhiên.
Đây là một tình huống hiển nhiên nhưng lại không hề hiển nhiên. Tôi phải chắc chắn.
"Vậy thì, bao giờ kết quả lần này mới có? Số lượng giáo sư ở đây đâu có nhiều, có lý do gì để phải mất tận 3 tuần không?"
"À… nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa nghe lý do tại sao lại chậm trễ. Chắc hôm nay tôi phải gửi thư hỏi ngay mới được."
Trưởng phòng nói với vẻ mặt hơi khó xử.
Tôi trao đổi ánh mắt với Leo.
Tạm gác chuyện tại sao họ làm việc kiểu này sang một bên….
Lý do không thể đưa ra kết quả là gì?
'Vì uống sạch số máu dùng để kiểm tra rồi nên lấy đâu ra mà trả.'
Đặc biệt, vì các giáo sư mạnh hơn ma pháp sư thông thường, nên để xâm nhập an toàn vào não bộ của họ, Hội trưởng chắc chắn phải uống hết sạch cái ống máu đã lấy đó.
Đáng lẽ nên làm giả kết quả từ năm ngoái rồi gửi đi chứ.
Tôi lắc đầu.
"Không. Ông không cần phải liên lạc đâu."
"Dạ?"
"Đằng nào tôi cũng sắp có việc phải ghé qua đó. Khi nhận được câu trả lời, tôi sẽ liên lạc lại với nhà trường. Như vậy được chứ?"
"À, vâng. Nếu vậy thì tôi cảm ơn quá."
"Cảm ơn ông. Những điều tôi muốn hỏi hôm nay đến đây là hết, vì lịch trình bận rộn nên tôi xin phép kết thúc tại đây và đi ngay."
Tôi đứng dậy.
Và ngay khoảnh khắc ông ta đứng lên định tiễn tôi, tôi rút đũa phép ra nhắm vào ông ta.
—Hãy vào cửa hẹp.
"…!"
Tôi dùng ma lực đỡ lấy cơ thể sắp ngã xuống của Trưởng phòng, tiến lại gần và nói khẽ:
"…Tuyệt đối không được liên lạc với bệnh viện. Ông hiểu chứ?"
Ông ta rũ đầu xuống sàn với ánh mắt lờ đờ, rồi chậm rãi gật đầu.
Tôi mỉm cười giải trừ ma pháp.
"Tốt lắm. Cảm ơn ông."
Rời khỏi phòng Trưởng phòng, tôi yểm ma pháp ẩn thân và thoát ra ngoài trường qua cổng sau.
Vì học sinh đã bắt đầu ra sân trường dòm ngó nên tôi không còn cách nào khác.
Leo, người đi theo tiễn tôi, mỉm cười lên tiếng.
"Thật là…."
"Thật là gì?"
"Thật là biết dùng mưu mẹo. Từ trước đến giờ vẫn vậy."
"Đây không phải mưu mẹo, mà là phương pháp hợp lý và thực tế nhất mà phía các người có thể sử dụng. Tôi cũng không hề dựa vào vận may để đoán mò."
Tôi vừa nói vừa mỉm cười.
Leo hỏi:
"Vậy sao ngay từ đầu Khâm sai đã khẳng định chắc chắn như thế? Chẳng phải Ngài không biết chuyện có cuộc khám sức khỏe vào tháng 1 sao."
"Giống như lời Điện hạ nói, chúng không có cách nào để lấy máu. Nếu đã ở mức độ đột nhập được vào chỗ ở thì chúng chẳng cần ban khải thị cho các giáo sư làm gì, và máu cũng không phải thứ có thể lấy trộm như móc túi trên đường."
"Ừm."
"Lấy máu một cách hợp lý mà không bị nghi ngờ…. Vừa hay có một phương pháp khiến họ tự nguyện rút máu nộp lên. Thêm vào đó, tháng này lại xảy ra thảm họa liên quan đến sức khỏe, vô tình tạo ra một tình huống tối ưu. Có lý do gì để bỏ lỡ không?"
Leo gật đầu hài lòng.
"Giờ Ngài sẽ quay lại trường chứ?"
"Không. Tôi sẽ đến Quốc hội."
Leo nhìn tôi.
Hẳn cậu ta đang nghĩ tôi lại định bày trò gì đây. Tôi lắc đầu trấn an cậu ta.
"Điện hạ không cần đi theo đâu. Chúng ta sẽ gặp nhau vào buổi tối."
"Thưa Ngài Ernst. Đây là những tài liệu Ngài yêu cầu. Kết quả kiểm tra ma lực của Giáo sư Johannes Lon và Giáo sư Stefan Traut vẫn chưa có."
Sau khi liên lạc ngay với Hoàng đế và huy động toàn bộ Cục Điều tra lục tung bệnh viện như bắt chuột.
Tôi lật giở xấp tài liệu mà viên cảnh sát đưa cho, khịt mũi khi thấy mục kiểm tra ma lực vẫn để trống.
'Ngạc nhiên thật, chúng còn chẳng buồn lấy kết quả năm ngoái điền vào.'
Điều này nói lên điều gì?
Chỉ đơn giản là sai sót?
Chà, là việc do con người làm, nên nếu kẻ phụ trách chuyện này là một tên thiếu cẩn thận và lười biếng thì nghĩ vậy cũng được.
Nhưng thế là chưa đủ. Trong mọi cuộc chiến, khoảnh khắc ta đánh giá thấp đối thủ chính là lúc thế trận bắt đầu bất lợi cho ta. Vì như vậy nghĩa là tôi đã tự mình phớt lờ mọi khả năng có thể xảy ra.
'Hội trưởng vẫn chưa kịp cài cắm người của mình vào bệnh viện.'
Kết luận này hợp lý hơn nhiều.
Nếu đã có thuộc hạ tiếp cận được nguồn máu dễ dàng từ lâu, thì lẽ ra đến giờ hắn phải ban được khải thị cho toàn bộ các ma pháp sư cấp cao trong giới chính trị và kinh doanh đang sống tại thủ đô rồi.
Việc đi xin sự đồng ý để 'phá đảo' cũng dễ hơn nhiều so với việc lấy máu, nên chẳng có lý do gì để trì hoãn lâu đến thế.
Nói cách khác, từ việc này có thể thấy Hội trưởng chỉ mới tạo ra kẻ nhận khải thị tại bệnh viện cách đây không lâu, và kẻ đó vẫn chưa hoàn toàn bị cảm hóa về mặt tinh thần.
Nếu là một thuộc hạ 'thực thụ', hẳn hắn đã ngụy tạo sổ sách tỉ mỉ hơn chứ không chỉ để trống tên của hai người như vậy.
Việc xử lý hậu kỳ cẩu thả có thể do vài lý do, nhưng ở phần này, khả năng có sự tính toán là rất thấp.
"Cảm ơn. Giờ tôi sẽ lên tầng trên."
"Vâng."
Tôi ra hiệu cho Narke và Adelbert đang đi theo sau.
Tôi đã cố tình để lộ với Adelbert rằng 'tôi sẽ đến Quốc hội để thẩm vấn, và cần phải hoạt động bí mật một chút', thế là thằng bé chạy ngay đến chỗ cha mình vòi vĩnh đòi đi theo tôi cho bằng được.
Vì vậy, hiện giờ thay vì một ma pháp sư thần lực của Hoàng gia, Adelbert đã thế chỗ vào đó.
'Buổi tập chiều cũng xong rồi….'
Cứ thong thả mà đi thôi.
Trước tiên, hãy cùng điểm lại thật chậm rãi.
Kế hoạch đã thay đổi.
Lần trước khi gặp Hội trưởng, tôi đã nghĩ 'vì không có bằng chứng để đưa ra cứu Giáo sư chủ nhiệm, đồng thời để ngăn chặn Hội trưởng thành lập tổ chức tôn giáo và mở rộng thế lực tại Primrose Path', nên mới cần gặp lại hắn.
Lý do thứ nhất bỏ qua.
Tôi đi gặp hắn chỉ vì lý do thứ hai.
Khi ở trong dòng thời gian đó, tôi đã bị chai sạn với bạo lực nên không nhận thức rõ được.
Nếu phải gặp hắn để lấy vật chứng, tình hình sẽ trở nên quá phức tạp và bất lợi cho tôi. Bởi vì đó không đơn thuần là 'giết rồi xong' mà là 'đừng giết, trước tiên phải đưa hắn ra trước ống kính máy quay rồi bắt hắn phải tự thú'.
Và… điều quan trọng nhất.
'Cũng vì lời hứa với Leo nữa.'
Để không khiến cậu ta rơi vào tình cảnh nguy hiểm, trước tiên bản thân tôi cũng không được làm thế.
Vì vậy, hiện giờ tôi đến đây để tìm tài liệu có thể dùng làm bằng chứng.
Không, nói cho chính xác là….
Tôi đến đây để tạo ra bằng chứng.
"Thưa Hoàng tử Điện hạ."
"Có!"
Nghe giọng nói dõng dạc đầy khí thế đó, tôi suýt thì phì cười nhưng kịp hắng giọng lại.
"Cảnh tượng mà Điện hạ sắp thấy từ giờ trở đi có lẽ sẽ không được mẫu mực cho lắm đâu."
"Không sao ạ. Được theo chân Ngài Ernst giải quyết vụ án liên quan đến bản thân, tôi coi đó là một vinh dự cực kỳ lớn lao!"
"Vậy sao…."
Tôi thúc cùi chỏ vào mạn sườn Narke khi cậu ta đang định bật cười, rồi bước vào tòa nhà Quốc hội.
Nơi này tôi cũng đã từng đến trong dòng thời gian đã bị quay ngược và biến mất kia.
Nhớ lại cuộc hẹn đã định với Nghị sĩ hôm nay, tôi đi lên tầng cao nhất.
Narke im lặng đi theo tôi lên cầu thang rồi hỏi:
"Mà này, hôm qua cậu bảo tôi không cần đến, sao giờ lại tới Quốc hội làm gì thế~?"
Tôi đã nói với Narke như vậy.
Trong dòng thời gian đã mất, tôi cùng cậu ta thẩm vấn các nghị sĩ, nhưng sau khi quay ngược thời gian, tôi lại bảo cậu ta rằng 'Quốc hội thì xong rồi, phải đi Primrose Path trước đã'.
Thực tế, tôi đã lấy được hết thông tin cần thiết từ các nghị sĩ này rồi. Không còn thông tin nào cần thu thập thêm nữa.
Cốc cốc—
"Tôi vào đây."
Mở cửa ra, người đã cung cấp thông tin về Gregorio cho tôi ở dòng thời gian trước đang đứng trước mặt tôi.
"Chào Ngài Nikolaus. Rất vui được gặp Ngài."
Khác với gương mặt sợ hãi đến phát khóc ở dòng thời gian trước, ông ta tiến lại gần tôi với vẻ mặt hớn hở và định bắt tay. Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay ông ta, đồng thời rút đũa phép ra.
"Rất vui được gặp ông."
—Hãy vào cửa hẹp.
"…!"
Ánh mắt của vị Nghị sĩ đờ ra trong chốc lát rồi tỉnh lại. Ông ta há hốc mồm với vẻ mặt bàng hoàng.
"Khoan đã, Ngài…?! Ngài đột nhiên làm cái trò gì thế…!"
—Vì cửa dẫn đến sự hư mất thì rộng, đường đi thì khoảng khoát, kẻ vào đó cũng nhiều.
Vừa đọc đến đó, ánh mắt ông ta trở nên lờ đờ.
Tôi giữ lấy đầu ông ta rồi nhìn quanh. Có lẽ vì ma pháp của tôi không có tác dụng ngay lập tức nên Adelbert nhìn ông ta với đôi mắt ngạc nhiên.
Ngược lại, Narke dường như đã bắt nhịp được giống như lần trước.
"Tôi không định nuốt lời hứa đã lập…."
Tôi vừa nói vừa búng tay một cái.
"Nhưng ông phải hợp tác một chút đấy."
"…Hộc…! K-K-Khoan đã! Ngài làm cái gì thế…!"
Vị Nghị sĩ lập tức lấy lại tiêu điểm, đôi mắt mở to ôm lấy lồng ngực.
Tôi ghé sát mặt mình vào mặt ông ta, nghiêng đầu hỏi:
"Chắc là ông hoang mang lắm nhỉ."
"…!"
Tôi mỉm cười khi cảm nhận được nỗi sợ hãi bản năng tan chảy trong đôi mắt ông ta.
Tôi đã nhận ra.
Tên này biết rằng tôi biết điểm yếu của hắn nằm ở đâu.
"Là thiết bị tự kích nổ của Pleroma nhỉ. Nhìn kiểu gì cũng thấy kinh ngạc thật đấy. Ông có muốn tôi yểm thêm một chút không?"
"K-K-Không, tôi đã làm gì Ngài đâu chứ…!"
Rầm—!
Tôi đè ông ta xuống bàn. Bắt quặt hai tay ông ta ra sau trói lại rồi rút đũa phép ném cho Narke.
May mắn thay, tên này vì liên tục bị chấn động nên không còn tỉnh táo, cứ để mặc cho tôi làm gì thì làm.
Adelbert chỉ biết há hốc mồm nhìn tôi.
'Bình thường mình đâu có thẩm vấn kiểu này.'
Dù trước đây đã thấy rồi, nhưng thế này thì e là sẽ tạo ra thành kiến không hay mất. Nếu không phải vì Pleroma thì tôi đã không đùng đùng đối xử với ông ta như một tội phạm trọng tội thế này.
Narke đứng bên cạnh liên tục chĩa đũa phép vào ông ta.
"Hãy nói tất cả những gì ông biết về Gregorio đi. Dù điều tôi định bắt ông làm không phải là cái này, nhưng cứ thử liệt kê ra xem nào."
"G-G-Gregorio…?"
"Ông biết mà. Chính là vị định phản bội Pleroma để lập ra tôn giáo mới đấy. Và ông là người chịu trách nhiệm giám sát."
"…!"
Đôi mắt ông ta dao động dữ dội.
"T-T-Tôi, làm sao mà tôi có thể phản bội tổ chức được…."
"Phản bội Pleroma…. Chà. Chẳng phải vẫn tốt hơn nhiều so với việc bị tan chảy đến chết ngay tại chỗ này sao?"
Mặt ông ta cắt không còn giọt máu.
Ở dòng thời gian trước, ông ta chính là kẻ đã khai ra mọi thứ cho tôi không sót một chi tiết nào.
Tôi đã thấy rõ sự trung thành rẻ mạt và khát vọng sống mãnh liệt đó. Khát vọng đó có giá trị lợi dụng rất cao.
Vì không có dữ liệu về tính cách của kẻ đã bị tan chảy đến chết, nên lần này tôi quyết định gặp người này.
"Tôi biết ông hiểu biết về Gregorio đến mức nào, và biết ông có thể làm chứng điều gì. Nhưng với ông, lời nói của tôi chắc chỉ giống như đe dọa suông và không đáng tin đúng không? Vậy cứ thử một lần xem sao. —Hãy vào cửa hẹp…."
"K-K-Khoan đã! Khoan đã!"
Ông ta vùng vẫy.
Khi tôi ngừng lời, ông ta không dùng tay mà gật đầu lia lịa như để trấn an tôi. Nhưng nhìn sắc mặt thì người cần phải trấn an chính là ông ta mới đúng.
"Khoan đã. Chờ một chút, thưa Ngài…. Nếu thế tôi sẽ chết mất. Tôi sẽ chết đấy…."
Tôi nắm lấy cánh tay của kẻ đã bắt đầu mếu máo nói năng lộn xộn, lật người ông ta lại.
"Chắc là ông không muốn chết nhỉ. Nếu nghe theo lời tôi thì sẽ bị Pleroma giết, còn nếu trung thành với Pleroma thì bây giờ sẽ bị tôi giết."
Tên đó gật đầu lia lịa.
"Yên tâm đi. Tôi sẽ không bắt ông phải phản bội giáo đoàn đâu."
"Vậy thì…."
"Ông cứ nói với giáo đoàn thế này: Vì thấy hành tung của Hội trưởng có vẻ lạ thường nên ông đã lợi dụng Nikolaus Ernst để gây áp lực lên hắn… thế thôi."
"…!"
Ông ta mở to mắt nhìn tôi.
Phía sau, tôi nghe thấy tiếng Narke khẽ thở hắt ra. Adelbert thì đứng đực ra đó với cái miệng há hốc.
"Nghị sĩ có biết về Abraham không?"
"A-A-Abraham…? Không."
"Tốt lắm. Ông chỉ cần phối hợp với tôi một chút thôi. Hãy báo cáo với Pleroma rằng tôi là người chủ động yêu cầu phỏng vấn các nghị sĩ về Primrose Path và Hội trưởng trước."
"……."
"Và rồi, vô tình ông đã bắt được bằng chứng cho thấy Gregorio, dưới bí danh Abraham, đang định lôi kéo những Cựu Nhân Loại ở Primrose Path vào tổ chức tôn giáo của mình cách đây không lâu. Đúng lúc đó, ông nhận lời đề xuất của Nikolaus và tiết lộ thông tin về Hội trưởng, thông qua sức mạnh của cậu ta để gây áp lực lên Hội trưởng, và xa hơn nữa là…."
Tôi túm lấy cổ áo ông ta, ghé sát mặt lại.
"Biết đâu ông lại tìm ra diệu kế để giết Nikolaus Ernst hoặc lôi kéo cậu ta vào Pleroma… cũng nên."
"……."
"Có hai lựa chọn dành cho ông. Thứ nhất, hãy báo cáo kịch bản mà tôi đề xuất với Pleroma. Tôi sẽ để ông giữ được mạng sống và tiếp tục ngồi ở cái ghế đó."
Tôi buông cổ áo ông ta ra và chĩa đũa phép vào mặt ông ta.
"Thứ hai, là tan chảy và chết ngay tại chỗ này."
Ông ta rùng mình run rẩy thấy rõ.
"Nghị sĩ Alexander Kluger."
"Vâng, vâng…."
"Ông mới chỉ ngoài 40, chết bây giờ thì uổng quá. Đáng lẽ ông còn có thể sống tự nhiên thêm 110 năm nữa cơ mà. Thực ra chắc vì muốn sống lâu hơn, muốn mạnh mẽ hơn nên ông mới mượn sức mạnh của Pleroma chứ gì…."
Nghe vậy, ông ta hít một hơi thật sâu để ngăn tiếng khóc.
Tôi tảng lờ như không thấy và thản nhiên thì thầm:
"Chẳng phải quá oan uổng nếu bị tan chảy đến chết trong một phòng họp của tòa nhà Quốc hội không biết nằm ở xó xỉnh nào thế này sao? Không phải tôi cứ thấy Pleroma là giết sạch đâu. Nếu có thể hợp tác thì hợp tác luôn là ưu tiên hàng đầu. Với ý nghĩa đó, tôi đã nghĩ ra cả biện pháp đối phó này vì sự an toàn của Nghị sĩ đấy…."
"……."
"Câu trả lời của ông hơi chậm đấy. Nếu Nghị sĩ không muốn sống nữa thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác."
—Hãy vào cửa hẹp.
Ánh mắt ông ta đờ ra một chút rồi tỉnh lại. Tiếng tim đập dồn dập của ông ta to đến mức tôi đứng đây cũng nghe thấy rõ. Ông ta điên cuồng lắc đầu.
"K-K-Không…! Dừng lại đi!"
"Không?"
"T-T-Tôi sẽ làm. Tôi sẽ làm mà. Tôi sẽ làm theo ý Ngài, nên xin Ngài đừng dùng thần lực nữa…."
"Ông đã suy nghĩ rất sáng suốt đấy. Sau này nhờ cả vào ông."
Tôi đưa tay ra. Ông ta ngơ ngác nhìn bàn tay tôi. Adelbert cũng nhìn qua nhìn lại giữa tôi và đôi bàn tay đang bị trói quặt sau lưng của ông ta với vẻ đầy thắc mắc.
"À, phải rồi. Không bắt tay được nhỉ."
Tôi giả vờ ra vẻ suy nghĩ rồi ôm nhẹ lấy ông ta.
"Chào hỏi thế này vậy. Sau này chúng ta hãy hợp tác tốt nhé, Nghị sĩ Kluger."
Tôi đặt tay lên lưng nơi có trái tim của ông ta, thì thầm vào tai: —Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi.
"…!"
Ông ta há hốc mồm nhìn tôi.
Tôi cảm thấy một sự sảng khoái nhẹ nhàng và đứng dậy.
Giờ thì số người bị tôi trói buộc đã lên đến con số bốn. Tôi vốn chẳng muốn gia tăng con số này đâu nhưng tình thế đưa đẩy nên đành vậy.
Thấy ông ta có vẻ vẫn chưa chấp nhận được hiện thực, tôi vỗ tay một cái như đã làm với Leo.
"Hộc…!"
Cơ thể ông ta lập tức đổ rạp xuống.
'Có vẻ đau hơn mình tưởng.'
Cũng phải, cảm giác như tim bị bóp nghẹt vậy mà. Thấy hơi có lỗi với Leo quá. Với cậu ta tôi còn vặn xoắn mạnh hơn thế này nhiều mà cậu ta vẫn chịu đựng được tài thật.
"Lõi ma lực của ông hiện đã bị trói buộc bởi cả Pleroma lẫn tôi, nên tốt nhất là đừng có phản bội tôi. Dù sao thì… tôi nghĩ cũng nên có một thiết bị an toàn thì tốt hơn."
Nếu chỉ dùng roi da quá lâu thì động lực làm việc sẽ giảm sút.
Tôi chuyển tông giọng sang nhẹ nhàng hơn.
"Tôi hứa là sẽ không nói với bất kỳ ai chuyện ông đang đứng chân ở cả hai phe. Nhưng nếu ông đến chỗ Pleroma và nói rằng tôi đã yêu cầu điều này… thì người chết duy nhất sẽ là ông. Với Pleroma, họ chẳng có lý do gì để giữ lại một quân bài đã bị lộ cả."
"Vâng, vâng. Tôi hiểu rồi. Cảm ơn Ngài. Cảm ơn Ngài."
Tôi nhìn xuống kẻ đang khóc lóc thảm thiết vì căng thẳng đã được giải tỏa, rồi lên tiếng:
"Nào, giờ có việc mà ông phải làm đây."
Công tác chuẩn bị đã hoàn thành quá nửa.
Không, thực tế có thể coi là đã hoàn tất toàn bộ.
Giờ chỉ còn việc do chính tay tôi giải quyết.
"Tôi cứ thắc mắc tại sao đột nhiên cậu lại tìm bộ đồ giáo sĩ."
"Phải đi tìm con trai tôi chứ."
Nghe vậy, Narke bật cười.
Tấm áo choàng khoác ngoài áo chùng (soutane) tung bay trong gió.
Dù đã nhận chức thánh được vài tháng nhưng đây không phải loại trang phục tôi thường mặc, nên vẫn thấy hơi lạ lẫm.
Ngược lại, Narke trông cực kỳ hợp, như thể cuối cùng cũng được mặc bộ đồ dành riêng cho mình vậy. Dù đó chỉ là áo giáo sĩ thông thường chứ không phải y phục Hồng y.
Narke, người đang đi trước tôi ba bước, quay đầu lại nói:
"Cậu mặc cũng hợp lắm đấy~"
"Ừ… cảm ơn nhé. Thôi đừng có đọc suy nghĩ nữa."
Tôi mỉm cười nhìn vào đôi mắt đã chuyển sang màu xanh của Narke. Ngay cả trong bóng tối, đôi mắt cậu ta vẫn tỏa sáng rực rỡ.
Narke nhìn tôi chằm chằm rồi bật cười thành tiếng.
"Haha, hợp thì hợp thật đấy nhưng trông vẫn lạ lẫm sao ấy. Không ngờ lại có ngày được thấy gương mặt đó mặc bộ đồ này. Hơn nữa lại còn…."
Người đó cũng chính là tôi mà.
Tôi mỉm cười ngẩng đầu lên. Những sợi tóc vàng mỏng manh của Jeremiah không để ngôi xõa xuống trước mắt.
Narke nhìn quanh con đường này rồi nói:
"…Ở một nơi thế này. Chắc chúng ta là những giáo sĩ chính thống đầu tiên đặt chân đến đây trong bộ đồ này đấy, Jeremiah."
Chắc hẳn là vậy rồi.
Nơi cần phải mặc bộ đồ giáo sĩ để đến không phải là trường học mà chính là nơi này, và người cần mặc nó không phải Lukas hay Nikolaus, mà là Jeremiah Caetani.
"Thì có sao đâu."
Tôi xoay nhẹ chiếc đũa phép giữa các ngón tay.
Trên con đường đen kịt của Primrose Path, một ảo ảnh như những vì sao đang bay lượn hiện ra. Luồng sáng rực rỡ như ánh mặt trời uốn lượn, biến chiếc đũa phép thành cây trượng của Giáo hoàng cung.
"Bắt đầu thôi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn