Chương 176: 177
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~46 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Ludovika Schneider.
Thật lòng thì tôi thường cố gắng xóa sạch tên tuổi và gương mặt của những kẻ mình chỉ vừa thoáng gặp, nhưng vì thực sự đã nghĩ đó là một cái tên hay nên tôi nhớ ra khá nhanh.
Ludovika ra hiệu cho tên vệ sĩ đang giẫm đạp lên Narke.
"Đây là người quen của tôi. Hãy thả họ ra."
"Người quen của Cha xứ sao…? Kẻ… kẻ như thế này á?"
Dù còn ngờ vực, những tên vệ sĩ vẫn lùi lại phía sau.
Ludovika cúi xuống nhìn tôi, cất giọng dịu dàng:
"Chúng ta vừa gặp nhau ở quán rượu lúc nãy nhỉ. Lúc đó thấy anh mua hẳn mấy chai Whisky với vang để uống, quả nhiên là đã quá chén rồi."
Không chỉ có vậy, chai vang cuối cùng tôi còn vừa đi vừa tu ừng ực cơ.
Còn bây giờ, để phục vụ cho cái concept này, tôi đã lấy thêm một loại rượu khác từ Elias.
Tôi nheo mắt cố tìm tiêu điểm, rồi nhếch môi cười:
"Cô vẫn nhớ cơ à~ Thật vinh hạnh quá."
"Vị của chai rượu cuối cùng anh uống thế nào? À không, hình như bây giờ anh lại đang dùng thứ khác rồi."
Ludovika vừa nói vừa kiểm tra nhãn chai rượu vang đổ tràn trên mặt đất.
Tôi thả lỏng cơ mặt, pha chút tiếng cười vào giọng nói. Khi thả lỏng, âm cuối cứ tự nhiên cao vút lên:
"Tại vì hương vị Bourgogne trắng cứ luẩn quẩn trong đầu tôi mãi. Tự nhiên lại thèm chút gì đó nhẹ nhàng."
"Tôi cứ tưởng anh đã nhờ vả đâu đó để có chỗ tá túc rồi chứ, không ngờ lại lang thang quay lại đây. Tôi đã nói rõ là nơi này không còn hoạt động nữa mà."
"Chúng ta định chuyển sang chủ đề đó sao? Thôi nào, tha cho tôi đi. Chính tôi cũng vừa nhận ra mình thiếu khả năng kiềm chế đến mức nào mà."
Không.
Chẳng qua là chưa mở cửa thôi, chứ tôi biết tỏng là mọi người đều đang ở trong này. Đã từng trải qua trong dòng thời gian bị xóa bỏ rồi, sao tôi có thể không biết cơ chứ.
Tôi hạ thấp giọng, nhún vai:
"Thú thật là tôi cũng không tin nổi nữa. Khám xét sao? Ngay tại Primrose Path này á?"
"Thường thì người ta hay bỏ ngoài tai mấy tính từ tự tâng bốc bản thân, nhưng anh Jeremiah quả thực toàn nói những lời chí lý. Tôi khuyên anh nên học cách kiềm chế đi. Báo cũ phát hành theo tuần có bán đấy, anh cứ tự mình kiểm chứng."
"Cô đã nói đến thế thì tôi không thể không làm theo rồi."
Mắt tôi đã thích nghi với bóng tối, giờ tôi có thể nhìn rõ biểu cảm của Ludovika.
Ôn hòa, nhưng ẩn sâu trong đó là ánh nhìn kỳ lạ như đang quan sát một kẻ hết thuốc chữa.
'Chắc chắn rồi.'
Thành công mỹ mãn.
Điều quan trọng là tôi vẫn đọc được sự thích thú trong đôi mắt ấy.
"Nhắc mới nhớ, cô gọi thẳng tên tôi sao? Lúc nãy cô gọi tôi là Jeremiah nhỉ."
"Vì gọi là Caetani thì có hơi… tội lỗi cho gia tộc đó quá."
"A ha…."
Ý là thấy có lỗi với cái họ Caetani chứ gì.
Tôi nắm lấy tay cô ấy, đứng dậy và đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay vẫn còn đeo găng.
"Cảm ơn cô đã giúp đỡ. Mà này, cô là Cha xứ thật sao? Trông cô đâu có vẻ lớn tuổi đến thế."
Theo tôi biết thì tôn giáo này ở thế giới của chúng ta không cho phép phụ nữ thụ phong linh mục. Trừ khi là Anh giáo.
Chuyện này hơi phức tạp nhưng tóm gọn lại là: ở nơi này, khi ma lực trở thành tài sản, các quy định cũng đã thay đổi.
Vì vậy, việc tôi không nghi ngờ chức tư tế của cô ta không đồng nghĩa với việc 'tôi biết cô ta là người của Pleroma'.
Jeremiah Caetani phải là kẻ không biết gì về Pleroma, cũng giống như sự thiếu hiểu biết của hắn về các vấn đề khác vậy.
Có vẻ như lời của tôi nghe như một sự nịnh hót rẻ tiền, Ludovika đưa cây gậy phép về phía tôi với gương mặt không mấy cảm xúc:
"Anh nên tỉnh rượu đi thì tốt hơn."
— Khác với đôi cánh của xác thân, đôi cánh của tâm hồn lại nhẹ nhàng đến thế.
Làn khói tỏa ra từ đầu gậy phép thấm vào người tôi. Chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn lồng nhỏ bằng ngón tay hắt xuống sàn nên không nhìn rõ phía trước, nhưng đó chắc chắn là làn khói đen.
'Nhận được Vitriol rồi.'
Không phải linh mục tầm thường đâu.
Hẳn là một kẻ có chút năng lực.
Tôi ôm trán, nở nụ cười với ánh mắt ngạc nhiên:
"…Vừa rồi là cái gì thế? Ma pháp sư sao?"
"Phải."
Ludovika mỉm cười nhàn nhạt.
"Tuyệt thật đấy. Nghe nói trong số Cựu Nhân Loại cũng có người dùng được ma pháp. Tuy tôi nói tiếng Đế quốc như người bản xứ nhưng lại không rành sự đời ở đây lắm. Hóa ra ở đây không khí cũng khá giống bên Mỹ nhỉ."
"A~ ha ha. Nhưng tôi có thể góp ý một chút được không?"
"Vâng? Cô cứ tự nhiên."
"Thực ra anh nói nghe không giống người bản xứ cho lắm đâu."
"À…."
Trước tiếng thở dài lúng túng của tôi, Narke – kẻ vừa được vệ sĩ thả ra và đang lóp ngóp đứng dậy – khẽ bật cười hì hì.
Cảm ơn nhé.
Thật ra tôi có pha chút tiếng Anh vào. Đúng là lúc giáo dục phổ thông 12 năm của Hàn Quốc tỏa sáng đây mà.
"Anh có xu hướng phát âm 'P' thành 'B' một cách rất chân chất. Hay phát âm 'Ya' thành 'Ja' chẳng hạn. Cách chọn từ cũng sặc mùi tiếng Anh nữa."
"À, thế sao?"
"Vâng. Nhưng vì anh dùng từ 'Cookie' thay cho 'Biscuit' nên tôi vẫn hiểu được~"
'…Cookie.'
Tôi chợt nhớ đến dòng chữ cuối cùng nhìn thấy ở dinh thự Einsiedel vài ngày trước.
Dù thấy kỳ lạ nhưng vì không có chuyện gì liên quan đến dòng chữ đó xảy ra, nên hiện tại chỉ riêng việc xử lý đống rắc rối trước mắt đã đủ khiến tôi tối tăm mặt mũi, không còn tâm trí đâu mà bận tâm đến nó nữa. Tôi đã dặn Bayern rồi nhưng vẫn chưa thấy tin tức gì, và gánh hát cũng không gửi thư từ gì cho tôi cả.
'Tạm thời cứ tập trung đã.'
Tôi khẽ cắn môi dưới, mỉm cười:
"Tôi không hề biết đấy. Cứ tưởng mình lớn lên giữa đám người Đức thì sẽ nói tốt lắm, ngại quá đi mất."
"À, tôi chỉ nói để anh tham khảo thôi. Tôi cũng hay sang Ý, đôi khi nói sai mà chẳng ai thèm góp ý nên cũng thấy lúng túng lắm."
"Hóa ra là lời khuyên từ trải nghiệm thực tế sao. Mà này, Ludovika, cô là người quản lý khu phố này à?"
"Cũng gần như vậy."
Phải rồi.
Đã chạm mặt Pleroma thì cũng đến lúc bắt đầu hành động thôi.
Phải khéo léo lấy được thông tin liên lạc mới được.
Tôi nương theo cơn say, để nụ cười lan tỏa rồi tiến lại gần cô ta hơn một chút:
"Vậy thì, cô có thể giúp tôi một lần cuối cùng được không? Thật ra tôi vẫn chưa tìm được chỗ ngủ."
"Hả? Vẫn chưa sao?"
"Tôi đã thử liên lạc với những chỗ mình biết nhưng quanh đây chẳng có chỗ nào vừa ý cả… họ lại bảo là hết phòng nữa. Cô có biết khách sạn nào có thể nhận khách vãng lai ngay bây giờ không? Nếu được thì chất lượng cỡ Grand Union nhé."
"…!"
Narke, kẻ đang bị vệ sĩ giữ ở bên cạnh xem kịch, không nhịn được cười mà lấy hai tay che mặt.
Tôi hiểu mà.
Chẳng cần nhìn cũng biết cậu ta đang nghĩ tôi đúng là đủ trò rắc rối.
Ludovika nhìn tôi rồi nhìn sang Narke, dường như hơi bối rối, cô ta mỉm cười hỏi:
"Cái gì? Grand Union? Chẳng phải anh có thể về nhà người bạn bên cạnh sao?"
"Thật ra gia đình cậu bạn đó cũng…."
Thấy tôi tỏ vẻ đầy trăn trở, Ludovika mỉm cười đáp:
"À, tôi hiểu rồi. Nhưng sắp tới Berlin sẽ tổ chức Pentathlon mà? Từ hai tuần trước các khách sạn quanh đây đã kín chỗ rồi, giờ chắc chẳng còn nơi nào cho anh check-in đâu."
Pentathlon là đại hội mà Hoàng thất đã lôi kéo các quốc gia thành viên trên toàn thế giới suốt 5 năm qua để tổ chức, đó là một cuộc thi dành cho các ma pháp sư quốc tế.
Cứ coi nó như Olympic ma pháp sư vậy.
Vì Pleroma làm loạn khắp Đế quốc nên đại hội đã bị hoãn một lần, nhưng Hoàng đế có vẻ không muốn hoãn thêm lần nữa.
Ông ta cho rằng việc hoãn đại hội vô thời hạn vì Pleroma chính là sự đầu hàng trước chúng.
Cá nhân tôi luôn cho rằng đó tuyệt đối không phải là một lựa chọn sáng suốt, nhưng lần này tôi sẽ tận dụng nó thật tốt.
"Tuy không phải là khách sạn sang trọng lắm, nhưng chỗ kia thì anh thấy thế nào?"
Ludovika chỉ về phía con hẻm đằng sau.
Cô ta lấy thứ gì đó từ túi áo khoác ra rồi dùng gậy phép tạo ra một cơn gió nhẹ. Thứ bị gió cuốn đi đó nổ tung ngay trước tấm biển hiệu, tạo ra một luồng sáng.
Dưới mắt tôi thì nó trông giống một cái Motel hơn, nhưng dù sao thì cũng vẫn là khách sạn.
"Vì tôi là chủ ở đó mà."
"……."
Đúng là may mắn.
Không chỉ là tư tế của Pleroma mà còn kinh doanh ở Primrose Path sao? Tham vọng của lũ này lớn thật đấy.
Tất nhiên, nếu tôi là ban lãnh đạo Pleroma, tôi cũng sẽ dần dần cài cắm người của mình vào những nơi kiếm ra tiền để trục lợi.
Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào đó mà ngẩn ngơ, Ludovika mỉm cười trêu chọc:
"A, chẳng lẽ thiếu gia nhà Caetani lại không thể ngủ ở một nơi như thế sao?"
"Không đâu. Là nơi Ludovika điều hành thì làm sao có chuyện đó được. Bao nhiêu tiền thì được ạ?"
"Hai anh được ở miễn phí."
"Tôi không thích cái gì không có sự trao đổi đâu."
"Việc các anh ở lại đó thực chất lại là điều tốt cho tôi. Đằng nào thì chỗ tôi cũng chẳng có khách, dành một chỗ trống cho các anh cũng chẳng mất gì."
"Ảnh hưởng từ vụ khám xét sao?"
"Đúng vậy. Thế nên hãy lấp đầy chỗ trống giúp tôi nhé. Dù sao thì vẫn hơn là để nó thành một khách sạn ma."
Tôi gật đầu cười:
"Được rồi. Cảm ơn cô."
Ludovika nhìn tôi chăm chú rồi nở một nụ cười kỳ lạ:
"Anh 25 tuổi thật đấy chứ?"
"Vâng."
"Trông anh trẻ hơn nhiều đấy. Có lẽ nào… tôi cũng đoán là vậy, từ trước đến giờ anh toàn dùng tiền của gia đình để chi trả cho những… thú vui hưởng lạc này sao?"
"Vâng. Đúng vậy mà?"
"A~ Hóa ra là vậy."
"……."
Ý là so với tuổi tác thì cái sự nông nổi trẻ con của anh chính là cái kiểu đó chứ gì.
Dùng tiền gia đình thì không nhất thiết phải như vậy, nhưng cô ta tự hiểu theo hướng đó thì tôi cũng cảm ơn.
Thấy cuộc trò chuyện có vẻ đã kết thúc, tên vệ sĩ đẩy Narke đi.
Chúng tôi bước vào khách sạn do Ludovika điều hành.
Và đương nhiên, không đời nào tôi được nghỉ ngơi.
Ngay sau khi vào căn phòng được chỉ định, Narke đã dùng Thần lực để nói: — "Cậu định xuống dưới đúng không? Tớ sẽ chờ ở đây nhé~" — "Ừ. Nói chuyện xong tớ phải cùng cậu đi ra ngoài nên nếu Pie có gọi thì cậu nhất định phải quay lại đấy."
Narke gật đầu.
Tôi dỡ hành lý trong phòng rồi lập tức xuống phòng của Ludovika.
Cốc cốc— Chỉ một lát sau khi gõ cửa, Ludovika ra mở cửa với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Phòng có vấn đề gì sao?"
"Không. Cô có muốn làm một ly không?"
"……."
Cô ta nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi rồi bật cười khan.
Chẳng còn cách nào khác. Tôi phải bằng mọi giá gợi chuyện với cô ta.
Tại sao Pleroma lại tiếp cận tôi ngay từ đầu, điều đó tuy còn đầy bí ẩn nhưng tôi không thể bỏ lỡ cơ hội hiếm có này.
Nếu có vấn đề gì thì việc "thử lại" sẽ tạo ra một điểm lưu (checkpoint), nên giờ chỉ còn cách tiến thẳng về phía trước thôi.
"Tôi chuẩn bị phải đi ra ngoài rồi."
"Không được sao?"
"……."
Ludovika nghiêng đầu suy nghĩ rồi mỉm cười hất hàm ra phía ngoài.
Chúng tôi đi lên quầy bar rượu vang đã tắt đèn.
"Chỗ này thường mở từ 5 giờ chiều. Tôi không ngờ mình lại đích thân bật đèn lúc 3 giờ sáng thế này. Anh đúng là một người cực kỳ mê rượu nhỉ."
Ludovika cân nhắc một lúc rồi chọn lấy một chai rượu.
"Lúc nãy thấy anh uống Chardonnay, lần này hãy thử Riesling đi. Đã đến đất nước chúng tôi thì cũng nên uống thử một lần chứ?"
"A~ Tuyệt quá."
Tôi nhanh chóng mời cô ấy ngồi xuống rồi lấy ly ra sắp xếp.
Khi chúng tôi khẽ chạm ly và nhấp ngụm rượu đầu tiên, Ludovika – người vẫn luôn quan sát tôi – mỉm cười nói:
"Chỉ cần có rượu vào là trông anh có vẻ hạnh phúc nhỉ."
"Vậy sao…?"
Bất hạnh thì có. Ai đó làm ơn uống hộ tôi cái thứ chất lỏng trị giá 200. 000 won này đi. Giờ tôi thấy nốc cồn từ đèn cồn chắc cũng chẳng khác cái này là mấy.
Sau đó, chúng tôi tán gẫu đủ thứ chuyện trên đời. Tôi buồn ngủ đến mức muốn ngáp ngắn ngáp dài, nhưng vì thường ngày vào sáng sớm tôi vẫn phải xử lý đống công việc tồn đọng của Bộ chỉ huy từ Bayern, nên việc nhịn ngủ đã trở thành kỹ năng thượng thừa của tôi rồi.
"Ban ngày anh làm gì?"
Giữa lúc cuộc trò chuyện đang diễn ra nhạt nhẽo, cô ta đột ngột đưa ra một câu hỏi cực kỳ quan trọng.
"Hừm… tôi đang học một chút. Phải có tiền thì mới hưởng thụ được chứ? Tiền tích góp rồi cũng sẽ có lúc cạn. Thế nên gần đây tôi đang tính mở một cơ sở kinh doanh."
"Kinh doanh sao."
Ludovika chống cằm nhìn tôi như muốn bảo tôi hãy nói tiếp đi.
"Cô sẽ tư vấn cho tôi chứ?"
"Tất nhiên rồi. Anh đang định kinh doanh lĩnh vực nào?"
"Chà. Tôi muốn mở một cửa hàng bất kỳ ở Primrose Path này. Nếu đó là cơ sở của mình, tôi có thể uống rượu cả ngày và làm bất cứ điều gì mình muốn mà?"
Tôi luyên thuyên ba cái điều nhảm nhí nhất trên đời rồi cười hố hố.
Quả nhiên, trong nụ cười của đối phương vẫn luôn ẩn chứa ánh nhìn như đang nhìn một kẻ hết thuốc chữa.
'Ha ha….'
Vì đây là phản ứng đúng như tôi dự tính nên tôi thấy khá vui.
"Tốt thôi. Vậy thì anh nên đi tham quan thực tế một chút đi. Nếu muốn mở cửa hàng ở Primrose Path thì phải làm vậy chứ nhỉ?"
"Ừm, đúng vậy. Nghiên cứu thị trường."
"Ồ~" Tôi nghiêng đầu trước tiếng cảm thán đầy vẻ trêu chọc đó.
"…Quá đáng thật đấy. Trông tôi thế này thôi chứ tôi tốt nghiệp trung học với số điểm khá cao đấy nhé."
"A~ Tất nhiên rồi. Vì anh mang dòng máu Caetani mà."
Ludovika nhấp một ngụm rượu, để hương vị lan tỏa trong khoang miệng rồi thong thả nhận xét một câu.
"Anh có muốn ở lại đây cho đến khi Pentathlon kết thúc không?"
"……."
Thật thuận lợi.
"Tôi có thể sao?"
"Tất nhiên. Việc có người lấp đầy chỗ trống sẽ giúp ích nhiều cho tôi trong việc thu hút khách hàng sau này."
"Tốt quá. Nhưng có lẽ tôi sẽ không ở đây thường xuyên đâu… Nếu chỉ ghé qua hai ba tiếng vào sáng sớm mà vẫn ổn thì tôi sẽ làm vậy."
"Ban ngày anh bận đi gặp phụ nữ sao?"
'…Hình tượng của mình đã được định hình chắc chắn rồi đây.'
Tôi lắc đầu.
"Học hành chứ. Học cách đối nhân xử thế."
Đối phương nhìn tôi với ánh mắt như muốn bảo đừng có nói mấy lời vô căn cứ đó nữa.
Tôi búng tay, nghiêng đầu hỏi:
"Được rồi. Tôi thừa nhận. Làm sao cô biết tôi định làm gì?"
"Nhìn cách anh làm là biết ngay mà. Thật không ngờ dòng dõi giáo sĩ lại có một hậu duệ như thế này, tôi bắt đầu nghi ngờ không biết ngay cả Bonifacius VIII cũng đã từng che giấu sự phóng túng như thế này để sống hay không nữa."
"Ừm, ha ha ha…."
Tôi nâng ly chạm khẽ vào phần trên ly của cô ta.
Hai chiếc ly thủy tinh va vào nhau tạo nên một âm thanh thanh mảnh. Đôi mắt xanh lá của Ludovika nhìn chằm chằm vào mắt tôi một lúc lâu.
"Vậy thì, nếu chúng ta trở thành đồng phạm, cô sẽ không còn nghĩ như vậy nữa đâu."
"……."
"Cô từng ở tu viện ra mà. À không, giờ cô là Cha xứ rồi."
Tôi nói rồi nhấp một ngụm rượu.
Khóe môi Ludovika từ từ cong lên.
"Hay là cô vẫn sẽ nghĩ vậy? Có muốn thử một lần không?"
"Thế ai sẽ là người chịu trách nhiệm cho sự cắn rứt lương tâm của tôi?"
"Tôi sẽ chịu."
"Ha ha ha! Tin vào một người như anh thì coi như xong đời luôn."
Ludovika bật cười sảng khoái rồi nhún vai tiếp lời:
"Anh có tài đấy."
"Tài năng sao?"
"Lúc nãy vừa cười nói rồi từ chối thẳng thừng rằng sẽ không gặp lại nhau nữa, thế mà giờ lại đòi làm đồng phạm, cái đó không phải tài năng thì là cái gì?"
"Cái đó thì quên đi…."
"Mỗi tuần 50. 000 Pell."
"……."
500. 000 won?
Cái gì cơ?
Tôi ngẩn người một lúc lâu để suy nghĩ xem mình vừa nghe thấy cái gì.
Tất nhiên là khoảng 10 giây sau tôi đã hiểu cô ta ám chỉ điều gì.
"Vốn đầu tư kinh doanh thì cũng là tiền của gia đình thôi mà. Thế nào? Vừa được chơi bời theo ý muốn vừa đút túi mỗi tháng 200. 000, không tệ chứ?"
"Chuyện này có hơi quá rồi."
"Ít sao? Thế 100. 000 nhé?"
"Tôi không có sở thích đó."
"Thì nhân cơ hội này tạo ra là được mà."
'Nói cái quái gì vậy.'
Tôi chỉ biết bật cười rồi nốc cạn ly rượu.
"500. 000."
"…!"
Tôi vất vả lắm mới nuốt trôi được ngụm rượu rồi lau miệng.
Bây giờ cô ta bảo sẽ cho tôi mỗi tháng 20. 000. 000 won á? Cô ta không có khái niệm về kinh tế à?
Có lẽ vì phản ứng của tôi quá dữ dội nên cô ta mỉm cười lắc đầu:
"Ồ, 500. 000 một tuần thì đáng để suy nghĩ rồi chứ?"
"Tôi đang thấy muốn đi báo cảnh sát đấy, cô Schneider. Bỏ qua chuyện đó đi, mỗi tuần 500. 000 ư, trong ngân hàng Đế quốc tôi đã tích trữ hàng chục triệu Pell rồi, tôi không cần số tiền đó đâu."
Khi tôi gọi cô ta bằng họ thay vì tên, cô ta nhìn tôi với ánh mắt đầy thú vị rồi uống rượu.
Nghe toàn những lời điên rồ khiến tôi thấy đau cả đầu.
Nhưng, hãy thử suy nghĩ một chút ở đây.
Chuyện này không hợp lý.
Nếu định dùng tiền để mua chuộc tôi thì ngay từ đầu cô ta đã phải hưởng ứng khi tôi gợi ý lúc nãy rồi.
Cô ta dâng cho tôi 20. 000. 000 won mỗi tháng để làm gì chứ?
Tôi sắp xếp lại suy nghĩ rồi mỉm cười:
"Cô đang thử tôi đấy à."
Ludovika nhướng một bên chân mày.
Nãy giờ tôi đã diễn đúng theo concept rồi, giờ cần phải thể hiện một chút tính cách thật.
"Hãy nói thẳng thắn đi. Mục đích của cô không phải vậy mà."
"Ha ha ha…. Ai biết được chứ?"
"Nhìn là biết không phải rồi."
Tôi nói rồi uống rượu.
"Nếu mục đích là vậy thì cô đã phải đồng ý với lời đề nghị của tôi lúc nãy rồi. Hay là cô không thích yêu đương mà chỉ quan tâm đến các hoạt động duy trì nòi giống kiểu Cựu Nhân Loại? Theo kinh nghiệm của tôi thì 99, 9% là không có chuyện đó đâu."
"Chính xác đấy."
"Vậy là bây giờ tôi đang nói chuyện với 0, 1% còn lại sao?"
"Anh bảo muốn kinh doanh đúng không."
"……."
Tôi cố kìm nén khóe môi đang chực nhếch lên.
Ludovika đan hai tay vào nhau, mỉm cười hài lòng:
"Tôi sẽ giúp anh thu hồi vốn đầu tư trong vòng 6 tháng và mỗi tháng có thể bỏ túi 2. 000. 000 Pell."
"……."
Phải rồi. Đã đến lúc tiết lộ ý đồ thực sự rồi đấy.
Đưa ra lời đề nghị hợp tác theo cái kiểu đó thì đúng là trên đời này cái quái gì cũng có thể xảy ra được, nhưng mà….
Đó là những lời đáng để cảm ơn.
Tất nhiên, có nhiều điều cần phải cân nhắc.
Việc cô ta cho rằng tôi có thể bỏ tiền ra đầu tư chỉ sau khi nghe câu 'trong ngân hàng Đế quốc tích trữ hàng chục triệu Pell', và tại sao ngay từ đầu cô ta lại nhất quyết tiếp cận tôi.
Về vế sau, khi trò chuyện với cô ta, làn sương mù dường như đã nhạt đi một chút. Cô ta bảo mình thường chào hỏi những người mới đến khu phố này một lượt.
Dù vậy, tôi vẫn phải xem xét kỹ lưỡng xem tình huống may mắn này chỉ dành cho riêng tôi, hay đối với cô ta cũng là một sự may mắn.
Cũng giống như tôi đang có những toan tính, cô ta cũng có thể đang ấp ủ những tính toán sâu xa.
'Trước tiên.'
Phải tìm hiểu cho bằng được, nhưng sẽ đi đường vòng thật chậm rãi.
Vẫn phải duy trì hình tượng Jeremiah Caetani.
"…Tin vào một người như cô thì coi như xong đời luôn. Cha xứ mà lại như thế này sao?"
"Ha ha! Đó chẳng phải là câu tôi vừa nói lúc nãy sao. Ngay từ đầu tôi đã không phải là người Công giáo rồi."
"Đúng là dị giáo. Việc một Cha xứ kinh doanh ở Primrose Path đã kỳ lạ rồi, không ngờ lại tồn tại một giáo phái Calvin kỳ quái như thế này nữa. Một người Tin lành mà lại được gọi là Linh mục, rốt cuộc đó là giáo phái nào vậy?"
"Tin lành (Protestant)? Đó là tiếng Anh mà. Ở Đế quốc, chúng tôi gọi những người theo đạo Cải cách là Evangelisch."
"Đây là lớp học tiếng Đế quốc à? Đó đâu phải trọng tâm."
"Anh cũng đang lạc đề đấy thôi."
"……."
Đến mức này thì có lẽ cô ta đã tin rằng tôi không biết Pleroma, hoặc ít nhất là 'có nghe qua cái tên nhưng không đủ quen thuộc để liên tưởng đến nó ngay tại đây'.
Tôi nhấp rượu liên tục, nhận ra cô ta vẫn đang chăm chú quan sát hành động của mình, tôi bắt đầu diễn tiếp:
"Cô bảo là đang bị khám xét mà."
"Đúng vậy."
"Làm sao mà thu hồi vốn được chỉ trong 6 tháng? Cô Schneider có thể bảo đảm cho chuyện đó không?"
"Tất nhiên rồi. Vấn đề lần này sẽ sớm kết thúc thôi. Đáng lẽ ra thì sẽ mất một chút thời gian đấy…. Nhưng nó sẽ được giải quyết sớm thôi nên anh không cần lo đâu."
"Bằng cách nào?"
'Đáng lẽ ra thì sẽ mất một chút thời gian nhưng nó sẽ được giải quyết sớm thôi.'
Thông tin tốt đây.
Lũ này vốn dĩ định giải quyết vấn đề một cách từ từ cho đến khi tôi đình chỉ Nghị viện. Nhưng bây giờ khi mọi chuyện bắt đầu chệch hướng, chúng đang muốn xử lý thật nhanh trước khi rắc rối lớn hơn xảy ra. Chắc hẳn đó là ý của Hội trưởng rồi.
Nhưng tại sao trước đó chúng không làm vậy?
Điều đó có nghĩa là phương pháp nhanh gọn đó ẩn chứa một rủi ro cực kỳ lớn.
Nếu không có rủi ro, chắc chắn chúng đã xử lý nhanh từ lâu rồi.
Ludovika nói với tôi như thể mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ, nhưng thực chất lũ chúng đang cực kỳ sốt ruột.
"Mọi chuyện đều có cách cả."
"Cách đó là gì?"
"……."
"Và đó là công việc kinh doanh gì?"
"Chẳng phải chỉ cần có thể ăn chơi nhảy múa là được rồi sao, kinh doanh gì đâu có quan trọng?"
Ludovika khéo léo né tránh câu trả lời.
'Định không cho tôi biết sao?'
Cô ta coi tôi là hạng gà mờ đến mức nào mà ngay cả những điều tôi cần biết cũng muốn giấu giếm? Nghe cô ta nói về "tài năng" thì tôi cũng đoán sơ sơ được rồi, nhưng mà….
Dù có nghĩ đến hình tượng của Jeremiah Caetani đến đâu thì tôi cũng không thể để chuyện này trôi qua như vậy được.
Hiện tại tôi đang tiến gần đến mục tiêu nhanh hơn dự kiến, không thể để lỡ cơ hội này.
Tôi hạ thấp người để nhìn thẳng vào mắt cô ta.
"Cô Ludovika."
"Vâng?"
"Cô bảo tôi có tài năng đúng không. Cô có thực sự ưng ý với một người đồng nghiệp như tôi không?"
Khi tôi ghé sát mặt lại, ánh mắt cô ta thoáng dao động một chút.
Nhưng chỉ là trong chốc lát. Ludovika nhanh chóng lấy lại vẻ thong dong.
"Tất nhiên rồi~ Tôi chưa từng thấy ai có thiên tư bẩm sinh đến mức này đâu."
"Vậy thì cô phải cho tôi sự tin tưởng chứ."
"……."
"Tôi không thể đầu tư mà không có thông tin được, đúng không? Chỉ lời nói thôi thì không đủ đâu."
Nói đi.
Và hãy đưa ta đến gặp trực tiếp kẻ đó.
"Bằng cách nào, và ai có thể giải quyết vấn đề của Primrose Path này giúp tôi?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn