Chương 221: 222
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~51 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Ánh mắt của tên pháp sư hướng về phía cửa sổ vỡ.
Không một ai có thể biết được tôi đang thực hiện nhiệm vụ tại đây.
Nghe lén? Theo dấu?
Những điều đó đối với tôi là bất khả thi.
[Thay người đi! Tao sẽ xử lý tốt hơn mày.] Choảng—!
Ngay khi nghe thấy những lời đó, tên pháp sư rút tạo vật ra và ném mạnh xuống sàn.
'Thay người?'
Những lời đó không hề lọt vào đầu hắn.
Thấp thoáng sau khung cửa sổ vỡ, hắn thấy một người với đôi đồng tử màu hồng lướt qua. Hắn không thể không nhận ra rằng luồng ma lực đầu tiên phá vỡ cửa sổ lao ra ngoài có màu đỏ.
Thứ đang ngáng chân hắn lúc này không phải Cục Điều tra, cũng không phải bất cứ điều gì khác, mà chính là mục tiêu của hắn.
"Ha ha ha ha…."
Bị ăn một vố đau rồi.
Gương mặt hắn không hề cười, nhưng từ miệng lại bật ra những tiếng cười khe khẽ. Hắn nuốt nước bọt cái ực.
* [Xin bày tỏ lòng lòng biết ơn sâu sắc trước công lao của Phó đoàn trưởng Eszett, Lukas Askanier, người đã cứu sống hơn 500 quý khách danh dự của Đế quốc. Đế quốc chúng ta và Bệ hạ Friedrich đã xác nhận được lòng trung thành cũng như năng lực xuất chúng của một pháp sư Hoàng thất nơi Phó đoàn trưởng Lukas Askanier – người đã tiên phong trong việc bảo vệ an ninh của Đế quốc và thế giới. Mong rằng sau này cậu sẽ tiếp tục cống hiến vì Đế quốc.] 9 giờ sáng ngày hôm đó.
Chủ tịch Hiệp hội Pháp sư Hoàng thất dùng ma pháp khuếch đại giọng nói trang nghiêm, rồi trao tấm bảng công trạng cho tôi đang đứng bên cạnh.
Tôi đã thu xếp vụ khủng bố bạo phát cho đến tận 4 giờ sáng, và bị gọi đến đây khi chưa kịp chợp mắt lấy một giây.
'Tốc độ thật kinh ngạc.'
Bình thường họ sẽ muốn đưa tin giảm thiểu theo thói quen, nhưng vì nạn nhân không phải thần dân mà là các tuyển thủ nước ngoài nên họ phải dè chừng—nếu không cẩn thận, thay vì tầm ảnh hưởng siêu quốc gia định đạt được nhờ Pentathlon, họ sẽ chỉ nhận về gạch đá—vậy nên họ định đi theo hướng ca ngợi các pháp sư và đội ngũ y tế đã góp công giải quyết vấn đề trong hòa bình, đồng thời hậu đãi các tuyển thủ hết mức có thể.
Nói cách khác, để quảng bá rằng đây không phải lỗi của Đế quốc, họ đã điên cuồng chỉ trích Pleroma và tâng bốc chúng tôi thành anh hùng.
[Đồng thời, chúng tôi cũng xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến sự hợp tác nhanh chóng của Leonard Wittelsbach cùng năm pháp sư khác đã cùng giải quyết vụ khủng bố. Nếu không có sự nỗ lực của các bạn, sẽ không có nền hòa bình như hiện tại.] Leo bước lên phía trước thay mặt cho năm thành viên đang đứng thành một hàng ở phía sau để nhận bảng công trạng.
Buổi lễ trao tặng ngắn ngủi chưa đầy 30 phút kết thúc, những bài báo và hình ảnh của chúng tôi ngay lập tức được đăng tải trên tờ Tin tức Đế quốc.
Sau khi quay trở lại trường, các thành viên trong đội đều nở nụ cười đầy ẩn ý.
"Tớ chỉ đang ngủ ở ký túc xá rồi tự nhiên đi ra ngoài thôi, sao tự dưng lại được nhận cả bảng công trạng thế này…"
"Ha ha, đúng thế thật. Ngại quá đi."
"Thôi nào~" Elias lắc đầu trước lời nói của Julia.
Tôi cũng đồng tình với ý của Elias, mỉm cười nói:
"Vì biết rằng các cậu luôn sẵn sàng chạy đến bất cứ lúc nào nên tớ mới có thể dấn thân đến đó. Nếu ở vào tình huống không thể nhận được sự trợ giúp của các cậu, tớ đã không thể làm đến mức này."
Đó là tông giọng tử tế nhất mà tôi có thể thốt ra.
Vì Hoàng thất trao bảng công trạng riêng cho mình tôi, nên tôi phải cẩn thận để tránh gây ra những mâu thuẫn ngầm không đáng có.
Nhưng ngoại trừ vấn đề đó ra, các thành viên thực sự đã giúp ích rất nhiều.
Dù sao thì đây cũng là công việc đề cao tính nhanh chóng mà.
Trước lời nói của tôi, các thành viên lộ vẻ mặt ngơ ngác.
Sau đó, tôi thoát khỏi nguy cơ bị các thành viên lôi kéo đi nhậu ban ngày và quay trở về phòng.
"…Ơ."
Tôi nhướng mày.
Cảnh tượng đập vào mắt sau khi dùng chìa khóa mở cửa bước vào thật là "ngoạn mục".
Trên bàn là một núi những mẩu giấy màu hồng chất đống.
Gương mặt Elias, người đưa tôi về, đanh lại.
Điều này có nghĩa là hung thủ đã vào tận trong này, nên phản ứng đó là đương nhiên.
Tôi ngăn Elias định dọn sạch đống giấy đó đi, rồi mở từng mẩu giấy trong số chắc cũng phải đến năm mươi tờ, sắp xếp lại theo thứ tự mà tôi đoán là dòng ý thức của hắn đã trôi qua.
[Cái này rốt cuộc là gì vậy?] [Cậu có biết tôi đã chuẩn bị vất vả thế nào không? Cậu có biết tôi đã ngạc nhiên đến mức nào khi cậu đột ngột xuất hiện ở khách sạn ngày hôm đó không? Cảm giác như tim tôi rụng rời đi vậy. Không, lời nói không thể diễn tả nổi tâm trạng lúc đó đâu.] [Đó là nhiệm vụ thất bại đầu tiên trong đời tôi đấy.] [Cậu là người lấy đi thất bại đầu tiên của tôi sao?] [Tuyệt vời nhất.] [Chúng ta thật sự… rất cừ. Mức này thì đúng là định mệnh rồi. Chúng ta đang có tâm linh tương thông đấy.] [Thật không thể tin nổi.] [Nếu cậu có thể đọc được suy nghĩ của tôi, tại sao cậu chưa từng một lần trả lời tôi?] [Không cần nói tôi cũng hiểu lý do rồi. Rõ ràng là cậu cũng muốn được nhìn ngắm tôi thật lâu. Chính vì vậy cậu mới không trả lời tôi đúng không. Lần trước chắc chỉ là đùa giỡn thôi nhỉ.]
'Khả năng thắng lợi tinh thần (tự huyễn hoặc) thật đáng nể.'
Chắc phải đến mức này thì mới làm được những chuyện điên rồ như thế.
Tôi đang giữ vẻ mặt đáng sợ thì nhìn sang Elias, người đang đặt tay lên vai tôi và cố gắng làm tôi phân tâm.
"Ồ? Giờ Luca mới nhìn tớ đấy à."
"Ừ. Sao, có gì muốn nói à?"
"Tớ đã suy nghĩ kỹ rồi…"
Elias viết chữ lên giấy cho tôi xem.
[Hay là để tớ biến thành cậu rồi đối phó với tên đó. Dù nhìn thế nào thì tớ thấy đó là cách duy nhất để giảm thiểu nguy hiểm.] Nếu mượn năng lực của Narke thì đúng là có thể làm được. Dù không phải năng lực biến hình thực thụ mà chỉ là ảo giác.
Dù sao thì chuyện này cũng không ổn. Tại sao ư?
"Còn sự an toàn của cậu thì sao."
"Tớ ổn mà~ Thú vị đấy chứ!"
Elias nở nụ cười nhếch mép với biểu cảm như thể sẽ đập nát đầu hung thủ nếu gặp mặt. Đó là một cảnh tượng khá rùng rợn.
Vì không thể để cậu ấy đi vào con đường sai lầm ở độ tuổi này, nên tôi đã phớt lờ đề nghị đó.
Dù sao thì, tôi cũng đã có kế hoạch.
"Eli, tớ có chuyện muốn nói."
Tôi kéo cậu ấy lại, thiết lập ma pháp cách âm sát cơ thể nhất có thể, rồi dùng cả thần lực để nói thầm vào tai cậu ấy.
Elias nhìn tôi với đôi mắt mở to, rồi hiện lên vẻ đầy nghi hoặc.
Tôi vỗ vai cậu ấy cười.
"Truyền đạt lại cho mọi người nhé."
*
"Chà, đội mới lập chưa đầy một tuần mà đã nhận được bảng công trạng rồi sao? Sắp tới chắc đeo huân chương luôn quá."
"Mấy đứa đó rốt cuộc là hạng người gì vậy."
Đêm hôm đó, tại Học viện Giáo dục số 2 Đế quốc.
Các pháp sư năm thứ 3 đang nghỉ ngơi ở công viên trường vừa xem tờ Tin tức Đế quốc vừa cười khan.
Ngày hôm nay, Lukas Askanier và đội Eszett lần lượt nhận được bảng công trạng từ Hiệp hội Pháp sư Hoàng thất.
Mới hôm kia thôi còn râm ran tin đồn có ai đó ném trứng vào các pháp sư ở sân vận động chính Pentathlon, có lẽ nhờ có mặt ở đó mà Askanier đã lần theo dấu vết hung thủ để lại và phát hiện ra âm mưu khủng bố bạo phát tại khách sạn Grand.
Có thể nói Lukas Askanier đã cứu mạng hơn 500 người đang nghỉ tại khách sạn đó.
'Thú thật là lúc đầu không đánh giá cao cậu ta đến thế… nhưng đúng là em trai của Adrian Askanier có khác.'
Rất nhiều học sinh lấy Adrian Askanier làm hình mẫu lý tưởng, nhưng cho đến nay có vẻ người duy nhất tiệm cận được với anh ta chính là người kia.
Thực sự đến mức đó thì chẳng lẽ Hoàng thất và Anhalt đã thực sự bắt tay nhau như những gì diễn ra ở Dasrote sao?
Sở hữu màu mắt chẳng khác nào dấu ấn của Pleroma, vậy mà những việc cậu ta làm lại hoàn toàn giống như các pháp sư Hoàng thất thực thụ vậy.
Điều khó chấp nhận hơn là cậu ta mới chính thức đăng ký vào Hoàng thất chưa đầy một tuần. Nghĩa là đây hoàn toàn là thành quả đạt được bằng chính năng lực tích lũy bấy lâu của bản thân, nhưng tôi vẫn không thể hình dung nổi cậu ta đã tìm ra vụ việc này bằng cách nào. Cũng chẳng hiểu tại sao một kẻ như thế này cho đến tận mùa hè năm ngoái lại sống ở trường với bộ dạng như vậy.
Thế nhưng….
'Giờ này đáng lẽ phải đang vui vẻ chứ nhỉ?'
Lukas Askanier đang ở trước mắt họ lúc này lại có sắc mặt không hề tốt.
Vì là cuối tuần nên hôm nay mọi người đều dành thời gian tự do, đội Eszett sau khi bị gọi lên Hoàng thất từ sáng sớm đã quay trở lại trường. Có vẻ dù thế nào đi nữa thì trường học vẫn là nơi thoải mái nhất.
Ngoại trừ Askanier.
Askanier sẽ đáp lại một cách dịu dàng khi có ai đó chào mình, nhưng những lúc khác thì vẻ mặt hoàn toàn sa sầm.
"Này, nhưng mà sao bảo là thuộc Hoàng thất mà ăn mặc luộm thuộm thế kia. Găng tay với mũ đâu mất rồi?"
"Chắc là kiểu người thích tự do."
"Vãi thật…. Nghĩ thoáng ra chút đi."
Mấy cậu sinh viên năm 3 vừa cười vừa đùa giỡn với nhau.
Đúng lúc đó, có thứ gì đó rơi bộp xuống bàn.
"Gì đây."
Là một mẩu giấy màu hồng. Cậu sinh viên nhặt nó lên và quan sát hai mặt.
"Cũng có bán loại giấy màu này sao? Bán ở đâu vậy nhỉ."
"Đừng nghĩ mấy cái đó nữa mà hãy nghĩ xem cái này là gì…"
Ngay khi định mở mẩu giấy ra xem, một cái bóng đổ xuống trước mặt.
Askanier, người vừa nãy còn đang mang vẻ mặt sa sầm ở đằng xa, giờ đang mỉm cười đưa tay ra.
"Hình như nó bị gửi nhầm chỗ rồi. Là của tôi."
Rơi xuống bàn của tôi mà lại là của cậu á?
Hàng loạt lý lẽ phản bác hiện lên trong đầu, nhưng trong thời điểm mà tất cả các tòa soạn báo trên toàn quốc đều đang đưa tin về cậu sinh viên này, anh ta không muốn đôi co làm to chuyện.
Sinh viên năm 3 trao đổi ánh mắt với đám bạn rồi miễn cưỡng đưa mẩu giấy ra.
"…Vậy sao? Cậu cầm lấy đi."
"Cảm ơn anh."
Askanier cười rạng rỡ rồi quay lưng đi.
Không thể nào không nhận ra biểu cảm của cậu ta ngay lập tức lại trở nên tồi tệ như cũ.
Các sinh viên năm 3 chỉ biết nhún vai với vẻ mặt không thể hiểu nổi.
* [Nghĩ lại thì nhé. Hay là tôi bơm ma lực của mình vào cơ thể cậu thì sao? Cậu cũng dần nhuộm đỏ hạt nhân bằng ma lực của tôi chứ? Tôi đang thử nghiệm trên người khác xem làm thế này thì có chết hay không, nếu thành công tôi sẽ nói cho cậu biết.] [Chúng ta nên trộn lẫn ma lực của nhau để thử trở thành đối phương xem sao. Nếu làm vậy thì liệu tôi có thể sở hữu đôi mắt màu hồng không nhỉ? Nếu chúng ta có nhau trong lòng đối phương, tất cả chúng ta sẽ đều trở thành những pháp sư xuất chúng hơn.]
"……."
Chủ nhật.
Ulrike nhìn Lukas với vẻ mặt lo lắng.
Lukas đọc mẩu giấy với gương mặt u ám, rồi ném nó xuống bàn và đi vào nhà vệ sinh nôn mửa.
Khi quay lại bàn nơi các thành viên đang ngồi, Lukas ngồi xuống ghế với gương mặt đanh lại.
Tất cả các thành viên đều đang nhìn sắc mặt của cậu.
Suốt cả cuối tuần, những mẩu giấy gửi đến cho Lukas đều mang nội dung như thế này.
"…Lukas hình như sụt cân rồi."
"Không được sụt thêm nữa đâu."
Elias vừa hờ hững đáp lại sự lo lắng của Ulrike, Lukas đã nhìn Elias với vẻ không thể tin nổi.
Cậu nở một nụ cười khách sáo với gương mặt u ám rồi lại nhìn xuống bàn với vẻ vô cảm. Cậu lấy tay vuốt mặt.
"Leonard."
"Sao."
"Liên lạc với trụ sở bảo họ may cho tớ thêm một bộ đồng phục nữa."
Đôi mắt Ulrike mở to.
Trong suốt cuối tuần, Lukas liên tục gặp phải các vụ mất trộm. Bảo là kẻ có năng lực biến hình, không biết có phải hắn đã biến thành người hầu hay không mà dù có thắt chặt an ninh đến đâu, hắn vẫn liên tục nẫng đồ đi.
Giờ đây dường như hắn đã trộm cả bộ đồ mà cậu được ban tặng dưới danh nghĩa của Bệ hạ.
Leo hơi nhíu mày với gương mặt đanh lại.
Tưởng chừng cậu ấy sẽ thốt ra những lời kiểu như "Tại sao tôi phải làm vậy?", nhưng Leo không phản ứng gì thêm.
Có lẽ coi sự im lặng đó là sự đồng ý, Lukas đứng dậy một cách chậm chạp với gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi chán chường, không lời chào hỏi hay ra hiệu bằng mắt.
Narke thiết lập ma pháp tại đây để tách biệt không gian khỏi trường học rồi đứng dậy đi theo Lukas.
Cả hai nhanh chóng biến mất vào dinh thự.
Ulrike nhìn sắc mặt mọi người trong bầu không khí hoàn toàn đóng băng rồi khẽ mở lời.
"…Này các cậu…. Đây đúng là diễn kịch thật không…?"
"Chuyện mất quần áo chắc là thật đấy."
Leo trả lời một cách thản nhiên.
Câu nói đó có nghĩa là ngoại trừ việc bị mất trộm quần áo ra, thì thái độ đó đúng là diễn kịch.
Julia vỗ tay cười.
"Oa~ Lukas diễn giỏi thật đấy. Chắc chắn là cậu ấy cũng thấy khó chịu thật, nhưng lúc đầu đâu có đến mức đó. Hóa ra cậu ấy cũng có thể lộ rõ vẻ mặt tồi tệ như vậy cơ đấy."
Ulrike gật đầu.
Theo những gì nghe được từ Elias trước đó, Lukas nói rằng đã đến lúc rồi.
'Để khiến kẻ bám đuôi mất cảnh giác, tớ phải diễn như thể mình đang bị đả kích nặng nề. Vậy nên bất kể tớ làm gì, điều đó cũng không liên quan nhiều đến cảm xúc thực sự của tớ, nên mọi người đừng để tâm quá. Sẽ có nhiều chỗ bất tiện nhưng hãy chịu khó giúp tớ trong những ngày cuối tuần thôi.'
Cậu đã nói với Elias như vậy, và điều đó nhanh chóng lan ra cả đội.
Thực tế là mỗi khi Narke thiết lập một lớp ma pháp không gian mới để tạm thời tách biệt cậu khỏi kẻ bám đuôi, Lukas lại mỉm cười bắt chuyện với chúng tôi như bình thường như thể tâm trạng chưa từng tệ đi, nên không một thành viên nào là không biết rằng việc diễn kịch chỉ là một chiến thuật.
'Nhìn vào đó thì rõ ràng phía tươi sáng kia mới là con người thật.'
Ulrike nuốt nước bọt khi nhớ lại màn diễn xuất như thật vừa nãy.
Không biết cậu ấy định đuổi kẻ bám đuôi đi bằng cách nào nhưng….
'Để tâm trạng cậu ấy không bị chùng xuống, chắc mình phải sớm rủ cậu ấy đi chơi cùng mới được.'
Ulrike vừa suy nghĩ đúng với phong cách của mình vừa hạ quyết tâm.
*
'Thành công mỹ mãn.'
Quay trở về dinh thự, tôi nén nụ cười thong thả sắp hiện ra và nhíu chặt đôi mày.
'Sai lầm của mình là gì. Còn điều gì nữa có thể khiến hung thủ không kìm nén được sự nôn nóng mà xuất hiện trước mặt mình?'
Đó là những gì tôi đã nghĩ trong dòng thời gian đã biến mất.
Không mất quá lâu để tôi đưa ra kết luận.
'Ở mình không hề lộ ra vẻ thích Julia.'
Đây là kết luận mà tôi đã đưa ra lúc đó.
Dù Zähringen có tấn công dồn dập đến đâu, nếu tôi không đáp lại, thì dưới góc nhìn của kẻ bám đuôi, chuyện đó dù hơi khó chịu nhưng vẫn chỉ dừng lại ở mức chưa có vấn đề gì lớn.
Nhưng nếu không chỉ Zähringen mà cả tôi cũng cư xử như thể có tình cảm đặc biệt với cậu ấy thì sao?
Dĩ nhiên câu chuyện sẽ khác hẳn.
Bởi vì cơ hội dành cho hắn đã biến mất.
Nhưng có một vấn đề.
Tôi có phải làm trò này với các thành viên một lần nữa không? Lần này là cả tôi cũng phải diễn một cách tử tế?
Với việc diễn kịch cùng Zähringen và vụ nẫng tay trên ở khách sạn Grand, sự cảnh giác của hung thủ đã dâng cao đến tận trời xanh. Khả năng hắn xuất hiện trước mặt tôi nếu tôi làm lại trò cũ là rất thấp.
Vì vậy, phải tìm kiếm một phương pháp khác khiến hắn không thể không xuất hiện trước mắt tôi, nhưng đồng thời….
'Phải tỏ ra như không có ý chí tấn công.'
Tôi phải tỏ ra như mình đang thua hắn.
Có tỏ ra mình đang thua thì hắn mới không biết cái bẫy chính là cái bẫy chứ?
Mệt mỏi vì bị rình rập, buông xuôi, bất lực, v. v., việc lộ ra vẻ bị hắn tác động chính là một ví dụ điển hình.
Thú thật là từ trước đến giờ tôi chỉ báo cảnh sát rồi lần nào cũng đi lại với vẻ mặt không cảm xúc nên chắc hẳn hắn thấy không thú vị lắm. Những kẻ bắt nạt người khác, dù là hạng người nào đi chăng nữa, cũng đều muốn thấy phản ứng của đối phương, nên tôi chỉ cần có những phản ứng dữ dội như bao người khác vẫn làm là được.
Sau đó, mọi chuyện diễn ra đúng như dự đoán.
Mỗi khi phản ứng của tôi trở nên dữ dội hơn, tên đó lại bắt đầu cà khịa tôi nhiều hơn.
Vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra? Hắn càng cà khịa, tôi lại càng giả vờ tức giận hơn.
'Đúng là một vòng tuần hoàn của việc vặt lông nhau.'
Dĩ nhiên, người vặt lông chỉ có duy nhất mình tôi. Hắn ta chẳng vặt được gì của tôi cả.
Tôi chậm rãi đứng dậy và nhìn vào chiếc hộp có thể chứa được khoảng ba cuốn sách dày. Bên trong chứa đầy những mẩu giấy màu hồng nhận được từ trước đến nay.
Ánh mắt tôi chuyển sang cuốn sổ bên cạnh. Danh sách những món đồ bị tên đó trộm mất suốt cả cuối tuần cũng đã dài quá một trang sổ rồi.
'Hừm.'
Rất thuận lợi.
Giờ đây, dù hắn có cảnh giác với tôi, nhưng khả năng cao là hắn đang thầm nghĩ rằng bản thân đang chiếm ưu thế. Tiềm thức con người thật đáng tiếc là lại hoạt động theo cách đó.
Tôi cảm nhận được đôi mày mình đang nhíu lại thành biểu cảm mặc định rồi xoa cằm.
'Kết thúc sớm thôi.'
Đây không phải việc nên dây dưa lâu.
Mọi chuẩn bị đã hoàn tất, đã đến lúc trực tiếp gặp mặt.
Sau khi đưa ra kết luận, tôi nhìn xuống chiếc hộp một lúc lâu, rồi diễn vẻ mặt mệt mỏi và viết chữ lên một mảnh giấy ghi chú.
[Ngươi muốn cái gì?] Hắn đã nói rằng có thể đọc được hồi đáp dù tôi để ở bất cứ đâu. Tôi ném mảnh giấy đó ra ngoài cửa sổ và rời đi một lúc.
Ngạc nhiên thay, khi quay trở lại, một mẩu giấy đã được đặt trên giường.
Đó là lời bài hát dân ca tôi đã nghe trước đây, That you are my dearest.
Cuối cùng thì ý hắn là hãy đến với hắn, ngoài ra không muốn gì khác….
'Phải xuất hiện thì mới đến được chứ, cái thằng khốn này….'
Đúng là một câu trả lời không ra làm sao cả.
Cảm nhận được tên đó đang tung hoành đắc ý đúng như ý đồ của mình không làm tôi thấy tồi tệ, trái lại đó là nguyên liệu tốt để diễn vẻ phẫn nộ.
Tôi nhìn ra cửa sổ.
Giờ tôi không thèm tốn công kéo rèm che cửa sổ nữa. Bởi vì dù thế nào đi nữa, hễ tôi ra ngoài rồi vào lại là tên đó đã kéo rèm ra từ lúc nào rồi.
Nghĩ rằng có thể quảng bá sự bất lực nên tôi đã mặc kệ, không ngờ lại dùng nó làm màn hình thế này.
Tôi nhìn xuống chiếc hộp chứa hàng nghìn mẩu giấy rồi ngồi xuống giường.
Trong lòng, tôi chậm rãi đếm ngược từ 10. Rồi tôi vùi mặt vào hai bàn tay và thở ra một hơi thật dài.
Kể từ khi đến đây tôi chưa từng làm việc này một cách rõ rệt, nhưng may mắn là nó vẫn hoạt động tốt.
'…6, 5, 4….'
Sống mũi cay cay.
Khi đã đếm xong, tôi dùng tay áo lau nước mắt rồi đứng dậy kéo rèm một cách bực dọc.
Việc đập phá đồ đạc để diễn tả sự phẫn nộ—không có thứ gì là của tôi cả—không phải là một lựa chọn tốt, nên tôi chỉ cần chọn một công cụ đủ để gây bất ngờ cho tên đang quan sát mình lúc này là được.
Tôi vừa di chuyển sang phòng khác vừa suy nghĩ.
'Cái này thật là, một mình mình làm thế này trông chẳng khác gì kẻ điên.'
Nhưng tên đó đang quan sát tôi từ bên ngoài. Không ở tòa nhà khác, cũng không ở trên đường, nhưng chắc chắn là như vậy.
Tôi mở két sắt ở phòng khác và lấy ra chiếc hộp hình chữ nhật quen thuộc mà Leo đã để lại.
Một ký ức không mấy tốt đẹp hiện về.
'Không ngờ mình lại phải chạm vào thứ này lần nữa.'
Khi mở kẹp ra, những lọ thủy tinh nhỏ từ cấp độ 1 đến cấp độ 10 được xếp ngay ngắn trong hộp.
Nó là gì ư?
Chính là loại thuốc tôi đã uống hồi vụ Gerda Assmann.
Tôi vẫn nhớ như in hồi đó đã từng thề rằng sẽ không bao giờ uống cái loại thuốc chết tiệt này nữa.
Quyết tâm đó vẫn không thay đổi.
Nếu phải quay ngược thời gian để gặp lại Gerda Assmann một lần nữa, tôi sẽ không đưa ra lựa chọn này. Tôi không muốn cố tình tạo ra những cảm xúc giả tạo trước mặt một người có khả năng đọc cảm xúc để khiến họ mất cảnh giác. Đặc biệt là nếu đó lại là một nạn nhân khác thì càng không.
Nhưng trường hợp này thì lại khác.
Tay tôi hướng về phía cuối chiếc hộp.
Lấy ra một lọ thủy tinh, tôi đi lên sân thượng của dinh thự.
Ào ào ào— Ngay khi vừa mở cửa sân thượng, tiếng gió đã tát vào tai.
Tôi giữ vẻ mặt đanh lại như lúc nãy, đi bộ ra giữa sân thượng và uống lọ thuốc đang cầm trên tay.
Loại thuốc không mùi không vị trôi tuột xuống cổ họng giống như lần trước. Điểm khác biệt duy nhất là lần này là thuốc cấp độ 10.
Giờ đây, khi mở mắt ra, tôi sẽ nảy sinh tình cảm bất thình lình với người đầu tiên tôi nhìn thấy.
Không, vì Elias không tự dưng mà nói chuyện tiếng máy móc nên có lẽ tôi không thể chắc chắn được.
Nhưng ít nhất đối với người khác, họ sẽ mặc định rằng tôi sẽ yêu người đầu tiên tôi nhìn thấy sau khi mở mắt.
"Ra đây đi."
Tôi nói với âm lượng đủ nghe.
Không có tiếng trả lời nào đáp lại. Tôi không còn cách nào khác là phải lớn giọng thêm lần nữa.
"Ngươi biết rõ ta đã uống cái gì mà. Ra đây đi!"
Vẫn im lặng.
Chỉ có tiếng gió vẫn lướt qua vành tai rồi xuyên vào màng nhĩ.
'…Phải rồi.'
Tôi biết ngay mà.
Dù có dọn sẵn mâm cơm ra thì hắn cũng sẽ tự hỏi liệu tôi có bỏ độc vào đó không, nên việc hắn không ra mặt là điều hiển nhiên.
Tên đó cũng có não, nên điều này là đương nhiên.
Trong tình huống tôi đã thấu thị cả kế hoạch đầy tham vọng của hắn để rồi nhổ tận gốc, hắn hẳn đã nhận ra rằng để có thể điều khiển tôi theo ý muốn, hắn cần những thiết bị tinh vi và triệt để hơn. Hiện tại khi sự chuẩn bị còn chưa đầy đủ, nếu hắn xuất hiện trước mặt tôi và đớp lấy miếng mồi tôi đưa ra thì coi như việc hỏng mất một nửa.
Chính vì vậy, cho đến tận bây giờ tôi mới cần phải tạo ra một bầu không khí như thể hắn đang thắng thế để làm nền.
'Vì vậy đã đi đến nước này thì không thể lùi bước được.'
Tôi nhắm mắt lại và chạm vào tạo vật bên tai. Đây là tạo vật chỉ dành riêng cho các thành viên đội Eszett.
Tôi gõ vào tạo vật một cách ngẫu nhiên.
Vì không biết mình vừa gõ vào tạo vật số mấy nên tôi không biết cuộc gọi sẽ kết nối đến ai trong số sáu người.
Cảm giác như đang chơi trò cò quay Nga vậy. Dù chọn ai đi chăng nữa thì trong tình huống này tôi cũng không thấy mặn mà lắm, có lẽ vì vậy mà tiếng bánh răng chạm vào đồng rồi vấp ngã nghe giống như tiếng xi lanh đang xoay vậy.
Nếu người nghe điện thoại là kẻ có thể mang thuốc giải đến cho tôi ngay lập tức, hoặc là một người bạn đã từng "cà khịa" làm tên bám đuôi ngứa mắt, thì chí ít cũng sẽ tốt hơn đôi chút.
Để đầu óc trống rỗng, tôi lướt ngón tay trên tạo vật và nhấn nút kích hoạt tại một điểm.
Bíp— Tiếng chuông vừa mới reo một lần thì đã có người nhấc máy.
[Lukas?]
'Hừm.'
Thần may mắn đã đứng về phía tôi.
Người có thể mang thuốc giải đến ngay lập tức đã bắt máy, nên giờ dù có thất bại cũng không thấy áp lực. Và quan trọng hơn cả, hung thủ tuyệt đối không thể nghĩ sâu xa đến mức đó trong tình huống này.
Tôi bật cười rồi nhìn lên bầu trời.
[Nói đi, Lukas.]
"……."
Chịu đựng được việc người khác quan tâm đến mình như bản thân mình quan tâm đến họ sao?
Để xem vế ngược lại thì thế nào nhé, tôi tò mò lắm đây.
Liệu vẫn sẽ tiếp tục dùng não, hay giờ sẽ bắt đầu hành động.
"Lên sân thượng đi. Ngay lập tức."
Tôi nói với giọng đầy uy lực.
Không cần thiết phải nói to như vậy vào tạo vật, nhưng vì thính giả mà tôi nhắm tới là một người khác, nên tôi buộc phải làm thế.
Rầm—!
Luồng gió mạnh đến mức khó có thể mở mắt làm rung chuyển cả áo choàng và mái tóc của tôi.
Một bàn tay lạnh lẽo như xác chết vội vã áp lấy gò má tôi. Có tiếng thở gấp gáp cho thấy người đó đã lao xuống đây nhanh đến mức nào.
Tôi có thể cảm nhận được nơi mình đang đứng đã thay đổi do ma pháp không gian của đối phương.
Những chuyện đó không quan trọng.
Điều quan trọng là, mục tiêu giờ đây đã hoàn toàn sập bẫy của tôi.
Tôi chộp lấy bàn tay lạnh lẽo đó, thiết lập ma pháp trói buộc với tay mình rồi mở mắt ra.
"Cuối cùng cũng gặp nhau rồi nhỉ."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn