Chương 217: 218
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~45 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Zähringen, người đang mỉm cười nhẹ, khẽ vuốt cằm rồi đắm chiêu suy nghĩ một lúc trước khi nói với tôi:
"À, đừng hốt hoảng nhé, Lukas. Không được rút lại lời đâu đấy."
"Hửm?"
"Vì tớ sẽ thử cố gắng hết sức một lần xem sao."
Zähringen cười như một người đang đứng trước một trò đùa thú vị.
Dù trông cậu ta có vẻ đang cố che giấu sự phấn khích đó vì phép lịch sự, nhưng vẫn không thể xóa bỏ hoàn toàn vẻ thích thú trên gương mặt.
Tôi có lý do khi nhờ Zähringen việc này.
Đầu tiên, Leo đang diễn vai một người có mối quan hệ không tốt với tôi, nên đột nhiên giả vờ thân thiết cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy.
Tiếp theo là Elias và Narke.
Về mặt tâm lý thì ở cạnh họ thoải mái hơn, vì chúng tôi thực sự thân nhau.
'Nhưng có vẻ đám bạn mình sẽ không nhịn nổi cười mất….'
Chắc chắn luôn. Đang giả vờ thân thiết mà cả lũ lăn ra cười bò thì hỏng hết bánh kẹo. Thậm chí có lúc chỉ nhìn mặt nhau thôi đã thấy buồn cười rồi, thì làm sao mà bắt họ diễn sâu cho được?
Vậy còn Ulrike hay Heike thì sao?
Không ổn lắm.
Thứ nhất là tôi chưa thân thiết với họ đến mức có thể nhờ diễn kịch cùng, dù ở cạnh nhau có thể kéo gần thiện cảm lên một chút nhưng….
Vấn đề quyết định nằm ở chỗ: Nếu tên bám đuôi định tấn công chúng tôi, họ không có đủ khả năng phán đoán và ma lực để ngăn chặn điều đó.
Cuối cùng, Zähringen là lựa chọn tối ưu vì cậu ta không phải kiểu người sẽ lăn ra cười khi đang diễn, có đủ thực lực để đối đầu với tội phạm có năng lực đặc biệt, và mối quan hệ giữa chúng tôi cũng không đến mức trở nên ngượng ngùng khi đưa ra lời nhờ vả này.
"Hà…."
Hôm nay tiếng thở dài của Leo nghe rõ mồn một bên tai.
Chúng tôi đã chuyển sang một tòa nhà khác.
Không phải sân vận động chính nơi tổ chức lễ khai mạc và giải đấu hữu nghị vạn quốc, mà là sân vận động chuyên dụng cho khúc côn cầu trên băng.
Nơi này có nhiều đồ trang trí màu xanh hơn sân vận động chính và cũng ít người hơn hẳn. Từ nãy đến giờ, chúng tôi chưa bắt gặp một ai. Tôi còn tự hỏi liệu trong tòa nhà này có phải chỉ có ba chúng tôi không nữa.
Chúng tôi vừa đi bộ đến điểm đến vừa quan sát các biểu ngữ và bảng tin được lắp đặt khắp nơi.
[1898 Berlin Pentathlon] [Nhiệt liệt chào mừng các vận động viên đội tuyển quốc gia đến từ 56 quốc gia.] Dòng chữ được viết bằng phông chữ Blackletter tạo cảm giác vô cùng bi tráng.
Đúng lúc đó, Zähringen mỉm cười nói:
"A, hôm nay ba chúng ta được đi kiểm tra cùng một chỗ thế này thật là vui quá."
Zähringen đặt tay lên vai tôi và hỏi:
"Đúng không, Lukas?"
"Ừ."
Khi tôi mỉm cười đáp lại, ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt của Leo.
Vì không biết tôi đang lập kế hoạch gì, nên có vẻ cậu ấy đang đầy nghi hoặc trước lựa chọn lôi kéo Zähringen đi cùng của tôi.
Khi đến điểm đến, Zähringen vỗ tay một cái.
"Nào, từ trước đến giờ tớ vẫn luôn đi cùng Narke, nhưng thực ra bọn tớ mỗi người phụ trách một phòng. Hai cậu cũng thế à?"
"Ừ."
"Vậy thì… tớ sẽ phụ trách dãy phòng bên trái tầng 1 tính từ hướng này nhé. Leo, cậu phụ trách dãy bên phải được chứ?"
"Còn Lukas."
Trước câu hỏi của Leo, Zähringen nở một nụ cười chuẩn mực rồi nhún vai.
"Hử? Cậu ấy phải đi cùng tớ chứ."
"……."
Leo nhìn chằm chằm Zähringen mà không nói lời nào, sau đó quay người bước vào căn phòng bên phải.
Bước vào căn phòng bên trái cùng với Zähringen, tôi đổi đũa phép sang trượng rồi chống mạnh xuống sàn.
Không có ma lực nào khác bị phản xạ khi va chạm với ma lực của tôi. Ngay khoảnh khắc tôi dịch chuyển trượng để kiểm tra tường thay vì sàn nhà, Zähringen đã đóng cửa từ phía sau.
Cạch—
"Hử?"
"Haha…."
Zähringen liếc nhìn phía cửa sổ và trần nhà, rồi vừa mỉm cười vừa chậm rãi tiến lại gần tôi.
Thấy tôi đang đầy thắc mắc, cậu ta xua tay.
"Sao thế, cứ làm tiếp đi."
"……."
Tôi cười khan một tiếng rồi đưa trượng lên tường. Một luồng ma lực màu hồng chảy dọc theo bức tường. Tương tự, phía bên này cũng không có gì bất thường.
Ngay khoảnh khắc tôi bước tới định đưa trượng lên chiếc kệ sắt giữa phòng, Zähringen đã nắm lấy cánh tay trái của tôi kéo lại. Cậu ta xoay người tôi, tiến sát lại gần.
Đôi mắt vàng kim tiến sát ngay trước mũi tôi. Những sợi tóc lẽ ra phải được vuốt sáp gọn gàng trong mũ theo quy định giờ lại chạm vào trán tôi.
'Cái gì thế này?'
Vừa nãy tôi đã quá chủ quan rồi.
Người thất bại trong thử thách nhịn cười có lẽ sẽ là tôi mất.
Tôi nỗ lực kìm nén tiếng cười và thì thầm với Zähringen:
"…Julia, thứ tớ yêu cầu cậu đâu phải như thế này?"
"À, vì là bạn bè mà~"
"Bạn bè cái gì mà bạn bè."
Nhìn cái cách cậu ta chuyển chủ đề tự nhiên chưa kìa. Nhìn bộ dạng này, có khi tên này đã làm chuyện này vài lần rồi cũng nên?
Dù vậy, thấy khung cửa sổ thiện cảm không hiện lên, có vẻ cậu ta cũng không vì bầu không khí này mà nảy sinh ý nghĩ kỳ lạ nào, đơn giản chỉ là đang diễn kịch mà thôi. Trông cậu ta có vẻ hơi ý thức được phía bên ngoài cửa sổ.
Tôi đến đây sau khi đã lập ra vài giả thuyết về tên tội phạm. Theo suy đoán của tôi, khả năng hung thủ theo dõi tôi qua cửa sổ là rất thấp, nhưng vì cậu ta đã nỗ lực vì lời nhờ vả của tôi nên tôi thấy không cần thiết phải nói ra.
Trong lúc tôi đang dồn hết sức bình sinh để nén cười bằng cách đánh lạc hướng sự chú ý sang chỗ khác, ánh sáng bỗng len qua khe cửa tràn vào phòng.
"…!"
Trước sự bất thường đó, tôi định đẩy Zähringen ra nhưng đã quá muộn.
Rầm—!
Kèm theo một tiếng động vang dội như muốn làm nổ tung màng nhĩ, ánh sáng từ hành lang ùa vào.
"Này."
Zähringen đang đứng trước mặt tôi khẽ nghiêng đầu với vẻ mặt thản nhiên, rồi bị Leo túm lấy cổ áo sau gáy.
Ngay lập tức, một cơn đau nhói ập đến lõi.
Leo với gương mặt như vừa đánh mất hết sự kiên nhẫn, giật mạnh cổ áo sơ mi của Zähringen.
"Hai người đang làm cái gì thế hả?"
"Giao lưu tình bạn? Vì tớ muốn chúng ta thân thiết với nhau hơn một chút."
"Đừng có nực cười."
Leo đuổi Zähringen ra ngoài hành lang bằng giọng đầy bực bội rồi đóng sầm cửa lại.
Zähringen vừa ra khỏi phòng, mật độ ma lực càng trở nên đậm đặc khiến tôi cảm thấy nghẹt thở.
"Chuyện này là thế nào? Bây giờ nơi này là trường học à? Không, kể cả có là ở trường đi nữa, hai người thân thiết đến mức đó từ bao giờ vậy?"
"Lát nữa."
Tôi ra hiệu cho cậu ấy.
Giờ đây Leo đang nhìn tôi với khuôn mặt lạnh lùng. Rõ ràng là cậu ấy đang cạn lời đến mức nào.
"Có hiểu lầm ở đây rồi. Xin lỗi nhé. Nếu giải thích một chút thì, tớ biết bây giờ rất khó để thuyết phục cậu, nhưng đây là một việc riêng chính đáng."
"Chính đáng sao…."
"……."
Nghe tiếng cười nhạo lạnh lùng này, tôi bỗng thấy hối hận vô cùng. Leo đang nhếch mép với biểu cảm mà tôi chưa từng thấy trong đời.
Bộ cậu tưởng tôi vui sướng lắm chắc? Đây chẳng qua là quá trình dụ dỗ hung thủ tự mình lộ diện mà thôi.
Hạt nhân đau nhói như bị kim châm. Tôi đã định đảo lộn lõi của cậu ấy lên, nhưng vì biết rõ mình đã lập mưu một kế hoạch không mấy hay ho tại nơi làm việc nên tôi đã thôi.
"Tớ sẽ giải thích sau. Trước mắt tớ không có ý định trốn việc để mặc cậu làm một mình đâu, nên cứ ra ngoài đi."
"Khi nào."
Dù cậu ấy hỏi cắt ngang lời tôi, nhưng tôi hiểu rõ "khi nào" đó là về chuyện gì.
"Trong ngày hôm nay."
Bây giờ tôi không thể giải thích được.
Tôi không biết tên đó đang nghe lén cuộc trò chuyện của chúng tôi ở đâu, và nếu giả thuyết của tôi là đúng thì ma pháp cách âm cũng vô dụng. Zähringen đã nỗ lực đến thế, tôi không thể làm hỏng mọi chuyện bằng cách nói ra tất cả được.
Tôi cảm nhận được Leo đang nhìn chằm chằm vào mình.
Tôi tránh ánh mắt đó một lúc rồi mới nhìn thẳng vào cậu ấy, có lẽ chỉ đến lúc đó, khi đã chắc chắn rằng tôi không nói dối, cậu ấy mới quay người đi ra ngoài.
Tôi nhìn theo bóng lưng cậu ấy rồi bước theo sau.
'Tên này mà làm quản lý thì tốt phải biết.'
Cậu ấy cực kỳ thích hợp để giám sát với đôi mắt diều hâu, khiến người khác tuyệt đối không thể làm việc riêng. Nghĩ đến đó, tôi mới sực nhớ ra cậu ấy vốn đã là lớp trưởng rồi.
Leo tiến lại gần Zähringen, người đang thắt lại cà vạt, rồi đẩy cậu ta sang căn phòng bên trái.
"Đổi đi. Tôi sẽ làm cùng Lukas, cậu tự làm một mình đi."
"Tại sao? Đằng nào cũng làm cùng nhau, tớ muốn làm với Lukas hơn."
"Tại sao?"
Tiếng mỉa mai của Leo vang lên.
"……."
Ý là cậu đang hỏi "tại sao" đấy à?
Từ cái giọng hỏi ngược lại đó cho đến ánh mắt, tất cả đều là kỹ năng của một bậc thầy.
Zähringen nhún vai như thể không địch lại được.
"Được thôi. Vậy đợi tớ một chút."
Zähringen kéo tôi ra xa khỏi Leo khoảng ba bốn bước.
Cảm nhận được hơi lạnh từ phía sau, Zähringen nói với một nụ cười gượng gạo:
"Chưa kịp bắt được hung thủ có khi đã bị Leo xử trước rồi cũng nên?"
"Vì cậu ấy vốn là một khối FM[note100631] di động mà…."
Chắc cậu ấy đang nghĩ đây đâu phải chỗ chơi bời mà chúng tôi lại làm cái trò gì thế này. Vừa nãy cậu ấy cũng đã mắng chúng tôi rằng đây là trường học hay sao mà.
Chúng tôi vẫn đang hoàn thành công việc, và nếu đây là tình huống hoạt động tập thể hoàn hảo thì cậu ấy cũng không thể làm gì được.
Dù vậy, vì Leo đã kìm hãm được xu hướng tiến tới một cách bất chấp của Zähringen—điều mà tôi còn chẳng biết là có tồn tại—nên tôi đã phát hiện ra sự cần thiết không ngờ tới của Leo.
"Hahahaha! Cậu cũng biết cậu bạn đó là người theo chủ nghĩa nguyên tắc cơ à. Hừm, chúng ta chỉ vừa làm việc vừa chơi thôi mà…."
Cậu ta cười rồi bỏ lửng câu nói, chuyển sang chủ đề khác.
"Kiểm tra hết chỗ này rồi sang tòa nhà phụ chắc cũng đến giờ ăn sáng. Hẹn gặp cậu vào giờ ăn nhé."
"Ừ."
Tôi chào tạm biệt Zähringen một cách ngắn gọn rồi theo Leo vào căn phòng bên phải.
Vì không muốn ở cùng nhau trong bầu không khí rùng rợn này, tôi lách qua người Leo tiến về phía trước. Kiểm tra phòng khác cũng là cách để tiết kiệm thời gian và là điều tốt.
Thế nhưng, không ngoài dự đoán, tôi lại bị túm lấy cổ áo giống như Zähringen lúc nãy.
"……."
Nếu muốn phản công thì tôi hoàn toàn có thể, nhưng tôi chẳng việc gì phải nổi giận với tính khí nguyên tắc của một cậu học sinh cấp ba, vả lại trong mắt Leo thì rõ ràng tôi đang làm mấy trò vô bổ nên tôi cũng không định nói gì.
Sau 3 giờ đồng hồ nghẹt thở theo nhiều nghĩa như thế, cuối cùng cũng đến 8 giờ sáng.
Đến lúc đó tôi mới có thể gặp lại Zähringen. Zähringen đưa suất ăn do nhà thầu phụ của hoàng thất chuẩn bị ra trước mặt chúng tôi và nói:
"Hừm~ Salad bữa sáng hôm nay đây."
"À, thế sao? Tốt quá."
Tôi cảm thấy lõi nhói lên từng hồi.
Chỉ là trò chuyện thôi mà cũng phải soi mói đến mức này sao? Tôi khẽ gõ tay xuống bàn.
Chỉ đến khi đó, tín hiệu của Leo mới dừng lại.
Thế nhưng sự bình yên đó không kéo dài được lâu. Chưa đầy 10 phút sau khi bắt đầu bữa ăn, ngay khi một lời nói nào đó của Zähringen lọt vào tai, ma lực của Leo quanh lõi bỗng điên cuồng lộ rõ vẻ cáu kỉnh.
"Tớ đã hỏi cậu chuyện này trước đây rồi, nếu tớ tặng cậu một cái tạo vật mới, cậu có ý định xỏ khuyên tai không? Thực sự có một cái tớ rất muốn cậu dùng thử."
"…Xin lỗi. Để sau này tớ sẽ suy nghĩ kỹ lại nhé."
Nói đoạn, tôi búng tay một cái dưới gầm bàn. Vì hành động đó mà Leo rùng mình một cái rõ rệt, cậu ấy quay đầu đi và tặc lưỡi như thể không còn lời nào để nói.
Zähringen nhìn Leo bỗng dưng có phản ứng kỳ lạ rồi cười với tôi.
"Phải rồi. Có vẻ tớ đã quá thúc ép cậu rồi."
"Không đâu. Cảm ơn lời đề nghị của cậu."
Sau đó, 5 giờ đồng hồ nữa lại trôi qua.
Có vẻ như chiến thuật này đã có hiệu quả.
Chúng tôi đã dùng xong cả bữa sáng lẫn bữa trưa, nhưng hôm nay không nhận được thêm mảnh giấy nào.
'Tốt lắm. Cứ thế mà cút đi.'
Và tốt nhất là hãy để tôi đấm cho một phát rồi hãy đi. Dù nghe có vẻ mâu thuẫn nhưng đó chính là khao khát thành thật của tôi.
Tôi nắm chặt tay rồi mở ra, mỉm cười.
Dĩ nhiên, dù đã có được sự bình yên từ tên tội phạm, nhưng bù lại tôi đã phải trải qua vài lần suýt bị Leo túm cổ áo.
Tôi lại đuổi Zähringen đi chỗ khác và nói với Leo, người đang tiến lại gần tôi với vẻ mặt như sắp túm cổ áo đến nơi:
"Sao cậu cứ nhằm vào mình tôi mà mắng thế hả?"
Trước lời nói của tôi, gương mặt hắn càng trở nên hung dữ hơn.
Cái thằng này cũng thân với tôi quá rồi đấy. Chắc chắn là vì thế nên nó mới không túm cổ Zähringen mà chỉ đi hành hạ mình tôi.
Hoặc là do nó vốn có một mức độ kỳ vọng cơ bản nào đó đối với tôi.
Dĩ nhiên, có vẻ hắn cũng biết chừng mực nên vẫn chưa thực sự túm cổ áo. Hắn chỉ đe dọa với dáng vẻ như sắp làm vậy mà thôi.
Cậu ấy tiến sát ngay trước mũi tôi giống như Zähringen lúc nãy, đôi mắt xanh da trời trong vắt đến rùng mình không hề chớp lấy một lần, rồi trầm giọng nói:
"Lukas, làm việc đi."
"Thì tôi đang làm đây thây."
"Tán gẫu với Zähringen cả ngày mà là làm việc à? À, cậu nhận được nhiệm vụ khó khăn quá nhỉ…."
"……."
Vì Leo nhếch mép mỉa mai tôi, nên tôi mỉm cười và đan hai tay vào nhau vặn mạnh.
"…!"
Leo cúi gập người xuống, nhíu mày xoa xoa vị trí nơi có lõi.
Dù tôi đã quen gọi Julia là Zähringen trong lòng, nhưng việc nói ra bằng miệng lại là chuyện khác.
Hơn nữa, vì bị che lấp bởi cái tôi lớp trưởng và cái tôi học sinh gương mẫu, nên tôi đã quên mất một nửa kỹ năng mỉa mai vốn có của cậu ấy, quả nhiên tính tình cũng chẳng vừa đâu.
'Muốn làm chính trị gia chắc phải có cái tính khí cỡ này mới được.'
Dù sao thì tôi cũng biết tại sao cậu ấy lại khắt khe như vậy, nhưng thái độ đó cần phải sửa đổi. Dĩ nhiên vì chính tôi là người đã bày ra bộ dạng như đang trốn việc nên tôi cũng không định làm quá lên.
"Tớ đã bảo lát nữa sẽ giải thích mà."
"……."
Leo định nói gì đó nhưng rồi chỉ thở dài và quay người đi. Có vẻ cậu ấy cần thời gian để nguôi giận.
Tôi bước ra ngoài, tiến lại gần Zähringen, người nãy giờ cứ phải thắt lại cà vạt suốt vì Leo.
"Julia. Cậu khuyên cái thằ… khuyên lớp trưởng giùm tớ cái. Nó bị sao thế?"
"…Ừm, hahahaha! Khuyên cũng chẳng được đâu."
"Tại sao."
Sau một hồi suy nghĩ, Zähringen nói một cách hời hợt như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát:
"Ừm, vì cậu ấy đang ở vị trí không thể không quan tâm đến lợi ích quốc gia mà. Chắc cậu cũng vậy thôi, chúng ta đều lớn lên như thế từ nhỏ mà."
Lợi ích quốc gia?
Dù hơi đột ngột nhưng tôi cảm giác như mình sắp nắm bắt được điều gì đó. Ngay khi tôi định hỏi kỹ hơn, Zähringen đã nắm lấy vai tôi trước khi tôi kịp làm vậy.
"Giờ chúng ta làm gì tiếp đây?"
"Từ nãy đến giờ đã làm được gì đâu. Cả ngày cứ tạo bầu không khí kỳ lạ à?"
"Haha~ Không biết ngày mai chúng ta có trở nên ngượng ngùng với nhau không nhỉ?"
"Biết thế thì biết điều mà tiết chế đi…."
Thế nhưng hiệu quả thực sự rất tuyệt vời.
Tên tội phạm im hơi lặng tiếng đến mức tôi tự hỏi có phải hắn đang tức điên lên mà không làm được gì không.
Hơn nữa, giống như tôi đã nghĩ lúc nãy, dựa vào việc khung cửa sổ thiện cảm không hiện lên, có vẻ Zähringen cũng không bị cuốn vào cái bầu không khí phải nhịn cười đó.
Cứ đà này, tôi có thể duy trì tinh thần đồng đội mà không lo lắng về tương lai làm hỏng hết mọi hoạt động của nhóm vì những cảm xúc cá nhân đột ngột, đồng thời thực hiện được ý tưởng ban đầu là trêu tức hung thủ.
Zähringen đưa tay ra trước mặt tôi. Khi tôi vỗ nhẹ lên đó như thường lệ, những ngón tay của Zähringen luồn vào giữa các ngón tay của tôi.
"……."
Tôi lại phải nỗ lực nhịn cười.
Nhìn cái cách Zähringen cắn môi, có vẻ cậu ta cũng đang có dấu hiệu đó—thú thực là nhịn cười cũng có giới hạn thôi, cả hai đều đã chạm đến ngưỡng rồi—nhưng cậu ta cố gắng thả lỏng các cơ mặt và bắt đầu diễn một cách liều chết.
Sau khi hắng giọng, cậu ta mỉm cười và nhìn sâu vào mắt tôi. Gương mặt tôi phản chiếu trong đôi mắt vàng trong vắt.
Cậu ta cứ thế tiếp tục hấp thụ ma lực chảy ra từ tay tôi về phía mình và lẩm bẩm:
"Cậu có biết ma lực của cậu thực sự rất đặc biệt không?"
"Tất nhiên là biết chứ. Ngay từ màu sắc đã khác các cậu rồi còn gì."
"Haha, tớ không định nói về chuyện đó…. Nghĩ lại thì, trên đời này chắc chỉ có mình cậu là có ma lực màu hồng thôi nhỉ."
"Phải."
Tôi mỉm cười dù cảm thấy gai ốc nổi khắp sau gáy.
"Vậy, cậu có biết tại sao tớ cứ đòi nắm tay cậu không?"
"Làm sao mà biết được?"
"Thật sao? Vậy thì tốt nhất là cứ tiếp tục không biết đi."
Zähringen cười rạng rỡ. Tôi nhìn cậu ta với vẻ mặt như muốn hỏi sao đang nói lại thôi.
Tôi chỉ biết được một điều duy nhất là việc ma lực đặc biệt có liên quan đến chuyện đòi nắm tay.
Đúng lúc đó, Zähringen mỉm cười buông tay ra. Có vẻ cậu ta nghĩ rằng thế này là đã đủ để thu hút sự chú ý rồi.
Ngay sau đó, tôi đã biết được sự thật.
Tôi quay đầu lại khi nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau và cười khan một tiếng.
Zähringen buông tay ra là vì Leo đã đi đến tận đây.
Thế nhưng Leo không nói một lời nào. Cậu ấy chỉ liếc nhìn chúng tôi với ánh mắt lạnh lẽo rồi đi lướt qua.
"……."
Nhìn thấy biểu cảm đó, Zähringen bắt đầu nở một nụ cười gượng gạo. Có vẻ như "dữ liệu lớn" suốt 18 năm của đôi bạn thanh mai trúc mã đã phát huy tác dụng.
Dĩ nhiên tôi cũng cảm nhận được. Đó không phải là ánh mắt nhìn một con người bình thường. Không nghe lời đến mức này thì đúng là đáng bị nhìn như thế thật.
Zähringen nắm tay tôi đuổi theo sau lưng Leo.
"Đi cùng với nào, Leo."
"……."
Leo nhìn Zähringen với vẻ mặt khinh bỉ rồi lại tiếp tục bước về phía trước.
Mặc kệ chúng tôi có đi theo hay không, Leo mở bản đồ đang cầm trên tay ra kiểm tra vị trí rồi mở cánh cửa lớn trước mặt.
Dù biết bầu không khí đã trở nên lạnh lẽo nhưng Zähringen vẫn cố tình mở lời:
"Oa, rộng quá~" Dù bên ngoài ghi là phòng thiết bị nhưng thực chất nó là một nhà kho. Nơi này bốc lên mùi của một căn phòng đã lâu không có người ra vào.
Một bên tập trung các vật dụng sinh hoạt hàng ngày, bên còn lại chất đầy tạo vật. Từ đèn ma lực đến radio, máy chiếu, tất cả đều là những thứ không dùng điện. Và ở phía xa xa, những thiết bị bảo trì khó lòng biết được công dụng đang được sắp xếp ngay ngắn.
"Để tìm ra thứ có phản ứng ma lực bất thường ở đây chắc sẽ mất nhiều thời gian lắm. Những nơi như thế này lúc nào cũng tốn thời gian mà."
Zähringen lẩm bẩm như vậy rồi dùng đũa phép gõ vào chiếc kệ đựng đồ ma lực.
Vì Leo đã đứng chắn ngay cạnh cậu ta, nên tôi tự nhiên đảm nhận phần việc ở nơi cách xa họ một chút. Đó là nơi để những món đồ không có ma lực.
"Oa, có vẻ khi Pentathlon bắt đầu, họ định phát sóng video có màu thì phải. Leo, ma lực của gia tộc cậu cũng nằm trong vốn đầu tư cho kỳ Pentathlon lần này đúng không?"
Zähringen nói trong khi đang xem xét các tạo vật trong kho.
Phát sóng video màu tốn nhiều tiền hơn nên không thường xuyên được sử dụng. Đó là vì phải nhuộm màu cho ma lực.
"……."
Vì không nghe thấy tiếng trả lời, Zähringen lên tiếng xin lỗi với giọng nghiêm túc:
"Cậu đang thấy khó chịu à. Xin lỗi nhé."
"Có hai người không lo làm việc mà chỉ lo chơi bời thì tôi chẳng biết ai có thể cảm thấy dễ chịu được nữa."
Leo trả lời kèm theo một tiếng cười. Dĩ nhiên đó giống một tiếng cười nhạo hơn.
'Có chơi đâu mà.'
Dù vậy, chúng tôi thực sự đã làm hỏng bầu không khí. Ngay cả những người đang diễn như chúng tôi còn thấy nổi hết da gà, thì trong mắt người thứ ba chắc hẳn phải kinh tởm đến mức nào cơ chứ.
'Xét về mặt con người thì đúng là phải bồi thường tổn thất tinh thần cho cậu ấy.'
Chỉ vì muốn bắt lấy một tên tội phạm mà làm cho bạn mình phải chịu đựng sự ghê tởm này.
Tôi phải nghĩ cách hợp lý để dỗ dành cậu ấy khi trở về mới được.
Đúng lúc đó, cánh cửa bên trái tầm nhìn của tôi rung chuyển.
Rầm—!
"Ơ?"
"……."
Ánh mắt tất cả chạm nhau. Cánh cửa đang mở bỗng đóng sầm lại.
Ngay khi Leo bật dậy khỏi chỗ ngồi, ánh sáng từ các bóng đèn ma lực đồng loạt vụt tắt.
'Đèn ma lực hỏng sao?'
Trừ khi tuổi thọ của tạo vật đã hết hoặc ma lực trong không khí bị chặn lại, bằng không thì chẳng bao giờ có chuyện đèn ma lực bị tắt cả.
Cánh cửa đóng lại không thể nào khiến tuổi thọ của đèn tự nhiên hết được, vậy thì ma lực trong không khí….
Ngay khi nghĩ đến đó, ánh sáng len qua khe cửa từ phía hành lang cũng biến mất.
Hoàn toàn là bóng tối bao trùm.
Cạch— Leo ngay lập tức tiến lại gần xoay nắm cửa, nhưng nó không hề nhúc nhích. Cậu ấy xoay đi xoay lại vài lần nhưng kết quả vẫn như cũ.
Ngay khoảnh khắc nhận ra cửa đã bị khóa, không khí trong phòng trở nên lạnh lẽo.
"Julia, Leo. Hai cậu vừa rồi có cảm nhận được ma lực của ai ở bên ngoài không?"
"Không."
"…Hoàn toàn không. Ngay từ đầu trong tòa nhà này đã chỉ có ba chúng ta thôi."
Tôi cũng hoàn toàn không cảm nhận được gì.
Điều này có nghĩa là gì đây?
Đã quá rõ ràng rồi.
Dù không thể đối mặt trực tiếp theo kế hoạch ban đầu nhưng….
'Cuối cùng cũng lộ diện rồi nhé, cái thằng này.'
Việc hắn đã thực hiện một hành động khác ngoài việc gửi thư.
Đó chính là điều quan trọng.
Giờ đây, đã đến lúc để kiểm chứng giả thuyết của tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn