Chương 177: 178
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~54 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Ludovika nhìn tôi một hồi lâu, rồi cũng nhẹ nhàng đáp lại:
"Anh tò mò sao? Nhưng đáng tiếc là tôi không thể tiết lộ không công như vậy được."
"Không công…? Trong tình cảnh ngay cả số tiền đầu tư là bao nhiêu tôi còn chưa biết, thì tôi phải lấy gì làm cơ sở để tin tưởng mà đầu tư đây?"
"Sự phóng túng của anh chăng?"
Tôi nhìn Ludovika chằm chằm với gương mặt tươi cười.
Ludovika nhún vai, ngả người ra sau.
"Nếu anh không thích thì thôi vậy."
"Đâu có. Sao lại không thích cơ chứ~ Nhưng cô Schneider này, cô cũng thấy đấy, thắc mắc của tôi là một sự tò mò hết sức bình thường mà? Không phải sao?"
Tôi khẽ nhíu mày nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi.
"Chúng ta vừa mới gặp nhau, sao cô có thể đưa ra đề nghị như thế này với tôi chứ? Dù tôi còn chưa được nghe phải bỏ ra bao nhiêu tiền đầu tư… nhưng cô thực sự nghĩ tôi có thể chi trả số tiền đó sao?"
"Vì anh quá đỗi tài năng nên tôi mới đưa ra đề nghị thử xem sao. Còn làm hay không là quyền tự do của anh."
Ludovika dịu dàng nói tiếp:
"Vốn dĩ tôi sẽ bỏ tiền túi của mình vào đó nhiều hơn, còn số vốn đợt một khoảng 50 triệu Pell… Tôi nghĩ anh cũng không đến mức không trả nổi đâu nhỉ?"
500 triệu won?
Tôi cười khan.
Nếu nhìn riêng lẻ thì đó là một số tiền lớn, nhưng so với số tiền cô ta kỳ vọng ở tôi thì lại là quá ít.
Đặc biệt là khi nghĩ đây là vốn đầu tư cho một dự án có sự nhúng tay của Pleroma thì lại càng ít ỏi hơn.
Dường như hiểu được biểu cảm của tôi, cô ta khẽ cười:
"Vì không phải chỉ có mỗi tiền của anh đâu. Thấy anh vốn muốn sống một đời ăn chơi nhảy múa, nên tôi chỉ muốn dành cho anh một chỗ thôi. Chúng tôi cũng thấy thoải mái và tốt hơn nếu có một người phù hợp ở vị trí đó."
"……."
"Hơn nữa…."
Ludovika tháo găng tay và nắm lấy tay tôi. Cùng với cử chỉ nhẹ nhàng, những ngón tay tái nhợt của cô ta đặt lên động mạch ở cổ tay tôi.
"Hình như anh còn có tài năng ở phương diện khác nữa."
"……."
Tim tôi bắt đầu đập nhanh.
Không phải vì cái lý do mà cô ta kỳ vọng đâu.
Chẳng khác gì lũ Giám mục ở Freibourg hay Iza cả.
Việc Pleroma công khai cảm nhận ma lực và nói ra những lời như vậy, nghĩa là cô ta đã nhận ra tư chất của tôi.
'…Chắc là thấy Jeremiah có vẻ chẳng biết gì nên cô ta mới lộ liễu như thế.'
Vì đây là tòa nhà do Pleroma vận hành nên hoàn toàn có khả năng loại khí mà họ sử dụng trong thế giới của mình đang bao phủ trong không khí. Chẳng trách lũ Giám mục đó cũng lập tức nhận ra tư chất của tôi.
'May thật đấy.'
May mà mình đã dẫn dắt bầu không khí theo hướng này.
Tôi có thể ngụy trang cảm giác nguy hiểm bản năng thành sự rung động tự nhiên của con tim.
Dù sao thì tôi cũng đã có thêm một thông tin nữa.
Nếu ý định của cô ta là kết nạp tôi vào Pleroma để nhân tiện nâng cao thành tích, thì tôi có thể hiểu được lý do cô ta tiếp cận mình.
"Không phải là tôi sẽ không cho anh biết. Thay vào đó, sau khi trải qua một bài kiểm tra, tôi sẽ nói cho anh."
"Kiểm tra?"
"Phải."
Dù cố giữ vẻ mặt thản nhiên nhưng tôi không thể ngăn việc đôi vai mình căng cứng lại.
Lũ này… định bắt mình làm gì đây?
"Trước tiên, chúng ta kiểm tra hộ chiếu và sổ ngân hàng trước nhé?"
Đó là lời nói khiến tôi nản lòng nhất trong tuần này.
Và cũng là một lời nói nực cười.
Tất nhiên, nhìn cái cách mình đang công khai lừa lọc bọn chúng, mọi chuyện có vẻ đang diễn ra suôn sẻ. Thất bại luôn tìm đến kẻ khinh suất đối thủ mà.
Tôi gác tay lên lưng ghế và hỏi:
"Giờ thì xong vụ sổ ngân hàng chưa?"
"Vâng."
Việc làm giả không khó.
Ngay từ đầu tôi đã bắt đầu với concept một nhà đầu tư mà.
Nhờ việc Leo ra lệnh cho các kỹ thuật viên ở Bayern phải làm giả giấy tờ càng sớm càng tốt từ tối qua, nên đến tầm nửa đêm là mọi thứ đã hoàn tất.
Vì tôi không phải lần đầu tạo danh tính mới nên cậu ta xử lý những việc chuẩn bị này rất thoăn thoắt.
'Đúng là không có việc gì mà tiền bạc và địa vị không giải quyết được.'
Đất nước này vốn không phải là nơi xử lý công việc nhanh chóng đến thế đâu.
Bỏ qua sự thay đổi trong thái độ của cậu ta, tôi không thể không cảm ơn sự chu đáo này.
Tất nhiên, khác với năm ngoái, giờ đây Nikolaus cũng đã có thực lực để tự chuẩn bị những thứ này.
Dù không muốn tưởng tượng cho lắm nhưng lỡ như sau này có chuyện gì xảy ra giữa tôi và Leo, tôi cần phải có thực lực để tự mình giải quyết.
'Tất nhiên, vốn dĩ cậu ta… không phải là người có tính cách sẽ phản bội tôi như tôi lo ngại.'
Tôi biết chứ. Mối quan hệ quân - thần giữa tôi và cậu ta dù có đảo ngược ngay bây giờ thì cũng chẳng có vấn đề gì cả.
Tôi hiểu rõ lòng trung thành và sự tin tưởng của Leo.
Ngay từ trong tiểu thuyết, cậu ta đã không hề ngần ngại đưa người bạn ở vị trí thấp kém hơn mình lên ngôi vị cao nhất Đế quốc.
Với tâm niệm vô thức là đưa Elias lên làm Hoàng đế, từ năm 17 tuổi khi mới dấn thân vào chính trường cho đến năm 27 tuổi, trong mọi khoảnh khắc cậu ta đều gạt bỏ khuynh hướng chính trị của bản thân để duy trì sự trung lập, đồng thời vẫn đối phó một cách linh hoạt để không bị xem là kẻ cơ hội hay kẻ không có chính kiến.
Và rồi, cậu ta đã đặt toàn bộ sức nặng tích lũy suốt 10 năm đó vào quân bài mà mình đã che giấu trong khoảnh khắc quyết định nhất. Cậu ta đã đứng về phía cuộc đảo chính của Elias.
Điều đó chỉ có thể xảy ra nhờ niềm tin mù quáng vào Elias.
Nói cách khác, tất cả những cảm xúc của Leo mà tôi đã đọc được đều hướng về Elias.
Tôi không thể… chắc chắn rằng những cảm xúc đó cũng sẽ hướng về mình một cách tương tự.
Đặc biệt là nếu cậu ta biết toàn bộ sự thật về Luca?
"……."
Tôi không thể đọc được suy nghĩ của cậu ta, và cậu ta cũng không bao giờ để lộ tâm can thực sự của mình.
Bởi chính cậu ta cũng không muốn ý thức được lòng mình thực sự là gì.
Cuối cùng, tôi chỉ biết rõ một Leo khi đứng trước mặt Elias, còn một Leo đứng trước mặt tôi thì tôi hoàn toàn chẳng biết gì cả.
Trong tình cảnh này, điều duy nhất tôi có thể làm là giữ khoảng cách thích hợp cho đến khi nắm bắt được tình hình.
"…Anh không nghe thấy gì sao? Này."
Bàn tay đeo găng vẫy vẫy trước mắt tôi.
Tôi giật mình tỉnh táo lại và nhìn Ludovika.
"Anh nghĩ gì mà thâm trầm thế? Với cả, hộ chiếu không có ở đây ạ."
Lúc nãy tôi không cho cô ta xem hộ chiếu. Còn sổ ngân hàng thì tôi dùng ma pháp che họ của mình đi rồi mới cho xem.
Để bọn chúng không điều tra lai lịch của mình, dù là tên giả tôi cũng không được để lộ toàn bộ tên tuổi cho cô ta biết.
Ít nhất là vào lúc này.
"Khi nào Ludovika không còn giấu giếm tôi điều gì nữa, tôi sẽ cho cô xem. Sự bướng bỉnh chừng này thì cô có thể chấp nhận được mà, đúng không? Nào, vậy thì."
Tôi nhoài người về phía Ludovika.
"Tôi đoán bài kiểm tra không chỉ dừng lại ở đây đâu, đúng chứ?"
"Anh nhạy bén đấy."
"……."
Tôi có thể cảm nhận bằng trực giác.
Bài kiểm tra tiếp theo mới là thật.
Ludovika mỉm cười ôn hòa hỏi:
"Hay lời này cũng là có ý đồ khác đấy?"
Ý là có phải lời tán tỉnh không chứ gì. Đời nào?
Tất nhiên, cô ta đã tự tạo ra tình huống thì chẳng có lý do gì để tôi bỏ qua cả. Tôi không phủ nhận mà chỉ nhún vai.
Ludovika đứng dậy và nói:
"Hôm nay đã muộn rồi, đi ngủ thôi. Thay vào đó, chúng ta sẽ gặp nhau vào sáng sớm mai."
Khoảng 5 giờ sáng, chúng tôi dịch chuyển ra ngoài thủ đô, sau đó đi qua nhiều địa điểm khác nhau để tránh bị truy vết rồi mới di chuyển đến trường.
Vì sự biến mất của giáo viên chủ nhiệm nên giờ đây ngay cả tiết học buổi sáng ở trường chúng tôi cũng không còn nữa.
Cuối cùng, chúng tôi phải tham gia huấn luyện liên tục từ 7 giờ sáng đến 6 giờ tối.
'Thay vào đó buổi huấn luyện tối đã biến mất nên cũng không tệ lắm.'
Tôi có thời gian để tìm kiếm manh mối về vị giáo sư chủ nhiệm kia.
6 giờ tối, sau khi buổi huấn luyện kết thúc, Narke tiến lại gần tôi và cười nói: — "Phong độ không tệ đâu nha~ Dù tối qua nốc rượu như nước lã thế kia."
"Ha ha…."
Tôi đáp lại bằng một nụ cười nhẹ.
Narke quay lại chào các đồng đội trong nhóm chúng tôi.
"Các cậu ơi, cảm ơn các cậu vì hôm nay đã làm rất tốt nhé. Giờ không còn huấn luyện tối nữa nên hẹn gặp lại vào ngày mai nha~" Dù sao thì một phút nữa lúc điểm danh cũng sẽ gặp lại thôi.
Ngoại trừ Heike Einsiedel, các thành viên khác trong nhóm đều cười vẫy tay rồi đi ra ngoài.
Heike đã lẳng lặng đi theo sau tôi và Narke từ khi vòng 3 bắt đầu, nên chắc phải đến lúc chúng tôi đi ra cậu ta mới cùng đi.
Dù sao thì….
'Suôn sẻ thật đấy.'
Tôi đã nghĩ đến điều này ngay từ khi đội hình được công bố, việc huấn luyện chuẩn bị cho vòng thi thứ 3 suôn sẻ hơn hẳn so với vòng 2.
Khi bước ra ngoài sân tập, tôi thấy Leo và các học sinh đang đứng thành hàng ở sảnh.
Ngay khi phát hiện ra tôi, Leo lập tức quay sang các học sinh khác.
"Nào, toàn bộ các thí sinh vòng 3 khối lớp 2 đã tập trung đủ chưa? Kiểm tra quân số rồi đi ăn tối thôi."
Từ hôm nay, việc kiểm tra quân số sẽ được thực hiện vào đầu và cuối mỗi hoạt động.
Leo đánh dấu vào tên mình rồi vừa gọi tên các học sinh theo thứ tự trong danh sách vừa đi về phía sau.
"Auguste, Victoria."
"Có."
"Narke."
"Vâng nhen~" Leo liếc nhìn tôi với gương mặt không cảm xúc, vỗ vai tôi một cái rồi bước sang hàng sau.
Ma lực thấm vào vai tôi.
"……."
Tên này lần trước cũng bắt tay trước mặt lũ trẻ, giờ lại cứ làm mấy hành động đáng sợ….
Thảo nào mà cậu ta lại để mọi chuyện trôi qua yên bình như vậy.
Thấy ma lực từ năng lực đặc thù phát ra thấm vào người mình, có vẻ như cậu ta đang muốn kiểm tra xem tôi có giữ lời hứa hay không.
"Heike cũng đến đủ rồi. Nào, giờ các em có thể về. Hẹn gặp lại mọi người vào sáng mai."
Leo quay lại phía trước vỗ tay. Khi các học sinh tản ra, vài người bạn của cậu ta tiến lại gần.
"Nghe bảo hôm nay có món ăn Bayern đấy! Đi nhanh thôi."
"Thế sao? Tớ hôm nay không ăn đâu. Các cậu cứ ăn đi."
"Ơ? Tại sao?"
"Tớ có nhiều việc phải làm lắm."
'Chắc là nhiều việc thật.'
Sắp tới có cuộc bầu cử Hội trưởng học sinh, và vì chuyện lần này nên nhà trường cũng liên tục triệu tập Hội học sinh mà.
Tôi vừa đi vừa suy nghĩ vẩn vơ đến tận phòng bệnh.
Và rồi, tôi khựng lại khi mở cửa phòng bệnh và thấy một người đang ngồi cạnh giường.
"……."
"Về rồi à?"
Leo, người đang đọc cuốn sổ ghi chép mà tôi viết, ngẩng đầu lên.
"Cậu bảo có nhiều việc phải làm mà?"
"Giáo sư Trưởng khoa bảo tớ phải đến thăm bệnh mỗi ngày."
Dù thấy đó giống như một cái cớ, nhưng cậu ta đã nói vậy thì tôi cũng chẳng thể nói gì thêm. Tôi lẳng lặng ngồi xuống chỗ của mình.
"Hôm qua đi đứng thế nào? Cuốn sổ cậu viết tớ đã đọc hết vào sáng nay rồi."
"Thế sao giờ lại đọc tiếp?"
"Vì tớ sợ mình nắm bắt thông tin sai lệch rồi điều tra sai hướng. Cái người tên Ludovika Schneider đó là tên giả đấy. Phía Viện kiểm sát bảo không hề có lời khai hay ghi chép nào về một người như vậy ở Primrose Path cả. Ngay cả cái khách sạn cậu vào, chủ sở hữu cũng là một người đàn ông Cựu Nhân Loại."
Đó là điều hiển nhiên. Việc cơ sở kinh doanh đứng tên người khác cũng vậy.
Không được nghĩ rằng thông tin chính xác sẽ được ghi lại trong hồ sơ.
Ngay cả ở thế kỷ 21, việc chuyển hộ khẩu sang nhà người khác vì vấn đề thuế vẫn xảy ra thường xuyên, huống hồ là ở thời đại này, và đối với một tổ chức tội phạm như thế này thì có gì khác biệt đâu chứ?
"Có lẽ cái tên Ludovika Schneider nhờ màn kịch của cậu mà đã buông lỏng cảnh giác rất nhiều. Dù sao thì cũng đã phát hiện ra một Pleroma nhận được cả Vitriol rồi, tớ nghĩ giờ cậu nên rút lui và để Hoàng thất cùng Chính phủ lo việc điều tra."
"……."
Công trạng rơi vào tay bọn họ là chuyện nhỏ, nhưng mà….
Không có gì đảm bảo là cuộc điều tra sẽ thành công.
Hoàng thất sẽ sử dụng phương pháp mà ai cũng có thể nghĩ tới, đó là dùng ma pháp sư Thần lực để can thiệp vào tinh thần của Ludovika.
"Cậu biết mà. Nếu chuyện đó có thể giải quyết được vấn đề thì tôi đã không đứng ra ngay từ đầu rồi."
"……."
"Hôm nay tôi phải đến gặp các Nghị viên. Hãy đặt hy vọng vào đây xem sao."
Tôi rút bức thư kẹp giữa xấp tài liệu mà Leo mang tới và vẫy vẫy.
Tôi đã yêu cầu thẩm vấn bổ sung hai công tố viên tìm thấy trước đó, qua đó nắm bắt được những Nghị viên đã từng thảo luận về Primrose Path cùng với họ.
"Đằng nào thì Ludovika Schneider cũng không định cho tôi biết thông tin đâu. Tự tôi phải là người tìm ra thông tin mới thôi."
"Hình tượng của cậu đã được định hình quá rõ ràng rồi nhỉ."
Đúng vậy.
Có điểm tốt nhưng cũng có điểm xấu.
Ludovika đang nghĩ rằng giải thích nhiều cho một kẻ ham chơi lêu lổng thì cũng chẳng để làm gì.
Hơn nữa, những nhu cầu mà tôi tính toán lúc đầu như tiền bạc và quan hệ, giờ đây đã không còn mang nhiều ý nghĩa nữa. Vì bọn chúng đang muốn giải quyết mọi việc thông qua "khải thị", nên cũng phải chịu thôi.
Phải tìm ra một nhu cầu mới để có thể diện kiến được Hội trưởng.
Nghĩ vậy, tôi búng tay một cái.
Mái tóc đen che trước mắt tôi chuyển sang màu sáng. Có lẽ mắt tôi cũng đã chuyển sang màu xanh rồi.
Leo nở một nụ cười không rõ ý vị rồi nói:
"Lúc nào nhìn cũng thấy không quen. Dù đã nửa năm trôi qua rồi."
"Cũng phải thôi."
"Có vẻ Narke đã giải rượu cho cậu rồi, sức khỏe cũng không tệ. Tớ đi đây. Việc nhiều việc là thật đấy."
Leo đứng dậy.
Tôi chào ngắn gọn rồi để cậu ta đi ra.
Và rồi, tôi nhớ lại điều mình đã nung nấu từ lúc xảy ra vụ dịch chuyển hôm qua.
'Nâng cấp nó lên thôi nhỉ.'
Cấp độ của thuộc tính "Thử lại".
Tình hình hiện tại không mấy an toàn, nên cần phải đầu tư nâng cấp nó lên một chút.
Tôi mở bảng trạng thái để kiểm tra nội dung.
[Thử lại Lv. 1] — Di chuyển đến điểm lưu ngay trước đó của bản thân — Mỗi lần sử dụng tốn 2. 0 điểm — Cần 2. 0 điểm để lên cấp tiếp theo Điểm hiện có: 19. 0 điểm 0. 6 điểm May mắn cho đến khi nhận được điểm tiếp theo
'19 điểm.'
Thế này là đủ rồi.
Lên cấp thôi nào.
Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy, những dòng chữ trước mắt thay đổi.
[Thử lại Lv. 2] — Điểm lưu ngay trước đó của bản thân: 'Ma pháp dịch chuyển phòng 501' — Mỗi lần sử dụng tốn 2. 0 điểm — Cần 4. 0 điểm để lên cấp tiếp theo Điểm hiện có: 17. 0 điểm May mắn 0. 6 điểm cho đến khi nhận được điểm tiếp theo
"…!"
Điểm lưu trước đó đã hiện ra rồi.
Tôi thử nâng cấp thêm một lần nữa cho chắc.
[Thử lại Lv. 3] — Điểm lưu ngay trước đó của bản thân: 'Ma pháp dịch chuyển phòng 501' — Thiết lập điểm lưu thủ công một lần trong vòng 6 giờ (0/3) — Mỗi lần sử dụng tốn 2. 0 điểm — Cần 6. 0 điểm để lên cấp tiếp theo Điểm hiện có: 13. 0 điểm 0. 6 điểm May mắn cho đến khi nhận được điểm tiếp theo Mình có thể tự chọn thời điểm để quay lại sao?
Tuy hơi tiếc là trong chương này chỉ có đúng 3 cơ hội, nhưng đằng nào cũng không dùng thường xuyên nên thế này cũng ổn rồi.
'Điên rồ thật chứ….'
Biết thế làm từ sớm rồi.
Tất nhiên năm ngoái vì điểm không dư dả nên cũng chẳng còn cách nào khác.
Đúng lúc đó, Narke dịch chuyển vào phòng bệnh.
"Ôi, chắc Leo vừa mới ghé qua rồi hả~ Tớ đến để rủ cậu đi đến Nghị viện đây, cậu chuẩn bị xong chưa?"
"Rồi."
Tôi đưa bức thư cho Narke và nói: [Rudolf Tirpitz] [Alexander Kluger]
"Đọc đi. Đây là các Nghị viên Hội đồng Liên bang từng bàn bạc với các công tố viên đó về Primrose Path đấy."
"À, lần này cũng không nhiều lắm nhỉ~ Chắc không áp lực lắm đâu. Nào, đi thôi."
Tôi thay bộ lễ phục của Nikolaus, nhờ sự trợ giúp của Narke đi qua trạm kiểm soát rồi dịch chuyển vào bên trong tòa nhà Hội đồng Liên bang.
Toàn bộ quá trình chưa đầy 3 phút.
Khi bước vào trong tòa nhà, một người mặc áo choàng trắng tinh khôi lên tiếng:
"Các vị đã đến. Tôi đang đợi đây."
Đó là ma pháp sư Thần lực từ Hoàng thất phái đến.
Nhìn thấy mỗi lần đến lại là một người khác nhau, có vẻ Hoàng đế vẫn không thể loại trừ khả năng các ma pháp sư này sẽ cấu kết với Nikolaus.
"Bắt đầu ngay đi."
"Vâng, mời đi lối này."
Ma pháp sư dẫn chúng tôi lên tầng trên cùng, rồi nắm lấy nắm cửa bám đầy bụi.
"Bắt đầu từ Nghị viên Rudolf Tirpitz trước đúng không ạ?"
"Phải."
Ma pháp sư mở cửa.
Ở hàng ghế đầu trong phòng họp, một ma pháp sư trung niên đang ngồi đó.
Đó là một trong hai Nghị viên Liên bang từng thảo luận về Primrose Path với các công tố viên.
Người còn lại sẽ được đưa đến sau vì lý do an toàn.
"Chào ông, Nghị viên."
"À, ngài Nikolaus. Lý do ngài đột ngột muốn gặp tôi là…?"
"Cũng không có gì to tát đâu."
Tôi nói rồi rút gậy phép ra.
— Hãy bước vào cánh cửa hẹp.
"…!"
Ánh mắt của Nghị viên thoáng lờ đờ rồi tỉnh lại. Ông ta mở miệng với vẻ mặt đầy hoang mang.
"Đợi đã, ngài! Chuyện này là sao…!"
— Cửa dẫn đến sự diệt vong thì lớn, đường dẫn đến đó thì rộng, và kẻ bước vào thì nhiều.
Vừa đọc đến đó, ánh mắt ông ta trở nên trống rỗng.
Tôi giữ lấy đầu ông ta khi ông ta định ngã quỵ rồi nhìn quanh.
Có lẽ vì ma pháp không có tác dụng ngay lập tức nên ma pháp sư từ Hoàng thất đang nhìn chúng tôi với ánh mắt đầy bối rối.
Ngược lại, Narke có vẻ đã nắm bắt được tình hình.
'Tầm này thì….'
Là Pleroma.
Pleroma nằm trong Chính phủ.
Chính xác thì không phải Chính phủ mà là Nghị viện, nhưng bọn họ thường dùng lẫn lộn.
'May mà mình chỉ gọi một người đến trước.'
"Anh có thể gọi Nghị viên kia đến luôn được không?"
"Vâng? Ngay bây giờ sao…?"
"Gọi ngay lập tức đi. Càng nhanh phút nào hay phút nấy!"
Tôi quát lên với ma pháp sư.
Bảo là mang đến càng sớm càng tốt, không biết anh ta hiểu thế nào mà đáng kinh ngạc là chưa đầy 1 phút sau, Nghị viên còn lại đã xuất hiện trước mặt chúng tôi với vẻ mặt đầy hốt hoảng.
"Ông ấy đến rồi đây!"
"Nghe bảo là lệnh của Hoàng đế nên tôi mới đến, nhưng khoan đã. Tại sao Ngài Nikolaus Ernst lại ở đây…?"
Lệnh của Hoàng đế?
Đúng là linh hoạt thật, cảm ơn nhé.
Tôi rút gậy phép ra nhanh chóng đọc thần chú.
— Hãy bước qua cửa hẹp.
Ngay khoảnh khắc đó, cơ thể Nghị viên đổ sụp xuống một cách yếu ớt. Tôi khẩy nhẹ gậy phép để giữ ông ta lại.
Narke, người đang giữ Nghị viên bị ngã trước đó, nhíu mày nói: — "Cả hai đều là Pleroma sao. Đúng là linh cảm không lành mà."
— "Chắc chắn cả hai đều là những kẻ giữ chức vụ cao trong nội bộ Pleroma giống như Strauch. Hoặc là thấp hơn một chút."
Một kẻ mà thần chú không có tác dụng ngay lập tức như vậy thì ít nhất cũng không phải là tư tế tầm thường.
Vốn dĩ không thể không dành những vị trí tốt cho những nhân vật quan trọng đang đóng vai trò gián điệp được.
Tháng 10 năm ngoái, lý do không ghi nhận được sự thay đổi thiện cảm khi tôi đến thăm Hội đồng Liên bang vì vụ côn trùng là do những kẻ này thuộc giáo phận khác với Strauch.
Tôi vốn đã biết sự cạnh tranh giữa các giáo phận không phải dạng vừa mà.
"Ặc…."
Từ miệng kẻ bị trúng ma pháp thao túng đầu tiên bắt đầu phát ra những tiếng kêu quái dị.
"…!"
Dù sao thì, điều quan trọng lúc này là đây.
Sau khi kết thúc thẩm vấn, tôi phải quay ngược thời gian.
Nếu không, tôi sẽ vô tình tạo thời gian cho ban lãnh đạo Pleroma chuẩn bị phòng thủ.
Lúc nãy tôi đã trả lời Leo với ý tứ rằng 'rất khó để tiếp cận Hội trưởng thông qua Ludovika bằng ma pháp thao túng tinh thần'.
Cách này thật dễ dàng và sảng khoái biết bao?
Nhưng tôi phải nhớ lại điều này.
Vị tư tế đã biến Gerda Assmann thành Pleroma và bộ não của Gerda Assmann có kết nối với nhau. Thế nên khi tôi dùng ma pháp thao túng tinh thần lên vị tư tế, Gerda Assmann đã lập tức nhận ra tình hình.
Lần này cũng sẽ như vậy thôi.
Đặc biệt Ludovika Schneider là tư tế làm việc ở nơi gần với Kẻ ban khải thị nhất.
Tôi không thể chủ quan nghĩ rằng trên người cô ta không có thiết bị an toàn nào.
Tôi nhìn xuống hai vị Nghị viên và nói:
"Nào, hãy kết thúc nhanh gọn thôi.
'Hội trưởng' của Primrose Path là ai? Tên hắn là gì?"
"Ư… ư…."
"Gregorio…. Khoan đã, dừng lại đi…."
"Tốt lắm. Phải đi đâu mới gặp được Gregorio?"
Ông ta lắc đầu điên cuồng.
Narke nhanh chóng thông dịch cho tôi:
"Người này cũng không biết, thưa Ngài."
"Á á á á á!"
Bộp—! Tí tách, bộp—
"H-Hả…!"
Ma pháp sư Hoàng thất lùi lại trong sự kinh hãi.
Từ cơ thể của vị Nghị viên bị trúng ma pháp thao túng đầu tiên, Vitriol tuôn ra xối xả. Những phần bị Vitriol chạm vào bắt đầu bị ăn mòn và rơi rụng. Ngay khi bùn đen bao phủ toàn bộ cơ thể, ông ta bật dậy khỏi chỗ ngồi.
Oàng—!
Tôi dùng ma pháp trấn áp vị Nghị viên đó, đồng thời giải trừ ma pháp thao túng trên đầu vị Nghị viên còn lại.
"Ma pháp tự sát sao? Các người coi mạng người như cỏ rác vậy."
"Dừng lại, xin hãy dừng lại…! Thưa Ngài, chúng tôi cũng không biết gì về Gregorio cả!"
Dù tôi chưa kịp nói gì nhưng ông ta đã tuôn ra một tràng như súng liên thanh.
"Gregorio không thuộc về Pleroma…! Hắn chỉ giúp đỡ chúng tôi thôi…."
"Hắn giúp đỡ theo cách nào?"
"Ngoài 'sứ mệnh' ra thì chúng tôi cũng không biết gì cả! Ngài cũng biết rõ hệ thống cấp bậc giáo hội của chúng tôi mà, tôi, tôi thậm chí còn không phải Giám mục nên không biết về chuyện đó đâu. Không, dù có là Giám mục chắc cũng không biết. Thường thì ngay cả sự tồn tại của Gregorio người ta còn không biết đến."
Dù nói năng cực kỳ lộn xộn, nhưng đứng trước cái chết cận kề, ông ta đã khai ra hết.
Nếu tôi dùng ma pháp thao túng tinh thần một lần nữa, ông ta sẽ chết. Vì vậy, ông ta cũng nhanh chóng tính toán và quyết định khai hết cho tôi.
"Vậy tại sao ông lại biết về Gregorio?"
"……."
Thấy ông ta do dự, tôi túm lấy cổ áo ông ta và mở miệng: — Hãy bước vào cánh cửa….
"G-Gregorio được bảo là có khả năng sẽ phản bội. Gregorio có thể sẽ không giúp đỡ Pleroma nữa mà tự lập ra tôn giáo riêng…! Thế nên chúng tôi chỉ giám sát thôi…."
"……."
Khoảnh khắc đó, mắt tôi chạm phải ánh mắt của Narke.
Khóe môi tôi không tự chủ được mà nhếch lên.
Một thông tin tuyệt vời.
"Tôn giáo sao."
"Vâng, vâng."
"Mục tiêu là ai?"
"Chuyện… chuyện đó tôi không biết… có lẽ là bắt đầu từ những Cựu Nhân Loại ở Primrose Path này chăng…."
"Tại sao Gregorio lại không ở trong Pleroma?"
"Vì phía bên kia không muốn."
"Bằng chứng cho thấy hắn sẽ lập tôn giáo mới là gì?"
"Tôi không biết. Chuyện đó chắc là những người ở ban lãnh đạo đã dùng năng lực đặc thù để tìm ra thôi."
Chẳng biết gì cả nhỉ.
Đúng là ở đâu thì những kẻ biết rõ về Hội trưởng cũng chẳng có mấy ai.
Thay vào đó, tôi đã nắm rõ được xu hướng nội bộ của Pleroma đối với Gregorio.
"Tôi thấy các người vẫn đang sử dụng Gregorio rất tốt mà. Để một kẻ chắc chắn sẽ phản bội ở bên cạnh sao?"
"Vì không có ai có thể sử dụng ma pháp hệ tinh thần mạnh mẽ như hắn cả. Ch-chúng tôi cũng không phải là có quan hệ xấu với hắn."
Chắc chắn rồi. Tôi hiểu rồi.
"Tôi hiểu rồi. Gregorio có phải là kẻ đưa ra mệnh lệnh trong đầu không?
'Sứ mệnh' của các người được đưa ra thông qua hắn sao?"
"Vâng, vâng. Theo tôi biết là vậy. Nhưng ngoài chuyện này ra tôi thực sự không biết gì thêm đâu! Tôi không thuộc đội chuyên trách Primrose Path."
"Vậy thì đội chuyên trách Primrose Path chắc hẳn phải biết rất rõ về Gregorio nhỉ?"
"Chắc là vậy rồi…."
Ông ta liếc nhìn đồng nghiệp của mình rồi gần như bật khóc.
Kẻ đồng nghiệp bị màn chắn của tôi đè lên bên cạnh giờ đã không còn ra hình người nữa.
Chứng kiến cảnh một người bị tan chảy, ma pháp sư Hoàng thất mặt cắt không còn giọt máu như sắp ngất đến nơi, trái lại Narke vẫn thản nhiên nhìn xuống và đang thanh tẩy nó.
Thực sự, đó là một cảnh tượng mà ngay cả tôi nhìn vào cũng thấy lợm giọng. Tôi cố nén cơn buồn nôn và lại cố định ánh mắt vào mặt ông ta.
"Tôi chỉ hỏi câu cuối cùng này thôi rồi sẽ kết thúc. Tôi sẽ đảm bảo ông tuyệt đối không phải chết. Có thể tin tôi không?"
"Vâng, v-vâng ạ!"
"Ma pháp tự sát này có cài lên tất cả mọi người không?"
"Kh-không ạ. Chỉ với những chính trị gia như chúng tôi…."
"Trong số các chính trị gia không có Giám mục sao? Giám mục thì sao? Còn đội chuyên trách Primrose Path?"
Nếu ma pháp tự sát đe dọa tính mạng này cũng được cài lên cả các Giám mục, thì lúc đó vị Đức ông của giáo phận Freibourg đã không thong dong phàn nàn kiểu 'tại sao xử lý một đứa học sinh mà cũng không xong để rồi phải ra nông nỗi này' như thế.
"Vâng, vâng. Đúng vậy ạ. Nó không áp dụng với những người ở cấp bậc cao như thế đâu. Đội chuyên trách đó không phải chính trị gia nên chắc chắn là không bị cài rồi…. Gi-giờ thì xong rồi chứ ạ?"
Tôi hiểu rồi.
Họ chỉ cài ma pháp này lên những nhân lực ở vị trí dễ làm rò rỉ bí mật nhưng lại có thể thay thế được. Vốn dĩ các Giám mục sẽ không dễ dàng bị thao túng bởi ma pháp tinh thần của các ma pháp sư Thần lực thông thường đâu.
"Được rồi. Xong rồi."
Tôi buông cổ áo ông ta ra và gọi bảng "Thử lại" lên.
"Quay lại 30 phút trước, Thử lại."
Tôi mở mắt ra trong phòng bệnh.
Giống như lúc nãy, Narke dịch chuyển đến trước giường bệnh.
"Ôi, chắc Leo vừa mới ghé qua rồi hả~"
"……."
"Tớ đến để rủ cậu đi đến Nghị viện đây, cậu chuẩn bị xong chưa?"
Thấy tôi không trả lời, Narke vẫy vẫy tay trước mặt tôi.
"Cậu ổn chứ? Trông cậu bây giờ…."
"Không, không cần phải đi đâu."
"Hử~?"
Bảo là có khả năng phản bội đúng không.
Mà hiện tại thì vì nhu cầu nên vẫn đang lợi dụng lẫn nhau?
Có đáp án rồi.
"Đi đến Primrose Path thôi. Không cần phải trì hoãn thêm nữa."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn