Chương 184: 185
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~41 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"…K-Khoan đã. Cậu vừa làm cái…."
"Còn cái gì nữa, chính là ma pháp mà cậu đã nhắc tới đấy. Tôi đã trói buộc lõi ma lực của cậu rồi, nên nếu có chuyện gì nguy hiểm xảy ra thì tôi cứ gửi tín hiệu cho cậu là được. Giờ thì vừa ý chưa?"
"Ha… Hahahaha…."
Leo ôm chặt lồng ngực, ngơ ngác nhìn tôi một hồi rồi gục đầu xuống bàn như thể vừa sụp đổ. Cậu ta vừa cười vừa lẩm bẩm:
"Lúc nào cũng nằm ngoài dự đoán…."
Phải nằm ngoài dự đoán chứ.
Nhưng mà….
Tôi cúi người xuống, nói sát tai cậu ta:
"Tại sao không chặn lại?"
"……."
"Vị vua tương lai của chúng ta đích thân đón nhận ma pháp của tôi, làm tôi thấy vinh hạnh quá đấy. Hay là, trái với cảm nhận của tôi, thực ra cậu không thể tránh được?"
Nghe vậy, khóe môi Leo nhếch lên, cậu ta khẽ cắn môi. Có vẻ hơi bực bội, nhưng dường như vẫn thấy tình cảnh này thật nực cười, cậu ta vừa cười khan vừa ngẩng đầu lên.
"Giờ là lúc đùa sao? Nếu làm thế này thì tôi chỉ có thể biết được tín hiệu mà cậu gửi thôi. Để bàn về an toàn thì bấy nhiêu vẫn chưa đủ đâu."
"Cái gì mà 'giờ là lúc đùa'. Ghi nhớ cho kỹ là lõi ma lực của cậu đang nằm trong tay tôi đấy."
"Cậu sẽ không làm nổ nó đâu."
"Lấy gì mà tin?"
"Cậu không giống hạng người sẽ đi hủy hoại cuộc đời của bạn bè mình."
"Ừm."
Cũng đúng. Ngay từ đầu, nếu tôi làm thế thì liệu tôi có còn sống nổi không?
Tìm lại được sự bình tĩnh, Leo điềm đạm nói:
"Nếu không thích tình cảnh này, lẽ ra cậu nên cho tôi một sự cam đoan. Cậu không có quyền lựa chọn đâu, Nikolaus."
Ngay khi cái tên đó thốt ra, tôi khịt mũi khinh bỉ.
Tôi không đời nào không biết cái thằng này đang ám chỉ điều gì.
Chát—
"Ư!"
"Cái thằng này, lại còn nói vòng vo…."
Tôi vỗ tay một cái, rồi nắm chặt hai bàn tay lại như thể đang vắt kiệt thứ gì đó.
"K-Khoan đã…! Lukas!"
Leo ôm lấy lõi ma lực và cúi gập người xuống. Hiệu ứng vặn xoắn lõi ma lực chắc chắn đã truyền đến cậu ta.
Hóa ra vì thấy không thuyết phục được tôi nên mới lôi Nikolaus ra để gây áp lực sao.
Tôi đã cảm nhận được điều này từ Adelbert, lũ hoàng tộc các cậu quả nhiên vụng về trong các mối quan hệ nhân sinh hơn tôi tưởng.
Tất nhiên, dưới góc độ vương thất, nguồn lực con người cũng chính là tài sản của vương thất và quốc gia. Tôi về nguyên tắc có thể hiểu được tại sao Leo lại gọi tên Nikolaus và tại sao lại muốn cấy tạo vật vào người tôi.
"Giờ thì thấy hối hận vì đã chấp nhận lời hứa chưa? Nhưng tôi sẽ không giải thuật đâu, nên cứ thế mà sống đi."
"…Hahahaha…."
Leo bật cười như kẻ mất hồn rồi lẩm bẩm nhỏ:
"Tại sao tôi phải hối hận cơ chứ."
"……."
Trong khoảnh khắc, tôi nín thở. Dù chỉ là một lời thì thầm không chút lực nào, nhưng chẳng hiểu sao nghe lại thấy rợn người. Vì cậu ta đang cúi người, tựa trán lên bàn nên tôi không thể nhìn rõ biểu cảm.
Tuy nhiên, để kết luận tại sao nó rợn người thì cũng dễ thôi.
Gặp kẻ khác chắc chắn sẽ nổi đóa lên hỏi cái quái gì thế, nhưng đáng tiếc thay, cậu ta lại là một kẻ cuồng ma pháp….
'Còn trẻ thế mà đã điên rồi, thật đáng tiếc.'
Tôi chìm vào suy nghĩ sâu sắc xem nên làm gì với gã cuồng ma pháp này, rồi lại lắc đầu. Tôi nhặt chiếc hộp lên và ném cho cậu ta.
Leo ngơ ngác một hồi rồi nhìn tôi.
"Làm gì đấy. Xỏ nhanh đi cho xong."
"…!"
Vừa nãy tôi đã bảo là tôi hiểu tại sao cậu ta lại gọi Nikolaus và tại sao lại muốn cấy tạo vật rồi mà.
Chỉ vì cậu ta là bạn tôi nên mọi thứ trông có vẻ mờ nhạt, chứ rõ ràng cậu ta là cấp trên, là chủ quân của tôi. Việc không giữ đúng yêu cầu đã thỏa thuận với cậu ta mà phải nhận cái giá thế này thực chất chỉ là một hình phạt nhẹ nhàng. Không, nói đúng ra thì tất cả đều có lợi cho tôi, nên tôi còn thấy hơi có lỗi.
Nghĩ vậy, tôi nói với Leo – kẻ đang đứng hình với đôi mắt mở to:
"Cậu chắc chưa biết, nhưng trang sức thì dù là cái gì cũng đều có thể tháo ra lắp vào được."
Leo im lặng hồi lâu rồi bỗng bật cười rạng rỡ.
Vì cậu ta cười một cách hồn nhiên đúng lứa tuổi học sinh trung học, nên tôi chẳng thể buông lời chửi rủa trước phản ứng bất ngờ này. Tôi chỉ biết cười khan.
"…Có vẻ cậu không bận tâm lắm nhỉ."
"Cậu sẽ không tháo nó ra đâu."
"Tôi sẽ tháo."
"Tôi cá là vì lười nên cậu cũng chẳng buồn tháo đâu."
Chuẩn xác luôn….
Tôi im lặng.
Vẻ hồn nhiên lúc nãy biến mất đâu sạch, Leo vừa cười vừa nói bằng giọng điệu có phần lạnh lẽo như lúc ban đầu.
"Không được rút lời đâu đấy, Lukas."
"Rút lời cái gì. Nhanh lên cho xong rồi nghe kế hoạch của tôi đây này."
Nghe thấy hai chữ 'kế hoạch', Leo khựng lại một chút rồi lấy lại bình tĩnh.
Cậu ta thổi một hơi ma pháp vào chiếc hộp, rồi cầm lấy cây kim bên trong.
"Sẽ hơi đau đấy."
Ở thế giới thực còn chưa xỏ bao giờ mà qua đây lại xỏ.
Hồi đó người ta có khuyên răn cả trăm lần tôi cũng chẳng thèm nghe.
Tôi nín thở. Cảm nhận được mũi kim xuyên qua dái tai mình.
Rút kim ra, Leo lập tức cắm tạo vật vào.
"…!"
Tôi xoa nhẹ lên vùng tim, nơi có lõi ma lực.
Dù mới chỉ đeo một bên nhưng sự thay đổi đã xuất hiện.
Ma pháp trị liệu đặc trưng của nhà Wittelsbach lan tỏa quanh lõi ma lực. Nếu giờ mà đi kiểm tra lõi, chắc kết quả sẽ tăng thêm một bậc mất.
'Ồ.'
Nhìn kiểu gì thì chuyện này cũng chỉ có lợi cho mỗi mình tôi?
Thấy hơi có lỗi vì đã dùng ma pháp bạo lực với Leo rồi đấy.
Nhưng vì đã có phương tiện để đe dọa nên tôi cũng chẳng có ý định giải trừ sự trói buộc cho cậu ta. Cứ thế mà sống cho đến tận lúc xuống mồ đi. Tôi không biết mình có ở lại đến lúc đó không, nhưng chắc chắn Luca sẽ dùng nó rất hữu ích. Có lẽ Luca còn cần nó hơn cả tôi.
Leo quan sát phản ứng của tôi rồi đưa cây kim mới lên tai bên kia.
Phập— Một sự thật mà tôi mới biết.
Hóa ra nó cũng phát ra tiếng động như có thứ gì đó bị vỡ vậy.
Cảm nhận được bên tai còn lại cũng đã hoàn tất, tôi lắc đầu.
"Xong chưa?"
"Ừ. Xong rồi."
Leo quan sát tạo vật trên tai tôi rồi lùi lại.
Giờ tôi đã cảm nhận rõ rệt lý do Leo đưa tôi đến đây.
Cơn đau chỉ là thoáng qua. Trong bầu không khí nơi này, tôi không thấy đau thêm, cũng không thấy da thịt như bị thiêu đốt. Ngược lại, ma lực của cậu ta và lõi ma lực của tôi đang kết nối với nhau một cách mượt mà hơn. Dù có lẽ không phải chủ đích, nhưng nó đang mang lại hiệu quả như một liệu trình điều trị lõi ma lực.
Như thể chờ đợi phản ứng của tôi, Leo hỏi ngay:
"Thế nào?"
"Cảm giác như vừa đi bệnh viện về, ổn áp đấy."
"……."
Leo nhìn tôi với vẻ mặt như thể vừa phải nghe một câu trả lời của mấy ông già, rồi lẩm bẩm thôi không thèm nói nữa.
Dù nói vậy nhưng trông cậu ta có vẻ khá hài lòng. Leo chìm vào suy nghĩ riêng, rồi nói với đôi mắt có phần hơi 'loạn thần':
"Nếu có thể dùng được thần lực thì tốt biết mấy."
"……."
Tôi không hỏi cậu ta định dùng nó vào việc gì. Không cần hỏi thì cũng biết thừa câu trả lời của cái thằng này sẽ là gì rồi.
"Thực ra, lý do tôi mang cái này đến cũng liên quan đến chuyện tôi đã nói lúc nãy. Tôi chưa hề nạp máu hay ma lực của cậu vào tạo vật này, vậy mà cậu lại bảo bệnh viện… thật tình…. Dù sao thì cậu bảo thấy như đi bệnh viện về, nghĩa là nó đã hòa nhập rất tốt, mà thông thường thì không có phản ứng như vậy đâu. Tôi nghĩ nếu cứ sinh hoạt thế này một thời gian dài, có lẽ tôi sẽ thu thập thêm được tư liệu về việc tại sao lõi ma lực của cậu lại không bài trừ ma lực của tôi."
"Ừm."
"Và giờ tôi có thể hướng dẫn dựa theo lõi ma lực của cậu rồi. Vì hiện tại tôi đã nắm bắt được dòng chảy trong lõi của cậu."
"…À, ra vậy…."
Cái này là chuyện tốt hả?
Thấy tôi nở một nụ cười gượng gạo, Leo nghiêng đầu mỉm cười như muốn hỏi có chuyện gì. Có vẻ cậu ta đã bắt đầu mơ mộng về việc tập luyện rồi.
Sau một hồi im lặng dài, cậu ta mới lên tiếng.
"Lukas. Sau này hãy cùng hành động."
"Cái gì?"
"Tôi vẫn chưa thể tư duy như cậu hay Elias, nhưng tôi đã sẵn sàng để đi theo chí hướng của cậu. Elias và Narke chắc cũng vậy thôi."
Tôi nhìn gương mặt cậu ta rồi chìm vào suy nghĩ.
Nếu hành động của tôi bị coi là không tin tưởng bọn họ, thì đó là chuyện không thể tránh khỏi. Tôi không có ý định đẩy lũ trẻ trung học này vào chỗ chết.
Nếu có thể ngồi yên mà mọi chuyện vẫn suôn sẻ thì tôi cũng thích chứ. Ai mà lại chê chuyện đó cơ chứ?
Chẳng biết cậu ta nghĩ tôi là hạng người gì, nhưng tôi không hề khao khát bảo vệ chính nghĩa đến mức liều mạng, cũng chẳng muốn diệt trừ cái ác trên thế gian này. Chưa bao giờ tôi hành động vì những lý do đó cả. Chẳng qua chuyện gì cần làm nó ập đến trước mắt thì tôi làm thôi. Vậy nên….
Leo tiếp lời:
"Ở Catacomb, cậu đã nói rằng cậu sẽ cho tôi biết trên đời này có những việc đáng để tin tưởng. Tôi hiểu rõ rồi. Vì vậy, tôi cũng sẽ cho cậu biết."
Vậy nên tôi cũng không có ý định bảo cậu ta làm những việc chưa cần thiết phải làm.
Cái gọi là chí hướng đó đối với tôi không phải là giá trị quan trọng như mạng sống để mà đem một học sinh trung học đi hiến tế.
Việc biến cậu ta thành con mồi cho Pleroma và việc tin tưởng cậu ta là hai chuyện hoàn toàn khác biệt.
"Tôi vẫn luôn tin tưởng cậu mà, Leo."
"Không, cậu không tin đâu. Và tôi cũng đâu có xin phép cậu đâu chứ."
Tôi im lặng nhìn cậu ta rồi gật đầu.
Nghĩa là cậu ta muốn chứng minh cho tôi thấy, bất kể tôi có nói gì đi chăng nữa, rằng trên đời thực sự có những việc đáng để tin tưởng.
"…Được rồi. Tôi hiểu ý cậu."
Leo đáp lại bằng một nụ cười.
Giống như trong đoạn cuối tiểu thuyết, nếu lũ này già thêm khoảng 10 tuổi nữa thì tôi đã tận dụng triệt để rồi, hơi tiếc một chút.
Dù sao thì vẫn có nhiều cách để vận dụng mà.
Giờ là lúc nghĩ xem ngày mai phải làm gì.
Tôi vỗ tay để phá tan bầu không khí.
"Xong. Giờ thì…."
"Giờ giấc cái gì, đi ngủ đi."
Tôi nhìn chằm chằm vào Leo – kẻ vừa thốt ra lời đó với nụ cười trên môi.
"Mai tôi sẽ nghe. Được chưa? Một giờ sáng rồi, ngủ đi cho tôi nhờ."
Thì thôi vậy. Dù sao cũng chẳng phải việc gì quá gấp gáp.
Tôi vừa mới đi gặp Hội trưởng về cách đây mới nửa ngày. Ở đây thì không để ý, nhưng hễ bước ra ngoài là sự mệt mỏi chắc chắn sẽ ập đến.
Đọc được sự thay đổi trong biểu cảm của tôi, Leo đứng dậy trước và ra hiệu cho tôi.
"Đi thôi."
Đã lâu lắm rồi mới được một giấc ngủ sâu đến thế.
Bao lâu rồi nhỉ.
Nghĩ đoạn, khi tôi mở mắt ra, ánh nắng đã tràn ngập căn phòng.
"…!"
Tôi bật dậy kiểm tra đồng hồ.
'... 9 giờ?'
Điên mất thôi.
Đáng lẽ giờ này buổi tập luyện đã bắt đầu từ lâu rồi.
Nghĩ vậy, tôi vội vàng thay quần áo rồi đẩy cửa bước ra, đúng lúc bắt gặp Narke đang đi loanh quanh trong bộ đồng phục trường.
"…Ơ?"
"Lukas dậy rồi à. Làm gì mà vội vàng thế~"
"Sao cậu lại ở đây?"
"Haha, nhóm chúng ta được miễn tập buổi sáng rồi. Mà này, không mơ thấy gì chứ?"
Nghĩ lại thì, dù đã trải qua chuyện kinh hoàng đó nhưng tôi vẫn ngủ ngon lành mà không gặp cơn ác mộng nào.
Narke dường như đọc được suy nghĩ của tôi nên thản nhiên trả lời:
"Cứ mỗi lần cậu định tỉnh giấc là tôi với Leo lại ru cậu ngủ tiếp đấy~"
"Thế à? Cảm ơn nhé."
Thấy cậu ta không hỏi tại sao tôi cứ hay giật mình thức giấc, có vẻ Narke cũng đã nhận ra điều gì đó rồi.
Trước đây cậu ta cũng hơi chậm chạp mới nhận ra việc tôi không thích dịch chuyển.
Biết là có chuyện gì đó xảy ra mà không hỏi han chi tiết, tôi thực sự thấy biết ơn.
Narke quan sát kỹ gương mặt tôi rồi gõ nhẹ vào chiếc tạo vật trên vành tai mình, cười nói:
"Khuyên tai hợp với cậu lắm đấy~ Tôi cũng có một cái ở đây này!"
Trong giới Tân Nhân Loại thì chuyện này chẳng có gì lạ vì ai cũng có.
Narke nhìn tôi chằm chằm một hồi rồi lẩm bẩm:
"Có muốn xỏ thêm cái nữa không?"
"…Không. Đến cả cậu cũng bị làm sao thế hả…."
"À, tại sao đến cả tôi cũng vậy hả? Hahahaha, vì bên Giáo hoàng cung có loại tạo vật dành cho giáo sĩ mà. Dù sao thì, được cậu đối xử khác biệt một chút thế này đúng là vinh hạnh cho tôi quá."
Chẳng biết vinh hạnh cái nỗi gì, nhưng tôi thích điểm này ở cậu ta: không bướng bỉnh như Leo.
Và vì không bị ám ảnh bởi ma pháp như Leo nên câu trả lời của cậu ta nghe lọt tai hơn hẳn.
"Mà này, sao lại miễn tập buổi sáng?"
"Thì để cậu ngủ cho đẫy giấc chứ sao. Với lại tôi cũng phải đưa cậu đến trường nữa."
"Ra vậy. Tự nhiên thấy hơi có lỗi."
"Không đâu, mấy đứa kia thích mê đi được ấy chứ~ Đằng nào bọn nó cũng bảo phải đi sinh hoạt câu lạc bộ, nên cứ hẹn nhau 12 giờ khớp lệnh hai lần là xong."
Thích mê cơ à?
'Kỷ luật quân đội kiểu gì thế này.'
Vì đã đến vòng thứ 3 nên chỉ còn lại những tay sừng sỏ không khác gì chuyên nghiệp cả….
Khi tôi tập luyện cũng không gặp phải chuyện gì khó khăn như vòng 2. Mọi người đều có thực lực, lại đã bắt nhịp được từ vòng trước nên chỉ cần phối hợp một chút là dễ dàng đạt được kết quả mong muốn.
Dù sao thì cũng có chuyện muốn hỏi cậu ta, nên giải quyết luôn lúc rảnh rỗi thế này là tốt nhất.
"Narke. Cậu xem giúp tôi dấu vết của phép rửa tội với."
Dù có thể hỏi tại sao đột ngột lại thế, nhưng Narke vẫn sẵn lòng gật đầu.
Tôi đưa tay ra trước mặt cậu ta.
—Kẻ nào tin và chịu phép rửa, sẽ được rỗi; nhưng kẻ nào chẳng tin, sẽ bị đoán phạt.
Thần lực tuôn chảy từ bàn tay Narke khi cậu ta chạm vào tay tôi.
Cậu ta vỗ nhẹ vào tay tôi một cái rồi cười nói:
"…Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng chắc chắn phải thanh tẩy một lần rồi đấy~ Chúng ta đâu thể sinh ra lần thứ ba được đâu đúng không."
'... May quá.'
Có vẻ vẫn có thể xóa sạch dấu vết bằng một lần thanh tẩy.
Hội trưởng đã bảo là tôi thậm chí còn chưa đi được một phần tư quãng đường. Nhờ bản năng ngăn cản phép rửa của Ludovika nên dường như không có vấn đề gì quá lớn xảy ra.
"Narke. Nếu người khác cũng đọc thần chú và dùng thần lực giống như cậu thì họ có nhận ra không?"
"Ừm, không đâu."
Narke vuốt cằm rồi lắc đầu.
"Cậu biết tôi thuộc Bộ Giáo lý Đức tin mà đúng không? Tôi cũng đã gặp Thứ trưởng Bộ Giáo lý Đức tin khi dự hội nghị bầu Hồng y rồi. Giống như việc tôi được ban quyền năng về thấu thị, Ngài Thứ trưởng cũng có năng lực tương tự. Nếu không phải là những quyền năng hay năng lực đặc thù đó thì sẽ không thể nhận ra được đâu."
Phải rồi, đâu phải tự nhiên mà cơ quan tiền thân của nó lại là Tòa thẩm tra dị giáo. Chỉ cần không gặp người trong đó thì dù có nhận phép rửa của Pleroma, chắc cũng chẳng ai nhận ra đâu.
Thế là cũng nhẹ lòng được phần nào.
Nghĩ đoạn, cái thằng này dù biết tôi bị yểm phép rửa của Pleroma nhưng cũng chẳng thèm hỏi han gì về chuyện đó.
Cái này là do cậu ta tinh tế quá hay sao đây.
"Vậy thì, Narke."
"Ơi?"
"Vì buổi sáng đang rảnh nên tôi định ghé qua trường một chút. Bộ giáo sĩ của tôi cậu đang giữ đúng không. Mang cho tôi được không?"
"Bộ giáo sĩ? Đến trường mà mặc cái đó á?"
Narke tròn mắt ngạc nhiên.
Không phải mặc ngay bây giờ.
Tôi lại bước chân vào trường với dáng vẻ của Nikolaus.
"Ơ…!"
Vài học sinh bắt gặp tôi liền lộ vẻ mặt hoảng hốt thấy rõ, lùi lại vài bước. Họ liếc nhìn tôi một cái rồi quay đầu chạy thục mạng.
'Đã bảo là phải kiểm soát thông tin rồi mà.'
Chắc chắn là họ đang đi báo tin cho ai đó rằng Nikolaus đã đến trường rồi.
Dù sao thì tôi cũng sẽ rời đi sớm thôi, không có thời gian ở lại đây đợi họ kéo đến đâu.
Leo, người đã nhận được chỉ dẫn từ nhà trường và đang đứng cạnh tôi, đợi cho đám đông tản ra mới nói nhỏ chỉ đủ cho mình tôi nghe:
"Tôi cứ ngỡ Ngài sẽ ngủ thêm chút nữa chứ, không ngờ lại đến sớm vậy."
Tình cảnh này mà còn ngủ nghê gì được nữa.
Tôi vô thức đưa tay lên vành tai, rồi cảm nhận được ma pháp gây nhiễu nhận thức yểm trên dái tai đang dần mất đi tác dụng nên vội bỏ tay xuống. Leo thấy vậy liền quay đi.
"Khâm sai đến đây đột ngột vậy là có việc gì? Dường như Ngài còn chưa ghé qua chỗ Hoàng đế bệ hạ cơ mà."
"Chẳng phải tôi cần lấy bằng chứng để chứng minh sự trong sạch cho Giáo sư sao? Phải thu thập nhiều thứ nên chúng ta di chuyển nhanh thôi."
"Tôi không biết Ngài đã có được thông tin gì. Tôi muốn biết trước Hội trưởng sử dụng năng lực theo cách thức nào."
"Máu, và sự đồng ý. Đó là hai điều kiện để nhận khải thị. Bất kể câu hỏi là gì, chỉ cần có thể giao cảm với hắn là được. Tùy vào đẳng cấp của đối phương mà mức độ đồng ý cần phải sâu sắc hơn."
"Ừm…. Máu sao."
Leo hơi cau mày vẻ khó chịu.
"Khả năng tuy thấp, nhưng có lẽ chúng đã đột nhập vào chỗ ở của các giáo sư để cướp máu. Nếu các giáo sư thông đồng với chúng thì chẳng có lý do gì để ban khải thị cả. Nếu không phải vậy, thì rốt cuộc chúng lấy máu của các giáo sư ở đâu ra chứ."
"Đúng là một giả thuyết có khả năng rất thấp."
"…Thì tôi đã bảo thế rồi mà…. Vậy theo Ngài thì sao?"
"Cứ quan sát đi rồi cậu sẽ biết."
Nghe tôi nói, Leo nhún vai vẻ tò mò.
"Nếu Ngài đến đây để tìm hiểu chuyện đó, chẳng phải nên đến Viện Kiểm sát sao? Ở ngôi trường không có giáo sư này thì Ngài định tìm hiểu bằng cách nào?"
"Dù có đến Viện Kiểm sát cũng chẳng thể gặp ngay được đâu. Với lại thông tin tôi cần lấy không chỉ có bấy nhiêu."
Sau việc này, tôi còn phải di chuyển đến địa điểm tiếp theo ngay lập tức. Không có thời gian để ngồi chờ gặp giáo sư đâu.
Dưới sự dẫn dắt của Leo, tôi bước vào Phòng Quản lý Giáo viên – nơi tôi đã hẹn trước.
Vừa gõ cửa, đích thân Trưởng phòng đã ra đón tiếp chúng tôi.
"Ngài đã đến rồi, Ngài Ernst. Tôi đã đợi Ngài."
"Rất vui được gặp ông. Vì việc gấp nên tôi mới mạo muội yêu cầu, cảm ơn ông đã sẵn lòng gặp mặt."
"Có gì đâu ạ. Ngài đang đứng ra giúp đỡ việc của trường chúng tôi, không có lý do gì để từ chối cả. Vừa hay tôi cũng đang rảnh."
Ông ta ngồi xuống, đan hai tay vào nhau.
"Vậy, Ngài bảo có điều muốn thắc mắc, cụ thể là…?"
"Trong vòng một tháng trở lại đây, trường có tổ chức khám sức khỏe cho đội ngũ giáo viên không?"
"…!"
Leo nhìn sang tôi.
Trưởng phòng Quản lý Giáo viên dường như không ngờ lại nhận được câu hỏi về khám sức khỏe, ông ta mở to mắt nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Leo.
Chắc hẳn ông ta cứ ngỡ tôi sẽ hỏi những câu kiểu như 'Động thái của các giáo sư liên quan đến Pleroma như thế nào'.
"…Khám sức khỏe sao…?"
"Phải. Theo tôi được biết, giáo viên của Học viện Giáo dục số 2 Đế chế phải khám sức khỏe bắt buộc mỗi năm một lần vào kỳ nghỉ hè. Gần đây nhất là khi nào có cuộc kiểm tra vậy? Chắc chắn không chỉ có mỗi kỳ khám định kỳ đâu đúng không."
Ông ta tìm cuốn lịch rồi dùng ngón tay rà soát.
"Gần đây nhất là… 3 tuần trước, tức là vào tuần thứ hai của tháng 1, đã có một cuộc khám sức khỏe bất thường. Haha, sao Ngài lại biết hay vậy? Đó là lần đầu tiên chúng tôi triển khai khám bất thường đấy."
"……."
"Tuần thứ hai của tháng 1 sao. Khá là ngẫu nhiên nhỉ."
Tôi chậm rãi gật đầu, rồi tung ra câu hỏi mang tính quyết định.
"Đối với ma pháp sư, tôi biết việc kiểm tra ma lực là bắt buộc. Cuộc kiểm tra đó diễn ra như thế nào?"
Ông ta nghiêng đầu nhìn tôi với vẻ mặt như thể tôi vừa hỏi một điều hiển nhiên.
"Thì lấy máu chứ sao ạ? Nếu không dùng máu thì ma lực đâu có tan ra được đâu."
"……."
Tôi khẽ nhếch môi cười.
Trưởng phòng chỉ biết ngơ ngác nhìn tôi và Leo.
Tôi nghe thấy tiếng Leo khẽ cười khan bên cạnh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn