Chương 312: Câu chuyện yêu thương #3
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"Cái Đuôi! Đuôi của mẹ đâu rồi!"
Quần momppe ống rộng và ủng. Thêm cả mũ rơm và Cái cuốc.
Nimble, đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ để ra đồng, hướng ra tứ phía hét lớn.
Có phải cô ấy đang muốn tìm lại cái đuôi đã rụng từ xửa từ xưa của mình không?
Nếu là cái đuôi ấm áp của Nimble thì tôi vẫn đang dùng rất tốt làm khăn quàng cổ vào mùa đông cơ mà.
Cót két-.
Lúc đó, cánh cửa phía thư viện của Trường thành mở ra, một bé gái giống hệt Nimble ló mặt ra.
Một cô bé người sói mặc chiếc váy liền màu trắng, đôi tai nhô lên trên đỉnh đầu giật giật.
"Mẹ ơi, Cory ở đây ạ."
Cô bé Cory tiến đến gần Nimble và ôm chặt lấy mông cô.
Cứ như thể con bé là cái đuôi của Nimble vậy!
Cory bông xù.
Năm tuổi.
Đúng như biệt danh, lông ở tai và đuôi của con bé đặc biệt bông xù và mềm mại.
Nimble đội chiếc mũ rơm của mình lên đầu Cory và nói:
"Cái Đuôi à! Đi hái quả mâm xôi cùng mẹ đi. Giờ quả mâm xôi đang ngon lắm đấy."
"Mẹ ơi, con muốn đọc sách ở thư viện cơ."
"…Hả?"
Nimble nhăn mặt.
Cô vuốt ve đôi tai sói của mình, cứ như thể vừa nghe thấy điều gì đó chói tai.
"Hình như mẹ nghe nhầm thì phải? Con muốn làm gì ở thư viện cơ?"
"Mẹ không nghe nhầm đâu. Sang năm con cũng sẽ nhập học vào Học viện Quốc tế Hoàng gia rồi, nên con phải học trước chương trình để không bị tụt hậu so với các bạn khác."
"Ôi trời đất ơi─."
Nimble chớp mắt liên tục.
Từ nhỏ, Cory bông xù đã thường xuyên nói những từ ngữ cao siêu.
Nào là tại sao số pi lại vô tận, nào là tại sao định luật thứ 5 của ma thuật lại chỉ có 5 cái-.
Mỗi lúc như vậy, Nimble lại hơi tỏ ra bực bội.
"…Tại hồi nhỏ bú sữa của Hermit nhiều quá nên con gái tôi đẻ ra mới trở nên kỳ quặc giống hệt cô ta! Biết thế này tôi đã không thay phiên nhau cho con bú rồi!"
"Không phải kỳ quặc đâu, học trước chương trình là kiến thức thường thức. Hơn nữa, việc bú chung là một hình thức nuôi dạy con phổ biến nên cũng chẳng có gì sai cả."
"Ế─."
"Mẹ cũng vậy, nếu là một thục nữ chân chính thì phải có giáo dưỡng và lễ nghi để có thể hòa nhập vào giới thượng lưu chứ."
"Giáo dưỡng? Hứ! Mẹ không biết mấy cái đó đâu!"
"Mẹ phải biết chứ. Chẳng phải sắp tới mẹ sẽ là nhân vật chính trong bữa tiệc do gia tộc Đại công tước Fimbelbert tổ chức sao? Cố ngoại chắc chắn sẽ mong mẹ cư xử như một thục nữ đàng hoàng đấy."
Nói xong câu "Vậy con xin phép─", Cory lạch bạch nhưng cố ra vẻ uyển chuyển, tao nhã thoát khỏi vòng tay của mẹ.
Nimble há hốc mồm nhìn bóng lưng con bé khuất sau cánh cửa thư viện.
"Đúng là không thể tin nổi đứa trẻ như vậy lại chui ra từ bụng tôi."
Một tiếng thở dài khá quen thuộc.
Cory bông xù là một "tiểu thư" vô cùng lễ phép và rất thích xét nét lễ nghi.
Nếu phải nhấn mạnh thì có cảm giác giống "tiểu thư" hơn là một đứa trẻ?
"Nó cứ làm như mình là con gái nhà quý tộc cao quý nào đó vậy!"
Nimble cằn nhằn như thế.
Nhưng nếu xét cho kỹ thì Cory đúng là con cháu của một gia đình quý tộc cao quý.
Bởi vì vài tháng trước, chúng tôi mới biết được rằng dòng máu ngoại của Nimble chính là dòng dõi "Đại công tước Fimbelbert" - một gia tộc có bề dày lịch sử trong Đế quốc này.
Ban đầu, tôi chỉ biết mẹ của Nimble là một quý tộc chạy trốn.
Nhờ một cơ hội tình cờ, chúng tôi đã tiếp xúc với những người thuộc gia tộc Đại công tước Fimbelbert, và qua đối chất, chúng tôi biết được mẹ của Nimble chính là con gái của Đại công tước.
Từ dạo đó, có vẻ như Cory đã hoàn toàn đắm chìm vào trò chơi nhập vai "tiểu thư" của gia tộc Đại công tước.
Ôm chầm─!
Lúc đó, có ai đó từ phía sau ôm lấy tôi.
Xuất hiện mà không hề có tiếng động?
Trên thế giới này không có nhiều người làm được chuyện như vậy.
"Ai đấy?"
"Pukehehe! Yoruru!"
"Thì ra là Yoruru!"
Yoruru là một cô bé có mái tóc ngắn màu hồng, trên đỉnh đầu mọc một chiếc sừng nhỏ.
Khác với vẻ ngoài sạch sẽ trong chiếc váy liền của Cory, Yoruru mặc bộ "quần áo da thỏ mana" lấm lem bùn đất, thoạt nhìn đã biết là một nhóc tì hiếu động.
Tôi bế Yoruru lên và đung đưa qua lại.
Thường thì Yoruru sẽ cười khúc khích sằng sặc─.
Nhưng hôm nay sắc mặt của con bé không được tốt.
"Bố! Hôm nay Yoruru buồn nên con đã đi ăn trộm bánh mì đấy!"
Buồn nên đi ăn trộm bánh mì sao?
Rất nhiều suy nghĩ nảy ra trong đầu, nhưng trước khi kịp suy xét kỹ, một câu nói đã bật ra khỏi cổ họng tôi.
"Phần của bố đâu?"
Cau mày─.
Yoruru nhăn mặt.
"Bố! Những lúc thế này bố phải hỏi xem tại sao con lại buồn chứ!"
"Kehehe! Nhưng mà Yoruru có bao giờ biết buồn đâu."
"Đúng rồi! Yoruru ngày nào cũng thấy vuuuuuuui! Pukehehe!"
Yoruru vừa cười vừa vùng vẫy liên tục rồi lon ton chạy tót đi mất.
Ngay sau đó, từ hướng Yoruru vừa chạy tới, Hermit tiến lại gần với bọt xà phòng dính đầy người.
"Yoruru! Mẹ bảo phải tắm cơ mà, con chạy đi đâu rồi! Yoruru! Cậu có thấy Yoruru đâu không?"
Cô ấy đang tắm dở sao?
Thật thần kỳ khi Hermit dùng bọt xà phòng che đậy cơ thể một cách khéo léo.
Chắc là một loại ma thuật nào đó.
"Yoruru chạy về hướng kia rồi."
Tôi chỉ tay về hướng Yoruru vừa biến mất.
Thế là Hermit, trong bộ dạng như một "nữ thần bọt xà phòng", lạch bạch cắm cổ đuổi theo và khuất bóng.
Chuyện kinh ngạc xảy ra ngay sau đó.
Soạt─.
Yoruru từ trong bóng của tôi chậm chạp bò ra.
"Cắt đuôi được mẹ rồi!"
Bí kỹ của Yoruru: Bò ra từ trong bóng tối─.
Kỹ thuật di chuyển bằng bóng tối vốn dĩ là một chiêu thức khó nhằn ngay cả với tôi. Vậy mà Yoruru mới 5 tuổi đã có thể bắt chước kỹ năng của tôi rất thành thạo.
Giống mẹ Hermit, tài năng ma thuật của con bé cũng rất xuất chúng, đến mức Hermit đặt rất nhiều kỳ vọng vào nó.
Chỉ có điều, khác với mẹ, Yoruru không mấy mặn mà với việc đọc sách hay học hành.
Có cảm giác nghiêng về phái thực chiến hơn.
Dù vậy, trí tò mò lại rất mãnh liệt nên con bé lúc nào cũng gây rắc rối.
"Vậy chào bố, chào mẹ Nimble nhé!"
Yoruru chạy hộc tốc về hướng phòng tắm mà Hermit vừa bước ra.
─Là.
Mọi người có thể sẽ nghĩ như vậy.
Nhưng tôi lại vươn tay về phía Túi vàng bên hông mình.
Và rồi tóm lấy gáy của thứ gì đó xách lên.
"Con ranh này!"
"Pukehehe! Bị phát hiện rồi!"
Chính là Yoruru.
Thứ vừa bỏ chạy kia chắc hẳn là một loại Phân thân ứng dụng từ Đồng hành bóng tối và ma thuật biến đổi.
Thủ đoạn ngày càng tinh vi đấy!
"Ối! Chạy thôi!"
Lần này Yoruru mới thực sự la oai oái rồi bỏ chạy.
Nhìn theo bóng lưng Yoruru, Nimble cũng khẽ thở dài.
"Theo tôi thấy thì sữa của Ingrid mới là vấn đề lớn nhất. Đứa trẻ đó hoàn toàn... kỳ quặc mà."
"Sữa của tôi thì làm sao?"
Lộp cộp, lộp cộp-.
Lúc đó, Ingrid trong chiếc váy liền màu trắng tuyệt đẹp từ đâu xuất hiện.
Và rồi cô ép chặt bộ ngực khá nở nang của mình vào ngực Nimble.
Nimble cũng không chịu thua, ưỡn ngực ra đáp trả Ingrid.
Goooooo─.
Một luồng không khí căng thẳng kỳ lạ xen giữa hai người phụ nữ trong chốc lát.
Ingrid lùi lại một bước, bình thản đảo mắt nhìn quanh.
"Hai người có thấy Ring đâu không?"
Ring là biệt danh của Little Ingrid Yordoti 1st.
Gọi tắt Little Ingrid là Ring.
Xem ra Ingrid cũng đang đi tìm con gái mình.
"Tôi không thấy."
Tôi lắc đầu.
"Tôi cũng không."
Nimble cũng lắc đầu.
Ingrid híp mắt lại.
"Từ tối qua tôi đã không thấy Ring đâu cả."
Từ tối qua á?
Tôi vốn không coi đó là chuyện gì to tát.
Nhưng nét mặt của Ingrid lại có chút nghiêm trọng.
"Hai người có biết dạo này người ta đồn đại gì không? Tin đồn về gã lùn thổi sáo ấy. Nghe nói có tên thổi sáo nào đó đang bắt cóc trẻ con. Tôi lo Ring sẽ đi theo những kẻ như vậy."
Hình như cũng có tin đồn như vậy.
"Piper" thì phải?
Có lẽ đây là trò của một dạng Ngẫu tượng tà ác nào đó.
"Kehehe! Cho dù vậy thì Ring cũng đâu có ngốc đến mức tùy tiện đi theo mấy kẻ đó chứ."
"Thì đúng là vậy nhưng mà."
Ingrid đưa mắt nhìn xung quanh một lần nữa rồi vút một cái, cất bước rời đi.
Đến lúc này tôi mới đưa tay ra sau lưng.
Sau đó, một thứ ấm áp và mềm mại bị tay tôi tóm lấy, vùng vẫy liên tục.
"…Hieeek!"
Một cô bé với mái tóc dài màu bạch kim, trông như một nàng công chúa.
Tên con bé là Little Ingrid Yordoti 1st.
Gọi tắt là Ring.
"Ring, kỹ năng khoác Áo choàng bóng râm của con ngày càng giỏi đấy. Mẹ cũng không nhận ra luôn."
Thực ra Ring đã bám dính lấy lưng tôi từ tối qua.
Giống như chiếc mai rùa.
Hay vỏ của con ốc sên vậy.
"Con bé này đúng là bám bố dính như keo ấy nhỉ."
Nimble đưa tay về phía đầu Ring.
"Gừ gừ!"
Ring gầm gừ, tỏ thái độ khó chịu rồi để lộ Nanh về phía Nimble.
Và rồi con bé vờ cắn một cái khiến Nimble giật nảy mình rụt tay lại.
"Trời ạ, sao con bé lại dỗi thế này nữa rồi?"
Ring không trả lời mà dang hai tay về phía tôi.
Ý là đòi bế.
Khi tôi bế bổng Ring lên, con bé cười khúc khích "Fufufu".
Trong số các chị em, Ring là đứa trẻ ngoan ngoãn và trầm tính nhất.
Ngay cả tôi là bố mà cũng chỉ thỉnh thoảng mới nghe được giọng con bé.
Không phải vì con bé bị ốm hay có vấn đề gì, chỉ đơn giản là nó thích sự yên tĩnh.
Kể từ khi tự mình học được "Áo choàng bóng râm", ngay cả tôi cũng thường xuyên gặp khó khăn trong việc tìm con bé.
Nhưng phần lớn thời gian nó đều bám trên lưng hoặc ngồi trên vai tôi nên kiểu gì tôi cũng có thể tìm ra.
"Ring, con cãi nhau với mẹ hả?"
Tôi cọ má mình vào má Ring.
Bọn trẻ lúc nào cũng tỏa ra mùi thơm tho, quần áo của chúng cũng luôn có mùi thơm ngát của đồ mới.
Về nhiều mặt, chúng hoàn toàn khác với tôi khi còn nhỏ.
Khóe mắt Ring bắt đầu ngấn lệ.
Sau đó con bé bắt đầu thút thít khóc, trông thật đáng thương và tội nghiệp!
"…Cái sáo."
"Con bảo mẹ mua sáo cho, nhưng mẹ không chịu đúng không?"
Gật gật-.
Ra là có chuyện như vậy.
Ingrid là một người mẹ khá nghiêm khắc.
Bất chợt tôi nhớ lại thuở ấu thơ của mình.
Hồi đó hễ đòi mua máy chơi game hay đồ chơi gì là lúc nào cũng bị từ chối.
Cơ thể tôi run lên bần bật.
"Để bố mua cho con!"
Tôi nhấc bổng Ring lên cõng trên vai rồi dõng dạc tuyên bố.
Ngay lập tức, Ring - đứa bé vừa thút thít khóc ban nãy - cười khanh khách cứ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Nhìn thấy cảnh đó, Nimble tặc lưỡi.
"Đứa nhỏ tí tẹo này mà đã biết dùng nước mắt để thao túng bố nó rồi đấy. Cậu định mua cái gì chứ? Chỉ tính riêng đồ chơi và máy chơi game cậu mua cho Ring cũng đã chất đầy hơn năm nhà kho rồi kìa!"
"Gừ gừ gừ…!"
Ring chun mũi, phát ra tiếng gầm gừ giận dữ về phía Nimble.
Rồi Ring tuột khỏi vai tôi và chạy lạch bạch biến đi đâu mất.
Nhìn bóng lưng con bé, tôi có chút bồn chồn.
"Nhưng mà, con bé muốn có cơ mà? Lỡ sau này lớn lên nó lại sinh lòng oán giận thì sao?"
"Bọn chúng có quá nhiều đồ mới là rắc rối lớn đấy. Đôi khi dạy chúng cách kìm nén cũng rất quan trọng. Dạy con tính kiên nhẫn cũng là vai trò của bậc cha mẹ mà."
Vậy sao?
Lòng kiên nhẫn.
Đối với tôi, đây là một phương hướng mà tôi chưa từng nghĩ tới.
"Cậu làm sao biết được những đứa trẻ muốn gì được nấy sau này sẽ lớn lên thành bạo chúa như thế nào chứ? Chúng sẽ luôn muốn chiếm đoạt mọi thứ cho bằng được."
"Bạo chúa gì chứ. Nimble à, cậu có nói quá không thế?"
"Nếu là những đứa trẻ bình thường thì có lẽ là nói quá. Nhưng chúng là con gái của chúng ta mà? Mới bé tí đã biết dịch chuyển bằng bóng tối và làm mấy trò kỳ lạ rồi."
"Hừm…."
"Vậy nên, việc dạy cho chúng biết rằng trên đời này có những thứ dù muốn cũng không thể có được là rất quan trọng. Vì tương lai khi chúng trưởng thành."
Nimble, Ingrid và Hermit đều làm rất xuất sắc trong việc giáo dục con cái.
Ít nhất thì trong mắt tôi là vậy.
Chỉ có điều, chuyện Ring muốn có cây sáo vẫn khiến tôi thấy canh cánh trong lòng.
'Chỉ cần không dễ dãi mua bừa cho con bé là được chứ gì.'
# Bọn trẻ ngủ chung một phòng.
Dù có tổng cộng ba chiếc giường cho mỗi đứa.
Nhưng thỉnh thoảng chúng lại cuộn tròn vào nhau ngủ chung trên một chiếc giường.
Trông hệt như bầy sóc con của Ramsey đang ngủ đông vậy.
Trong số những cô con gái đang ôm nhau ngủ, tôi dùng ngón tay chọc chọc vào má Ring.
"Ring, có muốn cùng bố đi tìm cây sáo không?""……."
Soạt-.
Ring mở mắt.
Ngay sau đó, Yoruru cũng mở đôi mắt đỏ hoe.
"Ố! Sáo! Yoruru cũng đi nữa!"
Đến cả Cory cũng dụi mắt ngồi dậy.
Đã đến nước này thì đành phải dắt cả ba đứa đi theo thôi.
Đang thay quần áo, Yoruru bỗng khựng lại-.
"…Nhưng mẹ bảo sau 10 giờ đêm là phải đi ngủ cơ mà!"
Yoruru nói trúng tim đen.
Bọn trẻ lúc nào cũng đi ngủ sau 10 giờ đêm nên chưa bao giờ được ra ngoài dạo chơi lúc nửa đêm cả.
Nhưng nếu tôi lén đưa chúng ra ngoài….
Chắc chắn Nimble, Hermit và Ingrid sẽ nổi trận lôi đình với tôi mất!
Dù vậy, tôi cũng có vũ khí bí mật của riêng mình.
"Không sao đâu, lát nữa bố xoa đầu một chút là các mẹ sẽ tha thứ hết thôi."
"""……."""
Bọn trẻ thường ngày rất tin tưởng tôi, đến mức tôi nói làm đậu phụ từ quả mâm xôi chúng cũng tin sái cổ.
Thế nhưng lúc này chúng lại đưa mắt nhìn nhau.
Với một thái độ kiểu như hoàn toàn không thể tin được lời nói của tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn