Chương 248: Tên đạo tặc cực kỳ tà ác #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~34 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Nghe đồn rằng, nếu trở thành Vệ Binh Hoàng Gia, người ta sẽ được đặc cách bước vào Bảo Vật Điện và chọn lấy một món đồ. Chắc chắn đó phải là một bảo vật vô giá, sánh ngang với bề dày lịch sử của cả Đế Quốc!
Vậy mà một nơi thâm nghiêm như Bảo Vật Điện lại bị trộm viếng thăm. Dù kẻ đó là ai, chắc chắn hắn phải là một tên có thực lực xuất chúng và to gan lớn mật.
'Trên đời này ngoài tôi ra lại còn có một kẻ trộm ghê gớm đến vậy sao?'
Chẳng biết chị Germain sẽ nghĩ gì về chuyện này nhỉ? Thế nên, ngay sau khi thức dậy và vệ sinh cá nhân qua loa, tôi liền đi tìm chị ấy.
Chị Germain đang vươn vai thư giãn, chốc chốc lại duỗi thẳng chân rồi uốn cong người điệu đà như một con mèo. Ngay lúc tôi còn đang thầm trầm trồ, tự hỏi tại sao cơ thể con người lại có thể dẻo dai đến mức ấy, chị Germain khẽ hé đôi mắt hẹp, cất tiếng cười khúc khích: "Hứ hứ hứ-".
"Em đang lén nhìn cái gì đấy hả? Thằng nhóc ranh ma này!"
"E hèm, em tìm chị không phải vì chuyện gì to tát đâu!"
Tôi tóm tắt ngắn gọn những chuyện đã nghe từ ngài Trung tướng Ezakiel vào hôm qua. Nghe xong, chị Germain tròn xoe mắt ngạc nhiên.
"Hô, một Đạo tặc lại được cấp phép vào Bảo Vật Điện sao? Tên Hộ Quốc Công khó tính đó bị làm sao thế nhỉ?"
Theo lời chị Germain, trong lịch sử Hoàng Thất, chưa từng có tiền lệ kẻ nào mang xuất thân Đạo tặc lại được bước chân vào Bảo Vật Điện. Vậy tôi là người đầu tiên sao? Không, hoàn toàn không phải.
"Nghe nói vài ngày trước, đã có kẻ lẻn vào cuỗm đồ đi rồi."
"Thế cơ à? Hóa ra vẫn còn kẻ có thực lực cỡ đó sao. Hừm… chị có nhớ đến một khuôn mặt…"
"Ai vậy chị?"
"Còn ai vào đây ngoài Kẻ chột mắt. Nhưng mà, tên đó đã bị em hạ sát rồi nên chắc chắn là kẻ khác. Nếu là 'Duso của băng Đạo tặc Song Kiếm' thì họa may…"
Kẻ chột mắt! Chị Germain quả nhiên cũng nghĩ ngay đến hắn. Tựu trung lại, tôi lại càng thêm phần chắc chắn rằng số lượng đạo tặc đủ khả năng đột nhập vào hoàng cung chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngay khi tôi còn đang mải suy đoán xem liệu đây có phải là kiệt tác của Kẻ chột mắt hay không, chị Germain đột nhiên khoác lấy tay tôi.
"Em trai Yor ơi~."
Mềm quá-.
Sức công phá này quả thực một trời một vực so với cái khoác tay hờ hững của Ingrid. Chị Germain sở hữu thân hình phồn thực và bốc lửa nhất mà tôi từng biết, thật tình là hết cách chống đỡ! Cảm giác như não tôi đang bị chiên xù lên vậy!
"Nếu em có cơ hội vào Bảo Vật Điện của Hoàng Thất ấy... Chị có một món đồ rất muốn lấy ở đó cơ."
"E hèm, dù không biết đó là món gì nhưng không được đâu! Em đã nhắm sẵn món đồ mình muốn rồi! Với lại, em còn chưa quyết định xem có nên giao nộp cái tên này đi không nữa!"
Tôi lấy chai rượu từ trong bọc vải ra, lắc Nihil bên trong lên xuống bần bật. Hắn chẳng có chút phản ứng nào, ngược lại, chị Germain mới là người làm ầm lên.
"Ý chị là, em hãy làm tròn bổn phận của một Đạo tặc, chôm thêm vài món từ Bảo Vật Điện mang về đây!"
"Ôi trời, chị ơi! Làm thế sao mà được!"
Đắc tội với Hoàng Thất là mất mạng như chơi đấy! Sẽ thực sự bị "Vane" xử trảm bêu đầu! Hơn nữa, xét ở một khía cạnh nào đó, tôi là người mang lòng trung thành sâu sắc với Hoàng Thất và Đế Quốc. Nếu không có Đế Quốc và Bức Tường che chở, có lẽ tất cả chúng ta đã phải sống kiếp nô lệ cho lũ Erdari hay những Thần Tượng kỳ dị, tà ác. Thế mà lại xúi tôi làm cái việc chuốc oán với Hoàng Thất sao?
Nhưng, sau khi đảo mắt nhìn quanh, chị Germain liền ghé sát tai tôi, thì thầm bằng một giọng điệu ướt át.
"Em thử nghĩ kỹ mà xem? Việc người ta đặc cách đưa một tên trộm khét tiếng vào Bảo Vật Điện, nên được hiểu là họ đã ngầm đồng ý cho em đút túi thêm một hai món đồ lặt vặt rồi đấy."
Ting-. Nghe cũng có lý đấy nhỉ? Người bán cá một khi đã mời con mèo hoang vào tiệm, đồng nghĩa với việc ông ta thấy chẳng sao nếu con mèo đó lén cuỗm đi vài con cá. Ở một khía cạnh nào đó, chắc chắn họ đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho việc này rồi.
"Vậy, món đồ mà chị Germain thèm muốn là gì ạ? Em cứ nghe thử xem sao."
"Khư khư khư, em từng nghe đến 「Gương ma thuật」 bao giờ chưa? Đó là món đồ có thể thay đổi dung mạo đôi chút. Vô cùng được săn đón trong giới phụ nữ đấy."
Chiếc gương có thể thay đổi dung mạo sao? Nếu thứ đó thực sự tồn tại, liệu tôi có thể kéo dài đôi chân ra một chút không nhỉ? Nghĩ đi nghĩ lại, quả thực cũng có chút động lòng.
"Vậy chị đành trông cậy hết vào em trai Yor thôi đấy nhé? Chị sẽ trả công cực kỳ sòng phẳng."
Bỏ lại câu nói đó, chị Germain quay ngoắt gót bước đi. Đến khi sức nặng đè trên cánh tay hoàn toàn biến mất, tôi mới dám trút ra một hơi thở dài nãy giờ vẫn cố kìm nén.
# Buổi chiều trôi qua thật uể oải.
Nhờ tiết trời tạnh ráo, cộng thêm việc ngồi không rảnh rỗi cũng chán, tôi định vác mặt ra Bàn Cờ Ether. Thế nhưng, khi đang đi dọc hành lang, một con sói ướt sũng chợt phóng vọt qua người tôi.
Bịch bịch bịch-! Một lúc sau.
"Cái con bé này chạy đi đâu rồi? Đang tắm dở lại bỏ trốn!"
Quả nhiên, Hermit với khuôn mặt dính đầy bọt xà phòng đang lạch bạch chạy tới. Nhìn thấy tôi, cô nàng mừng rỡ lên tiếng.
"Cộng sự! Cậu có thấy Nimble đâu không?"
"Nimble á? Vừa nãy đi về hướng kia kìa."
"Phù! Cái con bé Nimble này! Cứ để cả người dính đầy bùn đất mà đòi trèo lên giường cơ đấy! Đúng là đồ thú vật mà!"
Kể từ khi Nimble biến hoàn toàn thành dã thú, Hermit vừa kiêm luôn việc tắm rửa vừa dắt cô đi dạo. Dù Nimble luôn tỏ ra cảnh giác và cáu gắt với con người, nhưng riêng với Hermit, cô đã phần nào buông lỏng phòng bị và cho phép chạm vào người. Lúc này, Hermit dùng tay quệt mảng bọt trên mặt rồi nói tiếp.
"À đúng rồi! Tớ đã bàn với chị Ishtar xem làm cách nào để hóa giải lời nguyền cho Nimble đấy! Dù sao đi nữa, cách tốt nhất bây giờ là nên đến Giáo Hội Trị Liệu."
"Giáo Hội Trị Liệu?"
"Đó là nơi khởi nguồn của các Thánh tử và Thánh nữ! Cậu cứ xem đó như Tháp Ma Thuật của giới tu sĩ là được!"
"À há!"
"Cậu hiểu chưa?"
"Chẳng hiểu cái quái gì cả!"
"Phu he he he!"
Tôi và Hermit cứ thế cười phá lên. Tóm lại, ý cô ấy là Nimble có cơ may được chữa khỏi nếu đến Giáo Hội Trị Liệu chứ gì? Nếu vậy thì tôi chẳng cần phải phí công tìm kiếm món đồ giải nguyền cho Nimble ở Bảo Vật Điện nữa. Có nghĩa là... cực phẩm trong Bảo Vật Điện sẽ hoàn toàn thuộc về tay tôi!
"Kê he he! Tâm trạng tự nhiên phấn chấn hẳn lên!"
Mới nghĩ đến cảnh nắm trong tay món bảo vật tuyệt thế thôi mà tôi đã không kìm được nụ cười.
Cảm giác như chỉ số thông minh của bản thân đang tụt dốc không phanh vậy!
Thế là chúng tôi lên đường hướng đến trụ sở chính của Giáo Hội Trị Liệu. Farnesia, Thành phố của Nước. Nơi đây có một dòng sông lớn chảy vắt ngang qua, phân nhánh thành vô số mạng lưới kênh rạch đan xen khắp phố phường, nên người dân chuộng di chuyển bằng thuyền bè hơn là xe ngựa.
Tương truyền, dòng nước sông ở đây sở hữu công năng chữa lành vết thương và trị dứt các căn bệnh mãn tính. Chính vì vậy, vô số bệnh nhân ốm đau về cả thể xác lẫn tinh thần đều dấn thân vào con đường hành hương hướng về Farnesia.
"Lịch sử của Giáo Hội Trị Liệu lâu đời sánh ngang với lịch sử lập quốc của Đế Quốc luôn đấy. Hơn nữa, đi vào tầm này trong năm, biết đâu chúng ta sẽ được tham gia 'Lễ hội Thánh Farnesia'!"
Lật lật-. Hermit mở một cuốn sách ra và chỉ cho tôi xem. Một bức tranh vẽ cảnh thiêu rụi một hình nhân bằng rơm khổng lồ. Một bức tranh vẽ cảnh thả đèn trời rực rỡ. Mỗi lần lật sang trang mới, lại hiện ra những khung cảnh thả thuyền giấy dập dềnh trên mặt sông. Ở trang cuối cùng, đập vào mắt tôi là hình ảnh một xác ướp đang nằm bất động trong cỗ quan tài bằng kính trong suốt.
"Đây chính là Nhục thân của Thánh tử Farnesia! Nghe nói ngay từ lúc lọt lòng, Farnesia đã sở hữu năng lực trị thương cho con người!"
Cả đời ngài ấy tận tụy chăm sóc cho những kẻ thương tật, cứu rỗi bần dân cùng khổ, nên mới được tôn xưng là Thánh tử. Di hài của ngài hiện đang được lưu giữ và bảo vệ nghiêm ngặt tại tổng bộ của Giáo Hội Trị Liệu.
"Hứ, tôn thờ một cái xác khô, đúng là lũ khó ưa."
Ingrid nãy giờ vẫn mải miết ngắm cảnh ngoài cửa sổ xe ngựa bỗng hừ lạnh một tiếng. Thấy vậy, Hermit liền xù lông lên phản bác.
"Không phải cái xác bình thường đâu nhé! Trước khi sinh lực cạn kiệt, Farnesia đã tuyệt thực, tịnh hóa cơ thể rồi mới tọa hóa thành Nhục thân đấy! Bản thân cỗ di hài đó đã là một món Thánh di vật rồi!"
Chính Nhục thân của Thánh tử Farnesia đã biến thành phố trị liệu này thành một vùng đất thánh. Nhờ sự hi sinh cao cả của ngài mà nguồn nước quanh năm thanh khiết, bách bệnh của thế nhân mới được chữa khỏi. Quả là một cái xác vô giá. Nếu bẻ một mẩu xương rồi đem bán cho mấy gã tài phiệt mắc bệnh nan y, chẳng phải sẽ thu về cả núi tiền sao?
Giữa lúc tôi đang say sưa tính toán, Felix liền thụi cùi chỏ vào mạn sườn tôi một cú đánh bịch-.
"Đừng hòng ôm cái mộng ăn trộm đem đi bán đấy."
"Kê he he, lén nhổ một sợi tóc thôi cũng không được sao?"
"Cấm tuyệt đối, cái thằng ngu này!"
Tiếc thật đấy.
Đúng lúc đó, Nimble đang nằm bẹp dưới sàn xe ngựa chợt ngẩng phắt đầu lên, vểnh đôi tai lắng nghe. Giây tiếp theo, cô nàng chồm ra ngoài cửa sổ, sủa ầm ĩ: Gâu gâu!
"Á đù, cái con chó chết tiệt kia lại làm loạn nữa rồi!"
Ingrid bực bội chửi đổng.
"Đêm qua mày sủa ỏm tỏi cả đêm làm tao chẳng chợp mắt được chút nào!"
Xem ra phòng nghỉ của hội chị em lúc nào cũng rắc rối đủ bề. Dù sao đi nữa, nương theo hướng nhìn của cô sói Nimble, cảnh quan của một đô thị trù phú với dòng sông lớn êm đềm cuộn chảy đã hiện ra trước mắt chúng tôi.
'Kia chính là Farnesia sao.'
Sẽ tuyệt biết mấy nếu nơi đó thực sự chữa khỏi được tình trạng hóa sói của Nimble. Ôm theo tia hy vọng ấy, chúng tôi chầm chậm tiến vào thành phố.
Thành phố trị liệu, Farnesia. Dị danh khác của nó chính là Thành phố của Nước.
Con sông Mathis rộng hàng chục mét chạy xuyên qua khu trung tâm, từ đó những con lạch nhỏ túa ra khắp các nẻo đường như những mao mạch khổng lồ.
Chính vì đặc thù địa hình này, hệ thống cấp thoát nước của Farnesia được xây dựng vô cùng tinh xảo và kiên cố, vượt xa mọi nơi khác.
Để chống chọi với lưu lượng nước khổng lồ tràn bờ mỗi mùa mưa lũ, đáy cống ngầm được đào cực kỳ sâu, kết hợp cùng những hàng cột đá chống đỡ trần vững chãi chẳng kém gì cột trụ trong các Thần điện. Đó cũng chính là lý do băng Đạo tặc "Song Kiếm" – một thế lực hắc ám từng có thời kỳ hoàng kim sánh ngang với Hội Đạo tặc của Bức Tường, đã chọn Farnesia làm căn cứ địa hoạt động.
"Khư khư khư, túi tiền của lũ Tư tế lúc nào cũng rủng rỉnh thật đấy."
"Nhìn đống vàng này mà xem."
Sào huyệt của băng cướp nằm lọt thỏm sâu trong hệ thống cống ngầm. Tên thủ lĩnh, Duso Song Kiếm, đang chễm chệ trên chiếc ghế phủ da hổ, ánh mắt đầy thỏa mãn ngắm nhìn núi vàng bạc châu báu chất cao trước mặt. Nhưng niềm hân hoan ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Duso lờ mờ cảm nhận được có thứ gì đó đang chầm chậm tiến lại gần từ phía đầu kia của đường cống ngầm tăm tối.
Sột soạt, sột soạt, sột soạt-. Thứ đó càng đến gần, những ngọn đuốc trên tường vốn đang cháy rực rỡ bỗng đồng loạt vụt tắt.
Lạnh toát-. Một sợi lông tơ trắng muốt mọc ẩn sau gáy Duso khẽ dựng đứng lên. Ân sủng của hắn, 「Lông chồn」, đang phát ra tín hiệu cảnh báo cực độ.
'Đếch biết là cái thứ quái quỷ gì, nhưng chắc chắn là một mối đe dọa không hề tầm thường.'
Kể từ ngày tháo chạy khỏi Bức Tường, đã rất lâu rồi hắn mới lại cảm nhận được luồng tà khí xui xẻo đến mức này.
Và rồi, khi cái bóng đen kỳ dị đó rốt cuộc cũng hiện diện ngay trước mặt, hé lộ hình hài thật sự, gã Thủ lĩnh Duso thậm chí còn chẳng nặn nổi một nụ cười gượng gạo.
Bước ra từ màn đêm là một bộ xương khô khoác trên mình chiếc áo choàng đen thêu chỉ vàng. Từng đốt ngón tay xương xẩu đều đeo những chiếc nhẫn khắc chi chít cổ ngữ kỳ lạ, trên cổ tay lại lủng lẳng một chiếc cùm vàng khổng lồ đúc đặc. Bộ xương từ từ cất lời.
"Chào ngươi. Kẻ làm chủ cống ngầm. Ngươi chính là Duso sao?"
"Một bộ xương biết nói và mang khí tức không hề tầm thường… Lẽ nào mày chính là Akham?"
Không thể nào, chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra. Tư tế của Cái chết, Akham, làm sao có thể dễ dàng vượt qua Bức Tường để thâm nhập vào trung tâm Đế Quốc? Thế nhưng Duso vốn là kẻ có cái đầu nhảy số cực nhanh.
'Lẽ nào hắn đã nhân cơ hội Bức Tường bị một con quái vật khổng lồ tấn công dạo trước để lén lút lẻn vào?'
Giữa lúc hắn còn đang mải suy tính, bộ xương chợt cất tiếng cười khùng khục-.
"Duso, ta nghe danh ngươi là một kẻ rất nhanh trí. Ta hỏi ngươi điều này. Ta có dự định đánh cắp di hài của Thánh Farnesia từ trụ sở Giáo Hội. Ngươi giúp ta làm được việc đó chứ?"
"Hả! Đúng là đồ ngu xuẩn. Cho dù mày có là Vua Xác chết đích thực đi chăng nữa, mày nghĩ mình có đủ sức chọc thủng đội hình hàng vạn Thánh kỵ sĩ, chưa kể đến việc phá bỏ tầng tầng lớp lớp phong ấn và khóa ma thuật để cướp lấy di hài sao?"
"─Ngươi thật vô lễ."
Tách-. Cùng với một cái búng tay của bộ xương, vô số hài cốt và xác chết hôi thối không biết từ đâu chui lên, lao đến bao vây Duso cùng băng đảng của hắn.
"Aaa!"
"Áaaa!"
Đám thuộc hạ của Duso bị binh đoàn xương xẩu xé xác chỉ trong chớp mắt. Nhưng ngay sau đó, hốc mắt của những cái xác vừa ngã xuống lại bùng lên thứ ngọn lửa xanh lục quỷ dị, rồi chúng lảo đảo đứng dậy.
"Gì đây, cảm giác chết đi cũng không tệ lắm nhỉ?"
"Thủ lĩnh Duso! Thủ lĩnh cũng mau qua phe bên này đi!"
"Cùng gia nhập quân đoàn của Thần Chết thôi nào!"
Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, Duso Song Kiếm nhắm nghiền hai mắt. Hắn có thể cảm nhận rõ hơi lạnh từ lưỡi hái của Thần Chết đang kề sát cổ. Nhưng chút tôn nghiêm cuối cùng của một tên thủ lĩnh đã thôi thúc hắn nổi lòng ngoan cố.
"Đường đường là vùng đất thánh của những vĩ nhân mà lại để Vua Xác chết tự do lộng hành thế này sao. Sự băng hoại và suy đồi của cái xứ Farnesia này giờ đây cũng sắp đến hồi kết rồi."
"Nơi này cũng từng là nhà của ta. Và nó sẽ sớm trở lại như xưa thôi."
Sột soạt, sột soạt-. Đối diện trực tiếp với sát khí tà ác ngút ngàn tỏa ra từ Vua Xác chết Akham, Duso nhếch mép cười gằn.
"Thằng chó đẻ! Đây là địa bàn của tao. Bước vào đây, tao chính là Vane và là Vua Trộm!"
Đúng lúc hắn gầm lên định lao thẳng về phía Akham, một lưỡi dao sắc lạnh đột ngột xuyên thấu qua gáy hắn.
Phập.
"Khụ... hộc!?"
Duso hoàn toàn không thể hiểu nổi. Nếu có kẻ định đánh lén, lẽ ra ân sủng 「Lông chồn」 đã phải cảnh báo trước rồi cơ mà? Lưỡi dao chí mạng này rốt cuộc từ đâu chui ra─.
Gục ngã xuống nền đất lạnh lẽo, Duso cố lấy chút sức tàn, trợn trừng đôi mắt vẩn đục để nhìn rõ kẻ vừa đâm mình. Kẻ ám toán hắn là một gã hói đầu hèn mọn, một bên mắt bịt kín.
Kẻ chột mắt – tên Đạo tặc độc nhãn với kỹ năng bám đuôi xuất quỷ nhập thần. Có điều, cơ thể hắn lúc này lại mang những đường nét dị hình vặn vẹo, toát lên một cảm giác rùng rợn đến buồn nôn.
"Hê hê, thứ rác rưởi phế vật mà cũng đòi xưng danh Vane sao?"
"Mày… lẽ nào…."
Con mắt duy nhất còn lại của Kẻ chột mắt lạnh lùng cúi xuống nhìn chằm chằm vào Duso. Một ánh nhìn tàn độc tột độ, lạnh lẽo đến mức khiến toàn bộ máu trong huyết quản như đóng băng. Akham chẳng thèm đoái hoài đến cái xác đang chết mòn trong vũng máu của Duso, cất giọng trầm đục.
"Đạo tặc, hãy dẫn dắt băng đảng mới của ngươi, và đem di hài của Farnesia về đây."
Vút-. Xoẹt. Tên Đạo tặc độc nhãn nhẹ nhàng vung tay, rũ sạch vết máu đỏ ối đọng trên thanh đoản kiếm. Sau đó, hắn chỉ thì thầm một cách đầy ám ảnh.
"Xong việc này, cái đầu của thằng ranh đó sẽ là của tôi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn