Chương 271: Lễ đính hôn #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~37 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"Cuối cùng cũng được về nhà rồi!"
Trở lại khu đồn trú trên Bức Tường của Quân đoàn 2, tôi vươn vai một cái thật sảng khoái. Không khí lạnh buốt ở độ cao này mới đáng nhớ làm sao!
"Tôi ghét cay ghét đắng mấy thứ như chiến tranh."
Tôi mong mình sẽ không phải chứng kiến thêm bất kỳ ai bỏ mạng nữa. Đặc biệt, giết chóc mà chẳng xơ múi được đồng nào lại càng tồi tệ hơn, hệt như bát nước dùng mì ramen lạnh ngắt vậy.
Dù sao thì, sau khi giải quyết xong vô số chuyện rắc rối, tôi đã bình an vô sự trở về Bức Tường! Hôm nay cũng như mọi ngày, thợ săn D. S, người đang đảm nhiệm chức tổ trưởng đội canh gác, đon đả chào đón tôi.
"Này, Yor! Nghe bảo cậu đã nghiền nát tên Akham đó hả? Tên của nhóm mấy cậu đang chễm chệ trên trang nhất mặt báo kìa!"
"Kehehe! Nghe như bốc phét nhưng là sự thật đấy anh! Em đã tự tay cắm phập lưỡi dao vào lưng hắn!"
Tôi hào hứng khoa chân múa tay kể lại chiến tích của mình. Đến khi bừng tỉnh, tôi chợt nhận ra đã có một đám đông xúm đen xúm đỏ xung quanh để vểnh tai nghe chuyện.
"Chà! Không ngờ tên Akham đó lại bỏ mạng lãng xẹt như vậy!"
"Nghe mà hả dạ quá!"
"Vậy là Thượng sĩ Hammer đã kế vị hắn ta sao?"
"Nếu là thám hiểm giả khác thì không nói, nhưng Hammer thì hoàn toàn có thể tin tưởng được."
Nhờ vậy mà tổ đội chúng tôi lại gặt hái thêm một thành tựu vĩ đại nữa! Có cách nào đục nước béo cò, kiếm chác từ tình huống này không nhỉ? Khó khăn lắm mới nổi danh, dùng danh tiếng này để vơ vét Ether chẳng phải là tuyệt vời nhất sao.
Vừa mải mê toan tính, tôi vừa lê bước đến Bãi Huấn Luyện. Gọi là Bãi Huấn Luyện cho oai, chứ thực chất đây là vườn rau củ độc quyền của tổ đội chúng tôi.
Trong khi tôi còn đang bận mồm ba hoa bốc phét về trận tử chiến với Akham chuẩn phiên bản 4DX, thì Nimble đã đến đây từ trước. Cô nàng đang lúi húi dọn dẹp bãi đất và mớ rau củ bị bỏ hoang suốt một thời gian dài.
"Nimble, ruộng rau vẫn ổn chứ? Mấy nhóc tì nhà Yoshiki có chăm sóc cẩn thận không?"
"Không biết, cậu là ai thế? Đừng có bắt chuyện với tôi hoài nữa."
"Hơ!"
Từ sau khi hóa thành Bạch Nimble, cô nàng thường xuyên nói những lời như vậy. Chẳng lẽ thứ ánh sáng trắng rọi xuống người cô ấy đã gột rửa sạch bách mọi ký ức rồi sao?
"Đùa thôi."
Thực ra là cô nàng đang lừa tôi. Là nói đùa đấy.
Ngay sau khi trận chiến với Akham kết thúc, Nimble lập tức được chuyển đến bệnh xá, và toàn bộ Tư tế trị liệu của Parnecia đã xúm lại để kiểm tra tình trạng của cô. Kết quả là cô ấy có triệu chứng hơi giống mất trí nhớ, nhưng may mắn thay, điều đó có vẻ không cản trở gì đến sinh hoạt thường ngày.
"Chạm tay vào đất đá thế này, dường như có rất nhiều ký ức của tôi đang dần ùa về." Nimble nở một nụ cười xa xăm.
Ngay lúc đáy lòng tôi cũng trào dâng chút nghẹn ngào, cô nàng lại bồi thêm một câu.
"Cả lời hứa cậu sẽ đi dạo với tôi mười hai tiếng mỗi ngày nữa, Yor..."
"... Tôi hứa thế lúc nào hả?"
Đi bộ mười hai tiếng một ngày thì khác quái gì cực hình cơ chứ! Dù sao thì, thi thoảng Nimble vẫn lừa phỉnh hoặc trêu chọc tôi như vậy. Điều đó chứng tỏ tình trạng sức khỏe của cô ấy nhìn chung đang cực kỳ ổn định.
Lạch cạch, lạch cạch...
Đúng lúc đó, tiếng chân chạy loạn xạ của mấy sinh vật nhỏ bé đáng yêu vang lên từ đâu đó. Khi tôi kịp định thần, những Thần Tượng sóc với bộ lông sọc đen nổi bật đã lao vọt tới chỗ tôi.
[Yori!] [Yorik!] [Yoshiki!] Mấy con sóc thoắt cái đã lớn phổng phao bằng bắp tay tôi. Chúng thoăn thoắt trèo từ cổ chân, bám lên vai rồi leo tót lên đỉnh đầu tôi, quậy phá ầm ĩ cả lên.
"Mấy nhóc tì đáng yêu này! Các cưng vẫn khỏe chứ?"
Yori, Yorik và Yoshiki. Đám nhóc này là những đứa con của Thần Tượng sóc Ramsey, và cũng chính là những quản gia đắc lực giúp chúng tôi chăm bẵm khu vườn.
Nếu có bọ độc định gặm nhấm rau củ, hay có kẻ trộm to gan định cuỗm đồ trong vườn...
[Gâu gâu...!] Thì chúng sẽ lao tới tấn công điên cuồng và đuổi cổ kẻ đó đi như thế đấy. Tôi xách bổng Yoshiki lên rồi thắc mắc:
"Nhưng mày là sóc cơ mà, cớ sao lại sủa gâu gâu như chó thế hả?"
Chà, vốn dĩ đám Thần Tượng đều là một lũ kỳ dị mà.
Gác chuyện đó sang một bên!
Tôi đảo mắt lùng sục từng ngóc ngách trong vườn.
Và bất giác, một cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng.
'... Mẹ kiếp, mình chôn đống Ether ở đâu rồi nhỉ?'
Toàn bộ gia tài của tôi, rơi vào khoảng 1 tỷ Ether. Tôi đã chôn giấu nó đâu đó quanh khu vườn này, nhưng giờ thì tôi chẳng mảy may nhớ nổi vị trí chính xác.
'Mình có làm dấu chỗ chôn không nhỉ?'
Không. Tôi chẳng hề làm bất kỳ dấu hiệu nhận biết nào. Lúc nào cũng có cả tá người đổ xô đến vườn rau này để ngắm nghía những đứa con của Ramsey. Thử cắm một cái cọc ở đó xem? Chẳng khác nào đang bô bô quảng cáo "Xin hãy đào chỗ này lên đi". Bởi thế, tôi đã quyết định đặt trọn niềm tin vào trí nhớ hoàn hảo của bản thân, nhưng...
'Chết tiệt, sao mình lại không nhớ ra chứ!'
Đúng là rắc rối ập đến đủ đường. Tính cả tiền lãi kép thì chắc chắn bét nhất cũng phải dôi ra thêm vài tỷ chứ! Dù có phải đào xới tung cả mảnh đất này lên, bằng mọi giá tôi cũng phải tìm cho ra! Cả trận quyết chiến với Akham hay trận tử chiến đẫm máu với Bane cũng chẳng là cái đinh gì so với cú sốc và nỗi đau thấu trời khi làm mất sạch khối tài sản Ether khổng lồ của tôi!!!!!
Sột soạt, sột soạt...
Thế là tôi điên cuồng cày xới, lật tung toàn bộ mảnh vườn lên. Nhìn thấy bộ dạng hùng hục của tôi, Nimble tỏ ra cực kỳ cảm động.
"Cậu đang thay tôi đào hố để dễ gieo hạt hả?"
Thấy gò má cô nàng ửng đỏ, khóe mắt rơm rớm rưng rưng, tôi cũng thấy hơi ngượng miệng nếu phũ phàng phủ nhận. Thế nên tôi đành gật đầu bừa. Nimble chậm rãi tiến lại gần tôi, và rồi...
Chụt!
Cô nàng bất ngờ thơm nhẹ lên má tôi!
Trong khi tôi còn đang giật mình thon thót, Nimble vội vàng lảng tránh ánh mắt tôi. Cô nàng lúng túng chà chà sống mũi, lí nhí:
"... Thì, đó là lời cảm ơn vì cậu đã cứu tôi. Cậu đã bốc cháy thay tôi dưới ánh mặt trời gay gắt đó mà. Cũng nhờ cậu nên tôi mới không bị tước đi toàn bộ ký ức..."
Vút!
Vừa dứt lời, Nimble biến tót thành một con chuột nhắt rồi cong đuôi chuồn thẳng.
"Nói chung là vậy đó!"
[Chuột kìa!] [Chuột Nimble!] [Gâu gâu!] Mấy nhóc Thần Tượng sóc lạch bạch đuổi theo sau Nimble. Tôi bị bỏ lại bơ vơ giữa Bãi Huấn Luyện, mặt mày đỏ lựng với mớ suy nghĩ rối nùi trong đầu. Tôi vội lắc đầu nguầy nguậy để xốc lại tinh thần.
Sột soạt, sột soạt...
Sau một hồi cong mông hì hục đào xới, cuối cùng tôi cũng tìm thấy nó. Ether của tôi!
"Ether đã sinh sôi nảy nở lên thành 1, 5 tỷ rồiiii!!!!"
Vì quá đỗi sung sướng, tôi hớn hở lắc lư bả vai, ngoáy mông nhảy múa theo một nhịp điệu xập xình vô hình. Sau đó, vì sợ có kẻ nào đó dòm ngó, tôi lại lật đật chôn 1, 5 tỷ Ether đó xuống đất.
"Kehehe, lớn nhanh nhanh lên nhé."
Nhìn thấy núi tiền vàng Ether chất đống, tảng đá đè nặng trong lòng tôi mới thực sự được gỡ bỏ. Giờ thì tôi mới cảm thấy mình đã thực sự trở về.
* "Nói về món bảo vật này, đây chính là [Găng tay lao động] mà Vua Đạo tặc Yor đã dùng thời còn là lính mới! Có tới tận năm cuộn giấy phép tăng sức tấn công được ép vào nó đấy! Giá trị chỉ vỏn vẹn 20 triệu Ether mà thôi!"
Chợ đen của Hội Đạo tặc trên Bức Tường.
Từ một sạp hàng rong bán đủ thứ hầm bà lằng, một cuộc ngã giá đầy thú vị lọt vào tai tôi.
"Đây thực sự là bảo vật mà ngài Yor từng dùng sao? Nhưng 20 triệu Ether thì chát quá."
"Ô hay! Đây là hàng thật giá thật mà tôi phải trầy da tróc vẩy mới săn được đấy! Huống hồ gì đây lại là di vật của ngài Yor, 20 triệu Ether hóa ra lại là cái giá quá hời ấy chứ!"
"Đáp án là! Lừa đảo trắng trợn!"
"Ây da, cái cậu này! Sao lại đi nghi oan cho người đàng hoàng như thế... Ơ kìa! Là Yo... Ngài Yor!"
Tên chủ sạp giật thót mình, mặt mày tái mét hoảng hốt. Hẳn là hắn đã nhận ra tôi. Giờ đây ở cái Hội Đạo tặc Bức Tường này, đố tìm được kẻ nào không biết mặt tôi. Nếu có, thì chắc chắn kẻ đó chỉ có thể là gián điệp của Erdari trà trộn vào.
Chẳng mấy chốc, đám đạo tặc lính mới đã túm tụm lại quanh tôi.
"Anh Yor, anh là thần tượng của đời em!"
"Em cũng đã bấm bụng bỏ ra tận 1 triệu Ether chỉ để mua đôi giày anh Yor từng đi đấy!"
"Em đã mua chiếc áo lót của anh Yor! Xin anh hãy ký cho em một chữ với!"
Biển người ùn ùn kéo đến đông như trẩy hội.
Hermit đang đi bên cạnh tôi liền nhăn mặt, ném một cái nhìn đầy ghê tởm.
"Ọe, nguyên một đống đạo tặc dơ bẩn!"
"Kehehe! Đã cất công chui vào Hội Đạo tặc thì đành chịu thôi."
Thật buồn cười. Hệt như việc cô nàng lẽo đẽo theo tôi tới quán ăn đồ Hoa, rồi lại cáu bẳn cự nự vì sao có lắm người ăn mì tương đen đến thế vậy.
Dù vậy, tôi cũng phần nào đồng cảm được lý do Hermit căm thù lũ đạo tặc đến tận xương tủy. Cô nàng từng bị một tên đạo tặc đâm lén đúng nghĩa đen, ngắc ngoải trên ranh giới sinh tử, rồi sau đó còn bị trộm luôn cả bài luận văn tâm huyết nữa chứ. Cảm thương cho một Hermit xui xẻo, tôi nhanh nhẹn vung tay, dùng dao găm vạch roẹt roẹt chữ ký lên trang bị của đám đạo tặc lính mới.
Hãy chiêm ngưỡng tài nghệ ký tên mà ta đã phải thức trắng mấy đêm liền để dùi mài đi!
"Uầy! Mình thực sự được Vua Đạo tặc ban chữ ký rồi!"
"Có chữ ký của Vua Đạo tặc ngự trị, chắc chắn mình cũng sẽ được phước lành may mắn chiếu rọi!"
"Nhưng tại sao lại viết là 'Yori' chứ không phải Yor...?"
Mẹ kiếp, mình lại viết nhầm thành Yori sao?
Sợ bị bóc mẽ lỗi sai ngớ ngẩn, tôi vội vã kéo Hermit chuồn thẳng khỏi đó.
"E hèm, vậy Hermit này, cô bảo chúng ta phải đi đâu nhỉ?"
"Cộng sự! Ở kia rồi! Chỗ kia kìa! Thương gia sách hắc ám!"
Thương gia sách hắc ám ư?
Đó là thuật ngữ mà Hermit dùng để gọi những tay trùm buôn lậu chuyên tuồn thư mật, sách cổ, và đủ loại sách cấm. Đôi mắt Hermit sáng rực lên khi chằm chằm nhìn vào quầy hàng chất cao như núi sách.
"Phuhehe! Quả nhiên là có cả đống sách hiếm mà thư viện đào mãi cũng chẳng ra! Tại một mình tớ không thể đường hoàng bước vào Hội Đạo tặc này được nên mới phải nhờ cậy đến cộng sự đấy!"
Đúng vậy. Hôm nay tôi đã gật đầu nhận lời nhờ vả của Hermit, tháp tùng cô đến Hội Đạo tặc. Có vẻ Hermit đang cất công săn lùng vài cuốn sách cổ nào đó...
"Tìm thấy rồi! [Lịch sử Lễ hội Đế quốc], [Tìm hiểu về tính chú thuật của múa truyền thống], [Đại hiến chương thành lập Hội đồng Hoàng gia]! Mấy cuốn này đều nằm trong danh sách đen bị Hội đồng Hoàng gia cấm lưu hành, nên ở mấy tiệm sách hay thư viện bình thường có bói cũng chẳng ra đâu!"
Toàn là mấy cuốn sách nghe mỗi cái tựa thôi đã thấy buồn ngủ rũ rượi. Hermit vừa tìm thấy mục tiêu liền phấn khích lật giở ra ngay tại chỗ.
"Đây là những cuốn sách mà ông Parnecia từng dặn tớ, bảo rằng nếu muốn vạch trần thân phận thật của Kẻ chột mắt thì nhất định phải đọc đó!"
"E hèm."
Tất nhiên, trước hành động đọc cọp thiếu đạo đức đó, gã chủ buôn lậu đeo kính liền hắng giọng đánh tiếng. Ngay tắp lự, Hermit ngoan ngoãn móc nén Ether từ trong túi ra thanh toán gọn lẹ toàn bộ đống sách, rồi lại đắm chìm vào việc lật mở chúng.
Sột soạt...
Trong lúc săm soi mấy cuốn sách dị hợm đó, Hermit đột nhiên thốt lên một tiếng "A!" như thể vừa bắt được vàng. Khi tôi còn đang tự hỏi có chuyện quái gì xảy ra, Hermit đã chìa cuốn sách về phía tôi.
"Cộng sự! Cậu nhìn cái này đi! Chỗ người phụ nữ đang múa trong quyển [Lịch sử Lễ hội Đế quốc] này! Cả người phụ nữ đang múa trong quyển [Tìm hiểu về tính chú thuật của múa truyền thống] nữa!"
Quả đúng như lời Hermit nói, trong sách có hình minh họa một người phụ nữ đang múa thật. Nhưng như thế thì có gì to tát chứ?
"Múa may thì Ingrid nhà ta ngày nào mà chả múa."
Vốn dĩ xuất phát điểm của Ingrid là một cô hề cơ mà. Thế nên dăm ba cái điệu nhảy múa này có gì đáng để ngạc nhiên đâu. Nhưng ngay khi ý nghĩ đó xẹt qua đầu, tôi chợt điếng người nhận ra: tất cả những người phụ nữ trong tranh đều đeo bịt mắt ở mắt trái.
"Ở đây nữa, trong [Đại hiến chương thành lập Hội đồng Hoàng gia] cũng có hình một người phụ nữ đeo bịt mắt! Chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên chăng? Nhưng mốc thời gian xuất bản của những cuốn sách này cách nhau tới tận ba trăm năm..."
Hermit im bặt, hoàn toàn chìm đắm trong mạch suy luận của riêng mình. Cô nàng lấy ngón cái day day thái dương, rồi thốt lên kinh ngạc như thể vừa xâu chuỗi được một sự thật động trời:
"Tên chột mắt đó. Phải chăng hắn đã tồn tại qua hàng thế kỷ bằng cách liên tục thay đổi nhân dạng?"
Tất cả những bóng hình được khắc họa trong tranh đều là Kẻ chột mắt ư?
Bảo rằng đây là một giả thuyết hoang đường thì cũng không hẳn, bởi những kiếp nạn mà chúng tôi từng nếm trải cũng toàn là những thứ phi lý vượt ngoài sức tưởng tượng của người thường. Hermit đặc biệt dán mắt vào bức vẽ người phụ nữ mặc đồng phục trong cuốn sách cuối cùng.
"Việc cô ta chễm chệ góp mặt ở Lễ thành lập Hội đồng Hoàng gia cũng là một điểm vô cùng đáng ngờ. Bởi Hội đồng Hoàng gia vốn được khởi nguồn từ liên minh của các vị vua thuở sơ khai."
"Ý cô là sao?"
"Cậu có biết trước khi Hoàng đế Bệ hạ thống nhất Đế quốc, nhân loại từng bị chia năm xẻ bảy thành vô vàn vương quốc nhỏ, chìm trong biển máu tương tàn không? Chính vì không thể đoàn kết, họ mới trở thành miếng mồi ngon bị các dị tộc như Erdari đàn áp đẫm máu."
Nhân loại từng bị chia rẽ.
Dưới trướng vô số vị vua mạt rệp.
Nhưng Hoàng đế Bệ hạ Demiurge vĩ đại đã trỗi dậy, chinh phạt và thâu tóm toàn bộ các mảnh ghép vương quốc, kiến tạo nên một Đế quốc hùng cường như hiện tại. Đó chính là trang sử thống nhất vĩ đại nhất của nhân loại.
"Vào thời đại binh lửa đó, có một số vương quốc đã trở thành đồng minh sắt đá, đóng vai trò hậu thuẫn đắc lực cho Hoàng đế Bệ hạ. Và tớ nghe nói rằng các vị vua của những vương quốc đó đã được cất nhắc lên hàng ghế nghị viên của Hội đồng Hoàng gia sau khi Đế quốc được thành lập..."
Đôi mắt của Hermit lóe lên một tia sáng sắc sảo khi ghim chặt ánh nhìn vào người phụ nữ đeo bịt mắt trong bức tranh.
"Chẳng lẽ Kẻ chột mắt thực sự đã sống lẩn khuất từ thời điểm đó đến tận bây giờ sao? Cộng sự, cậu nói Kẻ chột mắt mang cái tên Adrian gì gì đó đã nhắc đến vật hiến tế đúng không? Bọn chúng rất có thể là đồng bọn của nhau."
"Ừ."
"Adrian... cái tên này nghe quen lắm. Hình như tớ từng lướt qua cái tên này trong sử sách của Ma đạo rồi. Rất có thể là từ những tài liệu ghi chép cực kỳ cổ xưa..."
Hermit lại cắm cúi lục lọi mớ sách. Ở trạng thái cuồng tín này, đố ai có thể cản được cô nàng.
"Vậy chốt lại này, Hermit. Kết luận của cô là, Kẻ chột mắt và đám đồng bọn của hắn đều là những vị vua cổ đại đã sống thọ tới mức thành tinh đúng không?"
Rốt cuộc thì mục đích của bọn chúng là cái quái gì chứ? Chẳng lẽ lại rảnh rỗi lập hội hưu trí để đánh bài hay tụ tập đánh cờ vây cùng nhau chắc?
Dù âm mưu của bọn chúng có là gì đi chăng nữa, tôi chỉ thầm mong chúng đừng có dòm ngó đến kho Ether của tôi là được. Thật cay đắng khi tôi đã để vuột mất Kẻ chột mắt ngay lúc thành trì của Akham sụp đổ.
Ngay lúc đó, một tràng trống Tùng-Tùng-Tùng-Tùng gióng giả vang lên.
Tự hỏi có chuyện quái gì đang xảy ra, tôi liền ngoi lên mặt đất. Đập vào mắt tôi là một cỗ xe ngựa xa hoa của Hoàng thất với những dải rèm lụa tím kiêu kỳ tung bay trong gió, được kéo bởi tận tám con bạch mã dũng mãnh, đang uy nghi tiến vào Bức Tường.
"Đây là khu đồn trú thám hiểm giả trên Bức Tường của Quân đoàn 2 sao?"
Một gã đàn ông uy dũng bước xuống từ cỗ xe ngựa. Khoác trên mình bộ giáp vàng chóe lóa, mái tóc vuốt keo bóng lộn ngược ra sau, cùng đôi mắt hẹp dài như sợi chỉ và hai thanh kiếm giắt chéo bên hông, toát lên một vẻ gì đó trông rất đỗi quen thuộc.
"Tên đó, rõ ràng là Cấm vệ Hoàng gia thường tháp tùng Hoàng tử Ingram mà nhỉ?"
Hình như gã từng tự xưng là sư huynh của Felix thì phải. Nghe đồn hắn là một kiếm khách xuất thân từ Kravitz. Gã đường bệ mở toang một cuộn giấy, rồi cất giọng dõng dạc hô lớn:
"Thám hiểm giả Yor trên Bức Tường, tiếp chỉ của Hoàng thất! Yêu cầu chiều ngày mai đến tham dự Lễ đính hôn do đích thân Hội đồng Hoàng gia đứng ra tổ chức!"
Lễ đính hôn? Ai đính hôn cơ?
Hoàng thất đích thân đứng ra tổ chức thì không biết quy mô của buổi đại tiệc đó sẽ còn hoành tráng tới mức độ nào nữa. Vậy mà một kẻ như mình lại được đặc cách mời tới đó ư!
Tôi vừa tò mò không biết cặp đôi kim đồng ngọc nữ rực rỡ nào lại sắp sửa kết tóc se tơ, vừa dâng lên một chút ghen tị cay cú. Trong khi cái thân tôi phải trầy vi tróc vẩy, bò lết khắp các chiến trường đầy rẫy bọn Undead khốn khiếp suốt bấy nhiêu ngày tháng cơ chứ!
"Nhân vật chính của Lễ đính hôn là Hoàng nữ Ingrid!"
Ingrid đính hôn sao?
Xem mấy bộ phim truyền hình cẩu huyết, tôi thấy con cái của mấy gia đình quyền quý trâm anh thế phiệt thường bị ép uổng bước vào các cuộc hôn nhân chính trị, hay mấy thứ đại loại thế. Biết đâu Ingrid cũng xui xẻo rơi vào tình cảnh bi đát đó.
Ingrid lập tức cau mày kháng cự:
"Ai cho phép đính hôn cơ chứ? Tôi không muốn!"
"Và vị hôn phu là Yor."
Mẹ kiếp! Là tôi á!?
Gương mặt Ingrid ngay tắp lự bừng sáng như hoa nở.
"Được thôi!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn