Chương 268: Gửi đến kẻ bất tử (1) #6
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~36 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Tia hy vọng đã hé mở.
Bởi vì tôi rốt cuộc cũng tìm ra cách để đưa Nimble—người đang bị một luồng sáng dị thường nuốt chửng và biến thành kẻ xa lạ—trở về nguyên trạng.
Câu trả lời chính là: dập tắt ánh sáng đó.
Tôi thậm chí còn nảy sinh ảo giác rằng tài năng 'Tắt Đèn Goblin' của mình vốn sinh ra là để dành cho thời khắc này.
Mọi biến cố cho đến tận bây giờ─.
Tất cả chỉ để phục vụ cho giây phút này.
"Tắt Đèn!"
Tôi lại giang rộng lòng bàn tay hướng thẳng về phía Nimble trắng.
Hậu quả của việc lạm dụng 'Tắt Đèn' khiến tầm nhìn của tôi chao đảo, cảm giác như các mạch máu não sắp sửa đứt phựt đến nơi, máu mũi thì tuôn chảy ròng ròng.
Dẫu vậy, nếu bỏ lỡ cơ hội này, tôi có thể sẽ vĩnh viễn mất đi Nimble. Thế nên, tôi cắn răng vắt kiệt đến giọt sức lực cuối cùng.
【Lại giở trò quỷ quái gì nữa đây! 】 【Một chiêu xài hai lần vô tác dụng thôi! 】 Vút—!
Nimble trắng bật nhảy lên không trung.
Nhưng ngay trước khi chạm đất, cô ả đã biến thành một con chuột nhắt chỉ cỡ lòng bàn tay.
Một con chuột trắng toát.
Không, là một con "siêu chuột nhắt" tỏa hào quang chói lòa.
Cái quái gì thế này, Pikachu phiên bản lỗi à!?
Con chuột luồn lách cực kỳ lanh lẹ, lọt thỏm khỏi tầm ngắm từ bàn tay tôi.
"Mẹ kiếp! Mục tiêu nhỏ nhắm khó vãi!"
Khốn nỗi, con chuột đó đang lao thoăn thoắt về phía tôi.
Linh tính mách bảo một mối nguy hiểm chết người đang chực chờ.
"Hự!"
Đúng lúc ấy, tác dụng phụ của 'Tắt Đèn' dội tới.
Trái tim tôi nhói lên từng cơn như bị hàng vạn mũi kim đâm chọc.
Ngay khoảnh khắc đầu gối tôi bủn rủn, cả người lảo đảo chực ngã...
Vút—!
Nimble trắng đã khôi phục nhân dạng từ bao giờ, bàn tay ả tóm chặt lấy đầu tôi.
【Ngoan ngoãn nằm yên đi. 】 【Phải kiềm chế sức mạnh để không giết chết bọn mi phiền phức lắm đấy. 】 Rắc rắc rắc—! Nimble trắng lắc mạnh đầu tôi sang hai bên với tốc độ kinh hoàng.
Bộ não mềm oặt như bánh pudding của tôi bị quăng quật không thương tiếc bên trong hộp sọ cứng cáp.
Não người mà cũng có thể bị xóc nảy đến mức này sao?
Cơn chóng mặt tột độ lần đầu tiên trải nghiệm trong đời khiến tôi lợm giọng, nôn thốc nôn tháo không sao kìm lại được.
"Ọeeeeee!!"
Khó chịu! Tởm lợm! Kinh hãi!
Cảm tưởng như mọi loại tạp niệm đang cuộn trào trong dạ dày đều thi nhau tuôn trào ra theo đường miệng!
Đời tôi chưa bao giờ thê thảm nhường này.
【Đồ hạ đẳng bẩn thỉu. 】 【Tụt hết cả hứng. 】 【Chết đi cho khuất mắt. 】 Nimble trắng nhăn mặt ghê tởm bãi nôn của tôi.
Phập—!
Bộ móng vuốt sắc lẹm của ả nhắm thẳng vào cuống họng tôi.
Nhưng đúng lúc ả định vung tay kết liễu, chuyển động của Nimble bỗng khựng lại.
【Sao thế này? 】 【Có cảm giác vướng víu lạ thường. 】 【Do cái lông đuôi này cản trở sao? 】 Nimble trắng giật phăng chiếc "khăn quàng cổ bằng lông đuôi Nimble" đang quấn quanh cổ tôi.
Dù chẳng hiểu mô tê gì, nhưng có vẻ bản án tử hình dành cho cái cổ của tôi đã được hoãn lại.
Nimble trắng đưa mắt xem xét chiếc lông đuôi của chính mình.
Đúng lúc đó, một vật nhọn hoắt tựa như cây cọc dài đâm xuyên toạc bụng ả.
Phập—!
Ổ bụng vỡ toác, xương sườn và nội tạng ứa tràn ra ngoài.
"Mẹ kiếp! Nimble!"
Trước cảnh tượng kinh hoàng tột độ, tôi thất thanh gào lên.
Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?
Vội vàng đánh mắt qua vai Nimble trắng, tôi bàng hoàng nhận ra Arkham đã khôi phục nhân dạng từ lúc nào, gã đang giang rộng lòng bàn tay nhắm về phía này.
"Cọc xương."
Một cột xương nhọn hoắt mọc ngoi lên từ lòng đất đã xuyên thấu thân thể Nimble.
Arkham đang cố giết Nimble trắng!
Bất cứ ai nhìn vào cũng biết thừa đây là vết thương chí mạng!
"Nữ hoàng, mau giao chìa khóa của ngươi cho ta."
【Tên nhãi nhép vô vị. 】 【Ngươi dám làm ra cái trò ngạo mạn này sao. 】 Nhưng Nimble trắng thản nhiên vung cạnh bàn tay chặt nhẹ một nhát, dứt khoát cắt phăng phần cọc xương nhô ra trước ngực.
Rồi ả tiến lên vài bước, rút luôn cả cơ thể mình ra khỏi phần cọc còn lại.
Xèo xèo—.
Ngay sau đó, vết thương trí mạng trên người Nimble đan kết lại, lành lặn như chưa từng chịu tổn thương ư?
Rõ ràng là mọi sự lo lắng của tôi đã trở nên công cốc.
Nhưng tôi đâu thể cứ đứng chôn chân ở đây mãi.
Cơ hội để hành động, chính là lúc này─.
'Bây giờ!'
Phập phập phập!
Tôi nhanh nhẹn lăn mình trên mặt đất, kéo màn đêm khoác lên cơ thể.
"Áo choàng bóng râm!"
Việc ưu tiên hàng đầu là phải giấu đi tung tích cái đã.
Nimble trắng điên tiết đảo mắt tìm kiếm bóng dáng tôi.
【Cái thằng nhãi nhép ranh ma này! 】 【Trốn chui trốn lủi đi đâu rồi? 】 【Hiện thân ra ngay cho ta! 】 Phùuuuu!
Từ cơ thể Nimble trắng, một luồng sáng chói lòa bùng nổ. Sức mạnh của nó khủng khiếp tới mức như thể chực chờ tẩy trắng vạn vật.
Ánh sáng ấy đâm xuyên qua thị giác, nhuộm trắng luôn cả tâm trí tôi.
* Tôi thường xuyên lót dạ bằng mì gói.
Mỗi bận ăn mì, tôi luôn xơi hết phần sợi trước, chừa lại nước súp để trộn cơm ăn sau.
Làm vậy thì tôi mới lo đủ cho hai bữa ăn.
Nhưng thú thực, tôi chẳng mặn mà gì với thứ nước súp mì gọi là ngon lành ấy.
Đặc biệt là cái thứ nước dùng nguội ngắt, tanh tưởi chẳng khác gì bãi nôn.
Đó là hương vị rỉ sét của cái nghèo và sự cô độc.
Tôi hay mơ thấy cảnh mình đang ngồi húp sùm sụp thứ nước súp mì lạnh lẽo ấy.
Không hiểu sao, lúc này cũng vậy.
'Đây là đâu nhỉ?'
Tôi đang đứng bơ vơ giữa một nơi trông như cánh đồng hoang, hai tay bưng một tô mì súp.
Có lẽ đây chỉ là một giấc mơ.
Tôi cau mày trừng trừng nhìn tô nước lèo trước mặt.
Theo kinh nghiệm đầy mình của tôi, với những giấc mộng kiểu này, nếu không nuốt sạch sành sanh thứ được bày ra thì đừng hòng tỉnh giấc.
'Nuốt không trôi nổi.'
Ngay giữa lúc tôi đang tần ngần lưỡng lự.
Chẳng biết từ đâu, một con lang sói vạm vỡ lù lù xuất hiện trước mặt.
Nó cứ lượn lờ vòng quanh, bộ dạng trông như đang đói meo.
Ngẫm nghĩ một chốc, tôi đặt tô mì trên tay xuống đất, con sói lập tức sục mõm vào tô.
Chóp chép! Chóp chép!
Thấy nó ăn ngấu nghiến cái thứ nước súp tởm lợm ấy thay mình, thật đúng là đại hỉ!
Và khoảnh khắc cẩn thận quan sát bộ lông đen tuyền óng mượt kia, tôi lập tức nhận ra danh tính của nó!
"Đừng bảo là cô đấy nhé, Nimble?"
Sói Nimble thè lưỡi liếm láp khắp mặt tôi.
Ngay lúc tôi dang tay ôm chầm lấy gáy nó, vùi mặt vào cục bông ấm áp rực rỡ ấy, một tiếng hắng giọng thình lình vang lên.
"Cậu định ôm ấp đến bao giờ nữa hả? Chúng ta không có thời gian đâu."
Tôi giật mình ngoảnh lại, phát hiện Nimble đã trở về hình hài con người.
Hoảng hốt tột độ, tôi luống cuống buông vội con sói đang ôm trong tay ra.
Tại sao Nimble lại hiện diện trong giấc mơ của tôi chứ?
Dù chưa hiểu mô tê gì sất, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi lại thấy mừng rỡ vì được gặp lại cô ấy.
"Nimble, rốt cuộc chỗ này là đâu?"
"Tôi cũng không biết. Mở mắt ra đã thấy mình đứng đây rồi. Mà có lẽ, tôi cũng chẳng trụ lại được bao lâu nữa đâu. Tôi bắt đầu quên mất bản thân mình là ai rồi. Cả khuôn mặt của cha và chị gái... tôi cũng không tài nào nhớ nổi nữa."
Quên mất cả cha và chị gái á!
Một người coi trọng gia đình như sinh mệnh giống Nimble mà lại thế ư?
"Nơi này có lẽ là vùng đất tôi từng rất yêu thích. Một cánh đồng mà tôi thường thỏa sức chạy nhảy tung tăng."
Ràooooo—.
Đột nhiên, một luồng hào quang chói lòa giáng xuống cánh đồng y hệt như cái nắng gắt gao giữa trưa hè.
Nó hệt như một cục tẩy trắng khổng lồ, sẵn sàng xóa sổ mọi sự tồn tại.
Nhìn cảnh tượng cánh đồng đang dần bị luồng sáng ấy nuốt chửng, tim tôi hẫng đi một nhịp, vội vàng nắm chặt lấy tay Nimble.
"Nimble! Chúng ta phải chạy thôi!"
Nếu bị cuốn vào quầng sáng đó, e rằng đến cả sự tồn tại của Nimble cũng sẽ bị bốc hơi vĩnh viễn.
Thế nên, tôi gắt gao siết chặt tay cô ấy, cắm cổ bỏ chạy.
Trốn đi đâu cũng được, miễn là thoát khỏi nơi này.
Nhưng một chuyện vô cùng kỳ dị đã xảy đến.
Khoảnh khắc vừa thoát khỏi cánh đồng, đập vào mắt chúng tôi lại là Bức Tường và khu nhà trọ của nhóm.
"Hả? Sao lại ra chỗ này?"
Mà kệ đi, dù sao cũng là chuyện tốt.
Tôi kéo Nimble chui tọt xuống gầm Bàn Cờ Ether để ẩn nấp.
Dù cái ánh sáng chó đẻ kia có chói chang đến mức nào, cũng đừng hòng xuyên thấu được vào tận góc khuất này.
Xèooooo—.
Nhầm to rồi.
Thứ ánh sáng quái gở ấy rốt cuộc vẫn len lỏi vào được, nó bắt đầu vơ vét, tẩy trắng toàn bộ Bức Tường cùng khu nhà trọ.
Nimble run lẩy bẩy chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó.
"... Ký ức của tôi đang bị bôi xóa sạch sẽ."
Ký ức của Nimble đang bị xóa bỏ?
Nếu mọi thứ bị tẩy trắng hoàn toàn thì hậu quả sẽ ra sao?
Nimble rồi sẽ trở thành cái dạng gì?
Một nỗi sợ hãi tột cùng xâm lấn tâm trí tôi. Tôi nắm chặt lấy hai vai Nimble, gặng hỏi.
"Cô không có mảng ký ức nào khắc cốt ghi tâm, tuyệt đối không bao giờ phai mờ sao? Chúng ta hãy chạy đến nơi đó đi!"
"Quý giá đến mức vĩnh viễn không thể phai mờ sao... quý giá...!"
Nimble ôm lấy đầu, vẻ mặt vô cùng thống khổ như đang điên cuồng vắt óc suy nghĩ.
Ngay sau đó... U u u u—mọi thứ xung quanh chấn động dữ dội như thể đang có một trận động đất kinh hoàng giáng xuống.
Lúc bừng tỉnh, chúng tôi phát hiện mình đang trốn trong một không gian chật hẹp, rách nát hệt như một túp lều.
"Đ-Đây là đâu!?"
"Là túp lều của mẹ tôi. Nơi mẹ thường kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích ngày xửa ngày xưa. Mẹ kể về dinh thự xa hoa của giới quý tộc, về những khu vườn ngập tràn hoa lá và cả những đài phun nước hoa lệ nhất."
"Nếu nấp ở đây thì liệu có chống chọi nổi với luồng sáng khốn kiếp kia không? Hả?"
"Cái đó... tôi cũng không biết nữa."
Ràooooooo—.
Hào quang chói mắt lại giáng từ trên cao xuống, tàn nhẫn thiêu rụi túp lều rách nát.
Không còn cách nào khác, tôi đành phải kéo tuột tay Nimble, tiếp tục tháo chạy.
Lần này, chúng tôi chui lủi vào một nơi ẩm ướt nhầy nhụa, ngửi ra mùi bùn đất hệt như một cái hang động ngầm.
Chốn quỷ quái này rốt cuộc là đâu nữa?
Nimble cất giọng bùi ngùi.
"Ngày xưa, vì chán ghét cuộc sống tẻ nhạt trong bộ tộc, tôi đã từng tự tay đào cái hang này để bỏ trốn đấy."
Cốt truyện kiểu gì mà nghe giống hệt mấy con sói đào hầm vượt ngục khỏi sở thú vậy trời?
Nhưng, nếu là một cái hang đất sâu hoắm nhường này, thứ ánh sáng lạnh lẽo kia hẳn nhiên không thể xâm nhập được─.
─Tôi đã tự nhủ như vậy, nhưng đời đâu như mơ.
Xèoooo—.
Luồng sáng quái gở ấy vẫn vô tình xuyên thấu lòng đất, rọi thẳng vào hang sâu.
"Nimble, tiếp tục bò về phía trước đi!"
Tôi lại cùng Nimble bán sống bán chết bỏ chạy.
Lướt qua hàng loạt những địa điểm vụn vặt lưu giữ trong ký ức của cô ấy.
Lọt thỏm vào cả những khoảng không vô thức mà có khi ngay chính Nimble cũng chẳng còn mảy may nhớ nổi.
Một không gian tối tăm, ấm áp lạ thường nhưng lại văng vẳng tiếng nhịp tim đập thình thịch, rõ mồn một.
"Nơi này... có lẽ là hồi ức thời điểm tôi còn nằm trong bụng mẹ. Chính tôi cũng không hiểu tại sao mình lại có thể nhớ ra những điều xa xăm đến nhường này. Nghĩ lại, cũng thần kỳ thật đấy chứ."
"Nimble! Lúc dầu sôi lửa bỏng thế này không phải lúc để thốt ra mấy câu bình thản cõi lòng đó đâu!"
Vệt sáng tàn độc kia vẫn dai dẳng bám đuổi chúng tôi tới tận chốn sâu thẳm nhất.
Lẽ nào thực sự không có cách nào thoát khỏi tia sáng hủy diệt đó sao?
Cứ thế, chúng tôi trốn chạy cho đến tận cùng tuyệt vọng.
Cuối cùng, cả hai bị dồn vào ngõ cụt.
"Có lẽ đây là ký ức cuối cùng của tôi rồi. Chắc hẳn... đây là mảnh ký ức tôi trân quý nhất, tuyệt đối không bao giờ muốn đánh mất cho đến hơi thở cuối cùng. Nếu buộc phải chết đi, đây là nơi duy nhất tôi muốn mang theo."
Đó là khung cảnh mộc mạc của một con đường mòn chốn thôn quê.
Nơi có những cánh bướm dập dờn bay lượn, nơi hương hoa dại hòa quyện cùng mùi ngải cứu thơm ngát xộc vào khoang mũi.
Thật kinh ngạc là chính tôi cũng lưu giữ hồi ức về nơi này.
Lẽ dĩ nhiên thôi, bởi đây chính là tuyến đường tản bộ mà ngày nào tôi cũng dắt Nimble dưới hình dạng chó sói đi dạo ròng rã suốt bốn tiếng đồng hồ.
Điều mà Nimble khao khát gìn giữ nhất... lại chính là lộ trình tản bộ quen thuộc ấy sao?
Mặc dù đang ở trong tình cảnh ngặt nghèo này—không, chính vì đang phải đối diện với hiện thực tàn khốc này, sống mũi tôi bất chợt cay xè.
"Nimble, tôi đâu có ngờ cô vẫn khắc ghi tỏ tường mọi chuyện trong khoảng thời gian làm sói đâu chứ."
"... Chỉ là... tôi không muốn bộc lộ ra ngoài mà thôi."
Ràooooo—.
Dẫu vậy, luồng sáng vô tình ấy rốt cục vẫn giáng xuống, cắn nuốt cả cung đường tản bộ.
Nếu ngay cả nơi chốn nhỏ bé này cũng bị xóa sổ, số phận Nimble sẽ rẽ về đâu.
Bây giờ, tôi chẳng còn có thể dẫn dắt Nimble chạy trốn đi đâu được nữa.
Hai chúng tôi chỉ biết nắm chặt lấy tay nhau, trân trân đứng nhìn luồng sáng chết chóc từ đằng xa đang lạnh lùng ập tới.
"Yor à, mặc dù tôi chưa từng mở lời, nhưng thẳm sâu trong thâm tâm, tôi luôn tin cậu là một người vô cùng tốt bụng. Được quen biết cậu... quãng thời gian đó đối với tôi thực sự rất đỗi vui vẻ. Mặc dù, có đôi lúc cũng khốn đốn không ít vì cậu."
Nước mắt lã chã chực trào khỏi khóe mi tôi.
Nimble, người con gái ngốc nghếch luôn một mực tin tưởng tôi là người tốt, sẽ biến mất vĩnh viễn theo cách lãng nhách này sao?
Khoảnh khắc ấy, tôi dồn toàn bộ sức bình sinh lao đến ôm chầm lấy Nimble.
"Nimble! Tôi sẽ bảo vệ cô! Hãy nấp dưới người tôi này!"
Tôi dùng chính tấm thân trần trụi này làm lá chắn che chở cho Nimble, cuộn tròn bao bọc cô ấy vào lòng hệt như một chiếc chăn bông ủ ấm những đứa trẻ đang chơi trò trốn tìm.
Phừng phực—!
Cảm giác toàn thân như đang bị thiêu rụi giữa biển lửa rực cháy.
Cùng lúc đó, tôi điên cuồng dồn ép sức mạnh, tìm đủ mọi phương thức hòng dập tắt ánh sáng quái gở kia.
Khi định thần trở lại─.
Tôi thấy bản thân đang ôm gọn lấy Nimble trắng.
Nimble trắng nhíu mày cáu bẳn.
【Ngươi, đã dám lén lút nhìn trộm giấc mơ của ta. 】 【Lẽ nào ngươi là một Dream Walker? 】 【Tại sao một kẻ như ngươi lại sở hữu thứ sức mạnh đó? 】 【Thứ sức mạnh ấy rõ ràng phải là của ta─. 】 Nimble trắng cuồng nộ gầm gừ với tôi.
Nhưng ngọn lửa giận dữ trong lòng tôi cũng chẳng hề kém cạnh.
Rốt cuộc thì Nimble mà tôi hằng quen biết đã trôi dạt về phương nào? Nghĩ đến việc đó, cõi lòng tôi bỗng chùng xuống đầy chua xót.
Nhưng biết đâu đấy, Nimble thực sự vẫn đang nương náu bên trong lớp vỏ bọc này.
Chính vì thế, tôi càng gắt gao siết chặt lấy Nimble hơn nữa, liều mạng cắn răng cố gắng dập tắt quầng sáng chói lòa kia.
Xèo xèo—.
Da thịt tôi xèo xèo bốc khói, cảm giác bỏng rát đau đớn đến thấu xương khiến não bộ tôi quay cuồng điên đảo.
Tôi thậm chí còn tự hỏi, phải chăng mình sẽ cứ thế mà tan chảy rồi hòa lẫn vào thân xác Nimble cũng nên?
Mọi nỗ lực tuyệt vọng ấy dường như đã được đền đáp, độ chói lóa trên thân thể Nimble từ từ lu mờ rồi tắt lịm đi. Cuối cùng, hình bóng cô Nimble thân thuộc với tôi ngày nào cũng hiển hiện trở lại.
Bịch—.
Nimble kiệt quệ sức lực, đổ gục xuống mặt đất.
Và rồi, Arkham—kẻ đang chắp vá lại những mảnh xương vụn để khôi phục cơ thể—rống lên đầy phẫn nộ.
"Không được! Thằng ranh con khốn kiếp! Ngươi vừa làm cái trò quỷ quái gì hả? Dám cả gan cản trở nghi thức của ta! Sao ngươi dáaaaam! Chuyện tày đình thế này có thể xảy ra ư, ta chưa từng nghe tới bao giờ!!!!"
Tiếng gầm thét trong cơn cuồng nộ bất lực của gã lọt vào tai tôi lại êm ái đến lạ kỳ.
"Rốt cuộc ngươi là cái thá gì cơ chứ! Dựa vào đâu mà ngươi dám phá bĩnh chuyện tốt của ta?"
"... Dĩ nhiên là vì thấy thú vị nên tao làm thôi!"
Tôi thong thả giơ ngón giữa chĩa thẳng mặt Arkham.
Chỉ ngặt nỗi, thể lực của tôi lúc này đã chạm đến đáy giới hạn.
Nhúc nhích một ngón tay thôi cũng gian nan chẳng kém gì vác tảng đá tảng.
'Cứu được Nimble rồi, tốt đấy.'
'Nhưng bước tiếp theo phải tính sao đây?'
Đang lúc mải đăm chiêu suy tính, Ầm ầm—! Một tia sét cuồng bạo xé rạc bầu trời, giáng thẳng tắp xuống mặt đất.
"Sấm Sét Của Amar!"
Ngước mắt nhìn lên không trung, tôi bàng hoàng thấy Hermit đang uy vũ cưỡi trên lưng rồng.
Một con rồng màu xám trắng vô cùng quen mắt. Là Isidor.
━Zark, ta đã bay tới nhanh như một cơn gió rồi đây. ━ ━Hỡi người chị em, món nợ nhân tình này ta xin mạn phép quy đổi bằng những khối đá quý thượng hạng nhé. ━ "Cộng sự!"
Lẽ nào Hermit đã thông qua đường dây quan hệ ngoại giao loài rồng để hiệu triệu Isidor tới chi viện sao?
Từ trên lưng Isidor, Felix, Ingrid cùng chị Alice lần lượt vọt xuống.
Họ hiên ngang đứng chắn trước mặt tôi, tạo thành bức tường đồng vững chãi ngáng đường Arkham.
Chị Alice cất giọng lạnh lẽo.
"Arkham, tôi không nắm rõ sự tình ở đây cho lắm, nhưng có vẻ như Nghi thức thăng thiên của nhà ngươi đã đổ sông đổ bể rồi. Bây giờ, mau chuẩn bị tinh thần thanh toán sòng phẳng món nợ máu ngập đầu với Thần Tượng của tôi đi!"
"Thất bại á? Không đời nào! Chẳng phải trước mặt ta đang sờ sờ một đống nhãi ranh cực kỳ thích hợp để làm vật hiến tế hay sao! Ta sẽ một lần nữa triệu hồi ngài ấy giáng lâm xuống vùng đất chết này!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn