Chương 263: Gửi đến kẻ bất tử (1) #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~33 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Đời tôi cũng nếm trải đủ thứ trên trời dưới đất rồi. Nhưng với một gã đàn ông, bầu ngực của phụ nữ vẫn luôn là thứ vô thức cướp đi ánh nhìn. Đặc biệt là khi trên mặt phẳng tựa đồng bằng của Ingrid bỗng dưng nhô lên hai ngọn đồi xa lạ, ánh mắt tôi lại càng dán chặt vào đó không dứt. Rốt cuộc sự nảy nở ấy là sao chứ! Thế nên Ingrid có lải nhải cái gì thì cũng chẳng có chữ nào lọt nổi vào tai tôi.
"Yor, cậu có đang nghe tôi nói không đấy?"
"Đang nghe mà."
"Thế cậu nói thử xem tôi vừa bảo gì?"
"Thế cậu nói thử xem tôi vừa bảo."
"Khì khì, buồn cười thật đấy!"
Ingrid bật cười nắc nẻ như thể cách tôi chống chế làm cô buồn cười chết đi được.
Bốp! Bốp! Bốp!
Vừa cười, cô vừa vung tay đập thùm thụp vào lưng tôi. Thề có chúa, bò tót điên đá hậu chắc cũng chẳng đau bằng thế này.
"Hự! Ặc..."
"Dù sao thì, cái danh 'Người phụ nữ của Bóng Đêm' mà mọi người hay đồn đại chỉ là chuyện bịa đặt thôi."
"Hả? Thật sao?"
Tôi lập tức tỉnh táo lại, nhắm chặt mắt rồi lắc đầu nguầy nguậy để dứt ánh nhìn cứ bị hút về vùng cấm địa kia.
Không có 'Người phụ nữ của Bóng Đêm' ư? Thế nghĩa là sao? Vốn thuộc tuýp người chậm tiêu, tôi luôn cần những lời giải thích cặn kẽ. Khổ nỗi Ingrid cũng chẳng phải kiểu người giỏi diễn đạt. Chắc vì vậy nên thay vì trình bày dông dài, cô quyết định cho tôi xem trực tiếp.
"Nhìn này."
Xèo xèo xèo...
Hai lòng bàn tay của Ingrid bừng sáng. Thứ ánh sáng ấy rực rỡ tựa tia nắng ban mai vươn qua sườn núi chìm trong bóng tối, và ấm áp hệt như ngọn lửa trong chiếc thùng phuy đang sưởi ấm cho một kẻ vô gia cư run rẩy giữa trời đông. Đây chính là ân sủng 'Ánh sáng Thánh thiện' mà các tu sĩ thường sử dụng.
Sao Ingrid lại có thể thi triển một Kỹ năng mà chỉ những Tư tế sùng đạo như Baturi, nữ đồng môn của tôi, mới có thể sử dụng?
"Như cậu thấy đấy, sau khi tiếp nhận người phụ nữ trong viên pha lê, tôi đã có thể mượn sức mạnh của ánh sáng. Nếu người đó thực sự là 'Người phụ nữ của Bóng Đêm', thì chuyện này chẳng phải là bất khả thi sao?"
"Ư... Khoan đã, rốt cuộc chuyện này là sao?"
Sùng sục..
. sùng sục...
Tôi có cảm giác như dung nham đang đun sôi não bộ mình. Mỗi khi phải tự mình giải quyết một vấn đề phức tạp, tôi luôn bị thế này. Hồi mới học bảng cửu chương tôi cũng từng có cảm giác y hệt. Chắc vì vậy nên đến tận bây giờ tôi vẫn chưa thuộc nằm lòng bảng cửu chương.
Nhưng rồi tôi đột ngột bừng tỉnh. Tâm trí tôi lại vừa đi lạc đi đâu thế này!
"Mẹ kiếp! Thật ra chuyện đó đâu có quan trọng!"
Tôi được giao nhiệm vụ đột kích, phải mang viên pha lê kia vào tận trung tâm thành phố do Akham kiểm soát và kích nổ nó cơ mà. Thời điểm thi hành là ngay rạng sáng mai. Giờ còn chưa đầy 10 tiếng nữa. Dù có vẻ gấp gáp, nhưng để đề phòng thông tin lọt vào tai nội gián, hành động càng nhanh thì tỷ lệ thành công càng cao.
'Ngay cả khi người phụ nữ không còn ở bên trong, mình vẫn có thể khiến viên pha lê bạo tẩu và phát nổ được chứ?'
'Hay là nhiệm vụ đã thất bại rồi?'
Mồ hôi lạnh túa ra dọc sống lưng. Cứ đà này, khéo tôi sẽ vuột mất những phần thưởng kếch xù mà Hoàng gia đã hứa hẹn.
'Aaa! Phiền phức quá đi mất!'
Nỗi bứt rứt khiến tôi muốn vò ruột bứt gan, rụng hết cả tóc. Nhưng đáp án rất nhanh đã hiện ra trong đầu tôi.
'Nhiệm vụ vẫn tiến hành như cũ.'
Đúng hơn là, tôi bắt buộc phải làm như vậy. Phải phá nát viên pha lê đó thì bằng chứng về việc Ingrid làm trò ngu xuẩn mới bị xóa sạch. Do đó, mục tiêu của tôi vẫn không hề thay đổi.
* "Cộng sự à, cậu đi một mình thật sự ổn chứ?"
Trong ánh bình minh còn chưa hửng nắng, lờ mờ đến mức khó lòng nhìn rõ mặt người, Hermit đã thức giấc tự lúc nào. Nhỏ vừa dụi đôi mắt ngái ngủ vừa hỏi tôi.
"Tớ đi cùng nhé? Tớ cũng tò mò muốn xem viên pha lê nổ tung sẽ ra sao."
"Hermit này, khả năng hành động lén lút của cô dở tệ mà."
"Cậu nói gì thế! Tớ cũng giỏi lắm đấy nhé? Nhìn đây!"
Hermit nhón gót, cẩn thận bước đi lạch bạch.
Phịch... phịch... loảng xoảng... rầm!
Trông thì có vẻ đang cố đi nhẹ nói khẽ đấy, nhưng tiếng động gây ra thì rung trời lở đất.
"Phu hehe... có vẻ không ổn cho lắm nhỉ!"
Cuối cùng chính Hermit cũng đành ngượng ngùng thừa nhận. Nhỏ vốn vụng về trong chuyện vận động cơ thể nên động tác cực kỳ thô kệch. Dẫn nhỏ theo, khéo chưa kịp đặt chân vào thành phố của Akham đã bị tóm cổ ngay rồi.
"Lần này cứ để tôi đi một mình thôi."
Tôi sở hữu ân sủng 'Áo choàng Bóng râm' của ông già Ashibar. Chỉ cần quấn lớp bóng đen quanh người rồi lẻn vào là xong. Ngược lại, thứ khiến tôi bận tâm lại là chuyện khác.
"Hermit này, tôi nói cho cô biết chuyện này trước nhé. Ingrid đã tiếp nhận người phụ nữ trong viên pha lê kia làm Thần Tượng rồi. Không biết sắp tới sẽ có biến cố gì đâu, nên cô chịu khó để mắt tới cô ta một chút."
"Hả? Thật sao?"
"Thật đấy, không điêu đâu!"
"Hầy, cái nhỏ đó cứ lơi mắt ra là y như rằng gây chuyện! Phù, đúng là trong tổ đội của chúng ta chỉ có Hermit này là người bình thường nhất. Phu hehe!"
Trông Hermit có vẻ phấn khích một cách kỳ lạ. Chắc mẩm ý nghĩ được điều tra và nghiên cứu về 'người phụ nữ' ngự trị bên trong Ingrid đang khiến nhỏ hưng phấn tột độ. Thành thật mà nói, Hermit cũng chẳng bình thường chút nào. Người bình thường làm quái gì có chuyện cứ xẹt điện lép bép như sứa điện thế được. Chưa kể trên đầu làm gì mọc sừng cơ chứ.
Bỏ qua chuyện đó, tôi nhanh chóng thu xếp hành trang chuẩn bị thâm nhập thành phố. Đương nhiên tôi không quên thu nhỏ viên pha lê lại rồi nhét vào túi.
"Ngài Parnecia, trước mắt tôi sẽ giấu ngài vào trong tay nải, xin ngài chịu khó một chút nhé."
Ông lão Parnecia giờ đây cứng đơ như tượng Phật cũng được tôi nhét gọn vào chiếc tay nải vàng. Ngay khi tôi định xuất phát, Ingrid bỗng gọi giật lại.
"Yor, cầm lấy này. Khăn quàng cổ đấy. Sáng sớm trời sẽ hơi se lạnh."
Ingrid vòng tay quấn một cục lông to tướng quanh cổ tôi. Thay vì cảm động trước sự quan tâm này, tôi lại giật nảy mình khi nhận ra...
「Cái đuôi ấm áp của Nimble」
"Đây là đuôi của Nimble mà!"
Chính là cái đuôi mà Ingrid đã tự tay bứt đứt khỏi người Nimble! Cảnh tượng cô ả điềm nhiên lấy nó làm khăn quàng cổ cho tôi thật quá mức kinh dị!
"Nhưng mà ấm đúng không?"
"Kehehe! Công nhận là vậy thật!"
Chiếc đuôi của Nimble vừa mềm mại lại cực kỳ ấm áp. Trừ cái mùi ngai ngái của cỏ dại thì đây đúng chuẩn là một chiếc khăn quàng cổ cực phẩm.
'Không biết Nimble đang ngủ à?'
Có lẽ sau nhiệm vụ này tôi phải trả lại cái đuôi cho cô ta. Biết đâu vẫn còn cách gắn nó lại thì sao.
Vừa vẩn vơ nghĩ, tôi vừa dậm chân bật vọt lên không trung. Việc tìm đường lẻn vào thành phố cũng không mấy khó khăn. Bởi vì trước đây, khi tiến vào thành phố trị liệu Parnecia, tôi đã từng đi qua một lối vào bí mật nối thẳng với cống ngầm. Đột nhiên tôi lại thấy tò mò, không biết tên Đạo tặc từng dẫn đường cho tôi dạo ấy giờ ra sao rồi.
Tùm!
Tôi lao thẳng xuống cống ngầm. Dòng nước ngập đến mắt cá chân mang một màu xanh lục quái dị. Có vẻ như nguồn nước của Parnecia đã bị ô nhiễm hoàn toàn bởi chướng khí tỏa ra từ binh đoàn xác sống do Akham điều khiển. Cảm giác nhầy nhụa dưới chân hệt như ai đó vừa nhổ toẹt cả bãi đờm khổng lồ ra vậy. Nếu thứ nước tởm lợm này lan rộng ra khắp Đế quốc thì sao? Chắc chắn virus thây ma sẽ phát tán và tất cả sẽ chết sạch. Nếu viễn cảnh đó xảy ra, Akham sẽ là kẻ chiến thắng cuối cùng.
Sống lưng tôi bỗng ớn lạnh khi nghĩ đến việc nếu chúng tôi không có mặt ở thành phố này đúng lúc, nếu 'Pha lê Thanh tẩy' thực sự rơi vào tay Akham thì thảm họa nào sẽ ập xuống. Chẳng phải ngày hôm đó Đế quốc sẽ bị tận thế xác sống nuốt chửng hay sao?
Tõm... tõm...
Tôi lội dọc theo đường cống ngầm bốc mùi thối rữa buồn nôn, cẩn trọng tiến sâu vào trung tâm thành phố.
Ngay lúc đó, tôi bỗng cảm thấy nhồn nhột trong túi quần.
Cái quái gì thế?
Tò mò không biết là thứ gì, tôi liền thò tay vào túi.
Mềm nhũn.
Ngón tay tôi chạm phải một cục gì đó âm ấm và mềm mại. Tôi tóm lấy rồi lôi nó ra xem rốt cuộc là cái gì.
—Chít chít.
Sinh vật bị tóm gọn và lôi tuột ra ngoài không ngờ lại là một con chuột nhắt có bộ lông đen tuyền với đôi mắt lấp lánh như hắc diện thạch! Tôi nhận ra ngay danh tính của sinh vật này.
"Nimble, sao cô lại chui vào túi quần tôi thế này?"
Con chuột đó không ai khác chính là Nimble đang trong hình dạng thú! Nhỏ thoăn thoắt trèo lên vai tôi rồi bắt đầu lải nhải bên tai.
"Chúng ta là đồng đội mà. Tôi đến đây với tư cách là đại diện của tổ đội để giúp cậu đấy."
Thì ra là vậy. Với khả năng biến thành chuột của Nimble, cô ta quả thực cực kỳ phù hợp cho nhiệm vụ đột nhập lén lút như thế này. Có vẻ như nhỏ cũng đã để mắt tới cái đuôi của chính mình đang được quấn chễm chệ trên cổ tôi.
"Không ngờ cái đuôi của tôi cuối cùng lại lưu lạc đến bước đường làm khăn quàng cổ cho cậu."
"Cô muốn lấy lại không?"
"Thôi khỏi. Thích thì cậu cứ dùng đi. Tôi đã bàn với Hermit rồi. Dù sao thì thay vì gắn lại, đợi mọc cái mới có lẽ sẽ nhanh hơn."
"Đuôi cũng có thể tự mọc lại được sao?"
"Từ biệt cái đuôi bẩm sinh để giành lấy một cái đuôi mới bằng chính sức lực của bản thân. Đó cũng là lý do tôi có thể biến thành chuột."
Nimble kể rằng từ khi sinh ra, cô đã có thể tự do chuyển đổi hình dáng giữa người và sói. Nhưng để biến thành chuột như hiện tại, cô đã phải hấp thụ 'Tinh túy' của loài chuột.
"Bù lại, sau khi mất đuôi, tôi lại có thể duy trì hình dạng chuột lâu hơn. Nhờ thế tôi mới chui rúc trong túi cậu từ tối qua tới giờ được đấy."
Theo lý thuyết của Hermit, Nimble mang một thể chất đặc biệt, có khả năng biến hình thành bất kỳ loài động vật nào nếu hấp thụ được 'Tinh túy' của chúng. Nghe nói ở một số bộ lạc du mục, người ta tôn vinh những người mang tài năng này là 'Linh hồn lưu chuyển'. Nhắc mới nhớ, khi gặp Vân Long, cô ta rõ ràng cũng từng gọi Nimble bằng cái danh xưng ấy.
"Chờ đã."
Tôi thì thầm rồi vội nín thở.
Tõm... tõm...
Có thứ gì đó đang lội nước tiến lại từ phía trước. Ép sát người vào bức tường ẩm ướt, tôi ló đầu nhìn và thấy vài tên lính bộ xương đang xách lồng đèn đi tuần tra trong cống ngầm.
"Sao tự dưng lại bắt tuần tra gắt gao đến tận cái xó này cơ chứ?"
"Ngài bảo phải giám sát kỹ từng ngóc ngách, đề phòng có bọn chuột nhắt lẻn vào."
"Bọn chuột nào điên mới chui vào cái xó này. Dạo này ngài Guru đúng là nhạy cảm quá mức rồi đấy."
Xem ra an ninh bên trong thành phố đã được siết chặt hơn gấp bội.
'Thử nghe lén thêm chút nữa xem sao.'
Quấn chặt Áo choàng Bóng râm lên người, tôi hòa mình vào bóng tối, rón rén bám theo đám lính bộ xương. Bọn chúng vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, có lẽ để xua tan sự nhàm chán khi phải canh gác dưới cái cống ngầm tăm tối này.
"Ngài Guru đang cho xây dựng thứ gì đó ở trung tâm thành phố kìa, rốt cuộc là cái gì vậy?"
"Trông như một cái tế đàn ấy."
"Chắc ngài ấy đang mưu tính chuyện gì lớn lao lắm."
Vậy là tôi đã thu thập được thông tin Akham đang kiến tạo thứ gì đó ở trung tâm thành phố. Cứ tưởng hắn ru rú trong thành phố mấy ngày nay là ngoan ngoãn lắm, hóa ra đang âm thầm bày trò.
'Tế đàn à...'
Cái tên Vua Bất tử Akham kia làm gì có chuyện xây cất thứ gì tử tế. Một linh cảm chẳng lành xẹt qua tâm trí tôi.
Ngay khi tôi đang chìm trong mớ suy đoán...
"Này! Phát hiện những kẻ sống sót!"
"Yêu cầu chi viện! Bọn chúng kháng cự rất quyết liệt!"
Một tốp bộ xương khác từ đằng xa xuất hiện, gấp gáp hét lớn với đám lính mà tôi đang bám đuôi. Lũ vong linh lập tức quay ngoắt, bì bõm lội nước chạy thục mạng về một hướng. Tôi cũng nhanh chóng bám sát theo sau.
"Chết tiệt! Chỗ trú ẩn bị lộ rồi sao!"
"Tuyệt đối không được lùi bước! Nếu cả chúng ta cũng gục ngã thì—"
"Khư khư! Bỏ cuộc đi! Hãy ngoan ngoãn gia nhập vào đội quân của cái chết đi nào!"
"Cẩn thận! Lũ khốn này thà tự bạo chứ quyết không để bị biến thành vong linh đâu!"
"Đúng là đám cuồng tín điên rồ!"
Giữa cống ngầm lõm bõm nước thải, một nhóm Thánh kỵ sĩ đang vung những thanh kiếm rực sáng ánh Thánh quang, điên cuồng giao chiến với bầy vong linh. Lớp áo giáp vốn dĩ oai phong lẫm liệt của họ giờ đây rỉ sét và vấy bẩn bùn lầy, minh chứng cho việc họ đã phải chật vật sinh tồn dưới lòng đất suốt một thời gian dài.
'Lại có người sống sót sao?'
Quả là một sự thật ngoài sức tưởng tượng. Tôi cứ đinh ninh tất cả đã vong mạng nên nhiệm vụ giải cứu mới bị hủy bỏ cơ chứ.
Ngay lúc đó, Nimble đang đậu trên vai tôi bỗng kêu lên mấy tiếng chít chít.
"Rễ Cây Toge!"
Cây Toge vốn nổi tiếng với độ cứng cáp đến mức cả rìu thép nện vào cũng phải sứt mẻ. Chú thuật Druid vừa được thi triển khiến rễ và thân cây sinh trưởng với tốc độ kinh hoàng.
Rắc... rắc... rắc!
"Á á! Mẹ kiếp, cái quái gì thế này!"
"Là rễ câyyyy!"
Những vong linh đang chực chờ vồ lấy những người sống sót liền bị mớ rễ cây khổng lồ đâm xuyên và quấn chặt, hoàn toàn bất động. Dù có vài tên may mắn né được đòn tấn công thực vật, tôi đã trực tiếp lao đến, lướt dao găm cắt phăng cổ họng chúng một cách gọn ghẽ. Chứng kiến cảnh tượng chớp nhoáng ấy, đám người sống sót đều há hốc miệng sững sờ.
"Thật thất lễ, nhưng xin hỏi ân nhân là ai—"
"Tôi là Yor. Còn con chuột này là Nimble."
"Yor sao... Lẽ nào là anh hùng Yor của Hammerfall? Ngài đến để giải cứu chúng tôi ư!"
"Sống rồi!"
Đám người sống sót và các Thánh kỵ sĩ vỡ òa trong niềm hân hoan tột độ. Tuy nhiên, vị Thánh kỵ sĩ có râu quai nón, trông có vẻ là thủ lĩnh của nhóm, lại cất giọng cực kỳ nghiêm trọng.
"Ngài Yor, ta là Hộ pháp trưởng Edwin của Giáo hội. Xin thứ lỗi nếu phải nói điều này, nhưng có một nhiệm vụ khẩn cấp hơn cả việc giải cứu chúng ta!"
"Việc gì cơ?"
"Chính là phá hủy bệ tế ở trung tâm! Tên dị giáo Akham chết tiệt đó đã dựng lên một công trình kiến trúc khổng lồ ngay giữa thành phố cách đây vài ngày! Khả năng rất cao đó chính là Tế đàn Thăng thiên."
"Tế đàn Thăng thiên nghĩa là sao...?"
"Là nghi thức để trở thành Thần Tượng! Chắc chắn tên Akham đó đang rắp tâm tự mình thăng thiên để trở thành Thần Tượng! Nếu một con quái vật kinh tởm như hắn mà hóa thành thần linh, thế giới này coi như tận diệt!"
Tế đàn Thăng thiên! Nghe đến đó, sống lưng tôi sởn cả gai ốc. Hộ pháp trưởng Edwin bóp chặt lấy vai tôi, khẩn thiết nói:
"Chúng ta sẽ cố gắng thu hút sự chú ý của bọn chúng, xin ngài hãy ngăn cản hắn lại! Nếu ngài chạm trán Razbin giữa đội quân vong linh đang bao vây trụ sở Giáo hội, hãy tìm cách để hắn ta giúp đỡ!"
Nhắc đến Razbin...
chẳng phải hắn là ái vật thân tín của Akham hay sao? Chính là tên kỵ sĩ bộ xương mà tôi từng nhìn trộm ký ức. Ngay khi tôi còn đang nghi hoặc không hiểu một tên vong linh thì giúp đỡ kiểu gì, Hộ pháp trưởng đã nhanh chóng tiếp lời:
"Chính Razbin là người đã tiết lộ thông tin và mở đường cho chúng ta chạy trốn để bảo toàn mạng sống. Vậy nên chúng ta sẽ tử thủ ở đây, xin ngài mau đi đi!"
Những Thánh kỵ sĩ cuối cùng của Parnecia siết chặt chuôi kiếm. Từ đằng xa, tiếng bước chân rầm rập của đội quân vong linh đang dồn dập ập tới.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn