Chương 310: Chuyện thường ngày #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Một ngày của Nimble bắt đầu từ rất sớm.
Đầu tiên, cô tắm rửa cẩn thận từ đầu đến chân bằng những giọt sương đọng lại dưới ánh trăng lúc rạng đông. Sau đó, cô hong khô người dưới luồng gió từ một ma đạo cụ gắn trên trần nhà và không quên chải chuốt mái tóc bằng chiếc lược làm từ vỏ sò. Cuối cùng, chỉ cần thoa thêm chút dầu thơm là đã hoàn thiện dáng vẻ của một thiếu nữ Nimble ngát hương.
Khoác lên mình chiếc áo lông thỏ mana và xỏ đôi giày lông ấm áp, Nimble rảo bước đến căn cứ của Hội Đạo tặc – món quà mà Thần tượng Ong Mật đã ban tặng.
Tại đây, mũi cô chợt chun lại, đánh hơi tìm kiếm một mùi hương quen thuộc. Khịt khịt… Khứu giác của Nimble nhạy bén đến mức có thể dễ dàng đánh hơi ra một quả đào bị giấu giữa núi dâu tây. Nhờ đó, việc tìm ra kẻ đang trốn trong căn cứ với cô chỉ dễ như trở bàn tay.
"Này! Yor! Cậu có ở đây không?"
Lạch cạch, lạch cạch… Nimble hùng hổ chạy xộc vào và phát hiện một bóng người đang nằm ườn trên ghế sofa trong phòng nghỉ. Thế nhưng, một tiếng thở dài ngán ngẩm ngay lập tức bật ra từ tận đáy lòng cô.
"Này! Hermit! Sao cô lại ở đây! Yor đâu rồi?"
Nimble đã lần theo mùi của Yor đến tận nơi này, tất cả là vì kế hoạch đi dạo hôm nay. Đêm qua, cô vừa phát hiện ra một cánh đồng mọc đầy dâu rừng hoang dã, nên định bụng phải ra tay thật nhanh trước khi bọn con gái khác kịp hái sạch. Cứ ngỡ người ở đây là Yor, ai ngờ lại là Hermit!
"Tại cô mà tôi mới nhầm đấy! Trên người cô nồng nặc mùi của Yor kìa!" Nimble vừa túm lấy vai Hermit lắc mạnh vừa vô cớ cáu kỉnh.
Hermit đang say giấc nồng bỗng bị lắc cho tỉnh hẳn. Cô nàng dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ: "Thì ngày nào cũng ở cạnh nhau nên mùi bám vào thôi. Mà hôm nay Yor bảo cậu ấy bận rộn nhiều việc, chắc không đi dạo được đâu."
"Hả? Bảo lúc nào cơ?"
"Đêm qua."
Nghĩ kỹ lại thì, hình như đêm qua lúc mọi người tụ tập, cậu ấy cũng có đả động đến chuyện này.
Vậy là công cốc sao… Nimble xìu mặt, cảm thấy chán nản.
Hermit uể oải đứng dậy, soi mình vào chiếc gương treo trên tường để chỉnh trang lại đầu tóc và khuôn mặt. Sau một cái ngáp dài kèm cái vươn vai sảng khoái, cơn buồn ngủ cũng bay sạch.
"Cô định đi hái dâu rừng à? Cho tôi đi cùng với?"
"Cô á? Ờ, cũng được."
Thế là Nimble và Hermit dắt nhau ra cánh đồng phía bên kia Bức Tường hái dâu.
Vùùùù… Từng cơn gió thổi qua mang theo cái rét buốt. Chẳng mấy chốc mà mùa đông đã cận kề.
Xào xạc, xào xạc… Ngửi thấy hơi thở lạnh lẽo của mùa đông, đôi tay Nimble lại thoăn thoắt hơn hẳn ngày thường. Cô hái dâu, bới đất tìm rễ cây, nhổ cả thảo dược.
"Nếu không chăm chỉ tích trữ lương thực thì cả mùa đông này sẽ chết đói hết. Mùa đông ở nơi hoang dã khắc nghiệt lắm. Phải gom cho đủ củi nữa."
Xét về mặt này, Nimble quả thực là một bậc thầy sinh tồn. Giỏ của cô nàng đã nhanh chóng ăm ắp thảo dược và trái cây. Tất nhiên, Hermit chỉ nhìn Nimble làm rồi cười khì khì:
"Đằng nào thì thức ăn cũng chất đống đủ để ăn đến tận mùa đông năm sau rồi, với lại chúng ta còn có thể dùng Ether để gọi gà rán và pizza mà. Hơn nữa, bây giờ chúng ta cũng xài lò sưởi chứ có xài củi nữa đâu!"
"Đây là vấn đề về tâm thế! Tâm thế đấy cô hiểu không!"
"Tâm thế sao… Ồ ồ! Có vẻ như tôi cũng thấm được chút ít rồi! Quyết tâm nào!"
Hermit giơ cao nắm đấm. Một khi "công tắc" đã bật, ý chí của Hermit cũng bùng cháy ngùn ngụt.
Dù sự tháo vát có thể không bằng Nimble, nhưng với tư cách là một pháp sư, kiến thức thảo dược học của cô lại cực kỳ xuất sắc. Đặc biệt là trong lĩnh vực bào chế ma dược, cô thậm chí còn vượt trội hơn hẳn Nimble.
Hermit bừng bừng khí thế đảo mắt nhìn quanh, vừa hay bắt gặp một chùm quả đỏ rực, chín mọng. Chúng dài cỡ ngón tay cái, hình dáng cong cong hệt như móng vuốt của một con diều hâu.
"Ồ ồ! Đây là 「Quả Móng Vuốt Diều Hâu」 này! Chín đỏ ửng luôn rồi kìa!"
Đây là thứ quả mà hễ cắn vào là khoang miệng sẽ bỏng rát vì vị cay xé lưỡi. Chúng là loài thực vật tiến hóa để thu hút các loài chim – vốn không cảm nhận được vị cay – ăn vào và phát tán hạt giống, nên cay đến thế cũng là lẽ đương nhiên. Thế nhưng, xét theo dược lý, tính "nhiệt" ẩn trong loại quả này lại cực kỳ tốt cho sinh lực nam giới.
Hermit chợt nhớ đến Yor, người đã gắn bó với mình suốt những ngày qua, bèn hí hửng vơ cả vốc Quả Móng Vuốt Diều Hâu.
"He he! Phải giữ lại ép lấy dầu rồi đem cho Yor dùng mới được!"
Thấy Hermit gom đống quả ấy, Nimble nheo đôi mắt sắc lẹm. Theo thói quen, cô định buông lời mỉa mai, nhưng ngẫm lại rồi thôi. Bởi vì nếu thể lực của Yor được cải thiện thì chính Nimble cũng chẳng chịu thiệt thòi gì.
Đúng lúc đó, Nimble cũng phát hiện ra một cây nấm mọc dưới gốc cây. Nó có chiếc mũ màu đỏ rực, điểm xuyết những đốm trắng to bự.
"Này! Hermit! Đây chẳng phải là Nấm Khổng Lồ sao?"
Đó là loại nấm thần kỳ, hễ ăn vào là sẽ làm mọi thứ "to ra" ở nhiều khía cạnh. Bản thân cây nấm này cũng đã lớn bằng cỡ đầu người. Hermit giật mình kinh ngạc.
"Chà, thứ này hiếm lắm nha, đem ra chợ bán là tha hồ thét giá! Hay là sắc thuốc cho Yor uống nhé?"
Đây là loại nấm cực kỳ được cánh mày râu săn lùng. Lý do thì đương nhiên là vì 'hiệu ứng làm to ra ở nhiều khía cạnh' rồi. Hermit định bụng sắc cây nấm này cho Yor, nhưng Nimble lại lắc đầu nguầy nguậy.
"... Không, liệu có cần thiết đến mức đó không?"
"Sao vậy? Càng to thì càng tốt chứ sao!"
"Không phải, nếu to hơn nữa thì..." Khuôn mặt Nimble bỗng đỏ bừng lựng.
"Bây... bây giờ chẳng phải đã đủ lớn rồi sao!"
"Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng cộng sự... Yor lại bảo cậu ấy muốn to hơn nữa."
"Cậu ấy nói chuyện đó với cô á?"
"Đúng rồi! Mặc dù tôi đã an ủi là bây giờ cậu ấy đủ lớn rồi, nhưng tôi nghĩ to thêm một chút nữa cũng chẳng chết ai. Cỡ khoảng mười phân nữa so với hiện tại là vừa─."
"Mư, mười phânnnnn─!!!!?"
Nimble giật thót mình, hét toáng lên. Tiếng thét chói tai khiến bầy thỏ và sóc đang nhảy nhót trên đồng và trong rừng sợ hãi chạy tán loạn.
Cô vuốt ve lồng ngực đang đập thình thịch, quét mắt nhìn Hermit từ đầu đến chân. Cuối cùng, cô buột miệng thốt ra một câu không tài nào kìm nén nổi:
"... Vấn đề không phải ở Yor, mà là do cô phải không, Hermit?"
"Tôi á?"
"Ừ, hay là do cô quá sâu..."
Nimble bỗng thấy ngượng ngùng khi tự dưng lại đi bàn chuyện này với Hermit. Nhưng rồi cô cũng thấy nực cười. Chẳng thể ngờ lại có ngày cô ngồi thảo luận chủ đề nhạy cảm này với tình địch.
Tuy nhiên, Hermit lại nhíu mày khó hiểu.
"Cô lảm nhảm cái gì thế? Chẳng phải chúng ta đang nói về chiều cao sao?"
"Chiều cao? Á, ứ─ ực."
Nimble khẽ rùng mình, cảm giác cứ như có đàn kiến đang bò dọc sống lưng. Khuôn mặt cô đỏ gay còn hơn cả Quả Móng Vuốt Diều Hâu, nhưng cô vẫn cố ưỡn ngực chống chế.
"Đúng... rồi! Đương nhiên là nói về chiều cao rồi!""... Tôi thấy biểu cảm của cô không giống thế chút nào."
"Là chiều cao mà tôi bảo!!"
Nimble luống cuống chộp lấy cây Nấm Khổng Lồ nhét tọt vào giỏ. Hermit nhìn theo gáy Nimble, đầy vẻ nghi ngờ.
"Nimble, lẽ nào cô─"
"Awaaawaa! Waa Waa!""……""... Giỏ đầy rồi, chúng ta quay về thôi. Còn cây Nấm Khổng Lồ này thì đem cho Ingrid đi. Đứa con gái đó chẳng phải đang làm đủ mọi trò để tăng kích cỡ vòng một sao!"
Hermit có cả đống thắc mắc muốn vặn vẹo nhưng đành nuốt ngược vào trong. Nghe Nimble nhắc đến Ingrid, cô bất chợt nhớ ra.
Giờ này Yor và Ingrid đang ở đâu và làm gì nhỉ? Hôm nay là ngày Yor dành riêng cho Ingrid.
# "Em trai đến rồi à?"
Hội Đạo tặc tại Bức Tường. Ngay khi tôi vừa bước vào khu chợ ngầm để thực hiện nhiệm vụ, chị Germain đã đon đả ra đón.
"Đâu nào, cho chị ôm em trai một cái coi! Lây chút may mắn nào!"
Ôm chầm— Chị Germain ôm ghì lấy đầu tôi. Khuôn mặt tôi lọt thỏm vào một "rãnh núi" mềm mại đến mức suýt tắc thở. Xung quanh, mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
"Được ôm Yor cơ đấy."
"Ghen tị quá đi mất!"
"Kiểu này thì mấy ngày tới Germain chắc chắn sẽ hên lắm đây!"
Lẽ ra họ phải ghen tị với tôi – kẻ đang được một đại mỹ nhân như chị Germain ôm ấp mới đúng. Thế nhưng, bọn họ lại hướng ánh mắt thèm thuồng về phía chị ấy. Đơn giản là vì có tin đồn rằng chạm vào tôi sẽ mang lại may mắn. Bản thân tôi, tư cách là người trong cuộc, còn chẳng biết cái tin đồn đó có thật hay không nữa là.
"Ây da, được chị ôm mà phản ứng nhạt nhẽo vậy sao? Yor, thằng nhóc này nay đã trưởng thành, thành đàn ông thật rồi. Cảnh tượng em lúng túng khi chị cho sờ ngực cứ như mới hôm qua thôi mà..."
Hức... Chị Germain giả vờ đưa tay lau nước mắt một cách đầy kịch cỡm.
Ngay lập tức, Ingrid – người nãy giờ vẫn ngoan ngoãn bám theo tôi – khẽ nhíu mày.
"Lần đầu tiên sờ ngực của Yor sao. Quả là một phước lành quá mức viển vông đối với cô ta."
"Vậy hôm nay em đến đây có việc gì?"
Là một người từng trải lão luyện, chị Germain dễ dàng phớt lờ lời khiêu khích của Ingrid. Để tránh rắc rối không đáng có, tôi vội lên tiếng giải vây.
"Về vụ tìm mảnh vỡ của Nữ thần Mặt trời Ether mà em nhờ lần trước ấy. Tiến độ sao rồi chị?"
"Chuyện đó hả... ừm, chị đang ráo riết cho người bủa đi dò la rồi, sẽ sớm có tin tức thôi."
Sẽ sớm thôi. Điều đó đồng nghĩa với việc hiện tại vẫn chưa có manh mối gì sất.
Lại uổng công đi một chuyến sao? Ngay khi tôi đang chán nản định xoay người rời khỏi Hội Đạo tặc, giọng chị Germain chợt vang lên từ phía sau.
"Nghĩ lại thì, có người đồn rằng họ đã nhìn thấy một hòn đá biết nói ở ngọn núi đá quý gần Thị trấn Cunning, ngọn Núi Jewelry ấy. Thật giả ra sao thì em tự mình xác minh nhé."
Núi đá quý? Gần Thị trấn Cunning có ngọn núi nào như vậy sao?
"Với lại, dạo này Roze đang tìm đủ mọi cách để mời em đến đó, hay là em qua chỗ cô ấy ló mặt một cái đi? Dù gì em cũng mang ơn Roze mà."
Giáo quan Roze!
Thú thực, tôi cũng đang rất háo hức muốn gặp lại cô ấy. Một Giáo quan Roze cao ngạo thế mà giờ lại muốn biến tôi thành Thần tượng để tôn sùng! Dù rất muốn đến gặp, nhưng...
Tôi lén liếc nhìn sắc mặt của Ingrid đang đứng ngay cạnh. Thật sự tôi không dám vô tư cười nói hay nhắc đến những người phụ nữ khác trước mặt cô nương này. Bởi lẽ, nhỏ đó chắc chắn sẽ...
—Yor, cậu đang vướng bận vào quá nhiều phụ nữ không cần thiết rồi đấy. —Từ giờ trở đi, ngôi nhà của Yor sẽ là chiếc tủ lạnh nhà tôi. Cô ả lúc nào cũng tỏa ra sát khí như thể sẽ chặt đầu tôi rồi tống thẳng vào tủ lạnh kèm theo những lời lẽ rợn tóc gáy như thế. Ingrid vốn dĩ là một cô gái có tính chiếm hữu cực kỳ bệnh hoạn, chẳng khác nào một quả bom nổ chậm!
Thế nhưng, khi chạm mắt với tôi, Ingrid chỉ nở một nụ cười rạng rỡ vô hại.
"Sao thế?"
"Không có gì..."
Tôi bối rối lảng tránh ánh mắt chằm chằm của Ingrid. Bất chợt, tôi nhận ra chị Germain đang khoanh tay nhìn cả hai chúng tôi với vẻ mặt đầy mãn nguyện.
"Đáng yêu quá đi mất, thật là đáng yêu."
Ngay sau đó, chị ấy lại khẽ thở dài. Thấy vậy, tôi bèn hỏi:
"Chị Germain, chị đang có tâm sự gì sao?"
"Không, chẳng có gì to tát đâu. Dạo này mọi việc đều xuôi chèo mát mái. Nhưng... nếu nghĩ ngược lại thì có khi sự êm đềm này cũng là một rắc rối đấy nhỉ? Mọi chuyện diễn ra quá thuận lợi lại làm chị thấy hơi chán."
Chầm chậm... Đôi mắt của chị Germain hơi nheo lại.
"Thực ra, việc tự tay đánh bại gã đàn ông tên Bane đó vốn là mục tiêu cả đời của chị. Chị không oán trách em đâu, nhưng cảm giác hụt hẫng cứ như ngọn núi mình cất công muốn chinh phục bỗng dưng bốc hơi vậy."
Ra là vậy!
Để an ủi chị Germain, tôi bèn triệu hồi Đồng Hành Bóng Tối của mình ra.
Dù là cái bóng của tôi, nhưng diện mạo của nó lại có chút khác biệt. Nó cao hơn tôi và sở hữu một 'cơ thể đê tiện' vô cùng thon gọn.
"Ơ kìa? Em trai à, cái bóng này là..."
"Ke he he! Là Bane đấy! Chị còn nhớ đợt nắng nóng kỷ lục lần trước không? Kỹ năng này em ngộ ra được lúc biến cái bóng thành chiếc ô che nắng phân phát cho mọi người đó."
Khi phóng thích toàn bộ bóng tối và màn đêm đang kìm nén bên trong, tôi nhận ra tâm trí mình không chỉ chứa chấp mỗi cái bóng của bản thân. Cái bóng của Bane – thứ vừa được tôi lôi ra bằng cách đó – thong thả rút một điếu thuốc từ chiếc túi làm bằng bóng râm và ngậm lên môi.
Bùng, xì xì... Chưng hửng trước cảnh tượng ấy, chị Germain run lẩy bẩy.
"Chị thật không lường trước được vụ này. Nó y hệt như tên đó vậy... Cảm giác như người thật đang đứng lù lù trước mặt chị chứ không còn là một cái bóng nữa."
"Felix cũng thường xuyên tới 'thăm' cái bóng này lắm, nên nếu muốn đánh hắn thì lần sau chị nhớ đặt lịch hẹn trước nhé."
Buông xong lời trêu đùa, tôi rời khỏi Hội Đạo tặc. Ingrid vẫn lầm lũi bám đuôi theo sau tôi.
"Ingrid này, giờ chúng ta đi đâu đây?"
"Với tôi thì Yor đi đâu, tôi theo đó."
"Hừm..."
Hôm nay là ngày tôi đặc biệt dành riêng cho Ingrid. Thế nhưng, cô nàng có vẻ không thực sự muốn làm gì cụ thể, mà chỉ răm rắp nương theo ý tôi.
"Cô không có việc gì muốn làm à?"
"Được ở cạnh Yor đã là điều tôi muốn làm nhất rồi."
Cô nàng lại giở cái bài này rồi. Đích thị là một âm mưu nhằm đẩy tôi vào thế phải tự vắt óc suy nghĩ kế hoạch hẹn hò, sau đó lấy sự chật vật, khổ sở của tôi làm trò tiêu khiển. Ingrid là kiểu con gái luôn thích hả hê trước sự bất hạnh của người khác, đặc biệt là cái bộ dạng lúng túng, bẽ mặt của tôi. Thật là một cô ả với tâm tư tồi tệ!
Sượt... Ingrid tự nhiên vòng tay khoác chặt lấy tay tôi.
"Yor à, đối với tôi, chỉ cần khoảnh khắc này thôi cũng đã là quá đủ rồi. Việc cậu cất công đi tìm thánh vật của nữ thần suy cho cùng cũng là vì tôi mà, phải không? Vì cậu muốn làm gì đó với các nữ thần đang trú ngụ bên trong tôi."
"Chuyện đó thì..."
Nữ thần Mặt trời Ether hiện đang say giấc nồng bên trong Ingrid. Tất nhiên đó không phải là một vị thần toàn vẹn, mà ước chừng chỉ giữ lại khoảng 40% sức mạnh so với thời kỳ đỉnh cao.
Dù vậy, việc người phụ nữ đó ngoan ngoãn nằm ngủ yên vị bên trong Ingrid vẫn khiến tôi không khỏi bất an. Tôi luôn muốn tìm cách nào đó lôi cổ cô ta ra khỏi cơ thể Ingrid, thế nên tôi mới mải miết đi tìm những mảnh vỡ của bà ta. Bởi vì tôi có dự cảm rằng, nếu thu thập đủ những mảnh vỡ ấy thì nhất định sẽ có cách giải quyết.
Thế rồi, ngay lúc tôi còn đang chìm trong dòng suy tưởng, giọng nói của Ingrid lại cất lên.
"Vậy thì Yor này, tôi muốn đến thăm nơi mà cậu đã từng sống."
"Cô nhi viện Rilke sao? Hay là khu ổ chuột ở thành phố Verdein gần đó?"
"Không phải, ý tôi là cái dị giới nằm ngoài Ngoại Vũ Trụ mà cậu từng sống cơ. Nơi có ô tô, có công viên giải trí, có cả hamburger và gà rán ấy!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn