Chương 257: Lời cầu hôn hỏng bét #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~36 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Vệ Binh Hoàng Gia không thể nghi ngờ chính là đội quân tinh nhuệ bậc nhất của Đế quốc.
Nhờ được Hoàng đế ban cho "Điểm kỳ dị", họ đã vượt qua giới hạn của con người, lại được vũ trang bằng những bảo khí lấy từ Bảo Vật Điện.
Quân số của họ vỏn vẹn hơn hai mươi người.
Song, mỗi thành viên đều là một dũng tướng mà dẫu dùng câu "nhất kỵ đương thiên" để tán xưng kỹ năng chiến đấu của họ cũng chẳng hề nói quá.
Vừa có báo cáo cho biết một vệ binh đang trên đường tới doanh trại dã chiến lập trên vùng bình nguyên nơi cửa ngõ Parnecia.
Tư lệnh chiến trường Sư đoàn 22, Thiếu tướng Vandimion cảm thấy choáng váng trước chuyến viếng thăm đường đột này, nhưng mặt khác, ông cũng nhận ra đó là lẽ tất yếu.
'Đến mức Vệ Binh Hoàng Gia phải đích thân rời Hoàng đô ra tiền tuyến sao. Tình hình đã nghiêm trọng đến nhường này rồi. Quả thực là cơn khủng hoảng chưa từng có của Đế quốc.'
Thiếu tướng Vandimion rảo bước khỏi lều chỉ huy, phóng tầm mắt về phía thành phố Parnecia phía bên kia vùng bình nguyên rộng lớn.
Mới nửa tháng trước thôi, nơi đây vẫn còn nức tiếng là một thành đô tuyệt mỹ soi bóng bên những dòng nước trong vắt.
Từng được ngợi ca là khu nghỉ dưỡng lý tưởng bậc nhất dành cho những bệnh nhân mang trọng bệnh mãn tính cơ mà.
Kwwaaaaa!!!
"Cái gì vậy?!"
Tiếng gầm rú bất thần xé toạc không gian khiến Thiếu tướng Vandimion giật thót, rụt bả vai lại.
Vừa ngẩng đầu lên, đập vào mắt ông là một con Thi long với thân hình thối rữa, rách nát đang vỗ đôi cánh khổng lồ quần thảo trên không trung.
"Địch tập kích! Địch tập kích!"
"Là rồng xác chết của Akham!"
"Thi long Corpsedor đang tới! Tất cả chuẩn bị phòng ngự!!!"
Leng keng leng keng leng keng— Tiếng chuông báo động dồn dập vang lên từ tứ phía.
Những người lính đang đánh bài tiêu khiển trong lều vội vã ùa ra, xốc lại mũ trùm và vơ lấy khiên chắn.
Các Pháp sư đang tĩnh tọa hồi phục ma lực đồng loạt giương cao pháp trượng, dõng dạc xướng lên những lời chú phòng ngự.
"Lá Chắn Thần Thánh!"
"Phản Diện Của Gương!"
━Ashitsunark, hãy tan xác như loài kiến hôi.
Xèo xèo xèo— Từ cái mõm tua tủa răng của con rồng xác chết, một luồng dịch vị nóng chảy như dung nham ập xuống.
Vừa chạm vào kết giới ma pháp, thứ chất lỏng xèo xèo bốc khói, để lại những vệt cháy đen ngòm rồi rỏ xuống mặt đất.
Thảm cỏ xanh dưới chân lập tức mục nát trong chớp mắt, tỏa ra một mùi hôi thối buồn nôn tột độ.
Đám binh sĩ cố nuốt trôi nỗi sợ hãi đang chạy dọc sống lưng, thầm rùng mình ớn lạnh.
Nếu không có kết giới phòng ngự của các Pháp sư, hẳn xương cốt của biết bao người đã bị nung chảy thành vũng váng mỡ rồi.
Đây chính là chiến tranh.
Một tấn bi kịch tàn sát lẫn nhau, nơi kẻ này thẳng tay xóa sổ sự tồn tại của kẻ khác.
Và Thiếu tướng Vandimion thì đang vò đầu bứt tai, ôm lấy mái tóc vốn đã lưa thưa nay lại càng rụng tơi tả vì căng thẳng.
"Cớ sao mình lại phải đày đọa bản thân trong cái tình cảnh này cơ chứ…"
Sư đoàn 22 đóng quân ở vùng ngoại ô Parnecia từng được mệnh danh là hậu phương yên bình nhất toàn Đế quốc.
Ở nơi này, những con quái vật như Erdari hay bầy bù nhìn của Akham vốn chẳng phải là mối đe dọa thường trực, mà chỉ là những sự tồn tại xa vời tựa như mấy nàng tiên lượn lờ trong truyện cổ tích.
Nghiễm nhiên, Sư đoàn 22 đã trở thành một cái nôi tị nạn quy tụ toàn cậu ấm cô chiêu của giới quý tộc và thương gia cự phú.
Nói trắng ra, đây là nơi tụ tập của những kẻ thèm khát thứ danh dự mạ vàng mang tên "Quân nhân Đế quốc", nhưng lại mảy may chẳng có ý định đánh đổi bằng máu và sinh mạng.
Sư đoàn trưởng Vandimion cũng không phải ngoại lệ.
Dù khoác áo lính, ông ta lại là một gã đàn ông cả đời chưa từng kinh qua một trận thực chiến nào.
Một vị tướng dồn tâm huyết vào việc mài đũng quần trước bàn làm việc, tính toán những con số hậu cần sổ sách và săm soi năm ủ của mấy chai vang hảo hạng được tuồn vào dưới danh nghĩa vật tư tiếp tế.
Sở thích của ông ta là vuốt nếp cổ áo quân phục cấp tướng cho thật thẳng thớm, lau chùi bóng lộn những tấm huân chương kiếm được bằng ba tấc lưỡi thay vì gươm đao.
Thói quen thường nhật là săm soi xem có cọng tóc bạc nào lọt thỏm giữa mái tóc vuốt keo chải chuốt hay không, hoặc ngồi tỉa tót lại bộ ria mép cho thật điệu đà.
Thế nhưng giờ đây, một kẻ như ông ta lại đang ngự trị tại phòng tuyến đầu tiên cản bước thành phố chết Parnecia – đại bản doanh của Vua Xác Chết Akham đáng sợ.
Vandimion cảm thấy bao tử mình như đang co thắt đến lủng cả lỗ vì áp lực.
"Sấm Sét Của Amar!"
Ngay khoảnh khắc đó, nương theo một tiếng niệm chú dõng dạc, một tia sét giáng chớp nhoáng từ chín tầng mây.
Tia sét bổ thẳng vào thân hình con Thi long Corpsedor đang lượn vòng trên đầu doanh trại─.
─Graaa! Con ranh lai tạp khốn khiếp!
Con rồng thét lên một tiếng chói tai như sấm nổ rồi cuống cuồng quay đầu chuồn thẳng về phía thành phố chết.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, đám binh sĩ đang rúm ró sau những tấm khiên và kết giới ma pháp đồng loạt vỡ òa trong cảm giác nhẹ nhõm vì lại được nhặt về một cái mạng, họ giương cao nắm đấm, gào lên sung sướng:
"S-Sống rồi!"
"Pháp sư Sao Kim Hermit muôn năm!"
"Hermit muôn năm!"
"Hừ, chỉ đến cỡ này thôi sao."
Nữ Pháp sư Hermit – người đang được toàn quân tung hô – chu môi thổi phù một cái, xua đi làn khói mỏng bốc lên từ đầu pháp trượng.
Khoảnh khắc ấy, Thiếu tướng Vandimion cảm nhận được tia hy vọng rực sáng tựa một đóa sen thanh tao nở rộ giữa vũng bùn lầy lội.
Đúng vậy, hiện tại ông ta đang sở hữu những viện binh xuất chúng ngoài sức tưởng tượng.
Đó chính là tổ đội của "Vua Trộm Yor".
Pháp sư bậc 19 Hermit, kẻ được xưng tụng là thiên tài kiệt xuất ngay cả ở Tháp Ma Thuật Sachsen.
Kiếm khách Felix xuất thân từ danh gia Kravitz.
Cùng với cô nàng sói dị biệt Nimble và cả Hoàng nữ Ingrid, huyết mạch mủ của Hoàng đế bệ hạ.
Thậm chí, nhắc tới Yor, chẳng phải cậu ta chính là người đã hạ gục và tước đoạt ngai vị của Vane – tên đại ác nhân nguy hiểm ngang ngửa Akham hay sao.
Trong quân doanh còn râm ran lời đồn đại rằng, lý do khiến con quái vật bất tử Akham chùn bước, không dám xua đạo quân nguyền rủa tới nuốt chửng Đế quốc như một khối u ác tính, chính là vì sự hiện diện của tổ đội Yor trên chiến trường.
Dĩ nhiên, Thiếu tướng Vandimion thừa biết phần lớn những lời đó chỉ là sự thêu dệt phóng đại do khao khát sống sót của đám binh sĩ.
Vua Trộm Yor vốn chẳng phải là một gã khổng lồ cao tám thước như giang hồ đồn thổi, mà ngược lại, thân hình cậu ta lại có phần nhỏ thó. Phải nói là cái khí chất của một kẻ mạnh trên người cậu ta cực kỳ mờ nhạt.
Bằng chứng là lúc này đây, nhìn thanh niên đang nhai ngấu nghiến chiếc hamburger ngay trong lều chỉ huy của mình, ông ta tịnh không cảm nhận được lấy nửa điểm uy nghiêm.
"Kehehe! Vừa ngấu nghiến hamburger vừa nhìn đám người khác hộc máu ra làm việc đúng là ngon tuyệt cú mèo!"
Dáng vẻ xấc xược ấy khiến Vandimion liên tưởng đến cậu quý tử 17 tuổi ở nhà.
Chàng trai trẻ măng thậm chí còn chưa mọc nổi một cọng ria mép đàng hoàng này... thực sự đã triệt hạ được Vane sao?
"Vậy ngài Thiếu tướng, chiến dịch hôm nay là gì thế?"
Trong lúc Vandimion còn đang dán ánh mắt đầy hoài nghi lên người đối diện, Yor đã tiện miệng hỏi.
Câu nói ấy kéo Vandimion thoát khỏi mớ suy tư bộn bề.
Đối với Vandimion, đây mới chính là điểm đáng kinh ngạc nhất ở Yor.
Kế thừa ngai vị của Vane để trở thành Vua Vô Pháp, thế nhưng tên nhóc này lại tỏ ra cực kỳ hợp tác với Đế quốc, thậm chí đôi lúc còn nhiệt tình đến mức kỳ lạ.
Ngay cả một kẻ mang dòng máu Bá tước như Vandimion hay đám sĩ quan dưới trướng – những kẻ vốn luôn mang sẵn ánh nhìn miệt thị với cái mác trộm cắp xuất thân từ đầu đường xó chợ – cũng bất giác cảm thấy một sự thiện cảm khó tả trước thái độ khúm núm, xu nịnh của Yor.
Dẫu vậy, Vandimion dư sức hiểu rõ bản thân không hề có đủ trọng lượng để bô bô sai phái một nhân vật như Yor.
'Lỡ như mình bày ra một chiến dịch vô não rồi báo hại tổ đội của Yor bị thương thì sao?
Rước họa vào thân chứ chẳng đùa.'
Nghĩ vậy, Vandimion bèn vận dụng hết công suất chất xám trong não để nặn ra một câu trả lời êm tai nhất.
"Cậu Yor à, thật tiếc nhưng có lẽ hôm nay cậu vẫn nên túc trực trong doanh trại thì hơn. Chiều tối nay, Vệ Binh của Hoàng đế bệ hạ sẽ đích thân giá lâm, cậu cứ thong thả dưỡng sức chờ đến lúc đó đi."
"Ồ. Nếu ngài Thiếu tướng đã căn dặn thế thì tôi xin tuân lệnh vậy."
# Đám quan chức quân đội cấp cao của Đế quốc dạo này nhìn chung đều tỏ ra khá tử tế với tôi.
Ngài Trung tướng Ezakiel là thế, ngài Trung tướng Raiden cũng vậy.
Ngay cả ngài Thiếu tướng Jeremiah lúc nào cũng khó đăm đăm kia cũng chẳng phải ngoại lệ.
Nhờ cái phúc đó mà dẫu cho chiến tranh có đang nổ ra ầm ầm ngoài kia, tôi vẫn có thể nhàn nhã cắn ngập miệng miếng hamburger, thảnh thơi tận hưởng chút thời gian nghỉ ngơi cho riêng mình.
"Ngài Thiếu tướng Vandimion đúng là một người tốt bụng mà."
Tôi tặc lưỡi, thủng thẳng bước về lều của tổ đội rồi đặt tay lên Bàn Cờ Aether nằm chễm chệ giữa phòng.
Vút— Tôi dịch chuyển thẳng đến căn cứ của Hội đạo tặc chỉ trong chớp mắt.
Nimble đang phơi cái bụng phệ nằm ườn bên đống lửa. Có lẽ đánh hơi thấy mùi của tôi nên con nhóc ngoáy đuôi tít mù rồi lạch bạch sán lại gần.
"Ồ, chào buổi sáng, Nimble."
Tôi vò đầu vò tai Nimble tới tấp, tiện thể cọ luôn mặt vào mạn sườn nhung nhúc lông của con nhóc.
Cọ cọ cọ— Từ người Nimble thoang thoảng hương cỏ hoa đồng nội đan xen, một thứ mùi hương tuyệt diệu có sức mạnh đánh bay mọi cơn buồn ngủ.
─Grừ!
Dĩ nhiên, Nimble có vẻ thấy cái bản mặt tôi quá đỗi phiền phức. Nó khẽ dùng chân sau đạp mặt tôi ra rồi phóng vụt đi chỗ khác.
Lúc này, tôi mới rảo bước tiến về phía bãi đất trống của căn cứ, ngẩn tò te ngắm nhìn viên pha lê trắng muốt đang lơ lửng giữa không trung.
"Chà, chỉ cần ngắm cục cưng này thôi thì nhịn cơm tôi cũng thấy no nê rồi!"
Đây vốn dĩ là khối pha lê được đặt dưới hầm ngầm của Giáo đoàn Chữa trị ở thành phố Parnecia.
Thứ mà ngài Parnecia một mực muốn đập nát, còn Akham thì lại thèm khát biến nó thành mầm mống tha hóa.
Và tôi đã cuỗm sạch bách rồi vác nó về trồng ngay giữa căn cứ của mình.
Lúc bấy giờ, ngài Parnecia đang ngồi khoanh chân nhắm nghiền mắt trước khối pha lê chợt mở bừng mí mắt.
"Pha Lê Thanh Tẩy vốn dĩ không phải là vật có thể tùy ý xê dịch. Do đó ta mới định ra tay phá hủy nó."
Theo lời ngài Parnecia, "Pha Lê Thanh Tẩy" đã cắm rễ ở nơi đó từ rất lâu trước khi thành phố Parnecia được dựng lên.
Người ta đã xây một thần điện bao trùm lên trên viên pha lê ấy, rồi sau đó mới xây dựng cả một thành phố xoay quanh hạt nhân vĩ đại này.
Ngài Parnecia chậm rãi đứng dậy, đăm đăm nhìn vào khối pha lê rồi khẽ thốt lên:
"Ta cũng mới biết chuyện kích thước của nó sẽ teo nhỏ lại mỗi khi thứ ánh sáng rực rỡ kia lụi tắt đấy."
Tôi cũng vậy.
Tôi chỉ định dùng kỹ năng "Tắt Đèn" để thử nghiệm đôi chút, nào ngờ khối pha lê khổng lồ sừng sững như tảng đá tảng ấy lại vội vàng thu bé lại, chỉ vừa vặn bằng một con ma-nơ-canh.
Mặc xác chuyện quái quỷ gì đang diễn ra, tôi chớp lấy cơ hội ngàn năm có một, tống thẳng khối pha lê vào "Bọc Vàng".
Xong xuôi, tôi kích hoạt "Cuộn Giấy Đào Tẩu", tóm lấy mấy thành viên trong đội rồi chuồn êm ru!
Nhờ cú chuồn ngoạn mục ấy mà tôi mới có thể toàn mạng thoát khỏi nanh vuốt của Akham và lũ bầy tôi quái đản của hắn.
"Vậy ra ngài cũng mù tịt về danh tính của thứ nằm bên trong viên pha lê này sao, ngài Parnecia?"
"Không biết."
Thực ra, điểm mấu chốt làm nên sự dị thường của "Pha Lê Thanh Tẩy" không nằm ở chuyện nó có thể tự tiện co rút kích thước mỗi khi tắt điện.
"Tắt Đèn."
Cứ hễ tôi hô tắt đèn rồi thu nhỏ nó lại, thì— Rì rào rì rào— Khi khối pha lê thu nhỏ và trút bỏ thứ ánh sáng chói lòa, toàn bộ cấu trúc của nó liền chuyển hóa thành một lăng kính trong suốt không tì vết, phơi bày trọn vẹn vạn vật bị phong ấn bên trong.
Nằm lọt thỏm giữa lõi pha lê, là một người phụ nữ.
Hệt như một con muỗi hóa thạch bị giam cầm vĩnh viễn trong khối hổ phách.
Kẻ quái nào lại phải chịu cảnh nằm im lìm bên trong khối tinh thể này cơ chứ?
Hermit từng quả quyết rằng hình hài đó trông cực kỳ giống một Nephilim.
Cấu trúc bệ đỡ của viên pha lê mang đậm phong cách kiến trúc đặc trưng của Kỷ Nguyên Thứ Nhất, và ắt hẳn, chỉ có thứ công nghệ siêu việt của chủng tộc Nephilim mới đủ sức nhào nặn ra một tuyệt tác di vật tầm cỡ này.
'Lúc đầu mình cuỗm khối pha lê này cốt là để tuồn chợ đen, moi tiền lũ quý tộc hay mấy tay tài phiệt hám của lạ.'
Khổ nỗi, tôi chẳng dại gì mà đi bán hớ một món hàng không rõ lai lịch xuất xứ.
Làm ăn kiểu đó thì sao mà hét giá chuẩn xác trên trời cho được.
Nên tôi định bụng sẽ đào xới ngọn ngành xem thứ chình ình trong này rốt cuộc là thần thánh phương nào, sau đó mới niêm yết một cái giá cắt cổ hòng bán quách cho rồi.
Biết đâu đấy, y hệt như cái viễn cảnh "Công viên kỷ Jura" được hồi sinh nhờ vài giọt máu khủng long rút ra từ bụng con muỗi cổ đại mắc kẹt trong hổ phách, tôi cũng có thể đánh thức đám Nephilim rồi mở hẳn một cái "Công viên Nephilim" thì sao.
Lúc đó thì cứ gọi là rung đùi thu tiền bản quyền hàng năm, tiền vô như nước, tha hồ mà giàu nứt đố đổ vách!
Nghĩ tới đó thôi mà từng tế bào trong người tôi đã sung sướng tới mức nhảy múa!
"Cơ mà Yor này, cậu không thấy thứ bên trong trông rất quen sao?"
Ingrid đã lẻn đến kề sát tôi từ bao giờ. Cô ả dán mắt vào thân ảnh người phụ nữ đang say giấc nồng bên trong viên pha lê.
Quen sao? Giống ai cơ?
Mái tóc màu bạch kim rủ xuống, đôi mắt nhắm nghiền bình yên, toát lên một vẻ đẹp thanh tao và trang nhã vượt xa bất kỳ người phàm tục nào.
Dáng hình mong manh được ôm trọn bởi một dải lụa mềm mại như rèm tuyết, buông lơi tựa chiếc váy dài, trông chẳng khác nào một vị Nữ thần giáng thế.
Ngay cả cái giả thuyết của Hermit - khăng khăng cho rằng đây là một "Nephilim" - kỳ thực cũng lấy chính nhan sắc thoát tục ấy làm cơ sở lập luận.
"Người phụ nữ này... liệu chúng ta có thể thả cô ta ra không?"
Khóe mắt Ingrid cong lên thành một đường bán nguyệt sắc lẹm.
Giọng điệu của ả hồ hởi đến mức phát hờn, y hệt như vừa nảy ra một mưu hèn kế bẩn nào đó.
"Thả ra á?"
"Đám Nephilim vốn dĩ luôn xem con người như gia súc hay vật hiến tế, đúng không? Vậy nếu ả ta là thiên địch của lũ Nephilim đó, thì biết đâu lại có thể trở thành một quân bài đắc lực cho phe ta đấy."
"... Ý cô là kẻ thù của kẻ thù thì chính là bạn sao?"
"Chính xác! Yor thông minh thật đấy."
"Kehehe!"
Lần đầu tiên được người ta vuốt ve bằng hai chữ "thông minh" khiến trong lòng tôi dâng lên một luồng khoái cảm phơi phới.
Giữa lúc tôi còn đang bất giác xoa xoa sống mũi đầy tự đắc, lão già Parnecia chợt chêm vào một câu.
"Pha Lê Thanh Tẩy giam giữ người phụ nữ đó chứa đựng thứ quyền năng thanh tẩy vĩ đại đến mức có thể tẩy uế cả một dòng sông bị ô nhiễm. Nếu cậu có thể gọi ả tỉnh giấc và điều khiển được thứ sức mạnh ngang tàng ấy, trận tử chiến với Akham hẳn sẽ dễ thở hơn nhiều đấy."
Thấm thoắt cũng đã nửa tháng trôi qua kể từ cái ngày Akham nuốt trọn thành phố và bắt đầu tử thủ.
Thành thật mà nói, việc hắn nhất quyết chôn chân bên trong cổng thành, ngoan ngoãn án binh bất động đến lạ thường, khiến tôi ngửi thấy một mùi khét lẹt.
Tất nhiên, đối với chúng tôi – những kẻ đã kịp tranh thủ khoảng thời gian vàng ngọc ấy để giăng sẵn lưới vây hãm và thiết lập các doanh trại dã chiến tiền phương – thì đây quả là một cơ hội hời đến không tưởng.
Alice, Tư tế của Kalasa, cũng đang khẩn trương rời khỏi Bức Tường để tiến ra tiền tuyến.
Chớp lấy thời cơ ngàn năm có một này, nếu chúng tôi có thể dung hợp toàn bộ sức mạnh của Tam Hung, việc đánh bật Akham, hay thậm chí là nghiền nát hắn thành cám, hoàn toàn nằm trong tầm tay.
Nói cách khác, gã Akham hiện tại chẳng khác nào con cá béo ục ịch đang giãy giụa trên thớt.
Cơ hội vàng để hóa giải lời nguyền oan nghiệt bám riết lấy anh Hammer đã sờ sờ ngay trước mắt.
Ngay khoảnh khắc đó, khối pha lê lại một lần nữa bừng sáng chói lọi.
Cấu trúc vừa thu nhỏ ban nãy đột ngột phình to gấp bội phần.
Ingrid nhíu chặt đôi mày vì thứ ánh sáng gay gắt hắt thẳng vào mặt.
Người phụ nữ chìm lẩn khuất giữa vầng hào quang rực rỡ kia thì thầm gọi tên Ingrid.
【-Ingrid-】 【-Hãy thả ta ra-】 Ingrid đảo tròng mắt liếc nhìn xung quanh với một linh cảm gai lạnh chạy dọc sống lưng.
Nhìn thấy chẳng ai mảy may có chút phản ứng nào trước âm thanh cứ rền rĩ văng vẳng bên tai nãy giờ, xem chừng... giọng nói quỷ dị kia chỉ đang trực tiếp len lỏi vào tâm trí của duy nhất một mình ả.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn