Chương 286: Đạo tặc và Hoa hồng #6
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~33 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Xã hội Erdari nếu không phải Chiến Binh thì cũng là phường sát nhân.
Bởi vậy, chúng chẳng có lấy một chút tài cán nào trong việc chế tác, mà coi chuyện tàn sát, cướp bóc loài người cùng các bộ tộc khác là lẽ đương nhiên.
Bọn Erdari chất đầy những chiến lợi phẩm cướp được vào kho chứa.
Rồi thi thoảng, chúng lại làm một đợt tổng vệ sinh, lôi những thứ phế phẩm ra ném đi.
Edamir từng bám víu vào sinh mệnh bằng cách nhặt nhạnh những món đồ bỏ đi ấy.
Là một dị nhân bẩm sinh không có ma lực, lại còn mang thân phận kẻ bị ruồng bỏ, bới rác là việc duy nhất hắn có thể làm.
"Thằng tàn phế khốn khiếp."
"Loại cặn bã như mày đến làm phân bón cho Mẹ Huyết Mộc cũng không xứng!"
Xã hội Erdari không có chỗ dung thân cho những kẻ bị ruồng bỏ.
Phụ nữ mang thai chín tháng mười ngày, nhưng hễ sinh ra dị nhân thì y như rằng đứa trẻ sẽ bị vứt bỏ lại bìa rừng.
Lilier, một cô gái mù bẩm sinh, lẽ ra cũng phải chịu chung số phận làm mồi cho dã thú.
Thế nhưng, nhờ xuất thân cao quý là hậu duệ trực hệ của Người Thăng Thiên Bậc Cao, cô vẫn nhận được sự chu cấp từ gia tộc—vừa vặn đủ để không chết đói.
Dĩ nhiên, chuyện này chẳng liên quan gì đến lòng bác ái hay tính nhân đạo.
Đó thuần túy là một toan tính thực dụng, tựa như việc cất tạm một món phụ tùng chưa xài tới vào kho, phòng khi hữu sự lại lôi ra dùng.
Nếu bị phán quyết là vô dụng cả đời, sớm muộn gì cô cũng sẽ bị ném đi trong một đợt lễ hội tổng vệ sinh nào đó.
Song, chẳng rõ là phúc hay họa, cuối cùng cô cũng rời đi để tìm kiếm mục đích sống cho riêng mình.
Nụ cười của cô mỗi khi ngắm nhìn đóa hồng, hay đôi má ửng đỏ khi nhấp môi ly rượu vang, giờ đây chẳng còn dành cho Edamir nữa.
Dẫu vậy, Edamir vẫn khao khát được sống.
Hắn thả mình trên chiếc thuyền trôi dạt theo những ngọn sóng quanh Núi Cao, trở thành một lữ khách phiêu bạt khắp thế gian.
Hắn là một kẻ dị dạng không có lấy nửa hạt ma lực.
Thế nhưng, chính vì lẽ đó, lại có những việc chỉ mình hắn mới làm được.
Edamir đặt chân đến một khu di tích cổ xưa, nhuốm màu phong sương.
Đối diện với những bức tường đổ nát tăm tối và những pho tượng đá cụt đầu, hắn gào lớn.
"Hỡi những yêu ma quỷ quái nương náu chốn hoang tàn này! Hãy giao dịch với ta!"
【Là ngươi sao? Tên Shandora Elf lang bạt khắp thế gian để lùng sục bọn ta. 】 【Bọn ta còn tưởng lũ Shandora Elf các ngươi đã bị cái cây đó nuốt trọn hết rồi chứ? 】 Từ trong bóng tối sâu thẳm, những luồng khí tức cất lên thành tiếng.
Chúng là những thực thể thuộc về bóng tối.
Và cũng là những kẻ bị ruồng bỏ.
"Các ngươi đã đánh mất sự sùng bái cùng đức tin, giờ đang thoi thóp lụi tàn, chỉ còn giữ lại được mỗi âm thanh thôi chứ gì? Các ngươi cần đến sự sùng bái của ta. Và ta cũng cần sức mạnh của các ngươi. Lợi ích của đôi bên hoàn toàn ăn khớp."
Dân Shando vốn dĩ chỉ tôn thờ duy nhất Huyết Mộc Erdari.
Trong mắt đồng tộc, hành vi hiện tại của Edamir quả thực là một thứ tà đạo kinh tởm.
Thế nhưng, Edamir bất chấp mọi thủ đoạn.
Hắn nuốt độc, gối đầu lên thanh kiếm mà ngủ vùi giữa bùn lầy, cứ thế điên cuồng rèn giũa bản thân.
Rồi Edamir cũng trở lại thành phố của Huyết Mộc.
Vài kẻ miệt thị hắn là tên ngoại đạo dơ bẩn, là một Rendo đê hèn, nhưng mỗi khi hắn trèo lên những vị trí cao hơn trên Nhánh Thăng Thiên, những lời mỉa mai ấy lại càng yếu ớt đi.
Cuối cùng, Edamir đã trở thành Người Thăng Thiên thứ mười.
May mắn cũng bắt đầu mỉm cười với hắn.
Nonuwe, Người Thăng Thiên Đầu Tiên, đã bị Hộ Quốc Công Integram—trưởng tử của Hoàng Đế nhân loại—đả thương chí mạng.
Edamir liền yêu cầu tổ chức lễ hội thăng thiên với gã, và tại quảng trường trung tâm nơi toàn bộ Erdari tụ họp, cuộc tử chiến giữa hai Shandora Elf chính thức nổ ra.
Lưỡi kiếm của Edamir lại một lần nữa bung nở những đóa hoa máu đỏ rực.
Chẳng còn kẻ nào dám buông lời nhạo báng Edamir nữa.
Edamir đoạt lấy ngôi vị Người Thăng Thiên Đầu Tiên.
Hắn đã trèo lên nhánh cây cao nhất, vươn xa hơn bất cứ ai.
"Edamir, hãy bước đến Đóa Hoa Đầu Tiên."
"Mẹ Huyết Mộc sẽ ban cho ngươi một điều ước."
Edamir chỉ có vỏn vẹn một khao khát.
Điều ước ấy tựa như đóa hoa độc nhất mà hắn hằng ôm ấp, nâng niu ngay cả khi phải lăn lộn giữa vũng bùn dơ nhớp.
Đó là được gặp lại Lilier—đại diện cho thanh xuân, tuổi trẻ và cũng là lẽ sống thường nhật của hắn.
Ngặt nỗi, giấc mộng ấy sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực.
Lý do là bởi….
"Iveltar, ta nghe nói con gái của khanh rất thông minh và lanh lợi."
"Vâng, con bé thông minh giống hệt mẹ nó."
"Thế còn Lilier?"
"Cô ấy đã được an táng nơi rễ của Mẹ rồi. Đó là tâm nguyện của cô ấy mà."
"Rễ cây sao…."
Hắn cho rằng chuyện đó là điều không tưởng.
Bởi Lilier vô cùng căm ghét chốn rễ Huyết Mộc tăm tối, nơi chẳng có lấy một tia sáng lọt qua.
Cô vốn thích những nơi cao ráo.
Cô luôn khao khát được tận mắt chiêm ngưỡng xem thế giới này liệu có thực sự xanh thẳm và tròn trịa hay không.
'Rễ cây sao. Không đời nào cô ấy lại muốn được chôn cất ở một nơi như thế.' Thế là ngay đêm hôm đó, Edamir đã đào xới phần mộ của cô dưới rễ lên.
Dưới cỗ quan tài, hắn tìm thấy một bộ xương trắng muốt nằm ngay ngắn, vòng tay đang ôm trọn lấy một mảnh giấy nhắn.
Tuy nhiên, đó chỉ là góc nhìn của những Erdari khác mà thôi.
Edamir chậm rãi miết đầu ngón tay lên từng gợn sần sùi trên mặt giấy để đọc chúng.
「Gửi Kobolos của em. 」
"…Hộc…."
Cảnh vật trước mắt Edamir tối sầm lại, lồng ngực thắt nghẹn như ngừng đập.
「Nếu anh đang đọc được những dòng chữ này, nghĩa là anh đã đến để đánh cắp em đi. 」
「Nhưng muộn quá, quá muộn mất rồi! Em đã mỏi mòn chờ đợi anh suốt một khoảng thời gian rất dài. 」
「Dù vậy─. 」
「Em sẽ tha thứ cho anh. 」 Edamir đã dời Lilier lên nhánh cây cao nhất.
Một vị trí cao đến độ có thể thu trọn cả thế giới vào tầm mắt.
"Lilier, nhìn xem. Quả đúng như lời em nói, đó là một thế giới xanh thẳm và tròn trịa."
Shandora Elf hay Erdari đều không biết khóc.
Bởi với chúng, bi ai chỉ là một thứ cảm xúc yếu hèn, một điểm yếu không hơn không kém.
Nhưng Edamir lại khác.
Hắn chẳng phải một Shandora Elf vĩ đại, mà chỉ là một kẻ bị ruồng bỏ, một tên Kobolos hèn mọn.
Ngay khoảnh khắc ấy, từ sâu thẳm bên trong 'tôi', một luồng ý chí dữ dội cùng một âm thanh sấm sét vang lên.
─CÚT KHỎI TÂM TRÍ TA!
Tiếng gầm nổ tung tựa sấm rền.
TA # # # Tôi trở lại là Yor, cả cơ thể rơi tự do như thể bị hất văng khỏi vách đá. Lúc hoàn hồn, mồ hôi lạnh đã ướt sũng lưng và nách áo, hệt như vừa dầm mưa rào.
'Mình bị đá văng khỏi ký ức của Edamir rồi sao?' Chuyện này hình như là lần đầu tiên xảy ra.
Tinh thần lực của gã đàn ông đó rốt cuộc phải mạnh mẽ đến mức nào chứ?
"Quả không hổ danh là kẻ trèo từ dưới đáy lên tận đỉnh cao."
Tên Edamir đó từng tuyên bố hắn sẽ không bao giờ lơ là cảnh giác với tôi.
Và tôi cũng quyết định công nhận gã.
Đó là loại người sẵn sàng giở mọi thủ đoạn đê tiện nhất cốt để giành chiến thắng.
Vậy nên, tôi cũng phải chuẩn bị một tâm thế tương xứng.
Tôi ép giọng thì thầm, vừa đủ cho Hermit, Nimble và Ingrid nghe lọt tai.
"Tôi tìm ra điểm yếu của tên Erdari điên rồ kia rồi! Hình như nó nằm ở tầng cao nhất! Ở đó có một ngôi mộ nở đầy hoa hồng, nếu chúng ta dùng nó làm con tin thì kiểu gì cũng lật kèo được đấy!"
"Thằng khốn đê tiện này!"
Quả nhiên là loài Erdari, thính giác của gã Edamir nhạy bén vô cùng.
Đúng lúc ấy, Nineveh bất chợt hét lớn.
"Chuyển y!"
Là ma pháp dịch chuyển sao?
Khác với ma pháp của Hermit một chút, vô số thứ rễ cây như cỏ dại mọc tua tủa từ dưới chân, quấn chặt lấy cơ thể chúng tôi.
Khi mở mắt ra, chúng tôi đã ở trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ.
Cảm giác hệt như một nơi trú ẩn được đục khoét ngay trong ruột thân cây vậy.
Trông cứ như tổ của một con gõ kiến khổng lồ.
Nineveh cất tiếng.
"Đây là căn cứ bí mật ta hay dùng để trốn người lớn. Ngay cả Edamir cũng không dễ gì mò ra được đâu, nên cứ nghỉ ngơi lấy sức đi đã. Ngươi nói là tìm ra điểm yếu của Edamir rồi à?"
"Đúng thế! Hắn đã đắp mộ cho cô bạn gái cũ ở nơi cao nhất trên cái cây này! Nếu chúng ta đào mộ lên rồi lấy hài cốt làm con tin, chắc chắn hắn sẽ mất bình tĩnh thôi!"
Thấy sao, chiến thuật đột phá của tôi đỉnh không!
Trở lại hình dạng con người, Nimble nhăn mặt cau mày.
"Dùng hài cốt để đe dọa á? Đúng là cái kế hoạch rác rưởi của bọn nhân loại. Mà này Ingrid! Ai cho mày nhổ một mớ lông của tao như thế hả! Con điên này! Muốn chết à!"
Tôi cũng thừa biết chứ!
Quả là một kế hoạch hèn hạ!
Nhưng nói thật, ngoài cách đó ra thì làm gì còn phương án nào khả thi hơn.
Thanh trường kiếm quái dị mà hắn sử dụng là 'Kiếm Sát Lục', được rèn đúc từ rễ của Mẹ Huyết Mộc.
Đó là món vũ khí tất sát, chỉ cần xước qua là sẽ để lại vết thương vĩnh viễn không thể chữa lành.
Mà dẫu không tính đến thanh kiếm ấy, Edamir vẫn là kẻ có tốc độ và sức mạnh kinh khủng nhất trong số những kẻ thù tôi từng đụng độ, chưa kể kỹ năng kiếm thuật của hắn còn vượt xa mức bình thường.
Đương nhiên, không dây dưa với hắn là thượng sách.
Nhưng do đã nhìn lén được kýức của hắn, tôi hiểu rõ hơn ai hết rằng dù chúng tôi có cắm đầu bỏ chạy ngay lúc này, bằng một cách nào đó, gã vẫn sẽ săn lùng và làm cỏ sạch cả đám.
"Lấy cái xác của tình cũ làm điểm yếu, đúng là một gã đàn ông yếu đuối. Dù ta cũng mang máng đoán được gã là tình nhân cũ của mẹ ta."
Nineveh cau mày.
"Chính vì một kẻ đàn ông luôn bám víu vào thứ tình cảm thảm hại như tình yêu lại đang ngự trị ở đỉnh cao nhất, nên bọn Shando chúng ta mới không chà đạp nổi Đế Quốc của lũ Rendo các ngươi."
Ực ực—. Lúc bấy giờ, dường như cơn khát ập đến do căng thẳng tột độ, Ingrid kê miệng vào bầu nước bằng da và tu ừng ực.
Có vẻ Nineveh cũng khô cổ sau khi dồn sức thi triển ma pháp dịch chuyển ban nãy, nên cô nàng liền chìa tay ra xin.
Nhận lấy bầu nước từ Ingrid, Nineveh vừa đưa lên miệng─.
"Phụt!"
Cô ta không nuốt mà phun thẳng toàn bộ thứ nước bên trong lên người tôi.
Chết tiệt thật!
Đã không thèm xin lỗi thì chớ, Nineveh còn tỏ thái độ bực dọc?
"Đây đâu phải là nước! Vừa đắng vừa chát, là rượu vang mà─!?"
"Tao đã cất công dành dụm định để uống cùng Yor, hiếm hoi lắm mới chia cho mà con điên tai dài này giở cái thái độ gì đấy hả. Có tin tao nhét đầu mày vào bồn cầu rồi xả nước luôn không!"
"Trả lông lại cho tao đây!"
Đám con gái bắt đầu hục hặc choảng nhau.
Trong cái tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này mà chẳng có đứa nào chịu khẩn trương lên chút nào!
Chỉ có Hermit, vốn ngày thường khá điềm tĩnh, là tò mò quay sang hỏi tôi.
"Cộng sự này, nếu đúng như cậu kể thì Edamir vừa bị nẫng mất bạn gái, vừa phải cắn răng sống trong sự khinh miệt cả đời, vậy chẳng phải nỗi oán hận của hắn đối với đám Erdari là rất lớn sao?"
"Đúng vậy."
"Nhưng nhìn thái độ ban nãy, hắn lại hành xử như thể đang đứng ra bảo vệ lũ Erdari vậy. Liệu có phải do cảm giác trách nhiệm không? Chắc chắn còn uẩn khúc gì đó mà chúng ta chưa biết được…."
Nghe cô ấy phân tích, tôi cũng thấy có lý.
Khéo Nineveh chính là chìa khóa giải quyết toàn bộ mớ bòng bong này.
"Này! Cô bảo Lilier là mẹ cô đúng không? Tới nhà cô một lát đi!"
Tôi phải đào sâu tìm hiểu thêm về Lilier mới được.
Gương mặt đã ửng đỏ vì men rượu của Nineveh nhăn nhó nhìn tôi.
"Từ nãy ta đã thấy lạ rồi nhé, cái tên Rendo nhà ngươi! Kẻ trước kia chỉ cần ta trừng mắt đã run lẩy bẩy như sắp tè ra quần, giờ bày đặt thái độ ngạo mạn gớm nhỉ!"
Tự dưng lại bới móc chuyện đó ra làm gì!?
Xem chừng cô ả đã say bí tỉ chỉ sau vài ngụm rượu vang của Ingrid rồi.
Mặt đỏ lựng đến tận mang tai luôn kìa!
"Tất nhiên là căn dinh thự mẹ ta từng ở nằm cách đây không xa đâu. Nhưng kể từ lúc ta chào đời và bà ấy khuất núi, nơi đó đã bị bỏ hoang rồi, nên ta không dám chắc hiện trạng của nó ra sao đâu đấy!"
Cộp cộp cộp—. Nineveh lảo đảo cất bước.
Tôi lẽo đẽo bám sát gót cô ả, hạ giọng thì thầm với Hermit.
"Đám Erdari hễ say xỉn là lại giở chứng thế này à?"
"Tớ chịu."
Chúng tôi cắm cúi bám theo Nineveh.
Kẹt nỗi nơi này lại là một thành phố tọa lạc ngay lưng chừng Huyết Mộc.
Xung quanh nhung nhúc rặt một bầy Erdari—huyết mạch của loài ác quỷ. Và hiển nhiên, mọi ánh mắt đều chĩa thẳng về phía chúng tôi khi cả nhóm lê bước giữa đám đông.
"Bọn Rendo nhãi nhép nghĩ đây là đâu mà dám vác xác đến?"
"Thật không ngờ lũ Rendo lại xấc xược xông vào tận thành phố của Huyết Mộc!"
"Nơi đây là thành phố thần thánh!"
Bầu không khí căng như dây đàn, tưởng chừng một trận huyết chiến có thể nổ ra bất cứ lúc nào.
Thấy tình hình bắt đầu rẽ theo chiều hướng rắc rối, tôi đành cầu viện bộ rễ Huyết Mộc đang cắm rễ bên trong cơ thể mình.
'Chính ngài đã lôi tôi đến tận chốn này, thế nên ngài liệu đường mà dọn dẹp đi!' Có phải tôi vừa nhận được lời hồi đáp không nhỉ?
Tôi cảm nhận rõ rễ Huyết Mộc bên trong mình đang gồng lên tựa như một sợi dây cung bị kéo căng hết cỡ.
Cảm giác như thể đang có dòng dung nham cuồn cuộn chảy dọc theo huyết quản vậy!
"Cảm… cảm giác này giống hệt với Người Thăng Thiên Đầu Tiên Edamir mà?"
"Tại sao một tên Rendo lại tỏa ra Khí của Người Thăng Thiên Bậc Cao cơ chứ…."
Đám Erdari sợ hãi lùi bước.
Đối với bọn chúng, uy quyền của Mẹ Huyết Mộc mang tính tuyệt đối, còn hơn cả một vị thuyền trưởng lăm lăm khẩu súng lục trên một con tàu viễn dương.
Nhờ màn uy hiếp đó mà chúng tôi thoát khỏi rắc rối với lũ Erdari.
Tuy nhiên─.
"Chết tiệt, hình như Edamir đã đánh hơi được vị trí của tôi rồi!"
Có vẻ Edamir—kẻ dung nạp cùng một loại rễ cây với tôi—đã cảm nhận được khí tức của tôi thông qua vụ chấn động vừa rồi.
Chỉ bằng bản năng, tôi cũng nhận thức rõ điều đó.
Dù thế nào thì chúng tôi cũng cạn kiệt thời gian rồi.
"Nhanh chân lên nào!"
Tôi hối thúc Nineveh.
Căn dinh thự mà chúng tôi đặt chân tới lợp mái ngói, thoạt nhìn giống hệt tư dinh của tầng lớp quyền quý thời Joseon.
Không ngờ gu thẩm mỹ của bọn Erdari cũng mang đậm âm hưởng phương Đông phết.
Nhưng giờ có chuyện khác cấp bách hơn nhiều, thế nên tôi lao bổ vào căn nhà cũ kỹ phủ bụi mờ mịt, lục tung mọi ngóc ngách xem có thứ gì xài được không.
Chớ trêu thay cho cái danh xưng là 'nhà', bên trong chẳng có lấy một món đồ đạc, rặt một đống sách là sách.
Lại còn toàn sách chữ nổi mới ác.
"Mẹ kiếp! Thế này thì bố ai biết bên trong viết cái quái gì! Này Hermit, cậu đọc được chữ nổi không?"
"Cái này thì tớ chịu…."
Đúng lúc đó, Ingrid đột nhiên vút một cái, giơ tay lên cao.
Tôi bơ đẹp cô nàng và quay sang hỏi Nimble.
"Này Nimble, cô không thể ngửi mùi mà đoán ra nội dung sách sao?"
"Cậu đang nói xàm gì đấy hả."
"Yor à, tôi đọc được chữ nổi đấy."
Ingrid uốn éo cơ thể, cất giọng nhõng nhẽo.
Mới nghe câu đó thôi tôi đã thấy mệt mỏi rồi.
"…Làm thế quái nào mà cô đọc được?"
"Khư hi hi! Cậu muốn biết không? Dằng dặc lắm, đó là cả một câu chuyện dài đấy."
Việc Ingrid biết đọc chữ nổi ư.
Trăm phần trăm lại là một sự tích quái đản nào đó cho xem!
Vậy nên tôi bỏ ngoài tai luôn và đi thẳng vào vấn đề chính.
"Vậy nhờ cô, Ingrid! Lục giúp tôi mấy cuốn trông có vẻ hữu ích với! Tìm xem có thông tin nào thóp được điểm yếu của gã Edamir không!"
"Tôi cũng muốn lắm. Nhưng lạ thật. Sách ở đây toàn viết về 'Kobolos' thôi. Tại sao một Erdari lại thu thập nhiều tài liệu về Kobolos đến thế nhỉ?"
Tất cả đều viết về Kobolos sao?
Ingrid lật mở vài cuốn sách chữ nổi, bắt đầu miết ngón tay lên từng trang giấy để đọc.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn