Chương 261: Lời cầu hôn hỏng bét #5
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~36 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN bét #5 Đã một tuần trôi qua kể từ sau cái chết của Trung tướng Raiden.
Đội quân vong linh của Akham thu mình ẩn nấp sau tháp cầu kéo và những bức tường thành kiên cố, hiếm khi để lộ tung tích.
Một tuần yên bình ròng rã.
Khoảng thời gian ấy đủ dài để làm dịu đi bầu không khí căng thẳng tột độ trước đó.
"Hê hê, nắng đẹp quá đi mất."
Hermit đang nằm dài sưởi nắng trên chiếc chõng tre.
Miệng thì bảo đây là một phương pháp thiền định, nhưng nhìn kiểu gì cũng giống hệt một kẻ đang đi nghỉ dưỡng.
Vù vù— Một buổi chiều lộng gió, thổi tung thảm cỏ xanh mướt. Ánh nắng ấm áp của những ngày cuối xuân đã bắt đầu vương vấn chút hơi thở của mùa hè.
"Sút!"
"Vàooo!"
Nhìn hàng chục gã đàn ông hối hả tranh nhau quả bóng tròn trông đến là buồn cười.
Hôm nay lại là một ngày bình dị như bao ngày qua. Không có bầy rồng xương bay lượn che khuất bầu trời, cũng chẳng có tên tướng quân vong linh đáng sợ nào lảng vảng.
Cuộc sống thường nhật.
Đây chính là chuỗi ngày yên ả mà chúng tôi đã phải đánh cược cả tính mạng để bảo vệ.
Tôi thả phịch người xuống chiếc ghế tạm bợ làm từ một khúc gỗ cưa ngang. Đảo mắt nhìn quanh, tôi thấy Felix đang đắp một ụ đất nhỏ gọn gàng dưới bóng râm của tảng đá lớn phía xa, rồi cắm ngược một thanh kiếm sắt nhặt được ở đâu đó lên trên.
Trông hệt như một ngôi mộ.
Chẳng cần hỏi cũng biết đó là mộ của ai.
Nghe nói từ thuở nhỏ, sau khi cả gia tộc bị tàn sát, cậu ta đã nương náu tại dinh thự của Trung tướng Raiden thì phải? Một vị Trung tướng vĩ đại như vậy lại bị Akham biến thành con rối vong linh, để rồi đón nhận một cái kết bi thảm.
Chắc hẳn cậu ta muốn lập một nấm mồ để tưởng nhớ ân nhân của mình.
Lộc cộc— Đúng lúc đó, một sinh vật lông lá xù xì chạy lon ton về phía tôi.
Là Nimble.
"Ây dà, đến giờ đi dạo rồi sao?"
Thế là tôi dắt Nimble đi dạo một vòng quanh khu đồn trú của Sư đoàn 22.
Tôi dẫn Nimble đến chỗ mấy khóm hoa dại mọc xen lẫn giữa thảm cỏ. Nimble hếch cái mõm sói dài ngoẵng vào bông hoa rồi khịt khịt ngửi. Tôi cũng không rành lắm, nhưng nghe nói khi dắt chó đi dạo, việc cho chúng đánh hơi như thế này là rất quan trọng thì phải?
Tất nhiên Nimble không phải là chó, mà là sói. Và nói chính xác hơn thì bản chất cô ấy là một thiếu nữ, chứ không hẳn là sói...
"Hôm nay ngài ấy lại dắt sói đi dạo kìa."
"Đúng là vị anh hùng của Hammerfall có khác, đến thú cưng cũng chẳng tầm thường chút nào!"
Những binh lính của Sư đoàn 22 cùng đám người dân được giải cứu khỏi thành phố nhìn tôi và Nimble mà không ngớt lời xuýt xoa trầm trồ.
Có vẻ như vị thế của tôi đã tăng vọt sau trận chiến với Trung tướng Raiden. Từ những ánh mắt nghi kỵ và khinh miệt như đang nhìn một tên trộm vặt lúc trước, giờ đây họ lại nhìn tôi bằng ánh mắt lấp lánh ngưỡng mộ như đang ngắm nghía một minh tinh nổi tiếng vậy?
Thành thật mà nói thì sự quan tâm thái quá này…
Sướng vãi lúa!
Thực ra, tôi cố tình dắt Nimble đi dạo cũng là để thu hút sự chú ý của mọi người. Bộ dạng của cô nàng khá độc lạ nên rất dễ câu kéo ánh nhìn.
"Anh Yor!"
Lúc đó, một nhóm tân binh trẻ tuổi hào hứng tiến lại gần.
Nimble lập tức xù lông, gầm gừ tỏ vẻ cảnh giác. Tôi bèn đứng chắn trước mặt Nimble, lên tiếng hỏi.
"Các anh có chuyện gì vậy?"
"Anh Yor. Nếu không phiền, xin hãy ký tên lên áo giáp của tôi với."
"Cho... cho tôi xin một chữ ký nữa!"
Ra là vậy. Đám đàn ông to xác này đến chỉ để xin chữ ký của tôi.
Tôi rút thanh đoản kiếm ra, dùng kỹ năng giờ đã vô cùng thuần thục của mình, thoăn thoắt khắc tên lên mũ sắt và áo giáp của họ.
Xoẹt! Xoẹt!
Cầm được chiến lợi phẩm, các binh sĩ hò reo thích thú hệt như những cậu nhóc vừa xin được chữ ký của thần tượng.
"Uwoaa! Tôi cũng có chữ ký rồi này!"
"Nhưng sao không phải là Yor, mà lại viết thành 'Yori' thế này?"
"Đồ ngốc! Chắc chắn ngài ấy phải gửi gắm một tầng ý nghĩa sâu xa nào đó!"
Yori á?
Mẹ kiếp, tôi vẫn hay mắc lỗi chính tả với cái thứ ngôn ngữ của Đế quốc này.
Trước khi bị đám đông bóc phốt sự dốt nát của mình, tôi vội vã chuồn lẹ.
# Xoẹt... xoẹt...
Trở về sau bốn tiếng đồng hồ đi dạo, khi tôi chải chuốt xong bộ lông rối bời của Nimble thì trời cũng đã chập choạng tối.
Đồng nghĩa với việc ngày hôm nay lại trôi qua một cách êm đềm mà chẳng có biến cố nào xảy ra.
Cuộc họp giao ban quân sự mỗi tối cũng chẳng có gì đặc sắc.
"Hôm nay, lũ xác chết cứng đơ kia vẫn án binh bất động."
Mới vài ngày trước, vẻ mặt của Trung tướng Vandimion còn nhăn nhó như vừa nuốt phải ruồi, vậy mà giờ đây đã hồng hào rạng rỡ trông thấy.
"Kẻ thù của chúng ta đã teo rúm lại y như dái ngựa vấp phải gió rét mùa đông rồi! Bọn chúng đã hoàn toàn bị tổ đội của Yor dọa cho sun vòi!"
Lão ta văng ra những lời bông đùa thô tục rặc mùi quấy rối, khiến các nữ sĩ quan xung quanh nhăn mặt ghê tởm.
Tôi thì chỉ biết ngáp ngắn ngáp dài trước mớ tóm tắt chiến thuật và kế hoạch hậu cần nhàm chán. Thứ tôi thực sự quan tâm lúc này hoàn toàn chẳng phải ba cái chuyện tào lao đó.
"Ngài Trung tướng Vandimion, việc điều trị cho Ingrid tiến triển đến đâu rồi ạ?"
"Nếu là Hoàng nữ Ingrid thì cậu cứ yên tâm, toàn bộ y sư giỏi nhất đều đang túc trực ngày đêm bên cạnh ngài ấy nên sẽ mau chóng bình phục thôi! Cậu không cần phải quá lo lắng đâu! Phá ha ha!"
Kể từ sau trận chiến với Trung tướng Raiden, Ingrid liên tục quằn quại trong cơn đau đớn khổ sở. Trên bụng cô xuất hiện một vết thương sâu hoắm do vật sắc nhọn đâm xuyên qua, máu chảy bê bết vô cùng nghiêm trọng.
Rời khỏi cuộc họp, tôi đi thẳng đến phòng y tế để thăm Ingrid.
Xoạt— Vừa vén tấm rèm cửa lều bước vào, tôi đã thấy Ingrid đang ngồi trên mép giường, vây quanh là đám nữ binh lính đang kính cẩn hầu hạ.
Người thì nâng niu gót ngọc cắt tỉa móng chân, kẻ thì tỉ mẩn chải chuốt, tết tóc cho cô; quả thực là đang tận hưởng một sự xa hoa bậc nhất.
Đãi ngộ này y hệt như dành cho công chúa của một quốc gia vương giả nào đó vậy—. Tôi đang mải nghĩ thì chợt bừng tỉnh nhớ ra một sự thật rành rành: Ingrid vốn dĩ là một vị Hoàng nữ danh giá, giọt máu báu vật của chính Hoàng đế bệ hạ.
Do bình thường cô ấy chẳng mấy bận tâm đến thân phận của mình nên mọi người trong tổ đội đều suýt quên mất chuyện đó, nhưng Ingrid quả thực là một Hoàng nữ thứ thiệt.
Một kẻ ngậm thìa kim cương từ trong trứng nước.
Vừa nhìn thấy tôi, gương mặt vốn đang lạnh tanh vô cảm của Ingrid bỗng bừng sáng rạng rỡ. Sau đó, cô vung tay chân, ra hiệu cho đám nữ binh lùi lại.
"Các người lui hết ra ngoài đi!"
"Nhưng thưa Hoàng nữ, chúng thần còn phải chăm sóc..."
"Ái chà, mẹ kiếp! Ta bảo cút đi cơ mà!"
Hoàng nữ Ingrid nổi điên quát tháo. Ngay lập tức, đám nữ binh hốt hoảng lướt qua người tôi, khẽ xì xầm to nhỏ.
"Hoàng nữ Ing đanh đá vãi linh hồn."
"... Chắc là do ngực lép đấy. Vì hoóc-môn nữ tiết ra ít nên tính tình mới gắt gỏng như vậy..."
Ra là thế. Một giả thuyết nghe vô cùng hợp lý.
Mặc kệ đám người kia, Ingrid vội vã đứng dậy định chạy đến chào đón tôi. Nhưng đột nhiên, cô ôm chầm lấy bụng, khẽ "hự" một tiếng rồi nhăn mặt đau đớn.
"Ingrid, vết thương vẫn chưa lành hẳn sao?"
"Bề ngoài thì khép miệng rồi. Nhưng quả nhiên đòn đánh của Yor vẫn là lợi hại nhất."
Đúng vậy, đó thực sự là đòn đánh của tôi.
Lúc ấy, tôi đã tự dùng đoản kiếm đâm xuyên bụng mình, và chính vì Ingrid thi triển ma pháp chữa trị cho tôi nên mới xảy ra cớ sự này.
Qua lần thập tử nhất sinh ấy, tôi mới phát hiện ra một sự thật: 'Năng lực chữa lành' của Ingrid luôn đi kèm với một cái giá khổng lồ đè nặng lên chính bản thân cô.
Mỗi khi sử dụng dị năng này, cô sẽ kiệt sức hoàn toàn. Trong những trường hợp nghiêm trọng nhất, vết thương chí mạng của mục tiêu sẽ bị chuyển dời sang chính cơ thể Ingrid. Lỗ thủng đẫm máu trên bụng tôi bị hoán đổi sang người Ingrid cũng chính là vì lý do đó.
Lạ lùng thay, Ingrid lại tỏ ra cực kỳ mãn nguyện và thích thú trước tình cảnh tồi tệ này.
"Yor à, thà để tôi chịu cơn đau này còn hơn là nhìn cậu bị tổn thương. Từ nhỏ tôi đã nếm trải đủ loại cực hình rồi, chút đau đớn cỏn con này có thấm tháp vào đâu chứ."
Ingrid vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa xoa phần bụng dưới của mình.
Quả nhiên, đầu óc của cô nương này chẳng bình thường chút nào.
Tôi hắng giọng, cố gắng chuyển chủ đề một cách khéo léo.
"Vậy thì, giờ cô đã có thể giải lời nguyền cho Nimble được chưa?"
"Yor à, tôi vừa kể một câu chuyện vô cùng bi thương và cảm động cơ mà. Cậu lại vô tâm nhắc đến tên một con đàn bà khác trong lúc này sao? Dẫu có thế nào thì làm vậy cũng quá đáng lắm, phải không?"
Ingrid nhíu mày hờn dỗi.
Nhận ra mình vừa lỡ lời, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Ingrid trừng mắt nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm đầy oán độc.
"Yor à, vị trí của tôi trong trái tim cậu quá nhỏ bé phải không."
Mẹ kiếp!
Không lẽ Ingrid dỗi thật rồi sao? Đối với tôi, trên đời này chẳng có gì đáng sợ bằng một người phụ nữ đang lên cơn hờn ghen cả. So ra thì độ nguy hiểm của họ ngang ngửa với một con hổ bị bỏ đói ba ngày và đang cực kỳ điên tiết khát máu.
Giữa lúc mồ hôi hột bắt đầu rịn ra ướt đẫm mảng lưng áo, thì Ingrid chợt dịu giọng nói tiếp.
"Nhưng không sao. Dù chỉ là một góc nhỏ bé. Chỉ cần tôi được tồn tại bên trong cậu, với tôi như thế là đã mãn nguyện lắm rồi."
"Công chúa Ing vị tha vãi lúa."
"Đúng vậy không?"
"Khề hề hề!"
"Ngày mai tôi sẽ thử chữa trị cho Nimble xem sao. Tôi cũng thấy ngứa mắt khi con ranh đó cứ duy trì lốt sói lâu như vậy. Nó cứ vẫy đuôi lẽo đẽo bám lấy cậu, đòi cậu dắt đi dạo mãi cơ."
Quả thực là dạo gần đây, tôi rất chăm chỉ dắt Nimble đi dạo và tự tay chải lông cho cô ấy.
Chẳng khác nào một con sen yêu chó đích thực!
Suy cho cùng, việc Nimble bị kẹt lại vĩnh viễn trong hình hài sói có phần trách nhiệm rất lớn của tôi, nên tôi chỉ đang cố gắng hết sức để bù đắp mà thôi.
Nhưng có vẻ như Ingrid cực kỳ gai mắt trước việc tôi dành nhiều thời gian chăm sóc Nimble. Ôm cái tâm địa đen tối ngập tràn mùi giấm chua như vậy, không biết cô nàng có chịu toàn tâm toàn ý giải lời nguyền cho Nimble không đây.
Cứ thế, thời gian bình lặng trôi qua cho đến tận ngày hôm sau.
Một vị khách cực kỳ quan trọng từ Hoàng đô đã đích thân giá lâm. Người đó sở hữu thân hình vạm vỡ, chiếc cằm vuông vức cùng nét mặt uy nghiêm cứng rắn. Trên ngực cài một chiếc huy hiệu vàng rực rỡ, khoác trên mình tấm áo choàng đỏ như máu, một tay kiêu hãnh đặt lên chuôi kiếm giắt ở thắt lưng, toát ra khí thế vô cùng oai phong lẫm liệt.
Một nhân vật quyền uy đến mức nếu để một kẻ không biết chuyện nhìn thấy lần đầu, hắn chắc chắn sẽ nhầm tưởng ngài ấy mới thực sự là 'Hoàng đế'.
"Hộ... Hộ Quốc Công Integram!"
"Trời ạ, một nhân vật hô mưa gọi gió cỡ này lại đích thân đến đây sao!"
"Thật không thể tin nổi, nhân vật nắm giữ quyền lực tối thượng thứ hai của Đế quốc lại đích thân ra tiền tuyến—" Mặc dù tôi từng nghe phong phanh rằng sẽ có người của Đội Vệ binh Hoàng gia được điều đến hỗ trợ chiến dịch, nhưng nằm mơ tôi cũng không ngờ Hộ Quốc Công Integram lại đích thân ngự giá đến chiến trường Farnesia này.
Chẳng lẽ tầm vóc của chiến dịch này lại quan trọng đến mức độ đó sao? Dù sao đi nữa, đây cũng là cuộc chiến sinh tử chống lại Akham—kẻ thù không đội trời chung lớn nhất của Đế quốc, nên sự xuất hiện của ngài ấy cũng không có gì là khó hiểu.
"Trung tướng Vandimion xin diện kiến Điện hạ Integram."
Tư lệnh Vandimion vội vã quỳ một gối xuống, cung kính hành lễ. Có điều, ánh mắt sắc bén như chim ưng của Hộ Quốc Công lại khóa chặt lấy tôi, chứ chẳng thèm đoái hoài gì đến gã Trung tướng đang quỳ gập người kia.
"Trên đường đến đây, ta đã nghe báo cáo rồi. Các ngươi đã thành công tiêu diệt được Raiden sao? Quả là một chiến công hiển hách vô tiền khoáng hậu. Để tưởng thưởng cho kỳ tích đó, ta sẽ đặc cách cho phép toàn bộ thành viên trong tổ đội của ngươi được tiến vào Bảo vật điện của Hoàng thất."
"Oooo!"
Trung tướng Vandimion giật thót mình sửng sốt. Ông ta văng cả bọt mép, hét lên đầy phấn khích nịnh nọt.
"Quả thực, đối với ngài Yor và các thành viên trong tổ đội thì chẳng có phần thưởng nào xứng đáng hơn thế! Nếu có thêm sự trợ lực từ những thần binh lợi khí của Hoàng thất, tổ đội của bọn họ chắc chắn sẽ như hổ mọc thêm cánh!"
Ngài Integram lạnh nhạt đảo mắt nhìn quanh, phớt lờ những lời tẻ nhạt rỗng tuếch của Vandimion như thể nghe thấy thứ gì chướng tai gai mắt. Ánh mắt quyền uy của ngài quét qua đám đông, như muốn thu hết thảy sự kỳ vọng và căng thẳng hằn sâu trên gương mặt của hàng vạn binh sĩ vào tầm mắt.
Lộc cộc, lộc cộc.
Ngay sau đó, ngài ấy sải bước uy dũng tiến lên bục chỉ huy, cất cao giọng oai phong như sấm rền.
"Kể từ thời khắc này, mọi quyền chỉ huy tối cao trên chiến trường sẽ do Integram ta—thay mặt cho phụ hoàng vĩ đại là Hoàng đế bệ hạ—đích thân đảm nhận!"
"Oooo!"
"Chỉ cần có ngài Integram bách chiến bách thắng ở đây, vinh quang cuối cùng chắc chắn sẽ thuộc về Đế quốc!"
"Uwoaa!"
Sĩ khí của toàn bộ binh lính trên bãi tập lập tức sục sôi ngút trời.
Chuyện đó cũng là điều hiển nhiên thôi. Bởi Integram chính là thống soái vĩ đại nhất của Đế quốc, người đã đạp lên xác vô số cường địch để mang về những chiến thắng huy hoàng.
Sức mạnh cá nhân của ngài ấy cũng đã đạt đến mức kinh thiên động địa. Nghe đồn rằng ngài ấy đã từng tự tay dồn ép Người Thăng Thiên Đệ Nhất của Erdari đến bờ vực thập tử nhất sinh.
Nói không ngoa, Integram mới chính là vị bạo chúa thực sự đang cai trị Đế quốc này thay cho Hoàng đế bệ hạ đang chìm sâu vào giấc ngủ trên ngai vàng.
Giữa tiếng hò reo cuồng nhiệt vang vọng cả đất trời, Integram hạ giọng, cất tiếng hỏi nhỏ chỉ đủ để lọt vào tai tôi.
"Vậy thì, Đạo tặc Yor. Lời đồn ngươi đã cướp được 「Pha Lê Thanh Tẩy」 là sự thật chứ?"
"Vâng, thưa ngài!"
"Viên pha lê đó có cất lời dụ dỗ ngươi không?"
"Dạ không có ạ."
"Nếu vậy thì thật may mắn. Dù mang cái tên mỹ miều là 「Pha Lê Thanh Tẩy」, nhưng bản chất của thứ tà vật đó lại vô cùng ô uế và hiểm độc. Nguyên nhân khiến tên Akham kia sa ngã vào ma đạo cũng chính là do viên pha lê đó."
Cái gì cơ? Nguy hiểm đến mức đó sao?
Trời đất quỷ thần ơi, chẳng lẽ bấy lâu nay tôi đang chứa chấp một thứ tà môn ngoại đạo cấp thảm họa như vậy trong nơi ẩn náu của hội!
Lý do mà một nhân vật quyền khuynh triều dã như Hộ Quốc Công lại hạ cố đến tận chiến trường khỉ ho cò gáy này, lẽ nào cũng vì viên 'pha lê' đó? Tôi bỗng dưng đập thình thịch, một cảm giác đan xen giữa sự sợ hãi tột độ và trí tò mò mãnh liệt trào dâng.
"Giả sử... nếu tôi thực sự nghe thấy giọng nói của nó thì sẽ ra sao ạ?"
"Trước tiên là bắt giữ và cách ly ngay lập tức. Nhưng nếu, ngươi đã lún quá sâu và lỡ ký kết khế ước với nó rồi thì—" Xoẹt— Ngài Integram khẽ đẩy nhẹ chuôi kiếm giắt ở thắt lưng, để lộ ra một đoạn lưỡi kiếm sáng loáng lạnh lẽo.
Chỉ một hành động nhỏ nhoi đó cũng đã là câu trả lời đẫm máu vô cùng rõ ràng, nhưng sự tò mò trong tôi lại càng bị kích thích dữ dội.
"Người phụ nữ ngự trị bên trong viên pha lê... rốt cuộc là ai vậy ạ?"
"Vốn dĩ đây là bí mật cấm kỵ tuyệt mật, nhưng mà, Yor à. Chắc phá lệ nói cho ngươi biết một chút cũng không sao. Dù gì thì ta cũng đang nợ ngươi một ân tình lớn vì đã thay ta chăm sóc tốt cho con bé Ingrid."
Cùng lúc đó, tại nơi ẩn náu của Hội Đạo tặc.
Ingrid cùng Nimble trong lốt sói đang đứng trước một viên pha lê phát ra thứ ánh sáng ma mị rực rỡ.
Ingrid muốn phá bỏ lời nguyền, trả lại hình dáng con người cho Nimble.
Đơn giản là vì cô biết Yor đang vô cùng khao khát điều đó.
Ingrid lạnh lùng chất vấn viên pha lê.
"Cô từng mạnh miệng tuyên bố rằng mình biết mọi thứ trên đời này phải không. Thế cô có biết cách nào biến con sói vô dụng này trở lại thành người không?"
【—Nếu đó thực sự là khát vọng của cô. 】 Thực thể nữ nhân ngự trị bên trong viên pha lê thong thả cất lời.
【Hãy xé đứt chiếc đuôi của nó. 】 【Bộ tộc Huyết Đen sẽ vĩnh viễn đánh mất đi dị năng bẩm sinh vì cái giá đó. 】 Giật đứt cái đuôi sao?
Ingrid quay sang nhìn chằm chằm vào Nimble đang nằm ườn lười biếng trên sàn.
Chạm phải ánh mắt đầy sát khí của Ingrid, dường như cảm nhận được điềm chẳng lành, cô nàng sói lập tức xù tung bộ lông, nhe nanh múa vuốt gầm gừ đe dọa.
—Grừ rừ rừ!
Nhưng Ingrid lại ra tay nhanh hơn một nhịp.
Cô lao vút đến chỗ Nimble, tóm gọn lấy cái đuôi xù bông đáng yêu của cô nàng rồi thẳng tay—.
—Ăng ẳng! Ăng ẳng!
Con sói quằn quại rú lên những tiếng kêu the thé thảm thiết và tuyệt vọng.
Ngay lúc đó, người phụ nữ bên trong viên pha lê cất lên một chất giọng lạnh lẽo vô cảm.
【Giờ thì chỉ còn lại duy nhất một điều ước. 】 【Và rồi, khế ước giữa chúng ta sẽ chính thức khép lại. 】

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn