Chương 827: Chương 825 - Hãy Hạnh Phúc!
Tôi Trở Thành Hung Thần Trong Trò Chơi Thủ Thành · Nagisa Yuki · 854 chương · ~38 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Stage 50: Final Stage!
Dinh Thự Lãnh Chúa. Phòng của tôi.
Khoảng giữa trưa.
"Hết rồi chứ nhỉ?"
Tôi thu xếp bộ quần áo cuối cùng từ trong tủ vào túi xách và đứng trước gương. Tôi chỉnh lại đầu tóc, sửa lại cổ áo khoác rồi đảo mắt nhìn quanh một lượt.
Căn phòng đã trống hoác, chẳng còn lại gì.
Tôi chậm rãi nhìn ngắm nơi mình đã gọi là nhà trong suốt ba năm qua và mỉm cười ấm áp.
"Mong là cậu sẽ hòa thuận với vị lãnh chúa mới nhé. Ngôi nhà ngọt ngào của tôi."
Đương nhiên, có khả năng cao là vị lãnh chúa mới sẽ trang trí tường và sàn nhà bằng màu hồng kèm theo kim tuyến, nhưng… chà, biết làm sao được? Cứ phải chịu đựng thôi chứ sao giờ.
Hít một hơi thật sâu lần cuối trong căn phòng đã trở nên quá đỗi quen thuộc, tôi mở cửa bước ra ngoài.
"Thưa Ngài."
Lucas mặc quân phục đang đợi sẵn ở hành lang, cúi đầu chào.
"Ngài đã chuẩn bị xong xuôi chưa?"
"Hòm hòm rồi."
Lucas nhận lấy chiếc túi giúp tôi. Cùng nhau, chúng tôi bước xuống cầu thang tầng một của dinh thự.
"Khi nào chúng ta mới gặp lại nhau đây?"
"Tôi sẽ đến Công quốc Bringar ngay khi giải quyết xong việc ở thủ đô."
"Mau lên đấy nhé. Tôi biết xoay xở thế nào khi không có vị cận vệ luôn túc trực bên cạnh đây?"
"Fufu. Elize đủ khả năng bảo vệ ngàu trong lúc tôi vắng mặt mà."
"Cô ấy không phải vệ sĩ của ta. Cô ấy là của Serenade…"
Vừa lầm bầm càu nhàu, tôi vừa húc cùi chỏ vào sườn Lucas, rồi hỏi một cách tinh ranh.
"Mà này, chuyện với Evangeline tối qua thế nào rồi? Hai người đã có một buổi trò chuyện tốt đẹp chứ?"
Lucas khựng lại một chút, rồi ngượng ngùng gãi gãi sau gáy.
"Chà… tôi nghĩ mọi chuyện khá ổn. May mắn là chúng tôi cùng chung cảm xúc…"
Vành tai của cái tên ngốc nghếch này đã hơi đỏ lên. Tôi vỗ vai Lucas kèm theo một tiếng huýt sáo.
"Làm tốt lắm, anh bạn!"
"Hèm! Thế còn ngài thì sao?"
"Ta á? Hohohoho."
Tôi giơ tay trái lên, khoe chiếc nhẫn đính hôn. Lucas gật đầu đầy ngưỡng mộ.
"Tôi vẫn còn phải học hỏi ngài dài dài."
"Đương nhiên rồi. Ta là cấp trên của cậu cơ mà. Ta phải đi trước ít nhất một năm chứ."
Khi chúng tôi xuống đến tầng một và bước ra khỏi dinh thự, một chiếc xe ngựa của Thuong hội Silver Winter đang đợi sẵn.
Các nhân viên của thuong hội nhận lấy chiếc túi từ tay Lucas. Tôi gật đầu chào Lucas.
"Hẹn gặp lại cậu ở Công quốc nhé, Lucas."
"Tôi sẽ đến đó sớm thôi."
Bỏ lại Lucas đang cúi đầu kính cẩn đằng sau, tôi tiến về phía chiếc xe ngựa…
"…Phù."
Trên ghế ngự phu, với vẻ mặt cau có và càu nhàu giống hệt một chú chó canh nhà, Elize đang ngồi đó, mái tóc màu xanh hải quân của cô ấy suýt dựng cả lên.
"Sao lại thở dài vào một ngày đẹp trời thế này hả, Elize?"
Tôi mỉm cười hỏi. Elize liếc nhìn tôi.
"Chà, tôi đã đợi ngày ngài và Phu nhân Serenade về chung một nhà lâu lắm rồi."
"Và?"
"Nhưng khi nó thực sự xảy ra… tôi lại thấy hơi… bồn chồn…"
À, hóa ra là vậy. Thảo nào cô ấy trông giống như một cô em gái không đồng ý cho chị gái kết hôn vào ngày cưới thế này.
"Tốt nhất là ngài hãy làm cho cô ấy hạnh phúc đấy. Nếu ngài làm cô ấy khóc, tôi sẽ không bỏ qua đâu…"
"Thôi tha cho ta đi. Cô thừa biết chủ nhân của cô hay khóc nhè cỡ nào mà."
"…Vậy thì nhớ bù lại bằng mười nụ cười cho mỗi giọt nước mắt đấy."
"Tỉ lệ quy đổi căng thẳng phết nhỉ…"
Trong lúc chúng tôi đang đùa cợt vài câu vô thưởng vô phạt thì cửa xe ngựa từ bên trong mở ra.
Bên trong xe, Serenade và Bodybag đang ngồi đối diện nhau.
"Thưa điện hạ!"
"Serenade."
"Xin hãy vào trong đi ạ. Dù bên ngoài trời ấm, ngài vẫn phải cẩn trọng giữ gìn sức khỏe chứ."
Tôi mỉm cười tiến đến chỗ Serenade, cúi người xuống… và nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn.
Khuôn mặt Serenade đỏ bừng lên, cô ấy trông có vẻ lúng túng.
"Ôi, có bao nhiêu người đang nhìn kìa…"
"Đến nước này rồi thì có gì mà phải giấu nữa chứ?"
Tôi vẩy tay phất lờ Elize và Bodybag, những người đang đảo mắt ngán ngẩm.
"Nếu hai người cứ thích phàn nàn thế, sao không tự kiếm lấy một anh người yêu đi?"
"Nếu ngài đã nói thế thì ít nhất hãy giới thiệu cho chúng tôi vài anh chàng tử tế xem nào…"
Bodybag lầm bầm. Cùng lúc đó, Elize nhận được tín hiệu từ chiếc xe ngựa phía trước liền gật đầu.
"Chúng ta nên khởi hành thôi. Còn một chặng đường dài phía trước đấy."
"Được rồi. Đi thôi."
Tôi đã nói hết những lời cần nói vào ngày hôm qua rồi. Tôi cũng đã có cuộc trò chuyện hoàn chỉnh với Bệ hạ, Hoàng đế.
Chiếc xe ngựa bắt đầu chuyển động, tôi ngồi xuống cạnh Serenade.
Dựa lưng vào ghế, tôi ngáp một tiếng. Thức trắng cả đêm khiến tôi thấy hơi mệt mỏi.
"Nếu anh mệt, anh có thể tựa đầu lên đùi em. Em có thể… hèm, cho anh mượn đùi làm gối đấy."
"Hả? Thật á?"
Liệu có ổn không khi tận hưởng sự xa xỉ này trong lúc đang di chuyển nhỉ?
Tôi đang nghiêm túc cân nhắc thì Bodybag ngồi đối diện bỗng đảo mắt ngán ngẩm.
"Kính ngữ bay đâu hết rồi, lúc nãy còn ta ta, ngài ngài cơ mà? Tôi đổi sang xe ngựa khác được không…?"
"Chắc chắn là không được rồi. Cô là đóa hướng dương đáng tin cậy nhất của ta, là trợ lý số một của ta cơ mà. Cô phải bám sát ta chứ."
"Ngài thực sự định gọi tôi bằng cái tên đó sao?"
"Hãy trách Crossroad ấy, đừng trách ta. Mấy cái danh hiệu ở thành phố này lúc nào cũng có kết quả kỳ quặc thế đấy…"
Bodybag ôm trán với vẻ mặt cam chịu cái tên mới của mình. Xem ra cô ấy không thích cái tên mang hơi hướng loài gặm nhấm này cho lắm.
Trong lúc chúng tôi tiếp tục trò chuyện rôm rả, chiếc xe ngựa đã đi qua cổng dinh thự lãnh chúa và tiến vào thành phố…
"Hử?"
Tôi thoáng thấy một cảnh tượng kỳ lạ.
"Cái gì thế này?"
Chúng tôi dự định sẽ rời đi qua cổng phía Bắc của Crossroad, nhưng trên những con đường rộng lớn dẫn ra cổng Bắc… người đông nghịt.
Ý tôi là toàn bộ người dân của Crossroad.
"Điện hạ!"
Mọi người xếp hàng dài ở hai bên đường chiếc xe ngựa đi qua, vẫy tay và hò reo vang dội.
"Chúng tôi sẽ không bao giờ quên ba năm qua đâu!"
"Ngài thực sự là vị lãnh chúa tuyệt vời nhất mà chúng tôi từng có, thưa Điện hạ!"
"Crossroad sẽ luôn rộng mở đón chào ngài, Hoàng tử!"
"Ngài nhất định phải quay lại thăm chúng tôi đấy nhé!"
"Chúng tôi sẽ nhớ ngài lắm…!"
Waaahhh…
Tôi đứng ngây người một thoáng, thẫn thờ nhìn đoàn người dài vô tận đứng hai bên xe ngựa.
Sốc hông, khóe mắt tôi cay xè và đôi môi run rẩy.
"…Cảm ơn mọi người."
Tôi mở cửa sổ xe ngựa, nhoài người ra ngoài.
Tôi hét lên bằng tất cả sức lực của mình.
"Cảm ơn mọi người!"
Trước mắt tôi là những con người đã là thần dân của tôi trong suốt ba năm qua, những người đang hò reo cuồng nhiệt khi nhìn thấy tôi…
Tôi vẫy tay đáp lại và đưa ra một lời hứa.
"Ta nhất định sẽ quay lại, thế nên mọi người hãy bảo trọng nhé!"
Khi dòng người dân thường vừa kết thúc, những gương mặt quen thuộc bắt đầu xuất hiện.
Các hội trưởng và thành viên của các hội thợ thủ công đang xếp hàng ngay ngắn chờ đợi tôi.
"Tôi từng là ếch ngồi đáy giếng, chỉ biết quẩn quanh vùng ngoại ô, nhưng việc gặp được ngài đã mở ra cho tôi một thế giới hoàn toàn mới!"
Các hội trưởng lần lượt hô lớn.
"Cảm ơn ngài vì đã cho chúng tôi thấy một thế giới mới!"
"Chúng tôi sẽ luôn ghi nhớ những lời dạy của ngài, thưa Điện hạ!"
"Chúng tôi sẽ tiếp tục cố gắng hết mình!"
Tôi lớn tiếng đáp lại tất cả các thành viên hội thợ thủ công đang đồng loạt cúi đầu.
"Nhờ có sự nỗ lực của mọi người mà Mặt trận của chúng ta mới có thể trụ vững."
Nhớ lại thành phố mà tôi đã xây dựng cùng những con người này, tôi kiên định gật đầu.
"Hãy tiếp tục nỗ lực vì Crossroad và vì chính bản thân các bạn nhé…!"
Khi hàng ngũ thợ thủ công vừa dứt, tiếp theo là các binh lính đứng thành từng hàng ngay ngắn.
Đó là những chiến binh xuất sắc nhất trên thế giới này, những người đã chiến đấu dũng cảm dưới lá cờ của tôi hơn bất kỳ ai khác trong ba năm qua.
"Gửi đến Tổng tư lệnh Mặt trận Phòng thủ Thế giới, vị Công tước Bringar mới, Thái tử của Đế chế Everblack, vị tư lệnh vĩ đại nhất mọi thời đại!"
Một người lính già mà tôi từng gặp rất nhiều lần cất giọng vang dội.
"Một màn chào mừng dành cho Điện hạ Ash 'Born Hater' của Everblack!"
Vút—!
Những người lính của tôi, xếp hàng hoàn hảo ở cả hai bên xe ngựa, đồng loạt giơ tay chào mà không hề có một kẽ hở nào.
Tôi nhoài người ra khỏi xe ngựa và đưa tay chào đáp lễ.
"Được sát cánh cùng vị tư lệnh vĩ đại nhất thế giới chính là vinh dự của ta!"
"Chúng tôi đã có thể chiến đấu bằng cả sinh mạng vì chúng tôi tin rằng Điện hạ sẽ an ủi và đưa linh hồn chúng tôi về nơi an nghỉ!"
"Nhờ sự dìu dắt của ngài, chúng tôi, những kẻ từng là tân binh vụng về, nay đã trở thành những cựu binh kỳ cựu!"
"Vị cứu tinh của thế giới!"
"Tôi hy vọng có ngày lại được chiến đấu dưới quyền chỉ huy của ngài!"
Tất cả các binh lính của tôi, bất kể thuộc đơn vị nào, đều đang rưng rưng nước mắt. Khi họ chào tôi, tất cả đều rơi lệ.
"Được sát cánh cùng các ngươi là vinh dự của ta."
Tôi cũng chẳng kìm nổi nước mắt nữa.
Vừa khóc vừa cười, tôi hét lớn với các binh lính của mình.
"Cho đến khi chúng ta gặp lại! Chúc may mắn mỉm cười với các ngươi!"
Các binh lính đồng thanh hô lớn như thể đã tập dượt từ trước.
"Trung thành!"
Khi hàng ngũ binh lính kết thúc, tôi nhìn thấy Hoàng đế và các vị vua khác trên thế giới đang đợi sẵn.
Tôi hoàn toàn không ngờ tới điều này nên vô cùng ngạc nhiên.
"Con đã thành lập một tổ chức đại diện cho cả thế giới, và con hoàn toàn có thể tận hưởng quyền lực của nó trong một thời gian dài."
Cha tôi mỉm cười, để lộ hàm răng trắng.
"Nhưng con, đứa con trai đáng ngưỡng mộ và thuần khiết của ta, lại giải tán nó ngay trong đêm con đạt được mục tiêu cứu thế giới. Con trai ta, Born Hater!"
Các vị vua cùng cười lớn. Hoàng đế liếc nhìn các vị vua ở bên trái và bên phải ông.
"Tối qua, chúng ta đã nhận ra một điều. Chúng ta chưa từng chính thức cảm ơn con một cách tử tế."
Rồi, Hoàng đế chậm rãi cúi đầu.
Trước khi tôi kịp phản ứng, tất cả các vị vua đội vương miện có mặt ở đó đều đồng loạt cúi đầu trước tôi.
"Cảm ơn con. Vì đã cứu thế giới này. Và vì đã cho chúng ta trải nghiệm vô giá khi thấy thế giới xích lại gần nhau như một thể thống nhất."
"…"
"Thế giới này mang nợ con một ân tình rất lớn."
Ngẩng đầu lên, Hoàng đế mỉm cười hiền từ với tôi.
"Chúng ta sẽ không bao giờ quên điều này."
Tôi nghẹn ngào đáp lời.
"Đây không phải là món nợ nào cả. Chúng ta đã cùng nhau làm điều đó, không chỉ riêng mình con."
Tôi bảo xe ngựa dừng lại một lát rồi bước xuống, cúi đầu sâu trước các vị vua ở cả hai phía.
"Cảm ơn mọi người vì đã tin tưởng và đi theo con đường liều lĩnh của con."
Các vị vua đồng loạt vỗ tay vang dội.
Giữa những tràng pháo tay ấy, Hoàng đế bước đến với nụ cười trên môi và vỗ nhẹ lên vai tôi.
"Giờ thì, đi đi thôi! Con đường con phải bước đi sẽ dài gấp nhiều lần con đường của chúng ta đấy."
Nói đoạn, Hoàng đế liếc nhìn Serenade đang đứng phía sau tôi.
"Ta rất mong chờ thiệp cưới của hai con đấy. Ta rất muốn tự tay làm chủ hôn quá…"
Tôi bước lên ôm chầm lấy cha mình.
Ông có vẻ ngạc nhiên hơn bao giờ hết trước hành động thể hiện tình cảm bất ngờ này, nhưng tôi siết chặt vòng tay và chân thành nói.
"Cảm ơn cha vì đã luôn tin tưởng và ủng hộ đứa con ngốc nghếch này."
"…"
"Con sẽ thường xuyên ghé thăm. Thưa cha."
Buông cái ôm ra, tôi cúi đầu chào các vị vua thêm một lần nữa rồi bước lên xe ngựa.
Khi xe ngựa tiếp tục lăn bánh, tôi bắt tay lần cuối với từng vị vua tiến lại gần.
"Nhờ có cậu mà tôi đã không bỏ chạy và kiên trì đến tận phút chót. Cứ tự hào về điều đó đi nhé!"
Balendio, thủ lĩnh Liên minh Thành bang, người có bộ râu bị cháy sém nay đã mọc lại.
"Tôi còn quá nhiều bí quyết hôn nhân muốn chia sẻ cơ! Hẹn gặp lại sớm nhé, Ash!"
Mikhail, người đang cười rạng rỡ bên cạnh năm người vợ… và cơ thể vẫn còn hằn những vết tích từ sự cố đêm hôm trước.
"Tôi sẽ ghé thăm sớm về vấn đề Quỹ Lịch sử nhé, Hoàng tử Ash! Chúng ta sẽ thảo luận thật sâu!"
Dearmudin, người vẫn nói chuyện với vẻ cứng cỏi đặc trưng.
"Cậu sẽ để tôi làm chủ hôn đám cưới chứ?! Hoặc ít nhất là cho tôi hát trong buổi lễ nhé!"
Kellibey đưa ra những yêu cầu quá đáng.
"Tôi sẽ tự hào suốt phần đời còn lại vì đã được chiến đấu bên cạnh nguyễn."
Verdandi, người giờ đây bắt tay tự nhiên như bất kỳ con người nào khác.
"Chúc ngài buôn may bán đắt… nhầm, thuận buồm xuôi gió!"
"Chúc chuyến hành trình của ngài thật rực rỡ!"
Cặp song sinh Rompeller, mặt vẫn đỏ lựng vì cơn say chưa tan nhưng chân thành gửi những lời chúc tốt đẹp nhất.
"Cảm ơn ngài rất nhiều vì đã trao cho chúng tôi niềm hy vọng mới…!"
Và Hannibal, người nay đã chính thức được công nhận là một vị vua.
Từng người một, những người mà tôi đã bắt tay đều khuất dần phía sau chiếc xe ngựa. Tôi cố gắng ghi nhớ cảm giác ấm áp từ cái bắt tay của từng người.
Sau đoàn xe của các vị vua, ngay tại cổng phía Bắc,
"Điện hạ!"
Những người đồng đội của tôi, những người đã cùng tôi chia sẻ sống chết, đang đứng chờ.
"Cảm ơn ngài nhiều lắm, thưa Điện hạ! Thật sự…! Tôi sẽ không bao giờ quên ngài đâu!"
Torkel, người cuối cùng cũng học được cách cười rạng rỡ.
"Mong rằng hành trình tương lai của ngài sẽ được ban phước, giống như hành trình này vậy."
"Mong nó tràn ngập sự ân điển."
Zenith và Rosetta mỉm cười gửi những lời chúc phúc.
"Đó là vụ trộm vĩ đại nhất từ trước đến nay đấy, Điện hạ!"
"Vụ trộm hoành tráng quá khiến tôi chẳng thể thấy vui nổi với mấy trò cờ bạc bình thường nữa rồi!"
"Chúng tôi sẽ đi lang thang và hát ca, liệu có ổn không nếu tụi này hát về truyền thuyết của ngài đây, Hoàng tử?!"
"Nếu ngài từ chối, tôi sẽ đổi tên tất cả nhân vật chính thành Violet đấy!"
"Thế thì để thân xác này kể lại câu chuyện cứu thế giới nhé?!"
Những thành viên ồn ào và vui nhộn của Câu lạc bộ Cờ bạc.
"Nhờ lòng tốt của ngài mà tôi đã tìm thấy mục đích sống. Tôi thực sự biết ơn."
Hecate và Kỵ sĩ đoàn Vinh quang lặng lẽ giơ tay chào kính cẩn.
Và,
"Dya-boo!"
Sid, vươn đôi bàn tay mũm mĩm, được Lilly bế trên tay.
Tôi bước xuống xe ngựa một lần nữa và ôm chầm lấy từng người đồng đội của mình.
"Chúng ta sẽ gặp lại nhau. Ở đâu đó, bằng cách này hay cách khác."
Nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Sid, tôi nói với Lilly:
"Cho đến lúc đó, mong bình an sẽ luôn ở bên tất cả mọi người. Tất cả mọi người."
Lilly rưng rưng nước mắt nhưng nở một nụ cười rạng ngời với tôi.
Dưới cổng thành phía Bắc ngập tràn ánh nắng mùa xuân, những người bạn đồng hành vĩnh cửu của tôi đang chờ đợi.
"Chúa công!"
"Tiền bối!"
"Điện hạ!"
"Hoàng tử!"
Tôi tiến lại gần bốn người đang gọi mình theo cách riêng của họ, và cả năm chúng tôi ôm ghì lấy nhau.
"Ta đã rất hạnh phúc khi được ở bên các bạn."
Tất cả những ngày tháng phiêu lưu mà tôi đã chia sẻ cùng họ.
Mọi niềm vui, nỗi đau, tiếng cười và nước mắt.
Chúng ùa về trong tâm trí tôi như một thác nước, khiến tôi không kìm được mà rơi lệ.
"Cảm ơn các cậu vì đã bước vào cuộc đời ta, thực sự, thực sự… cảm ơn…"
Nhìn quanh những người đồng đội đang đẫm lệ, tôi chân thành nói như thể đang đưa ra một lời hứa:
"Làm ơn, hãy hạnh phúc nhé."
Dù chúng ta ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này.
Chúng ta nhất định phải hạnh phúc.
"Thôi nào, đi đi thôi! Chúng ta đã có đủ những lời tạm biệt kéo dài cả đời rồi đấy!"
Evangeline vừa quẹt vội nước mắt vừa hét lớn.
"Chúng em sẽ cổ vũ cho anh khi anh dấn thân vào những thử thách mới phía trước, Tiền bối!"
Mọi người đồng loạt gật đầu trong khi lau đi những giọt nước mắt.
Tôi gật đầu đáp lại, lòng tràn đầy sức mạnh.
"Chúc các cậu cũng gặp nhiều may mắn trong những thử thách mới."
Khi tôi bước lên xe ngựa một lần nữa và đi qua dưới cổng phía Bắc, những cánh hoa bắt đầu rơi lả tả từ phía trên xuống.
Ngước nhìn lên, tôi thấy những người dân không biết bằng cách nào đã leo lên được bức tường thành phía Bắc, đang rải những cánh hoa từ trong giỏ xuống đúng lúc chiếc xe ngựa của tôi đi qua.
"Hãy hạnh phúc nhé!"
Những cánh hoa đủ màu sắc bay lả tả, và mọi người đồng thanh gọi lớn.
"Hãy hạnh phúc nhé—!"
Dưới cơn mưa cánh hoa, chiếc xe ngựa bắt đầu tăng tốc.
Những người anh hùng của tôi, những người nãy giờ đi bộ theo sau xe ngựa, giờ đã bắt đầu chạy theo nhưng dần bị bỏ lại phía sau.
"Ngài nhất định phải…!"
Tất cả mọi người, khi bóng dáng đã dần xa, cùng đồng thanh hét lên.
"Phải hạnh phúc nhé—!"
Chẳng mấy chốc, cơn mưa cánh hoa, những con người đang vẫy tay chào và thành phố nơi tôi đã trải qua ba năm qua.
Tất cả đều khuất dạng sau con đường quanh co.
Tôi không lau đi những giọt nước mắt đang rơi. Tôi chỉ lặng lẽ nhìn những ký ức rực rỡ ấy phai nhạt dần sau mỗi cái chớp mắt.
Thế là, một hành trình đã khép lại…
Và một hành trình mới lại bắt đầu.
"Ash."
Serenade ngồi bên cạnh nắm chặt tay tôi, đôi mắt ngấn lệ. Tôi mỉm cười nhìn cô ấy, khuôn mặt đẫm nước mắt.
"Đi thôi, Serenade."
Tôi siết chặt lấy bàn tay Serenade.
"Đến những cuộc phiêu lưu mới."
Giống như ba năm qua vậy.
Tôi biết trong tương lai sẽ còn nhiều thất bại, nhiều lần vấp ngã, nhiều nỗi đau hơn nữa…
Nhưng không sao cả.
Miễn là tôi không buông bỏ lá cờ trong tim mình, con đường vẫn sẽ tiếp tục, cho dù tôi có phải lang thang qua thung lũng tăm tối nào đi chăng nữa.
'Ngay cả khi những thử thách khó khăn, chông gai khắc nghiệt hay những ngày tháng vất vả khác đang chờ phía trước.'
Tất cả tình yêu thương và sự cổ vũ từ những người đã dõi theo và yêu thương tôi.
Tôi tin rằng nó sẽ soi sáng con đường phía trước tựa như ánh sao trời.
Với niềm tin đó, tôi bật cười.
Serenade dịu dàng lau đi những giọt nước mắt trên má tôi. Tôi cũng cẩn thận lau đi nước mắt cho cô ấy.
Chúng tôi trao nhau nụ hôn, vừa khóc vừa cười, đôi môi hòa quyện vào nhau.
Chiếc xe ngựa tiếp tục lăn bánh tiến về phía trước trên con đường dài vô tận trước mắt.
Hướng về một cuộc đời mới, vẫn đang tiếp diễn, cứ thế…
— HẾT —

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn