Chương 92: 76. Kéo Chệch Chương (2)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~37 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 -Sạt, sạt.
Âm thanh quen thuộc vang lên ngay bên cạnh.
Chẳng mấy chốc, những miếng táo cắt vừa vặn một miếng đã được bày biện ngăn nắp lên đĩa.
'Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà vẫn kịp cắt vài miếng thành hình thỏ cơ đấy.'
Một tiểu thư danh giá lại tự mình làm mấy việc vặt này mà tay nghề còn khéo léo đến thế.
Người phụ nữ này đúng là chẳng tầm thường chút nào.
Trừ Camilla là trường hợp ngoại lệ ra, thì hầu hết tiểu thư quý tộc khác chắc chắn chưa từng động tay vào mấy việc thế này bao giờ.
"Bảo là cần học tập cơ mà. Dùng sách vở không phải là đủ rồi sao?"
Harnier vừa phàn nàn vừa dùng nĩa xiên một miếng táo bỏ vào miệng.
"Nếu dùng sách vở mà đủ thì tôi việc gì phải lặn lội đi hỏi cô đủ thứ làm gì."
"Hừ. Nghe mà tức á khẩu."
"Sao cơ?"
"Anh có biết từ trước đến nay mình đã hỏi tôi bao nhiêu câu hỏi rồi không?"
"Mấy chuyện đó việc gì phải đếm…"
Gióp.
Như thể muốn bảo tôi ngậm miệng lại, Harnier tiện tay nhét thẳng miếng táo vào miệng tôi.
"Đến cả năm ngón tay còn chưa đếm hết. Chưa nổi năm câu hỏi mà đòi dạy với chả dở cái gì không biết."
"Nhỏ thế sao ạ?"
"Chứ sao nữa! Đổi lại là bất kỳ quý tộc nào đi chăng nữa, chẳng có ai hiểu nổi phần này trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ cả. Thế mà số câu hỏi còn chưa nổi năm thì tôi cần gì phải có mặt ở đây nữa chứ."
Cô ấy bảo rằng hễ cứ nhìn tôi cặm cụi ghi chép là lại có cảm giác tôi chẳng hề hiểu sâu mà chỉ đang đại khái lướt qua cho xong chuyện.
Bảo sao người dạy cảm thấy chán nản vô cùng.
'Hừm... đến mức đấy cơ à? Với một học sinh lớp 12 sắp bước vào kỳ thi đại học thì tiến độ này đâu có đến nỗi quá căng thẳng đâu nhỉ.'
Tôi vừa thong thả nhai miếng táo trong miệng vừa thầm nghĩ.
"Haizz. Dù sao thì nhờ ơn anh mà khoảng thời gian tôi bị bên hầu tước gia hành hạ cũng bớt đi được phần nào. Tôi về đây."
"Cô đi đâu đấy?"
"Hả?"
"Chả phải cô vừa bảo bị bên hầu tước gia hành hạ còn gì. Nếu vậy thì thà ở lỳ lại đây luôn đi. Đằng nào chúng ta cũng đang có sẵn một cái cớ hợp lý cơ mà."
"Không, thì là…"
Đôi mắt màu tím chần chừ đảo qua đảo lại.
"Lấy cái cớ ở lại chăm sóc vị hôn夫 đang bị thương thì chẳng có ai dám lên tiếng dị nghị gì đâu. Không phải sao?"
"..."
"Những lúc thế này thì cứ tận dụng lẫn nhau đi chứ. Tôi đây cũng đang mượn cớ được vị hôn thê chăm sóc nên mới trốn, chưa thèm vào diện kiến công tước phu nhân đây này."
Trông có vẻ như cô ấy chẳng còn lý do gì để khăng khăng đòi về ngay lập tức nữa, nên câu nói phải về nhà ngay cuối cùng đã không thốt ra khỏi miệng.
Chắc là đang dao động dữ dội lắm đây.
"Với tư cách là vị hôn thê đã nhúng tay giúp đỡ vụ xét xử, tôi sẽ viết thư gửi về hầu tước gia báo rằng cô sẽ ở lại thêm một ngày. Khi đó thì chẳng ai dám ho hoe gì đâu."
Trầm ngâm suy nghĩ một lát, Harnier cuối cùng cũng thở dài thườn thượt rồi ngồi phịch xuống ghế.
Cô ấy ngập ngừng nhìn tôi lên tiếng hỏi:
"Vậy... tôi phiền anh được chứ...?"
Nhìn bộ dạng ngượng ngùng nhờ vả đó, tự dưng trong lòng tôi trỗi dậy ý định muốn trêu chọc một chút.
"Đương nhiên là phải có thù lao rồi. Ngay tại đây luôn."
"Thù lao ư?"
Tôi dùng nĩa xiên một miếng táo thật mạnh.
Và... đút thẳng vào miệng Harnier không chút nương tay.
"Úp ư?"
"Chơi bẩn kiểu gì mà đút táo vào miệng để ngắt lời người khác thế hả. Cô cũng ăn đi chứ."
Thú thật là vì đút quá nhanh và mạnh nên suýt chút nữa thì tôi đã chọc trúng yết hầu của cô ấy rồi. Cũng vì hơi chột dạ chuyện đó nên tôi mới cố tình làm thế để trả đũa.
Đương nhiên là tôi không có ý định chọc thật mạnh đến mức tổn thương người ta đâu nhé.
"..."
Nhưng sao kỳ lạ là chẳng có phản ứng nào đáp lại cả.
Harnier cúi gầm mặt xuống, hoàn toàn im thin thít không nói một lời.
Tôi đã cố ý căn chỉnh lực vừa phải rồi cơ mà... Lẽ nào chọc trúng yết hầu thật rồi à?
"Cái đó... cô ổn chứ?"
Tôi ngượng ngùng gãi má cất lời hỏi, thì Harnier đột ngột ngẩng phắt đầu lên.
Toàn thân run lẩy bẩy, cô ấy bắt đầu bước những bước rầm rập tiến thẳng về phía tôi.
"Sao thế… hả cô?"
"Cái, cái tên này…!"
"Ơ...? Ơ kìa?"
Bản năng sinh tồn bất ngờ gióng lên hồi chuông báo động.
Người phụ nữ này, cô ta chơi tới bến thật rồi đấy. Nhìn cái dáng vẻ giơ cao bàn tay lên thế kia kìa...
'Định giở thói bạo lực hệt như hôm trước á…?'
Không đời nào. Tự dưng bị đánh mà chẳng hiểu lý do quái quỷ gì là sao chứ!
Phải nhanh chóng biện hộ vài câu đã!
"Ơ, lỡ như tôi có làm gì sai sót…"
"Đến giờ phút này mà còn dám mở miệng hỏi câu đấy hả?!"
"... Có chứ."
Tôi thật sự chẳng biết mình sai ở đâu mà.
Việc dùng nĩa đút miếng táo để trả đũa lại chẳng phải tội ác tày trời gì cam go lắm cơ mà.
... À mà, không phải thế thật à?
'Lẽ nào ở thế giới này, việc đút táo cho Harnier ăn được coi là một điều cấm kỵ chạm đến vảy ngược của cô ấy hay sao...'
Trong lúc tôi còn đang hoang mang, Harnier đã bước thêm một bước áp sát.
Không biết có phải do ảo giác không nhưng trông cô ấy hình như còn tức lộn ruột hơn cả lúc nãy.
"Hà, chắc anh chẳng biết gì đâu nhỉ. Đúng vậy, anh vốn dĩ là cái loại người như thế mà."
Bàn tay kia lại một lần nữa giơ cao lên không trung.
"Hay là bây giờ cứ ngoan ngoãn đứng im chịu đòn cho rồi nhỉ?"
Ồ. Trông thấy nụ cười đó, chắc khối kẻ ngoài kia sẽ ngã rạp vì mê mẩn cho xem.
Sao ngặt nỗi qua cái lăng kính của tôi lại thấy nó giống nụ cười của tử thần thế này không biết.
Tôi vô thức lùi phắt lại phía sau từng bước một.
Không biết có phải giác quan thứ sáu đang mách bảo không, nhưng hình như tôi đang nhìn thấy trước tương lai đầy u ám của mình rồi thì phải...?
Chẳng mấy chốc, lưng tôi đã dán chặt vào bức tường phòng ngủ không còn đường lui.
Đành bấu víu vào chút hy vọng cuối cùng để thốt lên lời trăn trối.
"Tiểu thư Harnier? Tôi đang là bệnh nhân đấy nhé…?"
"Không hề. Anh đang, rất rất khỏe mạnh là đằng khác. Khỏe đến mức còn tung tăng di chuyển được cơ mà."
"Vì từ nãy đến giờ chưa có gì vào bụng nên bao tử đang cồn cào đau thắt, đầu óc quay cuồng chóng mặt hết cả lên đây này…"
"Táo. Vừa mới ăn vào rồi còn gì. Đâu phải bụng đói meo nữa đâu mà lo."
"Trông tôi giống kiểu chỉ cần gió thổi qua là ngã quẩy đơ ra ngay không hả?"
"Đâu ra? Trông thiếu gia Karsein nhà ta đêeee…m hăng hái sống dai lắm cơ mà."
Ối giời, chiêu bài này không ăn thua rồi hả...?
... Tiêu toi đời mình rồi.
Trực giác gào thét lên như thế.
Cái cảm giác ớn lạnh sống lưng này, chắc chắn dấu bàn tay in hằn trên lưng hôm trước sắp được tái hiện lại rồi đây.
"Không chỉ một lần mà là tận hai lần, tận hai lần đấy…!"
Thôi xong, kiểu này thì cứ buông xuôi chịu đòn cho rồi.
... Dựa theo kinh nghiệm xương máu thì cứ ăn đòn nhanh gọn lẹ cho xong chuyện, đỡ phải chịu đựng cơn đau dai dẳng.
-Chát!
"Á ớ!"
Cú tát trời giáng vào lưng ngay khi vừa mới bình phục thức dậy quả nhiên vô cùng thấm thía.
Phì— xì xì xì.
Lúc tấm lưng tôi đang bốc khói nghi ngút truyền ra những âm thanh ru rủi đầy đau thương ấy, Camilla vừa hay bưng khay thức ăn bước vào phòng.
"Thiếu... gia? Ở đây vừa có chuyện gì xảy ra vậy ạ?"
Thấy vậy, Harnier liền nhanh như cắt cướp lời đáp trả thay tôi.
"Không có chuyện gì hết."
"Dạ…?"
"Tôi bảo là chẳng có chuyện gì xảy ra cả."
Rõ ràng người bị hỏi là tôi cơ mà, sao Harnier lại hất hàm trả lời tỉnh bơ thế kia khiến Camilla ngẩn tò te không hiểu gì, ngước đôi mắt ngơ ngác nhìn qua nhìn lại. Bản thân tôi lúc ấy cũng chẳng dám hó hé nửa lời.
Bởi vì sau lưng Camilla, Harnier đang lườm tôi cháy máy với ánh mắt hình viên đạn, ngầm ra hiệu cấm tôi dám phun ra nửa lời sự thật.
'Đang định nhân cơ hội tra hỏi xem Camilla có vướng vào rắc rối gì không cơ mà.'
Nhìn ánh mắt sắc như dao cau đang trừng trừng cảnh cáo kìa, đố bảo tôi dám hé răng nửa lời đấy.
... Mồ hôi lạnh cứ thế túa ra đầm đìa.
"Ừ, th-thật sự là không có chuyện gì đâu."
"Trông sắc mặt của thiếu gia có vẻ như…"
"À, sắc mặt á! Tươi tắn chán! Chắc tại vừa mới ngủ dậy nên trông hơi ngớ ngẩn thế thôi. Ha, ha ha!"
"Vậyyy… sao ạ?"
Camilla nghiêng đầu gãi tai đầy vẻ hoài nghi.
"Em nhớ lúc thiếu gia vừa tỉnh dậy đâu có mang sắc mặt kém cỏi thế này đâu nhỉ…?"
"Hả? À, ý tôi là tại cái bụng! Tại đói bụng quá đấy mà."
"..."
Nghe có lọt lỗ tai nổi không cơ chứ?
Dù âm thanh đó không phát ra thành lời, nhưng biểu cảm trên mặt Camilla đang gào lên đúng câu đấy.
Tôi biết là cô đang nghi ngờ tôi mà, Camilla.
Nhưng tình thế ép buộc, tôi đành chịu thôi.
Chỉ cần lúc này tôi lỡ dại thốt ra nửa câu liên quan đến chuyện hồi nãy, có khi lưng tôi lại mọc thêm một dấu bàn tay thứ hai của Harnier mất.
"Ơ, a ha ha! Đang đói bụng quá cơ, hay là… chúng ta dọn cơm ra ăn luôn nhỉ?"
Biết là cô đang thắc mắc rồi đấy nhé!
Nhưng mà dính thêm một cú tát cháy má nữa thì có khi tôi ngỏm củ tỏi trước khi kịp nuốt nổi hạt cơm nào mất thôi…?
Làm ơn hiểu ý tôi đi mà, Camilla.
Đừng có dại dột mà hỏi vặn lại xem vừa rồi xảy ra chuyện gì nữa đấy.
Cầu nguyện bằng cả tính mạng xong, Camilla liếc xéo tôi và Harnier một cái rồi lẳng lặng quay đi chuẩn bị bữa ăn.
Lén lút liếc sang quan sát thái độ của Harnier, phát hiện ra ánh mắt sắc lẹm hình viên đạn khi nãy đã biến đi đâu mất.
C-cứu được một mạng rồi…
Lúc này tôi mới dám thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, kéo ghế ngồi vào bàn ăn.
Mâm cơm dọn sẵn trên bàn trông vô cùng giản dị, không hề phô trương chút nào.
Nghĩ đi nghĩ lại thì điều đó là hiển nhiên, ngặt nỗi trên đời này vẫn có những kẻ chẳng thèm hiểu lấy những điều hiển nhiên đó.
Chính vì điểm này mà Camilla hoàn toàn ăn đứt Clare.
'Toàn là những món dễ tiêu hóa, rất hợp với tình trạng cơ thể tôi hiện tại.'
Hơn nữa, cô ta còn cực kỳ chu đáo khi dùng bộ kit thử nghiệm vạch sẵn ranh giới, nhỏ dung dịch chỉ thị màu lên từng phần thức ăn được múc riêng ra đĩa nhỏ nhằm chứng minh rõ ràng rằng đám thức ăn này đã được kiểm tra kỹ lưỡng không hề chứa chất gây dị ứng Kelbia.
Không chỉ đơn thuần là tháo vát bình thường.
Camilla rốt cuộc là một nhân vật hiểu rõ về Karsein hơn bất cứ ai khác trong cái gia tộc này.
Cộng thêm việc cô ta rất tinh tế chuẩn bị sẵn cả phần ăn cho Harnier trong bộ kit, khả năng cao cô ta sẽ là trợ thủ đắc lực trong chương này.
Hơn nữa, Camilla lại mang thân phận là một nữ bộc. Vị trí này phải gọi là hoàn hảo không có điểm chê.
"Em xin phép lui ra ngoài trước ạ. Chúc hai người dùng bữa ngon miệng."
"À. Khoan đã, đợi chút đã nào, Camilla."
"Thiếu gia?"
Tôi vừa đứng dậy khỏi bàn ăn vừa rút ra một bức thư đưa sang.
Đó chính là bức thư gửi về cho hầu tước Theresia mà tôi vừa tranh thủ viết dưới sự giám sát của Harnier ban nãy.
"Đây là bức thư gửi về hầu tước gia. Nhờ cô chuyển nó tận tay cho mẫu thân, nhân tiện thăm dò tình hình bên đó ra sao giúp tôi nhé."
"Em đã rõ, thưa thiếu gia."
Trước tiên cần phải nắm bắt rõ tiến trình cốt truyện của Chương 2 đã đẩy đi đến đâu rồi.
Mặc dù bảng hiển thị tiến trình vẫn im lìm không thấy tăm hơi đâu, nhưng để moi thông tin ở thời điểm này thì chẳng có ai thích hợp hơn Camilla.
Camilla cúi đầu cung kính nhận lệnh rồi rời đi. Chẳng mấy chốc sau cô ta quay trở lại mang theo thức uống, hoàn toàn che giấu qua mắt những người khác trong nhà mà không để ai phải hoài nghi.
"Mọi chuyện thế nào rồi?"
"Chuyện đó…"
Camilla ngập ngừng giây lát rồi mới cất lời đáp.
"Phu nhân bảo rằng ngay khi thiếu gia hồi phục sức khỏe hoàn toàn, ngài sẽ cùng tham gia cuộc họp quý tộc miền Đông."
"... Chính miệng mẫu thân nói thế thật sao?"
"Vâng, thưa thiếu gia."
Thả thính kiểu này thì đích thị là phong cách truyền đạt của Isabella rồi.
Xem ra Isabella đã trực tiếp tuyên bố như vậy.
Cuộc họp quý tộc miền Đông trước tiên sao.
Nếu vậy thì phân nhánh cốt truyện vẫn chưa được chốt hạ.
Nghĩa là lịch trình tiếp theo hoàn toàn có khả năng do chính tay tôi quyết định.
"Còn gì nữa không?"
"Phu nhân có nhắc đến việc sẽ thay thế bức tranh treo ở hành lang chính của công tước gia."
"Hành lang chính ư…"
Harnier nghe vậy thì có chút bất ngờ, vô thức che nhẹ khóe môi.
Bức tranh được treo ở hành lang chính chính là bức chân dung gia đình.
Hơn nữa lại là bức tranh cố tình loại trừ hình bóng của Karsein — kẻ từng gây ra vô số rắc rối khi đó.
'Làm mấy trò con bò để che mắt thiên hạ ấy mà.'
Được thôi, thích thì cứ việc đổi đi.
Công tước gia vốn là lãnh địa của bọn họ cơ mà, mấy chuyện nhỏ nhặt đó tôi lười quan tâm.
'Bây giờ điều quan trọng nhất đối với tôi là xác định xem Chương 2 sẽ chính thức khai màn từ đâu thôi.'
Tôi đứng phắt dậy khỏi bàn ăn, lấy ra một tờ giấy ghi chú cùng một tấm bản đồ.
Nhanh tay phác thảo phác thảo vài đường nét sơ đồ vị trí lên bản đồ, sau đó đánh dấu hoàn tất rồi đưa sang cho Camilla.
Cuối cùng, tôi gom toàn bộ số tiền thừa ra từ khoản biển thủ của Emma lần trước rồi trao trọn vào tay cô ta.
"Hãy tìm đến địa điểm này và thực hiện công việc được ghi chú bên trong. Dù tốn bao nhiêu tiền đi nữa cũng đừng tiếc, cứ thoải mái chi tiêu theo ý muốn."
"... Thiếu gia."
Camilla lén lút liếc sang nhìn Harnier đứng cạnh một cái.
Quả nhiên rất cẩn trọng. Chắc là cô ta đang lo sợ vị tiểu thư hôn thê này sẽ lén lút nghe trộm mấy chuyện cơ mật rồi quay lưng đâm sau lưng chủ nhân đây mà.
"Ra là vậy. Nữ bộc này tên là Camilla nhỉ, thảo nào anh lại chọn cô ta để giao phó việc gửi thư về gia tộc mình."
Harnier sau khi nhìn thấy hành động đó thì dường như cũng đã an tâm phần nào.
"Cô không cần phải lo lắng đâu. Cuộc hôn ước này vốn là hợp đồng đính hôn được ràng buộc bằng bảo ngọc thề ước giữa hai bên chúng tôi cơ mà."
"Hợp đồng… đính hôn á?"
"Đúng vậy. Nói một cách dễ hiểu thì đây là mối quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi để đạt được mục đích riêng. Thế nên cô không cần phải bận tâm đâu."
"Đúng như lời tiểu thư Harnier nói đấy, Camilla."
Thấy tôi cũng lên tiếng xác nhận và gật đầu đồng tình, vẻ cảnh giác trong mắt cô hầu gái lúc này mới hoàn toàn tan biến.
Cô ta thậm chí còn cúi đầu xin lỗi vì đã tỏ thái độ nghi kỵ vừa rồi. Vốn mang trong mình tác phong chuẩn mực của một quý tộc trước đây, Camilla khiến Harnier cũng phải cất lời khen ngợi và bảo cô ta nhanh chóng đứng lên.
Sau khi trao đổi thêm vài câu ngắn ngủi, trong phòng lúc này chỉ còn lại hai chúng tôi, Harnier mỉm cười rạng rỡ quay sang hỏi tôi:
"Hiếm lắm mới được nhìn thấy sự cảnh giác đúng mực như thế đấy. Hơn nữa cốt cách của cô ta cũng chẳng giống loại hầu gái thông thường chút nào."
"Camilla vốn dĩ xuất thân từ quý tộc mà."
"Ồ, thật thế á?"
"Đúng vậy. Vì căn bệnh ma lực hỗn loạn của mẫu thân mà gia tộc cô ta mới phải từ bỏ tước vị."
"Thì ra là vậy. Hèn chi, khí chất toát ra vẫn giữ nguyên vẹn chẳng hề suy suyển."
Sau khi gật gù ra vẻ đã hiểu, cô ấy bỗng liếc xéo tôi một cái rồi lẩm bẩm điều gì đó trong miệng.
"Hả?"
"Có gì đâu nào."
Chẳng nghe rõ cô ấy lẩm bẩy cái gì nữa.
Nhưng mà, thoạt nhìn thì có vẻ như tâm trạng hiện tại của Harnier đang khá là phơi phới.
Dù chưa biết cô ấy vừa nói xấu gì mình, nhưng có lẽ sẽ không đến mức bị tẩn cho một trận tơi bời như hồi nãy đâu nhỉ.
Chẳng mấy chốc, màn đêm đã buông xuống.
Nhờ sự giúp đỡ của Karsein mà Harnier đã có được khoảng thời gian ngắn ngủi thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt ở hầu tước gia, đồng thời cô cũng thay đổi hoàn toàn cái nhìn vốn dĩ luôn đầy ác cảm với những bữa ăn chung cùng người ngoài.
Dù bản chất bữa ăn vẫn chỉ là cuộc trao đổi qua lại dăm ba câu hỏi đáp xã giao, nhưng nhờ có nó mà Harnier càng thêm chắc chắn một điều.
Bản thân cô quả thật quá mức may mắn khi quyết định bắt tay ký kết hợp đồng với người đàn ông này.
'Anh có biết không hả, Karsein? Hiếm có ai lại sở hữu một ánh mắt kiên định đến thế đấy.'
Ánh mắt vừa rồi của Camilla vẫn còn hằn sâu trong tâm trí cô.
Ánh mắt đầy cảnh giác và nghi kỵ tột độ, sợ rằng mệnh lệnh cơ mật của chủ nhân sẽ lọt ra ngoài, tuyệt đối không đơn thuần chỉ là thái độ mời gọi hay lôi kéo thông thường.
'Đó là sự trung thành tuyệt đối. Và chắc chắn là anh đã ban cho cô nữ bộc đó một ân huệ to lớn đến mức nào thì cô ta mới phó thác cả sinh mạng như thế.'
Đối với Camilla, Karsein không chỉ đơn thuần là một người chủ có năng lực, mà còn là ân nhân cứu mạng mang ơn nặng như thái sơn.
Chính vì thế, cô ấy thật sự may mắn.
Hắn ta quả thực là một người tốt.
Tốt đến mức khiến cô chỉ muốn quay về quá khứ tự vả vào miệng mình vì từng có suy nghĩ vớ vẩn rằng hắn là một kẻ ác nhân máu lạnh.
"Đã nhận được sự giúp đỡ thì đến lượt mình phải trả công cho xứng đáng chứ nhỉ."
Trước khi chìm vào giấc ngủ tại căn phòng dành cho khách được Heron sắp xếp chu đáo, Harnier cầm bút lên và bắt đầu đặt bút viết thư.
[Gửi Mina.] [Xin lỗi vì đã đường đột nhờ vả em thế này, Mina.] [Em có thể giúp chị điều tra một số thông tin về lãnh địa Chatelaine được không?]...
...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn